[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 42: Sự ra đi thầm lặng​

Năm giờ sáng. Sương mù đặc quánh bao trùm cái ngõ 165 Cầu Giấy, làm nhòe đi ánh đèn cao áp vàng vọt đầu phố.

Tao đứng dựa cửa, tay đút túi quần, nhìn sang phòng 305.

Cánh cửa mở toang. Không còn cái mùi chua loét nồng nặc xộc ra như mọi khi. Gió lạnh lùa vào cuốn sạch cái không khí tù túng ấy đi rồi, chỉ còn lại mùi bụi bặm của đồ đạc bị xê dịch.

Hiếu đang dọn đồ.

Lão không có nhiều thứ để mang đi sau năm năm bám trụ ở cái đất này. Một cái vali vải dù sờn rách, khóa kéo đã hỏng một bên phải dùng dây thép buộc lại. Một cái balo căng phồng. Và một túi ni lông đen đựng vài bộ quần áo chưa kịp giặt.

Lão mặc cái áo khoác gió màu xanh công nhân, mái tóc lởm chởm do tự cắt hôm nọ giờ đã dài ra một tí, che bớt đi đôi mắt thâm quầng trũng sâu.

- Xong rồi à anh? - Tao hỏi, giọng hơi khàn vì hơi lạnh buổi sớm.

Hiếu giật mình, quay lại. Lão cười, nụ cười méo xệch và mệt mỏi.

- Ừ. Xong rồi. Chả có gì mấy.

Lão đá chân vào một cái giá sách gỗ nằm chỏng chơ giữa phòng. Cái giá sách thô kệch, đóng bằng gỗ cốp-pha công trường sần sùi, dính đầy vết sơn và vệt cháy của tàn thuốc lá. Bên cạnh là cái quạt bàn con cóc màu xanh, lồng quạt gỉ sét đen sì.

- Mấy cái này... tao để lại. Mày xem dùng được thì dùng, không thì cho bà đồng nát. Mang về quê nặng xe.

Tao nhìn đống "di sản" lão để lại. Cái giá sách ấy chắc lão đóng từ hồi năm nhất, lúc còn hừng hực khí thế sinh viên Xây dựng. Giờ nó nằm đó như một phế tích.

- Anh không đợi lấy bằng chính thức à? - Tao hỏi.

Hiếu lắc đầu. Lão vỗ vỗ vào túi ngực áo khoác.

- Tao lấy giấy chứng nhận tốt nghiệp tạm thời rồi. Điểm trung bình khá. Vừa đủ. Thế là phúc tổ bảy mươi đời rồi. Ở lại thêm ngày nào tốn tiền nhà ngày đấy. Bố tao xin được cho một chân giám sát công trình ở tuốt trong Thanh Hóa. Đi luôn sáng nay cho kịp xe.

Lão nói nhẹ tênh. Năm năm đại học, đổi lấy một tờ giấy A4 mỏng tang và một tấm vé xe khách đi vào vùng đất bụi mù nào đó. Không hoa, không chụp ảnh kỷ yếu, không ném mũ cử nhân lên trời.

Chỉ là một cuộc tháo chạy khỏi thủ đô.

Hiếu xách cái vali lên. Tiếng bánh xe nhựa vỡ kêu lạch cạch trên nền gạch men.

Lão đi ra đến cửa, dừng lại một chút. Lão nhìn căn phòng trống hoác lần cuối. Trên tường vẫn còn dán chi chít những tờ giấy nhớ ghi công thức tính kết cấu bê tông, xen lẫn với mấy tấm poster game đã bạc màu.

- An này.

- Em đây.

- Đừng giống tao.

Lão nói cộc lốc, không nhìn tao.

- Cái nghề của mày hay đấy. Kiếm được tiền sớm là tốt. Nhưng đừng để đồng tiền lẻ nó cuốn đi mất cái đích đến. Tao mất 5 năm để nhận ra tao chả có cái mẹ gì trong tay cả.

Lão vỗ vai tao một cái. Bàn tay gầy guộc, chai sạn và lạnh ngắt.

- Thôi tao lượn. Lúc nào rảnh về quê tao chơi, tao dẫn đi biển.

- Vâng. Anh đi mạnh giỏi.

Tao muốn nói thêm câu gì đó, kiểu như "chúc anh thành công" hay "hẹn gặp lại", nhưng thấy nó sáo rỗng vãi chưởng nên thôi.

Hiếu quay lưng, kéo cái vali đi xuống cầu thang xoắn ốc. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng vali va vào bậc sắt *keng keng* vọng lại, rồi nhỏ dần, rồi mất hút hẳn.

Hành lang tầng 3 trở lại im ắng. Một sự im lặng rợn người.

Tao đứng nhìn theo cái khoảng không tối om nơi cầu thang.

Một con người, một cuộc đời sinh viên, một thời tuổi trẻ ồn ào và cuồng nhiệt... vừa biến mất khỏi cái xóm trọ này như chưa từng tồn tại.

***

Tám giờ sáng.

Tao chưa kịp bưng bát mì tôm lên ăn thì bà Hồng đã xuất hiện.

Bà dẫn theo một ông thợ sơn vôi, tay xách xô, tay cầm chổi quét.

- Làm nhanh lên nhé bác. Quét vôi trắng lại toàn bộ, cạo sạch mấy cái hình dán vớ vẩn trên tường đi. Chiều nay có đứa đến xem phòng rồi.

Bà Hồng chỉ đạo, giọng sang sảng. Bà liếc nhìn đống rác Hiếu để lại trong góc phòng, nhăn mũi:

- Khiếp, ở bẩn như chuồng lợn. May mà tống khứ được nó đi.

Bà không hề nhắc đến tên Hiếu. Với bà, lão chỉ là "nó" - một khách trọ nợ tiền nhà dai dẳng và hay gây ồn ào. Giờ "nó" đi rồi, bà chỉ quan tâm làm sao để cái phòng này trông mới mẻ nhất để lừa... à nhầm, để đón khách mới với giá cao hơn.

Ông thợ sơn bắt tay vào làm việc ngay. Tiếng chổi quét *soạt soạt* lên tường. Mùi vôi mới nồng nặc, hăng hắc bốc lên, lấn át hoàn toàn cái mùi thuốc lá và mồ hôi lưu cữu của Hiếu.

Tao đứng ở cửa phòng mình, nhìn sang.

Chỉ mất đúng hai tiếng đồng hồ.

Hai tiếng để xóa sạch dấu vết của 5 năm.

Căn phòng 305 giờ trắng toát, lạnh lẽo và xa lạ. Những vết ố trên tường nơi Hiếu hay dựa lưng hút thuốc đã biến mất. Những công thức bê tông cốt thép bị phủ lấp dưới lớp vôi trắng. Cái sàn nhà dính đầy nước ngọt bò húc được lau sạch bong.

Thành phố này tàn nhẫn thật.

Nó giống như một cái máy nghiền khổng lồ. Nó nuốt chửng những con người tỉnh lẻ như bọn tao, vắt kiệt sức lực, tuổi trẻ, rồi nhả ra cái xác rỗng tuếch. Và ngay lập tức, nó dọn sạch chỗ ngồi để đón một lứa "nguyên liệu" mới.

Sẽ lại có một thằng sinh viên năm nhất ngây thơ nào đó chuyển vào đây. Sẽ lại dán poster, lại mơ mộng, lại vật lộn. Và không ai nhớ rằng từng có một thằng tên là Hiếu đã sống, đã gào thét "Aoe" thâu đêm suốt sáng ở cái chốn này.

Tao rùng mình.

Tao quay vào phòng, nhìn cái bàn làm việc của mình. Bên trái vạch băng dính đen, chồng sách vẫn nằm im lìm.

Tao thấy sợ. Sợ một ngày nào đó tao cũng xách vali đi trong sương sớm như thế, để lại một căn phòng trống và không ai nhớ tao là ai.

***

Tao vác cái giá sách gỗ của Hiếu sang phòng Ngân.

Dù xấu xí, nhưng gỗ cốp-pha rất chắc chắn. Tao đã lấy giấy nhám đánh qua một lượt cho bớt dằm, lau sạch bụi bẩn.

- Ngân ơi, mở cửa.

Ngân mở cửa. Nó đang đeo tai nghe, tay cầm bút, mồm lẩm bẩm từ vựng gì đó.

- Gì đấy? - Nó nhìn cái giá sách to đùng trên vai tao.

- Quà của lão Hiếu để lại. Tớ thấy phòng cậu sách vở để lung tung quá, mang cái này sang mà xếp. Gỗ tốt đấy, tớ lau sạch rồi.

Tao đặt cái giá sách vào góc phòng, cạnh bàn học của nó.

Ngân không tỏ ra vui vẻ như mọi khi tao cho đồ. Nó đứng nhìn cái giá sách chằm chằm, ánh mắt dao động.

- Anh Hiếu... đi rồi à? - Nó hỏi, giọng nhỏ xíu.

- Ừ. Đi lúc 5 giờ sáng. Về quê làm công trình.

Ngân ngồi thụp xuống giường, tháo tai nghe ra. Nó nhìn cái giá sách trống hoác, sần sùi những vết đinh cũ.

- An ạ. Tớ sợ.

- Sợ gì? Sợ ma à?

- Không. Tớ sợ giống anh ấy.

Ngân chỉ tay vào mấy tờ giấy nhớ dán trên tường phòng nó.

Tao nhìn theo. Không phải là công thức nấu ăn hay danh sách những quán ngon Hà Nội như hồi đầu năm.

Trên tường chi chít những tờ giấy màu vàng, màu xanh. Viết đầy chữ Kanji tượng hình.

*Hợp đồng lao động.*
*Xuất khẩu.*
*Thời hạn.*
*Lương cơ bản.*
*Tăng ca.*

Những từ vựng khô khốc, thực dụng và đầy mùi mồ hôi.

- Cậu nhìn anh Hiếu xem. - Ngân nói, giọng run run. - 5 năm học đại học, ra trường đi làm công trình xa tít mù tắp, lương chắc ba cọc ba đồng. Rồi lại rượu chè, lại nợ nần. Tớ không muốn thế. Tớ không muốn cái bằng đại học của tớ chỉ để treo xó nhà.

Nó đứng dậy, đi đến bên cái giá sách cũ. Nó xếp những quyển giáo trình tiếng Nhật lên đó. Mạnh tay. Như thể đang trút giận.

- Tớ phải đi Nhật. Bằng mọi giá. Không phải dạng trao đổi sinh viên cưỡi ngựa xem hoa nữa. Tớ sẽ đi dạng thực tập sinh, hoặc kỹ sư nếu tớ lấy được bằng giỏi. Tớ phải thoát khỏi cái máng lợn này.

Tao nhìn nó. Cô gái hay cười, thích ăn tào phớ Nghĩa Tân giờ đây trông quyết liệt và cực đoan đến lạ.

Cái giá sách của Hiếu, thay vì là một món đồ nội thất tiện dụng, lại trở thành một tấm bia mộ cảnh báo. Nó nhắc nhở Ngân rằng nếu không chạy thật nhanh, nó sẽ bị nghiền nát.

- Cậu... cứ bình tĩnh. - Tao an ủi, nhưng nghe chính giọng mình cũng thiếu tự tin. - Cậu chăm chỉ thế cơ mà.

- Chăm chỉ chưa đủ đâu An. Anh Hiếu ngày xưa cũng đỗ học sinh giỏi thành phố đấy thôi.

Ngân quay lại bàn học. Nó đeo tai nghe lên, vặn to volume. Nó tự cô lập mình với thế giới bên ngoài, lao vào cuộc chiến với những con chữ ngoằn ngoèo kia.

Tao đứng đó một lúc, thấy mình thừa thãi.

Cái không khí trong phòng nồng nặc mùi áp lực.

- Thôi cậu học đi. Tớ về.

Tao lẳng lặng đi ra, khép cửa lại.

***

Đêm.

Thằng Khánh vẫn chưa về. Nó nhắn tin bảo ngủ lại xưởng may để mai test hệ thống lần cuối.

Tao nằm một mình trong phòng.

Cả dãy trọ im phăng phắc.

Mọi khi, giờ này sẽ có tiếng hét "Chém nó! Chém nó!" vọng sang từ phòng 305. Tiếng hét ấy tuy ồn ào, gây khó chịu, nhưng nó là âm thanh của sự sống. Nó cho tao biết bên kia bức tường vẫn có người thức, vẫn có một thằng hâm dở nào đó đang đồng hành cùng tao trong đêm vắng.

Nhưng giờ thì tuyệt nhiên không có gì.

Sự im lặng của phòng 305 lan ra cả hành lang, len lỏi qua khe cửa vào phòng tao. Nó nặng nề, u ám.

Tao nhìn sang cái bàn làm việc trống trơn của thằng Khánh. Rồi nhìn sang cái vạch băng dính đen trên bàn mình.

Tao mở ví ra. Đếm lại số tiền. Vẫn còn gần hai triệu.

Nhưng tao không thấy yên tâm.

Sự ra đi của Hiếu và phản ứng của Ngân làm tao nhận ra cái ví dày này chả đảm bảo được cái gì cả. Nó chỉ giúp tao sống sót qua ngày hôm nay, tuần này, tháng này. Còn 4 năm nữa? 10 năm nữa?

Tao có chịu được cảnh xách vali đi trong sương sớm như Hiếu không?

Tao ngồi dậy, bật đèn bàn.

Tao không mở máy tính để đếm tiền hay tìm khách cài Win.

Tao lôi quyển giáo trình Tiếng Anh chuyên ngành ra. Quyển sách tao mượn thư viện về vứt xó cả tuần nay.

Tao bắt đầu học.

Không phải học để qua môn. Học để chạy trốn. Chạy trốn khỏi cái viễn cảnh trở thành một bóng ma vật vờ trong chính cuộc đời mình.

Tiếng lật sách sột soạt vang lên, đơn độc giữa đêm khuya.

Bên kia hành lang, tao thấy khe cửa phòng Ngân vẫn sáng đèn.

Hai đứa tao, hai con kiến nhỏ trong cái tổ khổng lồ này, đang cuống cuồng đào bới, tích trữ, vì bọn tao vừa nhìn thấy một con kiến khác bị cơn lũ cuộc đời cuốn trôi mất xác.

Và tao biết, từ đêm nay, giấc ngủ của tao sẽ không còn ngon lành như trước nữa.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Mày viết đc bao chương oy thế.Tao đọc hết bên xam kia oy.Cứ ngóng mày up nhiều để đọc.Truyên mày hay mà ít tương tác thật.
Lên 1 lúc vài chương đi tml, hóng mãi :))
chuẩn bị = bên kia rồi là có chap mới cho a e thẩm tiếp nha =)). Có người đọc là vui rồi, ít nhiều tương tác k quan trọng. Cmày cứ đọc xong ủng hộ t có động lực up tiếp là được haha
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 43: Bạn trọ mới​

Sự yên tĩnh trong cái xóm trọ này là một thứ xa xỉ phẩm có hạn sử dụng cực ngắn.

Sau hai ngày chìm trong không khí tang tóc của cuộc di cư thầm lặng mang tên Hiếu "AOE", cái hành lang tầng 3 lại rung chuyển. Lần này không phải do tiếng gào thét chơi game, cũng không phải do tiếng cãi nhau của mấy đôi vợ chồng trẻ tầng dưới.

Nó bắt đầu bằng tiếng guốc.

Cộp... cộp... cộp.

Tiếng gót nhọn nện xuống nền gạch men vang lên đanh gọn, dứt khoát, kèm theo tiếng bánh xe vali lăn rào rào như sấm rền.

Tao đang ngồi giải nốt bài tích phân suy rộng, tay cầm bút khựng lại giữa không trung. Thằng Khánh đang hàn lại cái bo mạch chủ cho khách cũng phải ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn ra cửa.

- Đứa nào chuyển nhà mà như đi đánh trận thế? - Khánh làu bàu, phả khói thuốc ra đằng mũi.

Tao đứng dậy, bước ra cửa ngó nghiêng.

Trước cửa phòng 305 - cái hang ổ tăm tối vừa được quét vôi trắng xóa hôm qua - giờ đang diễn ra một cuộc đổ bộ quy mô lớn.

Không phải một người lầm lũi xách túi ni lông đen như lão Hiếu. Đây là một "nữ hoàng" và đoàn tùy tùng.

Đứng giữa hành lang là một con bé trạc tuổi tao. Nó mặc cái váy trễ vai màu kem, ngắn trên đầu gối, để lộ đôi chân trắng bóc và thẳng tắp. Tóc nó nhuộm màu nâu hạt dẻ sáng trưng, uốn xoăn lọn to bồng bềnh, khác hẳn cái kiểu tóc đen buộc túm vội vàng của Ngân hay tóc tai bù xù của đám sinh viên bọn tao.

Nó đứng chỉ tay năm ngón:

- Anh ơi, cái gương để góc kia, tránh cái ổ điện ra nhé. Còn cái thùng gấu bông để lên gác xép hộ em. Nhẹ tay thôi, trong đấy có lọ nước hoa đấy.

Xung quanh nó là ba thằng con trai. Thằng nào thằng nấy mồ hôi nhễ nhại, tay xách nách mang. Thằng thì vác cái gương soi toàn thân to vật vã viền đèn led. Thằng thì khệ nệ bê mấy thùng các-tông dán băng dính hồng. Thằng thì đang cố nhồi nhét cái đệm lò xo dày cộp qua khung cửa hẹp.

Ba thằng "cửu vạn" tình nguyện này nhìn qua là biết không phải dân bốc vác chuyên nghiệp. Quần áo là lượt, giày sneaker trắng (giờ đã lấm lem), mặt mũi thư sinh. Chắc là vệ tinh, hoặc mấy anh trai mưa trong truyền thuyết.

- Xong chưa mấy anh? Nhanh lên không tối, em còn phải đi làm móng. - Con bé giục, giọng lảnh lót, ngọt xớt nhưng đầy tính sai khiến.

Tao đứng dựa cửa, khoanh tay nhìn cảnh tượng đó.

Một sự đối lập chát chúa.

Mới hôm qua thôi, chỗ này còn là nơi trú ngụ của một bóng ma thất bại, ám mùi thuốc lá và mì tôm chua loét. Giờ nó biến thành sàn diễn thời trang.

Một mùi hương lạ lùng bắt đầu xâm chiếm không gian.

Nó không thanh mát, dễ chịu như mùi sả chanh của Ngân. Nó nồng nàn, ngọt lịm và sực nức mùi tiền. Tao không biết tên loại nước hoa đó là gì, nhưng ngửi vào là thấy ngay cái sự "ăn chơi" và phức tạp. Nó đánh bay cái mùi vôi ve mới quét, len lỏi vào tận phòng tao, át cả mùi nhựa thông cháy.

- Hàng xóm mới đấy à? - Khánh thò đầu ra sau lưng tao, huýt sáo một cái rõ to. - Ngon. Nhưng có vẻ "chảnh chó" đấy.

Tao không đáp. Tao nhìn con bé đó. Hoàng Mai Anh - cái tên tao vừa liếc thấy trên đống thùng các-tông.

Nó quay sang, bắt gặp ánh mắt tao và Khánh.

Thay vì ngại ngùng hay gật đầu chào xã giao kiểu rụt rè, nó nhoẻn miệng cười. Một nụ cười sáng lóa, tự tin đến mức làm tao hơi chói mắt.

- Hello hai anh hàng xóm! Em là Mai Anh, mới chuyển đến. Sau này có gì giúp đỡ em nhé.

Nó nói "giúp đỡ" mà nghe như ban ơn.

Đám vệ tinh sau khi khuân vác xong xuôi, đứng thở dốc chờ đợi một lời cảm ơn hay một cốc nước. Nhưng Mai Anh chỉ phẩy tay:

- Cảm ơn các anh nha. Hôm nào rảnh em mời cà phê bù. Giờ em phải dọn phòng, bừa bộn quá không tiện mời các anh vào.

Thế là ba chàng ngự lâm lủi thủi ra về, mặt buồn thiu như mất sổ gạo. Một pha "đuổi khéo" mượt mà không tì vết.

Mai Anh quay vào phòng. Cánh cửa phòng 305 không đóng. Nó mở toang hoác.

Tiếng nhạc xập xình vang lên. Một bài hát US-UK gì đó đang hot, bass đập thình thịch rung cả sàn nhà.

- Vãi đái. - Khánh lắc đầu, quay vào bàn làm việc. - Con này định mở bar sàn hay gì? Phòng trọ cách âm như cái lá lúa mà nó bật nhạc thế kia thì bố ai làm việc được.

Tao cũng quay vào, định đóng cửa lại để chặn bớt tiếng ồn. Nhưng chưa kịp chạm tay vào nắm đấm cửa, một bóng người đã chắn ngang.

- Anh gì ơi...

Tao ngẩng lên. Mai Anh đứng ngay trước cửa phòng tao.

Nó nhìn lướt qua căn phòng bừa bộn máy móc, ánh mắt dừng lại ở cái máy khoan cầm tay tao để trên giá sách.

- Anh có máy khoan ạ? May quá! - Nó reo lên, vỗ tay cái bộp. - Anh sang khoan hộ em cái lỗ treo gương với. Em con gái chân yếu tay mềm, mấy cái này chịu chết.

Tao nhìn nó. Khoảng cách gần thế này, lớp phấn trang điểm của nó hiện lên rõ mồn một. Mắt kẻ eyeliner sắc lẹm, môi son đỏ chót. Mùi nước hoa của nó xộc vào mũi tao, làm tao hắt xì một cái.

- Mượn khoan thì được, chứ sang khoan thì... - Tao ngập ngừng. Tao đang dở bài toán. Với cả, tao cũng không muốn dây dưa với kiểu con gái này. Rắc rối bỏ mẹ.

- Đi mà anh. Nhanh thôi. Có hai cái lỗ vít thôi. Em mời nước ngọt. Nha?

Nó nghiêng đầu, chớp mắt. Cái kiểu làm nũng này chắc đã hạ gục hàng tá thằng con trai, trong đó có ba thằng cửu vạn lúc nãy.

Thằng Khánh ngồi trong góc, cười khùng khục:
- Sang giúp người ta đi An. Tinh thần hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau.

Nó nói đểu tao. Nó biết thừa tao ngại.

Nhưng cái sĩ diện của thằng đàn ông có nghề trong tay không cho phép tao từ chối một việc vặt vãnh như khoan tường.

- Được rồi. Đợi tí.

Tao vớ lấy cái máy khoan Bosch, nhét thêm mấy con nở nhựa vào túi quần.

Tao bước sang phòng 305.

Căn phòng đã lột xác hoàn toàn. Tường trắng được dán giấy dán tường họa tiết hoa lá cành. Rèm cửa màu kem thay thế cho cái chăn cũ kỹ lão Hiếu hay treo che nắng. Đèn led dây chăng khắp nơi, lung linh ảo diệu.

Nó biến cái hầm mộ của lão Hiếu thành một cái studio chụp ảnh.

- Khoan chỗ này anh nhé. Cao tầm mét sáu. Để em soi gương toàn thân cho tiện.

Mai Anh chỉ vào mảng tường trống, rồi đứng sang một bên, tay cầm chai nước khoáng Lavie đưa cho tao, nắp chai đã mở sẵn.

- Anh tên gì đấy? Nhìn anh quen quen, hình như em gặp ở trường rồi thì phải. Em học Văn Hóa, anh học trường gì?

Nó bắt chuyện tự nhiên như ruồi. Vừa hỏi vừa lôi điện thoại ra check tin nhắn, tiếng móng tay giả gõ lên màn hình côm cốp.

- An. Thương Mại.

Tao đáp gọn lỏn, cắm điện máy khoan.

"Rè... rè... è..."

Tiếng mũi khoan nghiến vào lớp gạch vữa vang lên chói tai. Bụi trắng bay mù mịt.

- Ui bụi quá! - Mai Anh kêu lên, lấy tay che mũi nhưng không lùi ra xa. Nó đứng ngay cạnh tao, cầm cái khăn ướt chờ sẵn.

Tao khoan xong lỗ thứ nhất. Đang định chuyển sang lỗ thứ hai thì...

Hành lang có tiếng bước chân quen thuộc.

Tao quay đầu lại nhìn ra cửa.

Ngân.

Ngân vừa đi học về. Trên vai nó là cái balo nặng trịch đựng laptop và đống giáo trình dày cộp. Nó mặc cái áo sơ mi kẻ caro giản dị, quần jeans bạc màu, mặt mộc, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Nó đứng khựng lại ở cửa phòng 305.

Cảnh tượng đập vào mắt nó chắc chắn rất "đặc sắc": Tao đang đứng trên ghế đẩu, tay cầm máy khoan, bụi phủ đầy người. Mai Anh đứng sát sạt bên cạnh, tay cầm khăn ướt định lau bụi trên áo tao, miệng cười nói rôm rả. Trong phòng nhạc xập xình, đèn đóm lung linh.

Ngân nhìn tao. Rồi nhìn Mai Anh.

Ánh mắt nó dừng lại ở cái váy trễ vai và làn da trắng bóc của con bé kia. Rồi nó cúi xuống nhìn bộ dạng lôi thôi của mình.

Một thoáng bối rối và tự ti lướt qua mắt Ngân. Nhanh nhưng tao bắt được.

- Ngân về rồi à? - Tao gọi với ra, định nhảy xuống ghế.

Nhưng Ngân không trả lời. Nó quay mặt đi, bước nhanh về phòng.

Cánh cửa phòng nó đóng lại.

*Cạch.*

Tiếng đóng cửa hôm nay nghe nặng nề hơn mọi khi. Nó không phải là cái đóng cửa nhẹ nhàng chúc ngủ ngon, mà là một sự chốt chặn, ngăn cách.

- Ai đấy anh? - Mai Anh hỏi, mắt vẫn dán vào cái gương tao đang lắp dở.

- Bạn hàng xóm. - Tao trả lời, lòng chùng xuống.

- Trông... giản dị nhỉ. Hơi quê.

Câu nhận xét thản nhiên và vô duyên của Mai Anh làm tao thấy ngứa tai.

Tao siết chặt con ốc cuối cùng, nhảy xuống ghế.

- Xong rồi đấy.

- Ôi cảm ơn anh An nha! Anh khéo tay thế. Bao nhiêu tiền công em gửi?

Nó rút cái ví hàng hiệu (hoặc fake loại 1) ra, định lấy tiền.

- Khỏi. Hàng xóm giúp nhau thôi.

Tao xách máy khoan, đi thẳng ra cửa, không thèm nhìn lại nụ cười công nghiệp của nó.

Về đến phòng mình, tao ném cái máy khoan vào góc nhà. Người tao ám đầy mùi nước hoa nồng nặc của con bé kia.

Thằng Khánh ngẩng lên, hít hít mũi:
- Thơm thế. Sang đấy có tí mà đã nhiễm mùi rồi à? Cẩn thận con Ngân nó ngửi thấy là mày no đòn đấy.

Tao không nói gì, cởi phăng cái áo phông ra, ném vào chậu quần áo bẩn.

Tao nhìn sang phòng Ngân. Cửa đóng im ỉm. Khe cửa tối om, không bật đèn.

Cái xóm trọ này thay đổi rồi.

Sự cân bằng mong manh mà tao và Ngân vừa thiết lập được, cái không khí yên bình để tao tu chí học hành, vừa bị một cơn bão màu hồng mang tên Mai Anh ập đến phá vỡ.

Thế giới của lão Hiếu là bóng tối và sự trốn chạy.
Thế giới của Ngân là sự nỗ lực thầm lặng và mùi sả chanh.
Còn thế giới của con bé này là ánh đèn sân khấu, là sự ồn ào và bề nổi.

Và hình như, tao vừa bị kéo vào làm nhân viên hậu đài bất đắc dĩ cho cái sân khấu ấy.

Tao ngồi xuống bàn học, mở quyển sách Toán ra. Nhưng chữ nghĩa nhảy múa lung tung.

Trong đầu tao chỉ hiện lên ánh mắt cụp xuống của Ngân lúc nãy.

Tao biết, tối nay sẽ không có tin nhắn "Góp gạo không?" nào được gửi đến. Và bát canh cua nếu có, chắc cũng sẽ đắng ngắt mùi ghen tuông.

Tao vò đầu bứt tai. Rắc rối bắt đầu rồi.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 44: Máy bay bà già​

Sáng sớm, cái bể nước công cộng tầng 3 biến thành một cái spa dã chiến.

Bình thường giờ này chỉ có tao với Ngân đứng đánh răng rửa mặt trong im lặng, nghe tiếng nước chảy róc rách. Nhưng hôm nay, cái bệ xi măng sứt mẻ ấy bị xâm chiếm bởi hàng tá chai lọ xanh đỏ tím vàng. Sữa rửa mặt, nước hoa hồng, bông tẩy trang, máy rửa mặt rung bần bật như s*x toy.

Mai Anh đang đứng đó. Nó mặc cái váy ngủ lụa hai dây mỏng tang, khoác hờ cái áo cardigan len bên ngoài. Tóc cuốn lô to đùng trên đầu.

Tao xách cái xô nhựa đi ra, định múc nước dội nhà vệ sinh. Thấy "công trường" của nó bành trướng quá, tao đành đứng nép vào một góc, chờ đợi.

- Ơ, anh An dậy sớm thế? - Mai Anh nhìn tao qua cái gương cầm tay nhỏ xíu, miệng cười toe toét dù mặt đang đầy bọt trắng xóa.

- Ừ. Đi học. - Tao đáp gọn lỏn, mắt nhìn thẳng vào vòi nước để tránh nhìn vào cái khe ngực lấp ló sau lớp áo lụa trễ nải kia. Đàn ông con trai buổi sáng nhạy cảm, nhìn lung tung dễ hỏng việc.

Đúng lúc tao đang định thò gáo vào múc nước thì bà Hồng xuất hiện.

Bà đi thu tiền điện nước và tiền vệ sinh. Tay bà cầm cuốn sổ nát, mồm ngậm tăm, dáng đi lạch bạch nhưng oai vệ như cai ngục đi tuần.

- A, thằng An đây rồi. May quá đỡ phải gõ cửa. - Bà Hồng rút cái bút bi cài trên tai xuống, gạch roẹt một cái vào sổ. - Tháng này mày đóng 50 nghìn tiền vệ sinh nhé. Quy định mới của tổ dân phố, sinh viên năm nhất sinh năm 95 được giảm một nửa so với người đi làm. Đưa luôn đây bà đỡ phải leo lên lần nữa.

Mai Anh đang vỗ vỗ nước hoa hồng lên mặt, tay nó khựng lại giữa không trung.

Nó quay ngoắt sang nhìn tao. Mắt nó mở to, sáng rực lên như đèn pha ô tô, soi mói từ đầu đến chân tao.

- Hả? - Giọng nó vút lên quãng tám. - Anh... à nhầm, cậu sinh năm 95 á?

Tao gãi đầu, cười méo xệch, rút tờ 50 nghìn đưa cho bà Hồng cho nhanh để bà biến đi.

- Vâng. 95.

- Trời đất ơi! - Mai Anh phá lên cười. Tiếng cười giòn tan, lanh lảnh vang vọng khắp hành lang. - Thế mà hôm qua mặt lạnh tanh, xưng "tôi" với "anh" ngọt xớt. Hóa ra là kém chị một tuổi cơ à? Chị 94 nè cưng!

Nó vỗ vai tao một cái bốp. Cái vỗ vai suồng sã của một bà chị dành cho thằng em trai mới lớn.

- Thế từ giờ cấm xưng anh nhé. Gọi chị xưng em cho ngoan. Ôi vãi, nhìn cái mặt già đau già đớn thế kia mà là 95, chị cứ tưởng 92, 93.

Tao cầm cái xô nước, lầm lũi đi về phòng. Cái hình tượng "doanh nhân công nghệ" lạnh lùng, bí ẩn mà tao đang cố diễn trước mặt hàng xóm mới đã tan thành mây khói. Giờ tao chỉ là "thằng cu An" trong mắt nó.

***

Từ lúc biết tao kém tuổi, thái độ của Mai Anh quay ngoắt 180 độ.

Nó không còn cái kiểu nhờ vả nũng nịu "anh ơi anh à" nữa. Nó chuyển sang chế độ trêu chọc và sai vặt công khai.

- An ơi! Sang mở hộ chị cái chai nước mắm, nắp chặt quá.
- Cu em! Ra đầu ngõ mua hộ chị gói bông tẩy trang, chị đang đắp mặt nạ không ra gió được.
- Nhóc! Sang bê cái bình nước lên gác xép hộ chị tí đi, nhanh cái chân lên.

Cứ 15 phút nó lại gọi một lần. Cái cửa phòng 305 mở toang hoác, mùi nước hoa nồng nặc bay sang xâm chiếm lãnh thổ phòng tao.

Tao đang ngồi cài Win cho khách mà đau hết cả đầu. Nhưng lạ cái là tao không thấy ghét. Cái kiểu sai vặt của nó rất tự nhiên, vui vẻ, không có vẻ gì là lợi dụng hay khinh thường. Nó coi tao như một thằng em trai trong nhà để nó bắt nạt cho vui cửa vui nhà.

Thằng Khánh ngồi bên cạnh thì cay cú ra mặt.

Nó xịt keo vuốt tóc bóng lộn, mặc áo phông bó sát khoe cơ bắp (dù chả có mấy), cố tình đi qua đi lại trước mặt Mai Anh để gây sự chú ý.

- Em Mai Anh cần gì cứ bảo anh Khánh nhé. Thằng An nó tay chân lóng ngóng lắm, để anh giúp cho. - Khánh dựa cửa, hất hàm, giọng trầm ấm (giả tạo).

Mai Anh liếc nó một cái, cười xã giao:
- Thôi anh ạ. Em nhờ thằng An cho tiện. Nó trẻ khỏe, dễ sai. Anh già rồi ngồi nghỉ đi cho đỡ đau lưng.

Khánh cứng họng, mặt ngắn tún lại. Nó quay vào phòng, đá thúng đụng nia, lầm bầm chửi thề:
- Con dở hơi. Mắt toét hay sao mà thích chơi với trẻ con.

Nó quay sang tao, giọng hằn học:
- Sướng nhé. Được "máy bay bà già" để ý. Loại này nó vờn cho mày nát người đấy con ạ. Cẩn thận không lại thành phi công tập sự.

Tao cười nhạt, tay vẫn vặn ốc vít.
- Vờn cái gì. Nó coi tao như osin thì có.

Nhưng tao biết thằng Khánh nói đúng một phần. Mai Anh là một ca khó đỡ. Nó quá dạn dĩ, quá vô tư, và cái sự vô tư ấy đang làm đảo lộn trật tự cái tầng 3 này.

***

Tối.

Tao nhắn tin cho Ngân: "Tối nay ăn chung không? Thằng Khánh đi nhậu rồi. Tớ mua đồ về nấu."

Tao muốn tìm lại sự cân bằng. Cái ồn ào của Mai Anh làm tao thấy mệt, tao cần chút không khí tĩnh lặng và mùi sả chanh để reset lại não.

Ngân trả lời sau 10 phút: "Ừ. Sang đây."

Ngắn gọn. Lạnh lùng.

Tao xách túi thịt băm và mớ rau cải sang phòng Ngân.

Căn phòng của nó vẫn gọn gàng, ngăn nắp. Nhưng không khí hôm nay là lạ. Im ắng quá mức.

Ngân đang đứng bếp. Nó nấu canh mướp đắng nhồi thịt.

Mùi mướp đắng hăng hăng bốc lên.

- Hôm nay ăn món này à? - Tao hỏi, đặt túi thịt lên bàn.

- Ừ. Nay thấy mướp đắng rẻ. Ăn cho mát. - Ngân đáp, không quay lại. Tiếng dao thớt băm xuống thớt gỗ nghe chát chúa hơn mọi khi.

Tao ngồi xuống cái ghế nhựa, định kể chuyện cười hay chuyện làm ăn trong ngày cho không khí bớt căng thẳng.

- An ơiiii! - Tiếng gọi lảnh lót vọng từ hành lang vào. - Sang xem hộ chị cái Wifi với! Mạng lag không load được phim đây này!

Giọng Mai Anh. To, rõ, và đầy tính sở hữu.

Tay Ngân đang cầm cái muôi múc canh khựng lại. Nó không nói gì, lẳng lặng múc canh ra bát tô.

- Kệ nó đi. Tí tớ sang xem sau. - Tao nói vội, cảm thấy chột dạ.

Ngân đặt bát canh xuống bàn cái "cạch".

- Cậu sang xem luôn đi. Để người ta chờ tội nghiệp. Chị ấy gọi "An ơi" ngọt thế cơ mà.

- Thôi mà. Ăn xong đã. Tớ đang đói.

Bữa cơm diễn ra trong không khí nặng nề như đám tang.

Tao và một miếng cơm, gắp một miếng mướp đắng nhồi thịt.

Cắn một miếng.

Đắng.

Đắng nghét. Đắng xộc lên tận óc.

Tao nhăn mặt, cố nuốt.

Ngân ngồi đối diện, và cơm chậm rãi. Nó gắp thêm một miếng mướp đắng to đùng bỏ vào bát tao.

- Ăn đi. Ăn nhiều vào cho nó... mát ruột. Bớt nóng trong người, bớt cái thói lăng xăng đi.

Câu nói của nó nhẹ nhàng nhưng sắc như dao lam. Nó không chửi tao, không ghen tuông lồng lộn. Nó dùng cái vị đắng này để dằn mặt tao.

- Tớ có lăng xăng gì đâu. Bà ấy cứ nhờ thì tớ giúp xã giao thôi. - Tao thanh minh, miệng vẫn ngậm đầy mướp đắng.

- Xã giao mà cười tít mắt. Xã giao mà để người ta gọi là "nhóc", là "cưng". Cậu dễ dãi nhỉ?

Ngân buông bát đũa. Nó nhìn thẳng vào mắt tao.

- An này. Tớ không cấm cậu giao du. Nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Cậu đừng để người ta biến cậu thành trò cười. Hay cậu thích làm "phi công" cho chị ấy lái?

Tao nuốt trôi miếng cơm đắng ngắt.

- Cậu nghĩ tớ là loại người đấy à?

- Tớ không biết. Đàn ông các cậu thấy lạ là sáng mắt lên. Chị ấy xinh, sành điệu, thơm phức. Còn tớ thì...

Nó nói xong, đứng dậy dọn mâm. Bữa ăn kết thúc chóng vánh và đầy vị đắng chát.

***

Tao rời khỏi phòng Ngân với cái bụng ấm ách và tâm trạng rối bời.

Vừa bước ra hành lang, Mai Anh đã đứng đợi sẵn ở cửa phòng 305.

Nó mặc cái váy ngủ lụa hai dây màu đỏ rượu vang, khoác hờ hững, để lộ bờ vai trần trắng muốt dưới ánh đèn hành lang mờ ảo. Trên tay nó cầm ly rượu vang (hoặc nước ngọt màu đỏ, tao chịu).

- Ăn xong rồi à? Vào xem mạng cho chị đi. Nhanh lên, phim đang đến đoạn hay.

Nó vẫy tay, cười lúng liếng.

Tao thở dài. Đã mang tiếng rồi thì làm cho xong nợ.

Tao bước vào phòng 305. Mùi nước hoa nồng nàn lại ập tới.

Tao ngồi vào máy tính của nó. Kiểm tra modem. Chỉ là bị lỏng dây mạng thôi. Tao cắm lại, reset modem. 2 phút là xong.

Mai Anh đứng dựa vào cạnh bàn, ngay sát tao. Cái váy lụa cọ vào tay tao mát rượi.

- Này nhóc. - Nó cúi xuống, thì thầm vào tai tao. - Người yêu giận à?

Tao giật mình, rụt người lại.

- Bạn thôi. Không phải người yêu. - Tao đáp, theo đúng cái luật ngầm chết tiệt mà Ngân đặt ra.

- Thế à? - Mai Anh cười khúc khích. - Bạn mà mặt hầm hầm thế kia? Thế thì... chị có cơ hội rồi nhỉ?

Nó ghé sát mặt vào mặt tao. Mắt nó kẻ eyeliner sắc sảo, nhìn sâu vào mắt tao đầy thách thức. Môi nó đỏ chót, hơi hé mở.

Tim tao đập thình thịch. Một phản xạ tự nhiên của thằng đàn ông trước một sự cám dỗ bày ra trước mắt. Nó đẹp, nó thơm, và nó đang bật đèn xanh (hoặc ít nhất là đèn vàng).

Nhưng ngay lúc đó, cái vị đắng của miếng mướp đắng lúc nãy dội ngược lên cổ họng tao.

Tao đứng bật dậy, đẩy ghế ra xa.

- Xong rồi đấy chị. Mạng ngon rồi. Em về đây.

Tao lách qua người nó, chạy biến ra cửa.

- Ơ kìa, không uống nước à? Nhát thế? - Tiếng Mai Anh cười cợt vọng theo sau lưng.

***

Tao về phòng mình, đóng cửa, chốt chặt lại.

Tao đứng dựa lưng vào cửa, thở dốc.

Thằng Khánh vẫn chưa về. Căn phòng trống trải.

Tao nhìn sang phía đối diện qua khe cửa sổ.

Phòng 304 tắt đèn tối om. Mới 9 giờ tối.

Bình thường giờ này Ngân đang học bài, hoặc đang đợi tao sang chơi.

Nhưng hôm nay nó tắt đèn. Nó từ chối giao tiếp.

Tao ngồi phịch xuống giường. Cái vị đắng trong miệng vẫn còn nguyên.

Sự xuất hiện của Mai Anh giống như một liều thuốc thử. Nó thử cái bản lĩnh đàn ông của tao, và thử cả độ bền của mối quan hệ mập mờ giữa tao và Ngân.

Tao sờ tay vào túi quần, nơi có cái ví dày cộm. Tiền bạc giúp tao tự tin hơn, nhưng nó không giúp tao giải quyết được cái mớ bòng bong cảm xúc này.

Mai Anh không xấu, nó chỉ ham vui và vô tư quá đà. Nhưng chính sự vô tư ấy đang khuấy đảo cái trật tự yên bình mà tao cố công xây dựng.

Tao nhìn lên trần nhà. Con nhện quen thuộc vẫn đang giăng tơ ở góc tường.

Mạng nhện của tao đang bị rối tung lên rồi. Và lần này, tao không thể dùng tuốc nơ vít hay lệnh cài Win để sửa được.

Đêm nay, tao lại mất ngủ. Không phải vì lo tiền nhà, mà vì cái vị đắng của bát canh mướp đắng và mùi nước hoa nồng nặc đang ám vào áo tao.

Hà Nội hôm nay lạnh thật. Và tao thấy mình đang đứng giữa hai luồng gió: một luồng gió thơm tho, ấm áp nhưng đầy rủi ro, và một luồng gió thanh mát, bình yên nhưng đang dần khép lại.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 45: Long công tử​

Ding Tea Cầu Giấy.

Cái quán nằm ở ngã ba đường, mặt tiền kính sáng choang, bên trong điều hòa chạy mát rượi phả ra mùi hương liệu trà sữa ngọt lợ. Đây là thánh địa của đám sinh viên có tiền, hoặc ít nhất là chịu chơi hơn đám ngồi trà đá vỉa hè như tao mọi khi.

Tao ngồi đối diện Long.

Trên bàn không phải là giáo trình hay laptop cài Win dạo. Là một tờ giấy A4 chi chít những con số và sơ đồ vẽ tay.

- Nguồn hàng tao lo được. - Tao gõ ngón tay xuống mặt bàn kính. - Chợ Trời có mấy mối quen. Ốp lưng silicon nhập 15 nghìn, bán 80 nghìn. Kính cường lực nhập 8 nghìn, dán cho khách lấy 50 nghìn. Lãi gấp năm gấp sáu. Quan trọng là vị trí.

Long khuấy nhẹ ly trà sữa trân châu, mắt nhìn vào bản kế hoạch. Hôm nay nó không mặc sơ mi đóng thùng. Nó mặc cái áo phông Burberry đơn giản, nhưng nhìn chất vải là biết đắt tiền.

- Vị trí tao đang nhắm một cái ki-ốt ở ngõ 175 Xuân Thủy. Đông sinh viên, giá thuê vừa miếng. Vốn tao lo, mày lo về mặt công sức và kỹ thuật. Lợi nhuận chia đôi.

Tao nhìn nó. Thằng Long nói chuyện làm ăn nhẹ tênh như đang rủ đi đá PES, nhưng ánh mắt nó sắc lẻm. Nó không coi tao là thằng bạn nghèo cần giúp đỡ. Nó coi tao là đối tác.

Lưng tao thẳng tắp dựa vào ghế đệm êm ái.

Trong túi quần tao có cái ví dày. Trong đầu tao có kinh nghiệm lọc lõi từ những ngày lăn lộn với thằng Khánh. Tao không còn cảm giác bị khớp khi bước vào những chỗ sang trọng thế này nữa. Tao thuộc về cuộc chơi này.

- Chốt. - Tao nói gọn lỏn.

Đang định bàn tiếp về decor cửa hàng thì thấy có bóng người quen quen.

Mai Anh.

Nó bước vào như Vedette đi catwalk. Váy body ôm sát, giày cao gót cỡ 10 phân, tóc xoăn bồng bềnh. Đi bên cạnh nó là một gã trai lạ hoắc.

Gã này cao, gầy, mặc cái áo sơ mi lụa bóng bó sát người, phanh hai cúc ngực lộ ra sợi dây chuyền bạc to như dây xích chó. Tóc gã vuốt sáp cứng ngắc, bóng lộn, dựng ngược lên như mào gà.

Mai Anh liếc mắt một vòng, thấy tao liền sáng mắt lên. Nó kéo tay gã kia đi thẳng về phía bàn tao.

- Ê nhóc! Trốn học đi uống trà sữa à? Nay sang chảnh thế?

Nó vỗ vai tao một cái bốp. Cái kiểu chào hỏi suồng sã quen thuộc.

Tao nhăn mặt, phủi vai áo:
- Đang bàn công việc. Chị đi đâu đây?

- Đi hẹn hò chứ đi đâu. Giới thiệu với hai đứa, đây là anh Hùng, bạn chị.

Hùng hất hàm, nhìn tao và Long bằng nửa con mắt. Ánh nhìn của một thằng tự cho mình là dân chơi phố nhìn xuống hai thằng sinh viên quèn.

Gã kéo ghế, ngồi phịch xuống ngay cạnh bàn bọn tao mà không cần ai mời.

Cạch.

Gã đặt một chùm chìa khóa lên mặt bàn kính.

Chìa khóa xe SH nhập. Cái móc khóa bằng da cá sấu to vật vã, đung đưa qua lại như con lắc đồng hồ.

- Uống gì em gọi đi. Anh bao. - Hùng nói với Mai Anh, nhưng mắt lại liếc xéo sang tao thăm dò phản ứng.

Mai Anh cười tít mắt, đi ra quầy gọi đồ.

Còn lại ba thằng đực rựa. Không khí gượng gạo vãi chưởng.

Tao cúi xuống nhìn tờ kế hoạch kinh doanh, định lờ gã đi. Nhưng gã không để tao yên.

Hùng rút bao 555 ngoại, châm lửa hút phèo phèo ngay trong phòng máy lạnh. Khói thuốc bay mù mịt sang phía tao.

- Mấy em sinh viên năm nhất à? - Hùng hỏi, giọng khàn khàn, sặc mùi bề trên.

- Vâng. - Tao đáp cụt lủn.

- Sinh viên sướng nhỉ. Suốt ngày trà sữa chém gió. Anh thì bận tối mắt tối mũi, quản lý bao nhiêu việc, nay mới tranh thủ đưa bạn gái đi lượn được tí.

Gã gạt tàn thuốc vào cái đế lót ly của tao.

Máu nóng dồn lên mặt tao. Tao nắm chặt cái bút bi trong tay.

- Anh làm gì mà bận thế? - Long đột nhiên lên tiếng. Giọng nó bình thản, lịch sự, tay vẫn cầm ly trà sữa.

- Anh á? Anh làm quản lý chuỗi Salon tóc. Tuấn Sài Gòn ấy, biết không? Dân chơi Hà Nội ai chả biết.

Hùng vênh mặt, tay xoay xoay cái chìa khóa SH trên bàn.

Hắn nhìn tờ giấy kế hoạch kinh doanh của bọn tao, cười khẩy:
- Gớm, tập tành buôn bán à? Mấy cái ốp lưng vớ vẩn này kiếm được mấy đồng bạc lẻ. Anh khuyên thật, lo mà học đi.

Hắn thò tay vào túi quần bó chẽn, rút ra tờ 50 nghìn. Hắn kẹp tờ tiền vào giữa hai ngón tay, đẩy về phía tao.

- Cầm lấy. Ra kia mua cái bánh mì hay cốc trà đá mà uống. Để bàn này cho anh với chị Mai Anh nói chuyện riêng. Chỗ này người lớn làm việc.

Tờ 50 nghìn nằm chỏng chơ trên mặt bàn.

Tao nhìn tờ tiền. Rồi nhìn bản mặt gợi đòn của hắn.

Cái cảm giác bị lão xe ôm lừa 20 nghìn ngày đầu tiên ùa về. Nhưng tao không còn là thằng nhóc ngơ ngác ngày đó nữa. Tao có tiền trong ví, và tao có lòng tự trọng của một thằng đàn ông đã biết kiếm tiền bằng mồ hôi nước mắt.

Tao đứng phắt dậy. Cái ghế bị đẩy ra sau kêu *két* một tiếng chói tai trên sàn nhà.

Tao định cầm cốc trà sữa đổ vào đầu hắn. Hoặc ít nhất là ném trả tờ tiền vào cái mõm lợn đang nhếch lên kia.

Nhưng một bàn tay giữ chặt lấy vai tao. Ấn tao ngồi xuống.

Long.

Nó vẫn ngồi im. Gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc giận dữ nào. Nó nhìn Hùng, rồi nhìn chằm chằm vào cái chìa khóa xe, và cuối cùng dừng lại ở bàn tay đang kẹp điếu thuốc của gã.

- An. Ngồi xuống. - Long nói khẽ nhưng đầy uy lực.

Tao hậm hực ngồi xuống, mắt vẫn trừng trừng nhìn Hùng.

Long đẩy tờ 50 nghìn sang một bên, lấy khăn giấy lau chỗ tàn thuốc gã vừa gạt bừa bãi.

- Anh Hùng làm ở Tuấn Sài Gòn trên phố Huế đúng không nhỉ? - Long hỏi, giọng nhẹ tênh.

Hùng giật mình. Cái vẻ nghênh ngang hơi chùng xuống một tí.
- Ừ... Sao? Mày biết à?

Long cười nửa miệng.

- Không. Tuần trước tôi đưa mẹ qua đấy gội đầu. Tôi nhớ anh là thợ phụ gội đầu kiêm dắt xe mà. Lúc sấy tóc anh làm rơi cái lược vào đầu mẹ tôi, bị anh Tuấn chủ quán chửi cho tơi bời trước mặt khách. Anh quên nhanh thế?

Mặt Hùng biến sắc. Từ màu phấn trắng chuyển sang màu gan lợn tái mét.

- Mày... mày nhầm người rồi. Tao là quản lý...

- Nhầm sao được. - Anh có cần tôi gọi 1 cuộc điện thoại để check không?

Hùng hết hồn. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.

Long chưa dừng lại. Nó cầm cái chìa khóa SH lên, xoay xoay trên tay.

- Còn con xe này... Biển tứ quý 8. Xe của anh Tuấn. Ảnh cưng con xe này lắm. Sao hôm nay thợ phụ lại được lấy xe sếp đi lượn thế này?

Long rút điện thoại ra. Iphone 5S Gold sang chảnh.

- Tranh thủ sếp đi vắng, mượn xe đi lòe gái à anh giai? Cẩn thận xước một vết là đi làm không công cả năm đấy. Để tôi nhắn tin hỏi anh Tuấn xem anh ấy có biết xe mình đang ở Cầu Giấy không nhé?

Long mở danh bạ, tìm cái tên "Tuấn Salon".

Hùng hoảng loạn thực sự. Hắn đứng bật dậy, làm cái ghế đổ rầm xuống sàn.

- Thôi... thôi tao có việc gấp.

Hắn giật phắt cái chìa khóa xe từ tay Long, vơ vội bao thuốc lá. Hắn không kịp chào Mai Anh lấy một câu, cắm đầu chạy thẳng ra cửa kính. Cái dáng vẻ hùng hổ ban nãy biến mất sạch, chỉ còn lại cái lưng tôm khúm núm chạy trốn như chó cụp đuôi.

Mai Anh vừa bê khay nước từ quầy ra. Nó ngơ ngác nhìn Hùng chạy mất hút, rồi nhìn sang bọn tao.

- Ơ kìa? Anh Hùng đi đâu đấy? Nước còn chưa uống mà?

Long nhún vai, nhấp một ngụm trà sữa.
- Anh ấy về trả xe cho sếp. Sợ sếp mắng.

Mai Anh đặt khay nước xuống. Nó nhìn tờ 50 nghìn vẫn nằm trên bàn, rồi nhìn mặt tao đang hầm hầm, và vẻ mặt bình thản của Long. Nó hiểu ra vấn đề nhanh như điện xẹt.

Thay vì xấu hổ hay tức giận vì bị lừa, Mai Anh phá lên cười.

Nó vỗ tay đen đét, cười ngặt nghẽo đến mức rung cả người.

- Vãi chưởng! Chị nghi nghi rồi mà không ngờ thằng cha này liều thế. Mượn cả xe sếp đi phông bạt tán gái. Bảo sao lúc nãy đi đường cứ rón ra rón rén, sợ va quệt.

Nó kéo cái ghế Hùng vừa ngồi, ngồi xuống cùng bàn với bọn tao.

- Hai đứa khá lắm. Nhất là cậu Long này, mắt cú vọ phết. Còn thằng An, lúc nãy chị thấy mày định đấm nó rồi đấy. Lì lợm gớm.

Mai Anh cầm cốc trà sữa của mình lên, hút rột rột.

- Thôi, coi như chị đãi hai đứa cốc nước bù cho thằng hâm dở kia. Mà nãy thấy bàn chuyện làm ăn gì xôm thế? Cho chị hóng với.

Tao nhìn Mai Anh. Cái con bé này đúng là "nữ hoàng thị phi", nhưng nó sòng phẳng và đời vãi chưởng. Nó không quan tâm thằng kia giàu hay nghèo, nó chỉ quan tâm câu chuyện có vui hay không.

- Bọn em định mở shop phụ kiện điện thoại. - Tao nói, giọng đã dịu xuống.

- Ngon! - Mắt Mai Anh sáng rực. - Mở đi. Chị PR free cho. Bạn bè chị trên Facebook đông lắm, toàn mấy đứa thích thay ốp lưng như thay áo lót. Chị quảng cáo một buổi là chúng nó kéo đến mua ầm ầm.

- Thật không? - Mắt tao sáng lên. Vấn đề marketing đang là khâu yếu nhất của bọn tao.

- Thật. Nhưng phải có phần trăm hoa hồng đấy nhé. Chị không làm không công đâu.

- Ok. Sòng phẳng. - Tao và Long đồng thanh.

Ba đứa chụm đầu vào tờ giấy kế hoạch. Mai Anh bắt đầu chém gió về gu thẩm mỹ của bọn con gái, về màu sắc, về cách chụp ảnh sống ảo. Những thứ mà hai thằng đực rựa bọn tao mù tịt.

Bên ngoài cửa kính, trời đổ mưa rào bất chợt.

Mưa trắng trời, xối xả. Những hạt mưa đập vào kính nghe lộp bộp.

Tao nhìn ra ngoài. Dòng người hối hả mặc áo mưa, chen chúc nhau trong mưa lạnh.

Nhưng ngồi ở trong này, tao thấy ấm.

Tao nhìn Long, thằng bạn công tử bột nhưng sắc sảo. Nhìn Mai Anh, bà chị hàng xóm đồng bóng nhưng nhiệt tình.

Tao nhận ra, tao không còn đơn độc chiến đấu với cái thành phố này nữa. Tao có đồng minh. Những đồng minh chất lượng, biết nhìn người, và quan trọng là không khinh thường xuất thân của tao.

Cú tát của thực tế từ thằng thợ gội đầu tên Hùng không làm tao nhục nhã. Nó làm tao tỉnh ra. Rằng cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài rất dễ vỡ. Chỉ có năng lực thật sự, tiền trong túi mình làm ra, và những mối quan hệ chân thành mới là thứ bền vững.

Tao cầm tờ 50 nghìn của thằng Hùng để lại lên.

- Tiền này xử lý sao? - Tao hỏi.

- Gọi đồ thêm thôi. - Long cười. - Ngu gì không ăn. Tiền ngu của nó mà.

Ba đứa cười phá lên. Tiếng cười át cả tiếng mưa rơi.

Tao nghĩ về Ngân.

Với cái đà này, với những người bạn này, tao tin là ngày tao đón nó về một căn phòng có bếp riêng không còn xa nữa.

Cơn mưa này to thật, nhưng ngày mai trời sẽ sáng. Và tao sẽ là thằng dậy sớm nhất để đón nắng.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo