[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

nvq0304

Yếu sinh lý
có this có that bác ơi, nhà thằng An nghèo bỏ mẹ ra =)))
T vs m đồng niên t lao vào đời năm 15 tuổi bon chen từng kg sắt vụn ở lào và 17 tuổi lại về việt Nam học bổ túc xong học trung cấp nghề.. mà cũng ko khổ bằng m theo cách hành văn của m trong khi đó t mồ côi cả bm từ lúc t 11 tuổi
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
T vs m đồng niên t lao vào đời năm 15 tuổi bon chen từng kg sắt vụn ở lào và 17 tuổi lại về việt Nam học bổ túc xong học trung cấp nghề.. mà cũng ko khổ bằng m theo cách hành văn của m trong khi đó t mồ côi cả bm từ lúc t 11 tuổi
truyện thôi m ơi, đây là những mảnh ghép ký ức của cuộc đời t, của những người xung quanh t, hoặc những câu chuyện t biết. m cứ coi như là đọc giải trí xả xì trét a e có cái lên đây chém gió cho vui thôi nha =))
 

Bongdemlangtham

Yếu sinh lý
Đọc đến đây tao lo cho Ngân. Đm 37t mà đọc kiểu này tự nhiên nhớ thời ngu ngơ vl
Đọc là thấy Ngân nó quyết tâm để đi Nhật nên việc chia tay với An là điều hiển nhiên. Giờ chờ xem Mai Anh với Vy thì đứa nào lên giường trước thôi, 1 nóng bỏng như lửa, 1 nhẹ nhàng như nước 😆😆
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 63: Thức tỉnh​

Mùi hương bưởi ngọt ngào trên tóc Vy đang vây lấy mũi tao.

Nhưng ngay cái khoảnh khắc môi tao sắp chạm vào môi nó, ngay cái giây phút tiếng chuông chùa "boong" lên một tiếng rung chuyển cả không gian, một mùi hương khác xộc thẳng vào não bộ tao.

Không có thật, nhưng rõ mồn một.

Mùi sả chanh.

Cái mùi hăng hắc, cay nồng và ấm áp.

Nó kéo theo một loạt hình ảnh chạy qua đầu tao nhanh như đèn kéo quân. Bát canh mướp đắng nhồi thịt đắng ngắt mà tao phải nuốt vội. Bàn tay nhỏ bé nằm gọn lỏn trong túi áo gió rách của tao bên hồ Thành Công. Và ánh mắt bình thản nhưng kiên định của Ngân khi nó nói: *"Cậu không một mình đâu"*.

Tao khựng lại. Cứng đờ.

Cơn say máu của thằng đàn ông muốn chinh phục bỗng nhiên bị dội một gáo nước lạnh buốt.

Tao đang làm cái quái gì thế này?

Tao đang đứng đây, định hôn cô gái mà tao từng khao khát suốt ba năm cấp ba, trong khi cái đầu tao lại đang nhớ về một đứa con gái khác ở cái xóm trọ tồi tàn cách đây ba trăm cây số.

Tao rùng mình một cái.

Tao từ từ nới lỏng vòng tay đang ôm eo Vy. Rất chậm, như sợ làm vỡ một cái bình pha lê mỏng manh.

Tao lùi lại một bước. Khoảng cách an toàn được thiết lập lại.

Tao quay mặt đi, nhìn ra màn mưa trắng xóa đang giăng mắc trước sân chùa. Hơi thở tao phả ra khói, nặng nề và gấp gáp.

Vy mở mắt.

Nó chớp chớp đôi mi ướt nước, nhìn khoảng không trước mặt, rồi nhìn tao. Má nó vẫn đỏ lựng, nhưng trong mắt thoáng qua một sự hụt hẫng. Nó bối rối kéo hai vạt áo khoác của tao lại, che kín cổ, như để giấu đi sự ngượng ngùng vừa bị phơi bày.

- Cậu... sao thế? - Giọng nó nhỏ xíu, lẫn vào tiếng mưa.

Tao không trả lời ngay. Tao đút hai tay vào túi quần, cảm nhận cái lạnh của kim loại từ chùm chìa khóa xe.

Tao nhìn Vy. Nó vẫn đẹp. Đẹp đến nao lòng trong cái khung cảnh ướt át này. Nó là giấc mơ của thằng An 17 tuổi. Là cái đích đến mà thằng An ngày xưa nghĩ rằng nếu đạt được thì đời sẽ lên hương.

Nhưng tao nhận ra một sự thật phũ phàng.

Cái tao vừa định hôn không phải là Thảo Vy của hiện tại.

Cái tao định hôn là một chiếc cúp. Một chiếc cúp vàng chói lọi mà tao muốn giành lấy để bù đắp cho những năm tháng mặc cảm và tự ti. Tao muốn hôn nó để trả thù quá khứ, để chứng minh với thằng Dũng, với cả thế giới, và với chính tao rằng: Tao đã thắng.

Nhưng đó đéo phải là tình yêu. Đó là sự hiếu thắng rẻ tiền.

Nếu tao hôn nó, tao sẽ biến nó thành một chiến lợi phẩm. Và tao sẽ biến mình thành một thằng tồi tệ, phản bội lại sự tin tưởng của Ngân – người đã chấp nhận con người thật trần trụi của tao, chứ không phải cái hào quang tao đang cố gồng lên.

Tao nhếch mép cười. Một nụ cười tự trào.

Thảo Vy thuộc về những giảng đường sáng choang, những câu lạc bộ doanh nhân, những áp lực phải hoàn hảo trong lồng kính.

Còn tao?

Tao thuộc về cái ngõ 165 Cầu Giấy ẩm thấp. Tao thuộc về những đêm thức trắng cài Win, những bữa cơm góp gạo tính từng nghìn lẻ.

Tao là con kiến thợ. Và tao đã tìm thấy con kiến đồng hành của mình rồi. Tao không thể bỏ cái tổ của mình để chạy theo con bướm xinh đẹp này được.

Tao quay lại nhìn Vy. Lần này ánh mắt tao tĩnh lặng, không còn dục vọng, không còn sự si mê của quá khứ.

- Tí nữa thì tớ làm liều rồi. - Tao nói, giọng nhẹ tênh, pha chút đùa cợt để phá tan tảng băng ngượng ngùng giữa hai đứa. - May mà có tiếng chuông chùa gọi hồn về. Cậu mà là con gái bình thường thì tớ không tha đâu, nhưng cậu là "nữ thần" lớp mình, tớ không dám vấy bẩn.

Một câu nói dối khéo léo. Tao nâng nó lên để hạ cái tình huống này xuống.

Vy là cô gái thông minh. Nó hiểu ngay.

Nó nhìn tao chằm chằm. Trong mắt nó không có sự tự ái hay giận dữ. Chỉ có một chút buồn thoáng qua, rồi thay thế bằng sự nhẹ nhõm. Có lẽ chính nó cũng biết, nếu nụ hôn ấy xảy ra, mọi thứ sẽ trở nên rắc rối và sai trái biết bao nhiêu.

Nó bật cười. Tiếng cười nhẹ như gió thoảng.

- Cậu khéo mồm thật đấy An ạ. - Vy lắc đầu. - Nhưng cậu trưởng thành thật rồi. Thằng An ngày xưa chắc chắn sẽ không biết cách lùi lại thế này đâu. Nó sẽ lao vào như con thiêu thân.

- Thì ai rồi cũng phải lớn mà. Thiêu thân lao vào lửa thì chết, tớ còn yêu đời lắm.

Tao nhún vai.

Cơn mưa bắt đầu ngớt hạt. Những giọt nước từ mái ngói rỏ xuống thưa dần.

Hai đứa đứng cạnh nhau dưới mái hiên chùa cổ kính. Khoảng cách giữa hai vai áo bây giờ là 20 phân. Một khoảng cách của sự tôn trọng.

Chúng tao không phải người yêu. Cũng không còn là những người bạn cũ xa lạ. Chúng tao là tri kỷ, đã từng nhìn thấy những góc khuất yếu đuối nhất của nhau trong một đêm mưa gió.

- Thôi tạnh rồi. Về đi kẻo lạnh. - Tao nói, bước ra khỏi mái hiên, ngửa mặt lên trời kiểm tra.

Vy đi theo sau tao. Nó cởi cái áo khoác trả lại cho tao.

- Cầm lấy đi. Mặc vào không ốm. Mai tớ qua lấy sau. - Tao gạt đi.

Vy không từ chối nữa. Nó khoác lại áo, rồi đột nhiên đấm nhẹ vào vai tao một cái.

- Lên Hà Nội nhớ mời tớ đi uống cà phê đấy. Đừng có mà lặn mất tăm.

- Nhất định. Nhưng tớ nói trước, tớ không có SH, cũng không vào những quán sang chảnh đâu nhé. Trà đá vỉa hè hoặc cà phê bình dân thôi.

- Được. Kèo nào tớ cũng nhận. Miễn là... cậu đừng có khách sáo.

- Ok. Sòng phẳng.

Tao nổ máy con Cub 81. Vy trèo lên sau.

Lần này, nó không bám vào áo tao nữa. Nó đặt tay lên tay xách phía sau yên xe.

Xe lăn bánh.

Gió sau mưa trong veo, lạnh buốt nhưng sạch sẽ.

Tao lái xe đi qua cánh đồng. Bầu trời phía tây bắt đầu hửng lên một chút ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà.

Lòng tao nhẹ bẫng.

Tao đã đóng lại cánh cửa của thời thanh xuân nhiều mặc cảm. Tao đã trả lại cho quá khứ cái vị trí đúng đắn của nó.

Giờ thì tao chỉ muốn nhanh chóng hết Tết.

Tao muốn quay lại Hà Nội. Quay lại với cái "máng lợn" thân thuộc của tao. Quay lại với tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù, với cái cửa hàng thân yêu, và với bát canh cua rau đay của người hàng xóm.

Tao nhớ cái mùi sả chanh ấy quá rồi.
 

Swingboy93

Yếu sinh lý

Chương 62: Ký ức thanh xuân​

Sáng mùng 4 Tết. Thị trấn huyện vẫn ngái ngủ trong cái lạnh buốt của đợt gió mùa tăng cường.

Tao phi con Cub 81 đến trước cổng nhà Vy. Tiếng máy nổ lạch bạch phá tan sự yên tĩnh của khu phố nhà giàu. Tao không mặc vest, không vuốt keo bóng lộn như thằng Dũng. Tao mặc cái áo len cổ lọ màu đen, khoác ngoài cái áo phao dày sụ hôm qua vừa cho Vy mượn. Tao tự cảm thấy phong thái của tao điềm tĩnh lạ thường.

Vy bước ra. Không váy vóc lụa là, nó mặc quần jeans, áo len rộng thùng thình và đi giày sneaker. Trông nó gần gũi, đời thường, không còn cái vẻ "nữ thần" xa cách hôm họp lớp.

- Đi đâu đây ông chủ? - Vy hỏi, mắt nheo lại vì gió.

- Quán Cây Khế. Chỗ đấy cà phê ngon, không ồn ào như cái quán lẩu hôm qua.

Tao trả lời gọn lỏn, hất hàm ra hiệu cho nó lên xe.

Vy trèo lên, hai tay đút vào túi áo khoác của tao một cách tự nhiên như thể nó đã ngồi ở đấy cả trăm lần.

***

Quán Cây Khế nằm khuất sau một dãy tường rào đầy dây leo. Bàn ghế gỗ mộc, cũ kỹ, mặt bàn loang lổ vết nước trà lâu năm.

Tao gọi một nâu nóng. Vy gọi ca cao.

Hai đứa ngồi đối diện nhau. Không còn cái không khí gượng gạo, dò xét hay phải gồng mình lên diễn vai người thành đạt.

Tao kể cho Vy nghe về Hà Nội của tao. Không phải cái Hà Nội lấp lánh ánh đèn của Hồ Gươm hay những quán bar sập sình. Tao kể về những mánh lới cài Win dạo của thằng Khánh, về cách tao loay hoay làm thế nào để bán cái ốp lưng lãi gấp ba, về bà Hồng chủ trọ với cuốn sổ ghi nợ thần thánh.

Tao kể giọng tỉnh bơ, pha chút mỉa mai. Tao không giấu cái sự lươn lẹo, cái sự "bụi đời" của mình.

Vy ngồi nghe, tay ôm cốc ca cao nóng, mắt sáng rực. Thỉnh thoảng nó bật cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa cái quán vắng.

- Cậu quái thật đấy An ạ. - Vy lắc đầu, cười tủm tỉm. - Tớ cứ tưởng lên đấy ai cũng sống kiểu... phông bạt như Dũng. Nghe chuyện của cậu thấy đời vãi.

- Đời nó thế mà. Không quái thì chỉ có ăn cám. Ở cái đất ấy, hiền lành là một cái tội.

Tao nhấp ngụm cà phê. Tao nhìn Vy. Hôm nay nó không trang điểm đậm, chỉ tô tí son dưỡng. Tao nhận ra nó thông minh hơn vẻ bề ngoài "bình hoa" rất nhiều. Nó hiểu những cái ngầm hiểu trong câu chuyện của tao, những cái mánh khóe mà tao không cần nói toạc ra.

Sự ngưỡng mộ trong mắt nó không giống sự ngưỡng mộ của thằng Tùng nhân viên dành cho tao. Nó là sự công nhận. Sự công nhận của một đứa con gái ưu tú dành cho thằng con trai đã tự tay đập vỡ cái vỏ bọc kém cỏi ngày xưa.

Cái tôi đàn ông của tao phồng lên một chút. Tao, thằng An bàn cuối, giờ đang ngồi đây, làm cho hoa khôi của lớp cười bằng những câu chuyện kiếm cơm của mình.

Cảm giác chinh phục này nó phê hơn cả rượu mạnh.

***

Chiều mùng 5.

Hết Tết. Không khí trầm lắng hẳn xuống. Người ta bắt đầu rục rịch chuẩn bị đồ đạc để ngày mai lên phố.

Tao và Vy đi bộ ra ngoại ô thị trấn.

Đích đến là ngôi chùa làng cổ kính nằm chơ vơ giữa cánh đồng lúa trơ gốc rạ. Con đường đê dài hun hút, gió thổi phần phật vào mặt.

Hai đứa đi song song. Không nắm tay, nhưng khoảng cách giữa hai vai áo chỉ còn tính bằng milimet. Thi thoảng, tay tao vô tình quệt vào tay nó. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, nhưng tao không rụt lại. Tao để yên.

- An này. - Vy lên tiếng, phá vỡ sự im lặng của tiếng gió.

- Hả?

- Hồi lớp 12, cậu có để ý tớ không?

Câu hỏi thẳng tuột làm tao khựng lại một nhịp chân. Tao quay sang nhìn nó. Vy đang nhìn thẳng về phía trước, nhưng tai nó đỏ lựng lên.

Tao cười nhẹ, đá một viên sỏi văng xuống ruộng.

- Hỏi thừa. Thằng nào trong lớp chả để ý cậu.

- Không. Ý tớ là... tớ thấy cậu hay nhìn trộm tớ.

Tao đứng hình. Hóa ra cái trò mèo giấu diếm vụng về của thằng con trai 17 tuổi ngày ấy đã bị nó bắt thóp từ lâu.

Mặt tao nóng ran lên một chút vì xấu hổ muộn màng. Nhưng rồi tao lấy lại bình tĩnh ngay. Tao của bây giờ không còn sợ sệt nữa.

- Ừ. Có nhìn. Lúc đấy cậu như thiên nga, tớ như con cóc ghẻ ngồi xó lớp. Nhìn còn chả dám nhìn thẳng, nói gì đến chuyện tán tỉnh.

Vy dừng lại. Nó quay sang, nhìn sâu vào mắt tao. Trong đáy mắt nó có một nỗi buồn man mác.

- Giờ thì ngược lại rồi An ạ. Cậu tự do tự tại, cậu dám làm, dám chịu, dám đấm cả thằng Dũng. Còn tớ... tớ thấy mình mắc kẹt. Tớ cứ phải diễn cái vai con ngoan trò giỏi, hot girl sang chảnh mà trong đầu thì lo sợ đủ thứ.

Nó cười buồn, đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi bay loạn xạ.

- Nhiều lúc tớ ghen tị với cậu.

Tao nhìn nó. Cô gái mà tao từng coi là giấc mơ xa vời, giờ đang đứng trước mặt tao, thừa nhận sự yếu đuối và ghen tị với tao.

Khoảng cách giai cấp, khoảng cách bàn đầu bàn cuối đã bị xóa sổ hoàn toàn.

Tao bước tới gần nó hơn một bước.

- Ghen tị làm gì. Mỗi người một cuộc chiến. Cậu có cái giá của cậu, tớ có cái giá của tớ.

Vai tao chạm hẳn vào vai nó. Cứng cáp. Vững chãi.

***

Trời đang xám xịt bỗng nhiên đổ sụp xuống.

Một cơn mưa rào mùa xuân bất chợt ập tới. Không phải mưa phùn lất phất, mà là mưa rào nặng hạt, lộp bộp, xối xả.

- Chạy! - Tao hét lên, nắm lấy cổ tay Vy.

Hai đứa cắm đầu chạy về phía cổng chùa.

Sân chùa vắng tanh, lát gạch bát tràng rêu phong. Bọn tao lao vào mái hiên nhà Tổ để trú mưa.

Mái hiên hẹp, nước mưa từ trên mái ngói âm dương chảy xuống thành dòng trắng xóa như bức rèm nước, nhốt chặt hai đứa trong một khoảng không gian chật hẹp, ẩm ướt và tĩnh lặng.

Vy bị ướt một chút. Mái tóc xoăn bết lại, dính vào trán và má. Hơi thở nó gấp gáp, ngực phập phồng lên xuống sau cú chạy nước rút. Cái lạnh của mưa xuân làm người nó hơi run lên cầm cập.

Tao nhìn nó.

Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều mưa, Vy trông ướt át và gợi cảm một cách lạ lùng. Không còn lớp phấn son hoàn hảo, chỉ còn lại da thịt, hơi thở và ánh mắt ướt rượt.

Tao cởi cái áo khoác phao ra. Lại là cái hành động quen thuộc.

Tao khoác lên vai nó.

Nhưng lần này tao không rụt tay về.

Tao giữ hai tay ở hai bên cổ áo, kéo nhẹ hai vạt áo lại gần nhau để che chắn cho nó.

Hành động ấy vô tình kéo khoảng cách giữa hai khuôn mặt lại gần sát sạt.

Chỉ còn cách nhau một hơi thở.

Vy ngước mắt lên nhìn tao. Đôi mắt to tròn, đen láy, phản chiếu hình ảnh của tao trong đó. Nó không lùi lại. Nó đứng im, tay bám nhẹ vào hông tao.

Mùi nước hoa nhàn nhạt của nó, mùi hương bưởi hay hương nhài gì đó, hòa quyện với cái mùi đất ẩm ngai ngái sau mưa bốc lên từ sân chùa. Nó tạo thành một thứ "độc dược" gây nghiện, xộc thẳng vào khứu giác tao, làm tê liệt cái đầu lạnh lùng toan tính mọi ngày.

Tao nhìn xuống đôi môi nó. Môi nó hơi hé mở, hồng nhạt, ươn ướt nước mưa.

Trong đầu tao, hình ảnh thằng An 17 tuổi gầy gò, đen nhẻm, ngồi bàn cuối lén nhìn ai đó hiện về. Thằng An đó đã từng mơ được đứng gần Vy thế này, được chạm vào Vy thế này.

Và bây giờ, thằng An 19 tuổi, có sự tự tin trong ánh mắt, đang đứng ngay đây.

Giấc mơ thanh xuân đang bày ra trước mặt tao. Trần trụi. Mời gọi.

Cô gái mà tao từng khao khát nhất đang dựa dẫm vào tao, nhìn tao bằng ánh mắt chờ đợi.

Chỉ cần cúi xuống một chút thôi. Chỉ cần một tích tắc nữa thôi. Tao sẽ bù đắp được toàn bộ những tự ti, mặc cảm của những năm tháng cũ. Tao sẽ đóng dấu chủ quyền lên quá khứ của mình.

Bản năng đàn ông gào thét trong lồng ngực tao. Nó bảo tao tiến tới. Nó bảo tao chiếm lấy.

Tao từ từ cúi đầu xuống.

Tay tao trượt từ cổ áo xuống eo nó. Siết nhẹ.

Vy khẽ rùng mình, nhưng không né tránh. Nó nhắm mắt lại, cằm hơi rướn lên cao. Hơi thở nóng hổi của nó phả vào cằm tao.

Môi tao chỉ còn cách môi nó vài milimet. Tao cảm nhận được hơi ấm từ da thịt nó tỏa ra, mời gọi mãnh liệt.

"BOONG..."

Một tiếng chuông chùa vang lên.

Trầm mặc. Ngân nga.

Tiếng chuông xuyên qua màn mưa, xuyên qua không gian chật hẹp, dội thẳng vào màng nhĩ tao.

Nó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, hay như một tiếng còi báo động thức tỉnh.

Tao khựng lại.

Môi tao dừng lại ngay trước khi chạm vào môi Vy.

Hơi thở tao dồn dập, đứt quãng.

Trong cái khoảnh khắc lơ lửng ấy, tao nhìn thấy hàng lông mi rung rung của Vy. Tao ngửi thấy mùi hương của nó.

Tao đã ở rất gần. Gần đến mức tưởng chừng như đã chạm tay vào được cả bầu trời thanh xuân của mình.

Nhưng tiếng chuông chùa vẫn ngân nga, vang vọng, kéo dài như một lời nhắc nhở mơ hồ về ranh giới, về thực tại, về những điều dở dang đẹp đẽ mà người ta không nên phá vỡ.

Tao đứng im, tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực, giữa tiếng mưa rơi rào rào và tiếng chuông chiều trầm mặc.
T vừa cày hết bộ Hoá Đơn chạy sang luôn m ơi:)))
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 64: Tạm biệt​

Chuyến xe khách chạy từ Hà Tĩnh ra Hà Nội ngày mùng 8 Tết vắng hơn mọi khi. Không còn cảnh chen chúc nhồi nhét, tao nằm duỗi dài chân trên cái giường tầng hai, rung đùi theo nhịp xe lắc lư.

Trong balo dưới chân tao là ba tệp bánh cu đơ loại đặc biệt. Bánh giòn, nhiều lạc, mật mía dẻo quánh, được mẹ tao bọc kỹ trong ba lớp báo và một lớp túi ni lông để tránh kiến.

Tao nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng lúa xanh mướt lùi lại phía sau. Lòng tao nhẹ tênh.

Tao rút điện thoại ra, đọc lại tin nhắn của Ngân hôm mùng 6.

-"An ra Hà Nội chưa?"

Lúc nhận được tin nhắn này, tao đang ngồi đánh bài quỳ với đám bạn cấp 2. Cái máu thích thể hiện và muốn tạo bất ngờ kiểu phim ảnh nổi lên. Tao muốn tưởng tượng ra cảnh tao đột ngột xuất hiện trước cửa phòng 304, chìa túi bánh ra và nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của nó.

Thế là tao nhắn lại, kèm theo một cái icon mặt cười gian xảo:
-"Chưa. Chắc phải qua mùng 10 tớ mới ra. Vé xe đắt quá, ở nhà chơi thêm tí vớt vát cái Tết."

Ngân trả lời ngay lập tức. Nhưng tin nhắn ngắn ngủn, lạ lùng:
-"Vậy ạ. Ừ mạnh giỏi nha. Tạm biệt."

Lúc đấy tao chỉ cười. Tao nghĩ nó dỗi, hoặc nó đang tập làm người lớn nói chuyện khách sáo. Tao bỏ qua hai chữ "Tạm biệt" khô khốc ấy, mặc định trong đầu nó là "Hẹn gặp lại".

Tao tắt màn hình điện thoại.

Chiều nay tao sẽ có mặt ở phòng trọ. Tối nay sẽ có một buổi hẹn hò muộn, ăn bánh cu đơ và uống trà mạn. Đôi khi lại còn cả ... Tao đã lên kế hoạch cả rồi.

***

Xe ôm thả tao xuống đầu ngõ 165 Cầu Giấy lúc 2 giờ chiều.

Nắng hanh vàng. Cái ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu và ẩm ướt như mọi ngày, nhưng hôm nay tao thấy nó thân thương lạ.

Tao xốc lại cái balo nặng trịch, bước đi phăm phăm.

Leo lên cầu thang xoắn ốc. Tầng 1. Tầng 2.

Đến chiếu nghỉ tầng 3, mũi tao bắt được một mùi lạ.

Không phải mùi ẩm mốc. Không phải mùi sả chanh quen thuộc.

Mùi Clo. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc, hăng hắc, xộc thẳng vào xoang mũi làm tao hắt xì hơi một cái.

Tao bước lên hành lang.

Đập vào mắt tao là cánh cửa phòng 304 mở toang hoác.

Tao khựng lại.

Bên trong phòng trống trơn.

Cái giường gỗ ép đã bị tháo rời dựng vào góc. Cái giá sách bằng gỗ cốp-pha tao đóng cho nó đã biến mất. Sàn nhà ướt nhẹp nước, sủi bọt trắng xóa.

Một bà lao công lạ mặt đang cầm cái chổi rễ cọ sàn sột soạt. Bà Hồng đứng chống nạnh ở cửa, tay cầm cuốn sổ, mồm chỉ đạo:

- Cọ kỹ cái góc kia đi, chỗ đấy ẩm mốc kinh lắm. Xả nước mạnh vào cho hết mùi.

Tim tao hẫng một nhịp. Balo trên vai trượt xuống một chút.

- Cô Hồng... - Tao cất tiếng gọi, giọng hơi lạc đi.

Bà Hồng quay lại. Thấy tao, bà không ngạc nhiên lắm, chỉ nhướng mày qua gọng kính lão.

- À thằng An à? Lên rồi đấy à?

- Phòng... phòng này... Ngân đâu rồi cô?

Bà Hồng nhìn vào căn phòng trống, tặc lưỡi:

- Nó trả phòng từ 28 Tết rồi. Sáng 28 nó dọn đồ sạch sẽ, trả chìa khóa, lấy lại cọc rồi đi luôn. Nghe bảo đi xuất khẩu lao động hay du học gì đấy bên Nhật. Đi gấp lắm.

Tao đứng chết trân.

Đi Nhật.

Cái từ khóa mà tao với nó đã nói chuyện bao nhiêu lần, tao cứ tưởng nó là chuyện của tương lai xa tít tắp. Hoặc ít nhất, tao tưởng nó đã từ bỏ ý định đó sau khi trượt học bổng.

- Nó... nó không nói gì với cô ạ? Không để lại gì ạ?

- Để lại cái gì? - Bà Hồng cau mặt. - Nó trả phòng sòng phẳng, dọn dẹp sạch sẽ, thế là xong. À, nó bảo cái giá sách gỗ cũ là của mày đóng, để lại cho mày, máy có lấy không không thì để tao nhờ đồng nát khuân đi hộ cho đỡ chật.

Bà Hồng phẩy tay, quay sang bà lao công:
- Nhanh tay lên bà ơi, tí nữa khách mới đến xem phòng đấy.

Tao đứng đó. Nhìn dòng nước đục ngầu lẫn bọt xà phòng trôi tuột xuống lỗ thoát sàn.

Cái giá sách. Kỷ vật duy nhất tao tặng nó, giờ chuẩn bị là của bà đồng nát nào đó.

Mùi thuốc tẩy bốc lên cay xè mắt. Nó tẩy sạch mọi dấu vết. Tẩy sạch mùi sả chanh. Tẩy sạch những buổi tối 30 phút. Tẩy sạch cả sự hiện diện của một con người.

***

Tao lùi lại, vấp phải cái balo của chính mình.

Tao ngồi phịch xuống bậc thềm hành lang lạnh toát.

Tay tao run run móc điện thoại ra.

Bấm số "Hàng Xóm". Gọi.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Giọng chị tổng đài Viettel đều đều, vô cảm.

Tao tắt đi, gọi lại.

Vẫn là câu nói đó. Lạnh lùng. Dứt khoát. Nó đã tháo sim. Hoặc vứt sim.

Tao bật 3G. Vào Facebook.

Gõ tên "Đặng Thu Ngân" vào ô tìm kiếm.

"Không tìm thấy kết quả phù hợp".

Tao vào phần tin nhắn Messenger. Cuộc hội thoại gần nhất là hôm mùng 6 Tết, với dòng tin nhắn có chữ Tạm Biệt.

Tao vào thử Facebook nó. Giờ tao mới nhận ra là không vào được. Hoặc nó chặn tao. Hoặc nó xóa tài khoản. Hoặc nó chặn vĩnh viễn cả thế giới này để bắt đầu một cuộc đời mới.

Tao nhìn vào cái màn hình điện thoại.

Hai chữ "Tạm biệt" trong tin nhắn hôm mùng 6 bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu tao.

Không phải là "Hẹn gặp lại". Là "Tạm biệt".

Một lời chào kết thúc.

Nó đã hỏi tao một lần cuối cùng: "An ra Hà Nội chưa?". Đó là cơ hội cuối cùng nó dành cho tao. Nếu khi đó tao ra rồi, có lẽ tao đã gặp được nó trước khi nó lên máy bay.

Và tao đã đánh mất cơ hội nói lời chào tử tế.

Tao gục đầu xuống gối.

Cái balo đựng bánh cu đơ bên cạnh đổ nghiêng. Những chiếc bánh giòn tan, ngọt ngào mà tao nâng niu suốt quãng đường 300 cây số, giờ trở thành những cục gạch vô tri, nặng nề và thừa thãi.

***

- Về rồi à?

Tiếng nói vang lên từ phía cầu thang.

Tao ngẩng đầu lên.

Thằng Khánh đứng đó. Nó mặc cái áo khoác da báo, tay xách cốc cà phê đá Highlands, mồm ngậm điếu thuốc.

Nó nhìn tao ngồi bệt dưới đất, nhìn cánh cửa phòng 304 mở toang, rồi nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của tao.

Nó không tỏ ra ngạc nhiên.

Nó bước tới, mở cửa phòng trọ của bọn tao.

- Vào nhà đi. Ngồi đấy hít mùi thuốc tẩy bổ béo gì.

Tao đứng dậy, lảo đảo bước theo nó vào phòng.

Căn phòng vẫn bừa bộn như trước Tết. Bụi phủ mờ lên màn hình máy tính.

Khánh ném cái chìa khóa xe lên bàn *xoảng* một cái. Nó kéo ghế ngồi xuống, rít một hơi thuốc.

- Mày biết... nó đi rồi à? - Tao hỏi, giọng khàn đặc.

- Biết. - Khánh gật đầu, nhả khói thuốc lên trần nhà. - Hôm 28 tao chưa về quê, thấy nó dọn đồ. Tao hỏi thì nó bảo đi Nhật. Nó nhờ tao chuyển lời chào tới mày.

- Sao mày không gọi tao? Sao mày không nhắn tin cho tao?

Thằng Khánh nhìn tao bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự tàn nhẫn của thực tế.

- Gọi để làm gì? Mày đang ở quê ăn Tết với bố mẹ. Tao gọi bảo mày là "Con Ngân đi Nhật rồi, mày phi ra ngay đi" à? Rồi mày bỏ cả Tết nhất chạy ra đây để nhìn cái máy bay cất cánh à?

Nó gỡ tay tao ra, đẩy tao ngồi xuống giường.

- Với cả... nó dặn tao đừng nói. Nó bảo nó muốn đi nhẹ nhàng. Nó bảo mày đang đà phát triển, đừng để chuyện của nó làm mày vướng chân.

Tao cười. Nụ cười méo xệch.

Vướng chân.

Nó coi tình cảm của tao, sự hiện diện của tao là một sự vướng víu. Hoặc nó coi chính nó là vật cản đường tao.

- Nó đi bao lâu? - Tao hỏi.

- 3 năm. Hoặc 5 năm. Thực tập sinh ngành chế biến thực phẩm. Đi tỉnh Chiba hay cái đéo gì đấy tao không nhớ rõ.

Khánh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:

- An ạ. Mày tỉnh lại đi. Cái hôm mày chở con Mai Anh đi lượn lờ, rồi về mày khoe khoang tiền nong, tao đã thấy con Ngân nó khác rồi. Đáng nhẽ nó có thể nổi điên lên chửi rủa mày nhưng nó cứ chỉ lẳng lặng hờn dỗi nhỏ nhẹ như vậy. Nó chọn cách đi con đường của nó.

Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Đôi bàn tay đã kiếm ra tiền, đã mua được xe máy, đã đấm được thằng Dũng. Nhưng đôi bàn tay ấy không giữ được một người con gái muốn rời đi.

Sự tự tin, cái vẻ ngạo nghễ "ông chủ nhỏ" mà tao dày công xây dựng suốt mấy tháng qua, bỗng chốc vỡ vụn như cái màn hình điện thoại bị rơi xuống đất.

Tao nhận ra mình vẫn chỉ là thằng trẻ con. Một thằng trẻ con hiếu thắng, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, là giữ được tất cả.

Tao mở balo. Lôi mấy gói bánh cu đơ ra.

Tao bóc một gói. Cắn một miếng.

Bánh cứng ngắc. Lạc rang ỉu xìu. Mật mía ngọt khé cổ, đắng ngắt.

Tao nhai trệu trạo, nước mắt chảy ra, rơi xuống miếng bánh dở dang.

Căn phòng 304 bên cạnh giờ đã sạch bong. Ngày mai sẽ có người khác đến ở. Sẽ có những tiếng cười nói mới, những mùi hương mới.

Sẽ không còn ai gõ cửa lúc 9 giờ tối. Không còn ai nấu canh cua rau đay. Không còn ai nắm tay tao trong túi áo khoác.

Mùa đông Hà Nội năm nay kết thúc rồi. Nhưng cái lạnh trong lòng tao thì mới chỉ bắt đầu.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo