[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
các mày thông cảm cuối tuần dành thời gian cho vợ con 1 tí =)). Ra tiếp nè.

Chương 68: Câu lạc bộ​

Rằm tháng Giêng vừa qua. Cái rét buốt nhường chỗ cho kiểu thời tiết nồm ẩm đặc trưng của miền Bắc. Sàn gạch nhà hiệu bộ lúc nào cũng rịn ra một lớp mồ hôi nhơm nhớp.

Trường Thương Mại những ngày đầu năm nhộn nhịp như trẩy hội. Đám sinh viên năm nhất túm năm tụm ba dưới mấy gốc xà cừ cổ thụ. Bọn nó xúng xính trong những cái áo khoác mới tinh mùi vải, mồm tíu tít khoe nhau tiền lì xì, kể chuyện đi chùa Hà xin duyên, đi phủ Tây Hồ xin lộc. Tiếng cười đùa lanh lảnh dội vào mấy bức tường vàng ố, vang vọng khắp sân trường.

Tao đi lững thững giữa cái đám đông ồn ào ấy. Hai tay đút sâu vào túi áo khoác phao.

Cửa hàng Alo Phụ Kiện vẫn đang đẻ ra tiền đều đặn mỗi ngày. Tao không còn phải lo bữa trưa nay ăn bánh mì hay nhịn đói nữa. Tao có xe máy riêng, có một "sự nghiệp" nhỏ đút túi.

Nhưng đi giữa những nụ cười ngây thơ, vô lo vô nghĩ của đám bạn đồng trang lứa, tao tự nhiên thấy mình già chát.

Tao nhìn một thằng con trai đang gãi đầu gãi tai, lúng túng đưa phong bao lì xì đỏ chót cho con bé đi cạnh. Con bé cười bẽn lẽn, nhận lấy rồi đánh nhẹ vào vai thằng kia. Một cảnh tượng thanh xuân vườn trường đúng chuẩn.

Còn tao, đầu tao lúc này đang tự động nhảy số xem giá nhập sỉ của lô cáp sạc bọc dù sắp tới là bao nhiêu, và làm sao để ép giá bà Lan ngoài chợ Trời thêm năm trăm đồng một sợi.

Tao bị lệch pha.

Cái guồng quay kiếm tiền và cú sốc lúc Ngân rời đi đã bào mòn cái chất "sinh viên" trong tao. Tao giống một ông thợ già đội lốt thanh niên 19 tuổi. Cứ đà này, tao sẽ biến thành một cỗ máy cày tiền khô khan, não chỉ chứa mã hex và những phép tính lợi nhuận. Tao cần hít thở lại cái không khí này. Phải kiếm một cái gì đó để làm, để chứng minh mình vẫn còn thuộc về cái thế giới có tiếng chuông báo giờ ra chơi.

Chiều hôm đó, tao tạt qua cửa hàng.

Mọi thứ đang vận hành êm ru. Thằng Tùng nhân viên giờ đã cứng cáp. Nó cầm cái thẻ nhựa gạt bọt khí trên miếng dán cường lực thoăn thoắt, miệng liến thoắng tư vấn ốp lưng silicon cho hai em gái Ngoại Ngữ. Góc bên kia, thằng Khánh đang ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, gõ phím lạch cạch cứu dữ liệu ổ cứng. Long thì ngồi góc quầy, cắm mặt vào cái iPad kiểm tra file Excel doanh thu.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi vắt chân ở góc cửa.

Nắng chiều xiên qua cửa kính, soi rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa lơ lửng trong không khí. Rảnh rỗi sinh nông nổi. Ngồi im một chỗ nhìn bọn nó làm việc, tao thấy cuồng chân vãi.

Tao nhìn dòng sinh viên đi bộ lướt qua ngoài ngõ. Một thị trường tiềm năng khổng lồ đang trôi tuột đi mỗi ngày. Nếu tao có cách lùa cái đám đông mặc áo đồng phục thể dục kia vào cửa hàng, doanh thu sẽ không chỉ dừng lại ở mấy con số lẻ tẻ này.

Tao đứng dậy, vỗ vai thằng Long.

- Tao vào trường lượn một vòng đây. Xem có cái câu lạc bộ nào hay hay thì xin vào.

Long ngước lên, nhướng mày:
- Tự nhiên rửng mỡ à? Thời gian ngủ còn chả có, báu bở gì mấy cái trò sinh hoạt tập thể.

- Vào kiếm mối. Mở rộng quan hệ. Biết đâu vớt được mớ khách về dán màn hình.

Tao đáp gọn lỏn, quay lưng dắt xe phóng thẳng. Kinh doanh là phải chủ động đi tìm khách, chứ ngồi há miệng chờ sung thì có ngày chết đói.

Khu vực sảnh dãy nhà C được chăng kín các băng rôn, khẩu hiệu. Đang là đợt tuyển thành viên bổ sung của các câu lạc bộ trong trường.

Bàn trực kê dọc hành lang. Nhạc bật xập xình. Mấy anh chị khóa trên mặc áo đồng phục đứng phát tờ rơi, mồm tươi như hoa.

Tao đi chậm lại, bắt đầu quan sát và đánh giá từng cái bàn trực dưới góc nhìn của một thằng con buôn đi tìm đối tác.

Đầu tiên là CLB Nghệ thuật. Một góc sân xúm xít người. Có ba ông anh tóc dài lãng tử, mặc áo sơ mi caro phanh cúc ngực, đang ngồi gảy guitar mộc bài "Thu cuối". Xung quanh là một vòng tròn các em gái năm nhất mắt chớp chớp, tay vỗ theo nhịp, xuýt xoa khen ngợi.

Tao đứng ngoài rìa, giơ hai bàn tay mình lên nhìn.

Ngón tay tao thô ráp. Đầu ngón trỏ và ngón cái chi chít những vết xước xát nhỏ do bị đầu dây đồng đâm vào, vết chai sần do cầm tuốc nơ vít vặn ốc mỗi ngày. Kẽ móng tay thỉnh thoảng vẫn còn dính tí vệt đen của dầu máy chưa cọ sạch.

Đôi bàn tay này sinh ra để cầm mỏ hàn, không phải để gảy phím đàn. Cố chui vào đấy chỉ tổ làm nền cho mấy thằng đẹp trai vuốt tóc tán gái. Dẹp.

Đi thêm một đoạn là CLB Mùa hè xanh. Không khí ở đây hừng hực như chảo lửa. Một đám mặc áo xanh tình nguyện đang nhảy flashmob giữa sân, mồ hôi nhễ nhại. Tiếng loa cầm tay hô vang khẩu hiệu "Nhiệt huyết tuổi trẻ, cống hiến hết mình!".

Tao khoanh tay đứng xem một lúc. Tao nể sự nhiệt tình của bọn nó. Thật. Nhưng ngay lúc tiếng "cống hiến" hô lên, bụng tao réo một tiếng ùng ục.

Tao nuốt nước bọt. Nhiệt huyết không đẻ ra bát phở bò. Cống hiến không trả được tiền phòng trọ cho bà Hồng. Tầm này lo thân chưa xong, cơm chưa đủ no, vác tù và hàng tổng có mà cạp đất mà ăn. Bỏ qua.

Đến góc cuối hành lang, tao thấy một cái bàn trực được decor rất xịn. CLB Tiếng Anh. Mấy đứa sinh viên ăn mặc rất tây, đứng nói chuyện với nhau bằng thứ tiếng Anh lưu loát, phát âm gió bay vù vù.

Tao hơi ngợp. Chân bước chậm lại.

Tiếng Anh của tao chỉ dừng ở mức đọc hiểu dăm ba dòng lệnh "Error", "Next", "Install" khi cài phần mềm. Ngữ pháp thì vứt xó từ hồi thi đại học. Đứng trước mặt bọn nó, tự nhiên cái sự tự ti của thằng học sinh trường làng lại trỗi dậy. Cái hệ điều hành của bọn nó quá cao cấp, tao cắm USB boot của tao vào chắc chắn sẽ báo lỗi không tương thích. Lùi bước.

Đi hết một vòng, tao thấy chán nản. Chả có chỗ nào hợp với một thằng thực dụng, lấm lem và đầy toan tính như tao cả.

Tao quay lưng đi ra phía cổng trường. Ghé vào quán trà đá quen thuộc dưới gốc bàng.

- Cô cho cháu cốc nhân trần đá.

Tao kéo cái ghế nhựa đỏ ngồi phịch xuống, thở dài.

Tao duỗi chân ra cho đỡ mỏi. Mũi giày bata chạm vào một tờ giấy rác rơi lỏng chỏng dưới đất. Nền đất chỗ quán trà đá lúc nào cũng ẩm ướt vì nước chè đổ ra, tờ giấy dính chặt vào đế giày tao.

Tao cúi xuống, cầm tờ giấy lên, định vò nát vứt vào sọt rác.

Nhưng dòng chữ in đậm, to tướng ngay giữa tờ giấy làm tay tao khựng lại.

"BẠN CÓ BIẾT CÁCH BÁN MỘT CHIẾC LÁ RỤNG VỚI GIÁ CỦA MỘT BÔNG HỒNG?"

Dòng tít ngắn gọn, đập thẳng vào mắt, đánh trúng ngay cái dây thần kinh buôn bán trong não tao. Bán lá rụng? Bán một thứ vô giá trị với giá cắt cổ? Cái tư duy này nghe sặc mùi lùa gà, nhưng lại cực kỳ hấp dẫn với một thằng đang tìm cách bán cái ốp lưng 10 nghìn với giá 50 nghìn như tao.

Tao lấy tay vuốt phẳng tờ giấy bị lấm lem vết bùn đất.

Đọc tiếp dòng chữ nhỏ bên dưới.

"Tuyển thành viên Thế hệ mới - Câu lạc bộ Truyền thông & Marketing. Nơi những ý tưởng điên rồ nhất biến thành giá trị thực."

Truyền thông? Marketing?

Trong đầu tao, khái niệm marketing lúc này nó phèn vãi chưởng. Nó là những đêm tao lén lút đi dán decal quảng cáo "Sửa máy tính tại nhà" ở các cột điện, cửa nhà vệ sinh. Nó là những bài post Facebook sống ảo khoe hàng khoe ngực của bà Mai Anh để dụ mấy thằng ranh con vào mua tai nghe.

Tao tặc lưỡi. Bọn sinh viên này bày đặt lập câu lạc bộ, chắc chắn chúng nó phải được học mấy cái mánh khóe lươn lẹo gì đấy từ giáo trình, hoặc từ mấy ông thầy trên lớp. Nếu tao chui vào đây, học lỏm được vài chiêu bài kéo khách, biết cách viết mấy câu quảng cáo giật gân kiểu này đem về áp dụng cho cái "Alo Phụ Kiện", thì cũng bõ công. Một vụ đầu tư sinh lời.

Tao đặt cốc nhân trần xuống bàn.

Tao thò tay vào ngăn phụ của balo, lục lọi một lúc mới lôi ra được cái bút bi Thiên Long vỏ xanh xước xát. Bấm tạch tạch.

Tao đè tờ giấy lên mặt bàn nhựa dính nước. Đưa bút định điền vào cái form đăng ký in sẵn ở góc dưới tờ rơi.

Ngòi bút tắc mực.

Tao chửi thề một câu trong miệng, lật ngửa bàn tay trái lên, dùng ngòi bút vạch vạch vài đường vòng vèo lên mu bàn tay. Cảm giác mũi bi gai gai cào vào da thịt cho đến khi nét mực xanh lè trào ra đều đặn.

Tao nắn nót viết chữ.

Họ tên: Nguyễn Minh An.
SĐT: 09...

Tao xé cái góc tờ giấy đó ra, vo tròn phần còn lại vứt đi.

Tao đứng dậy, trả ba nghìn tiền nước, rồi đi bộ ngược lại vào trong trường. Bàn trực của bọn nó nằm ở khu nhà D, khuất sau một tấm standee to đùng.

Mấy đứa ngồi trực bàn đang bấm điện thoại, thấy tao bước tới thì ngẩng lên, mỉm cười chuẩn bị bài ca chào mừng.

Tao không nói gì, đặt cái mẩu giấy lấm lem bùn đất, có in hằn một nửa vết giày của tao lên mặt bàn phủ khăn trải bàn trắng muốt.

- Cho tớ nộp đơn.

Tao nói xong, quay gót bước đi luôn, không đợi chúng nó phản ứng với cái form đăng ký bẩn thỉu nhất lịch sử câu lạc bộ.

Tao bước ra khỏi cổng trường. Trời Hà Nội tháng Giêng vẫn âm u, gió lùa qua tán cây xà cừ nghe xào xạc.

Tao cho tay vào túi áo khoác, huýt sáo một đoạn nhạc không tên. Lòng khấp khởi tính toán xem mất bao nhiêu thời gian để moi được bí kíp của bọn nó rồi áp dụng vào cái cửa hàng ngoài ngõ.

Lúc ấy, tao hoàn toàn không biết rằng, cái quyết định nộp mẩu giấy dính bùn đó sẽ đập đi xây lại toàn bộ cái hệ điều hành lươn lẹo, vặt vãnh trong đầu tao, mở ra một cuộc chơi mà ở đó, cái giá phải trả không chỉ tính bằng tiền.
 

Ly Kai

Yếu sinh lý
các mày thông cảm cuối tuần dành thời gian cho vợ con 1 tí =)). Ra tiếp nè.

Chương 68: Câu lạc bộ​

Rằm tháng Giêng vừa qua. Cái rét buốt nhường chỗ cho kiểu thời tiết nồm ẩm đặc trưng của miền Bắc. Sàn gạch nhà hiệu bộ lúc nào cũng rịn ra một lớp mồ hôi nhơm nhớp.

Trường Thương Mại những ngày đầu năm nhộn nhịp như trẩy hội. Đám sinh viên năm nhất túm năm tụm ba dưới mấy gốc xà cừ cổ thụ. Bọn nó xúng xính trong những cái áo khoác mới tinh mùi vải, mồm tíu tít khoe nhau tiền lì xì, kể chuyện đi chùa Hà xin duyên, đi phủ Tây Hồ xin lộc. Tiếng cười đùa lanh lảnh dội vào mấy bức tường vàng ố, vang vọng khắp sân trường.

Tao đi lững thững giữa cái đám đông ồn ào ấy. Hai tay đút sâu vào túi áo khoác phao.

Cửa hàng Alo Phụ Kiện vẫn đang đẻ ra tiền đều đặn mỗi ngày. Tao không còn phải lo bữa trưa nay ăn bánh mì hay nhịn đói nữa. Tao có xe máy riêng, có một "sự nghiệp" nhỏ đút túi.

Nhưng đi giữa những nụ cười ngây thơ, vô lo vô nghĩ của đám bạn đồng trang lứa, tao tự nhiên thấy mình già chát.

Tao nhìn một thằng con trai đang gãi đầu gãi tai, lúng túng đưa phong bao lì xì đỏ chót cho con bé đi cạnh. Con bé cười bẽn lẽn, nhận lấy rồi đánh nhẹ vào vai thằng kia. Một cảnh tượng thanh xuân vườn trường đúng chuẩn.

Còn tao, đầu tao lúc này đang tự động nhảy số xem giá nhập sỉ của lô cáp sạc bọc dù sắp tới là bao nhiêu, và làm sao để ép giá bà Lan ngoài chợ Trời thêm năm trăm đồng một sợi.

Tao bị lệch pha.

Cái guồng quay kiếm tiền và cú sốc lúc Ngân rời đi đã bào mòn cái chất "sinh viên" trong tao. Tao giống một ông thợ già đội lốt thanh niên 19 tuổi. Cứ đà này, tao sẽ biến thành một cỗ máy cày tiền khô khan, não chỉ chứa mã hex và những phép tính lợi nhuận. Tao cần hít thở lại cái không khí này. Phải kiếm một cái gì đó để làm, để chứng minh mình vẫn còn thuộc về cái thế giới có tiếng chuông báo giờ ra chơi.

Chiều hôm đó, tao tạt qua cửa hàng.

Mọi thứ đang vận hành êm ru. Thằng Tùng nhân viên giờ đã cứng cáp. Nó cầm cái thẻ nhựa gạt bọt khí trên miếng dán cường lực thoăn thoắt, miệng liến thoắng tư vấn ốp lưng silicon cho hai em gái Ngoại Ngữ. Góc bên kia, thằng Khánh đang ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, gõ phím lạch cạch cứu dữ liệu ổ cứng. Long thì ngồi góc quầy, cắm mặt vào cái iPad kiểm tra file Excel doanh thu.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi vắt chân ở góc cửa.

Nắng chiều xiên qua cửa kính, soi rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa lơ lửng trong không khí. Rảnh rỗi sinh nông nổi. Ngồi im một chỗ nhìn bọn nó làm việc, tao thấy cuồng chân vãi.

Tao nhìn dòng sinh viên đi bộ lướt qua ngoài ngõ. Một thị trường tiềm năng khổng lồ đang trôi tuột đi mỗi ngày. Nếu tao có cách lùa cái đám đông mặc áo đồng phục thể dục kia vào cửa hàng, doanh thu sẽ không chỉ dừng lại ở mấy con số lẻ tẻ này.

Tao đứng dậy, vỗ vai thằng Long.

- Tao vào trường lượn một vòng đây. Xem có cái câu lạc bộ nào hay hay thì xin vào.

Long ngước lên, nhướng mày:
- Tự nhiên rửng mỡ à? Thời gian ngủ còn chả có, báu bở gì mấy cái trò sinh hoạt tập thể.

- Vào kiếm mối. Mở rộng quan hệ. Biết đâu vớt được mớ khách về dán màn hình.

Tao đáp gọn lỏn, quay lưng dắt xe phóng thẳng. Kinh doanh là phải chủ động đi tìm khách, chứ ngồi há miệng chờ sung thì có ngày chết đói.

Khu vực sảnh dãy nhà C được chăng kín các băng rôn, khẩu hiệu. Đang là đợt tuyển thành viên bổ sung của các câu lạc bộ trong trường.

Bàn trực kê dọc hành lang. Nhạc bật xập xình. Mấy anh chị khóa trên mặc áo đồng phục đứng phát tờ rơi, mồm tươi như hoa.

Tao đi chậm lại, bắt đầu quan sát và đánh giá từng cái bàn trực dưới góc nhìn của một thằng con buôn đi tìm đối tác.

Đầu tiên là CLB Nghệ thuật. Một góc sân xúm xít người. Có ba ông anh tóc dài lãng tử, mặc áo sơ mi caro phanh cúc ngực, đang ngồi gảy guitar mộc bài "Thu cuối". Xung quanh là một vòng tròn các em gái năm nhất mắt chớp chớp, tay vỗ theo nhịp, xuýt xoa khen ngợi.

Tao đứng ngoài rìa, giơ hai bàn tay mình lên nhìn.

Ngón tay tao thô ráp. Đầu ngón trỏ và ngón cái chi chít những vết xước xát nhỏ do bị đầu dây đồng đâm vào, vết chai sần do cầm tuốc nơ vít vặn ốc mỗi ngày. Kẽ móng tay thỉnh thoảng vẫn còn dính tí vệt đen của dầu máy chưa cọ sạch.

Đôi bàn tay này sinh ra để cầm mỏ hàn, không phải để gảy phím đàn. Cố chui vào đấy chỉ tổ làm nền cho mấy thằng đẹp trai vuốt tóc tán gái. Dẹp.

Đi thêm một đoạn là CLB Mùa hè xanh. Không khí ở đây hừng hực như chảo lửa. Một đám mặc áo xanh tình nguyện đang nhảy flashmob giữa sân, mồ hôi nhễ nhại. Tiếng loa cầm tay hô vang khẩu hiệu "Nhiệt huyết tuổi trẻ, cống hiến hết mình!".

Tao khoanh tay đứng xem một lúc. Tao nể sự nhiệt tình của bọn nó. Thật. Nhưng ngay lúc tiếng "cống hiến" hô lên, bụng tao réo một tiếng ùng ục.

Tao nuốt nước bọt. Nhiệt huyết không đẻ ra bát phở bò. Cống hiến không trả được tiền phòng trọ cho bà Hồng. Tầm này lo thân chưa xong, cơm chưa đủ no, vác tù và hàng tổng có mà cạp đất mà ăn. Bỏ qua.

Đến góc cuối hành lang, tao thấy một cái bàn trực được decor rất xịn. CLB Tiếng Anh. Mấy đứa sinh viên ăn mặc rất tây, đứng nói chuyện với nhau bằng thứ tiếng Anh lưu loát, phát âm gió bay vù vù.

Tao hơi ngợp. Chân bước chậm lại.

Tiếng Anh của tao chỉ dừng ở mức đọc hiểu dăm ba dòng lệnh "Error", "Next", "Install" khi cài phần mềm. Ngữ pháp thì vứt xó từ hồi thi đại học. Đứng trước mặt bọn nó, tự nhiên cái sự tự ti của thằng học sinh trường làng lại trỗi dậy. Cái hệ điều hành của bọn nó quá cao cấp, tao cắm USB boot của tao vào chắc chắn sẽ báo lỗi không tương thích. Lùi bước.

Đi hết một vòng, tao thấy chán nản. Chả có chỗ nào hợp với một thằng thực dụng, lấm lem và đầy toan tính như tao cả.

Tao quay lưng đi ra phía cổng trường. Ghé vào quán trà đá quen thuộc dưới gốc bàng.

- Cô cho cháu cốc nhân trần đá.

Tao kéo cái ghế nhựa đỏ ngồi phịch xuống, thở dài.

Tao duỗi chân ra cho đỡ mỏi. Mũi giày bata chạm vào một tờ giấy rác rơi lỏng chỏng dưới đất. Nền đất chỗ quán trà đá lúc nào cũng ẩm ướt vì nước chè đổ ra, tờ giấy dính chặt vào đế giày tao.

Tao cúi xuống, cầm tờ giấy lên, định vò nát vứt vào sọt rác.

Nhưng dòng chữ in đậm, to tướng ngay giữa tờ giấy làm tay tao khựng lại.

"BẠN CÓ BIẾT CÁCH BÁN MỘT CHIẾC LÁ RỤNG VỚI GIÁ CỦA MỘT BÔNG HỒNG?"

Dòng tít ngắn gọn, đập thẳng vào mắt, đánh trúng ngay cái dây thần kinh buôn bán trong não tao. Bán lá rụng? Bán một thứ vô giá trị với giá cắt cổ? Cái tư duy này nghe sặc mùi lùa gà, nhưng lại cực kỳ hấp dẫn với một thằng đang tìm cách bán cái ốp lưng 10 nghìn với giá 50 nghìn như tao.

Tao lấy tay vuốt phẳng tờ giấy bị lấm lem vết bùn đất.

Đọc tiếp dòng chữ nhỏ bên dưới.

"Tuyển thành viên Thế hệ mới - Câu lạc bộ Truyền thông & Marketing. Nơi những ý tưởng điên rồ nhất biến thành giá trị thực."

Truyền thông? Marketing?

Trong đầu tao, khái niệm marketing lúc này nó phèn vãi chưởng. Nó là những đêm tao lén lút đi dán decal quảng cáo "Sửa máy tính tại nhà" ở các cột điện, cửa nhà vệ sinh. Nó là những bài post Facebook sống ảo khoe hàng khoe ngực của bà Mai Anh để dụ mấy thằng ranh con vào mua tai nghe.

Tao tặc lưỡi. Bọn sinh viên này bày đặt lập câu lạc bộ, chắc chắn chúng nó phải được học mấy cái mánh khóe lươn lẹo gì đấy từ giáo trình, hoặc từ mấy ông thầy trên lớp. Nếu tao chui vào đây, học lỏm được vài chiêu bài kéo khách, biết cách viết mấy câu quảng cáo giật gân kiểu này đem về áp dụng cho cái "Alo Phụ Kiện", thì cũng bõ công. Một vụ đầu tư sinh lời.

Tao đặt cốc nhân trần xuống bàn.

Tao thò tay vào ngăn phụ của balo, lục lọi một lúc mới lôi ra được cái bút bi Thiên Long vỏ xanh xước xát. Bấm tạch tạch.

Tao đè tờ giấy lên mặt bàn nhựa dính nước. Đưa bút định điền vào cái form đăng ký in sẵn ở góc dưới tờ rơi.

Ngòi bút tắc mực.

Tao chửi thề một câu trong miệng, lật ngửa bàn tay trái lên, dùng ngòi bút vạch vạch vài đường vòng vèo lên mu bàn tay. Cảm giác mũi bi gai gai cào vào da thịt cho đến khi nét mực xanh lè trào ra đều đặn.

Tao nắn nót viết chữ.

Họ tên: Nguyễn Minh An.
SĐT: 09...

Tao xé cái góc tờ giấy đó ra, vo tròn phần còn lại vứt đi.

Tao đứng dậy, trả ba nghìn tiền nước, rồi đi bộ ngược lại vào trong trường. Bàn trực của bọn nó nằm ở khu nhà D, khuất sau một tấm standee to đùng.

Mấy đứa ngồi trực bàn đang bấm điện thoại, thấy tao bước tới thì ngẩng lên, mỉm cười chuẩn bị bài ca chào mừng.

Tao không nói gì, đặt cái mẩu giấy lấm lem bùn đất, có in hằn một nửa vết giày của tao lên mặt bàn phủ khăn trải bàn trắng muốt.

- Cho tớ nộp đơn.

Tao nói xong, quay gót bước đi luôn, không đợi chúng nó phản ứng với cái form đăng ký bẩn thỉu nhất lịch sử câu lạc bộ.

Tao bước ra khỏi cổng trường. Trời Hà Nội tháng Giêng vẫn âm u, gió lùa qua tán cây xà cừ nghe xào xạc.

Tao cho tay vào túi áo khoác, huýt sáo một đoạn nhạc không tên. Lòng khấp khởi tính toán xem mất bao nhiêu thời gian để moi được bí kíp của bọn nó rồi áp dụng vào cái cửa hàng ngoài ngõ.

Lúc ấy, tao hoàn toàn không biết rằng, cái quyết định nộp mẩu giấy dính bùn đó sẽ đập đi xây lại toàn bộ cái hệ điều hành lươn lẹo, vặt vãnh trong đầu tao, mở ra một cuộc chơi mà ở đó, cái giá phải trả không chỉ tính bằng tiền.
Hơi ngắn đó ku
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý
các mày thông cảm cuối tuần dành thời gian cho vợ con 1 tí =)). Ra tiếp nè.

Chương 68: Câu lạc bộ​

Rằm tháng Giêng vừa qua. Cái rét buốt nhường chỗ cho kiểu thời tiết nồm ẩm đặc trưng của miền Bắc. Sàn gạch nhà hiệu bộ lúc nào cũng rịn ra một lớp mồ hôi nhơm nhớp.

Trường Thương Mại những ngày đầu năm nhộn nhịp như trẩy hội. Đám sinh viên năm nhất túm năm tụm ba dưới mấy gốc xà cừ cổ thụ. Bọn nó xúng xính trong những cái áo khoác mới tinh mùi vải, mồm tíu tít khoe nhau tiền lì xì, kể chuyện đi chùa Hà xin duyên, đi phủ Tây Hồ xin lộc. Tiếng cười đùa lanh lảnh dội vào mấy bức tường vàng ố, vang vọng khắp sân trường.

Tao đi lững thững giữa cái đám đông ồn ào ấy. Hai tay đút sâu vào túi áo khoác phao.

Cửa hàng Alo Phụ Kiện vẫn đang đẻ ra tiền đều đặn mỗi ngày. Tao không còn phải lo bữa trưa nay ăn bánh mì hay nhịn đói nữa. Tao có xe máy riêng, có một "sự nghiệp" nhỏ đút túi.

Nhưng đi giữa những nụ cười ngây thơ, vô lo vô nghĩ của đám bạn đồng trang lứa, tao tự nhiên thấy mình già chát.

Tao nhìn một thằng con trai đang gãi đầu gãi tai, lúng túng đưa phong bao lì xì đỏ chót cho con bé đi cạnh. Con bé cười bẽn lẽn, nhận lấy rồi đánh nhẹ vào vai thằng kia. Một cảnh tượng thanh xuân vườn trường đúng chuẩn.

Còn tao, đầu tao lúc này đang tự động nhảy số xem giá nhập sỉ của lô cáp sạc bọc dù sắp tới là bao nhiêu, và làm sao để ép giá bà Lan ngoài chợ Trời thêm năm trăm đồng một sợi.

Tao bị lệch pha.

Cái guồng quay kiếm tiền và cú sốc lúc Ngân rời đi đã bào mòn cái chất "sinh viên" trong tao. Tao giống một ông thợ già đội lốt thanh niên 19 tuổi. Cứ đà này, tao sẽ biến thành một cỗ máy cày tiền khô khan, não chỉ chứa mã hex và những phép tính lợi nhuận. Tao cần hít thở lại cái không khí này. Phải kiếm một cái gì đó để làm, để chứng minh mình vẫn còn thuộc về cái thế giới có tiếng chuông báo giờ ra chơi.

Chiều hôm đó, tao tạt qua cửa hàng.

Mọi thứ đang vận hành êm ru. Thằng Tùng nhân viên giờ đã cứng cáp. Nó cầm cái thẻ nhựa gạt bọt khí trên miếng dán cường lực thoăn thoắt, miệng liến thoắng tư vấn ốp lưng silicon cho hai em gái Ngoại Ngữ. Góc bên kia, thằng Khánh đang ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, gõ phím lạch cạch cứu dữ liệu ổ cứng. Long thì ngồi góc quầy, cắm mặt vào cái iPad kiểm tra file Excel doanh thu.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi vắt chân ở góc cửa.

Nắng chiều xiên qua cửa kính, soi rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa lơ lửng trong không khí. Rảnh rỗi sinh nông nổi. Ngồi im một chỗ nhìn bọn nó làm việc, tao thấy cuồng chân vãi.

Tao nhìn dòng sinh viên đi bộ lướt qua ngoài ngõ. Một thị trường tiềm năng khổng lồ đang trôi tuột đi mỗi ngày. Nếu tao có cách lùa cái đám đông mặc áo đồng phục thể dục kia vào cửa hàng, doanh thu sẽ không chỉ dừng lại ở mấy con số lẻ tẻ này.

Tao đứng dậy, vỗ vai thằng Long.

- Tao vào trường lượn một vòng đây. Xem có cái câu lạc bộ nào hay hay thì xin vào.

Long ngước lên, nhướng mày:
- Tự nhiên rửng mỡ à? Thời gian ngủ còn chả có, báu bở gì mấy cái trò sinh hoạt tập thể.

- Vào kiếm mối. Mở rộng quan hệ. Biết đâu vớt được mớ khách về dán màn hình.

Tao đáp gọn lỏn, quay lưng dắt xe phóng thẳng. Kinh doanh là phải chủ động đi tìm khách, chứ ngồi há miệng chờ sung thì có ngày chết đói.

Khu vực sảnh dãy nhà C được chăng kín các băng rôn, khẩu hiệu. Đang là đợt tuyển thành viên bổ sung của các câu lạc bộ trong trường.

Bàn trực kê dọc hành lang. Nhạc bật xập xình. Mấy anh chị khóa trên mặc áo đồng phục đứng phát tờ rơi, mồm tươi như hoa.

Tao đi chậm lại, bắt đầu quan sát và đánh giá từng cái bàn trực dưới góc nhìn của một thằng con buôn đi tìm đối tác.

Đầu tiên là CLB Nghệ thuật. Một góc sân xúm xít người. Có ba ông anh tóc dài lãng tử, mặc áo sơ mi caro phanh cúc ngực, đang ngồi gảy guitar mộc bài "Thu cuối". Xung quanh là một vòng tròn các em gái năm nhất mắt chớp chớp, tay vỗ theo nhịp, xuýt xoa khen ngợi.

Tao đứng ngoài rìa, giơ hai bàn tay mình lên nhìn.

Ngón tay tao thô ráp. Đầu ngón trỏ và ngón cái chi chít những vết xước xát nhỏ do bị đầu dây đồng đâm vào, vết chai sần do cầm tuốc nơ vít vặn ốc mỗi ngày. Kẽ móng tay thỉnh thoảng vẫn còn dính tí vệt đen của dầu máy chưa cọ sạch.

Đôi bàn tay này sinh ra để cầm mỏ hàn, không phải để gảy phím đàn. Cố chui vào đấy chỉ tổ làm nền cho mấy thằng đẹp trai vuốt tóc tán gái. Dẹp.

Đi thêm một đoạn là CLB Mùa hè xanh. Không khí ở đây hừng hực như chảo lửa. Một đám mặc áo xanh tình nguyện đang nhảy flashmob giữa sân, mồ hôi nhễ nhại. Tiếng loa cầm tay hô vang khẩu hiệu "Nhiệt huyết tuổi trẻ, cống hiến hết mình!".

Tao khoanh tay đứng xem một lúc. Tao nể sự nhiệt tình của bọn nó. Thật. Nhưng ngay lúc tiếng "cống hiến" hô lên, bụng tao réo một tiếng ùng ục.

Tao nuốt nước bọt. Nhiệt huyết không đẻ ra bát phở bò. Cống hiến không trả được tiền phòng trọ cho bà Hồng. Tầm này lo thân chưa xong, cơm chưa đủ no, vác tù và hàng tổng có mà cạp đất mà ăn. Bỏ qua.

Đến góc cuối hành lang, tao thấy một cái bàn trực được decor rất xịn. CLB Tiếng Anh. Mấy đứa sinh viên ăn mặc rất tây, đứng nói chuyện với nhau bằng thứ tiếng Anh lưu loát, phát âm gió bay vù vù.

Tao hơi ngợp. Chân bước chậm lại.

Tiếng Anh của tao chỉ dừng ở mức đọc hiểu dăm ba dòng lệnh "Error", "Next", "Install" khi cài phần mềm. Ngữ pháp thì vứt xó từ hồi thi đại học. Đứng trước mặt bọn nó, tự nhiên cái sự tự ti của thằng học sinh trường làng lại trỗi dậy. Cái hệ điều hành của bọn nó quá cao cấp, tao cắm USB boot của tao vào chắc chắn sẽ báo lỗi không tương thích. Lùi bước.

Đi hết một vòng, tao thấy chán nản. Chả có chỗ nào hợp với một thằng thực dụng, lấm lem và đầy toan tính như tao cả.

Tao quay lưng đi ra phía cổng trường. Ghé vào quán trà đá quen thuộc dưới gốc bàng.

- Cô cho cháu cốc nhân trần đá.

Tao kéo cái ghế nhựa đỏ ngồi phịch xuống, thở dài.

Tao duỗi chân ra cho đỡ mỏi. Mũi giày bata chạm vào một tờ giấy rác rơi lỏng chỏng dưới đất. Nền đất chỗ quán trà đá lúc nào cũng ẩm ướt vì nước chè đổ ra, tờ giấy dính chặt vào đế giày tao.

Tao cúi xuống, cầm tờ giấy lên, định vò nát vứt vào sọt rác.

Nhưng dòng chữ in đậm, to tướng ngay giữa tờ giấy làm tay tao khựng lại.

"BẠN CÓ BIẾT CÁCH BÁN MỘT CHIẾC LÁ RỤNG VỚI GIÁ CỦA MỘT BÔNG HỒNG?"

Dòng tít ngắn gọn, đập thẳng vào mắt, đánh trúng ngay cái dây thần kinh buôn bán trong não tao. Bán lá rụng? Bán một thứ vô giá trị với giá cắt cổ? Cái tư duy này nghe sặc mùi lùa gà, nhưng lại cực kỳ hấp dẫn với một thằng đang tìm cách bán cái ốp lưng 10 nghìn với giá 50 nghìn như tao.

Tao lấy tay vuốt phẳng tờ giấy bị lấm lem vết bùn đất.

Đọc tiếp dòng chữ nhỏ bên dưới.

"Tuyển thành viên Thế hệ mới - Câu lạc bộ Truyền thông & Marketing. Nơi những ý tưởng điên rồ nhất biến thành giá trị thực."

Truyền thông? Marketing?

Trong đầu tao, khái niệm marketing lúc này nó phèn vãi chưởng. Nó là những đêm tao lén lút đi dán decal quảng cáo "Sửa máy tính tại nhà" ở các cột điện, cửa nhà vệ sinh. Nó là những bài post Facebook sống ảo khoe hàng khoe ngực của bà Mai Anh để dụ mấy thằng ranh con vào mua tai nghe.

Tao tặc lưỡi. Bọn sinh viên này bày đặt lập câu lạc bộ, chắc chắn chúng nó phải được học mấy cái mánh khóe lươn lẹo gì đấy từ giáo trình, hoặc từ mấy ông thầy trên lớp. Nếu tao chui vào đây, học lỏm được vài chiêu bài kéo khách, biết cách viết mấy câu quảng cáo giật gân kiểu này đem về áp dụng cho cái "Alo Phụ Kiện", thì cũng bõ công. Một vụ đầu tư sinh lời.

Tao đặt cốc nhân trần xuống bàn.

Tao thò tay vào ngăn phụ của balo, lục lọi một lúc mới lôi ra được cái bút bi Thiên Long vỏ xanh xước xát. Bấm tạch tạch.

Tao đè tờ giấy lên mặt bàn nhựa dính nước. Đưa bút định điền vào cái form đăng ký in sẵn ở góc dưới tờ rơi.

Ngòi bút tắc mực.

Tao chửi thề một câu trong miệng, lật ngửa bàn tay trái lên, dùng ngòi bút vạch vạch vài đường vòng vèo lên mu bàn tay. Cảm giác mũi bi gai gai cào vào da thịt cho đến khi nét mực xanh lè trào ra đều đặn.

Tao nắn nót viết chữ.

Họ tên: Nguyễn Minh An.
SĐT: 09...

Tao xé cái góc tờ giấy đó ra, vo tròn phần còn lại vứt đi.

Tao đứng dậy, trả ba nghìn tiền nước, rồi đi bộ ngược lại vào trong trường. Bàn trực của bọn nó nằm ở khu nhà D, khuất sau một tấm standee to đùng.

Mấy đứa ngồi trực bàn đang bấm điện thoại, thấy tao bước tới thì ngẩng lên, mỉm cười chuẩn bị bài ca chào mừng.

Tao không nói gì, đặt cái mẩu giấy lấm lem bùn đất, có in hằn một nửa vết giày của tao lên mặt bàn phủ khăn trải bàn trắng muốt.

- Cho tớ nộp đơn.

Tao nói xong, quay gót bước đi luôn, không đợi chúng nó phản ứng với cái form đăng ký bẩn thỉu nhất lịch sử câu lạc bộ.

Tao bước ra khỏi cổng trường. Trời Hà Nội tháng Giêng vẫn âm u, gió lùa qua tán cây xà cừ nghe xào xạc.

Tao cho tay vào túi áo khoác, huýt sáo một đoạn nhạc không tên. Lòng khấp khởi tính toán xem mất bao nhiêu thời gian để moi được bí kíp của bọn nó rồi áp dụng vào cái cửa hàng ngoài ngõ.

Lúc ấy, tao hoàn toàn không biết rằng, cái quyết định nộp mẩu giấy dính bùn đó sẽ đập đi xây lại toàn bộ cái hệ điều hành lươn lẹo, vặt vãnh trong đầu tao, mở ra một cuộc chơi mà ở đó, cái giá phải trả không chỉ tính bằng tiền.
Ngắn thế. Thêm đê
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Nay đến đây thôi, mai tiếp nhé các bác =))

Chương 69: Phỏng vấn​

Lưỡi dao lam lách vào mép viền con iPhone 4s. Màn hình vỡ nát bét, những mảnh kính li ti rơi lạo xạo xuống mặt bàn cao su. Tao nín thở, bẩy nhẹ tay. Băm nát cái cáp màn hình bây giờ là đền ốm.

Điện thoại trong túi quần rung bần bật, kéo theo một điệu nhạc chuông mặc định chói tai.

Số lạ.

Tao đặt con dao lam xuống, chùi tay vào cái giẻ lau dính đầy keo, bắt máy.

- Alo.

- Dạ, xin lỗi đây có phải là số điện thoại của bạn Nguyễn Minh An không ạ?

Một giọng nữ trong trẻo, tiêu chuẩn, ngọt xớt như mấy em tổng đài viên Viettel vang lên.

- Đúng rồi. Ai đấy?

- Chào An, mình gọi từ Ban Nhân sự của Câu lạc bộ Truyền thông và Marketing trường Đại học Thương Mại. Xin chúc mừng An đã vượt qua vòng duyệt đơn. Câu lạc bộ mời An đến tham gia vòng phỏng vấn trực tiếp vào 2 giờ chiều thứ Bảy tuần này tại phòng D204 ạ.

Tao nhăn mặt, đảo mắt nhìn lên trần nhà.

Một cái câu lạc bộ sinh viên rách việc. Nộp cái mẩu giấy lấm lem bùn đất, xé nham nhở từ tờ rơi mà cũng qua được vòng duyệt đơn. Lại còn bày đặt ban nhân sự, phỏng vấn trực tiếp. Bọn sinh viên nhiễm phim tổng tài, làm màu cứ như thi tuyển vào tập đoàn đa quốc gia không bằng.

Trong đầu tao rủa thầm: "Lằng nhằng vãi lìn".

Nhưng tao liếc nhìn đống ốp lưng đang ế chỏng chơ trên kệ kính. Bài toán doanh thu tháng này đang chững lại. Lòng tham muốn moi móc vài cái bí kíp lùa gà, viết bài giật gân của bọn sinh viên này lại trỗi dậy, đè bẹp sự khó chịu.

- D204 đúng không? Mình nhận thông báo qua mail hay tin nhắn?

- Dạ, bọn mình sẽ gửi mail xác nhận chi tiết. An nhớ mang theo thẻ sinh viên và trang phục lịch sự nhé.

- Ok. Cảm ơn. Tớ biết rồi.

Tao cúp máy cái rụp. Không một lời cảm ơn xã giao. Tao quay lại với cái màn hình iPhone vỡ vụn. Việc trước mắt là kiếm ba trăm nghìn tiền công thay màn đã, dăm ba cái phỏng vấn tính sau.

***

Đầu giờ chiều thứ Bảy.

Tao mở cái tủ vải ọp ẹp, lôi ra chiếc áo sơ mi trắng Việt Tiến và cái quần âu đen. Đây là bộ đồ đắt tiền nhất tao sắm từ lúc mở cửa hàng, thường chỉ mặc lúc đi gặp mối buôn lớn hoặc đi đàm phán mặt bằng.

Tao mặc đồ, cài cúc lên tận cổ, đứng soi mình trước cái gương treo tường. Tóc tai vuốt keo gọn gàng. Giao diện sáng sủa, không còn một tí bụi bặm dầu mỡ nào.

Thằng Khánh đang nằm ườn trên đệm mút, tay lướt Facebook nhoay nhoáy. Nó ngước mắt lên nhìn tao, huýt sáo một tiếng rõ to.

- Ái chà chà. Giao diện này đi đâu đây? Đi họp nhóm đa cấp à? Hay đi chăn rau sạch? Có em nào ngon không cho tao đi họp với.

Tao xịt một hơi khử mùi X-Men, với lấy chùm chìa khóa xe Wave trên bàn.

- Đi phỏng vấn câu lạc bộ. Kiếm mối marketing cho cửa hàng. Mày ở nhà lát ra trông quán, khách gọi thay pin thì lo mà làm.

Khánh cười hô hố, lăn lộn trên đệm:
- Vãi cả phỏng vấn câu lạc bộ. Mày rảnh háng thật đấy An ạ.

Tao không thèm chấp, mở cửa bước ra ngoài.

***

Khu nhà D chiều cuối tuần đông nghẹt.

Bên ngoài hành lang phòng D204, một đám sinh viên năm nhất đang ngồi xếp hàng dọc theo mấy cái ghế nhựa.

Tao bước dọc hành lang, đưa mắt quan sát.

Khung cảnh hài hước vãi chưởng. Đứa nào đứa nấy mặt mũi căng thẳng như sắp bước vào phòng thi đại học lần hai. Có thằng mặc cái áo vest rộng thùng thình, vai xệ xuống, chắc mượn của ông bô ở nhà. Có đứa con gái thì trát phấn trắng bệch, môi đỏ chót, tay ôm khư khư một xấp tài liệu in màu A4. Chúng nó lẩm nhẩm học thuộc lòng kịch bản giới thiệu bản thân, trán rịn mồ hôi.

Tao đi thẳng vào giữa đám đông ấy. Tay đút túi quần, không cầm theo bất cứ một mẩu giấy nào ngoài cái điện thoại.

Tao tìm một chỗ trống cuối hàng, ngồi phịch xuống, vắt chân chữ ngũ.

So với sự run rẩy, hồi hộp của đám sinh viên kia, tao thấy mình lạc quẻ hoàn toàn. Tao ngồi tựa lưng vào tường, mặt lạnh tanh. Tao nhìn chúng nó như một thằng đạo diễn đang xem một vở hài kịch nghiệp dư.

Chúng mày sợ cái gì? Sợ một đám anh chị khóa trên hơn tao một hai tuổi à?

Tao đã từng đứng trước mặt những gã như Tuấn Gà, từng cãi tay đôi với đám khách hàng chí phèo. Cái áp lực của cái phòng phỏng vấn sinh viên này, với tao, nó nhẹ như lông hồng.

- Nguyễn Minh An.

Một giọng nữ vang lên từ cửa phòng.

Tao đứng dậy, rút tay ra khỏi túi quần, lững thững bước tới.

***

Bên trong phòng D204.

Ba cái bàn giáo viên được ghép lại thành hình chữ U. Bố cục y hệt mấy chương trình thực tế trên tivi.

Có ba người ngồi ghế giám khảo. Hai người ngồi hai bên trông khá trẻ, một nam một nữ, ăn mặc năng động, trước mặt có tấm biển mica ghi "Trưởng ban".

Nhưng ánh mắt tao lập tức bị hút chặt vào người ngồi ở vị trí trung tâm.

Một cô gái.

Khác biệt hoàn toàn với sự ồn ào và làm màu của đám sinh viên bên ngoài. Nó mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh rêu nhạt, cổ chữ V khoét vừa phải, thanh lịch nhưng kín đáo. Tóc đen xõa ngang vai, uốn lọn nhẹ ở phần đuôi.

Khuôn mặt nó không trang điểm cầu kỳ, không có son đỏ chót hay eyeliner sắc lẹm như Mai Anh. Nhưng nó toát lên một vẻ sắc sảo, lạnh lùng và cực kỳ tập trung.

Nó đang cúi xuống đọc cái form đăng ký lấm lem bùn đất của tao.

Tao bước tới, kéo cái ghế nhựa đặt ở giữa chữ U. Chân ghế cà xuống nền gạch kêu một tiếng "két" chói tai.

Nó ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đen láy, sâu thẳm nhìn thẳng vào tao. Ánh mắt đó chạm đến đâu, tao có cảm giác như bị một cái máy quét mã vạch quét qua đến đấy. Không một chút biểu cảm thừa, không có nụ cười xã giao chào đón.

Lê Thu Hạ. Tấm biển mica trước mặt ghi rõ tên và chức danh: Phó Chủ nhiệm.

Xinh. Một cái đẹp rất gai góc. Có thể nói đây là đứa con gái xinh nhất, sắc nét nhất từ trước đến giờ tao chạm mặt.

Tao ngồi xuống ghế. Lưng thẳng. Sẵn sàng cho mấy câu hỏi ngớ ngẩn kiểu "Điểm mạnh điểm yếu của em là gì?".

Đúng lúc đó, chiếc quạt trần trên đỉnh đầu đang quay tít bỗng chém gió mạnh một nhịp. Nó phả một luồng gió mát rượi từ phía dãy bàn giám khảo xuống thẳng chỗ tao ngồi.

Cùng với luồng gió ấy, một mùi hương lướt qua.

Tao khựng lại.

Toàn bộ cái vỏ bọc lỳ lợm, bất cần, tự tin của một thằng "chủ cửa hàng" tao vừa đắp lên người bỗng nhiên vỡ vụn trong tích tắc.

Không phải mùi nước hoa nồng nặc, ngọt lịm gây choáng váng. Không phải mùi sả chanh dịu nhẹ, bình yên.

Đó là một mùi hương thanh mát. Mùi của một loại dầu gội đầu đắt tiền pha lẫn chút hương sữa tắm. Hơi ngai ngái, nhưng lại có một sự sạch sẽ, tinh khôi đến mức ám ảnh.

Lồng ngực tao thắt lại. Trái tim đập trật đi một nhịp. Hơi thở tao nghẹn ứ ở cổ họng.

Mùi hương này.

Tao mở to mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng của Lê Thu Hạ.

Bộ não tao bắt đầu lục lọi điên cuồng trong cái ổ cứng ký ức. Những thư mục đóng bụi bị lật tung.

Chuyến xe buýt số 32. Trưa nắng tháng Chín. Chật chội. Ngột ngạt.

Một tấm lưng gầy guộc. Một chiếc áo sát nách màu trắng. Cái gáy trắng ngần với sợi dây tai nghe màu trắng lơ lửng.

Tao đã ép sát ngực mình vào lưng cô gái đó. Tao đã hít căng lồng ngực cái mùi hương sạch sẽ ấy, cái mùi hương làm tao nhận ra sự nghèo hèn, hôi hám và lấm lem của bản thân mình trong ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội.

Mùi hương đã ám ảnh tao. Chính là nó..

Người con gái ở trên xe buýt. Người thuộc về một thế giới sạch sẽ, thơm tho, cách xa tao hàng vạn dặm.

Bây giờ, nó đang ngồi ngay trước mặt tao. Khoảng cách chỉ là một cái bàn chữ U.

Lê Thu Hạ đặt tờ đơn đăng ký xuống bàn. Nó đan hai bàn tay vào nhau, đặt lên mặt bàn, mắt vẫn nhìn tao chằm chằm.

- Nguyễn Minh An. Cậu có thể giới thiệu bản thân và cho chúng mình biết lý do tại sao cậu lại nộp đơn vào đây? Và cậu có kinh nghiệm hay tài năng gì đặc biệt mà Câu lạc bộ cần không?

Giọng nói vang lên. Trầm, rõ ràng, và lạnh ngắt.

Tao ngồi im. Bàn tay đặt trên đùi tao đang siết chặt lại. Tiếng quạt trần trên đỉnh đầu vẫn kêu phành phạch. Mùi hương thanh mát ấy vẫn quẩn quanh đầu mũi.

Tao nhìn nó, không nói được một lời. Mọi kịch bản đối đáp tao chuẩn bị sẵn đã bị cái mùi hương này thổi bay sạch sẽ.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 70: Bài test​

Tao đơ người 1 lúc.

Tiếng gõ bút bi lách cách vang lên đều đều, phá vỡ cái sự im lặng đặc quánh trong phòng.

Thằng giám khảo ngồi bên trái nhăn trán, tằng hắng một tiếng rõ to.

- Bạn An, nếu bạn chưa chuẩn bị kỹ thì chúng ta có thể dừng ở đây và hẹn bạn lần sau. Bên ngoài còn nhiều bạn khác đang đợi.

Tiếng gõ bút kéo giật tao về thực tại. Cái màng sương mờ ảo do mùi hương thanh mát kia tạo ra bị xé toạc. Tao chớp mắt. Cô gái trên xe buýt số 32 ngày xưa và vị Phó Chủ nhiệm Lê Thu Hạ quyền lực trước mặt đang chập làm một.

Tao tựa lưng ra sau, nhìn thẳng vào mắt Hạ. Không thưa gửi rườm rà. Không có màn chào hỏi kiểu mẫu.

- Em nộp đơn vì cái tờ rơi của các anh chị viết đúng cái em đang cần.

Tao nói, giọng ráo hoảnh, bất cần.

- Em đang kinh doanh một cửa hàng bán phụ kiện điện thoại. Em không biết mấy cái khái niệm Marketing cơ bản trên trường dạy là gì. Nhưng em biết cách làm thế nào để một thằng sinh viên sẵn sàng bỏ ra 150 nghìn mua một cái cáp sạc giá gốc 40 nghìn.

Hai đứa giám khảo phụ ngồi hai bên há hốc mồm. Chúng nó quen với những bài giới thiệu bản thân đầy mộng mơ, nhiệt huyết cống hiến. Gặp một thằng sặc mùi tiền bạc và thực dụng như tao, chúng nó bị khớp.

- Bằng cách nào? - Thằng giám khảo nam nhíu mày, giọng có vẻ khó chịu.

- Bằng cách dọa nó. - Tao nhếch mép. - Bảo nó dùng cáp đểu thì thay IC nguồn mất cả triệu bạc, khéo nổ luôn cái máy. Thế là nó tự động xì tiền mua cáp xịn của em thôi. Bán sự yên tâm. Nó mua, nó sướng, em có tiền.

Không khí trong phòng khựng lại. Đứa con gái bên phải nhăn mặt. Thằng bên trái hít vào một hơi, định mở mồm phản biện cái đạo đức kinh doanh.

Nhưng Lê Thu Hạ giơ tay lên. Một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chặn đứng mọi âm thanh.

Ánh mắt không còn lạnh ngắt như cái máy quét nữa. Khóe môi Hạ khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong mỏng manh. Nó chống cằm, những ngón tay thon dài gõ nhẹ nhịp nhàng lên mặt bàn.

- Câu lạc bộ đang tổ chức một đêm nhạc acoustic. - Hạ đột ngột lên tiếng. Giọng trầm, dứt khoát, ném ra một bài toán không hề có thuật ngữ chuyên ngành. - Hội trường sức chứa 300 người. Còn thừa 100 cái vé giá 50 nghìn. Còn đúng 3 ngày nữa là diễn. Ế vé thì lỗ vốn. Cậu bán thế nào?

Tao nhìn Hạ. Cái bài toán này nghe quen quen. Nó giống hệt cái cách tao xử lý lô ốp lưng dính viền xước tuần trước.

Không cần suy nghĩ đến giây thứ hai, tao bê nguyên cái tư duy con buôn ra đập lại.

- Dễ ẹc. Xé 20 cái vé ra. Đóng thêm cái mộc đỏ, ghi chữ VIP to đùng vào đấy. Hét giá 150 nghìn một vé.

- Cậu bị điên à? Vé thường bán không xong đi hét giá VIP? - Thằng giám khảo nam bật cười khẩy.

Tao lờ nó đi, mắt vẫn ghim chặt vào Hạ.

- Ai bảo mang đi bán? Đem 20 cái vé VIP đấy tặng miễn phí cho mấy đứa hoa khôi, hot girl nổi tiếng trong trường. Kèm theo điều kiện là chúng nó phải check-in Facebook, cầm cái vé VIP khoe lên mạng.

Tao ngả người ra trước.

- Bọn con trai rửng mỡ thấy mấy em idol đi xem, tự khắc tranh nhau mua sạch 80 cái vé 50 nghìn kia để được vào hội trường ngắm gái. Khéo còn không đủ vé mà bán, vé chợ đen lúc đấy lại lên giá vùn vụt ấy chứ.

Phòng phỏng vấn câm nín.

Chỉ có tiếng quạt trần chém gió phành phạch. Thằng giám khảo nam á khẩu, nó đẩy gọng kính, lắp bắp:
- Nhưng... nhưng như thế là tạo giá trị ảo...

Hạ đưa tay lên ngắt lời cậu giám khảo kia một lần nữa. Nó nhìn tao. Cái nhìn sắc lẻm, đánh giá từ đầu đến chân. Rồi nó cầm cây bút bi đỏ sọc trên bàn, kéo cái form đăng ký lấm lem bùn đất của tao lại gần.

Xoẹt.

Một dấu tích to đùng, đỏ chót được vẽ dứt khoát lên mặt giấy.

- Khá là thực tế và ra tiền. - Hạ ném cái bút xuống bàn. Nó không thèm để ý đến vẻ mặt nhăn nhó của hai đứa ngồi cạnh. - Câu lạc bộ cần người làm được việc, không cần người học thuộc lòng lý thuyết. Chào mừng cậu vào câu lạc bộ.

Quyết định nhanh gọn. Không vòng vo.

Tao gật đầu. Một cái gật đầu của dân làm ăn chốt xong hợp đồng. Tao đẩy ghế, đứng dậy, quay lưng bước ra phía cửa.

Phỏng vấn thế là xong. Nhạt toẹt nhưng hiệu quả.

Nhưng ngay lúc tay tao vừa chạm vào nắm đấm cửa, một âm thanh kỳ lạ vang lên phía sau lưng làm tao khựng lại.

- Á á á! Ôi mẹ ơi mỏi lưng quá!

Tao ngoái đầu lại.

Cảnh tượng đập vào mắt làm tao đứng hình cục bộ.

Lê Thu Hạ. Bà "ác nữ" lạnh lùng, sắc lẹm, ngồi thẳng lưng như một pho tượng nãy giờ, đang rũ rượi nằm ườn ra bàn. Hai tay nó vươn dài ra phía trước, cái đầu ngoẹo sang một bên như một con mèo lười vừa ngủ dậy.

Cái uy quyền, cái không khí ngột ngạt bay sạch bách không còn một mảnh vụn.

- Gồng cái mặt ác nữ nãy giờ chuột rút cả cơ hàm rồi. - Giọng Hạ vút lên. Một cái tông giọng nũng nịu, nhõng nhẽo, khác một trời một vực với cái chất giọng trầm ổn lúc nãy.

Nó quay sang hai đứa giám khảo bên cạnh, than vãn:
- Xong chưa chúng mày? Đi mua trà sữa trân châu cho tao đi. Tao tụt huyết áp rồi đây này, đói mờ cả mắt ra rồi!

Thằng giám khảo nam phì cười, vươn tay vò tung mái tóc được uốn nếp cẩn thận của nó.

Hạ đang nằm ẹp mặt xuống bàn thì ngước mắt lên.

Nó thấy tao vẫn đứng đực ra ở cửa, tay cầm nắm đấm cửa, mắt nhìn chằm chằm vào cái màn "xả vai" thảm họa ấy.

Nếu là một đứa con gái bình thường, chắc chắn sẽ đỏ mặt, luống cuống ngồi thẳng dậy để giữ hình tượng.

Nhưng Hạ thì không.

Nó không hề xấu hổ vì bị bắt quả tang. Nó chống một tay lên cằm, cái đầu hơi nghiêng, nhìn tao. Khóe môi nó cong lên.

Rồi nó nháy mắt một cái. Rõ ràng, tinh nghịch và đầy thách thức.

- Nhìn gì mà nhìn? - Hạ hất hàm, giọng vẫn mang âm sắc nũng nịu pha chút đe dọa. - Nhớ tối thứ Tư đi họp buổi đầu tiên đấy thằng nhóc bán ốp lưng. Không đi chị rủ cả Ban qua tận quán chị quậy cho sập tiệm.

Tao đẩy cửa bước ra ngoài. Hành lang khu nhà D lộng gió thốc vào mặt, thổi tung mấy lọn tóc vuốt keo.

Tao bật cười thành tiếng.

Không phải nụ cười chua chát, gượng gạo hay gồng mình chứng tỏ như những lúc đối phó với thằng Hùng hay Tuấn Gà. Tao cười sảng khoái, một tiếng cười vang dọc hành lang vắng.

Tao đút hai tay vào túi quần, sải những bước dài.

Cái câu lạc bộ này, và đặc biệt là bà chị Lê Thu Hạ kia... thú vị vãi chưởng.

Một cánh cửa mới vừa thực sự mở ra. Và lần này, nó không có mùi ẩm mốc, không có bụi vôi vữa. Nó chỉ có mùi thanh xuân rực rỡ và cái mùi hương thanh mát gây nghiện kia. Tối thứ Tư, chắc chắn tao sẽ không vắng mặt.
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý

Chương 70: Bài test​

Tao đơ người 1 lúc.

Tiếng gõ bút bi lách cách vang lên đều đều, phá vỡ cái sự im lặng đặc quánh trong phòng.

Thằng giám khảo ngồi bên trái nhăn trán, tằng hắng một tiếng rõ to.

- Bạn An, nếu bạn chưa chuẩn bị kỹ thì chúng ta có thể dừng ở đây và hẹn bạn lần sau. Bên ngoài còn nhiều bạn khác đang đợi.

Tiếng gõ bút kéo giật tao về thực tại. Cái màng sương mờ ảo do mùi hương thanh mát kia tạo ra bị xé toạc. Tao chớp mắt. Cô gái trên xe buýt số 32 ngày xưa và vị Phó Chủ nhiệm Lê Thu Hạ quyền lực trước mặt đang chập làm một.

Tao tựa lưng ra sau, nhìn thẳng vào mắt Hạ. Không thưa gửi rườm rà. Không có màn chào hỏi kiểu mẫu.

- Em nộp đơn vì cái tờ rơi của các anh chị viết đúng cái em đang cần.

Tao nói, giọng ráo hoảnh, bất cần.

- Em đang kinh doanh một cửa hàng bán phụ kiện điện thoại. Em không biết mấy cái khái niệm Marketing cơ bản trên trường dạy là gì. Nhưng em biết cách làm thế nào để một thằng sinh viên sẵn sàng bỏ ra 150 nghìn mua một cái cáp sạc giá gốc 40 nghìn.

Hai đứa giám khảo phụ ngồi hai bên há hốc mồm. Chúng nó quen với những bài giới thiệu bản thân đầy mộng mơ, nhiệt huyết cống hiến. Gặp một thằng sặc mùi tiền bạc và thực dụng như tao, chúng nó bị khớp.

- Bằng cách nào? - Thằng giám khảo nam nhíu mày, giọng có vẻ khó chịu.

- Bằng cách dọa nó. - Tao nhếch mép. - Bảo nó dùng cáp đểu thì thay IC nguồn mất cả triệu bạc, khéo nổ luôn cái máy. Thế là nó tự động xì tiền mua cáp xịn của em thôi. Bán sự yên tâm. Nó mua, nó sướng, em có tiền.

Không khí trong phòng khựng lại. Đứa con gái bên phải nhăn mặt. Thằng bên trái hít vào một hơi, định mở mồm phản biện cái đạo đức kinh doanh.

Nhưng Lê Thu Hạ giơ tay lên. Một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chặn đứng mọi âm thanh.

Ánh mắt không còn lạnh ngắt như cái máy quét nữa. Khóe môi Hạ khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong mỏng manh. Nó chống cằm, những ngón tay thon dài gõ nhẹ nhịp nhàng lên mặt bàn.

- Câu lạc bộ đang tổ chức một đêm nhạc acoustic. - Hạ đột ngột lên tiếng. Giọng trầm, dứt khoát, ném ra một bài toán không hề có thuật ngữ chuyên ngành. - Hội trường sức chứa 300 người. Còn thừa 100 cái vé giá 50 nghìn. Còn đúng 3 ngày nữa là diễn. Ế vé thì lỗ vốn. Cậu bán thế nào?

Tao nhìn Hạ. Cái bài toán này nghe quen quen. Nó giống hệt cái cách tao xử lý lô ốp lưng dính viền xước tuần trước.

Không cần suy nghĩ đến giây thứ hai, tao bê nguyên cái tư duy con buôn ra đập lại.

- Dễ ẹc. Xé 20 cái vé ra. Đóng thêm cái mộc đỏ, ghi chữ VIP to đùng vào đấy. Hét giá 150 nghìn một vé.

- Cậu bị điên à? Vé thường bán không xong đi hét giá VIP? - Thằng giám khảo nam bật cười khẩy.

Tao lờ nó đi, mắt vẫn ghim chặt vào Hạ.

- Ai bảo mang đi bán? Đem 20 cái vé VIP đấy tặng miễn phí cho mấy đứa hoa khôi, hot girl nổi tiếng trong trường. Kèm theo điều kiện là chúng nó phải check-in Facebook, cầm cái vé VIP khoe lên mạng.

Tao ngả người ra trước.

- Bọn con trai rửng mỡ thấy mấy em idol đi xem, tự khắc tranh nhau mua sạch 80 cái vé 50 nghìn kia để được vào hội trường ngắm gái. Khéo còn không đủ vé mà bán, vé chợ đen lúc đấy lại lên giá vùn vụt ấy chứ.

Phòng phỏng vấn câm nín.

Chỉ có tiếng quạt trần chém gió phành phạch. Thằng giám khảo nam á khẩu, nó đẩy gọng kính, lắp bắp:
- Nhưng... nhưng như thế là tạo giá trị ảo...

Hạ đưa tay lên ngắt lời cậu giám khảo kia một lần nữa. Nó nhìn tao. Cái nhìn sắc lẻm, đánh giá từ đầu đến chân. Rồi nó cầm cây bút bi đỏ sọc trên bàn, kéo cái form đăng ký lấm lem bùn đất của tao lại gần.

Xoẹt.

Một dấu tích to đùng, đỏ chót được vẽ dứt khoát lên mặt giấy.

- Khá là thực tế và ra tiền. - Hạ ném cái bút xuống bàn. Nó không thèm để ý đến vẻ mặt nhăn nhó của hai đứa ngồi cạnh. - Câu lạc bộ cần người làm được việc, không cần người học thuộc lòng lý thuyết. Chào mừng cậu vào câu lạc bộ.

Quyết định nhanh gọn. Không vòng vo.

Tao gật đầu. Một cái gật đầu của dân làm ăn chốt xong hợp đồng. Tao đẩy ghế, đứng dậy, quay lưng bước ra phía cửa.

Phỏng vấn thế là xong. Nhạt toẹt nhưng hiệu quả.

Nhưng ngay lúc tay tao vừa chạm vào nắm đấm cửa, một âm thanh kỳ lạ vang lên phía sau lưng làm tao khựng lại.

- Á á á! Ôi mẹ ơi mỏi lưng quá!

Tao ngoái đầu lại.

Cảnh tượng đập vào mắt làm tao đứng hình cục bộ.

Lê Thu Hạ. Bà "ác nữ" lạnh lùng, sắc lẹm, ngồi thẳng lưng như một pho tượng nãy giờ, đang rũ rượi nằm ườn ra bàn. Hai tay nó vươn dài ra phía trước, cái đầu ngoẹo sang một bên như một con mèo lười vừa ngủ dậy.

Cái uy quyền, cái không khí ngột ngạt bay sạch bách không còn một mảnh vụn.

- Gồng cái mặt ác nữ nãy giờ chuột rút cả cơ hàm rồi. - Giọng Hạ vút lên. Một cái tông giọng nũng nịu, nhõng nhẽo, khác một trời một vực với cái chất giọng trầm ổn lúc nãy.

Nó quay sang hai đứa giám khảo bên cạnh, than vãn:
- Xong chưa chúng mày? Đi mua trà sữa trân châu cho tao đi. Tao tụt huyết áp rồi đây này, đói mờ cả mắt ra rồi!

Thằng giám khảo nam phì cười, vươn tay vò tung mái tóc được uốn nếp cẩn thận của nó.

Hạ đang nằm ẹp mặt xuống bàn thì ngước mắt lên.

Nó thấy tao vẫn đứng đực ra ở cửa, tay cầm nắm đấm cửa, mắt nhìn chằm chằm vào cái màn "xả vai" thảm họa ấy.

Nếu là một đứa con gái bình thường, chắc chắn sẽ đỏ mặt, luống cuống ngồi thẳng dậy để giữ hình tượng.

Nhưng Hạ thì không.

Nó không hề xấu hổ vì bị bắt quả tang. Nó chống một tay lên cằm, cái đầu hơi nghiêng, nhìn tao. Khóe môi nó cong lên.

Rồi nó nháy mắt một cái. Rõ ràng, tinh nghịch và đầy thách thức.

- Nhìn gì mà nhìn? - Hạ hất hàm, giọng vẫn mang âm sắc nũng nịu pha chút đe dọa. - Nhớ tối thứ Tư đi họp buổi đầu tiên đấy thằng nhóc bán ốp lưng. Không đi chị rủ cả Ban qua tận quán chị quậy cho sập tiệm.

Tao đẩy cửa bước ra ngoài. Hành lang khu nhà D lộng gió thốc vào mặt, thổi tung mấy lọn tóc vuốt keo.

Tao bật cười thành tiếng.

Không phải nụ cười chua chát, gượng gạo hay gồng mình chứng tỏ như những lúc đối phó với thằng Hùng hay Tuấn Gà. Tao cười sảng khoái, một tiếng cười vang dọc hành lang vắng.

Tao đút hai tay vào túi quần, sải những bước dài.

Cái câu lạc bộ này, và đặc biệt là bà chị Lê Thu Hạ kia... thú vị vãi chưởng.

Một cánh cửa mới vừa thực sự mở ra. Và lần này, nó không có mùi ẩm mốc, không có bụi vôi vữa. Nó chỉ có mùi thanh xuân rực rỡ và cái mùi hương thanh mát gây nghiện kia. Tối thứ Tư, chắc chắn tao sẽ không vắng mặt.
Dài tý đê
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo