Pigchecker
Chim TO
Đcm sao giống tao vcl. Cũng vọc vạch mt từ ngày đó. Đến giờ tao vẫn còn giữ 2 cái tuốc nơ vít do chính cô gái đó tặng t từ ngày tập toẹ chọc ngoáy mày mò máy tính
Chỉnh sửa lần cuối:
Chương 32: Thời gian biểu ma quái
Tao hẹn Long ở The Coffee House trên đường Nguyễn Phong Sắc.
Lần đầu tiên tao bước chân vào một cái quán cà phê mà không nghe thấy tiếng hô "một nâu đá, hai đen ít đường" oang oang của nhân viên. Ở đây im phăng phắc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi giấy mới từ mấy kệ sách trang trí. Xung quanh tao, dân văn phòng và sinh viên ngồi cắm mặt vào laptop, tai đeo headphone, tay gõ phím lạch cạch như đang chạy đua với tử thần.
Tao gọi một cốc Americano đá. Bốn mươi lăm nghìn. Đắng nghét.
Long đến đúng giờ từng giây. Nó đặt cái Macbook lên bàn, mở ra một cái bảng lịch trình chi chít những ô màu xanh đỏ tím vàng.
- Nhìn đi. - Long xoay màn hình về phía tao.
Tao nheo mắt. Google Calendar.
7h - 8h: Gym.
8h - 11h: Học trên trường.
11h - 12h: Ăn trưa + Nghe Podcast kinh tế.
13h - 15h: Tự học thư viện (Deep work).
...
Cái lịch của nó kín mít, không có một khe hở nào cho việc "ngồi trà đá chém gió" hay "nằm lướt Facebook vô định".
- Mày thấy gì? - Long hỏi, tay khuấy nhẹ ly Latte.
- Thấy mày sống như cái máy. - Tao thật thà.
- Sai. Tao sống có hệ thống. Còn mày đang sống theo kiểu... nước đến chân mới nhảy.
Long rút ra một tờ giấy A4 trắng tinh và cây bút Parker quen thuộc. Nó vẽ một đường thẳng chia tờ giấy làm hai phần chênh lệch.
- Nguyên lý Pareto. 80/20. Mày nghe bao giờ chưa?
Tao lắc đầu.
- 80% kết quả đến từ 20% nỗ lực quan trọng nhất. Ngược lại, 80% thời gian mày bỏ ra chỉ mang lại 20% giá trị nếu mày không biết chọn việc mà làm.
Nó khoanh tròn vào cái ô "Cài Win dạo" mà tao vừa kể lể.
- Mày mất bao lâu để cài xong một cái máy cho khách?
- Tầm tiếng rưỡi đến hai tiếng. Cả cài driver, office, crack các kiểu.
- Hai tiếng để kiếm 100 nghìn. Một ngày mày làm được mấy khách? Ba khách là hết vẹo cả buổi chiều và tối. Thế thời gian đâu mày học Toán cao cấp? Thời gian đâu mày tái tạo sức lao động?
Tao cứng họng. Nó nói đúng phóc. Tao đang bán thời gian với cái giá rẻ mạt, và tao cứ tưởng thế là chăm chỉ.
- Tư duy lên đi An. Hãy làm quy trình.
Long mở một thư mục trên máy nó, show cho tao xem một bộ công cụ tên là "One-Click".
- Tao sưu tầm được cái này bên diễn đàn nước ngoài. Nó tích hợp sẵn bộ cài Win, tự động nhận diện Driver, tự động cài Chrome, Unikey, Office chỉ bằng một cú click chuột. Mày cắm USB vào, bấm nút, rồi ngồi chơi 15 phút là xong.
Mắt tao sáng lên.
- 15 phút?
- Ừ. Thay vì hì hục gõ lệnh thủ công, mày để máy nó tự làm. Thời gian chờ đấy mày lôi sách ra học từ mới tiếng Anh, hoặc giải một bài toán ma trận. Đấy gọi là tối ưu hóa.
Nó copy toàn bộ thư mục đó vào cái ổ cứng di động tao mang theo. Thanh trạng thái chạy vù vù.
- Nhớ này An. Sự khác biệt giữa thằng giỏi và thằng khá không nằm ở chỗ thằng nào làm nhiều hơn. Mà nằm ở chỗ thằng nào biết bỏ đi những việc vô bổ để tập trung vào cái lõi. Cái lõi của mày bây giờ là tấm bằng đại học, không phải là mấy đồng tiền lẻ cài Win.
Tao cầm cái ổ cứng di động. Nó vẫn lạnh ngắt, nhưng tao thấy nó nặng hơn bình thường. Nặng vì cái tư duy mà thằng Long vừa nhồi vào đầu tao.
Tao uống một hơi hết sạch cốc Americano. Vị đắng giờ chuyển sang ngot hậu ở cuống họng.
***
Về đến phòng trọ.
Thằng Khánh đang ngồi cày game, vỏ lon bò húc vứt lăn lóc dưới đất.
Tao không nói gì, lôi cuộn băng dính đen của thợ điện ra.
Tao dán một đường thẳng tắp chia đôi cái bàn gỗ ép.
- Mày làm cái trò mèo gì đấy? Chia ranh giới à? - Khánh tháo tai nghe, ngơ ngác hỏi.
- Không. Chia não.
Tao chỉ vào bên phải:
- Bên này là khu vực kiếm cơm. Máy tính, tua vít, ổ cứng. Chỉ ngồi đây khi có khách hoặc cần làm việc.
Tao chỉ sang bên trái:
- Bên này là khu vực đầu tư. Sách vở, giáo trình, bút thước. Tuyệt đối không để ốc vít hay dây điện lấn sang.
Tao bắt đầu dọn dẹp. Gom hết đống dây rợ lằng nhằng vào một cái hộp nhựa. Lau sạch mặt bàn bên trái. Xếp chồng giáo trình Toán cao cấp, Kinh tế vi mô lên ngay ngắn.
Xong xuôi, tao lấy tờ giấy note vàng, ghi chi chít những dòng chữ lên đó rồi dán lên tường, ngay trước mặt:
*5:00 - 7:00: Toán cao cấp (Cấm ngủ gật)*
*7:00 - 11:30: Trên trường*
*14:00 - 17:00: Sửa máy (Áp dụng One-Click)*
*21:00 - 21:30: Ngân*
Thằng Khánh đọc cái dòng cuối cùng, cười sặc sụa:
- Vãi cả "21:00 - 21:30: Ngân". Mày xếp lịch hẹn hò như xếp lịch đi ỉa thế à? Lãng mạn vãi lìn.
Tao kệ mẹ nó. Lãng mạn mà trượt môn, mà đói thối mồm thì cũng vứt.
***
Năm giờ sáng hôm sau.
Chuông báo thức điện thoại réo lên bài "Nối vòng tay lớn".
Tao bật dậy như lò xo. Mắt cay xè, díu lại. Cơn buồn ngủ lôi tao xuống gối.
Nhìn sang bên cạnh, thằng Khánh vẫn đang ngủ say như chết, tiếng ngáy rền rĩ. Nó vừa tắt máy lúc 3 giờ sáng.
Cái sự lệch pha này là một cực hình. Một thằng sống múi giờ Mỹ, một thằng tập sống múi giờ quân đội.
Tao vả vào mặt mình hai cái. "Bộp bộp".
Tao rón rén xuống giường, cầm cái đèn học kẹp bàn (mới mua lại của bà đồng nát 20 nghìn), bấm công tắc. Ánh sáng vàng vọt chỉ soi đủ trang sách, không làm thằng Khánh tỉnh giấc.
Tao mở sách Toán. Bài Ma trận nghịch đảo.
Mười lăm phút đầu tiên, chữ nghĩa cứ trôi tuột đi. Đầu tao ong ong.
Nhưng tao nhớ lời thằng Long: "Cái lõi của mày là tấm bằng đại học."
Tao cắn bút, bắt đầu viết.
A nhân A mũ trừ một bằng I. Định thức khác không.
Dần dần, sự yên tĩnh của buổi sáng sớm ngấm vào tao. Tiếng xe máy ngoài đường chưa có. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của máy tính thằng Khánh quay lờ đờ.
Tao giải xong bài đầu tiên. Cảm giác thông suốt chạy dọc sống lưng.
Nó phê. Phê hơn cả lúc tao cài xong cái Win và nhận 100 nghìn.
***
Chín giờ tối.
Tao gõ cửa phòng 304.
Ngân mở cửa. Nó vừa gội đầu xong, tóc quấn khăn bông, mặt mộc, thơm mùi dầu gội bồ kết.
- Đi dạo không? - Tao hỏi, tay chỉ vào cái đồng hồ đeo tay Casio nhựa. - Đúng 30 phút.
Ngân ngạc nhiên:
- Sao lại đúng 30 phút? Cậu bận gì à?
- Không. Tớ lập thời gian biểu rồi. Tớ chỉ dành được cho cậu 30 phút mỗi ngày thôi. Nhưng là 30 phút chất lượng nhất. Không điện thoại, không công việc, không lo âu.
Nó nhìn tao chằm chằm, rồi bật cười khúc khích:
- Nghe máy móc kinh khủng.
- Có đi không thì bảo? 21 giờ 02 phút rồi. Mất 2 phút rồi đấy.
- Đi chứ. Đợi tớ sấy tóc.
Bọn tao đi bộ ra đầu ngõ, ngồi ở cái ghế đá công viên nhỏ xíu gần đó.
Tao không nắm tay nó trong túi áo nữa. Trời hôm nay không lạnh lắm. Tao ngồi kể cho nó nghe về phương pháp Gauss, về cái cảm giác sướng rơn khi tìm ra đáp án đúng.
Ngân ngồi nghe, mắt lấp lánh. Nó không thấy chán. Nó hiểu. Vì nó cũng là đứa học hành nghiêm túc.
- An này. - Ngân dựa đầu vào vai tao. - Tớ thích cậu lúc này hơn. Trông cậu... sáng sủa. Không phải cái kiểu lấm lét như trước nữa.
- Tớ đang nâng cấp hệ điều hành. - Tao cười, vuốt nhẹ tóc nó. - Từ Windows XP lên Windows 7. Mượt hơn, giao diện đẹp hơn.
Đúng 21 giờ 30.
- Hết giờ. Về thôi. Tớ phải về giải nốt bài hệ phương trình.
Tao đứng dậy, dứt khoát.
Ngân không dỗi. Nó đứng dậy theo, phủi quần:
- Ừ về. Tớ cũng phải học tiếng Anh. Mai kia thi rồi.
Hai đứa đi bộ về. Không lưu luyến sến súa ở cửa phòng.
- Ngủ ngon.
- Học tốt nhé.
Cánh cửa phòng 304 đóng lại. Cánh cửa phòng tao mở ra.
Tao ngồi vào bàn, phía bên trái vạch băng dính đen.
Thằng Khánh đang combat hăng say bên phía bên phải. Nó chửi thề, đập phím.
Tao đeo tai nghe vào, nhưng không bật nhạc. Chỉ để cách âm.
Tao nhìn vào trang giấy nháp. Một bài toán khó về không gian vector đang chờ tao.
Tao cầm bút. Mực chảy đều trên giấy.
Những con số, những ký hiệu logic hiện ra. Tao không cần nhìn bài thằng Long nữa. Tao tự đi trên đôi chân của mình.
Cảm giác làm chủ tri thức nó gây nghiện thực sự. Nó làm tao thấy mình không còn là thằng nhà quê ăn may nữa. Tao đang thực sự trở thành một sinh viên Đại học, theo đúng nghĩa của từ này.
Đêm nay, tao không kiếm được đồng nào. Nhưng tao thấy mình giàu lên một chút. Ở trong đầu.
Moá nó. Phê vãi chưởng. M tả đoạn này quá okChương 35: Đêm "vượt rào"
Thằng Khánh đi Bắc Ninh lúc 4 giờ chiều.
Nó xách cái túi đồ nghề to sụ, vai đeo cái balo laptop nặng trịch, mồm ngậm điếu thuốc lá cháy dở.
- Tao đi cứu nét đây. Kèo này khoai, chắc phải cày thông đêm mới xong cái hệ thống mạng cho xưởng may. Mai tao về sớm. Ở nhà ngoan nhé, đừng có phá banh cái phòng.
Nó nổ máy con Wave, phóng vụt đi trong cơn mưa phùn lất phất.
Tao đứng nhìn theo cái bóng lưng gù gù của nó khuất sau ngõ, rồi quay vào phòng, đóng cửa lại.
Tiếng chốt cửa *cạch* một cái khô khốc.
Lần đầu tiên sau hơn hai tháng ở chung, căn phòng này hoàn toàn thuộc về tao. Không có tiếng gõ phím lạch cạch đanh tai, không có tiếng chửi thề mỗi khi lag mạng, và quan trọng nhất, không có cặp mắt soi mói đầy vẻ giễu cợt của thằng bạn cùng phòng.
Sự tự do này có mùi vị rất lạ. Nó im ắng và kích thích.
Tao nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn lộn xộn theo quy luật của thằng Khánh. Vỏ lon bò húc, tàn thuốc lá vương vãi.
Tao bắt tay vào dọn dẹp.
Không phải kiểu quét qua loa cho xong chuyện. Tao lau kỹ cái mặt bàn gỗ ép, dọn sạch đống dây điện loằng ngoằng nhét vào gầm bàn. Tao mở cửa sổ cho gió lùa vào để đẩy bớt cái mùi khói thuốc ám muội đi. Tao vẩy một ít nước hoa xịt phòng hương chanh sả (loại rẻ tiền tao mới mua ngoài chợ) vào bốn góc nhà.
Tao cắm ấm siêu tốc. Tiếng nước reo *ù ù* nghe vui tai.
Xong xuôi, tao đi tắm. Tắm kỹ. Tao dùng chai sữa tắm X-Men của thằng Khánh, kì cọ đến đỏ cả da.
Bước ra khỏi nhà tắm, tao nhìn mình trong gương.
Tóc tai gọn gàng. Người sạch sẽ. Trong túi quần có ví tiền dày cộm.
Tao không còn là thằng nhà quê luộm thuộm hồi mới lên nữa. Tao thấy mình "ngon" hơn. Một sự tự tin ngầm len lỏi trong mạch máu.
Tao nhắn tin cho Ngân. Ngắn gọn:
- Khánh đi vắng rồi. Sang học bài không?
Ba giây sau, tin nhắn trả lời:
- Đợi tớ 5 phút.
"Học bài". Cái cớ kinh điển và cũ rích nhất của mọi cặp đôi sinh viên. Nhưng ai cũng hiểu, vào một hôm mưa gió rét mướt thế này, học hành cái chó gì.
***
Ngân sang, mang theo một làn hơi lạnh và mùi ngô nướng thơm nức.
Nó mặc một bộ đồ nỉ màu xám tro, rộng thùng thình nhưng nhìn rất yêu. Tóc nó thả xõa tự nhiên, còn hơi ẩm, chắc cũng vừa gội đầu.
Trên tay nó cầm hai bắp ngô nướng nóng hổi bọc trong tờ giấy báo cũ.
- Mưa to quá. - Nó rũ rũ mấy hạt mưa bám trên vai áo, giọng hơi run vì lạnh.
Tao đóng cửa, chốt lại cẩn thận.
Tiếng mưa bên ngoài dội xuống mái tôn *rầm rầm*. Nó tạo thành một bức tường âm thanh tách biệt hoàn toàn cái phòng trọ mười mét vuông này với thế giới bên ngoài.
- Ngồi đâu đây? - Ngân nhìn quanh. Cái bàn làm việc đầy máy móc trông khô khan quá.
- Xuống đất đi. Cho ấm.
Tao trải cái chiếu trúc nhỏ ra giữa sàn nhà. Lôi cái laptop đặt lên cái thùng các-tông thấp làm bàn trà. Tao tắt cái đèn tuýp trắng lạnh lẽo trên trần, chỉ bật cái đèn học kẹp bàn, quay chóa đèn vào tường để tạo ánh sáng vàng hắt ra dìu dịu.
Không gian bỗng nhiên trở nên chật chội và ấm cúng một cách nguy hiểm.
Hai đứa ngồi xếp bằng trên chiếu, vai kề vai. Trước mặt là màn hình laptop đang chiếu một bộ phim tình cảm Mỹ cũ rích mà tao down vội trên mạng.
Tao cầm bắp ngô nướng, bẻ đôi. Hơi nóng bốc lên nghi ngút.
- Ăn đi cho nóng.
Ngân cầm nửa bắp ngô, vừa thổi vừa ăn. Những hạt ngô nếp dẻo quánh, dính than hoa đen nhẻm nhưng ngọt lừ.
- Phim gì đấy? - Nó hỏi, mắt dán vào màn hình nhưng tâm trí chắc đang để đâu đâu.
- Notebook. Thấy bảo hay lắm.
Thực ra tao chả biết hay dở thế nào. Tao bật phim chỉ để lấp đầy khoảng trống im lặng.
Tiếng nhân vật trong phim nói chuyện rì rầm. Tiếng mưa rơi trên mái nhà. Tiếng ngô nướng tí tách trong miệng.
Tao liếc nhìn Ngân.
Ánh sáng vàng vọt từ cái đèn hắt lên khuôn mặt nó. Da nó trắng, mịn màng. Đôi môi nó bóng lên vì ăn ngô, hơi ửng đỏ.
Nó đẹp. Cái đẹp không son phấn, mộc mạc nhưng hút hồn tao vãi chưởng.
- An này. - Ngân quay sang, bắt gặp ánh mắt tao đang nhìn trộm.
- Hả?
- Cậu có thấy cái lịch "30 phút mỗi ngày" nó... hâm không?
Tao phì cười. Tao ném cái lõi ngô vào thùng rác, lau tay vào khăn giấy.
- Hâm. Quá hâm. - Tao thú nhận. - Lúc đấy tớ cứ tưởng thế là ngầu, là quản trị cuộc đời. Giờ nghĩ lại thấy mình như thằng dở hơi.
- Ừ. Dở hơi thật.
Ngân cười khúc khích. Nó xích lại gần tao hơn một chút.
Khoảng cách giữa hai đứa bây giờ bằng không.
Bắp tay tao chạm vào bắp tay nó qua lớp áo nỉ. Hơi ấm từ cơ thể nó truyền sang tao, rõ rệt hơn cả hơi ấm của bắp ngô nướng lúc nãy.
Tao ngửi thấy mùi sữa tắm của nó. Không phải mùi sả chanh quen thuộc, mà là mùi sữa dê, ngòn ngọt, nồng nàn.
Máu nóng trong người tao bắt đầu rục rịch chạy.
Tao vươn tay ra, nắm lấy bàn tay nó đang để trên đùi.
Tay nó nhỏ, mềm, hơi lạnh. Tay tao to, thô ráp, nóng hổi.
Ngân không rụt lại. Nó đan những ngón tay của nó vào ngón tay tao. Siết nhẹ.
Trên màn hình, hai nhân vật chính đang hôn nhau dưới mưa.
Ngoài trời, mưa Hà Nội cũng đang trút nước.
Trong phòng, tao thấy cổ họng mình khô khốc.
Tao quay sang nhìn nó. Ngân cũng đang nhìn tao. Đôi mắt nó ướt át, long lanh dưới ánh đèn vàng. Nó không còn vẻ ngại ngùng của những ngày đầu, cũng không có vẻ sắc sảo khi đi mua sách cũ.
Nó chờ đợi.
Tao cúi xuống.
Nụ hôn lần này không còn là sự chạm môi vụng về, lóng ngóng như hôm tao ốm nữa.
Nó sâu. Nó cuồng nhiệt. Và nó đói khát.
Tao cảm nhận được sự rụt rè đáp trả. Tao nghe thấy tiếng thở gấp gáp của nó bên tai tao.
Tao đẩy cái laptop sang một bên. Màn hình máy tính chao đảo rồi tối sầm lại vì chế độ tiết kiệm pin.
Căn phòng chìm vào bóng tối nhờ nhờ. Chỉ còn chút ánh sáng hắt ra từ cái đèn học quay vào tường.
Tao kéo Ngân ngã xuống chiếu.
Lưng nó chạm xuống mặt chiếu trúc lạnh ngắt, nhưng tao biết người nó đang nóng ran. Tao chống tay hai bên người nó, nhìn xuống.
Tóc nó xõa tung trên chiếu. Áo nó hơi xộc xệch. Ngực nó phập phồng lên xuống theo nhịp thở dồn dập.
- An... - Nó gọi tên tao, giọng thầm thì như tiếng gió.
Tao dừng lại một nhịp.
Cái lý trí còn sót lại của thằng An "tối ưu hóa" gào lên một tiếng yếu ớt: "Mày có chắc không? Đi quá giới hạn là không quay đầu lại được đâu."
Tao nhìn sâu vào mắt Ngân. Tao tìm kiếm một sự do dự, một cái lắc đầu, hay một sự sợ hãi. Nếu nó bảo dừng, tao thề tao sẽ dừng ngay lập tức, dù tao có phải đi tắm nước lạnh mười lần.
Nhưng không.
Trong mắt nó không có sự từ chối. Chỉ có sự tin tưởng và một chút khao khát đàn bà.
Nó đưa tay lên, vòng qua cổ tao, kéo tao xuống thấp hơn.
Hành động ấy là cái gật đầu mạnh mẽ nhất. Nó ném toẹt cái lý trí của tao ra ngoài cửa sổ, để mặc cho mưa gió cuốn trôi.
Tao cúi xuống, hôn lên cổ nó.
Da thịt nó thơm mùi sữa tắm quyện với mùi mồ hôi con gái. Một mùi hương gây nghiện mà không loại nước hoa đắt tiền nào sánh được.
Tay tao luồn vào trong áo nó.
Da bụng nó mịn màng, nóng hổi. Nó rùng mình, cong người lên một chút, phát ra một tiếng rên khẽ trong cổ họng.
Tiếng mưa rơi trên mái tôn dường như to hơn, át đi tiếng thở hổn hển của hai đứa.
Đêm nay, không có công thức toán học nào giải thích được những gì đang diễn ra. Không có dòng code nào lập trình được cảm xúc này.
Chỉ có bản năng. Và sự kết nối trần trụi giữa hai kẻ cô đơn.
Tao lột bỏ cái áo sơ mi của mình, ném vào góc phòng.
Hơi lạnh của đêm ập vào da thịt, nhưng ngay lập tức bị hơi ấm từ cơ thể Ngân xua tan.
Chúng tao quấn lấy nhau. Vụng về, ngượng ngập, nhưng chân thật.
Không có nến, không có hoa hồng, không có giường nệm êm ái. Chỉ có cái chiếu trúc cứng ngắc, cái nền gạch men lạnh lẽo và bốn bức tường vôi lở loét chứng kiến.
Nhưng với tao, thế là đủ.
Đêm nay, tao không còn là thằng sinh viên nghèo đang loay hoay tìm chỗ đứng. Tao là đàn ông. Và nó là người đàn bà của tao.
Khoảnh khắc tao tiến vào, Ngân bấu chặt vào vai tao, đau điếng. Nước mắt nó ứa ra nơi khóe mắt.
Tao hôn lên giọt nước mắt ấy. Mặn chát.
- Đau không? - Tao thì thầm, mồ hôi vã ra trên trán.
Nó lắc đầu, rồi gật đầu. Nó vùi mặt vào hõm vai tao, cắn nhẹ.
Cơn mưa ngoài trời vẫn chưa dứt. Nhưng bão tố trong lòng tao đã tìm được nơi trú ẩn.
Đêm hôm ấy, cái vạch băng dính đen chia đôi bàn học dường như mờ đi trong bóng tối. Ranh giới giữa bạn bè và người tình, giữa ngây thơ và trưởng thành, đã bị xóa nhòa vĩnh viễn trên cái chiếu trúc chật hẹp ấy.
Dcm tml. Hay vl. Lâu lắm r xam mới có thớt hay thế này. Đéo dâm dục mà đọc bánh cuốn vlChương 37: Chuyến xe "bão táp" và cây kem Hồ Tây
Con Wave Alpha màu đỏ của thằng Khánh là một huyền thoại. Hoặc một đống sắt vụn biết đi, tùy vào cách nhìn của mỗi người.
Yếm xe vỡ toác một mảng bên trái, lộ ra cả lốc máy đen sì bám đầy dầu mỡ lâu năm. Cái yên xe rách lòi mút vàng khè được nó dán chằng chịt bằng băng dính đen. Mỗi lần đề máy, cả con xe rung lên bần bật như một con ngựa già lên cơn động kinh, tiếng pô nổ *bạch bạch* giòn tan, nhả ra một làn khói trắng thơm mùi xăng pha nhớt.
- Nhẹ tay thôi bố trẻ. - Khánh đứng chống nạnh, mồm ngậm tăm, nhìn tao dắt xe ra cửa. - Cái nhông xích tao mới tăng đấy, nhưng đi vào ổ gà thì nương nương cái tay ga. Mày mà vít mạnh quá là tuột xích giữa đường thì đừng có gọi tao ra cứu.
- Biết rồi. Tao đi Hồ Tây chứ có đi phượt Hà Giang đâu mà mày lo.
Tao gạt chân chống, vỗ vỗ vào cái yên xe.
Trong túi quần tao, tờ 500 nghìn polymer mệnh giá lớn nhất nằm im lìm trong ví. Đây là tiền lãi từ vụ cài Win dạo tuần trước. Tao quyết định "phá két".
Đã hai tháng nay, thế giới của tao và Ngân chỉ gói gọn trong cái ngõ 165 Cầu Giấy, quanh quẩn mấy quán bún riêu, bánh mì nướng và cái hành lang tầng 3 chật hẹp. Hôm nay cuối tuần, tao muốn đưa nó đi xa hơn một chút. Ra chỗ nào có gió, có nước, có tí không khí của người có tiền.
- Đi cẩn thận. Gái gú ngồi sau thì đi đầm đầm thôi, đừng có thể hiện úp vỉa như mấy thằng trẻ trâu. - Khánh nháy mắt, cười đểu. - Mà nhớ đổ xăng. Tao đi cạn bình rồi đấy.
Tao chửi thề một câu, leo lên xe.
Ngân đã đứng đợi ở đầu ngõ. Hôm nay nó mặc cái váy bò yếm, áo phông trắng bên trong, tóc buộc đuôi ngựa cao vút. Trông nó trẻ con và nghịch ngợm, khác hẳn vẻ nghiêm túc lúc học bài.
- Xe... chiến thế? - Ngân nhìn con Wave tàn tạ, mắt tròn xoe.
- Xe của "giám đốc kỹ thuật" Khánh đấy. Trông thế thôi nhưng máy bốc lắm. Lên đi.
Ngân cười khúc khích, trèo lên ngồi sau. Nó không ngồi dạng chân sang hai bên như mấy đứa con gái sành điệu mặc váy ngắn. Nó ngồi một bên, hai tay bám chặt vào cái tay xách kim loại lạnh ngắt sau yên.
Tao vào số 1. Xe giật một cái chồm lên.
- Ôm chắc vào! - Tao hét lên át tiếng pô xe.
Ngân rụt rè vòng một tay qua eo tao, tay kia vẫn bám yên xe.
- Đi thôi tài xế!
***
Đường Thanh Niên lúc 5 giờ chiều đẹp như một bức tranh sơn dầu, nhưng ồn ào như cái chợ vỡ.
Gió từ Hồ Tây thổi sang Hồ Trúc Bạch lồng lộng. Hai bên đường, từng cặp đôi dập dìu.
Dân chơi Hà Thành đi lượn hồ toàn đi xe xịn. SH nhập, Vespa LX, Liberty... bóng loáng, tiếng máy êm ru. Mấy em gái ngồi sau chân dài miên man, váy ngắn cũn cỡn, ôm chặt lấy bạn trai, tóc bay phấp phới.
Tao đi con Wave ghẻ lọt thỏm giữa cái rừng xe sang chảnh ấy.
Tiếng pô xe *bạch bạch* của tao nghe phèn vãi chưởng. Mỗi lần tao dừng đèn đỏ, cái xe rung lên bần bật làm mông tao tê rần. Khói xe mù mịt phả vào mặt người đi sau.
Nếu là tao của hai tháng trước, chắc tao đã cúi gằm mặt xuống, nhục nhã ê chề. Tao sẽ so sánh mình với thằng đi SH bên cạnh, rồi tự ti, rồi hậm hực.
Nhưng hôm nay thì khác.
Tao ngồi thẳng lưng. Tao vít ga vượt qua một con Liberty đang đi lờ đờ ngắm cảnh.
Bởi vì tao cảm nhận được bàn tay của Ngân đang siết chặt lấy vạt áo tao. Nó không ngại. Nó không chê cái xe rung. Nó đang nghêu ngao hát một bài gì đó tao không nghe rõ lời, chỉ thấy tiếng cười của nó giòn tan bên tai mỗi khi xe nảy lên vì đi vào gờ giảm tốc.
Hạnh phúc đéo nằm ở cái logo trên xe. Nó nằm ở độ chặt của vòng tay người ngồi sau.
Đang bon bon hóng gió, bỗng nhiên...
"Khục... khục... khục..."
Con Wave giật cục ba cái rồi lịm dần. Tao vặn ga, máy rú lên một tiếng yếu ớt rồi tắt ngấm.
Xe trôi theo quán tính được vài mét rồi dừng hẳn ngay giữa đoạn đường đôi lộng gió nhất.
- Sao thế An? - Ngân hỏi, nhảy xuống xe.
Tao đạp cần khởi động. Một cái, hai cái, năm cái. Im lìm.
Xung quanh, dòng người vẫn lướt qua vù vù. Mấy đứa đi xe đạp điện quay lại nhìn bọn tao cười cợt. Một thằng đi Dream chiến lướt qua hét vọng lại: "Hết xăng hả bạn ơi!"
Tao dựng chân chống giữa, gạt mồ hôi trán.
- Chắc muội bu-gi. Xe này thằng Khánh nó chạy như phá, dầu nhớt chắc cả năm không thay.
Tao không hoảng. Tao cũng không thấy nhục.
Tao là thợ mà. Dù là thợ sửa máy tính, nhưng cái tư duy logic của dân kỹ thuật nó ngấm vào máu rồi. Máy móc nào chả giống nhau, cứ có xăng có lửa là nổ.
- Cậu soi đèn cho tớ. - Tao bảo Ngân.
Ngân rút điện thoại, bật đèn flash, rọi thẳng vào lốc máy đen sì.
Tao mở cốp xe, lôi cái tuốc nơ vít và cái tròng mở bu-gi mà thằng Khánh lúc nào cũng vứt lăn lóc ở đấy (may vãi). Tao cúi xuống, tháo cái tẩu bu-gi ra.
Nóng hổi. Cái bu-gi đen kịt, bám đầy muội than.
- Bẩn hết tay rồi kìa. - Ngân kêu lên.
Tao cười, quệt mồ hôi bằng cánh tay áo (để không làm bẩn mặt):
- Nhằm nhò gì. Tay tớ quen dầu mỡ rồi.
Tao gõ gõ cái đầu bu-gi xuống mặt đường nhựa cho bong hết muội than, rồi lấy tờ giấy ăn Ngân đưa lau sạch đầu cực. Lắp lại. Vặn chặt.
- Nào, thử vận may nhé.
Tao đứng dậy, dồn sức đạp cần khởi động một phát dứt khoát.
"Bạch... bạch... bạch... rìn rìn..."
Tiếng nổ giòn tan vang lên như bản giao hưởng chiến thắng. Khói trắng phụt ra từ ống xả.
- Sống rồi! - Tao hét lên, đập tay với Ngân một cái "bốp".
Tay tao đầy dầu luyn đen sì dính sang tay nó. Ngân không lau đi, nó nhìn vết bẩn trên tay mình rồi nhìn mặt tao lấm lem, cười ngặt nghẽo.
- Trông cậu như ông thợ sửa xe đầu ngõ ấy.
- Thì tớ là thợ mà. Lên xe đi cô nương, kem đang chờ.
Tao lại cầm lái. Hai bàn tay đen nhẻm nắm chặt tay lái. Cảm giác làm chủ tình huống, tự mình giải quyết rắc rối giữa đường phố đông người nó phê hơn cả việc ngồi điều hòa mát lạnh.
Bản lĩnh thằng đàn ông đôi khi chỉ đơn giản là làm cho cái xe nổ máy khi nó chết đường.
***
Bọn tao tạt vào quán kem Thủy Tạ.
Tao định gọi hai ly kem ốc quế loại xịn trong nhà hàng, ngồi ghế đệm nhìn ra hồ. Nhưng Ngân kéo tay tao lại, chỉ ra cái quầy bán kem cân vỉa hè.
- Ăn cái kia đi. Kem ốc quế chanh leo. 5 nghìn một cái. Ăn thế mới đúng vị Hồ Tây.
Tao chiều nó. Mua hai cái ốc quế.
Hai đứa không ngồi ghế, mà trèo lên cái lan can bờ kè bằng đá, ngồi vắt vẻo, chân đung đưa hướng ra mặt nước mênh mông.
Gió hồ thổi mạnh, mang theo hơi nước mát lạnh. Tóc Ngân bay tung tóe, dính cả vào kem.
- Ngon không? - Tao hỏi, liếm một đường kem đang chảy ròng ròng xuống tay.
- Ngon. Lạnh buốt óc. - Ngân cười tít mắt.
Nó ăn rất tự nhiên, không sợ béo, không sợ bẩn. Kem dính một tí lên mép.
Tao nhìn nó. Cái ánh đèn cao áp vàng vọt hắt lên mặt hồ lấp loáng, làm nền cho khuôn mặt rạng rỡ của nó.
Tao lấy ngón tay cái (chỗ sạch nhất chưa dính dầu luyn) quệt nhẹ vệt kem trên mép nó.
Ngân khựng lại. Nó nhìn tao.
Tao không rụt tay về. Tao giữ tay ở má nó.
Gió thổi mạnh quá. Tóc nó bay loạn xạ.
- Tóc rối hết rồi này. - Tao nói khẽ.
Tao cúi xuống.
Môi tao chạm vào môi nó. Lạnh ngắt vì kem, nhưng ngọt lịm. Vị chanh leo chua chua, vị vani béo ngậy, và vị mặn mòi của gió hồ.
Nụ hôn không vội vã, không cuồng nhiệt như cái đêm mưa gió trong phòng trọ. Nó nhẹ nhàng, chậm rãi. Như để thưởng thức cái dư vị bình yên hiếm hoi giữa cái thành phố ồn ào này.
Ngân nhắm mắt lại. Tay nó vẫn cầm cây kem đang tan chảy, tay kia bám nhẹ vào vai tao.
Tao cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ nó.
Dứt ra, tao nhìn sâu vào mắt nó.
- Lúc nãy... tớ định đưa cậu vào nhà hàng kia cơ. Tớ mang đủ tiền mà. - Tao thú nhận.
Ngân lắc đầu, liếm môi:
- Vào đấy làm gì. Ngồi trong lồng kính nhìn ra hồ chán lắm. Ngồi đây hít gió trời, ăn kem chảy ròng ròng thế này mới là sống chứ. Với cả...
Nó ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Đi xe Wave của cậu vui hơn đi taxi nhiều. Lúc nó chết máy, tớ thấy cậu... ngầu vãi.
Tao phì cười. Hóa ra trong mắt con gái, một thằng thợ sửa xe lấm lem dầu mỡ cũng có thể ngầu.
- Cảm ơn cậu đã không chê tớ nghèo.
- Cậu có nghèo đâu. - Ngân chỉ vào cái đầu tao. - Cậu giàu sụ ở đây này. Và ở đây nữa. - Nó chỉ vào ngực trái tao.
Tao nắm lấy tay nó. Bàn tay dính kem dính dấp, nhưng chặt chẽ.
Tao nhận ra, tao không cần phải gồng mình lên để trở thành ông nọ bà kia mới có thể mang lại hạnh phúc cho nó. Tao chỉ cần là tao, chân thật, nỗ lực, và biết cách sửa xe khi cần.
***
Đường về. Trời tối hẳn và lạnh hơn.
Con Wave vẫn rung bần bật, nhưng tao thấy êm ái lạ thường.
Ngân không bám vào tay xách sau yên nữa.
Nó vòng cả hai tay lên phía trước.
Nó luồn hai bàn tay lạnh cóng vào hai túi áo khoác gió của tao.
Cái túi áo rộng thùng thình, ấm sực.
Nó áp cả người vào lưng tao. Cằm nó tựa lên vai tao, ngay sát tai.
- An ơi. - Nó thì thầm. Tiếng gió rít át đi một nửa, nhưng tao vẫn nghe rõ.
- Ơi?
- Xe cậu rung ghê. Như máy massage ấy.
- Đổi xe mới nhé? - Tao đùa.
- Thôi. - Nó dụi đầu vào lưng tao. - Đi xe này ấm hơn. Cứ như thế này mãi thì tốt nhỉ.
Tao mỉm cười. Gió tạt vào mặt lạnh buốt, nhưng lưng tao nóng ran.
Tao nhìn vào cái gương chiếu hậu bị vỡ một góc. Trong mảnh gương nhỏ xíu ấy, tao thấy đôi mắt Ngân đang nhắm nghiền, bình yên tựa vào vai tao.
Những chiếc xe SH, ô tô lướt qua vù vù. Những ánh đèn hào nhoáng của phố phường Hà Nội trôi tuột về phía sau.
Tao vít ga. Con Wave chồm lên, lao về phía trước.
Trong cái khoảnh khắc ấy, tao thấy mình đang lái một chiếc siêu xe. Không phải vì giá trị của nó, mà vì người ngồi sau nó.
Cái hạnh phúc này, cái sự bình yên này, tao đã mua được bằng một cây kem 5 nghìn và một trái tim chân thành.
Và tao biết, dù con đường phía trước có gập ghềnh, có chết máy, tao vẫn sẽ có cách để nổ máy trở lại. Vì tao không còn đi một mình nữa.
Cái túi áo khoác của tao đã đầy. Đầy ắp hơi ấm.
câu hỏi thô thiển vlChap sau có địt nhau giữa núi rừng ko

đang hay m êiChương 116: Nụ hôn trộm
Hai giờ ba mươi phút sáng. Tiếng ngáy cưa gỗ của thằng béo ban hậu cần chuyển sang chế độ đều đặn, rền rĩ. Cái lạnh Ba Vì ngấm qua lớp bạt nilon, đâm thẳng vào sống lưng.
Nằm bất động ép sát mặt vào vách lều hơn hai tiếng đồng hồ, cơ thể tao bắt đầu biểu tình dữ dội. Bả vai trái tê rần như có hàng ngàn mũi kim châm bên dưới lớp da. Thắt lưng mỏi nhừ, cứng ngắc như một thanh sắt gỉ. Tệ nhất là bắp chân phải. Những bó cơ bắt đầu giật giật, co rút lại. Dấu hiệu báo trước của một cơn chuột rút chí mạng sắp ập tới.
Đời đéo giống phim, không chạy sẵn theo kịch bản tươi đẹp mà tao đã vạch ra. Nếu để cơn chuột rút bùng phát, tao sẽ đau đến mức gào lên, phá nát giấc ngủ của cả cái rạp xiếc này.
Không gồng được nữa. Tao hắng giọng, ho khẽ một tiếng trong cổ họng làm bình phong che đậy âm thanh. Rất từ từ, tao nhích từng milimet, xoay cái bờ vai đang mỏi nhừ, lật người nằm ngửa ra. Mắt nhìn thẳng lên cái nóc lều đen ngòm. Thở hắt ra một hơi. Máu bắt đầu lưu thông trở lại xuống gót chân.
Đổi tư thế, khoảng cách giữa tao và Hạ được nới lỏng ra một chút. Tao khẽ nghiêng đầu sang bên cạnh.
Qua khe hở của cửa lều bị gió tạt, một tia sáng nhờ nhờ của vầng trăng khuyết lọt vào, vắt ngang qua khuôn mặt Hạ. Tao nín thở. Khác hẳn với cái giao diện sắc lẹm, ra lệnh ráo hoảnh ban ngày, Hạ lúc ngủ trông hiền khô. Hàng mi dài cong vút khép hờ, đổ bóng xuống gò má. Đôi môi hé mở nhè nhẹ, thở ra từng nhịp đều đặn.
Cái màng bọc quyền lực của sếp phó bay sạch. Chỉ còn lại một đứa con gái mười chín tuổi đang ngủ một giấc ngủ yên bình.
Cái đầu lúc nào cũng nảy số lợi nhuận của tao tự nhiên bị chệch nhịp. Một suy nghĩ sến súa đéo tả được xẹt qua não. Tao tưởng tượng, nếu một ngày nào đó, tao có một căn nhà đàng hoàng, nhà mua đứt bằng tiền tươi thóc thật chứ đéo phải nhà đi thuê, và mỗi đêm tỉnh giấc, người nằm cạnh tao là cái giao diện bình yên này. Nếu được ngắm khuôn mặt này mỗi ngày... mẹ kiếp, có lẽ cày cuốc bục mặt cả đời cũng đáng.
Cái ý nghĩ về hai chữ "mái ấm" xẹt qua như một tia chớp, đánh thẳng vào cái bộ não căng thẳng thiếu ngủ của tao.
Bốn giờ sáng. Tao vẫn chưa chợp mắt được một giây nào. Hai mí mắt nặng trịch nhưng cứ nhắm lại rồi lại phải mở ra. Tao loay hoay trong cái mớ suy nghĩ ngổn ngang vừa mới thành hình, thỉnh thoảng lại ngoái sang nhìn cái người nằm cạnh.
Đột nhiên, Hạ cựa mình, cọ xát sột soạt. Nó trở mình, xoay người nằm nghiêng, úp mặt quay hẳn về phía tao. Khoảng cách vừa được nới lỏng lại bị thu hẹp đột ngột.
Mặt Hạ giờ chỉ cách mặt tao chừng một gang tay. Hơi thở ấm nóng của nó phả nhè nhẹ vào vành tai tao. Mùi hương bồ kết ngai ngái, thanh mát ngập tràn hai cánh mũi. Ánh mắt tao vô thức dán chặt vào đôi môi mọng của nó, giờ đang hơi khô lại, nứt nẻ đôi chút vì ngấm sương đêm vùng núi.
Cổ họng tao khô rát. Tao nuốt khan một cái ực. Cái đầu thực dụng bắt đầu cãi vã nảy lửa với bản năng.
Lý trí gào lên: Mày bị điên à An? Mày định làm gì? Hôn trộm một đứa con gái đang ngủ là cái trò hèn hạ của một thằng biến thái. Nó mà tỉnh dậy tát cho một cái, mày mất sạch uy tín, mất mẹ nó luôn cái hợp đồng ba trăm set phụ kiện béo bở.
Nhưng bản năng con thú lại cười khẩy: Nửa đêm thanh vắng, cả lều đang ngáy o o, đéo ai biết. Chính nó là đứa chủ động chui vào cái góc chật hẹp này để nằm cạnh mày. Cứ gồng mãi làm cái mẹ gì? Hèn thế? Hôn cái chết ai?
Bản năng chiến thắng sự tính toán của con người. Tao khẽ nghiêng người hẳn sang phía Hạ. Nín thở. Lồng ngực phập phồng.
Tao cúi xuống. Một nụ hôn chạm nhẹ, cực kỳ rón rén lên đôi môi đang hé mở của Hạ. Cảm giác mềm mại, ấm áp chạm vào đầu môi làm tim tao nện thùm thụp, dội thẳng vào xương sườn như muốn văng ra ngoài.
Tao rụt đầu lại ngay lập tức. Mắt mở to dò xét.
Thấy Hạ vẫn nhắm nghiền mắt, nhịp thở vẫn đều đặn, không có bất kỳ phản ứng kháng cự nào. Sự kích thích của việc làm chuyện lén lút, vụng trộm đẩy tao đi xa hơn. Tao liều mạng cúi xuống lần thứ hai.
Lần này, nụ hôn chạm môi vẫn nhẹ nhàng, nhưng tao giữ lại lâu hơn. Một. Hai. Ba giây. Tao cảm nhận trọn vẹn vị ngọt của sương đêm và hơi ấm từ hơi thở của nó.
Hết ba giây, tao giật mình rụt phắt người lại. Máu nóng dồn rần rật lên tận hai bên mang tai. Nhận thức ập về. Tao vừa làm một việc điên rồ và lén lút vãi lìn, đéo giống cái phong cách ngầu ngầu, sòng phẳng mọi khi một chút nào.
Để bảo toàn tính mạng và cái danh dự đang treo lơ lửng trên sợi tóc, tao lập tức xoay lưng lại. Quay mặt ốp sát vào vách bạt lều, thu người về đúng cái tư thế phòng thủ ban đầu. Nhắm tịt hai mắt lại, điều chỉnh nhịp thở cho đều đặn, vờ như mình đã ngủ say như chết từ tối hôm qua.
Vừa mới định thần, cố ép cái nhịp tim đang đập loạn xạ chậm lại, tao bỗng nghe thấy tiếng sột soạt vang lên ngay phía sau lưng.
Hạ cũng vừa trở mình. Nó xoay người.
Lồng ngực tao đánh thót một cái. Mồ hôi lạnh toát ra, ướt đẫm dọc theo sống lưng. Một dòng suy nghĩ hoảng loạn, lạnh toát chạy xẹt qua não thằng thợ sửa điện thoại vốn luôn tự hào là lỳ lợm: Ôi vãi lồn... đéo nhẽ nãy giờ nó thức... Nó biết mình vừa hôn trộm nó rồi à?
Bình minh Ba Vì chưa lên, nhưng ngày tàn của tao có vẻ sắp đến nơi rồi.
Tao nín thở. Trạng thái chết lâm sàng tạm thời kích hoạt. Hai lá phổi đình công đéo dám hít vào hay thở ra.
Trong cái không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng gió núi, thính giác của tao được buff lên mức tối đa. Tao căng tai ra nghe ngóng. Nếu nó thức, phản ứng bình thường của một đứa con gái là gì? Gào lên? Cho tao một cái tát cháy má? Hay lạnh lùng đạp tao lăn lông lốc ra khỏi cái góc lều này?
Nếu thế thật, thì mẹ kiếp, tao vừa thực hiện một thương vụ lỗ nhất trong cuộc đời làm ăn của mình. Đánh đổi cái hợp đồng ba trăm set phụ kiện lãi cả chục củ chỉ để đổi lấy ba giây chạm môi lén lút. Ngu. Ngu đéo để đâu cho hết! Cái vỏ bọc Đội trưởng Hậu cần đàng hoàng, lạnh lùng tao cất công xây dựng từ chiều đến giờ coi như đổ sông đổ bể.
Tao cắn chặt răng, chờ đợi một cơn thịnh nộ giáng xuống.
Nhưng đéo có cái tát nào cả. Không có tiếng chửi bới.
Thay vào đó, một thứ cảm giác vật lý mềm mại lướt qua mạn sườn tao.
Một cánh tay trần thon nhỏ, man mát sương đêm lẳng lặng vắt ngang qua eo tao.
Lồng ngực tao giật thót. Toàn bộ dây thần kinh căng lên như dây đàn đứt đến nơi.
Cánh tay ấy vòng qua, đặt hờ hững nhưng vững chãi vắt ngang vùng bụng tao. Bàn tay nhỏ nhắn của Hạ buông lơi, hơi ấm từ lòng bàn tay nó truyền qua lớp áo phông mỏng dính, thấm thẳng vào da thịt. Khác với sự ép sát vô tình ban nãy, cái ôm này mang một tính sở hữu cực kỳ rõ rệt.
Nó kéo cơ thể nó xích lại gần hơn một chút. Đỉnh đầu nó chạm nhẹ vào giữa sống lưng tao.
Tao cứng đờ người. Đầu óc tao, cái cỗ máy vốn luôn tỉnh táo phân tích mọi biến số giờ đây bị đánh sập hoàn toàn.
Nó đang ngủ say nên quờ quạng vô thức? Hay nó đang thức, biết thừa tao vừa hôn trộm nó, và cái ôm này là một câu trả lời ngầm, một sự đồng lõa trong bóng tối?
Tao không biết. Và tao cũng không dám quay lại để kiểm chứng.
Tao chỉ biết rằng, cái trọng lượng nhẹ bẫng của cánh tay đang vắt ngang bụng tao lúc này lại có sức nặng ngàn cân, ghì chặt tao xuống nền bạt. Cơn chuột rút ở bắp chân phải dường như biến mất, hoặc có lẽ hệ thần kinh đau đớn của tao đã bị cái hơi ấm từ bàn tay kia làm cho tê liệt hoàn toàn.
Nếu đây là một cái bẫy, thì tao cam tâm tình nguyện sập bẫy.
Tao từ từ thả lỏng cơ bắp. Không gồng nữa. Tao để mặc cho lồng ngực mình phập phồng nhè nhẹ theo nhịp điệu của cánh tay đang ôm lấy tao. Nhắm mắt lại. Trong bóng tối của cái lều ngột ngạt mùi người, tao tận hưởng cái sự "lén lút" ngọt ngào và đầy nguy hiểm này.
Thời gian chầm chậm trôi. Bóng tối ngoài kia bắt đầu loãng ra, nhường chỗ cho cái màu xám xịt của rạng đông.
DẬY ĐI ANH EM ƠI! SÁNG RỒI! BÌNH MINH TRÊN ĐỈNH BA VÌ RỒI!!!
Một tiếng gào rống lanh lảnh, chói tai vang lên từ phía cửa lều, đánh vỡ nát cái không gian tĩnh lặng và mờ ám của đêm đen.
Lão Hoàng chủ nhiệm cầm cái loa kẹo kéo, bật max volume một bài nhạc remix xập xình tấu hài, đứng ở cửa lều hú hét như một thằng điên.
Dậy! Dậy! Gấp chăn màn! Sáu rưỡi rồi! Ai không dậy cắt suất ăn sáng!
Cái rạp xiếc bị chọc ổ. Đám sinh viên lục tục rên rỉ, ngáp ngắn ngáp dài lồm cồm bò dậy. Tiếng càu nhàu, tiếng chửi thề vang lên lộn xộn.
Cánh tay vắt ngang bụng tao đột ngột rụt phắt lại. Nhanh như một tia chớp.
Tao mở bừng mắt. Trở về với thực tại xô bồ, ồn ào. Hơi ấm ở bụng biến mất, để lại một khoảng trống lành lạnh. Ngày mới đã bắt đầu, và tao biết, tao đã trải qua một đêm dài.

