[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý

Chương 64: Tạm biệt​

Chuyến xe khách chạy từ Hà Tĩnh ra Hà Nội ngày mùng 8 Tết vắng hơn mọi khi. Không còn cảnh chen chúc nhồi nhét, tao nằm duỗi dài chân trên cái giường tầng hai, rung đùi theo nhịp xe lắc lư.

Trong balo dưới chân tao là ba tệp bánh cu đơ loại đặc biệt. Bánh giòn, nhiều lạc, mật mía dẻo quánh, được mẹ tao bọc kỹ trong ba lớp báo và một lớp túi ni lông để tránh kiến.

Tao nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng lúa xanh mướt lùi lại phía sau. Lòng tao nhẹ tênh.

Tao rút điện thoại ra, đọc lại tin nhắn của Ngân hôm mùng 6.

-"An ra Hà Nội chưa?"

Lúc nhận được tin nhắn này, tao đang ngồi đánh bài quỳ với đám bạn cấp 2. Cái máu thích thể hiện và muốn tạo bất ngờ kiểu phim ảnh nổi lên. Tao muốn tưởng tượng ra cảnh tao đột ngột xuất hiện trước cửa phòng 304, chìa túi bánh ra và nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của nó.

Thế là tao nhắn lại, kèm theo một cái icon mặt cười gian xảo:
-"Chưa. Chắc phải qua mùng 10 tớ mới ra. Vé xe đắt quá, ở nhà chơi thêm tí vớt vát cái Tết."

Ngân trả lời ngay lập tức. Nhưng tin nhắn ngắn ngủn, lạ lùng:
-"Vậy ạ. Ừ mạnh giỏi nha. Tạm biệt."

Lúc đấy tao chỉ cười. Tao nghĩ nó dỗi, hoặc nó đang tập làm người lớn nói chuyện khách sáo. Tao bỏ qua hai chữ "Tạm biệt" khô khốc ấy, mặc định trong đầu nó là "Hẹn gặp lại".

Tao tắt màn hình điện thoại.

Chiều nay tao sẽ có mặt ở phòng trọ. Tối nay sẽ có một buổi hẹn hò muộn, ăn bánh cu đơ và uống trà mạn. Đôi khi lại còn cả ... Tao đã lên kế hoạch cả rồi.

***

Xe ôm thả tao xuống đầu ngõ 165 Cầu Giấy lúc 2 giờ chiều.

Nắng hanh vàng. Cái ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu và ẩm ướt như mọi ngày, nhưng hôm nay tao thấy nó thân thương lạ.

Tao xốc lại cái balo nặng trịch, bước đi phăm phăm.

Leo lên cầu thang xoắn ốc. Tầng 1. Tầng 2.

Đến chiếu nghỉ tầng 3, mũi tao bắt được một mùi lạ.

Không phải mùi ẩm mốc. Không phải mùi sả chanh quen thuộc.

Mùi Clo. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc, hăng hắc, xộc thẳng vào xoang mũi làm tao hắt xì hơi một cái.

Tao bước lên hành lang.

Đập vào mắt tao là cánh cửa phòng 304 mở toang hoác.

Tao khựng lại.

Bên trong phòng trống trơn.

Cái giường gỗ ép đã bị tháo rời dựng vào góc. Cái giá sách bằng gỗ cốp-pha tao đóng cho nó đã biến mất. Sàn nhà ướt nhẹp nước, sủi bọt trắng xóa.

Một bà lao công lạ mặt đang cầm cái chổi rễ cọ sàn sột soạt. Bà Hồng đứng chống nạnh ở cửa, tay cầm cuốn sổ, mồm chỉ đạo:

- Cọ kỹ cái góc kia đi, chỗ đấy ẩm mốc kinh lắm. Xả nước mạnh vào cho hết mùi.

Tim tao hẫng một nhịp. Balo trên vai trượt xuống một chút.

- Cô Hồng... - Tao cất tiếng gọi, giọng hơi lạc đi.

Bà Hồng quay lại. Thấy tao, bà không ngạc nhiên lắm, chỉ nhướng mày qua gọng kính lão.

- À thằng An à? Lên rồi đấy à?

- Phòng... phòng này... Ngân đâu rồi cô?

Bà Hồng nhìn vào căn phòng trống, tặc lưỡi:

- Nó trả phòng từ 28 Tết rồi. Sáng 28 nó dọn đồ sạch sẽ, trả chìa khóa, lấy lại cọc rồi đi luôn. Nghe bảo đi xuất khẩu lao động hay du học gì đấy bên Nhật. Đi gấp lắm.

Tao đứng chết trân.

Đi Nhật.

Cái từ khóa mà tao với nó đã nói chuyện bao nhiêu lần, tao cứ tưởng nó là chuyện của tương lai xa tít tắp. Hoặc ít nhất, tao tưởng nó đã từ bỏ ý định đó sau khi trượt học bổng.

- Nó... nó không nói gì với cô ạ? Không để lại gì ạ?

- Để lại cái gì? - Bà Hồng cau mặt. - Nó trả phòng sòng phẳng, dọn dẹp sạch sẽ, thế là xong. À, nó bảo cái giá sách gỗ cũ là của mày đóng, để lại cho mày, máy có lấy không không thì để tao nhờ đồng nát khuân đi hộ cho đỡ chật.

Bà Hồng phẩy tay, quay sang bà lao công:
- Nhanh tay lên bà ơi, tí nữa khách mới đến xem phòng đấy.

Tao đứng đó. Nhìn dòng nước đục ngầu lẫn bọt xà phòng trôi tuột xuống lỗ thoát sàn.

Cái giá sách. Kỷ vật duy nhất tao tặng nó, giờ chuẩn bị là của bà đồng nát nào đó.

Mùi thuốc tẩy bốc lên cay xè mắt. Nó tẩy sạch mọi dấu vết. Tẩy sạch mùi sả chanh. Tẩy sạch những buổi tối 30 phút. Tẩy sạch cả sự hiện diện của một con người.

***

Tao lùi lại, vấp phải cái balo của chính mình.

Tao ngồi phịch xuống bậc thềm hành lang lạnh toát.

Tay tao run run móc điện thoại ra.

Bấm số "Hàng Xóm". Gọi.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Giọng chị tổng đài Viettel đều đều, vô cảm.

Tao tắt đi, gọi lại.

Vẫn là câu nói đó. Lạnh lùng. Dứt khoát. Nó đã tháo sim. Hoặc vứt sim.

Tao bật 3G. Vào Facebook.

Gõ tên "Đặng Thu Ngân" vào ô tìm kiếm.

"Không tìm thấy kết quả phù hợp".

Tao vào phần tin nhắn Messenger. Cuộc hội thoại gần nhất là hôm mùng 6 Tết, với dòng tin nhắn có chữ Tạm Biệt.

Tao vào thử Facebook nó. Giờ tao mới nhận ra là không vào được. Hoặc nó chặn tao. Hoặc nó xóa tài khoản. Hoặc nó chặn vĩnh viễn cả thế giới này để bắt đầu một cuộc đời mới.

Tao nhìn vào cái màn hình điện thoại.

Hai chữ "Tạm biệt" trong tin nhắn hôm mùng 6 bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu tao.

Không phải là "Hẹn gặp lại". Là "Tạm biệt".

Một lời chào kết thúc.

Nó đã hỏi tao một lần cuối cùng: "An ra Hà Nội chưa?". Đó là cơ hội cuối cùng nó dành cho tao. Nếu khi đó tao ra rồi, có lẽ tao đã gặp được nó trước khi nó lên máy bay.

Và tao đã đánh mất cơ hội nói lời chào tử tế.

Tao gục đầu xuống gối.

Cái balo đựng bánh cu đơ bên cạnh đổ nghiêng. Những chiếc bánh giòn tan, ngọt ngào mà tao nâng niu suốt quãng đường 300 cây số, giờ trở thành những cục gạch vô tri, nặng nề và thừa thãi.

***

- Về rồi à?

Tiếng nói vang lên từ phía cầu thang.

Tao ngẩng đầu lên.

Thằng Khánh đứng đó. Nó mặc cái áo khoác da báo, tay xách cốc cà phê đá Highlands, mồm ngậm điếu thuốc.

Nó nhìn tao ngồi bệt dưới đất, nhìn cánh cửa phòng 304 mở toang, rồi nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của tao.

Nó không tỏ ra ngạc nhiên.

Nó bước tới, mở cửa phòng trọ của bọn tao.

- Vào nhà đi. Ngồi đấy hít mùi thuốc tẩy bổ béo gì.

Tao đứng dậy, lảo đảo bước theo nó vào phòng.

Căn phòng vẫn bừa bộn như trước Tết. Bụi phủ mờ lên màn hình máy tính.

Khánh ném cái chìa khóa xe lên bàn *xoảng* một cái. Nó kéo ghế ngồi xuống, rít một hơi thuốc.

- Mày biết... nó đi rồi à? - Tao hỏi, giọng khàn đặc.

- Biết. - Khánh gật đầu, nhả khói thuốc lên trần nhà. - Hôm 28 tao chưa về quê, thấy nó dọn đồ. Tao hỏi thì nó bảo đi Nhật. Nó nhờ tao chuyển lời chào tới mày.

- Sao mày không gọi tao? Sao mày không nhắn tin cho tao?

Thằng Khánh nhìn tao bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự tàn nhẫn của thực tế.

- Gọi để làm gì? Mày đang ở quê ăn Tết với bố mẹ. Tao gọi bảo mày là "Con Ngân đi Nhật rồi, mày phi ra ngay đi" à? Rồi mày bỏ cả Tết nhất chạy ra đây để nhìn cái máy bay cất cánh à?

Nó gỡ tay tao ra, đẩy tao ngồi xuống giường.

- Với cả... nó dặn tao đừng nói. Nó bảo nó muốn đi nhẹ nhàng. Nó bảo mày đang đà phát triển, đừng để chuyện của nó làm mày vướng chân.

Tao cười. Nụ cười méo xệch.

Vướng chân.

Nó coi tình cảm của tao, sự hiện diện của tao là một sự vướng víu. Hoặc nó coi chính nó là vật cản đường tao.

- Nó đi bao lâu? - Tao hỏi.

- 3 năm. Hoặc 5 năm. Thực tập sinh ngành chế biến thực phẩm. Đi tỉnh Chiba hay cái đéo gì đấy tao không nhớ rõ.

Khánh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:

- An ạ. Mày tỉnh lại đi. Cái hôm mày chở con Mai Anh đi lượn lờ, rồi về mày khoe khoang tiền nong, tao đã thấy con Ngân nó khác rồi. Đáng nhẽ nó có thể nổi điên lên chửi rủa mày nhưng nó cứ chỉ lẳng lặng hờn dỗi nhỏ nhẹ như vậy. Nó chọn cách đi con đường của nó.

Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Đôi bàn tay đã kiếm ra tiền, đã mua được xe máy, đã đấm được thằng Dũng. Nhưng đôi bàn tay ấy không giữ được một người con gái muốn rời đi.

Sự tự tin, cái vẻ ngạo nghễ "ông chủ nhỏ" mà tao dày công xây dựng suốt mấy tháng qua, bỗng chốc vỡ vụn như cái màn hình điện thoại bị rơi xuống đất.

Tao nhận ra mình vẫn chỉ là thằng trẻ con. Một thằng trẻ con hiếu thắng, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, là giữ được tất cả.

Tao mở balo. Lôi mấy gói bánh cu đơ ra.

Tao bóc một gói. Cắn một miếng.

Bánh cứng ngắc. Lạc rang ỉu xìu. Mật mía ngọt khé cổ, đắng ngắt.

Tao nhai trệu trạo, nước mắt chảy ra, rơi xuống miếng bánh dở dang.

Căn phòng 304 bên cạnh giờ đã sạch bong. Ngày mai sẽ có người khác đến ở. Sẽ có những tiếng cười nói mới, những mùi hương mới.

Sẽ không còn ai gõ cửa lúc 9 giờ tối. Không còn ai nấu canh cua rau đay. Không còn ai nắm tay tao trong túi áo khoác.

Mùa đông Hà Nội năm nay kết thúc rồi. Nhưng cái lạnh trong lòng tao thì mới chỉ bắt đầu.
.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
truyện này t thấy đăng trên cả fb, mà nếu fb thì ko thể có cảnh tả thực sex được. Chắc chỉ có ngoại truyện mới có
đúng rồi m ơi =)) ngoại truyện để a e trên này đọc thôi. Tiện đây t đang muốn tạo cái group bàn luận trên fb cho rôm rả, a e nào có ý tưởng, câu chuyện hay thì chia sẻ để t đưa vào truyện. K biết ý kiến a e sao nhỉ =))
 

Proxamer

Yếu sinh lý

Chương 9: Cuộc gọi của mẹ và bát mì không người lái​

"Rè... rè... rè..."

Con Samsung Galaxy Y trên nền gạch men lạnh toát rung lên bần bật, trượt đi một đoạn như con bọ hung đang giãy chết. Màn hình sáng trưng, hiện lên một chữ duy nhất: "Mẹ".

Trong cái không gian im lìm chỉ còn tiếng quạt trần quay cọc cạch và tiếng nước rỏ tong tỏng trong nhà vệ sinh, tiếng rung của nó nghe chói tai vãi chưởng. Nó không giống một cuộc gọi yêu thương, mà giống tiếng còi báo động hỏa hoạn hơn.

Tao bật dậy khỏi chiếu, ngồi bó gối nhìn cái điện thoại. Tim tao đập thình thịch, mạnh hơn cả lúc nãy nghe tin thằng Dũng bỏ đi.

Nghe hay không nghe?

Nếu nghe, tao phải nói gì? Nói là con sắp ra đê ở à? Nói là thằng bạn chí cốt vừa "đem con bỏ chợ" à? Hay nói là con đang đói vkl ra nhưng trong túi thì rỗng tuếch?

Ngón tay tao lơ lửng trên nút xanh. Tao hắng giọng một cái, cố nuốt cục đờm nghẹn ứ ở cổ họng xuống để lấy cái giọng "trai thủ đô" sảng khoái nhất có thể.

"Alo, con nghe đây mẹ."

"Ừ, An hả con? Răng bắt máy lâu rứa? Mẹ gọi nãy chừ."

Giọng mẹ tao vang lên, ồm ồm qua cái loa ngoài rẻ tiền đã bị rè. Có tiếng dế kêu ri rỉ và tiếng chó sủa văng vẳng ở đầu dây bên kia. Ở quê giờ này chắc tắt đèn đi ngủ hết rồi.

"Con... con đang dở tay rửa bát. Vừa ăn xong." Tao nói dối trơn tru, mắt nhìn chằm chằm vào cái nồi lẩu điện trống trơn chỏng chơ góc nhà.

"Ăn muộn rứa con? Mấy giờ rồi mà rửa bát? Ăn uống có đầy đủ không? Trên đó đồ ăn có đắt lắm không?"

Mẹ hỏi dồn dập. Một sê-ri câu hỏi quen thuộc mà tao vẫn thường nghe thấy trên phim ảnh, nhưng giờ nó vận vào người mới thấy nặng nề.

"Rẻ mà mẹ. Cơm sinh viên mười lăm nghìn đầy ắp thịt. Tối nay bọn con vừa làm nồi lẩu gà. Ăn no căng cả bụng, giờ thở không nổi đây này."

Tao vừa nói vừa lấy tay xoa cái bụng lép kẹp đang réo ùng ục. Cái "lẩu gà" trong mồm tao thực tế là hai gói Hảo Hảo không rau không thịt lúc nãy, giờ đã tiêu biến sạch sẽ thành mồ hôi.

"Ừ, rứa thì tốt. Ăn cho khỏe mà học con ạ. Đừng có tiếc tiền. Mà thằng Dũng mô rồi? Cho bác gặp nói chuyện tí."

Tao liếc nhìn cái giường trống hoác của thằng Dũng. Cái chăn của nó vẫn vứt lộn xộn, mùi thuốc lá của nó vẫn ám trong không khí.

"Nó... nó đi tắm rồi mẹ ạ. Nó đang giặt quần áo trong nhà tắm ấy. Ồn lắm không nghe được đâu."

"Tội nghiệp thằng cu, chịu khó ghê. Hai đứa nương tựa nhau mà sống nghe con. Có thằng Dũng ở cùng mẹ cũng yên tâm, nó lanh lẹ, biết lo toan."

Tao cười méo xệch: "Vâng, nó lanh lắm mẹ ạ. Nó lo cho con từng tí một."

Lanh đến mức chạy làng trước cả khi tao kịp định thần. Tao thấy sống mũi cay cay. Cái sự mỉa mai này tao chỉ dám nuốt vào trong, chứ nói ra thì mẹ tao lại mất ngủ cả đêm.

Đầu dây bên kia im lặng một chút. Rồi tao nghe tiếng mẹ ho. "Khụ... khụ...". Tiếng ho khan, khàn đặc, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục.

"Mẹ ốm à?" Tao hỏi, giọng chùng xuống.

"Không, trở trời ho hắng tí thôi. Bệnh tuổi già ấy mà." Mẹ gạt đi, rồi hạ giọng thì thầm như sợ ai nghe thấy. "Mẹ bảo này. Hôm qua bác Tư sang trả tiền bán con lợn. Mẹ gom góp được hơn triệu. Mai mẹ ra bưu điện gửi lên cho con nhé? Mới lên chắc nhiều khoản phải tiêu."

Tao chết lặng.

Hơn một triệu. Đó là tiền bán con lợn mẹ nuôi cả năm trời bằng nước vo gạo và rau chuối thái tay. Là tiền thuốc của mẹ. Là tiền điện, tiền đám đình ở quê.

Trong đầu tao, hình ảnh mẹ tao còng lưng thái rau chuối hiện lên rõ mồn một. Cái áo bà ba sờn vai, đôi bàn tay nứt nẻ đen đúa.

Tao nhìn xuống tờ 100 nghìn màu xanh lá cây duy nhất còn sót lại trong ví. Nó mỏng manh, nhăn nhúm.

Tao thèm tiền không? Có, thèm vãi cả đái. Thèm đến mức muốn gào lên: "Mẹ ơi gửi ngay đi, gửi gấp đi, con sắp chết đói rồi!".

Nhưng cái sĩ diện của thằng con trai 18 tuổi nó to như cái đình làng. Nó chặn đứng mọi lời than vãn ngay tại cửa miệng. Tao không thể nhận số tiền đó. Nhận rồi thì tao khác đéo gì thằng Dũng? Tao không muốn mẹ tao ở nhà lại phải ăn cơm với muối vừng để tao trên này được ăn bát phở tái gầu.

"Thôi mẹ!" Tao gắt lên, to hơn mức cần thiết. "Con còn tiền mà. Hôm bữa mẹ đưa vẫn còn đầy đây này. Đã tiêu cái gì đâu. Mẹ cứ giữ lấy mà mua thuốc, đừng có gửi linh tinh. Trên này con kiếm việc làm thêm được rồi."

"Thật không đó? Đừng có nói phét để mẹ lo nghe."

"Thật! Con thề. Tiền con còn đầy ví đây này, tiêu không hết." Tao vỗ đen đét vào cái ví rỗng, tạo ra âm thanh bịch bịch nghe cho vui tai. "Thôi con cúp máy đây, mai còn đi học sớm. Mẹ ngủ đi, giữ gìn sức khỏe."

"Ừ, rứa con ngủ đi. Nhớ khóa cửa nẻo cẩn thận..."

"Tút... tút... tút..."

Tao tắt máy.

Căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối. Màn hình điện thoại tối om, phản chiếu cái bản mặt hốc hác của tao.

Tao ngồi trơ ra đó như phỗng đá. Cái sự "trưởng thành" sao mà nó đắng nghét thế này? Hóa ra làm người lớn không phải là được tự do đi chơi đêm, không phải là được hút thuốc công khai. Làm người lớn là phải biết nói dối sao cho người khác yên lòng, trong khi lòng mình thì nát như tương bần.

Tao còn đúng 123 nghìn. Hạn đóng trọ còn 6 ngày. Và tao vừa từ chối phao cứu sinh duy nhất.

Cơn đói lại ập đến, lần này nó cào cấu dữ dội hơn, cộng hưởng với cái sự tủi thân làm tao muốn khuỵu xuống. Tao lết xác ra chỗ thùng mì tôm Hảo Hảo dưới gầm bàn.

Hết sạch.

Chỉ còn đúng một gói vụn vỡ nát bét dưới đáy thùng, chắc do lúc vận chuyển bị đè nát.

Tao xé gói mì, đổ đống vụn vào cái bát nhựa sứt miệng. Không có trứng, không có xúc xích, đến cả hành lá cũng không.

Tao rót nước sôi từ cái phích cũ vào. Đậy cái đĩa nhựa lên, chờ 3 phút.

Mùi mì tôm bốc lên. Vẫn cái mùi chua cay công nghiệp quen thuộc, nhưng sao hôm nay ngửi nó lại thấy buồn nôn thế không biết.

Tao mở nắp bát mì. Những sợi mì trương phình, trắng ởn, lềnh bềnh trong thứ nước màu cam đỏ quạch. Đúng chuẩn "mì không người lái" – không người lái, không hành khách, không đích đến, y hệt cuộc đời tao lúc này.

Tao xúc một thìa, đưa lên miệng.

Mặn. Cay xè. Nóng rát cổ họng.

Nước mắt tao tự nhiên trào ra, không kìm được. Nó rơi tõm xuống bát mì, hòa vào cái thứ nước dùng lõng bõng kia. Tao vừa nhai vừa khóc, nước mũi nước mắt tèm lem.

Tao khóc không phải vì đói. Tao khóc vì tao thấy mình hèn. Hèn vì không dám nói thật. Hèn vì bất lực. Hèn vì để cái sĩ diện hão hành hạ cái dạ dày.

Bát mì hôm nay mặn hơn mọi ngày. Vị mặn của muối, của gói gia vị rẻ tiền, và của cả sự cô đơn cùng cực giữa cái đất Hà thành rộng lớn này.

Tao húp sạch sành sanh đến giọt nước cuối cùng.

Đặt cái bát xuống nền nhà cái "cạch", tao quệt ngang nước mắt bằng ống tay áo.

Được rồi. Khóc lóc thế là đủ cho một thằng đàn ông rồi.

Tao không thể chết đói ở đây được. Càng không thể vác mặt về quê xin tiền mẹ sau cái cú chém gió thần sầu lúc nãy. Tao phải sống. Phải kiếm tiền. Bằng mọi giá.

Tao nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào qua khe hở bé tí. Ngày mai, tao sẽ phải đi tìm việc. Làm gì cũng được, bốc vác, rửa bát, hay đi phát tờ rơi. Miễn là có tiền nhét vào mồm và ném vào mặt bà Hồng chủ trọ.

Thằng Dũng đi rồi, nhưng tao vẫn còn đây. Và cuộc chiến của thằng An nhà quê mới chỉ thực sự bắt đầu từ bát mì đẫm nước mắt này.
Má m viết truyện hay vc.
 

Swingboy93

Yếu sinh lý

Chương 64: Tạm biệt​

Chuyến xe khách chạy từ Hà Tĩnh ra Hà Nội ngày mùng 8 Tết vắng hơn mọi khi. Không còn cảnh chen chúc nhồi nhét, tao nằm duỗi dài chân trên cái giường tầng hai, rung đùi theo nhịp xe lắc lư.

Trong balo dưới chân tao là ba tệp bánh cu đơ loại đặc biệt. Bánh giòn, nhiều lạc, mật mía dẻo quánh, được mẹ tao bọc kỹ trong ba lớp báo và một lớp túi ni lông để tránh kiến.

Tao nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng lúa xanh mướt lùi lại phía sau. Lòng tao nhẹ tênh.

Tao rút điện thoại ra, đọc lại tin nhắn của Ngân hôm mùng 6.

-"An ra Hà Nội chưa?"

Lúc nhận được tin nhắn này, tao đang ngồi đánh bài quỳ với đám bạn cấp 2. Cái máu thích thể hiện và muốn tạo bất ngờ kiểu phim ảnh nổi lên. Tao muốn tưởng tượng ra cảnh tao đột ngột xuất hiện trước cửa phòng 304, chìa túi bánh ra và nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của nó.

Thế là tao nhắn lại, kèm theo một cái icon mặt cười gian xảo:
-"Chưa. Chắc phải qua mùng 10 tớ mới ra. Vé xe đắt quá, ở nhà chơi thêm tí vớt vát cái Tết."

Ngân trả lời ngay lập tức. Nhưng tin nhắn ngắn ngủn, lạ lùng:
-"Vậy ạ. Ừ mạnh giỏi nha. Tạm biệt."

Lúc đấy tao chỉ cười. Tao nghĩ nó dỗi, hoặc nó đang tập làm người lớn nói chuyện khách sáo. Tao bỏ qua hai chữ "Tạm biệt" khô khốc ấy, mặc định trong đầu nó là "Hẹn gặp lại".

Tao tắt màn hình điện thoại.

Chiều nay tao sẽ có mặt ở phòng trọ. Tối nay sẽ có một buổi hẹn hò muộn, ăn bánh cu đơ và uống trà mạn. Đôi khi lại còn cả ... Tao đã lên kế hoạch cả rồi.

***

Xe ôm thả tao xuống đầu ngõ 165 Cầu Giấy lúc 2 giờ chiều.

Nắng hanh vàng. Cái ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu và ẩm ướt như mọi ngày, nhưng hôm nay tao thấy nó thân thương lạ.

Tao xốc lại cái balo nặng trịch, bước đi phăm phăm.

Leo lên cầu thang xoắn ốc. Tầng 1. Tầng 2.

Đến chiếu nghỉ tầng 3, mũi tao bắt được một mùi lạ.

Không phải mùi ẩm mốc. Không phải mùi sả chanh quen thuộc.

Mùi Clo. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc, hăng hắc, xộc thẳng vào xoang mũi làm tao hắt xì hơi một cái.

Tao bước lên hành lang.

Đập vào mắt tao là cánh cửa phòng 304 mở toang hoác.

Tao khựng lại.

Bên trong phòng trống trơn.

Cái giường gỗ ép đã bị tháo rời dựng vào góc. Cái giá sách bằng gỗ cốp-pha tao đóng cho nó đã biến mất. Sàn nhà ướt nhẹp nước, sủi bọt trắng xóa.

Một bà lao công lạ mặt đang cầm cái chổi rễ cọ sàn sột soạt. Bà Hồng đứng chống nạnh ở cửa, tay cầm cuốn sổ, mồm chỉ đạo:

- Cọ kỹ cái góc kia đi, chỗ đấy ẩm mốc kinh lắm. Xả nước mạnh vào cho hết mùi.

Tim tao hẫng một nhịp. Balo trên vai trượt xuống một chút.

- Cô Hồng... - Tao cất tiếng gọi, giọng hơi lạc đi.

Bà Hồng quay lại. Thấy tao, bà không ngạc nhiên lắm, chỉ nhướng mày qua gọng kính lão.

- À thằng An à? Lên rồi đấy à?

- Phòng... phòng này... Ngân đâu rồi cô?

Bà Hồng nhìn vào căn phòng trống, tặc lưỡi:

- Nó trả phòng từ 28 Tết rồi. Sáng 28 nó dọn đồ sạch sẽ, trả chìa khóa, lấy lại cọc rồi đi luôn. Nghe bảo đi xuất khẩu lao động hay du học gì đấy bên Nhật. Đi gấp lắm.

Tao đứng chết trân.

Đi Nhật.

Cái từ khóa mà tao với nó đã nói chuyện bao nhiêu lần, tao cứ tưởng nó là chuyện của tương lai xa tít tắp. Hoặc ít nhất, tao tưởng nó đã từ bỏ ý định đó sau khi trượt học bổng.

- Nó... nó không nói gì với cô ạ? Không để lại gì ạ?

- Để lại cái gì? - Bà Hồng cau mặt. - Nó trả phòng sòng phẳng, dọn dẹp sạch sẽ, thế là xong. À, nó bảo cái giá sách gỗ cũ là của mày đóng, để lại cho mày, máy có lấy không không thì để tao nhờ đồng nát khuân đi hộ cho đỡ chật.

Bà Hồng phẩy tay, quay sang bà lao công:
- Nhanh tay lên bà ơi, tí nữa khách mới đến xem phòng đấy.

Tao đứng đó. Nhìn dòng nước đục ngầu lẫn bọt xà phòng trôi tuột xuống lỗ thoát sàn.

Cái giá sách. Kỷ vật duy nhất tao tặng nó, giờ chuẩn bị là của bà đồng nát nào đó.

Mùi thuốc tẩy bốc lên cay xè mắt. Nó tẩy sạch mọi dấu vết. Tẩy sạch mùi sả chanh. Tẩy sạch những buổi tối 30 phút. Tẩy sạch cả sự hiện diện của một con người.

***

Tao lùi lại, vấp phải cái balo của chính mình.

Tao ngồi phịch xuống bậc thềm hành lang lạnh toát.

Tay tao run run móc điện thoại ra.

Bấm số "Hàng Xóm". Gọi.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Giọng chị tổng đài Viettel đều đều, vô cảm.

Tao tắt đi, gọi lại.

Vẫn là câu nói đó. Lạnh lùng. Dứt khoát. Nó đã tháo sim. Hoặc vứt sim.

Tao bật 3G. Vào Facebook.

Gõ tên "Đặng Thu Ngân" vào ô tìm kiếm.

"Không tìm thấy kết quả phù hợp".

Tao vào phần tin nhắn Messenger. Cuộc hội thoại gần nhất là hôm mùng 6 Tết, với dòng tin nhắn có chữ Tạm Biệt.

Tao vào thử Facebook nó. Giờ tao mới nhận ra là không vào được. Hoặc nó chặn tao. Hoặc nó xóa tài khoản. Hoặc nó chặn vĩnh viễn cả thế giới này để bắt đầu một cuộc đời mới.

Tao nhìn vào cái màn hình điện thoại.

Hai chữ "Tạm biệt" trong tin nhắn hôm mùng 6 bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu tao.

Không phải là "Hẹn gặp lại". Là "Tạm biệt".

Một lời chào kết thúc.

Nó đã hỏi tao một lần cuối cùng: "An ra Hà Nội chưa?". Đó là cơ hội cuối cùng nó dành cho tao. Nếu khi đó tao ra rồi, có lẽ tao đã gặp được nó trước khi nó lên máy bay.

Và tao đã đánh mất cơ hội nói lời chào tử tế.

Tao gục đầu xuống gối.

Cái balo đựng bánh cu đơ bên cạnh đổ nghiêng. Những chiếc bánh giòn tan, ngọt ngào mà tao nâng niu suốt quãng đường 300 cây số, giờ trở thành những cục gạch vô tri, nặng nề và thừa thãi.

***

- Về rồi à?

Tiếng nói vang lên từ phía cầu thang.

Tao ngẩng đầu lên.

Thằng Khánh đứng đó. Nó mặc cái áo khoác da báo, tay xách cốc cà phê đá Highlands, mồm ngậm điếu thuốc.

Nó nhìn tao ngồi bệt dưới đất, nhìn cánh cửa phòng 304 mở toang, rồi nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của tao.

Nó không tỏ ra ngạc nhiên.

Nó bước tới, mở cửa phòng trọ của bọn tao.

- Vào nhà đi. Ngồi đấy hít mùi thuốc tẩy bổ béo gì.

Tao đứng dậy, lảo đảo bước theo nó vào phòng.

Căn phòng vẫn bừa bộn như trước Tết. Bụi phủ mờ lên màn hình máy tính.

Khánh ném cái chìa khóa xe lên bàn *xoảng* một cái. Nó kéo ghế ngồi xuống, rít một hơi thuốc.

- Mày biết... nó đi rồi à? - Tao hỏi, giọng khàn đặc.

- Biết. - Khánh gật đầu, nhả khói thuốc lên trần nhà. - Hôm 28 tao chưa về quê, thấy nó dọn đồ. Tao hỏi thì nó bảo đi Nhật. Nó nhờ tao chuyển lời chào tới mày.

- Sao mày không gọi tao? Sao mày không nhắn tin cho tao?

Thằng Khánh nhìn tao bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự tàn nhẫn của thực tế.

- Gọi để làm gì? Mày đang ở quê ăn Tết với bố mẹ. Tao gọi bảo mày là "Con Ngân đi Nhật rồi, mày phi ra ngay đi" à? Rồi mày bỏ cả Tết nhất chạy ra đây để nhìn cái máy bay cất cánh à?

Nó gỡ tay tao ra, đẩy tao ngồi xuống giường.

- Với cả... nó dặn tao đừng nói. Nó bảo nó muốn đi nhẹ nhàng. Nó bảo mày đang đà phát triển, đừng để chuyện của nó làm mày vướng chân.

Tao cười. Nụ cười méo xệch.

Vướng chân.

Nó coi tình cảm của tao, sự hiện diện của tao là một sự vướng víu. Hoặc nó coi chính nó là vật cản đường tao.

- Nó đi bao lâu? - Tao hỏi.

- 3 năm. Hoặc 5 năm. Thực tập sinh ngành chế biến thực phẩm. Đi tỉnh Chiba hay cái đéo gì đấy tao không nhớ rõ.

Khánh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:

- An ạ. Mày tỉnh lại đi. Cái hôm mày chở con Mai Anh đi lượn lờ, rồi về mày khoe khoang tiền nong, tao đã thấy con Ngân nó khác rồi. Đáng nhẽ nó có thể nổi điên lên chửi rủa mày nhưng nó cứ chỉ lẳng lặng hờn dỗi nhỏ nhẹ như vậy. Nó chọn cách đi con đường của nó.

Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Đôi bàn tay đã kiếm ra tiền, đã mua được xe máy, đã đấm được thằng Dũng. Nhưng đôi bàn tay ấy không giữ được một người con gái muốn rời đi.

Sự tự tin, cái vẻ ngạo nghễ "ông chủ nhỏ" mà tao dày công xây dựng suốt mấy tháng qua, bỗng chốc vỡ vụn như cái màn hình điện thoại bị rơi xuống đất.

Tao nhận ra mình vẫn chỉ là thằng trẻ con. Một thằng trẻ con hiếu thắng, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, là giữ được tất cả.

Tao mở balo. Lôi mấy gói bánh cu đơ ra.

Tao bóc một gói. Cắn một miếng.

Bánh cứng ngắc. Lạc rang ỉu xìu. Mật mía ngọt khé cổ, đắng ngắt.

Tao nhai trệu trạo, nước mắt chảy ra, rơi xuống miếng bánh dở dang.

Căn phòng 304 bên cạnh giờ đã sạch bong. Ngày mai sẽ có người khác đến ở. Sẽ có những tiếng cười nói mới, những mùi hương mới.

Sẽ không còn ai gõ cửa lúc 9 giờ tối. Không còn ai nấu canh cua rau đay. Không còn ai nắm tay tao trong túi áo khoác.

Mùa đông Hà Nội năm nay kết thúc rồi. Nhưng cái lạnh trong lòng tao thì mới chỉ bắt đầu.
Buôgn vậy m ơi
 

Swingboy93

Yếu sinh lý

Chương 64: Tạm biệt​

Chuyến xe khách chạy từ Hà Tĩnh ra Hà Nội ngày mùng 8 Tết vắng hơn mọi khi. Không còn cảnh chen chúc nhồi nhét, tao nằm duỗi dài chân trên cái giường tầng hai, rung đùi theo nhịp xe lắc lư.

Trong balo dưới chân tao là ba tệp bánh cu đơ loại đặc biệt. Bánh giòn, nhiều lạc, mật mía dẻo quánh, được mẹ tao bọc kỹ trong ba lớp báo và một lớp túi ni lông để tránh kiến.

Tao nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng lúa xanh mướt lùi lại phía sau. Lòng tao nhẹ tênh.

Tao rút điện thoại ra, đọc lại tin nhắn của Ngân hôm mùng 6.

-"An ra Hà Nội chưa?"

Lúc nhận được tin nhắn này, tao đang ngồi đánh bài quỳ với đám bạn cấp 2. Cái máu thích thể hiện và muốn tạo bất ngờ kiểu phim ảnh nổi lên. Tao muốn tưởng tượng ra cảnh tao đột ngột xuất hiện trước cửa phòng 304, chìa túi bánh ra và nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của nó.

Thế là tao nhắn lại, kèm theo một cái icon mặt cười gian xảo:
-"Chưa. Chắc phải qua mùng 10 tớ mới ra. Vé xe đắt quá, ở nhà chơi thêm tí vớt vát cái Tết."

Ngân trả lời ngay lập tức. Nhưng tin nhắn ngắn ngủn, lạ lùng:
-"Vậy ạ. Ừ mạnh giỏi nha. Tạm biệt."

Lúc đấy tao chỉ cười. Tao nghĩ nó dỗi, hoặc nó đang tập làm người lớn nói chuyện khách sáo. Tao bỏ qua hai chữ "Tạm biệt" khô khốc ấy, mặc định trong đầu nó là "Hẹn gặp lại".

Tao tắt màn hình điện thoại.

Chiều nay tao sẽ có mặt ở phòng trọ. Tối nay sẽ có một buổi hẹn hò muộn, ăn bánh cu đơ và uống trà mạn. Đôi khi lại còn cả ... Tao đã lên kế hoạch cả rồi.

***

Xe ôm thả tao xuống đầu ngõ 165 Cầu Giấy lúc 2 giờ chiều.

Nắng hanh vàng. Cái ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu và ẩm ướt như mọi ngày, nhưng hôm nay tao thấy nó thân thương lạ.

Tao xốc lại cái balo nặng trịch, bước đi phăm phăm.

Leo lên cầu thang xoắn ốc. Tầng 1. Tầng 2.

Đến chiếu nghỉ tầng 3, mũi tao bắt được một mùi lạ.

Không phải mùi ẩm mốc. Không phải mùi sả chanh quen thuộc.

Mùi Clo. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc, hăng hắc, xộc thẳng vào xoang mũi làm tao hắt xì hơi một cái.

Tao bước lên hành lang.

Đập vào mắt tao là cánh cửa phòng 304 mở toang hoác.

Tao khựng lại.

Bên trong phòng trống trơn.

Cái giường gỗ ép đã bị tháo rời dựng vào góc. Cái giá sách bằng gỗ cốp-pha tao đóng cho nó đã biến mất. Sàn nhà ướt nhẹp nước, sủi bọt trắng xóa.

Một bà lao công lạ mặt đang cầm cái chổi rễ cọ sàn sột soạt. Bà Hồng đứng chống nạnh ở cửa, tay cầm cuốn sổ, mồm chỉ đạo:

- Cọ kỹ cái góc kia đi, chỗ đấy ẩm mốc kinh lắm. Xả nước mạnh vào cho hết mùi.

Tim tao hẫng một nhịp. Balo trên vai trượt xuống một chút.

- Cô Hồng... - Tao cất tiếng gọi, giọng hơi lạc đi.

Bà Hồng quay lại. Thấy tao, bà không ngạc nhiên lắm, chỉ nhướng mày qua gọng kính lão.

- À thằng An à? Lên rồi đấy à?

- Phòng... phòng này... Ngân đâu rồi cô?

Bà Hồng nhìn vào căn phòng trống, tặc lưỡi:

- Nó trả phòng từ 28 Tết rồi. Sáng 28 nó dọn đồ sạch sẽ, trả chìa khóa, lấy lại cọc rồi đi luôn. Nghe bảo đi xuất khẩu lao động hay du học gì đấy bên Nhật. Đi gấp lắm.

Tao đứng chết trân.

Đi Nhật.

Cái từ khóa mà tao với nó đã nói chuyện bao nhiêu lần, tao cứ tưởng nó là chuyện của tương lai xa tít tắp. Hoặc ít nhất, tao tưởng nó đã từ bỏ ý định đó sau khi trượt học bổng.

- Nó... nó không nói gì với cô ạ? Không để lại gì ạ?

- Để lại cái gì? - Bà Hồng cau mặt. - Nó trả phòng sòng phẳng, dọn dẹp sạch sẽ, thế là xong. À, nó bảo cái giá sách gỗ cũ là của mày đóng, để lại cho mày, máy có lấy không không thì để tao nhờ đồng nát khuân đi hộ cho đỡ chật.

Bà Hồng phẩy tay, quay sang bà lao công:
- Nhanh tay lên bà ơi, tí nữa khách mới đến xem phòng đấy.

Tao đứng đó. Nhìn dòng nước đục ngầu lẫn bọt xà phòng trôi tuột xuống lỗ thoát sàn.

Cái giá sách. Kỷ vật duy nhất tao tặng nó, giờ chuẩn bị là của bà đồng nát nào đó.

Mùi thuốc tẩy bốc lên cay xè mắt. Nó tẩy sạch mọi dấu vết. Tẩy sạch mùi sả chanh. Tẩy sạch những buổi tối 30 phút. Tẩy sạch cả sự hiện diện của một con người.

***

Tao lùi lại, vấp phải cái balo của chính mình.

Tao ngồi phịch xuống bậc thềm hành lang lạnh toát.

Tay tao run run móc điện thoại ra.

Bấm số "Hàng Xóm". Gọi.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Giọng chị tổng đài Viettel đều đều, vô cảm.

Tao tắt đi, gọi lại.

Vẫn là câu nói đó. Lạnh lùng. Dứt khoát. Nó đã tháo sim. Hoặc vứt sim.

Tao bật 3G. Vào Facebook.

Gõ tên "Đặng Thu Ngân" vào ô tìm kiếm.

"Không tìm thấy kết quả phù hợp".

Tao vào phần tin nhắn Messenger. Cuộc hội thoại gần nhất là hôm mùng 6 Tết, với dòng tin nhắn có chữ Tạm Biệt.

Tao vào thử Facebook nó. Giờ tao mới nhận ra là không vào được. Hoặc nó chặn tao. Hoặc nó xóa tài khoản. Hoặc nó chặn vĩnh viễn cả thế giới này để bắt đầu một cuộc đời mới.

Tao nhìn vào cái màn hình điện thoại.

Hai chữ "Tạm biệt" trong tin nhắn hôm mùng 6 bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu tao.

Không phải là "Hẹn gặp lại". Là "Tạm biệt".

Một lời chào kết thúc.

Nó đã hỏi tao một lần cuối cùng: "An ra Hà Nội chưa?". Đó là cơ hội cuối cùng nó dành cho tao. Nếu khi đó tao ra rồi, có lẽ tao đã gặp được nó trước khi nó lên máy bay.

Và tao đã đánh mất cơ hội nói lời chào tử tế.

Tao gục đầu xuống gối.

Cái balo đựng bánh cu đơ bên cạnh đổ nghiêng. Những chiếc bánh giòn tan, ngọt ngào mà tao nâng niu suốt quãng đường 300 cây số, giờ trở thành những cục gạch vô tri, nặng nề và thừa thãi.

***

- Về rồi à?

Tiếng nói vang lên từ phía cầu thang.

Tao ngẩng đầu lên.

Thằng Khánh đứng đó. Nó mặc cái áo khoác da báo, tay xách cốc cà phê đá Highlands, mồm ngậm điếu thuốc.

Nó nhìn tao ngồi bệt dưới đất, nhìn cánh cửa phòng 304 mở toang, rồi nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của tao.

Nó không tỏ ra ngạc nhiên.

Nó bước tới, mở cửa phòng trọ của bọn tao.

- Vào nhà đi. Ngồi đấy hít mùi thuốc tẩy bổ béo gì.

Tao đứng dậy, lảo đảo bước theo nó vào phòng.

Căn phòng vẫn bừa bộn như trước Tết. Bụi phủ mờ lên màn hình máy tính.

Khánh ném cái chìa khóa xe lên bàn *xoảng* một cái. Nó kéo ghế ngồi xuống, rít một hơi thuốc.

- Mày biết... nó đi rồi à? - Tao hỏi, giọng khàn đặc.

- Biết. - Khánh gật đầu, nhả khói thuốc lên trần nhà. - Hôm 28 tao chưa về quê, thấy nó dọn đồ. Tao hỏi thì nó bảo đi Nhật. Nó nhờ tao chuyển lời chào tới mày.

- Sao mày không gọi tao? Sao mày không nhắn tin cho tao?

Thằng Khánh nhìn tao bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự tàn nhẫn của thực tế.

- Gọi để làm gì? Mày đang ở quê ăn Tết với bố mẹ. Tao gọi bảo mày là "Con Ngân đi Nhật rồi, mày phi ra ngay đi" à? Rồi mày bỏ cả Tết nhất chạy ra đây để nhìn cái máy bay cất cánh à?

Nó gỡ tay tao ra, đẩy tao ngồi xuống giường.

- Với cả... nó dặn tao đừng nói. Nó bảo nó muốn đi nhẹ nhàng. Nó bảo mày đang đà phát triển, đừng để chuyện của nó làm mày vướng chân.

Tao cười. Nụ cười méo xệch.

Vướng chân.

Nó coi tình cảm của tao, sự hiện diện của tao là một sự vướng víu. Hoặc nó coi chính nó là vật cản đường tao.

- Nó đi bao lâu? - Tao hỏi.

- 3 năm. Hoặc 5 năm. Thực tập sinh ngành chế biến thực phẩm. Đi tỉnh Chiba hay cái đéo gì đấy tao không nhớ rõ.

Khánh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:

- An ạ. Mày tỉnh lại đi. Cái hôm mày chở con Mai Anh đi lượn lờ, rồi về mày khoe khoang tiền nong, tao đã thấy con Ngân nó khác rồi. Đáng nhẽ nó có thể nổi điên lên chửi rủa mày nhưng nó cứ chỉ lẳng lặng hờn dỗi nhỏ nhẹ như vậy. Nó chọn cách đi con đường của nó.

Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Đôi bàn tay đã kiếm ra tiền, đã mua được xe máy, đã đấm được thằng Dũng. Nhưng đôi bàn tay ấy không giữ được một người con gái muốn rời đi.

Sự tự tin, cái vẻ ngạo nghễ "ông chủ nhỏ" mà tao dày công xây dựng suốt mấy tháng qua, bỗng chốc vỡ vụn như cái màn hình điện thoại bị rơi xuống đất.

Tao nhận ra mình vẫn chỉ là thằng trẻ con. Một thằng trẻ con hiếu thắng, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, là giữ được tất cả.

Tao mở balo. Lôi mấy gói bánh cu đơ ra.

Tao bóc một gói. Cắn một miếng.

Bánh cứng ngắc. Lạc rang ỉu xìu. Mật mía ngọt khé cổ, đắng ngắt.

Tao nhai trệu trạo, nước mắt chảy ra, rơi xuống miếng bánh dở dang.

Căn phòng 304 bên cạnh giờ đã sạch bong. Ngày mai sẽ có người khác đến ở. Sẽ có những tiếng cười nói mới, những mùi hương mới.

Sẽ không còn ai gõ cửa lúc 9 giờ tối. Không còn ai nấu canh cua rau đay. Không còn ai nắm tay tao trong túi áo khoác.

Mùa đông Hà Nội năm nay kết thúc rồi. Nhưng cái lạnh trong lòng tao thì mới chỉ bắt đầu.
Buồn thế m ơiii
Ra chap nhanh nhanh nhé
 

taorin

Yếu sinh lý

Chương 64: Tạm biệt​

Chuyến xe khách chạy từ Hà Tĩnh ra Hà Nội ngày mùng 8 Tết vắng hơn mọi khi. Không còn cảnh chen chúc nhồi nhét, tao nằm duỗi dài chân trên cái giường tầng hai, rung đùi theo nhịp xe lắc lư.

Trong balo dưới chân tao là ba tệp bánh cu đơ loại đặc biệt. Bánh giòn, nhiều lạc, mật mía dẻo quánh, được mẹ tao bọc kỹ trong ba lớp báo và một lớp túi ni lông để tránh kiến.

Tao nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng lúa xanh mướt lùi lại phía sau. Lòng tao nhẹ tênh.

Tao rút điện thoại ra, đọc lại tin nhắn của Ngân hôm mùng 6.

-"An ra Hà Nội chưa?"

Lúc nhận được tin nhắn này, tao đang ngồi đánh bài quỳ với đám bạn cấp 2. Cái máu thích thể hiện và muốn tạo bất ngờ kiểu phim ảnh nổi lên. Tao muốn tưởng tượng ra cảnh tao đột ngột xuất hiện trước cửa phòng 304, chìa túi bánh ra và nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của nó.

Thế là tao nhắn lại, kèm theo một cái icon mặt cười gian xảo:
-"Chưa. Chắc phải qua mùng 10 tớ mới ra. Vé xe đắt quá, ở nhà chơi thêm tí vớt vát cái Tết."

Ngân trả lời ngay lập tức. Nhưng tin nhắn ngắn ngủn, lạ lùng:
-"Vậy ạ. Ừ mạnh giỏi nha. Tạm biệt."

Lúc đấy tao chỉ cười. Tao nghĩ nó dỗi, hoặc nó đang tập làm người lớn nói chuyện khách sáo. Tao bỏ qua hai chữ "Tạm biệt" khô khốc ấy, mặc định trong đầu nó là "Hẹn gặp lại".

Tao tắt màn hình điện thoại.

Chiều nay tao sẽ có mặt ở phòng trọ. Tối nay sẽ có một buổi hẹn hò muộn, ăn bánh cu đơ và uống trà mạn. Đôi khi lại còn cả ... Tao đã lên kế hoạch cả rồi.

***

Xe ôm thả tao xuống đầu ngõ 165 Cầu Giấy lúc 2 giờ chiều.

Nắng hanh vàng. Cái ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu và ẩm ướt như mọi ngày, nhưng hôm nay tao thấy nó thân thương lạ.

Tao xốc lại cái balo nặng trịch, bước đi phăm phăm.

Leo lên cầu thang xoắn ốc. Tầng 1. Tầng 2.

Đến chiếu nghỉ tầng 3, mũi tao bắt được một mùi lạ.

Không phải mùi ẩm mốc. Không phải mùi sả chanh quen thuộc.

Mùi Clo. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc, hăng hắc, xộc thẳng vào xoang mũi làm tao hắt xì hơi một cái.

Tao bước lên hành lang.

Đập vào mắt tao là cánh cửa phòng 304 mở toang hoác.

Tao khựng lại.

Bên trong phòng trống trơn.

Cái giường gỗ ép đã bị tháo rời dựng vào góc. Cái giá sách bằng gỗ cốp-pha tao đóng cho nó đã biến mất. Sàn nhà ướt nhẹp nước, sủi bọt trắng xóa.

Một bà lao công lạ mặt đang cầm cái chổi rễ cọ sàn sột soạt. Bà Hồng đứng chống nạnh ở cửa, tay cầm cuốn sổ, mồm chỉ đạo:

- Cọ kỹ cái góc kia đi, chỗ đấy ẩm mốc kinh lắm. Xả nước mạnh vào cho hết mùi.

Tim tao hẫng một nhịp. Balo trên vai trượt xuống một chút.

- Cô Hồng... - Tao cất tiếng gọi, giọng hơi lạc đi.

Bà Hồng quay lại. Thấy tao, bà không ngạc nhiên lắm, chỉ nhướng mày qua gọng kính lão.

- À thằng An à? Lên rồi đấy à?

- Phòng... phòng này... Ngân đâu rồi cô?

Bà Hồng nhìn vào căn phòng trống, tặc lưỡi:

- Nó trả phòng từ 28 Tết rồi. Sáng 28 nó dọn đồ sạch sẽ, trả chìa khóa, lấy lại cọc rồi đi luôn. Nghe bảo đi xuất khẩu lao động hay du học gì đấy bên Nhật. Đi gấp lắm.

Tao đứng chết trân.

Đi Nhật.

Cái từ khóa mà tao với nó đã nói chuyện bao nhiêu lần, tao cứ tưởng nó là chuyện của tương lai xa tít tắp. Hoặc ít nhất, tao tưởng nó đã từ bỏ ý định đó sau khi trượt học bổng.

- Nó... nó không nói gì với cô ạ? Không để lại gì ạ?

- Để lại cái gì? - Bà Hồng cau mặt. - Nó trả phòng sòng phẳng, dọn dẹp sạch sẽ, thế là xong. À, nó bảo cái giá sách gỗ cũ là của mày đóng, để lại cho mày, máy có lấy không không thì để tao nhờ đồng nát khuân đi hộ cho đỡ chật.

Bà Hồng phẩy tay, quay sang bà lao công:
- Nhanh tay lên bà ơi, tí nữa khách mới đến xem phòng đấy.

Tao đứng đó. Nhìn dòng nước đục ngầu lẫn bọt xà phòng trôi tuột xuống lỗ thoát sàn.

Cái giá sách. Kỷ vật duy nhất tao tặng nó, giờ chuẩn bị là của bà đồng nát nào đó.

Mùi thuốc tẩy bốc lên cay xè mắt. Nó tẩy sạch mọi dấu vết. Tẩy sạch mùi sả chanh. Tẩy sạch những buổi tối 30 phút. Tẩy sạch cả sự hiện diện của một con người.

***

Tao lùi lại, vấp phải cái balo của chính mình.

Tao ngồi phịch xuống bậc thềm hành lang lạnh toát.

Tay tao run run móc điện thoại ra.

Bấm số "Hàng Xóm". Gọi.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."

Giọng chị tổng đài Viettel đều đều, vô cảm.

Tao tắt đi, gọi lại.

Vẫn là câu nói đó. Lạnh lùng. Dứt khoát. Nó đã tháo sim. Hoặc vứt sim.

Tao bật 3G. Vào Facebook.

Gõ tên "Đặng Thu Ngân" vào ô tìm kiếm.

"Không tìm thấy kết quả phù hợp".

Tao vào phần tin nhắn Messenger. Cuộc hội thoại gần nhất là hôm mùng 6 Tết, với dòng tin nhắn có chữ Tạm Biệt.

Tao vào thử Facebook nó. Giờ tao mới nhận ra là không vào được. Hoặc nó chặn tao. Hoặc nó xóa tài khoản. Hoặc nó chặn vĩnh viễn cả thế giới này để bắt đầu một cuộc đời mới.

Tao nhìn vào cái màn hình điện thoại.

Hai chữ "Tạm biệt" trong tin nhắn hôm mùng 6 bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu tao.

Không phải là "Hẹn gặp lại". Là "Tạm biệt".

Một lời chào kết thúc.

Nó đã hỏi tao một lần cuối cùng: "An ra Hà Nội chưa?". Đó là cơ hội cuối cùng nó dành cho tao. Nếu khi đó tao ra rồi, có lẽ tao đã gặp được nó trước khi nó lên máy bay.

Và tao đã đánh mất cơ hội nói lời chào tử tế.

Tao gục đầu xuống gối.

Cái balo đựng bánh cu đơ bên cạnh đổ nghiêng. Những chiếc bánh giòn tan, ngọt ngào mà tao nâng niu suốt quãng đường 300 cây số, giờ trở thành những cục gạch vô tri, nặng nề và thừa thãi.

***

- Về rồi à?

Tiếng nói vang lên từ phía cầu thang.

Tao ngẩng đầu lên.

Thằng Khánh đứng đó. Nó mặc cái áo khoác da báo, tay xách cốc cà phê đá Highlands, mồm ngậm điếu thuốc.

Nó nhìn tao ngồi bệt dưới đất, nhìn cánh cửa phòng 304 mở toang, rồi nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của tao.

Nó không tỏ ra ngạc nhiên.

Nó bước tới, mở cửa phòng trọ của bọn tao.

- Vào nhà đi. Ngồi đấy hít mùi thuốc tẩy bổ béo gì.

Tao đứng dậy, lảo đảo bước theo nó vào phòng.

Căn phòng vẫn bừa bộn như trước Tết. Bụi phủ mờ lên màn hình máy tính.

Khánh ném cái chìa khóa xe lên bàn *xoảng* một cái. Nó kéo ghế ngồi xuống, rít một hơi thuốc.

- Mày biết... nó đi rồi à? - Tao hỏi, giọng khàn đặc.

- Biết. - Khánh gật đầu, nhả khói thuốc lên trần nhà. - Hôm 28 tao chưa về quê, thấy nó dọn đồ. Tao hỏi thì nó bảo đi Nhật. Nó nhờ tao chuyển lời chào tới mày.

- Sao mày không gọi tao? Sao mày không nhắn tin cho tao?

Thằng Khánh nhìn tao bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự tàn nhẫn của thực tế.

- Gọi để làm gì? Mày đang ở quê ăn Tết với bố mẹ. Tao gọi bảo mày là "Con Ngân đi Nhật rồi, mày phi ra ngay đi" à? Rồi mày bỏ cả Tết nhất chạy ra đây để nhìn cái máy bay cất cánh à?

Nó gỡ tay tao ra, đẩy tao ngồi xuống giường.

- Với cả... nó dặn tao đừng nói. Nó bảo nó muốn đi nhẹ nhàng. Nó bảo mày đang đà phát triển, đừng để chuyện của nó làm mày vướng chân.

Tao cười. Nụ cười méo xệch.

Vướng chân.

Nó coi tình cảm của tao, sự hiện diện của tao là một sự vướng víu. Hoặc nó coi chính nó là vật cản đường tao.

- Nó đi bao lâu? - Tao hỏi.

- 3 năm. Hoặc 5 năm. Thực tập sinh ngành chế biến thực phẩm. Đi tỉnh Chiba hay cái đéo gì đấy tao không nhớ rõ.

Khánh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:

- An ạ. Mày tỉnh lại đi. Cái hôm mày chở con Mai Anh đi lượn lờ, rồi về mày khoe khoang tiền nong, tao đã thấy con Ngân nó khác rồi. Đáng nhẽ nó có thể nổi điên lên chửi rủa mày nhưng nó cứ chỉ lẳng lặng hờn dỗi nhỏ nhẹ như vậy. Nó chọn cách đi con đường của nó.

Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Đôi bàn tay đã kiếm ra tiền, đã mua được xe máy, đã đấm được thằng Dũng. Nhưng đôi bàn tay ấy không giữ được một người con gái muốn rời đi.

Sự tự tin, cái vẻ ngạo nghễ "ông chủ nhỏ" mà tao dày công xây dựng suốt mấy tháng qua, bỗng chốc vỡ vụn như cái màn hình điện thoại bị rơi xuống đất.

Tao nhận ra mình vẫn chỉ là thằng trẻ con. Một thằng trẻ con hiếu thắng, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, là giữ được tất cả.

Tao mở balo. Lôi mấy gói bánh cu đơ ra.

Tao bóc một gói. Cắn một miếng.

Bánh cứng ngắc. Lạc rang ỉu xìu. Mật mía ngọt khé cổ, đắng ngắt.

Tao nhai trệu trạo, nước mắt chảy ra, rơi xuống miếng bánh dở dang.

Căn phòng 304 bên cạnh giờ đã sạch bong. Ngày mai sẽ có người khác đến ở. Sẽ có những tiếng cười nói mới, những mùi hương mới.

Sẽ không còn ai gõ cửa lúc 9 giờ tối. Không còn ai nấu canh cua rau đay. Không còn ai nắm tay tao trong túi áo khoác.

Mùa đông Hà Nội năm nay kết thúc rồi. Nhưng cái lạnh trong lòng tao thì mới chỉ bắt đầu.
Hay vl
Thớt kể đúng thời 8,9x vô lo
Haizzz
Chỉ là ký ức
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 65: Như 1 cỗ máy​

Mùng 10 Tết.

Đường Xuân Thủy ồn ào như một cái chợ vỡ. Sinh viên lục tục kéo lên nhập học, tiếng cười nói, tiếng chúc tụng, tiếng khoe lì xì vang lên khắp nơi. Không khí hân hoan, phấn khởi ngập tràn trong từng hơi thở của phố phường.

Nhưng bên trong cái ki-ốt của "Alo Phụ Kiện", không khí lạnh tanh như nhà xác.

Tao ngồi ở bàn kỹ thuật. Tóc vuốt keo cứng ngắc, bóng lộn. Tao mặc một cái sơ mi đen tuyền, cài kín cúc cổ.

Tao không cười. Không nói chuyện phiếm.

Tao cảm giác mình đang chạy một hệ điều hành ở chế độ "Safe Mode". Chỉ tải những driver cơ bản nhất để vận hành: ăn, ngủ, sửa máy, bán hàng, thu tiền. Tất cả những ứng dụng chạy nền mang tên cảm xúc, nỗi buồn, hay sự nhớ nhung đều bị tao "Disable" sạch sẽ.

Thằng Khánh ngồi bên cạnh, liếc tao một cái rồi lại cắm mặt vào màn hình. Nó biết điều không trêu chọc tao lúc này. Nó thừa hiểu, tao không buồn, tao chỉ đang đóng băng.

- Anh ơi... xem giúp em cái máy với.

Một giọng nói rụt rè vang lên.

Tao ngẩng đầu. Một con bé chắc sinh viên năm nhất năm hai gì đó đứng trước quầy. Nó mặc cái áo len màu kem, đeo kính cận, tóc buộc đuôi gà thấp. Nó ôm khư khư cái laptop cũ vào ngực, mắt rơm rớm như sắp khóc.

Hình ảnh quen thuộc đến mức làm tao nhói lên một cái trong lồng ngực. Nó giống Ngân ngày đầu tiên sang gõ cửa phòng tao nhờ sửa máy. Cũng cái vẻ lo lắng ấy, cũng sự giản dị ấy.

- Máy làm sao? - Tao hỏi, giọng đều đều, không cảm xúc.

- Em... em vừa về quê lên. Bật máy nó không lên nguồn nữa. Trong này có bài tiểu luận em chưa kịp nộp. Anh cứu em với, mất dữ liệu là em chết chắc.

Tao cầm lấy cái máy. Một con Asus đời tống.

Tao cắm sạc. Đèn báo sạc không sáng. Bấm nút nguồn. Im lìm.

Tao lật mặt sau máy, tháo pin ra.

Trong đầu tao nảy số nhanh như điện. Máy để lâu không dùng, trời nồm ẩm, bị tích điện (tĩnh điện) trên mainboard thôi. Chỉ cần tháo pin, rút sạc, giữ nút nguồn 30 giây để xả hết điện tích tụ là xong. Máy sẽ sống lại như chưa từng có cuộc chia ly.

Thời gian sửa: 1 phút. Chi phí linh kiện: 0 đồng.

Ngày xưa, tao sẽ cười, sẽ bảo "Lỗi vặt ấy mà", rồi làm ngay trước mặt nó, nhận lấy một lời cảm ơn và một cốc nước cam.

Nhưng hôm nay, tao nhìn vào đôi mắt ầng ậng nước của con bé.

Sự lương thiện có giữ được người tao thương không? Không.
Sự hào phóng có mua được vé máy bay đi Nhật không? Không.

Tao nhìn thấy nỗi sợ hãi của nó. Và tao nhận ra, nỗi sợ hãi của người khác chính là mỏ vàng của tao.

Tao đặt cái máy xuống bàn cái "cạch". Mặt tao lạnh tanh, nghiêm trọng hóa vấn đề.

- Ca này nặng đấy em.

Con bé tái mét mặt:
- Sao... sao thế ạ?

- Chết IC nguồn trên mainboard rồi. Khả năng cao là chập sâu vào chipset. Nếu không xử lý kỹ, dòng điện nó xông ngược lại là cháy luôn ổ cứng, mất sạch dữ liệu.

Tao nói trơn tru, dùng toàn thuật ngữ chuyên môn để đè bẹp sự hiểu biết ít ỏi của nó. Bài này thằng Khánh dạy tao, nhưng hôm nay tao diễn còn đạt hơn cả sư phụ.

- Thế... thế sửa hết bao nhiêu ạ? - Giọng con bé run run.

- Thay IC nguồn xịn, bóc máy, bảo hành 3 tháng. 800 nghìn.

800 nghìn.

Thằng Tùng nhân viên đang đứng lau tủ kính nghe thấy thế thì giật mình, cái khăn trên tay rơi xuống đất. Nó trố mắt nhìn tao. Nó học việc mấy tháng nay, nó biết thừa cái lỗi tĩnh điện này chả tốn xu nào. Nó định mở mồm nói gì đó.

Tao quay sang, lườm nó một cái sắc lẹm. Ánh mắt tao như lưỡi dao lam, cảnh cáo nó câm mồm nếu còn muốn nhận lương.

Thằng Tùng nuốt nước bọt, cúi xuống nhặt khăn, im thít.

Thằng Khánh ngồi bên cạnh ngừng tay, quay sang nhìn tao. Trong mắt nó có sự ngỡ ngàng. Đến một thằng lươn lẹo như nó cũng không ngờ tao chém đẹp đến thế với một con gà mờ.

- 800 nghìn ạ... - Con bé lắp bắp, tay sờ vào túi áo khoác.

Đó là toàn bộ tiền lì xì Tết của nó, hoặc tiền bố mẹ cho mang lên tiêu vặt tháng đầu năm.

- Sửa thì để máy lại. 2 tiếng sau quay lại lấy. Không sửa thì cầm về, nhưng anh không đảm bảo dữ liệu còn nguyên đâu nhé. - Tao bồi thêm một câu chốt hạ.

- Vâng... anh sửa giúp em. Miễn là cứu được dữ liệu.

Nó viết giấy biên nhận, run rẩy ký tên.

Tao ném tờ biên nhận vào ngăn kéo.

- 2 tiếng nữa quay lại.

Con bé đi khỏi. Tao cầm cái máy, đi vào góc khuất sau cái tủ linh kiện.

Tao tháo pin. Giữ nút nguồn. 1, 2, 3... 30 giây.

Lắp pin lại. Cắm sạc. Bấm nút.

Đèn sáng. Máy khởi động ro ro.

Mất đúng 1 phút.

Tao để máy đấy, quay ra ghế, bật DOTA lên đánh một ván. Tao phải để máy nằm đấy 2 tiếng cho bõ cái công "sửa chữa phức tạp" mà tao vừa vẽ ra.

Thằng Khánh kéo ghế lại gần tao, thì thầm:
- Vãi lìn. Mày chém ác thế? Bằng tao làm cả ngày đấy. Lương tâm cắn rứt không bạn tôi?

Tao click chuột mua đồ trong game, mắt không rời màn hình.

- Lương tâm cái đéo gì. Sự nể nang có mua được cái gì cho tao không? Bọn mình mở cửa hàng kinh doanh, không phải mở trại tế bần làm từ thiện.

Giọng tao ráo hoảnh. Tao nghe thấy tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù bên tai. Nó đơn điệu, lạnh lùng, giống hệt nhịp đập trong lồng ngực tao lúc này.

***

Hai tiếng sau.

Con bé quay lại. Máy chạy ngon lành. Dữ liệu còn nguyên.

Nó mừng rơn, rút ra 4 tờ 200 nghìn, đưa cho tao bằng cả hai tay.

- Em cảm ơn anh nhiều lắm ạ. May mà có anh cứu.

Tao cầm tiền. Những tờ tiền mới cứng, còn mùi giấy in. Tao không thấy áy náy. Tao thấy nó nặng. Sức nặng của sự sòng phẳng tàn nhẫn.

- Ừ. Lần sau dùng cẩn thận. - Tao nói, nhét tiền vào cái hộp bánh Danisa đựng doanh thu.

Tiếng nắp hộp đóng lại *cạch* một cái.

Tao đã bán linh hồn mình với giá 800 nghìn. Và tao thấy cái giá đó chấp nhận được.

***

Tám giờ tối.

Khánh và Tùng đã về. Chỉ còn tao ở lại cửa hàng.

Cửa cuốn kéo xuống một nửa. Tao ngồi đếm tiền. Hôm nay doanh thu kỷ lục.

Tiếng giày cao gót gõ cộp cộp ngoài cửa. Mùi nước hoa quen thuộc xộc vào.

Mai Anh.

Nó lách người qua khe cửa cuốn, bước vào.

Hôm nay nó diện một cái váy len body màu đen, ôm sát rạt, khoét ngực sâu hoắm. Bên ngoài khoác cái áo lông trắng sang chảnh.

Nó đi chúc Tết muộn các cổ đông.

Thấy tao ngồi một mình đếm tiền, mặt lầm lì, nó cười gợi đòn một cái, tiến lại gần.

- Năm mới năm me mà mặt như cái bị rách thế nhóc? - Nó đặt tay lên vai tao, ngón tay sơn đỏ miết nhẹ vào cổ áo tao. - Thất tình à? Hay để chị an ủi nhé?

Giọng nó lả lơi, mang theo hơi rượu vang thoang thoảng. Nó nghĩ tao vẫn là thằng "cu An" ngây thơ, dễ bắt nạt, dễ đỏ mặt tía tai khi bị nó trêu chọc như trước Tết.

Nhưng nó nhầm.

Tao xếp gọn xấp tiền, đập mạnh xuống bàn.

Tao từ từ xoay ghế lại.

Tao nhìn nó. Không phải cái nhìn lấm lét, né tránh. Tao nhìn thẳng vào khe ngực sâu hoắm của nó, rồi trượt dọc xuống eo, xuống đùi. Một cái nhìn suồng sã, trần trụi, đánh giá món hàng.

Mai Anh hơi khựng lại. Nó thấy lạ trước ánh mắt của tao.

Tao nhếch mép cười. Một nụ cười nhạt thếch.

Tao vươn tay ra.

Không phải để đẩy nó ra xa như lần trước.

Tao vòng tay qua eo nó. Kéo mạnh một cái.

Mai Anh mất đà, ngã dúi vào người tao. Tao kẹp chặt nó giữa hai đùi mình.

Nó giật mình, mắt mở to:
- Ê... mày làm cái gì đấy?

Tao không trả lời. Tao giữ chặt eo nó, tay kia luồn vào trong lớp áo lông, chạm vào phần lưng trần qua lớp len mỏng.

Tao ghé sát mặt vào mặt nó. Hơi thở tao phả vào môi nó.

- Chị thích lái máy bay à? - Tao hỏi, giọng khàn đục, lạnh lẽo. - Muốn lái thì phải đổ xăng cho đầy. Đừng có trêu suông, tốn thời gian lắm.

Tao siết tay mạnh hơn một chút, đủ để nó cảm thấy đau.

- Giờ chị cảm thấy làm gì được ngay tại đây nào?

Mai Anh sững sờ. Nó nhìn tao như nhìn một người xa lạ. Nó tìm kiếm sự ngại ngùng, sự bối rối của thằng An ngày xưa, nhưng không thấy đâu cả. Chỉ thấy một thằng đàn ông đang đói khát và bất cần đời.

Nó rùng mình. Một chút sợ hãi thoáng qua, nhưng ngay sau đó là sự thích thú của một kẻ đi săn vừa nhận ra con mồi đã biến thành thú dữ.

- Mày... khá đấy. - Nó thì thầm, tay quàng qua cổ tao.

Tao cười.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo