TrìnhCa
Chim TO
Ơ em Vân xuất hiện rồi. Vân ơi anh nhớ em quá ,xưa mà anh biết em cỡ này chắc anh cù em chơi cả ngày đợt làm ở Nam Á rồi . kaka...bữa đòi tìm anh mà , rồi bu loa xịt bụp lên tìm được chưa em ơi))
Kẻ thích khoe khoang, năng lực thường chạm đáy.
Kẻ hay ồn ào, nội tâm thường trống rỗng.
Kẻ hay thể hiện, bản lĩnh thường nông cạn.
Còn kẻ đáng sợ nhất trên thương trường và đường đời,
vĩnh viễn là những kẻ biết cách thu mình lại.
Đám đông thường dùng cái nhìn thiển cận để đánh giá một người đang im ắng.
Họ thấy ai đó thất bại lùi về sau liền bỉ bôi chê cười.
Họ thấy ai đó không tranh giành hơn thua liền vội vàng kết luận là hèn nhát.
Nhưng họ không hiểu một đạo lý sinh tồn tàn khốc:
Họ lùi lại, không phải vì nhận thua, mà để lấy đà bật nhảy.
Họ im lặng, không phải vì cạn lý, mà để quan sát điểm yếu của đối thủ.
Họ biến mất khỏi đám đông, không phải vì trốn tránh,
mà để tự tay mài giũa lại thứ vũ khí của chính mình trong bóng tối.
Lúc thiên hạ mải mê khoe mẽ dăm ba đồng bạc lẻ,
họ lầm lì cày cuốc đến kiệt sức.
Lúc người đời bận rộn phán xét chê bai,
họ cắn răng nuốt nhục để tích lũy tài lực.
Lúc tất cả đinh ninh rằng họ đã gục ngã hết thời,
họ lại đang âm thầm nhào nặn ra một cơ đồ mới.
Sự ẩn mình của kẻ mạnh giống hệt như một con mãnh thú rình mồi.
Ép thân hình sát xuống mặt đất,
kìm nén từng nhịp thở, không phát ra bất kỳ một tiếng động nào.
Ép mình càng sâu, sức bật tung ra càng chí mạng.
Và đây là cái kết phũ phàng dành cho những kẻ thích coi thường người khác:
Một khi họ đã gom đủ vây cánh, tích đủ đạn dược và quyết định bước ra khỏi bóng tối,
đó cũng là lúc cục diện đã được an bài.
Lúc họ chính thức xuất hiện,
không phải là để giành giật hay cạnh tranh với bạn nữa.
Lúc họ xuất hiện, là lúc bạn có ngước mỏi cổ cũng không bao giờ đuổi kịp!


))