[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 73: Công an bắt​

Nắng chiều xiên qua lớp cửa kính dán đầy decal của Alo Phụ Kiện. Năm rưỡi. Đường Xuân Thủy bắt đầu đặc quánh lại thành một dòng sông khói xám và tiếng còi xe inh ỏi.

Tao nhét năm chục kính cường lực loại xịn và ba chục sợi cáp sạc bọc dù vào cái túi nilon đen to đùng. Buộc chặt miệng túi. Khách sộp mạn Hai Bà Trưng gọi giục giao gấp. Lô hàng này đi trót lọt, tiền lãi đủ để mấy thằng tiêu vặt rủng rỉnh cả tuần không cần nghĩ ngợi.

- Trông quán nhé. Tao chạy cuốc này rồi về.

Tao hất hàm với thằng Tùng, vơ lấy cái mũ bảo hiểm nửa đầu treo trên gương xe. Úp xộc lên đầu. Dây quai lòng thòng hai bên má, tao đéo buồn bấm chốt. Thời gian đẻ ra tiền, mất ba giây cài quai là mất xừ nó một nhịp đèn đỏ.

Con Wave xanh nhớt nổ máy bạch bạch. Tao gạt chân chống, lách qua khe hở giữa một con xe buýt và cái rào chắn lô cốt công trường, lao ra đường.

Gió tạt vào mặt ràn rạt. Trong đầu tao lúc này chỉ có một lộ trình duy nhất: đi đường nào nhanh nhất, lách qua ngã tư nào đỡ tắc nhất. Cảm giác có tiền trong túi làm tao thấy mình như đang lướt trên mọi luật lệ của cái thành phố này.

Đến ngã tư Kim Mã.

Cái bảng điện tử đếm ngược nhấp nháy màu xanh. Số 3. Số 2. Chuyển vàng.

Đám đông phía trước bắt đầu rà phanh. Tao thì không. Cái máu khôn lỏi của một thằng con buôn quen chớp thời cơ nổi lên. Tao vặn tay ga. Con Wave rướn lên, lách qua đầu một chiếc taxi đang đi chậm lại, định vọt thẳng qua vạch kẻ đường trước khi đèn đỏ bật sáng.

Tuýt!

Một tiếng còi sắc lẹm, xé toạc cái ồn ào của ngã tư.

Một chiếc gậy lừ lừ chỉ thẳng vào mặt tao. Một bóng áo vàng bước ra, đứng sừng sững giữa dòng xe đang khựng lại.

Mũi gậy vẩy vẩy, ra hiệu tấp vào lề.

Tao bóp phanh kít một cái. Đầu xe chúi nhủi.

Tim tao hơi hẫng một nhịp, nhưng ngay lập tức, tao lấy lại sự bình tĩnh. Ba cái trò tuýt còi này tao lạ gì, ngồi quán trà đá nghe mấy ông anh giang hồ mõm chém gió suốt. Lỗi vặt, dăm ba đồng bạc lẻ là xong.

Tao từ từ dắt xe tấp vào bốt. Đá chân chống.

Đứng trước mặt tao là hai chú cảnh sát giao thông. Một người trẻ đang ghi chép, một chú lớn tuổi hơn, mặt sạm đen, nét mặt cứng ngắc không có lấy một nếp nhăn cảm xúc.

Tao thò tay vào túi quần bò. Ngón tay chạm ngay vào xấp tiền bán hàng lúc trưa. Tao khéo léo rút ra một tờ hai trăm nghìn polymer đỏ chót, cuộn tròn lại giấu trong lòng bàn tay.

Tao nặn ra một nụ cười nửa vời, cái kiểu cười vừa nhún nhường vừa tỏ ra mình hiểu chuyện đời.

- Chú thông cảm, cháu sinh viên đi giao đơn cho khách kiếm mấy đồng ăn tối. Đường đông quá cháu lỡ đà trôi qua vạch. Chú linh động cho cháu đóng phạt tại chỗ để cháu kịp chạy đi ship hàng ạ. Khách người ta giục quá.

Tao vừa nói, vừa chìa cái tay kẹp tờ hai trăm nghìn ra, định dúi vào dưới cuốn sổ kẹp tài liệu của chú công an. Tao đinh ninh cái kịch bản này hoàn hảo.

Chú công an già không nhìn xuống tay tao. Chú liếc mắt nhìn tờ tiền, rồi từ từ ngẩng lên, nhìn thẳng vào mặt tao.

Khóe miệng chú nhếch lên. Một cái cười nhạt thếch, cái kiểu cười của người lớn đi guốc trong bụng một thằng ranh con đang múa rìu qua mắt thợ.

- Sinh viên mà nứt mắt ra đã giở cái thói lưu manh hối lộ cán bộ à?

Giọng chú đanh lại, lạnh ngắt, đập thẳng vào cái sĩ diện đang phồng to của tao. Bàn tay đang cầm tờ tiền của tao khựng lại giữa không trung, cứng đờ.

- Mũ bảo hiểm không cài quai. Xe không gương chiếu hậu. Vượt đèn đỏ. - Chú gõ cái gậy xuống mũi giày tao. - Tắt máy. Xuất trình giấy phép lái xe, đăng ký xe, bảo hiểm xe.

Trời mùa đông nhưng tao thấy mồ hôi lạnh rịn ra dọc sống lưng.

Tao sờ tay vào túi quần sau. Trống không.

Sáng nay vội đi mở hàng, cái ví da tao vứt trong ngăn kéo bàn kỹ thuật, chỉ vo viên xấp tiền nhét túi quần để lấy tiền thối cho khách.

- Cháu... cháu quên mang ạ.

Giọng tao lí nhí. Cái vẻ tự tin, vênh váo ngầm lúc nãy bay sạch bách. Tao định mở miệng cãi cùn, định bảo xe em mượn, định giở thói chợ búa ra. Nhưng ánh mắt thép của người thi hành công vụ đè bẹp tao ngay lập tức. Đứng trước quyền lực thật sự, mấy cái mánh khóe lươn lẹo của tao chỉ là rác rưởi.

- Không có giấy tờ hợp lệ. Vượt đèn đỏ. Lập biên bản. Cho xe lên thùng.

Chú công an quay sang nói với đồng chí trẻ. Nhanh. Gọn. Không có chỗ cho sự mặc cả.

Mười lăm phút sau.

Tao đứng chết trân trên vỉa hè. Trên tay là tờ biên bản màu vàng khè mỏng tang. Chữ ký của tao ở góc dưới cùng ngoệch ngoạc, méo mó. Bàn tay tao run rẩy lúc ký tên. Không phải vì sợ. Mà vì sự bất lực tột cùng khi bị tước mất quyền kiểm soát.

Chiếc xe tải chuyên dụng của đội giao thông lùi lại. Tiếng tời sắt kêu loảng xoảng.

Tao đứng nhìn con Wave xanh nhớt - cái tài sản lớn nhất, cái cần câu cơm, cái biểu tượng cho sự độc lập và tự do của tao - giờ lên thùng xe tải. Nó nằm chỏng chơ giữa mấy con xe vi phạm khác.

Chiếc xe tải rồ ga, nhả một luồng khói đen xì rồi chạy khuất bóng.

Tao đứng đó, hai tay buông thõng.

Bên cạnh tao là túi nilon đựng ốp lưng và cáp sạc.

Đường phố lên đèn. Dòng người hối hả lướt qua mặt tao. Từng chùm đèn pha ô tô chói lóa quét qua, không một ai thèm dừng lại, không một ai quan tâm đến một thằng ranh con vừa mất xe đang đứng bơ vơ bên lề đường. Ở cái thành phố này, mày dừng lại là mày biến mất khỏi tầm mắt người ta.

Tao nghiến răng, vác cái túi hàng lên vai. Vẫn phải đi giao. Khách không đợi.

Tao vẫy một cuốc xe ôm. Lão xe ôm ngã giá bảy chục nghìn. Tao gật đầu không thèm mặc cả. Cảm giác ngồi sau lưng người khác, trả tiền để người ta chở mình đi, nó chát chúa làm sao.

Giao xong lô hàng, tao nhận cục tiền từ tay khách. Tiền vẫn dày, nhưng tao chẳng thấy vui.

Tao lững thững đi bộ trên vỉa hè đường Đại Cồ Việt để tìm bến xe buýt.

Đôi giày bata trắng của tao lê từng bước nặng nhọc, bám đầy bụi đường. Mồ hôi vã ra ướt đẫm cái áo phông bên trong lớp áo khoác.

Không có xe máy. Không có sự chủ động. Tao lại bị ném trở về mặt đất, trở thành một hạt bụi chậm chạp giữa dòng thác người đang cuồn cuộn chảy.

Cái ảo tưởng về sự lớn mạnh của tao vừa bị đập cho một trận tơi bời.

Nhìn dòng xe cộ vun vút lao qua, để lại những vệt sáng đỏ lòm của đèn hậu.

Tao nhổ bọt xuống đường.

Đcm, cái ngày khốn nạn.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 74: Oan gia ngõ hẹp​


Khu Bách Khoa lúc bảy giờ tối đặc quánh một mùi sinh viên.

Cái mùi của khói than tổ ong nướng thịt xiên, mùi dầu mỡ từ mấy hàng cơm rang dưa bò, quyện với thứ âm thanh hỗn tạp phát ra từ dãy quán nét san sát nhau.

Tao lững thững đi bộ trên vỉa hè. Đôi giày bata trắng lê từng bước rệu rã.

Hà Nội là một cái băng chuyền khổng lồ. Lúc mày có xe máy, mày vít ga chạy cùng nhịp với nó, mày thấy mày làm chủ cuộc chơi. Nhưng lúc mày không có xe, mày bị hất văng xuống lòng đường, mày mới thấy cái băng chuyền ấy nó chạy nhanh và tàn nhẫn đến mức nào. Những chùm đèn pha ô tô, xe máy lao vút qua mặt tao, để lại những vệt sáng đỏ lòm lóa mắt. Đéo ai quan tâm đến một thằng đang lết bộ bên lề đường.

Bụng tao réo lên một tiếng ùng ục. Đói meo.

Trong túi tao có một xấp tiền vừa bán hàng, nhưng tao đéo có hứng tạt vào hàng quán nào cả. Cái cảm giác bị bắt xe nó vẫn lởn vởn trong đầu, gặm nhấm cái sĩ diện của một thằng vừa nếm mùi làm ông chủ. Tự nhiên tao thấy trống rỗng. Một chút lạc lõng len lỏi vào giữa lồng ngực, lạnh ngắt.

Tao cắm mặt đi qua khu cây xăng Bách Khoa. Chỗ này có cái quán chè Sài Gòn vỉa hè lúc nào cũng đông nghịt. Ghế nhựa xanh đỏ xếp san sát nhau, toàn những gương mặt non choẹt đang cắm cúi xúc đá bào.

- Ê! An! An ơiii!

Một tiếng gọi giật ngược vang lên từ trong đám đông lộn xộn. Tiếng con gái.

Tao khựng lại. Xoay người.

Giữa một rừng người đang húp chè sùm sụp, tao thấy một cánh tay giơ lên vẫy vẫy.

Lê Thu Hạ.

Tao hơi nheo mắt lại. Bà phó chủ nhiệm câu lạc bộ, bà "ác nữ" hay mặc sơ mi lụa, mặt lúc nào cũng lạnh như tiền ở nhà D, hôm nay trông khác bọt hoàn toàn. Hạ mặc một cái áo nỉ form rộng màu xám tro, trùm kín mít. Tóc không uốn nếp cầu kỳ mà thả xõa tự nhiên, bay lòa xòa trước trán. Ngồi cạnh Hạ là một đứa con gái đeo kính cận dày cộp, chắc là bạn cùng phòng.

Tao nhăn mặt, lầm bầm chửi thề trong họng. Đéo mẹ, cái đất Hà Nội này tính ra bé bằng cái lỗ mũi hay sao mà đi bộ rạc cẳng ở tít Bách Khoa vẫn va phải bà nội này.

Hạ không đợi tao đứng đực ra đấy. Nó đặt cốc chè xuống, lách qua mấy cái ghế nhựa, chạy thẳng ra chỗ tao.

Nó đứng khựng lại, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt sắc lẻm quét tao từ đầu đến chân. Từ cái mái tóc bết mồ hôi do đội mũ bảo hiểm cho đến cái áo khoác dính bụi đường.

- Làm cái gì mà lếch thếch đi bộ ở đây thế này? - Hạ hỏi, giọng buông thõng.

Tao thở dài. Đang mệt rã rời, tao đéo buồn gồng mình lên diễn nét cool ngầu hay tổng tài công nghệ gì nữa. Tao thò tay vào túi quần bò, rút tờ biên bản xử phạt màu vàng khè, nhăn nhúm ra, vẩy vẩy trước mặt nó.

- Vượt đèn đỏ. Không giấy tờ. Bị bế xe lên phường rồi. Đang lết bộ tìm đường về đây.

Hạ nhìn tờ biên bản, rồi nhìn cái bản mặt nhăn nhó, mồ hôi nhễ nhại của tao.

Nó không tỏ ra thương xót. Nó bật cười.

Một tiếng cười phá lên, giòn tan và sảng khoái. Không phải nụ cười mỉa mai khịa đểu, mà là cái kiểu cười khi thấy một thằng hay ra vẻ tinh tướng cuối cùng cũng có cái ngày như này.

- Trông mặt như sắp lả đến nơi rồi kìa. - Hạ cười xong, hất hàm chỉ sang phía bên kia đường. - Ăn gì chưa? Đi, sang kia ăn quẩy nóng Bách Khoa, chị bao.

Tao nhướng mày, cái thói ngang ngạnh trong người vẫn còn sót lại chút đỉnh. Tao liếc mắt nhìn vào quán chè, rồi nhìn thẳng mặt nó.

- Bà chị ăn khỏe thế? Vừa táng xong cốc chè to tổ chảng lại đòi ních thêm đĩa quẩy nữa? Lại còn bạn bà chị ngồi kia thì vứt cho ai?

Hạ nhún vai, mặt tỉnh bơ.

- Kệ, thân ai người nấy lo. Đợi tí.

Nói xong, nó quay ngoắt lại chạy về phía bàn chè. Nó vỗ vai con bạn, nói dăm ba câu gì đó, rồi vơ cái túi xách vải bố trên ghế, chạy vọt ngược lại phía tao.

Không đợi tao kịp phản ứng hay gật đầu đồng ý, Hạ túm lấy ống tay áo khoác của tao, vừa lôi vừa đẩy đi sang đường.

- Làm đàn ông đừng có lề mề, sang nhanh không hết chỗ bây giờ.

Quán quẩy nóng đối diện trường Bách Khoa đông nghẹt thở. Khói dầu bốc lên nghi ngút, cay xè mắt. Mùi mỡ sôi xèo xèo trong chảo gang khổng lồ, quyện với mùi nước mắm chua ngọt tỏa ra xua đi cái lạnh buốt của đêm mùa đông.

Hai đứa tao chen chúc mãi mới lấy được một cái bàn nhựa bé tí nằm tít trong góc vỉa hè, sát gốc cây xà cừ.

- Cô ơi, cho cháu một đĩa quẩy, một đĩa há cảo chiên, hai cốc trà đá! - Hạ dõng dạc gọi món, giọng to lấn át cả tiếng xe cộ.

Nó rút giấy ăn, lau loẹt quẹt cái mặt bàn dính đầy mỡ, rồi chống cằm nhìn tao.

- Nào, kể nghe xem. Ông chủ lớn bị bắt xe kiểu gì mà mặt mũi như đưa đám thế kia?

Đĩa quẩy nóng hổi, vàng ươm được bê ra, khói bốc lên nghi ngút. Tao bẻ đôi một cái quẩy, dìm ngập vào bát nước chấm đu đủ chua ngọt. Hơi nóng của đồ ăn làm cái bụng đang cồn cào của tao dịu lại.

Tao nhai trệu trạo, bắt đầu kể. Tao kể bằng cái giọng tự trào, nửa đùa nửa thật. Về cái lúc tao định giở ngón nghề đường phố, kẹp tờ hai trăm nghìn vào lòng bàn tay định dúi cho chú công an giao thông. Rồi cái lúc tao bị ánh mắt của chú ấy nhìn cho đông cứng người, thu tay về không kịp.

Hạ ngồi đối diện. Nó vừa nhai há cảo chiên nhóp nhép, vừa nghe tao kể. Nó không có vẻ gì là sốc, cũng đéo hùa theo tao để chửi cảnh sát giao thông.

Nó nuốt miếng há cảo, nhấp ngụm trà đá, phán một câu xanh rờn:

- Cho đáng đời.

Nó dùng đũa gõ nhẹ vào mép bát nước chấm của tao.

- Mày nghĩ có tí tiền trong túi là mua được cả cái ngã tư chắc? Lần sau nhớ đội mũ, mang giấy tờ đầy đủ vào.

Tao khựng lại. Nhìn chằm chằm vào Hạ.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, lớp sương đêm lất phất làm ướt mấy sợi tóc xõa bên má nó. Nó không bôi son đỏ chót, không mặc đồ lụa là. Nó đang cầm nửa cái quẩy, tay dính mỡ, nhai tự nhiên không giữ kẽ một chút nào.

Giữa cái ồn ào, bụi bặm của quán vỉa hè này, ranh giới sếp phó và thành viên mới bay sạch. Cả cái mác khách hàng và thằng thợ sửa máy cũng đéo còn. Chỉ có hai đứa sinh viên đang ngồi xé quẩy, chia nhau hơi ấm và nói chuyện đời.

Tao cắn dở miếng há cảo, không cãi lại. Lời nó nói thẳng tuột, thô nhưng thật. Tao thấy dễ chịu lạ lùng.

- Ăn no chưa? - Hạ hỏi, rút giấy ăn lau mép.

- Rồi.

Tao đứng dậy, thò tay vào túi quần bò định rút tiền ra trả. Dù bị bắt xe, nhưng sĩ diện của thằng con trai có tiền không cho phép tao để con gái trả tiền ăn vặt.

Chưa kịp rút ví, Hạ đã vươn tay ra gạt phăng tay tao. Động tác dứt khoát, mạnh mẽ.

Nó rút trong túi áo nỉ ra tờ năm mươi nghìn, nhét thẳng vào tay bà chủ quán đang đi dọn bàn.

- Bảo chị bao là chị bao. - Hạ lườm tao, ánh mắt sắc lẹm nhưng khóe môi lại đang cười. - Hôm nay mày nhọ đủ rồi. Cất tiền đấy đi mai mà lên kho bãi nộp phạt lấy xe.

Tao đứng im, buông thõng tay xuống. Không tranh giành nữa.

Hai đứa lững thững đi bộ dọc vỉa hè hướng ra điểm dừng xe buýt.

Gió đêm thổi lên lồng lộng, lạnh buốt. Tán cây xà cừ rung lên xào xạc.

Hạ đi bên cạnh tao. Nó hơi so vai lại, đưa hai bàn tay lên khẽ xoa xoa vào nhau để tạo ma sát cho đỡ lạnh. Hơi thở nó phả ra thành những làn khói trắng mỏng tang.

Tao đứng cạnh nó dưới mái che của điểm dừng xe buýt. Đường phố vắng tanh, thỉnh thoảng mới có một bóng xe vút qua.

Tao nhìn cái dáng vẻ nhỏ nhắn đang xoa tay của Hạ. Cái sự bực dọc, ức chế vì bị tước mất con xe máy, vì bị ném xuống lòng đường đi bộ từ chiều đến giờ... tự nhiên tan biến đi đâu mất sạch.

Tao đút hai tay vào túi áo khoác. Hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh ngắt của đêm Hà Nội.

Con nhện giăng tơ trong đầu tao dường như bị đứt một sợi, nhưng giờ có một sợi mới đang được nối lại. Rõ ràng, cứng cáp hơn. Càng ngày, tao càng lờ mờ nhận ra, ở cái bà chị cộc lốc, thực dụng và phũ phàng này, có một cái gì đó thật sự đặc biệt. Một thứ sức hút không đến từ nước hoa hay váy áo, mà đến từ chính cái con người của nó. Thật sự rất khó để diễn tả.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 75: Chuyến xe bus​


Xe buýt tuyến cuối ngày vắng như chùa Bà Đanh. Ánh đèn tuýp trên trần xe nhấp nháy, hắt ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo. Mùi điều hòa phả ra rào rạt, quyện với cái mùi ngai ngái của đệm da giả dùng lâu năm tạo thành một thứ không khí đặc trưng đéo lẫn vào đâu được.

Tao với Hạ bước lên, lẳng lặng đi tuốt xuống hàng ghế dài cuối cùng. Chỗ ngồi kinh điển của đám sinh viên.

Xe chuyển bánh. Bác tài đạp ga hơi hỗn, cái xe giật cục một phát. Vai tao va nhẹ vào vai Hạ.

Nó không nhích ra. Tao ngửi thấy mùi mỡ quẩy rán ban nãy vẫn còn ám trên áo khoác nó, nhưng lẩn khuất bên dưới là cái mùi dầu gội thanh mát quen thuộc. Sự pha trộn kỳ cục nhưng ngửi dễ chịu vãi.

Hạ tựa đầu vào cửa kính, nhìn ra đường phố Hà Nội đang vùn vụt trôi qua. Rồi nó há mồm, ngáp một cái rõ to. Không thèm lấy tay che miệng.

- Sếp phó trên trường hét ra lửa, lên xe buýt ngáp như bà thím thế à? - Tao lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Hạ quay sang, lườm tao một cái.

- Chị mày mệt. Tầm này giữ hình tượng làm cái quái gì.

Tao bật cười. Dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. Tao nghiêng đầu nhìn nó, giọng trầm xuống, nửa đùa nửa thật.

- Bà chị có biết, cái vụ đụng mặt ở quán chè lúc nãy không phải lần đầu tiên em tình cờ thấy chị không?

Hạ nhướng mày. Sự tò mò hiện rõ trên mặt nó.

Tao giơ bàn tay lên, bẻ từng ngón một, đếm chậm rãi.

- Lần đầu. Chuyến xe buýt số 32 hồi mới nhập học. Chị mặc áo sát nách trắng, đeo tai nghe. Bị dòng người chen chúc ép cho lòi kèn. Lần hai. Ở công viên Dịch Vọng, bà chị lững thững đi qua mặt em, tay cầm cốc trà sữa. Lần ba. Ở phòng phỏng vấn câu lạc bộ. Và lần bốn. Quán chè hôm nay.

Tao dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nó.

Hạ chưng hửng mất một giây. Mắt nó chớp chớp. Rồi nó bật cười ha hả. Nó vung tay đập bốp một cái vào vai tao. Lực tay con gái nhưng cũng đau điếng.

- Thật á? Thôi thôi, xin ông.

Nó bĩu môi, dập tắt ngay cái sự lãng mạn mà tao vừa cố tình khơi mào.

- Lại cái bài tán gái "Em rất giống người yêu cũ của anh", "Anh thấy em quen quen" à? Cái văn này chị mày nghe mấy thằng khóa trên diễn nhan nhản rồi. Bớt điêu toa đi cu.

Bị chê là văn vở, tao không dỗi. Tao mượn đà xông lên luôn.

- Thế cái văn đấy có sát thương được bà chị không? Hỏi thật, sếp phó đang có người yêu hay độc thân đấy? Ở câu lạc bộ, tôi thấy mười thằng thì chín thằng, kể cả lão Hoàng chủ nhiệm, cứ nhìn chị chảy dãi ra kìa.

Hạ lườm tao một cái sắc lẹm vì cái từ "chảy dãi" thô thiển. Nó xua tay, tựa hẳn lưng vào ghế, thở dài một hơi.

- Thôi thôi cho chị xin. Yêu đương gì tầm này, phiền phức lắm. Chưa phải lúc.

Nó nhìn lên trần xe, giọng đều đều.

- Đang đau đầu lo điểm danh, lo chạy deadline sự kiện, rảnh đâu mà dỗ dành mấy ông tướng dở hơi. Độc thân vui vẻ đi ăn quẩy ăn chè không sướng hơn à?

Nó quay sang tao, phân tích nhanh gọn đúng chất thực dụng của dân làm sự kiện.

- Bọn con trai trong trường hay trong câu lạc bộ không phải gu của chị. Trẻ con quá. Nếu chị đã chọn người yêu thì chị thích những người chín chắn, trưởng thành. Cái cảm giác người ta đủ vững chãi để mình nương tựa ấy, hiểu không? Chứ không phải mấy đứa chỉ biết nói mồm.

Tao ngồi nghe. Khóe miệng tao nhếch lên một nụ cười đểu. Tao không tự ái.

- Chị nói thế là hơi đánh đồng nhé. Trừ em ra giùm cái.

Hạ bật cười. Nó chỉ ngón trỏ thẳng vào mặt tao, lắc lắc.

- Gớm. Với chị thì mày cũng chỉ là cậu em cùng câu lạc bộ thôi. Chứ còn để gọi là người đàn ông trưởng thành thì cũng phải đôi ba năm nữa cưng ạ. Mới mất con xe máy đã trông lạc mất hồn vía thế kia, vững chãi cái nỗi gì.

Tao nhún vai, không cãi lại. Lý lẽ thực tế đập thẳng vào mặt, cãi thế quái nào được.

Tiếng loa xe buýt báo đến bến.

Hai đứa đứng dậy, lách qua mấy hàng ghế trống bước xuống.

Hà Nội về đêm lạnh buốt. Đường phố vắng xe dần, sương xuống làm mặt đường nhựa bóng nhẫy. Tao đi song song với Hạ một đoạn, rẽ vào cái ngõ nhỏ dẫn vào nhà của nó. Hai đứa không nói gì thêm. Chỉ có tiếng bước chân nện xuống mặt đường lạo xạo.

Đến ngã ba đầu ngõ nhà Hạ. Nó dừng lại.

Xoay người nhìn tao.

Nó không còn cái vẻ cợt nhả, phũ phàng hay cái vỏ bọc "ác nữ" trên trường nữa. Dưới ánh đèn cao áp vàng vọt, mắt nó trong veo.

- Cảm ơn vì đã chịu đi xe buýt chung. - Giọng nó nhỏ, rất nhẹ nhàng. - Dù cái bài "bốn lần gặp gỡ" của mày điêu thật, nhưng... nghe cũng vui tai.

Nó gật đầu một cái rồi quay lưng, bước nhanh vào con ngõ tối.

Tao đứng lại ở đầu ngõ.

Thò tay vào túi áo khoác, rút điếu Thăng Long cuối cùng trong bao ra. Bật lửa. Đốm đỏ rực lên trong màn đêm.

Tao rít một hơi sâu, phả khói lên trời. Tao mỉm cười.

Cái đĩa quẩy nóng và chuyến xe buýt đêm nay đã thực sự đập nát cái khoảng cách cứng nhắc giữa hai đứa. Một sự bù đắp hoàn hảo cho cái ngày đen đủi bị bắt mất xe.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 76: Ghen​

Mười một giờ đêm. Cái ngõ 165 Cầu Giấy im lìm như một đường hầm hút gió.

Mọi khi, tiếng bô lạch bạch của con Wave sẽ báo hiệu tao về đến cứ điểm. Hôm nay, chỉ có tiếng gót giày bata cọ xuống mặt đường lạo xạo. Tao lết bộ qua cánh cổng, bước chân nặng trịch sau một buổi tối rã rời.

Lên đến tầng 3. Hành lang vắng tanh. Nhưng trước cửa phòng 305 có người.

Mai Anh.

Ả ngồi vắt chéo chân trên cái ghế đẩu nhựa. Cái váy ngủ lụa mỏng dính màu đỏ tía rủ xuống, trễ nải. Hai sợi dây áo mỏng manh như sắp đứt, phơi trọn hai hõm xương quai xanh sâu hoắm và làn da trắng ngần dưới ánh đèn tuýp. Cái áo len mỏng khoác ngoài rớt hẳn xuống một bên vai, hờ hững.

Tao định lầm bầm chào qua loa rồi lách thẳng về phòng. Trông tao lúc này nhếch nhác vãi lìn, đéo có tâm trạng hầu chuyện bà chị đồng bóng.

Nhưng Mai Anh thính như cáo. Nghe tiếng bước chân êm ru, ả vứt cái dũa móng tay xuống, quay lại. Ả nhướng mày ngạc nhiên khi thấy bộ dạng bơ phờ của tao, rồi lập tức đứng phắt dậy, chắn ngang cái lối đi chật hẹp.

- Siêu xe của đại gia nay đem đi cắm rồi à mà hôm nay lại đi xe căng hải về thế?

Ả nhếch mép, khoanh tay trước ngực. Khối thịt đẫy đà bị ép lại, chực trào ra khỏi lớp lụa mỏng.

Tao chép miệng, thò tay vào túi quần móc chùm chìa khóa.

- Vượt đèn đỏ. Công an xích mẹ xe rồi. Đang bực mình, khi khác em hầu chuyện chị sau nhé.

Nhưng Mai Anh không tha cho tao. Ả nheo mắt lại. Cái nhìn của một người đàn bà sành sỏi quét qua mặt tao như máy scan.

Ả thừa biết, một thằng coi tiền như sinh mệnh, vừa mất con xe câu cơm, đáng lẽ mặt phải hầm hầm sát khí hoặc rũ rượi như chó ốm. Đằng này, khóe môi tao lại đang giãn ra. Có một nếp nhăn của sự thư giãn, thậm chí là vui vẻ ngầm, đéo giấu được.

Mai Anh bước lên một bước. Dí sát người vào tao. Khoảng cách gần đến mức tao cảm nhận được hơi ấm hầm hập và cái mùi nước hoa nồng nàn từ khe ngực ả phả thẳng sang.

Ả hơi chúi mũi về phía cổ áo khoác phao của tao, hít một hơi thật khẽ.

- Mùi khói bụi...

Ả kéo dài giọng.

- Mùi mỡ rán khét lẹt... Và... mùi dầu gội hoa bưởi của con gái.

Ngón tay trỏ với bộ nail nhọn hoắt sơn đỏ chót của ả vuốt nhẹ lên ngực áo tao, lướt dọc theo đường khóa kéo.

- Mất xe mà mặt mũi hớn hở thế này. Đi bộ dạo phố với con nào về đúng không cu?

Ả dừng ngón tay lại ngay trước ngực tao, gõ nhẹ hai cái.

- Đưa con nhà người ta đi đâu khai mau? Chà chà, thanh niên này cũng kinh phết nhỉ.

Tim tao lỡ một nhịp vì bị tóm trúng tim đen. Nhưng cái bản tính ngông nghênh không cho phép tao lùi bước trước đàn bà. Tao tựa lưng vào tường, hơi cúi đầu xuống, ánh mắt lướt thẳng vào cái khe ngực thấp thoáng dưới lớp lụa kia. Tao liến thoắng:

- Thế từ bao giờ bà chị hàng xóm lại quan tâm đến chuyện đi đâu làm gì với ai của em thế? Hay là... ghen à?

Chữ "ghen" vừa dứt, Mai Anh bật cười. Một điệu cười khàn khàn, lả lơi và quyến rũ chết người.

Ả không lùi lại. Trái lại, ả bước thêm nửa bước. Cúp ngực mềm mại ép hẳn vào bắp tay tao. Cố tình cọ xát.

Ả ngẩng mặt lên, đôi mắt lúng liếng ướt át nhìn xoáy vào mắt tao.

- Ghen á? Sao mà chị mày phải ghen? Chị mày chưa rảnh.

Mai Anh ghé sát môi vào vành tai tao. Hơi thở nóng rực, mùi rượu vang nhè nhẹ phả vào lớp da nhạy cảm ở cổ.

- Chị chỉ buồn cười thôi. Thằng nhóc mới hôm trước còn đang buồn rũ ra, thế mà hôm nay đã có con gái theo rồi. Sao? Có làm ăn được gì không? Mà quan trọng nhất...

Ả thì thầm, giọng đặc quánh sự khiêu khích.

- ...là nó có đẹp bằng chị mày không?

Mặt tao nóng bừng. Luồng điện giật rần rần chạy dọc sống lưng xuống gót chân. Hơi thở tao gấp gáp hơn hẳn. Bản năng đàn ông gào thét bảo tao đè nghiến ả ra ngay cái hành lang này.

Tao đưa tay lên, đẩy nhẹ vào bả vai Mai Anh, tạo ra một khoảng trống mỏng dính.

- Có làm ăn được gì không kệ người ta, ơ hay? Chị cứ sát rạt vào em thế này, em lại "làm ăn" với chị luôn bây giờ đây này.

Tao gằn giọng, mắt vằn lên một chút máu lửa.

Mai Anh không hề sợ hãi. Lời đe dọa của tao với ả như gãi ngứa. Ả rướn người lên, dí sát gò bồng đảo vào tay tao lần nữa, môi hé mở chờ đợi.

- Luôn đi. Luôn và ngay, chị đang đợi nè.

Ngay khoảnh khắc tao định cúi xuống, định nuốt trọn cái đôi môi đỏ mọng kia, một luồng khí lạnh chạy xẹt qua não. Lý trí dội một gáo nước buốt cóng vào cái đầu đang bốc hỏa.

Tao khựng lại.

Những bài học về sự nguy hiểm của loại đàn bà sành sỏi này xẹt qua. Và cả cái nụ cười trong trẻo, cái mùi hương thanh mát của Hạ dưới ánh đèn đường ban nãy.

Tao biết rõ, nếu tao há miệng "ăn" miếng mồi ngon lành này, tao sẽ vĩnh viễn đánh mất quyền làm chủ. Tao sẽ chỉ là con cún nằm dưới gầm giường của Mai Anh, bị ả vờn cho nát gáo.

Tao buông tay ra. Rút lùi lại.

Tao hắng giọng, xoay người về phía cửa phòng, cắm chìa khóa vào ổ. Vặn mạnh.

Cạch.

- Thôi đùa, hôm nay em mệt rồi. Đi bộ mỏi rã cả chân. Bà chị thích thử thì để hôm khác, em tắm rửa xịt nước hoa thơm tho rồi mình tính tiếp.

Tao nói nhanh, lách người bước vào phòng.

Đóng ập cửa lại.

Tao tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở dốc. Lồng ngực đập thình thịch như muốn vỡ tung. Khứu giác vẫn còn ám cái mùi nước hoa ngọt lịm lả lơi ấy.

Cái bà chị này, rốt cuộc cứ thích trêu ngươi tao đến bao giờ nữa.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo