Có ảnh TỔNG HỢP VÀ CẬP NHẬT HTGD, massage, gái gú 2026 CHO ANH EM ĐÀ NẴNG

TrìnhCa

Chim TO
Đợi bắn tinh lên mặt phát rồi đã ra khỏi đây chị.
Có những thứ chỉ cần đổi cách nói, thế giới lập tức đổi thái độ:

Khi bạn nuôi một con cá, nó chết... bạn buồn cả ngày.

Nhưng khi bạn nuôi một ao cá, vài con chết... bạn thậm chí chẳng hay biết.

Bạn đứng ở tầng 1, người ta chửi một câu, bạn giận đến run người.

Bạn đứng ở tầng 10, họ mắng, bạn còn tưởng họ đang gọi mình.

Bạn đứng ở tầng 100, họ mắng... bạn không nghe thấy nữa.

Chỉ thấy thành phố đẹp đến lặng người.

Cùng một chuyện.

Chỉ khác vị trí.

Mà cảm xúc đã khác.

Có những thứ chỉ cần đổi cách nói, thế giới lập tức đổi thái độ:

Nói:
“Tôi thích vợ người khác" nghe vừa sai vừa phản cảm.

Nhưng nói: “Người tôi thích... đã trở thành vợ của người khác" ,

tự nhiên lại hóa buồn, hóa đáng thương, thậm chí còn có người đồng cảm.

Nói:
"Tối nay anh muốn ngủ với em" , thì bị gọi là lưu manh.

Nhưng nói:

“Sáng mai anh muốn thức dậy cùng em, ngắm bình minh" , lại thành người tử tế, lãng mạn.

Nói:
“Một nữ sinh viên ban ngày đi học, ban đêm làm tay vịn" sẽ bị phán sa đoạ.

Nhưng nói:
“Ban đêm làm tay vịn, ban ngày vẫn đi học đại học" , lại thành câu chuyện nghị lực, vì hoàn cảnh.

Sự thật không đổi.

Chỉ là cách gọi tên đổi, nên cảm nhận cũng đổi theo.

“Đánh mãi vẫn thua” nghe như bất tài.

“Thua mãi vẫn đánh” nghe lại như kiên cường.

Sói săn mồi, người ta gọi là ác.

Ông chủ sa thải nhân viên, người ta gọi là tối ưu hoá.

Bạn đi mua hàng, bạn ghét người bán “cắt cổ”.

Bạn đi bán hàng, bạn ghét người mua mặc cả.

Bạn đi làm thuê, bạn thấy chủ bóc lột.

Bạn khởi nghiệp, bạn thấy nhân viên lười.

Vì vị trí khác nhau, lợi ích khác nhau,

nên “đúng - sai" trong đầu mỗi người cũng thay đổi.

Và có một thứ rất đáng học:

Khi bạn đi nhầm đường, Google không mắng bạn.

Nó chỉ bình tĩnh nói: "Đang lập lại lộ trình"

Đời cũng nên như vậy.

Đừng tiêu hao cả ngày để tiếc một đoạn đường đã lỡ.

Đừng đứng yên chỉ để tự trách mình.

Đi sai thì chỉnh.

Lạc đường thì quay lại.

Nhưng quan trọng nhất: đi tiếp.

Hãy cho phép bản thân sai.

Nhưng đừng lấy sai lầm làm nhà để ở.

Đúng - sai đôi khi chỉ là trò chơi của góc nhìn.

Khi bạn giàu, lỗi lầm được gọi là trải nghiệm.

Khi bạn nghèo, nỗ lực cũng dễ bị gọi là vùng vẫy.

Muốn thiên hạ bớt khắt khe?

Đừng cố giải thích.

Hãy thay đổi vị thế.
 

locavinh12

Tao là gay
Có những thứ chỉ cần đổi cách nói, thế giới lập tức đổi thái độ:

Khi bạn nuôi một con cá, nó chết... bạn buồn cả ngày.

Nhưng khi bạn nuôi một ao cá, vài con chết... bạn thậm chí chẳng hay biết.

Bạn đứng ở tầng 1, người ta chửi một câu, bạn giận đến run người.

Bạn đứng ở tầng 10, họ mắng, bạn còn tưởng họ đang gọi mình.

Bạn đứng ở tầng 100, họ mắng... bạn không nghe thấy nữa.

Chỉ thấy thành phố đẹp đến lặng người.

Cùng một chuyện.

Chỉ khác vị trí.

Mà cảm xúc đã khác.

Có những thứ chỉ cần đổi cách nói, thế giới lập tức đổi thái độ:

Nói:
“Tôi thích vợ người khác" nghe vừa sai vừa phản cảm.

Nhưng nói: “Người tôi thích... đã trở thành vợ của người khác" ,

tự nhiên lại hóa buồn, hóa đáng thương, thậm chí còn có người đồng cảm.

Nói:
"Tối nay anh muốn ngủ với em" , thì bị gọi là lưu manh.

Nhưng nói:

“Sáng mai anh muốn thức dậy cùng em, ngắm bình minh" , lại thành người tử tế, lãng mạn.

Nói:
“Một nữ sinh viên ban ngày đi học, ban đêm làm tay vịn" sẽ bị phán sa đoạ.

Nhưng nói:
“Ban đêm làm tay vịn, ban ngày vẫn đi học đại học" , lại thành câu chuyện nghị lực, vì hoàn cảnh.

Sự thật không đổi.

Chỉ là cách gọi tên đổi, nên cảm nhận cũng đổi theo.

“Đánh mãi vẫn thua” nghe như bất tài.

“Thua mãi vẫn đánh” nghe lại như kiên cường.

Sói săn mồi, người ta gọi là ác.

Ông chủ sa thải nhân viên, người ta gọi là tối ưu hoá.

Bạn đi mua hàng, bạn ghét người bán “cắt cổ”.

Bạn đi bán hàng, bạn ghét người mua mặc cả.

Bạn đi làm thuê, bạn thấy chủ bóc lột.

Bạn khởi nghiệp, bạn thấy nhân viên lười.

Vì vị trí khác nhau, lợi ích khác nhau,

nên “đúng - sai" trong đầu mỗi người cũng thay đổi.

Và có một thứ rất đáng học:

Khi bạn đi nhầm đường, Google không mắng bạn.

Nó chỉ bình tĩnh nói: "Đang lập lại lộ trình"

Đời cũng nên như vậy.

Đừng tiêu hao cả ngày để tiếc một đoạn đường đã lỡ.

Đừng đứng yên chỉ để tự trách mình.

Đi sai thì chỉnh.

Lạc đường thì quay lại.

Nhưng quan trọng nhất: đi tiếp.

Hãy cho phép bản thân sai.

Nhưng đừng lấy sai lầm làm nhà để ở.

Đúng - sai đôi khi chỉ là trò chơi của góc nhìn.

Khi bạn giàu, lỗi lầm được gọi là trải nghiệm.

Khi bạn nghèo, nỗ lực cũng dễ bị gọi là vùng vẫy.

Muốn thiên hạ bớt khắt khe?

Đừng cố giải thích.

Hãy thay đổi vị thế.
Họ chỉ muốn bắn lên mặt, chỉ cần chị bảo Sướng là ổn, chị dông dài gớm rứa
 

Datngo009

Yếu sinh lý
Đà nẵng đợt t chát có 1 em sinh viên năm nhất làm thêm, 800k 1 cái. Em nó k chỉ đi mấy đứa cầm kết k để lộ thông tin ảnh hưởng việc học..tmt nào cần t gửi qua cho..t ở xa nên đéo đi được. Có hình vú lồn e nó
Xin thông tin cái pro,Zalo 0763141134
 

luffy0012

Yếu sinh lý
tui mới đi hoàng hiếu hôm qua,theo cảm nhận của tui là nhiệt tình với kỹ năng bj tốt,tầm u35,em hôm qua tui đi hình như tên trúc thì phải,tui nghe ko rõ lắm,hôm qua tới thấy 4,5 em đang ngồi đánh bài
Dạ e cám ơn bác, để nào trốn vợ đi thử, gu e càng già càng khoái =)) 35t thì hơn e có tuổi hà
 

Tuấn Khỉ HN

Tao là gay
Có những thứ chỉ cần đổi cách nói, thế giới lập tức đổi thái độ:

Khi bạn nuôi một con cá, nó chết... bạn buồn cả ngày.

Nhưng khi bạn nuôi một ao cá, vài con chết... bạn thậm chí chẳng hay biết.

Bạn đứng ở tầng 1, người ta chửi một câu, bạn giận đến run người.

Bạn đứng ở tầng 10, họ mắng, bạn còn tưởng họ đang gọi mình.

Bạn đứng ở tầng 100, họ mắng... bạn không nghe thấy nữa.

Chỉ thấy thành phố đẹp đến lặng người.

Cùng một chuyện.

Chỉ khác vị trí.

Mà cảm xúc đã khác.

Có những thứ chỉ cần đổi cách nói, thế giới lập tức đổi thái độ:

Nói:
“Tôi thích vợ người khác" nghe vừa sai vừa phản cảm.

Nhưng nói: “Người tôi thích... đã trở thành vợ của người khác" ,

tự nhiên lại hóa buồn, hóa đáng thương, thậm chí còn có người đồng cảm.

Nói:
"Tối nay anh muốn ngủ với em" , thì bị gọi là lưu manh.

Nhưng nói:

“Sáng mai anh muốn thức dậy cùng em, ngắm bình minh" , lại thành người tử tế, lãng mạn.

Nói:
“Một nữ sinh viên ban ngày đi học, ban đêm làm tay vịn" sẽ bị phán sa đoạ.

Nhưng nói:
“Ban đêm làm tay vịn, ban ngày vẫn đi học đại học" , lại thành câu chuyện nghị lực, vì hoàn cảnh.

Sự thật không đổi.

Chỉ là cách gọi tên đổi, nên cảm nhận cũng đổi theo.

“Đánh mãi vẫn thua” nghe như bất tài.

“Thua mãi vẫn đánh” nghe lại như kiên cường.

Sói săn mồi, người ta gọi là ác.

Ông chủ sa thải nhân viên, người ta gọi là tối ưu hoá.

Bạn đi mua hàng, bạn ghét người bán “cắt cổ”.

Bạn đi bán hàng, bạn ghét người mua mặc cả.

Bạn đi làm thuê, bạn thấy chủ bóc lột.

Bạn khởi nghiệp, bạn thấy nhân viên lười.

Vì vị trí khác nhau, lợi ích khác nhau,

nên “đúng - sai" trong đầu mỗi người cũng thay đổi.

Và có một thứ rất đáng học:

Khi bạn đi nhầm đường, Google không mắng bạn.

Nó chỉ bình tĩnh nói: "Đang lập lại lộ trình"

Đời cũng nên như vậy.

Đừng tiêu hao cả ngày để tiếc một đoạn đường đã lỡ.

Đừng đứng yên chỉ để tự trách mình.

Đi sai thì chỉnh.

Lạc đường thì quay lại.

Nhưng quan trọng nhất: đi tiếp.

Hãy cho phép bản thân sai.

Nhưng đừng lấy sai lầm làm nhà để ở.

Đúng - sai đôi khi chỉ là trò chơi của góc nhìn.

Khi bạn giàu, lỗi lầm được gọi là trải nghiệm.

Khi bạn nghèo, nỗ lực cũng dễ bị gọi là vùng vẫy.

Muốn thiên hạ bớt khắt khe?

Đừng cố giải thích.

Hãy thay đổi vị thế.
Thgian Đọc hết cmt này tôi có thế bắn tinh lên mặt chị đó. 🤣🤣🤣
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo