[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 42 ++(3): Sự hoà quyện​

Mười ngón tay đan chặt vào nhau trên mặt nệm lún.

Sự lóng ngóng và ngại ngùng bay sạch. Chỉ còn lại cái nóng hầm hập bốc lên từ hai lớp da thịt đang dán sát vào nhau.

Tao rướn người lên. Trái với cái bản năng đang gào thét, cào cấu trong đầu thằng con trai mười tám tuổi, tao tiến vào cực kỳ chậm.

Chật vật. Khít khao.

Ngân nấc lên một tiếng nghẹn trong cổ họng. Toàn thân nó gồng cứng lại. Hai bàn tay đang đan vào tay tao bỗng buông ra, quờ quạng, rồi bấu phập vào bả vai tao. Những cái móng tay cắt ngắn cắm sâu qua da. Nhoè nhoẹt một cơn rát buốt. Chắc chắn là tứa máu.

Tao khựng lại ngay lập tức. Cả khối cơ bắp trên người tao căng như dây đàn, run lên vì phải dùng sức để kìm hãm cái đà lao tới. Mồ hôi từ trán tao rỏ xuống một giọt, rơi trúng hõm cổ nó.

- Đau... - Ngân rên rỉ, hai mắt nhắm tịt, hàng lông mi rung lên bần bật.

Tao cúi rạp người xuống. Không dám nhúc nhích. Tao lướt môi dọc theo vành tai nó, thì thầm dỗ dành. Những câu chữ vô nghĩa, lộn xộn, chỉ cốt để nó nghe thấy giọng tao. Tao hôn lên trán nó, hôn xuống hai mi mắt đang rịn ra một lớp nước sinh lý mằn mặn.

Tao chờ. Sự nhẫn nại tàn khốc nhất tao từng trải qua. Xung quanh tao là một cảm giác ấm nóng, chặt chẽ bủa vây, chực chờ nuốt chửng chút lý trí cuối cùng. Tao nghiến chặt hàm răng, bắt cái cơ thể đang đói khát của mình phải đứng im, chờ cho cơ thể nó quen dần với sự xâm nhập và nới lỏng ra.

Nếp nhăn trên trán Ngân giãn dần. Những nhịp thở đứt quãng, nghẹn ngào chuyển sang thành những tiếng thở dốc đều đặn, mang theo hơi nóng phả vào hõm cổ tao.

Đèn xanh.

Tao bắt đầu di chuyển.

Từ những nhịp kéo rút chậm rãi, sâu thẳm, tao đẩy tốc độ lên. Nhịp điệu chuyển dần sang dồn dập, mạnh bạo hơn. Thể lực của thằng con trai mười tám tuổi từng vác màn hình CRT leo bốn tầng lầu giờ được bung xõa hoàn toàn. Không còn toan tính, không còn rụt rè.

Ánh đèn hắt tường màu vàng cam rọi xuống, soi rõ một bức tranh nhục dục đẫm mồ hôi. Lớp mồ hôi bóng nhẫy phủ kín sống lưng tao, chảy ròng ròng xuống mặt nệm. Dưới thân tao, làn da trắng bóc của Ngân giờ ửng hồng lên như người say rượu.

Hai cơ thể dính chặt vào nhau. Tiếng da thịt va đập ướt át, nhịp nhàng dội vào bốn bức tường chật hẹp. Hòa cùng với đó là tiếng cọt két của cái chân giường lò xo rẻ tiền. Nó kêu lên từng nhịp, khô khốc, trần trụi, phá nát sự tĩnh lặng của cái nhà nghỉ ven đường.

Ngân hoàn toàn đánh mất sự e dè ban đầu. Con bé luôn chỉn chu, mặc áo sơ mi kín cổng cao tường đi thư viện giờ đây như biến thành một người khác. Bản năng nguyên thủy trỗi dậy. Nó rướn cong người lên, đón nhận từng cú va chạm. Hai đôi chân thon dài của nó vòng qua, siết chặt lấy vòng eo tao, kéo tao vào sâu hơn nữa.

Hai bàn tay nhỏ bé của nó không còn bấu víu sợ hãi. Nó luồn tay ra sau lưng tao, cào những vệt dài dọc theo sống lưng đang ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác đau rát trộn lẫn với khoái cảm làm tao muốn phát điên.

Nó không còn cắn môi chịu đựng nữa. Khóe miệng nó hé mở, bật ra những tiếng rên rỉ rứt ruột. Những âm thanh nức nở, vỡ vụn và lẳng lơ một cách vô thức. Âm thanh ấy chui vào tai tao, như một liều mồi lửa đốt cháy sạch bách chút lý trí còm cõi còn sót lại.

Tao hoàn toàn mất kiểm soát.

Cảm giác ma sát ướt át và sự co thắt chặt chẽ bao trùm lấy toàn bộ tâm trí. Đầu óc tao trắng xóa, không còn nghĩ được gì ngoài việc đẩy nhanh hơn, mạnh hơn.

Tao gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt vằn đỏ ghim chặt vào khuôn mặt đang đê mê của Ngân. Tao dồn toàn bộ sinh lực, toàn bộ cái tình yêu thô ráp và khao khát chiếm hữu của một thằng con trai vào những nhịp chuyển động cuối cùng.

Cơn cực khoái ập đến bạo liệt như một cơn lốc.

Cả hai cùng rùng mình. Tao gồng cứng người, ép sát lồng ngực mình vào ngực nó. Hai đứa ôm siết lấy nhau đến mức tưởng như muốn khảm xương thịt vào nhau. Cảm giác như linh hồn bị rút cạn qua từng lỗ chân lông. Bên tai tao chỉ còn tiếng lồng ngực đập thình thịch, mạnh đến mức tưởng như muốn vỡ tung ra ngoài.

Nhịp thở của hai đứa loạn xạ, hòa vào nhau trong không gian ngột ngạt.

Một lúc lâu sau.

Chút lý trí cuối cùng kéo tao trở lại thực tại. Tao chống tay, từ từ rút ra ngoài. Cái vòng cao su mỏng tang vẫn còn nguyên vị trí, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó.

Cả hai đứa mồ hôi nhễ nhại, người dính dấp vào nhau. Mùi mồ hôi quyện với mùi tình dục nồng nặc trong phòng. Nhưng không đứa nào có ý định ngồi dậy hay rời nhau ra để đi tắm.

Tao vươn tay kéo cái chăn nệm trắng muốt lên, đắp ngang ngực Ngân. Tay kia với lên tường, ấn công tắc tắt phụt cái đèn hắt sáng.

Căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại chút ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn cao áp ngoài hẻm hắt qua khe rèm cửa sổ.

Ngân mềm nhũn ra như một con mèo nhỏ sau khi ăn no. Nó không mặc lại quần áo, cứ thế trần trụi, ngoan ngoãn rúc sâu vào hõm nách tao. Một tay nó vắt ngang bụng tao, ngón trỏ khẽ vẽ những vòng tròn vô nghĩa lên khuôn ngực đang phập phồng lên xuống của tao.

Sự tĩnh lặng ập đến, dập tắt tiếng cọt két của chân giường. Nó mang theo một cảm giác bình yên, trọn vẹn tột độ. Không cần phải vội vã lén lút như ở phòng trọ, không phải lo tiếng bước chân của thằng Khánh hay ánh mắt dò xét của bà Hồng.

Tao gác tay lên trán, mắt nhìn lên trần nhà.

Trên cái trần thạch cao cũ kỹ của nhà nghỉ, có một mảng sơn bị bong tróc, loang lổ như một cái bản đồ của một hòn đảo vô danh.

Tao đang ôm trọn cả thế giới của tao trong tay. Một thế giới có mùi sả chanh và mùi mồ hôi.

Tao vuốt nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của nó, thủ thỉ. Giọng tao vẫn còn khàn đặc sau cơn bùng nổ:

- Sau này ra trường... mình đi làm có tiền, thuê chung cư mini nhé. Khép kín.

Ngón tay Ngân đang vẽ vòng tròn trên ngực tao hơi khựng lại một nhịp.

- Tìm cái nào cách âm các thứ các thứ cho tốt... đỡ phải sợ hàng xóm... bảo mình ồn quá. - Tao nói thêm, cười khành khạch trong bóng tối.

Tao chờ nó bật lại, chờ nó chửi tao là đồ cơ hội hay tính xa. Hoặc chờ nó nhắc đến cái giấc mơ công xưởng Nhật Bản đầy những chữ Kanji khô khốc kia.

Nhưng Ngân lặng im.

Nó không nói gì cả. Tao chỉ cảm nhận được cái đầu nhỏ của nó cọ cọ vào nách tao. Một cái gật đầu rất khẽ. Trong bóng tối, tao đoán là nó đang mỉm cười.

Một sự đồng tình không thành tiếng. Một dấu chấm lửng ném vào cái trần nhà lốm đốm vết thạch cao.

Tao siết chặt vòng tay ôm nó vào lòng, nhắm mắt lại. Đêm nay cứ trọn vẹn thế này đã. Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính.
 

Swingboy93

Yếu sinh lý

Chương 42 ++(3): Sự hoà quyện​

Mười ngón tay đan chặt vào nhau trên mặt nệm lún.

Sự lóng ngóng và ngại ngùng bay sạch. Chỉ còn lại cái nóng hầm hập bốc lên từ hai lớp da thịt đang dán sát vào nhau.

Tao rướn người lên. Trái với cái bản năng đang gào thét, cào cấu trong đầu thằng con trai mười tám tuổi, tao tiến vào cực kỳ chậm.

Chật vật. Khít khao.

Ngân nấc lên một tiếng nghẹn trong cổ họng. Toàn thân nó gồng cứng lại. Hai bàn tay đang đan vào tay tao bỗng buông ra, quờ quạng, rồi bấu phập vào bả vai tao. Những cái móng tay cắt ngắn cắm sâu qua da. Nhoè nhoẹt một cơn rát buốt. Chắc chắn là tứa máu.

Tao khựng lại ngay lập tức. Cả khối cơ bắp trên người tao căng như dây đàn, run lên vì phải dùng sức để kìm hãm cái đà lao tới. Mồ hôi từ trán tao rỏ xuống một giọt, rơi trúng hõm cổ nó.

- Đau... - Ngân rên rỉ, hai mắt nhắm tịt, hàng lông mi rung lên bần bật.

Tao cúi rạp người xuống. Không dám nhúc nhích. Tao lướt môi dọc theo vành tai nó, thì thầm dỗ dành. Những câu chữ vô nghĩa, lộn xộn, chỉ cốt để nó nghe thấy giọng tao. Tao hôn lên trán nó, hôn xuống hai mi mắt đang rịn ra một lớp nước sinh lý mằn mặn.

Tao chờ. Sự nhẫn nại tàn khốc nhất tao từng trải qua. Xung quanh tao là một cảm giác ấm nóng, chặt chẽ bủa vây, chực chờ nuốt chửng chút lý trí cuối cùng. Tao nghiến chặt hàm răng, bắt cái cơ thể đang đói khát của mình phải đứng im, chờ cho cơ thể nó quen dần với sự xâm nhập và nới lỏng ra.

Nếp nhăn trên trán Ngân giãn dần. Những nhịp thở đứt quãng, nghẹn ngào chuyển sang thành những tiếng thở dốc đều đặn, mang theo hơi nóng phả vào hõm cổ tao.

Đèn xanh.

Tao bắt đầu di chuyển.

Từ những nhịp kéo rút chậm rãi, sâu thẳm, tao đẩy tốc độ lên. Nhịp điệu chuyển dần sang dồn dập, mạnh bạo hơn. Thể lực của thằng con trai mười tám tuổi từng vác màn hình CRT leo bốn tầng lầu giờ được bung xõa hoàn toàn. Không còn toan tính, không còn rụt rè.

Ánh đèn hắt tường màu vàng cam rọi xuống, soi rõ một bức tranh nhục dục đẫm mồ hôi. Lớp mồ hôi bóng nhẫy phủ kín sống lưng tao, chảy ròng ròng xuống mặt nệm. Dưới thân tao, làn da trắng bóc của Ngân giờ ửng hồng lên như người say rượu.

Hai cơ thể dính chặt vào nhau. Tiếng da thịt va đập ướt át, nhịp nhàng dội vào bốn bức tường chật hẹp. Hòa cùng với đó là tiếng cọt két của cái chân giường lò xo rẻ tiền. Nó kêu lên từng nhịp, khô khốc, trần trụi, phá nát sự tĩnh lặng của cái nhà nghỉ ven đường.

Ngân hoàn toàn đánh mất sự e dè ban đầu. Con bé luôn chỉn chu, mặc áo sơ mi kín cổng cao tường đi thư viện giờ đây như biến thành một người khác. Bản năng nguyên thủy trỗi dậy. Nó rướn cong người lên, đón nhận từng cú va chạm. Hai đôi chân thon dài của nó vòng qua, siết chặt lấy vòng eo tao, kéo tao vào sâu hơn nữa.

Hai bàn tay nhỏ bé của nó không còn bấu víu sợ hãi. Nó luồn tay ra sau lưng tao, cào những vệt dài dọc theo sống lưng đang ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác đau rát trộn lẫn với khoái cảm làm tao muốn phát điên.

Nó không còn cắn môi chịu đựng nữa. Khóe miệng nó hé mở, bật ra những tiếng rên rỉ rứt ruột. Những âm thanh nức nở, vỡ vụn và lẳng lơ một cách vô thức. Âm thanh ấy chui vào tai tao, như một liều mồi lửa đốt cháy sạch bách chút lý trí còm cõi còn sót lại.

Tao hoàn toàn mất kiểm soát.

Cảm giác ma sát ướt át và sự co thắt chặt chẽ bao trùm lấy toàn bộ tâm trí. Đầu óc tao trắng xóa, không còn nghĩ được gì ngoài việc đẩy nhanh hơn, mạnh hơn.

Tao gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt vằn đỏ ghim chặt vào khuôn mặt đang đê mê của Ngân. Tao dồn toàn bộ sinh lực, toàn bộ cái tình yêu thô ráp và khao khát chiếm hữu của một thằng con trai vào những nhịp chuyển động cuối cùng.

Cơn cực khoái ập đến bạo liệt như một cơn lốc.

Cả hai cùng rùng mình. Tao gồng cứng người, ép sát lồng ngực mình vào ngực nó. Hai đứa ôm siết lấy nhau đến mức tưởng như muốn khảm xương thịt vào nhau. Cảm giác như linh hồn bị rút cạn qua từng lỗ chân lông. Bên tai tao chỉ còn tiếng lồng ngực đập thình thịch, mạnh đến mức tưởng như muốn vỡ tung ra ngoài.

Nhịp thở của hai đứa loạn xạ, hòa vào nhau trong không gian ngột ngạt.

Một lúc lâu sau.

Chút lý trí cuối cùng kéo tao trở lại thực tại. Tao chống tay, từ từ rút ra ngoài. Cái vòng cao su mỏng tang vẫn còn nguyên vị trí, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó.

Cả hai đứa mồ hôi nhễ nhại, người dính dấp vào nhau. Mùi mồ hôi quyện với mùi tình dục nồng nặc trong phòng. Nhưng không đứa nào có ý định ngồi dậy hay rời nhau ra để đi tắm.

Tao vươn tay kéo cái chăn nệm trắng muốt lên, đắp ngang ngực Ngân. Tay kia với lên tường, ấn công tắc tắt phụt cái đèn hắt sáng.

Căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại chút ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn cao áp ngoài hẻm hắt qua khe rèm cửa sổ.

Ngân mềm nhũn ra như một con mèo nhỏ sau khi ăn no. Nó không mặc lại quần áo, cứ thế trần trụi, ngoan ngoãn rúc sâu vào hõm nách tao. Một tay nó vắt ngang bụng tao, ngón trỏ khẽ vẽ những vòng tròn vô nghĩa lên khuôn ngực đang phập phồng lên xuống của tao.

Sự tĩnh lặng ập đến, dập tắt tiếng cọt két của chân giường. Nó mang theo một cảm giác bình yên, trọn vẹn tột độ. Không cần phải vội vã lén lút như ở phòng trọ, không phải lo tiếng bước chân của thằng Khánh hay ánh mắt dò xét của bà Hồng.

Tao gác tay lên trán, mắt nhìn lên trần nhà.

Trên cái trần thạch cao cũ kỹ của nhà nghỉ, có một mảng sơn bị bong tróc, loang lổ như một cái bản đồ của một hòn đảo vô danh.

Tao đang ôm trọn cả thế giới của tao trong tay. Một thế giới có mùi sả chanh và mùi mồ hôi.

Tao vuốt nhẹ mái tóc còn hơi ẩm của nó, thủ thỉ. Giọng tao vẫn còn khàn đặc sau cơn bùng nổ:

- Sau này ra trường... mình đi làm có tiền, thuê chung cư mini nhé. Khép kín.

Ngón tay Ngân đang vẽ vòng tròn trên ngực tao hơi khựng lại một nhịp.

- Tìm cái nào cách âm các thứ các thứ cho tốt... đỡ phải sợ hàng xóm... bảo mình ồn quá. - Tao nói thêm, cười khành khạch trong bóng tối.

Tao chờ nó bật lại, chờ nó chửi tao là đồ cơ hội hay tính xa. Hoặc chờ nó nhắc đến cái giấc mơ công xưởng Nhật Bản đầy những chữ Kanji khô khốc kia.

Nhưng Ngân lặng im.

Nó không nói gì cả. Tao chỉ cảm nhận được cái đầu nhỏ của nó cọ cọ vào nách tao. Một cái gật đầu rất khẽ. Trong bóng tối, tao đoán là nó đang mỉm cười.

Một sự đồng tình không thành tiếng. Một dấu chấm lửng ném vào cái trần nhà lốm đốm vết thạch cao.

Tao siết chặt vòng tay ôm nó vào lòng, nhắm mắt lại. Đêm nay cứ trọn vẹn thế này đã. Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính.
Hay vl m ơi nhưng t vẫn hóng phần sau của trao về quê kia cơ
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 57: Tết​

Gió bấc ở quê sắc như dao cạo.

Vừa bước chân xuống xe, cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của miền Trung đã tát thẳng vào mặt tao. Nó không hanh hao, bụi bặm như gió Hà Nội, mà mang theo mùi bùn non ngai ngái từ cánh đồng lúa vừa gặt xong và mùi khói đốt đồng khen khét.

Tao kéo cao cổ áo khoác phao, hít một hơi thật sâu. Cái buồng phổi quen hít bụi mịn và khói xe máy suốt năm tháng qua bỗng nhiên bị sốc vì không khí quá sạch.

- Cu An!

Tiếng gọi quen thuộc vang lên giữa đám đông lố nhố người đón người đưa.

Bố tao đứng cạnh chiếc Honda Cub 81 màu xanh rêu già cỗi. Bố mặc cái áo khoác bộ đội bạc phếch, đầu đội mũ len trùm kín tai, chân đi đôi dép nhựa nâu. Nhìn bố nhỏ bé hẳn đi so với trí nhớ của tao. Gương mặt sạm đen vì nắng gió giãn ra, nụ cười hằn lên những nếp nhăn sâu hoắm nơi đuôi mắt.

Tao bước nhanh tới.

- Bố. Con về rồi.

- Ừ, về là tốt. Đi xe có mệt không? Có say không?

Bố không ôm tao. Đàn ông quê tao không quen thể hiện tình cảm kiểu đấy. Bố chỉ vỗ vỗ vào vai tao, bàn tay thô ráp, chai sạn. Rồi ông giằng lấy cái balo trên vai tao.

- Đưa đây bố buộc đằng sau cho. Nặng thế này đeo gãy vai à.

- Nhẹ mà bố. Toàn quần áo thôi.

- Nhẹ cái gì. Lên xe đi. Mẹ mày ở nhà mong đỏ mắt rồi.

Tao ngồi sau chiếc Cub 81. Yên xe cứng ngắc, giảm xóc đã hỏng từ đời nào. Tiếng máy nổ lạch bạch, phụt ra từng đợt khói trắng.

Xe lăn bánh trên con đường đê lổn nhổn ổ gà. Gió thốc ngược, lạnh buốt. Tao nhìn tấm lưng gầy guộc của bố chắn gió phía trước. Tự nhiên thấy sống mũi cay cay.

Năm tháng trước, khi tao bắt đầu ra Hà Nội, lòng đầy sợ hãi và tự ti. Giờ tao về, nhưng tâm thế đã khác. Trong túi tao có tiền, trong đầu tao có sạn. Tao đã không còn là thằng trẻ con cần bố che chở nữa, nhưng ngồi sau lưng ông, tao vẫn thấy mình bé lại.

***

Về đến cổng nhà.

Cây mai già trước sân rêu phong đã lác đác vài nụ xanh. Mùi hương trầm từ bàn thờ vọng ra, quyện với mùi thịt kho tàu, mùi cá kho riềng bốc lên từ bếp.

Cái mùi của Tết. Cái mùi của sự đoàn viên mà không một nhà hàng sang trọng nào ở Hà Nội có thể sao chép được.

- Mẹ ơi! Anh An về rồi!

Thằng em tao chạy tót ra, reo ầm ĩ.

Mẹ tao từ dưới bếp đi lên, tay vẫn còn cầm đôi đũa cả, vạt áo dính tro bếp lem nhem.

- Về rồi hả con? Trời ơi, sao mà gầy thế này? Mặt mũi hốc hác, mắt thâm quầng. Trên đấy không chịu ăn uống gì à?

Mẹ sờ nắn bắp tay tao, giọng xót xa. Trong mắt mẹ, dù tao có béo lên mười cân thì tao vẫn cứ là thằng con suy dinh dưỡng cần được vỗ béo.

- Con ăn khỏe mà mẹ. Tại đi xe đường dài hơi mệt tí thôi.

Tao cười, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của mẹ.

Bữa cơm tất niên được dọn ra ngay giữa nhà. Gà luộc lá chanh vàng ươm, đĩa nem rán giòn rụm, bát canh măng hầm chân giò bốc khói nghi ngút. Toàn những món tao thèm rỏ dãi suốt mấy tháng ăn cơm bụi.

Bố rót rượu ra cái chén mắt trâu bé xíu.

Tao đặt cái balo xuống cạnh mâm cơm. Đã đến lúc "biểu diễn".

Tao kéo khóa balo. Lấy ra hai hộp mứt Hàng Đường vuông vức, đặt lên bàn thờ. Rồi tao lôi chai rượu Chivas 12 ra, đặt trước mặt bố.

- Con biếu bố chai rượu Tây. Tết bố mang ra mời các bác cho sang.

Bố cầm chai rượu lên, xoay qua xoay lại, nheo mắt đọc mấy dòng chữ tiếng Anh loằng ngoằng.

- Rượu ngoại à? Mua làm cái chi cho tốn kém. Rượu nút lá chuối bố ngâm ba kích uống còn bổ hơn.

Miệng nói thế, nhưng tao thấy mắt bố ánh lên vẻ tự hào. Bố đặt chai rượu cẩn thận lên tủ ly, ngay vị trí dễ thấy nhất.

Tiếp theo là tiết mục chính.

Tao rút cái ví da bò dày cộm ra.

Tao đếm sáu tờ 500 nghìn polymer màu xanh lơ. Mới cứng, phẳng phiu, thơm mùi tiền mới.

Tao đặt xấp tiền lên mép bàn, đẩy nhẹ về phía mẹ.

- Cái này... con biếu bố mẹ sắm Tết. Con đi làm thêm, dành dụm được.

Không gian chùng xuống một nhịp. Tiếng đũa bát va chạm im bặt.

Mẹ tao nhìn xấp tiền, rồi nhìn tao, sững sờ. Ba triệu. Ở quê, số tiền này mua được cả tấn thóc.

Bố tao dừng chén rượu giữa chừng, nhìn tao chằm chằm.

- Tiền ở đâu mà lắm rứa con? - Giọng mẹ run run. - Mày... mày lại nhịn ăn nhịn mặc, đi bốc vác hay làm cái gì dại dột phải không? Đã bảo tiền học, tiền ăn bố mẹ lo được, mày cứ giữ lấy mà tiêu, đừng có làm khổ thân.

Mẹ rơm rớm nước mắt. Mẹ sợ tao sa ngã, sợ tao lao lực.

Tao cười, vỗ ngực, cái điệu bộ tự tin học được từ thằng Khánh:

- Mẹ cứ lo xa. Con làm kỹ thuật, sửa máy tính, ngồi điều hòa mát rượi chứ bốc vác gì. Con làm quản lý cửa hàng cho người ta, lương cao lắm. Bố mẹ cứ cầm lấy, tiêu cho thoải mái. Sang năm con gửi về nhiều hơn.

Tao nói dối một nửa. Tao không ngồi điều hòa mát rượi suốt ngày, tao cũng từng bốc vác, từng chui rúc trong kho hàng lậu. Nhưng kết quả là tiền sạch. Và tao có quyền tự hào về nó.

Bố đặt chén rượu xuống, nhìn tao nghiêm nghị, rồi gật đầu nhẹ.

- Nó lớn rồi bà ạ. Cầm lấy cho con nó vui.

Mẹ run run cầm lấy xấp tiền, cuộn lại, nhét vào túi áo bà ba, rồi quay đi quệt nước mắt.

- Cái thằng này... Thôi ăn đi, gà nguội hết rồi.

Tao gắp cái đùi gà, cắn ngập răng. Ngọt lừ.

Cái cảm giác được làm trụ cột, được đóng góp cho gia đình, nó làm tao sướng rơn người. Cái tôi đàn ông của tao được vuốt ve cực độ. Hóa ra, trưởng thành không phải là khi mày kiếm được bao nhiêu tiền, mà là khi mày có thể cầm tiền đó đặt lên bàn ăn của bố mẹ mà không thấy hổ thẹn.

***

Mười giờ đêm.

Ở quê ngủ sớm. Đèn đóm tắt hết, cả làng chìm trong bóng tối dày đặc.

Tao nằm trên cái giường gỗ xoan đào cũ kỹ của mình. Đệm bông ép cứng ngắc, chăn bông nặng trịch đè lên người.

Mọi thứ yên tĩnh tuyệt đối.

Yên tĩnh đến mức tao nghe thấy tiếng mọt gặm gỗ *két... két...* ở góc cột nhà. Nghe thấy tiếng ếch nhái kêu ộp oạp ngoài ruộng.

Tao nhắm mắt lại, cố dỗ giấc ngủ. Nhưng não tao vẫn đang chạy theo múi giờ Hà Nội.

Giờ này ở phòng trọ, chắc thằng Khánh đang gào thét combat. Chắc tiếng xe còi hú vẫn vọng lên từ đường Cầu Giấy. Chắc cái quán ốc đầu ngõ vẫn đang leng keng tiếng bát đĩa.

Ở đây... vắng quá.

Sự yên bình mà tao từng khao khát khi bị stress vì tiền nong, giờ đây lại làm tao thấy trống trải lạ lùng.

Tao thấy thiếu.

Thiếu tiếng quạt tản nhiệt máy tính quay vù vù. Thiếu mùi khói thuốc lá của thằng Khánh. Thiếu cái ánh sáng đèn đường hắt qua khe cửa sổ.

Và thiếu cả tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó ở phòng bên cạnh.

Tao với lấy điện thoại. Sóng 3G ở quê chập chờn, load mãi mới được cái tin nhắn.

Tao nhắn cho Ngân:
-"Tớ về đến nhà rồi. Yên ắng quá, nghe rõ cả tiếng dế kêu. Tự nhiên thấy... chưa quen."

Tao nhận ra, mình đã thuộc về cái thành phố ồn ào, bụi bặm ấy lúc nào không hay. Cái nhịp điệu gấp gáp, cái áp lực kiếm tiền, cái sự bon chen ấy... nó đã ngấm vào máu tao, trở thành một phần nhịp sinh học của tao.

Về quê là để nghỉ ngơi, để nạp năng lượng. Nhưng nhà, theo một nghĩa nào đó, giờ đây là cái phòng trọ đầy mùi máy móc kia.

Tao kéo chăn trùm kín đầu, hít hà mùi nắng khô cong trên vỏ chăn mẹ giặt.

Ngủ thôi. Ăn Tết cho đã đời, rồi lại lên đường. Vì cuộc chiến của tao không nằm ở lũy tre làng này nữa.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Nay bận quá, giờ mới up a e thẩm tiếp nhé :))

Chương 58: Phông bạt​

Chiều tối Mùng 3 Tết. Thị trấn huyện chìm trong cái lạnh tê tái và mùi khói xe máy đặc quánh.

Quán lẩu trâu "Hùng Béo" nằm ngay ngã ba đường, cái biển hiệu đèn led nhấp nháy xanh đỏ quê một cục nhưng được coi là sang chảnh nhất cái đất này. Bên trong, hơi nước từ mấy chục nồi lẩu bốc lên nghi ngút, quyện với mùi thuốc lá, mùi bia rượu và tiếng dô hò ầm ĩ tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đặc trưng của ngày Tết.

Tao dựng con Cub 81 cà tàng của bố vào góc lán xe. Cái xe cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa một rừng Wave, Dream, Exciter độ pô và dán tem trùm kín mít.

Tao bước vào quán.

Đám bạn lớp 12A1 cũ đã ngồi kín hai dãy bàn dài.

Nửa năm không gặp, đứa nào trông cũng lạ hoắc.

Thằng Tuấn "đen" giờ nhuộm tóc vàng chóe, tai bấm lỗ, mặc cái áo khoác da bóng lộn. Con Lan "tẹt" thì đánh phấn trắng bệch, môi son đỏ chót, đang ngồi vắt chân chữ ngũ gặm hạt hướng dương. Chúng nó nói chuyện oang oang, thi thoảng chêm vào vài từ đệm kiểu "vãi chưởng", "toang", "gắt" với cái giọng lơ lớ nửa quê nửa tỉnh.

Tao kéo ghế ngồi xuống một góc khuất, cạnh thằng Hùng lớp trưởng.

- Đến muộn thế mày? Phạt ba chén! - Thằng Hùng rót đầy cốc rượu, đẩy về phía tao.

Tao cầm cốc rượu, nhấp một ngụm. Cay xè. Rượu quê nặng đô, không êm như rượu nếp cái hoa vàng hôm tất niên ở xóm trọ.

Tao nhìn quanh. Đứa nào cũng cố gồng mình lên để chứng tỏ mình đã "lột xác", đã thành người thành phố. Chúng nó khoe cái áo mới mua ở chợ Nhà Xanh nhưng hét giá tiền triệu, khoe đôi giày fake loại 1 mua ở Shop hot hit có tiếng trên phố.

Tao im lặng gắp miếng rau muống nhúng vào nồi lẩu. Tao không thấy ngợp. Tao chỉ thấy khá vui. Bạn bè lâu ngày không gặp mà.

"Bạch... bạch... bạch..."

Tiếng pô xe nổ giòn tan, êm ru vọng từ ngoài sân vào, át cả tiếng ồn ào trong quán.

Cả lớp quay ra nhìn.

Một con SH 150i màu trắng ngọc trinh đỗ xịch ngay trước cửa chính quán lẩu. Chân chống gạt xuống *két* một cái đầy uy lực.

Người cầm lái tháo mũ bảo hiểm ra, vuốt ngược mái tóc đã được xịt keo cứng ngắc dựng đứng như lông nhím. Hắn mặc cái áo sơ mi body màu đen bó sát, phanh hai cúc ngực, quần âu, giày lười. Trên tay lấp lánh cái đồng hồ kim loại to bản.

Dũng.

Nó bước vào quán như một ngôi sao hạng A đi dự sự kiện thảm đỏ.

- Xin lỗi anh em nhé! Tắc đường quá, dân tình đi chúc Tết đông như quân Nguyên. - Dũng cười lớn, giơ tay chào kiểu hoa hậu.

- Á đù! Đại gia Dũng! Đi SH cơ à? - Thằng Tuấn "đen" rú lên, mắt sáng rực.

- Xe của ông anh tao ấy mà. Tết nhất mượn đi lượn cho thoáng.

Dũng nói nhẹ tênh, nhưng cái mặt nó vênh lên tận trần nhà. Nó kéo cái ghế ở vị trí trung tâm, ngồi phịch xuống.

Vừa ngồi ấm chỗ, nó đã rút trong túi quần ra bao thuốc 555 ngoại dẹt, ném lên bàn cái *bộp*. Tiếp đó là cái bật lửa Zippo sáng loáng.

*Tách. Xoẹt.*

Nó châm thuốc điệu nghệ, rít một hơi dài rồi nhả khói lên trời.

- Mời anh em. Thuốc này tao xách tay về, hút êm lắm, không khét như Thăng Long đâu.

Mấy thằng con trai nhao nhao xin thuốc. Chúng nó cầm điếu thuốc ngoại, soi mói, xuýt xoa như cầm vàng.

Dũng bắt đầu chiếm sóng. Nó thao thao bất tuyệt về cuộc sống ở Hà Nội.

- Tao nói chúng mày nghe, lên đấy mà không biết chỗ chơi thì phí đời trai. Cuối tuần tao toàn lên 1900 hay Hero bar quẩy. Nhạc căng đét, gái xinh thì thôi rồi lượm ơi. Hôm nọ tao đi lượn Hồ Tây, gặp ngay con bé hot girl trường Báo, thế là...

Nó bỏ lửng câu nói, nháy mắt đầy ẩn ý. Cả đám ồ lên ngưỡng mộ.

- Thế người yêu mày đâu? Cái em Hương ấy? - Con Lan "tẹt" hỏi.

Dũng rút con iPhone 5S (chắc cũng mượn nốt, tao đoán thế) ra, mở album ảnh, giơ lên cho cả bàn xem.

- Đây. Em nó bận về quê ăn Tết với gia đình rồi. Nhà mặt phố cổ đấy, bố làm to lắm. Tao phải giữ kẽ cho em nó.

Trong ảnh, con Hương mặc váy ngắn, đứng cạnh cây thông Noel, tay cầm túi xách hàng hiệu.

Đám bạn ở quê nhìn vào cái màn hình bé tí, mắt tròn mắt dẹt. Với chúng nó, Dũng bây giờ là biểu tượng của sự thành đạt, sành điệu. Nó là thằng đi nhanh nhất, xa nhất trong cái đám này.

Tao ngồi im, tay xoay xoay cốc bia.

Tao nhớ lại cái đêm nó gấp quần áo bỏ đi, để lại tao một mình với căn phòng trống hoác và tờ 20 nghìn không có tiền lẻ trả lại. Nhớ lại cái cách nó tính toán từng nghìn tiền dầu ăn, nước mắm.

Cái thằng Dũng đang ngồi chém gió kia với thằng Dũng ở xóm trọ như hai người khác nhau. Hoặc có thể, đây mới là con người thật của nó: một cái vỏ bọc hào nhoáng được thổi phồng lên bằng sự sĩ diện.

Đột nhiên, ánh mắt Dũng quét qua bàn tiệc và dừng lại ở chỗ tao.

Nó khựng lại một giây. Nụ cười trên môi nó hơi cứng lại, nhưng rồi giãn ra ngay lập tức thành một điệu cười nhếch mép quen thuộc.

Nó cầm ly bia, đứng dậy, đi vòng qua bàn sang chỗ tao.

- Ơ kìa! An! Ngồi im thế bạn tôi?

Nó vỗ vai tao một cái, lực tay hơi mạnh.

Cả bàn tiệc im lặng, đổ dồn sự chú ý vào hai thằng.

- Anh em nhìn thằng An nhà mình này. - Dũng nói to, giọng oang oang. - Hồi mới lên Hà Nội, tao phải dắt nó đi từng bước, lo cho nó từ gói mì tôm đến cái chỗ ngủ. Nó ngơ ngác như gà công nghiệp ấy.

Nó cúi xuống, ghé sát mặt tao, phả hơi rượu nồng nặc:

- Sao dạo này nhìn gầy thế? Không ở cùng tao nữa chắc vất vả lắm hả? Ăn uống có đủ chất không? Lâu cũng không hỏi thăm giao lưu với ông bạn.

Câu nói sặc mùi thương hại giả tạo. Nó muốn dùng tao làm cái bục để nó đứng lên cao hơn. Nó muốn khẳng định với mọi người rằng tao là thằng thất bại, còn nó là ân nhân, là kẻ bề trên.

Nếu là tao của 5 tháng trước, chắc tao đã cúi gằm mặt xuống, tai nóng bừng, ấp úng không nói nên lời. Tao sẽ thấy nhục nhã ê chề trước mặt bạn bè cũ.

Nhưng tao của bây giờ đã khác.

Tao ngẩng đầu lên. Nhìn thẳng vào mắt nó.

Tao không giận. Tao thấy thương hại nó. Nó phải gồng mình lên diễn cái vai đại gia này chắc mệt lắm.

Tao nhếch mép cười. Một nụ cười nhẹ, bình thản.

- Cảm ơn mày quan tâm. Tao vẫn ổn. - Tao nâng cốc bia lên, cụng nhẹ vào ly của nó. - Mày đi SH nhìn oách đấy. Uống ít thôi tí đi cho cẩn thận xước sơn anh trai mày lại mắng cho.

Dũng sững người. Câu nói của tao đánh trúng tim đen nó. Cái ly bia trên tay nó hơi chao đảo, sánh ra ngoài một ít.

Nó nhìn tao trân trối. Nó không thấy sự sợ hãi hay tự ti trong mắt tao nữa. Nó thấy một sự điềm tĩnh đến lạnh lùng.

- À... ừ... xe mượn đi cho vui ấy mà. - Dũng lắp bắp, cái vẻ hùng hổ ban nãy xẹp xuống như quả bóng xì hơi.

Nó uống vội ngụm bia rồi lảng đi chỗ khác, quay lại với đám bạn đang nhao nhao chúc tụng.

Tao đặt cốc bia xuống.

Tao gắp một miếng thịt trâu nhúng vào nồi lẩu đang sôi sùng sục.

Thịt chín tới, ngọt và mềm.

Tao ăn ngon lành. Mặc kệ Dũng đang tiếp tục bốc phét ở đầu bàn bên kia về những chai rượu ngoại mà nó từng uống.

Sự phân hóa giai cấp trong cái bàn lẩu này nó rõ rệt vãi chưởng. Không phải phân hóa bằng tiền, mà bằng cái phông bạt người ta dựng lên che đậy sự rỗng tuếch bên trong.

Không khí trong quán càng lúc càng ồn ào. Hơi men bốc lên làm mặt đứa nào cũng đỏ gay, mắt lờ đờ.

Bỗng nhiên, cánh cửa quán mở ra. Gió lạnh ùa vào mang theo vài hạt mưa xuân lất phất.

Cả quán lẩu đang ồn ào bỗng im bặt trong vài giây. Mấy thằng con trai bàn bên cạnh ngừng nhai, đũa lơ lửng giữa không trung.

Một cô gái bước vào.

Nó mặc cái áo dạ dáng dài màu be, quàng khăn len đỏ, đi đôi boot da thấp cổ. Tóc dài uốn xoăn nhẹ thả xõa ngang lưng. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên vẻ sang trọng, khác biệt hoàn toàn với đám con gái lòe loẹt phấn son trong quán.

Nguyễn Thảo Vy.

Nữ thần của lớp 12A1. Đứa con gái mà thằng con trai nào trong cái lớp này, kể cả tao và thằng Dũng, cũng từng ít nhất một lần tơ tưởng.

Vy đảo mắt nhìn quanh, rồi mỉm cười, tiến về phía bàn bọn tao.

Dũng đang ngồi vắt chân chữ ngũ, thấy Vy thì bật dậy nhanh như lò xo, vuốt lại tóc, chỉnh lại cổ áo.

Tao vẫn ngồi im, tay xoay xoay cái cốc bia.

Nhưng tao cảm thấy có một cơn bão sắp ập đến cái bàn lẩu này. Cơn bão của sĩ diện, của ghen tuông ngầm và những cái tôi to đùng của tuổi 19.

Cái nồi lẩu trước mặt tao sôi trào lên, nước lẩu bắn tung tóe ra mặt bàn.

Cuộc vui bây giờ mới thực sự bắt đầu
 

Swingboy93

Yếu sinh lý
Nay bận quá, giờ mới up a e thẩm tiếp nhé :))

Chương 58: Phông bạt​

Chiều tối Mùng 3 Tết. Thị trấn huyện chìm trong cái lạnh tê tái và mùi khói xe máy đặc quánh.

Quán lẩu trâu "Hùng Béo" nằm ngay ngã ba đường, cái biển hiệu đèn led nhấp nháy xanh đỏ quê một cục nhưng được coi là sang chảnh nhất cái đất này. Bên trong, hơi nước từ mấy chục nồi lẩu bốc lên nghi ngút, quyện với mùi thuốc lá, mùi bia rượu và tiếng dô hò ầm ĩ tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đặc trưng của ngày Tết.

Tao dựng con Cub 81 cà tàng của bố vào góc lán xe. Cái xe cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa một rừng Wave, Dream, Exciter độ pô và dán tem trùm kín mít.

Tao bước vào quán.

Đám bạn lớp 12A1 cũ đã ngồi kín hai dãy bàn dài.

Nửa năm không gặp, đứa nào trông cũng lạ hoắc.

Thằng Tuấn "đen" giờ nhuộm tóc vàng chóe, tai bấm lỗ, mặc cái áo khoác da bóng lộn. Con Lan "tẹt" thì đánh phấn trắng bệch, môi son đỏ chót, đang ngồi vắt chân chữ ngũ gặm hạt hướng dương. Chúng nó nói chuyện oang oang, thi thoảng chêm vào vài từ đệm kiểu "vãi chưởng", "toang", "gắt" với cái giọng lơ lớ nửa quê nửa tỉnh.

Tao kéo ghế ngồi xuống một góc khuất, cạnh thằng Hùng lớp trưởng.

- Đến muộn thế mày? Phạt ba chén! - Thằng Hùng rót đầy cốc rượu, đẩy về phía tao.

Tao cầm cốc rượu, nhấp một ngụm. Cay xè. Rượu quê nặng đô, không êm như rượu nếp cái hoa vàng hôm tất niên ở xóm trọ.

Tao nhìn quanh. Đứa nào cũng cố gồng mình lên để chứng tỏ mình đã "lột xác", đã thành người thành phố. Chúng nó khoe cái áo mới mua ở chợ Nhà Xanh nhưng hét giá tiền triệu, khoe đôi giày fake loại 1 mua ở Shop hot hit có tiếng trên phố.

Tao im lặng gắp miếng rau muống nhúng vào nồi lẩu. Tao không thấy ngợp. Tao chỉ thấy khá vui. Bạn bè lâu ngày không gặp mà.

"Bạch... bạch... bạch..."

Tiếng pô xe nổ giòn tan, êm ru vọng từ ngoài sân vào, át cả tiếng ồn ào trong quán.

Cả lớp quay ra nhìn.

Một con SH 150i màu trắng ngọc trinh đỗ xịch ngay trước cửa chính quán lẩu. Chân chống gạt xuống *két* một cái đầy uy lực.

Người cầm lái tháo mũ bảo hiểm ra, vuốt ngược mái tóc đã được xịt keo cứng ngắc dựng đứng như lông nhím. Hắn mặc cái áo sơ mi body màu đen bó sát, phanh hai cúc ngực, quần âu, giày lười. Trên tay lấp lánh cái đồng hồ kim loại to bản.

Dũng.

Nó bước vào quán như một ngôi sao hạng A đi dự sự kiện thảm đỏ.

- Xin lỗi anh em nhé! Tắc đường quá, dân tình đi chúc Tết đông như quân Nguyên. - Dũng cười lớn, giơ tay chào kiểu hoa hậu.

- Á đù! Đại gia Dũng! Đi SH cơ à? - Thằng Tuấn "đen" rú lên, mắt sáng rực.

- Xe của ông anh tao ấy mà. Tết nhất mượn đi lượn cho thoáng.

Dũng nói nhẹ tênh, nhưng cái mặt nó vênh lên tận trần nhà. Nó kéo cái ghế ở vị trí trung tâm, ngồi phịch xuống.

Vừa ngồi ấm chỗ, nó đã rút trong túi quần ra bao thuốc 555 ngoại dẹt, ném lên bàn cái *bộp*. Tiếp đó là cái bật lửa Zippo sáng loáng.

*Tách. Xoẹt.*

Nó châm thuốc điệu nghệ, rít một hơi dài rồi nhả khói lên trời.

- Mời anh em. Thuốc này tao xách tay về, hút êm lắm, không khét như Thăng Long đâu.

Mấy thằng con trai nhao nhao xin thuốc. Chúng nó cầm điếu thuốc ngoại, soi mói, xuýt xoa như cầm vàng.

Dũng bắt đầu chiếm sóng. Nó thao thao bất tuyệt về cuộc sống ở Hà Nội.

- Tao nói chúng mày nghe, lên đấy mà không biết chỗ chơi thì phí đời trai. Cuối tuần tao toàn lên 1900 hay Hero bar quẩy. Nhạc căng đét, gái xinh thì thôi rồi lượm ơi. Hôm nọ tao đi lượn Hồ Tây, gặp ngay con bé hot girl trường Báo, thế là...

Nó bỏ lửng câu nói, nháy mắt đầy ẩn ý. Cả đám ồ lên ngưỡng mộ.

- Thế người yêu mày đâu? Cái em Hương ấy? - Con Lan "tẹt" hỏi.

Dũng rút con iPhone 5S (chắc cũng mượn nốt, tao đoán thế) ra, mở album ảnh, giơ lên cho cả bàn xem.

- Đây. Em nó bận về quê ăn Tết với gia đình rồi. Nhà mặt phố cổ đấy, bố làm to lắm. Tao phải giữ kẽ cho em nó.

Trong ảnh, con Hương mặc váy ngắn, đứng cạnh cây thông Noel, tay cầm túi xách hàng hiệu.

Đám bạn ở quê nhìn vào cái màn hình bé tí, mắt tròn mắt dẹt. Với chúng nó, Dũng bây giờ là biểu tượng của sự thành đạt, sành điệu. Nó là thằng đi nhanh nhất, xa nhất trong cái đám này.

Tao ngồi im, tay xoay xoay cốc bia.

Tao nhớ lại cái đêm nó gấp quần áo bỏ đi, để lại tao một mình với căn phòng trống hoác và tờ 20 nghìn không có tiền lẻ trả lại. Nhớ lại cái cách nó tính toán từng nghìn tiền dầu ăn, nước mắm.

Cái thằng Dũng đang ngồi chém gió kia với thằng Dũng ở xóm trọ như hai người khác nhau. Hoặc có thể, đây mới là con người thật của nó: một cái vỏ bọc hào nhoáng được thổi phồng lên bằng sự sĩ diện.

Đột nhiên, ánh mắt Dũng quét qua bàn tiệc và dừng lại ở chỗ tao.

Nó khựng lại một giây. Nụ cười trên môi nó hơi cứng lại, nhưng rồi giãn ra ngay lập tức thành một điệu cười nhếch mép quen thuộc.

Nó cầm ly bia, đứng dậy, đi vòng qua bàn sang chỗ tao.

- Ơ kìa! An! Ngồi im thế bạn tôi?

Nó vỗ vai tao một cái, lực tay hơi mạnh.

Cả bàn tiệc im lặng, đổ dồn sự chú ý vào hai thằng.

- Anh em nhìn thằng An nhà mình này. - Dũng nói to, giọng oang oang. - Hồi mới lên Hà Nội, tao phải dắt nó đi từng bước, lo cho nó từ gói mì tôm đến cái chỗ ngủ. Nó ngơ ngác như gà công nghiệp ấy.

Nó cúi xuống, ghé sát mặt tao, phả hơi rượu nồng nặc:

- Sao dạo này nhìn gầy thế? Không ở cùng tao nữa chắc vất vả lắm hả? Ăn uống có đủ chất không? Lâu cũng không hỏi thăm giao lưu với ông bạn.

Câu nói sặc mùi thương hại giả tạo. Nó muốn dùng tao làm cái bục để nó đứng lên cao hơn. Nó muốn khẳng định với mọi người rằng tao là thằng thất bại, còn nó là ân nhân, là kẻ bề trên.

Nếu là tao của 5 tháng trước, chắc tao đã cúi gằm mặt xuống, tai nóng bừng, ấp úng không nói nên lời. Tao sẽ thấy nhục nhã ê chề trước mặt bạn bè cũ.

Nhưng tao của bây giờ đã khác.

Tao ngẩng đầu lên. Nhìn thẳng vào mắt nó.

Tao không giận. Tao thấy thương hại nó. Nó phải gồng mình lên diễn cái vai đại gia này chắc mệt lắm.

Tao nhếch mép cười. Một nụ cười nhẹ, bình thản.

- Cảm ơn mày quan tâm. Tao vẫn ổn. - Tao nâng cốc bia lên, cụng nhẹ vào ly của nó. - Mày đi SH nhìn oách đấy. Uống ít thôi tí đi cho cẩn thận xước sơn anh trai mày lại mắng cho.

Dũng sững người. Câu nói của tao đánh trúng tim đen nó. Cái ly bia trên tay nó hơi chao đảo, sánh ra ngoài một ít.

Nó nhìn tao trân trối. Nó không thấy sự sợ hãi hay tự ti trong mắt tao nữa. Nó thấy một sự điềm tĩnh đến lạnh lùng.

- À... ừ... xe mượn đi cho vui ấy mà. - Dũng lắp bắp, cái vẻ hùng hổ ban nãy xẹp xuống như quả bóng xì hơi.

Nó uống vội ngụm bia rồi lảng đi chỗ khác, quay lại với đám bạn đang nhao nhao chúc tụng.

Tao đặt cốc bia xuống.

Tao gắp một miếng thịt trâu nhúng vào nồi lẩu đang sôi sùng sục.

Thịt chín tới, ngọt và mềm.

Tao ăn ngon lành. Mặc kệ Dũng đang tiếp tục bốc phét ở đầu bàn bên kia về những chai rượu ngoại mà nó từng uống.

Sự phân hóa giai cấp trong cái bàn lẩu này nó rõ rệt vãi chưởng. Không phải phân hóa bằng tiền, mà bằng cái phông bạt người ta dựng lên che đậy sự rỗng tuếch bên trong.

Không khí trong quán càng lúc càng ồn ào. Hơi men bốc lên làm mặt đứa nào cũng đỏ gay, mắt lờ đờ.

Bỗng nhiên, cánh cửa quán mở ra. Gió lạnh ùa vào mang theo vài hạt mưa xuân lất phất.

Cả quán lẩu đang ồn ào bỗng im bặt trong vài giây. Mấy thằng con trai bàn bên cạnh ngừng nhai, đũa lơ lửng giữa không trung.

Một cô gái bước vào.

Nó mặc cái áo dạ dáng dài màu be, quàng khăn len đỏ, đi đôi boot da thấp cổ. Tóc dài uốn xoăn nhẹ thả xõa ngang lưng. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên vẻ sang trọng, khác biệt hoàn toàn với đám con gái lòe loẹt phấn son trong quán.

Nguyễn Thảo Vy.

Nữ thần của lớp 12A1. Đứa con gái mà thằng con trai nào trong cái lớp này, kể cả tao và thằng Dũng, cũng từng ít nhất một lần tơ tưởng.

Vy đảo mắt nhìn quanh, rồi mỉm cười, tiến về phía bàn bọn tao.

Dũng đang ngồi vắt chân chữ ngũ, thấy Vy thì bật dậy nhanh như lò xo, vuốt lại tóc, chỉnh lại cổ áo.

Tao vẫn ngồi im, tay xoay xoay cái cốc bia.

Nhưng tao cảm thấy có một cơn bão sắp ập đến cái bàn lẩu này. Cơn bão của sĩ diện, của ghen tuông ngầm và những cái tôi to đùng của tuổi 19.

Cái nồi lẩu trước mặt tao sôi trào lên, nước lẩu bắn tung tóe ra mặt bàn.

Cuộc vui bây giờ mới thực sự bắt đầu
Ra bù tro đi m ơiii đợi hơi đâu đấy:)))
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 59: Nữ thần bàn đầu​

Vy cởi chiếc áo dạ màu be, vắt nhẹ lên thành ghế. Bên trong là một chiếc áo len tăm màu trắng, ôm sát người, cổ cao ba phân.

Cả cái quán lẩu ồn ào như cái chợ vỡ bỗng nhiên dịu lại một nhịp. Đám con trai bàn bên cạnh ngừng cụng ly, mắt dán chặt vào cái dáng người mảnh khảnh nhưng đường nào ra đường nấy ấy.

Nguyễn Thảo Vy. Hoa khôi lớp, giờ là sinh viên Kinh tế Quốc dân. Cái mác "trường top" cộng với cái nhan sắc kia tạo ra một thứ hào quang mà đám thanh niên choai choai ở cái thị trấn này chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám với tới.

- Vy ngồi đây này! Chỗ này thoáng, không bị khói.

Dũng nhanh nhảu kéo cái ghế nhựa ra, lấy giấy ăn lau đi lau lại mặt ghế như sợ vi khuẩn làm bẩn cái váy của người đẹp. Nó gạt phăng bát đũa của đứa ngồi cạnh sang một bên để lấy chỗ rộng rãi nhất cho Vy.

- Cảm ơn Dũng nhé.

Vy cười nhẹ, nụ cười đúng chuẩn xã giao công nghiệp. Nó ngồi xuống, vén lọn tóc xoăn ra sau tai. Một mùi hương nhẹ nhàng, thanh lịch tỏa ra, đánh nhau chan chát với mùi mỡ bò và mùi thuốc lá rẻ tiền trong quán.

Dũng như được tiêm doping. Nó ngồi sát sạt bên cạnh Vy, tay chân múa may, mồm liến thoắng:

- Vy dạo này xinh thế. Lên Hà Nội hợp nước có khác. Học hành thế nào? Có vất vả không? Cần gì cứ ới Dũng một câu, Dũng có mấy ông anh bên khu Giải Phóng, lo được hết.

Nó lại bắt đầu bài ca "ông anh". Tao ngồi ở góc bàn, đối diện chéo với chúng nó, tay vân vê cái chén rượu đầy.

Tao nhìn Dũng. Nó đang diễn. Cái vai diễn "đại gia trẻ tuổi" của nó đang đạt đến đỉnh điểm. Nó gọi nhân viên quát tháo ầm ĩ đòi thêm đá, thêm khăn lạnh, cốt để ra oai.

Rồi tao nhìn Vy.

Nó vẫn cười, vẫn gật đầu đáp lại từng câu hỏi của đám bạn cũ. Nhưng ánh mắt nó thì không cười. Đôi mắt nó lờ đờ, thi thoảng lại lướt qua cái nồi lẩu đang sôi sùng sục một cách vô định.

Tao nhận ra cái ánh mắt ấy. Đó là ánh mắt của sự mệt mỏi. Sự mệt mỏi của một đứa con gái phải gồng mình lên để giữ hình tượng hoàn hảo trước mặt đám đông đang hau háu soi mói.

Ngày xưa, hồi cấp 3, Vy ngồi bàn đầu, ngay trước mặt thầy cô. Tao ngồi bàn cuối, chỗ dành cho mấy thằng cá biệt hoặc lầm lì. Khoảng cách giữa tao và nó là 4 dãy bàn. Lúc ấy, tao nhìn nó như nhìn mặt trăng. Sáng, đẹp, và xa vãi lìn.

Nhưng bây giờ, ngồi ở đây, tao thấy nó bình thường.

Nó cũng chỉ là một đứa sinh viên năm nhất xa nhà. Cũng phải đối mặt với khói bụi, với những kỳ thi, và có khi là cả những bữa mì tôm giống tao.

Cái hào quang "nữ thần" mà bọn thằng Dũng đang tôn thờ, trong mắt tao giờ chỉ là một lớp phấn phủ.

- Chúng mày biết không, hôm nọ tao ngồi với mấy ông anh làm dự án bất động sản...

Dũng vẫn đang thao thao bất tuyệt, tay chém gió phần phật vào không khí. Nó đang cố xây dựng một hình tượng hoành tráng để lấp đầy cái sự tự ti cố hữu của nó trước Vy.

Vy khẽ nhíu mày. Một cái nhíu mày rất nhẹ, chỉ lướt qua trong tích tắc. Nó cầm cốc nước ngọt lên, nhấp một ngụm, mắt đảo quanh bàn tiệc như tìm kiếm một lối thoát khỏi cái loa phường bên cạnh.

Và ánh mắt nó va phải tao.

Tao đang ngồi dựa lưng vào ghế, một tay đút túi quần, tay kia cầm chén rượu. Tao không nhìn nó đắm đuối như mấy thằng kia. Tao nhìn nó bình thản, lạnh tanh, như nhìn một người khách quen vào cửa hàng mua ốp lưng.

Không có sự vồ vập. Không có sự khúm núm.

Tao thấy nó hơi khựng lại. Đôi mắt to tròn của nó dừng lại trên mặt tao, soi xét. Chắc nó ngạc nhiên vì thấy thằng An "mọt sách" ngày xưa giờ trông lỳ lợm và... đời hơn hẳn.

Tao nhếch mép, nâng chén rượu lên một chút như chào hỏi từ xa, rồi uống cạn.

Vy đặt cốc nước xuống.

Nó đứng dậy.

Dũng đang nói dở câu chuyện "dự án nghìn tỷ", thấy Vy đứng lên thì giật mình:
- Vy đi đâu đấy? Vệ sinh à? Để Dũng dẫn đi, quán này lộn xộn lắm.

- Không. Tớ qua mời bạn cũ ly rượu.

Vy nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nó cầm theo ly bia (chứ không phải nước ngọt) của ai đó rót dở, bước vòng qua dãy bàn chật chội.

Nó đi lướt qua đám con trai đang ngơ ngác, tiến thẳng về phía góc khuất của tao.

Dũng há hốc mồm, câu chuyện nghìn tỷ tắc nghẹn ở cổ họng.

Vy đứng trước mặt tao.

- Lâu không gặp. Lên đại học trầm tính thế An? Hồi cấp 3 cậu giải toán to mồm lắm mà, cãi thầy chem chép.

Nó cười. Lần này là nụ cười thật. Có chút tinh nghịch, có chút thân thiện của bạn bè đồng trang lứa.

Tao nhìn nó, rồi nhìn ly bia trên tay nó.

Tao không đứng dậy ngay. Tao rót thêm rượu vào chén mình, thong thả.

- Toán thì có công thức, sai thì sửa được. Chứ đời thì làm gì có công thức đâu mà cãi. Nói nhiều làm gì, uống đi lớp phó.

Tao đứng dậy, cụng chén vào ly của nó. *Cạch* một tiếng khô khốc.

Vy nhìn tao, ánh mắt sáng lên vẻ thích thú. Có lẽ nó đã chán ngấy những lời hoa mỹ sáo rỗng nãy giờ. Nó cần một cái gì đó thô ráp, thực tế hơn.

- Nghe bảo cậu học Thương Mại à? - Vy uống một ngụm bia, không nhăn mặt.

- Ừ. Thương Mại. Nhưng chủ yếu là lăn lộn ra đời học thêm nữa thôi chứ học trên trường cũng ối zồi lắm.

- Làm gì rồi?

- Cài Win dạo. Sửa máy tính thuê này. Xong buôn bán lặt vặt mấy cái ốp lưng điện thoại nữa.

Tao trả lời thẳng tuột. Không giấu giếm, không tô vẽ. Tao là thằng thợ, tao kiếm tiền bằng tuốc nơ vít và mồ hôi. Chả có gì phải xấu hổ.

Vy gật gù:
- Được đấy. Tự làm tự ăn là nhất. Còn hơn mấy ông tướng...

Nó bỏ lửng câu nói, liếc nhẹ về phía đầu bàn, nơi Dũng đang ngồi chết trân với khuôn mặt đỏ gay vì tức tối.

- Tớ cũng đang đi làm thêm. Làm gia sư với chạy bàn quán cà phê. Mệt phờ râu trê. Lên ảnh thì lung linh thế thôi chứ ngoài đời cũng bợt bạt luôn ấy chứ.

Vy thở dài, giọng chùng xuống. Nó thú nhận với tao - một thằng nó ít nói chuyện nhất hồi cấp 3 - về cái sự thật trần trụi sau lớp vỏ hào nhoáng kia.

Có lẽ vì nó thấy tao "thật".

Tao cười:
- Thì ai chả thế. Muốn ăn thì phải lăn vào bếp. Cứ cày đi, có tiền là vui hết. Zô!!!

Hai đứa đứng nói chuyện rì rầm ở góc quán. Không ai quan tâm đến cái nồi lẩu đang sôi trào hay đám bạn đang hò dô ầm ĩ. Một khoảng không gian riêng tư được thiết lập giữa cái ồn ào hỗn độn.

Ở đầu bàn bên kia, Dũng bóp chặt cái ly thủy tinh trong tay. Các khớp ngón tay nó trắng bệch ra.

Nó đã chuẩn bị kỹ càng thế nào. Xe SH, quần áo xịn, thuốc lá ngoại, những câu chuyện được thêu dệt công phu. Tất cả chỉ để gây ấn tượng với Vy.

Thế mà bây giờ, Vy lại bỏ mặc nó để đứng nói chuyện với tao - thằng An đi con xe ghẻ, mặc cái áo khoác phao bình dân.

Cái "spotlight" mà nó cố công dựng lên đã bị tao giật mất, không tốn một giọt mồ hôi nào.

Tao liếc thấy ánh mắt hằn học của Dũng chiếu thẳng vào tao.

Tao kệ mẹ nó.

Tao nâng tiếp chén lên:
- Chúc mừng năm mới nhé lớp phó. Ra Tết rảnh qua cửa hàng tớ chơi, tớ dán màn hình free cho.

- Nhớ đấy nhé. Không free là tớ bắt đền.

Vy cười, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả cái góc quán tối tăm.

Tao uống cạn chén rượu. Vị rượu quê nồng nàn, nhưng sao tao thấy nó ngọt thế. Không phải vì được gái xinh bắt chuyện, mà vì tao biết, tao đã thắng thằng Dũng một bàn trông thấy.

Thắng bằng sự thật thà và bản lĩnh của một thằng đàn ông tự đứng trên đôi chân mình.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo