[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

Temaku

Yếu sinh lý
m k đọc thấy mai anh nó đang ốm à mà cứ chén vs chén
Mày đéo biết gì, gái sau khi khỏi ốm nó dễ chén cực, con nyc tao bảo lúc ốm dậy nứng hơn và cần được an ủi, vuốt ve, cần có viên thuốc to đùng của tao đút ra đút vào nó mới hạ sốt nhanh được
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 108: Đăng ký cắm trại

Chiều thứ Tư. Phòng sinh hoạt Câu lạc bộ Truyền thông.

Dư âm của đêm Dạ tiệc Prom thành công rực rỡ vẫn còn đặc quánh trong căn phòng. Mấy cuộn băng dính điện, vài dải ruy băng vụn và mấy cái kịch bản nhàu nát vẫn vứt lăn lóc ở góc tường chưa ai thèm dọn. Nhưng đéo ai quan tâm. Không khí hôm nay đang sôi sùng sục.

Quỹ câu lạc bộ đang rủng rỉnh. Lão Hoàng chủ nhiệm đứng trên bục, đập tay xuống bàn cái rầm, dõng dạc tuyên bố phần thưởng cho cả ban bệ là một chuyến Teambuilding dã ngoại hai ngày một đêm. Địa điểm chốt hạ: Trang trại Đồng Quê Ba Vì. Thời gian: Thứ Bảy và Chủ nhật tuần sau.

Cái bể cá sinh viên lập tức vỡ trận.

Bọn năm nhất, năm hai ồn ào như ong vỡ tổ. Đứa thì bàn xem mặc váy bó hay quần jeans rách cho hợp concept chụp ảnh đồi cỏ. Đứa thì phân công mang loa thùng kéo tay để tối đốt lửa trại hát hò. Thằng thì tính toán mua bao nhiêu vỉ thịt ba chỉ, mấy thùng bia Hà Nội để nướng nhậu xuyên đêm.

Một bức tranh thanh xuân vườn trường rực rỡ, vô lo vô nghĩ, sặc mùi hormone tuổi trẻ.

Tao ngồi lọt thỏm ở dãy bàn cuối cùng. Lưng tựa vào tường.

Hai tay tao cầm cái điện thoại, ngón cái lướt nhoay nhoáy trên màn hình. Đéo phải lướt xem ảnh gái hay đọc review Ba Vì. Tao đang check tin nhắn Zalo báo giá lô sạc cáp bọc dù của bà mối ngoài chợ Trời.

Sự ồn ào, hưng phấn của mấy chục con người trước mặt trôi tuột qua tai tao, đập vào tường rồi bật ngược ra ngoài. Tao giống như một thằng khách vãng lai đi nhầm vào phòng chiếu phim hoạt hình.

Một tờ giấy A4 được truyền tay nhau dọc theo các dãy bàn. Đi kèm là một cái bút bi.

Danh sách đăng ký đi cắm trại.

Tờ giấy chạy đến tay tao. Tao liếc mắt nhìn. Danh sách đã dài dằng dặc những chữ ký và dấu tích "Có".

Mắt tao dừng lại ở cái cột ghi chú phía trên cùng. Dòng chữ in đậm: Chi phí đóng góp bổ sung: 500.000 VNĐ/người (Bao gồm tiền thuê xe, thuê lều trại, tiền ăn ba bữa...).

Tao cầm cái bút bi. Chân mày khẽ giật một nhịp.

Cái đầu của một thằng chủ ki-ốt 15 mét vuông tự động bật chế độ bảng tính Excel.

Chi phí cứng: Năm trăm nghìn tiền mặt. Với đám công tử tiểu thư trong phòng này, nó chỉ bằng một chầu lẩu nướng cuối tuần hay cái áo thun mua ở Chùa Bộc. Với tao, năm trăm nghìn bây giờ không phải là số tiền lớn đến mức phải nhịn đói, nhưng ném nó ra cửa sổ để đi ngửi mùi phân bò và ngắm cỏ dại thì vô lý vãi lìn.

Nhưng đấy mới chỉ là phần nổi của tảng băng.

Chi phí cơ hội. Cái này mới chí mạng.

Đi hai ngày. Thứ Bảy và Chủ nhật. Đó là hai ngày sinh viên nghỉ học, rảnh rỗi xách máy tính đi vệ sinh, đi cài Win, đi dán cường lực nhiều nhất. Doanh thu một ngày cuối tuần của Alo Phụ Kiện bằng mẹ nó cả ba ngày đầu tuần cộng lại. Nếu tao đi vắng, giao toàn bộ cửa hàng cho thằng Tùng, nó chỉ biết bán ốp lưng chứ đéo biết bắt bệnh phần cứng. Khách đến sửa không có thợ, quay xe đi hàng khác. Mất khách. Mất tiền.

Nhẩm tính sơ sơ. Cầm năm trăm nghìn đi chơi, cộng thêm việc vứt xó cửa hàng hai ngày cuối tuần. Quả này là một cú lỗ kép, thiệt hại bèo nhất cũng phải hai đến ba triệu bạc.

Một bài toán kinh tế mà chỉ có thằng điên mới gật đầu.

Tao bấm ngòi bút. Tạch.

Không suy nghĩ đến giây thứ hai. Tao gióng đúng hàng chữ có tên "Nguyễn Minh An", lia bút đánh một dấu tích chéo dứt khoát vào cột "Không tham gia".

Tao đẩy tờ giấy sang cho thằng ngồi bên cạnh.

Thằng này liếc nhìn tờ danh sách, rồi quay ngoắt sang nhìn tao, mắt trợn tròn:
- Ơ kìa An? Mày không đi à? Đùa à?

Cái giọng ngạc nhiên của nó làm mấy đứa bàn trên quay lại.
- Sao lại không đi? Cả năm mới có một chuyến xả hơi, đi cho vui, kết nối anh em ban bệ chứ!
- Đi đi An ơi, thiếu mày ai sửa loa kéo lúc nó hỏng.

Những tiếng nhao nhao vang lên. Cái áp lực đám đông đang cố ép một cá thể lệch pha phải nhập bầy.

Tao đút cái bút vào túi ngực áo phông. Mặt tỉnh bơ, nhún vai một cái nhẹ hều. Không đỏ mặt bối rối, không ấp úng tìm từ như cái hồi mới chân ướt chân ráo lên thủ đô.

- Cuối tuần sau có ông anh họ con bà dì ở dưới quê lên Hà Nội chơi. Bố mẹ giao nhiệm vụ phải đưa ông ấy đi lượn lờ phố xá. Bọn mày đi vui vẻ, tối nướng thịt đốt lửa trại nhớ chụp nhiều ảnh ném lên group Facebook cho tao xem ké là được.

Lý do trơn tuột. Hợp tình hợp lý. Đéo ai bắt bẻ được việc một thằng sinh viên phải làm nhiệm vụ gia đình. Mấy đứa xung quanh chép miệng, chưng hửng quay lên trên, không nài nỉ thêm nữa.

Nhưng cái lý do lươn lẹo ấy lừa được đám sinh viên ngây thơ, chứ đéo lừa được người đang đứng trên bục.

Lê Thu Hạ.

Nó đang cầm cuốn sổ kịch bản. Ánh mắt sắc lẹm của nó quét qua tờ danh sách vừa được truyền lên bàn đầu. Mắt nó dừng lại ở cái dấu tích chéo màu đỏ chót tao vừa đánh.

Nó ném cuốn sổ xuống bàn. Bước thẳng từ trên bục xuống dọc theo lối đi giữa hai dãy bàn.

Đôi giày thể thao trắng nện xuống nền gạch hoa không phát ra tiếng động lớn, nhưng cái áp lực nó tỏa ra thì đặc quánh. Mùi hương thanh mát, ngai ngái quen thuộc lướt tới, xộc thẳng vào mũi tao.

Hạ dừng lại. Đứng chắn ngay trước mặt tao, che khuất mẹ nó cái bóng đèn tuýp trên trần.

Nó khoanh hai tay trước ngực. Đôi mắt đen láy ghim thẳng vào mặt tao, lạnh tanh.

- Sự kiện chung gắn kết cả câu lạc bộ, cậu lại định tách đàn à?

Giọng Hạ không to, chỉ đủ hai đứa nghe, nhưng gằn xuống từng chữ.

- Có thật là có ông anh họ con bà dì nào ở quê lên không? Hay lại bịa lý do để trốn việc?

Tao ngả lưng ra sau ghế. Hai tay đút vào túi quần bò. Tao nhìn ngược lên khuôn mặt đang cau có của nó.

Cái khoảng cách của đêm Prom, cái sự mềm nhũn trong bóng tối cánh gà hôm nọ đã được cất gọn gàng vào ngăn kéo. Bây giờ, trước mặt tao là sếp phó. Và tao là một thằng làm ăn đang bảo vệ nồi cơm của mình.

Khóe môi tao nhếch lên. Một nụ cười nửa miệng, cợt nhả nhưng cứng ngắc.

- Ơ kìa, em bịa làm gì sếp? - Tao đáp, giọng điệu bình thản, không có một tia nhượng bộ. - Đi chơi vui bỏ xừ, lại còn đông anh em, em mà đi được em đồng ý hai tay hai chân đi luôn ấy chứ, tội gì mà không đi. Kẹt người nhà lên chơi thật mà sếp.

Ánh mắt tao không chớp. Tao nhìn thẳng vào mắt nó. Một sự đối đầu tĩnh lặng. Tao biết nó thừa sức đọc vị được cái cớ vớ vẩn của tao. Nó biết tao thà cắm mặt vào cái mỏ hàn và mấy cái ốp lưng nhựa ở nhà còn hơn là bỏ tiền đi chơi.

Nhưng tao đéo sai. Tao không có nghĩa vụ phải khai báo sổ sách kế toán của tao cho nó nghe.

Hạ cắn chặt môi dưới. Hai hàng lông mày nhíu sát lại vào nhau. Nó cứng họng. Cái lý lẽ "việc gia đình" của tao xây một bức tường bê tông chặn đứng mọi lý lẽ tập thể của nó. Nó không thể ép một thằng tân binh bỏ mặc người nhà để đi chơi với câu lạc bộ được.

Nó lùi lại một bước. Bàn tay đang khoanh trước ngực buông thõng xuống.

- Tùy cậu. Bực hết cả mình!

Hạ ném lại một câu hậm hực, quay gót bước nhanh lên phía bục. Cái dáng đi bực dọc, bứt rứt của một người biết thừa đối phương đang nói dối nhưng đéo làm gì được.

Chín giờ rưỡi tối. Buổi sinh hoạt kết thúc.

Tao xách cái balo, lững thững bước ra khỏi khu giảng đường nhà D.

Sân trường buổi tối gió thổi lồng lộng. Phía trước tao, một nhóm năm sáu đứa tân binh đang khoác vai nhau đi ra nhà xe. Chúng nó chụm đầu vào nhau, tíu tít bàn bạc xem hôm tới sẽ rủ nhau ra BigC Thăng Long mua bim bim, xúc xích, bò húc để chuẩn bị cho chuyến đi. Tiếng cười rinh rích vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Tao đi chậm lại một nhịp.

Nhìn cái bóng lưng đám bạn đồng trang lứa đang ríu rít dưới ánh đèn cao áp, lồng ngực tao tự nhiên gợn lên một vết xước mỏng tang.

Một khoảng trống nhỏ xíu nhưng lạnh ngắt.

Tao đang đứng ngoài rìa của cái gọi là "tuổi thanh xuân rực rỡ". Tao đang từ chối những tiếng đàn guitar bên đống lửa trại, từ chối những trò chơi tập thể lăn lộn trên bãi cỏ, từ chối những kỷ niệm mà sau này người ta hay lấy ra để ôn lại khi ra trường. Cái cảm giác bị bỏ lỡ nó khẽ cào nhẹ vào tim.

Tao dừng lại. Thò tay phải vào túi quần bò.

Bàn tay chạm vào lớp da bò thô ráp của cái ví tiền. Bên trong nó là những tờ polymer được xếp phẳng phiu, vuông vức. Dày cộm.

Tao vỗ bép một cái vào túi quần. Âm thanh đục, chắc nịch.

- Thanh xuân đéo mài ra mà ăn được. - Tao lầm bầm trong miệng.

Cái gợn lăn tăn ủy mị trong lồng ngực bị tao dập tắt ngay tắp lự. Tao sải bước nhanh hơn, tiến về phía bãi gửi xe. Cắm chìa khóa, nổ máy con Wave xanh nhớt. Tiếng động cơ lạch bạch vang lên giòn giã. Tao vặn ga, hất phăng cái ảo mộng dã ngoại lại phía sau, lao nhà.
...

Trong khi đó, ở lại trong phòng sinh hoạt nhà D.

Đám đông đã giải tán gần hết. Lê Thu Hạ còn lại một mình ở CLB.

Nó cầm tờ danh sách đăng ký trên tay. Ánh mắt dán chặt vào cái dấu tích chéo màu đỏ chót nằm trơ trọi ở hàng tên Nguyễn Minh An.

Nó vò nhẹ mép tờ giấy A4.

Hạ thừa thông minh để hiểu cái đầu của thằng nhóc bán ốp lưng kia đang chứa cái gì. Nó biết, đối với một thằng con buôn lỳ lợm, đong đếm từng đồng lợi nhuận như tao, thì mấy cái lời kêu gọi phong trào, nhiệt huyết tuổi trẻ hay cống hiến tập thể chỉ là một mớ rác rưởi không có giá trị quy đổi.

Khóe môi Hạ bất ngờ cong lên. Một nụ cười mỉm không có sự bực tức, mà đầy sự toan tính sắc lẹm.

Nó đặt tờ giấy xuống mặt bàn. Cầm cái bút bi đỏ lên.

Nó nhận ra, muốn bứng một thằng thực dụng ra khỏi cái ổ kiếm tiền của nó, không thể dùng nội quy hay lý lẽ tình cảm.

Với một thằng con buôn, mày phải nói chuyện với nó bằng ngôn ngữ của một bản hợp đồng kinh tế.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 109: Giao kèo

Mùi nhựa thông hàn mạch khét lẹt cuộn lên, xộc thẳng vào mũi.

Chiều thứ Năm. Cái ki-ốt mười lăm mét vuông của Alo Phụ Kiện đang chạy hết công suất. Gió từ cái quạt trần chém phành phạch không tản nổi cái nóng hầm hập phả ra từ mặt đường Xuân Thủy. Thằng Tùng đang lúi húi dán cường lực cho một đám sinh viên năm nhất ồn ào ngoài tủ kính.

Tao ngồi lọt thỏm ở góc quầy kỹ thuật. Tay cầm cái panh kẹp, cẩn thận nhể từng mảnh kính vỡ vụn trên con iPhone. Mồ hôi rịn ra hai bên thái dương, trượt xuống cằm, rỏ tong một cái xuống tấm thảm cao su cách điện.

Bóng người đổ ụp xuống, che khuất luồng ánh sáng hắt vào từ ngoài cửa kính.

Không phải shipper giao hàng. Cũng không phải đám sinh viên rảo bước vào hỏi mua ốp lưng.

Tao dừng tay, ngước mắt lên.

Lê Thu Hạ.

Nó đứng lù lù ngay trước quầy. Nó diện một cái áo sơ mi trắng tinh, vạt áo cắm thùng gọn gàng vào chiếc quần jeans ôm sát đôi chân dài. Tóc buộc cao đuôi ngựa.

Cái sự sạch sẽ, thanh lịch và phẳng phiu ấy đối lập hoàn toàn với cái giao diện áo phông xám dính đầy bụi bẩn, hai tay lem nhem keo dán của tao. Một luồng gió mang theo cái mùi dầu gội thanh mát quen thuộc lướt qua, chém đứt cái không khí ngột ngạt sặc mùi linh kiện điện tử trong tiệm.

Tao vớ cái giẻ lau vắt trên thành ghế, chùi vội mấy ngón tay dính keo. Khóe môi nhếch lên.

- Sếp phó rảnh rỗi thế? Đến dán cường lực chống nhìn trộm hay thay pin? Khách quen em lấy giá gốc, không tính tiền công.

Hạ không cười. Nó không thèm đáp lại câu chào hàng ráo hoảnh của tao.

Nó bước tới sát mặt tủ kính trưng bày. Bàn tay thon dài thò vào cái túi tote vải canvas, rút ra một tờ giấy A4 đã hơi nhàu nhĩ.

Bạch.

Tờ giấy bị đập thẳng xuống. Vị trí rơi nằm ngay dưới tầm mắt tao.

Tao liếc xuống. Là tờ danh sách đăng ký đi cắm trại Ba Vì của câu lạc bộ. Ngón trỏ của Hạ vươn ra, móng tay gõ cộc cộc hai nhịp ngay đúng cái ô có cái dấu gạch chéo đỏ chót mà tao đã lạnh lùng giáng bút vào tối hôm qua.

- Bỏ cái văn ông anh họ con bà dì đi.

Giọng Hạ vang lên. Đanh gọn. Không có nửa chữ rào đón.

- Cậu không đi vì cậu tiếc năm trăm nghìn tiền đóng góp, và tiếc hai ngày cuối tuần không được mở cửa hàng vơ vét tiền chứ gì? Cậu nghĩ cái lý do đấy lừa được ai? Xí. Tôi đi guốc trong bụng cậu rồi.

Nó bóc phốt tao trần trụi ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Trước mặt thằng Tùng và mấy đứa khách đang đứng ngoài quầy.

Bị lột mặt nạ, tao không đỏ mặt, cũng không thèm gãi đầu ấp úng tìm cớ thanh minh. Ở cái tầm này, tao quen với việc ngửa bài rồi.

Tao vứt cái panh kẹp xuống bàn. Ngả lưng tựa hẳn vào cái ghế lưới công thái học, hai tay khoanh lại trước ngực. Tao ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đang hừng hực tia lửa của nó. Gật đầu.

- Đúng.

Tao đáp, rành rọt từng chữ.

- Đi hai ngày mất đứt một khoản tiền lãi. Sếp cũng dân làm sự kiện, sếp biết thừa bài toán chi phí cơ hội mà. Cho em một lý do chính đáng để em bỏ việc 2 ngày, ném tiền qua cửa sổ đi ngắm cỏ dại xem nào?

Tao ném quả bóng trách nhiệm ngược lại. Sòng phẳng. Không nói chuyện tình cảm hay nhiệt huyết cống hiến ở đây.

Nghe tao thừa nhận một cách ráo hoảnh và sặc mùi tiền bạc, Hạ không hề bực bội hay nổi cái thói tự ái của một bà sếp bị cấp dưới bật lại.

Ngược lại, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của nó giãn ra. Khóe môi nó cong lên một đường cong rất mỏng. Nó kéo cái ghế nhựa đỏ ở góc quầy, tự động ngồi xuống đối diện tao. Cái dáng vẻ bề trên bay sạch, thay vào đó là phong thái của một kẻ đang ngồi vào bàn đàm phán hợp đồng.

- Sang năm học mới, câu lạc bộ có đợt tuyển thành viên Gen mới quy mô toàn trường.

Hạ bắt đầu nói, ngón tay mân mê mép tờ giấy A4.

- Ban chủ nhiệm dự kiến phát ba trăm set quà tặng cho tân sinh viên để làm thương hiệu. Trong đó gồm ốp lưng in logo, kính cường lực, và vài cái đồ chơi công nghệ lặt vặt.

Nó dừng lại một nhịp. Đôi mắt sắc lẹm ghim chặt vào mặt tao.

- Ban Hậu cần hiện tại toàn mấy cậu thư sinh mọt sách. Dựng cái lều không xong, bê thùng nước khoáng hai mươi lít thì thở dốc. Chuyến Ba Vì cuối tuần này cần một người tháo vát một chút để quán xuyến cái hậu trường nát bét ấy.

Nó hơi rướn người tới trước. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại.

- Nếu cậu đi. Kiêm luôn chức Đội trưởng Hậu cần cho chuyến này... Tôi sẽ dùng quyền Sếp phó, duyệt cho Alo Phụ Kiện làm nhà cung cấp độc quyền toàn bộ ba trăm set quà tặng đợt tới. Cậu tự lên báo giá. Miễn không quá đáng, chị ký duyệt.

Câu chốt hạ ném ra. Gọn gàng. Nặng trịch.

Lồng ngực tao đập hẫng một nhịp. Bộ não tự động bật file Excel, chạy dữ liệu với tốc độ ánh sáng.

Ba trăm set quà.

Lấy hàng sỉ chỗ bà Lan ngoài chợ Trời, một cái ốp lưng nhựa trong giá gốc năm nghìn, kính cường lực ba nghìn. Tổng chi phí một set chưa tới mười nghìn. Đóng gói dán tem mác đàng hoàng, bill báo giá cho câu lạc bộ bèo nhất cũng phải ba mươi đến bốn mươi nghìn một set.

Lãi ròng có khi đến cả chục triệu.

Trừ đi năm trăm nghìn tiền đi cắm trại. Trừ luôn cả phần doanh thu hụt mất trong hai ngày đóng cửa tiệm. Vẫn lãi một cục to đùng. Đấy là chưa kể ba trăm cái mác Alo Phụ Kiện sẽ được nhét thẳng vào tay ba trăm đứa tân sinh viên. Một cú PR marketing 0 đồng không thể nào hoàn hảo hơn.

Sống lưng tao thẳng tắp. Tao nhìn Hạ. Cái con bé này, cái đầu nó nhảy số kinh khủng khiếp. Nó biết chính xác phải dùng cái mồi gì để câu một thằng thực dụng như tao ra khỏi hang.

Nhưng làm ăn là phải nắm đằng chuôi.

Tao nheo mắt lại, dò xét.

- Sếp nói thật không đấy? Chốt mồm không có giá trị pháp lý đâu nhé. Nhỡ đến lúc đấy Ban chủ nhiệm gạt ra, đấu thầu cho bên khác thì em đi vác lều miễn phí à?

Hạ cười khẩy. Nó không thèm cãi lại.

Bàn tay nó thò vào túi xách, rút ra một cuốn sổ tay bìa da nhỏ. Xé xoẹt một tờ giấy trắng. Lấy cái bút bi xanh cài trên cổ áo, nó cúi xuống, viết nhanh vài dòng chữ lên mặt giấy. Nét chữ cứng cáp, rõ ràng.

Ký xoẹt một cái ở góc dưới cùng.

Nó đẩy tờ giấy trượt trên mặt kính, dừng lại ngay trước ngực tao.

- Người thật việc thật. Viết tay ký tươi. Giữ lấy làm bằng chứng. Sao mà phải lừa cậu?

Tao cầm mẩu giấy lên. Đọc lướt qua. Giấy cam kết chỉ định thầu. Đầy đủ ngày tháng chữ ký.

Mép môi tao nhếch lên. Không cần suy nghĩ đến giây thứ ba.

Tao vớ lấy cái bút bi đen vứt lăn lóc cạnh cái mỏ hàn. Kéo tờ danh sách A4 nhàu nhĩ về phía mình.

Mũi bút ấn mạnh xuống mặt giấy. Tao gạch hai đường chéo dứt khoát, đè nát bét cái dấu X màu đỏ tao đã đánh tối qua.

Bên cạnh, tao khoanh một vòng tròn to đùng, đậm nét, viền đi viền lại ba bốn lần vào ô "Có tham gia".

Tao đẩy tờ giấy trả lại cho Hạ. Vứt cái bút xuống bàn.

- Chốt deal.

Tao nhìn thẳng vào mắt nó, giọng ráo hoảnh nhưng chắc nịch.

- Chuyến này sếp cứ việc xách váy đi dạo chụp ảnh sống ảo thôi. Việc bốc vác, dựng lều, chẻ củi, khiêng nước để em thầu hết. Phục vụ tận răng.

Hạ nhón hai ngón tay cầm lại tờ danh sách. Đôi mắt nó lấp lánh sự đắc thắng của một kẻ đi săn vừa tóm gọn con mồi cứng đầu nhất. Nó biết rõ điểm yếu của tao, và nó đã chọc trúng huyệt.

Nó đứng dậy. Cầm xấp giấy vỗ nhẹ hai cái vào bả vai tao.

- Hợp tác vui vẻ nhé, Đội trưởng Hậu cần. Nhớ mang theo đồ đạc cho đầy đủ. Sáu giờ sáng thứ Bảy có mặt ở cổng trường. Đừng có đi muộn.

Nó quay gót. Bước ra khỏi cái cửa hàng ngột ngạt. Mùi hương thanh mát lướt qua mặt tao rồi tan nhanh vào dòng xe cộ ồn ào ngoài đường Xuân Thủy.

Tao nhìn theo bóng nó khuất dần.

Từ phía sau bức vách ngăn nhà kho, thằng Khánh lù lù bước ra. Nãy giờ nó nấp trong đấy dỏng tai nghe lén không sót một chữ. Nó chép miệng, rút điếu thuốc châm lửa, nhả khói mù mịt.

- Gớm. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Bị con bé sếp nó quay như dế thế hả con trai? Mới hôm qua còn mạnh mồm thề sống thề chết đéo đi cơ mà?

Nó cười khùng khục, đá chân vào cái ghế nhựa.

Tao không thèm chửi lại. Tao gạt đống ốc vít trên mặt bàn sang một bên. Cúi xuống gầm bàn, lôi cái balo vải dù sờn cũ ra.

Tao mở khóa balo. Bắt đầu lẩm nhẩm tính toán trong đầu. Cuộn dây thừng dù. Đèn pin siêu sáng. Vài con dao rọc giấy. Băng dính đen. Bộ cờ lê mỏ lết loại nhỏ.

Khóe môi tao nở một nụ cười ranh mãnh.

Mỹ nhân cái đéo gì.

Đây là khách sộp. Khách VIP. Đã là khách trả tiền thì tao phục vụ đến bến.

Chuyến đi Ba Vì cuối tuần này giờ đây đéo còn là một chuyến dã ngoại nhảm nhí của tuổi thanh xuân nữa. Nó đã chính thức trở thành một chuyến đi công tác kiếm tiền của ông chủ nhỏ Alo Phụ Kiện.

Tao kéo khóa balo đánh roẹt một cái. Giao diện thợ bốc vác chuẩn bị lên sóng.
 

mr alone

Yếu sinh lý
Chương 109: Giao kèo

Mùi nhựa thông hàn mạch khét lẹt cuộn lên, xộc thẳng vào mũi.

Chiều thứ Năm. Cái ki-ốt mười lăm mét vuông của Alo Phụ Kiện đang chạy hết công suất. Gió từ cái quạt trần chém phành phạch không tản nổi cái nóng hầm hập phả ra từ mặt đường Xuân Thủy. Thằng Tùng đang lúi húi dán cường lực cho một đám sinh viên năm nhất ồn ào ngoài tủ kính.

Tao ngồi lọt thỏm ở góc quầy kỹ thuật. Tay cầm cái panh kẹp, cẩn thận nhể từng mảnh kính vỡ vụn trên con iPhone. Mồ hôi rịn ra hai bên thái dương, trượt xuống cằm, rỏ tong một cái xuống tấm thảm cao su cách điện.

Bóng người đổ ụp xuống, che khuất luồng ánh sáng hắt vào từ ngoài cửa kính.

Không phải shipper giao hàng. Cũng không phải đám sinh viên rảo bước vào hỏi mua ốp lưng.

Tao dừng tay, ngước mắt lên.

Lê Thu Hạ.

Nó đứng lù lù ngay trước quầy. Nó diện một cái áo sơ mi trắng tinh, vạt áo cắm thùng gọn gàng vào chiếc quần jeans ôm sát đôi chân dài. Tóc buộc cao đuôi ngựa.

Cái sự sạch sẽ, thanh lịch và phẳng phiu ấy đối lập hoàn toàn với cái giao diện áo phông xám dính đầy bụi bẩn, hai tay lem nhem keo dán của tao. Một luồng gió mang theo cái mùi dầu gội thanh mát quen thuộc lướt qua, chém đứt cái không khí ngột ngạt sặc mùi linh kiện điện tử trong tiệm.

Tao vớ cái giẻ lau vắt trên thành ghế, chùi vội mấy ngón tay dính keo. Khóe môi nhếch lên.

- Sếp phó rảnh rỗi thế? Đến dán cường lực chống nhìn trộm hay thay pin? Khách quen em lấy giá gốc, không tính tiền công.

Hạ không cười. Nó không thèm đáp lại câu chào hàng ráo hoảnh của tao.

Nó bước tới sát mặt tủ kính trưng bày. Bàn tay thon dài thò vào cái túi tote vải canvas, rút ra một tờ giấy A4 đã hơi nhàu nhĩ.

Bạch.

Tờ giấy bị đập thẳng xuống. Vị trí rơi nằm ngay dưới tầm mắt tao.

Tao liếc xuống. Là tờ danh sách đăng ký đi cắm trại Ba Vì của câu lạc bộ. Ngón trỏ của Hạ vươn ra, móng tay gõ cộc cộc hai nhịp ngay đúng cái ô có cái dấu gạch chéo đỏ chót mà tao đã lạnh lùng giáng bút vào tối hôm qua.

- Bỏ cái văn ông anh họ con bà dì đi.

Giọng Hạ vang lên. Đanh gọn. Không có nửa chữ rào đón.

- Cậu không đi vì cậu tiếc năm trăm nghìn tiền đóng góp, và tiếc hai ngày cuối tuần không được mở cửa hàng vơ vét tiền chứ gì? Cậu nghĩ cái lý do đấy lừa được ai? Xí. Tôi đi guốc trong bụng cậu rồi.

Nó bóc phốt tao trần trụi ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Trước mặt thằng Tùng và mấy đứa khách đang đứng ngoài quầy.

Bị lột mặt nạ, tao không đỏ mặt, cũng không thèm gãi đầu ấp úng tìm cớ thanh minh. Ở cái tầm này, tao quen với việc ngửa bài rồi.

Tao vứt cái panh kẹp xuống bàn. Ngả lưng tựa hẳn vào cái ghế lưới công thái học, hai tay khoanh lại trước ngực. Tao ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đang hừng hực tia lửa của nó. Gật đầu.

- Đúng.

Tao đáp, rành rọt từng chữ.

- Đi hai ngày mất đứt một khoản tiền lãi. Sếp cũng dân làm sự kiện, sếp biết thừa bài toán chi phí cơ hội mà. Cho em một lý do chính đáng để em bỏ việc 2 ngày, ném tiền qua cửa sổ đi ngắm cỏ dại xem nào?

Tao ném quả bóng trách nhiệm ngược lại. Sòng phẳng. Không nói chuyện tình cảm hay nhiệt huyết cống hiến ở đây.

Nghe tao thừa nhận một cách ráo hoảnh và sặc mùi tiền bạc, Hạ không hề bực bội hay nổi cái thói tự ái của một bà sếp bị cấp dưới bật lại.

Ngược lại, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của nó giãn ra. Khóe môi nó cong lên một đường cong rất mỏng. Nó kéo cái ghế nhựa đỏ ở góc quầy, tự động ngồi xuống đối diện tao. Cái dáng vẻ bề trên bay sạch, thay vào đó là phong thái của một kẻ đang ngồi vào bàn đàm phán hợp đồng.

- Sang năm học mới, câu lạc bộ có đợt tuyển thành viên Gen mới quy mô toàn trường.

Hạ bắt đầu nói, ngón tay mân mê mép tờ giấy A4.

- Ban chủ nhiệm dự kiến phát ba trăm set quà tặng cho tân sinh viên để làm thương hiệu. Trong đó gồm ốp lưng in logo, kính cường lực, và vài cái đồ chơi công nghệ lặt vặt.

Nó dừng lại một nhịp. Đôi mắt sắc lẹm ghim chặt vào mặt tao.

- Ban Hậu cần hiện tại toàn mấy cậu thư sinh mọt sách. Dựng cái lều không xong, bê thùng nước khoáng hai mươi lít thì thở dốc. Chuyến Ba Vì cuối tuần này cần một người tháo vát một chút để quán xuyến cái hậu trường nát bét ấy.

Nó hơi rướn người tới trước. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại.

- Nếu cậu đi. Kiêm luôn chức Đội trưởng Hậu cần cho chuyến này... Tôi sẽ dùng quyền Sếp phó, duyệt cho Alo Phụ Kiện làm nhà cung cấp độc quyền toàn bộ ba trăm set quà tặng đợt tới. Cậu tự lên báo giá. Miễn không quá đáng, chị ký duyệt.

Câu chốt hạ ném ra. Gọn gàng. Nặng trịch.

Lồng ngực tao đập hẫng một nhịp. Bộ não tự động bật file Excel, chạy dữ liệu với tốc độ ánh sáng.

Ba trăm set quà.

Lấy hàng sỉ chỗ bà Lan ngoài chợ Trời, một cái ốp lưng nhựa trong giá gốc năm nghìn, kính cường lực ba nghìn. Tổng chi phí một set chưa tới mười nghìn. Đóng gói dán tem mác đàng hoàng, bill báo giá cho câu lạc bộ bèo nhất cũng phải ba mươi đến bốn mươi nghìn một set.

Lãi ròng có khi đến cả chục triệu.

Trừ đi năm trăm nghìn tiền đi cắm trại. Trừ luôn cả phần doanh thu hụt mất trong hai ngày đóng cửa tiệm. Vẫn lãi một cục to đùng. Đấy là chưa kể ba trăm cái mác Alo Phụ Kiện sẽ được nhét thẳng vào tay ba trăm đứa tân sinh viên. Một cú PR marketing 0 đồng không thể nào hoàn hảo hơn.

Sống lưng tao thẳng tắp. Tao nhìn Hạ. Cái con bé này, cái đầu nó nhảy số kinh khủng khiếp. Nó biết chính xác phải dùng cái mồi gì để câu một thằng thực dụng như tao ra khỏi hang.

Nhưng làm ăn là phải nắm đằng chuôi.

Tao nheo mắt lại, dò xét.

- Sếp nói thật không đấy? Chốt mồm không có giá trị pháp lý đâu nhé. Nhỡ đến lúc đấy Ban chủ nhiệm gạt ra, đấu thầu cho bên khác thì em đi vác lều miễn phí à?

Hạ cười khẩy. Nó không thèm cãi lại.

Bàn tay nó thò vào túi xách, rút ra một cuốn sổ tay bìa da nhỏ. Xé xoẹt một tờ giấy trắng. Lấy cái bút bi xanh cài trên cổ áo, nó cúi xuống, viết nhanh vài dòng chữ lên mặt giấy. Nét chữ cứng cáp, rõ ràng.

Ký xoẹt một cái ở góc dưới cùng.

Nó đẩy tờ giấy trượt trên mặt kính, dừng lại ngay trước ngực tao.

- Người thật việc thật. Viết tay ký tươi. Giữ lấy làm bằng chứng. Sao mà phải lừa cậu?

Tao cầm mẩu giấy lên. Đọc lướt qua. Giấy cam kết chỉ định thầu. Đầy đủ ngày tháng chữ ký.

Mép môi tao nhếch lên. Không cần suy nghĩ đến giây thứ ba.

Tao vớ lấy cái bút bi đen vứt lăn lóc cạnh cái mỏ hàn. Kéo tờ danh sách A4 nhàu nhĩ về phía mình.

Mũi bút ấn mạnh xuống mặt giấy. Tao gạch hai đường chéo dứt khoát, đè nát bét cái dấu X màu đỏ tao đã đánh tối qua.

Bên cạnh, tao khoanh một vòng tròn to đùng, đậm nét, viền đi viền lại ba bốn lần vào ô "Có tham gia".

Tao đẩy tờ giấy trả lại cho Hạ. Vứt cái bút xuống bàn.

- Chốt deal.

Tao nhìn thẳng vào mắt nó, giọng ráo hoảnh nhưng chắc nịch.

- Chuyến này sếp cứ việc xách váy đi dạo chụp ảnh sống ảo thôi. Việc bốc vác, dựng lều, chẻ củi, khiêng nước để em thầu hết. Phục vụ tận răng.

Hạ nhón hai ngón tay cầm lại tờ danh sách. Đôi mắt nó lấp lánh sự đắc thắng của một kẻ đi săn vừa tóm gọn con mồi cứng đầu nhất. Nó biết rõ điểm yếu của tao, và nó đã chọc trúng huyệt.

Nó đứng dậy. Cầm xấp giấy vỗ nhẹ hai cái vào bả vai tao.

- Hợp tác vui vẻ nhé, Đội trưởng Hậu cần. Nhớ mang theo đồ đạc cho đầy đủ. Sáu giờ sáng thứ Bảy có mặt ở cổng trường. Đừng có đi muộn.

Nó quay gót. Bước ra khỏi cái cửa hàng ngột ngạt. Mùi hương thanh mát lướt qua mặt tao rồi tan nhanh vào dòng xe cộ ồn ào ngoài đường Xuân Thủy.

Tao nhìn theo bóng nó khuất dần.

Từ phía sau bức vách ngăn nhà kho, thằng Khánh lù lù bước ra. Nãy giờ nó nấp trong đấy dỏng tai nghe lén không sót một chữ. Nó chép miệng, rút điếu thuốc châm lửa, nhả khói mù mịt.

- Gớm. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Bị con bé sếp nó quay như dế thế hả con trai? Mới hôm qua còn mạnh mồm thề sống thề chết đéo đi cơ mà?

Nó cười khùng khục, đá chân vào cái ghế nhựa.

Tao không thèm chửi lại. Tao gạt đống ốc vít trên mặt bàn sang một bên. Cúi xuống gầm bàn, lôi cái balo vải dù sờn cũ ra.

Tao mở khóa balo. Bắt đầu lẩm nhẩm tính toán trong đầu. Cuộn dây thừng dù. Đèn pin siêu sáng. Vài con dao rọc giấy. Băng dính đen. Bộ cờ lê mỏ lết loại nhỏ.

Khóe môi tao nở một nụ cười ranh mãnh.

Mỹ nhân cái đéo gì.

Đây là khách sộp. Khách VIP. Đã là khách trả tiền thì tao phục vụ đến bến.

Chuyến đi Ba Vì cuối tuần này giờ đây đéo còn là một chuyến dã ngoại nhảm nhí của tuổi thanh xuân nữa. Nó đã chính thức trở thành một chuyến đi công tác kiếm tiền của ông chủ nhỏ Alo Phụ Kiện.

Tao kéo khóa balo đánh roẹt một cái. Giao diện thợ bốc vác chuẩn bị lên sóng.
lên m:)))
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo