[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý

Chương 76: Ghen​

Mười một giờ đêm. Cái ngõ 165 Cầu Giấy im lìm như một đường hầm hút gió.

Mọi khi, tiếng bô lạch bạch của con Wave sẽ báo hiệu tao về đến cứ điểm. Hôm nay, chỉ có tiếng gót giày bata cọ xuống mặt đường lạo xạo. Tao lết bộ qua cánh cổng, bước chân nặng trịch sau một buổi tối rã rời.

Lên đến tầng 3. Hành lang vắng tanh. Nhưng trước cửa phòng 305 có người.

Mai Anh.

Ả ngồi vắt chéo chân trên cái ghế đẩu nhựa. Cái váy ngủ lụa mỏng dính màu đỏ tía rủ xuống, trễ nải. Hai sợi dây áo mỏng manh như sắp đứt, phơi trọn hai hõm xương quai xanh sâu hoắm và làn da trắng ngần dưới ánh đèn tuýp. Cái áo len mỏng khoác ngoài rớt hẳn xuống một bên vai, hờ hững.

Tao định lầm bầm chào qua loa rồi lách thẳng về phòng. Trông tao lúc này nhếch nhác vãi lìn, đéo có tâm trạng hầu chuyện bà chị đồng bóng.

Nhưng Mai Anh thính như cáo. Nghe tiếng bước chân êm ru, ả vứt cái dũa móng tay xuống, quay lại. Ả nhướng mày ngạc nhiên khi thấy bộ dạng bơ phờ của tao, rồi lập tức đứng phắt dậy, chắn ngang cái lối đi chật hẹp.

- Siêu xe của đại gia nay đem đi cắm rồi à mà hôm nay lại đi xe căng hải về thế?

Ả nhếch mép, khoanh tay trước ngực. Khối thịt đẫy đà bị ép lại, chực trào ra khỏi lớp lụa mỏng.

Tao chép miệng, thò tay vào túi quần móc chùm chìa khóa.

- Vượt đèn đỏ. Công an xích mẹ xe rồi. Đang bực mình, khi khác em hầu chuyện chị sau nhé.

Nhưng Mai Anh không tha cho tao. Ả nheo mắt lại. Cái nhìn của một người đàn bà sành sỏi quét qua mặt tao như máy scan.

Ả thừa biết, một thằng coi tiền như sinh mệnh, vừa mất con xe câu cơm, đáng lẽ mặt phải hầm hầm sát khí hoặc rũ rượi như chó ốm. Đằng này, khóe môi tao lại đang giãn ra. Có một nếp nhăn của sự thư giãn, thậm chí là vui vẻ ngầm, đéo giấu được.

Mai Anh bước lên một bước. Dí sát người vào tao. Khoảng cách gần đến mức tao cảm nhận được hơi ấm hầm hập và cái mùi nước hoa nồng nàn từ khe ngực ả phả thẳng sang.

Ả hơi chúi mũi về phía cổ áo khoác phao của tao, hít một hơi thật khẽ.

- Mùi khói bụi...

Ả kéo dài giọng.

- Mùi mỡ rán khét lẹt... Và... mùi dầu gội hoa bưởi của con gái.

Ngón tay trỏ với bộ nail nhọn hoắt sơn đỏ chót của ả vuốt nhẹ lên ngực áo tao, lướt dọc theo đường khóa kéo.

- Mất xe mà mặt mũi hớn hở thế này. Đi bộ dạo phố với con nào về đúng không cu?

Ả dừng ngón tay lại ngay trước ngực tao, gõ nhẹ hai cái.

- Đưa con nhà người ta đi đâu khai mau? Chà chà, thanh niên này cũng kinh phết nhỉ.

Tim tao lỡ một nhịp vì bị tóm trúng tim đen. Nhưng cái bản tính ngông nghênh không cho phép tao lùi bước trước đàn bà. Tao tựa lưng vào tường, hơi cúi đầu xuống, ánh mắt lướt thẳng vào cái khe ngực thấp thoáng dưới lớp lụa kia. Tao liến thoắng:

- Thế từ bao giờ bà chị hàng xóm lại quan tâm đến chuyện đi đâu làm gì với ai của em thế? Hay là... ghen à?

Chữ "ghen" vừa dứt, Mai Anh bật cười. Một điệu cười khàn khàn, lả lơi và quyến rũ chết người.

Ả không lùi lại. Trái lại, ả bước thêm nửa bước. Cúp ngực mềm mại ép hẳn vào bắp tay tao. Cố tình cọ xát.

Ả ngẩng mặt lên, đôi mắt lúng liếng ướt át nhìn xoáy vào mắt tao.

- Ghen á? Sao mà chị mày phải ghen? Chị mày chưa rảnh.

Mai Anh ghé sát môi vào vành tai tao. Hơi thở nóng rực, mùi rượu vang nhè nhẹ phả vào lớp da nhạy cảm ở cổ.

- Chị chỉ buồn cười thôi. Thằng nhóc mới hôm trước còn đang buồn rũ ra, thế mà hôm nay đã có con gái theo rồi. Sao? Có làm ăn được gì không? Mà quan trọng nhất...

Ả thì thầm, giọng đặc quánh sự khiêu khích.

- ...là nó có đẹp bằng chị mày không?

Mặt tao nóng bừng. Luồng điện giật rần rần chạy dọc sống lưng xuống gót chân. Hơi thở tao gấp gáp hơn hẳn. Bản năng đàn ông gào thét bảo tao đè nghiến ả ra ngay cái hành lang này.

Tao đưa tay lên, đẩy nhẹ vào bả vai Mai Anh, tạo ra một khoảng trống mỏng dính.

- Có làm ăn được gì không kệ người ta, ơ hay? Chị cứ sát rạt vào em thế này, em lại "làm ăn" với chị luôn bây giờ đây này.

Tao gằn giọng, mắt vằn lên một chút máu lửa.

Mai Anh không hề sợ hãi. Lời đe dọa của tao với ả như gãi ngứa. Ả rướn người lên, dí sát gò bồng đảo vào tay tao lần nữa, môi hé mở chờ đợi.

- Luôn đi. Luôn và ngay, chị đang đợi nè.

Ngay khoảnh khắc tao định cúi xuống, định nuốt trọn cái đôi môi đỏ mọng kia, một luồng khí lạnh chạy xẹt qua não. Lý trí dội một gáo nước buốt cóng vào cái đầu đang bốc hỏa.

Tao khựng lại.

Những bài học về sự nguy hiểm của loại đàn bà sành sỏi này xẹt qua. Và cả cái nụ cười trong trẻo, cái mùi hương thanh mát của Hạ dưới ánh đèn đường ban nãy.

Tao biết rõ, nếu tao há miệng "ăn" miếng mồi ngon lành này, tao sẽ vĩnh viễn đánh mất quyền làm chủ. Tao sẽ chỉ là con cún nằm dưới gầm giường của Mai Anh, bị ả vờn cho nát gáo.

Tao buông tay ra. Rút lùi lại.

Tao hắng giọng, xoay người về phía cửa phòng, cắm chìa khóa vào ổ. Vặn mạnh.

Cạch.

- Thôi đùa, hôm nay em mệt rồi. Đi bộ mỏi rã cả chân. Bà chị thích thử thì để hôm khác, em tắm rửa xịt nước hoa thơm tho rồi mình tính tiếp.

Tao nói nhanh, lách người bước vào phòng.

Đóng ập cửa lại.

Tao tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở dốc. Lồng ngực đập thình thịch như muốn vỡ tung. Khứu giác vẫn còn ám cái mùi nước hoa ngọt lịm lả lơi ấy.

Cái bà chị này, rốt cuộc cứ thích trêu ngươi tao đến bao giờ nữa.
Dài tý đi ml. Cả ngày bận rộn vào đây chỉ xem có thông báo của m thôi đấy
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 77: Ảo tưởng Harem​

Tám giờ sáng.

Ánh nắng mùa đông hiếm hoi lách qua khe hở của tấm rèm cửa cáu bẩn, in một vệt sáng thẳng tắp lên nền gạch men.

Tao mở mắt. Phản xạ tự nhiên hình thành suốt mấy tháng nay điều khiển cánh tay phải vươn lên đầu giường, quờ quạng tìm chùm chìa khóa xe máy.

Cơn ngái ngủ bay sạch. Tao chớp mắt, thu tay về. Nhớ ra rồi. Con Wave xanh nhớt, cái cần câu cơm của tao đang nằm đắp chiếu ở bãi giữ xe của phường, phơi sương phơi gió cùng một mớ xe vi phạm khác.

Không có xe, cái guồng quay hối hả mọi buổi sáng bỗng nhiên khựng lại. Tao không phải cuống cuồng đánh răng rửa mặt, vơ vội cái áo khoác rồi lao ra đường để đua với giờ cao điểm. Thời gian tự nhiên giãn ra, thừa thãi một cách kỳ cục.

Tao ngồi tựa lưng vào tường. Rút một điếu Thăng Long từ cái bao bẹp dúm trên bàn, châm lửa.

Rít một hơi dài. Khói xám nhạt phả lên trần nhà, cuộn tròn rồi tan vào không khí tĩnh lặng. Căn phòng ngổn ngang những mớ dây sạc rối tinh rối mù, vài cái vỏ ốp lưng lỗi vứt lăn lóc ở góc nhà. Thằng Khánh đã đi từ sớm. Sự im lặng hiếm hoi này làm cái não bộ của thằng nhóc mười chín tuổi bắt đầu chạy những dòng suy nghĩ mông lung.

Tao nhìn làn khói. Nửa năm.

Chưa đầy nửa năm từ cái đêm xách cái balo to sụ, ngơ ngác bước xuống bến xe, tao đã thay đổi một cách chóng mặt. Từ một thằng nhà quê chỉ biết cắm mặt vào sách, sợ hãi từng tiếng còi xe, giờ tao đã "có da có thịt" hơn nhiều.

Và quan trọng nhất, tao nhận ra xung quanh mình bắt đầu xuất hiện những bóng hồng. Những người đàn bà lướt qua cái xóm trọ tồi tàn này, để lại những dấu vết không thể xóa.

Tao gác một tay lên đầu gối, bắt đầu kiểm kê lại từng người, giống như cách tao kiểm kê đống linh kiện trong kho.

Ngân. Cái gai pha lê găm thẳng vào lồng ngực. Mối tình đầu rụt rè, xước xát. Sự ra đi cạn tình cạn nghĩa của nó đã tát tao tỉnh giấc, biến tao từ một thằng mộng mơ thành một kẻ thực dụng ráo hoảnh. Giờ này ở Chiba, chắc nó đang đi bộ dưới trời tuyết, cắm mặt vào những ca làm thêm trong xưởng thực phẩm.

Thảo Vy. Nữ thần thời cấp ba. Đứa con gái mà tao từng không dám nhìn thẳng mặt. Nhưng cái đêm mùng 3 Tết, khi nó gục đầu vào lưng tao khóc nức nở, tao nhận ra nó cũng chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo đang rạn nứt. Tao đã suýt xao động, suýt dấn bước, nhưng cuối cùng lại chọn cách lùi lại.

Thu Hạ. Bà sếp phó câu lạc bộ. Sự lạnh lùng, sắc bén trên trường học đối lập hoàn toàn với cái điệu bộ nhai quẩy vỉa hè đêm qua. Một ranh giới thú vị mà tao cực kỳ muốn khám phá, muốn bóc tách xem đằng sau cái mùi hương thanh mát kia rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu sự nổi loạn.

Mai Anh. Một ngọn lửa. Bà chị hàng xóm rực rỡ, lả lơi. Đêm qua, cái khe ngực ép sát vào bắp tay tao suýt nữa đã kéo tao xuống bùn. Một thứ cám dỗ nhục dục chết người mà thằng đàn ông nào cũng muốn một lần nếm thử.

Và chị Hoa. Những lớp xốp nổ lép bép dưới lưng. Một bí mật cắn răng để bụng, một cuộc "giao dịch" mà tao sẽ mang theo xuống lỗ.

Nghĩ đến đây, cái hormone nam tính trong người tao trỗi dậy.

Khóe môi tao bất giác nhếch lên. Tao nặn ra một nụ cười tủm tỉm, cái kiểu cười đê tiện của một thằng ranh con đang tưởng bở.

Tao vắt tay lên trán. Cứ làm như mình là vua chúa thời xưa, đang ngồi rung đùi chọn phi tần.

Nếu bây giờ phải nhặt một người để làm vợ, ai hợp nhất?

Mai Anh? Đưa ra đường thì hãnh diện vãi lìn vì quá đẹp, quá bốc lửa. Mấy thằng bạn chắc lác mắt ghen tị. Nhưng rước bà này về, tao chắc chắn bị "vắt kiệt sức lực" lúc nào không hay. Tính tình lại thích kiểm soát, thích vờn bắt. Loại.

Thu Hạ? Lấy bà này về chắc cãi nhau sứt đầu mẻ trán mỗi ngày. Trí tuệ đấy, sắc sảo đấy, thú vị đấy, nhưng lúc đéo nào cũng lý lẽ, phân tích. Cái nhà sẽ biến thành cái phòng họp ban quản trị. Mệt não. Loại.

Thảo Vy? Ngoan, hiền, biết chăm sóc gia đình. Chuẩn mẫu vợ hiền dâu thảo, lại còn cùng quê, bố mẹ chắc ưng lắm. Ứng cử viên sáng giá nhất.

Còn Ngân? Người yêu cũ. Thôi, bỏ qua.

Sự ngạo mạn chốc lát bơm đầy lồng ngực. Tao hít thêm một hơi thuốc. Tao thấy mình cũng ra gì phết. Với cái mồm mép lươn lẹo hiện tại, với cái khả năng nhìn thấu tâm lý người khác mà tao tôi luyện được, nếu tao thật sự tung chiêu vờn bắt, việc tán đổ một trong số những bóng hồng kia đéo phải là chuyện bất khả thi.

Tao đang tận hưởng cái cảm giác làm bá chủ thế giới ảo mộng của mình.

Xèo.

Một cơn đau nhói truyền từ đầu ngón tay trỏ thẳng lên não.

Điếu thuốc trên tay tao đã tàn đến sát gốc. Tàn lửa đỏ rực chạm vào da thịt, bỏng rát.

Tao giật mình, rụt phắt tay lại, đánh rơi mẩu tàn xuống sàn gạch.

Sự đau đớn vật lý đập nát cái viễn cảnh màu hồng trong tích tắc. Nụ cười đê tiện trên môi tao tắt ngấm.

Tao nhìn vết bỏng rộp đỏ ửng trên tay. Rồi tao từ từ ngẩng đầu lên, nhìn một vòng quanh cái thực tại của mình.

Bốn bức tường vôi vàng ố, loang lổ vết ẩm mốc. Một cái quạt trần quay lờ đờ, bám đầy mảng bụi đen sì. Cục sạc laptop fake loại hai nằm chỏng chơ cạnh cái ổ điện lỏng lẻo chực chờ chập cháy.

- Mày đang ảo tưởng cái đéo gì thế An? - Tao lầm bầm chửi chính mình trong miệng.

Một cái tát nổ đom đóm của thực tại giáng thẳng vào mặt tao.

Mày là ai?

Mày là một thằng nhãi ranh mười chín tuổi. Mày đang ở thuê trong cái hộp diêm hơn 10 mét vuông. Mày là thằng thợ sửa máy tính dạo, sống bằng những đồng tiền chênh lệch từ mấy cái ốp lưng nhựa. Cái xe Wave nát - cần câu cơm duy nhất của mày - đang bị công an phường xích cổ. Bảng điểm trên trường của mày thì be bét những con số đỏ lòm.

Thảo Vy ngoan hiền, nhưng nó sẽ cần một bến đỗ an toàn, một thằng có sự nghiệp vững vàng chứ không phải một thằng nay đây mai đó.

Thu Hạ kiêu hãnh, xung quanh nó thiếu đéo gì những thằng đi SH, Air Blade, tiền tiêu rủng rỉnh, nó việc gì phải ngó ngàng đến thằng như mày.

Mai Anh thì chỉ coi mày là trò tiêu khiển, một món đồ chơi giải khuây, đạt được mục đích là nó đá mày ra chuồng gà ngay lập tức.

Còn Ngân... Ngân nó đang cày cuốc bên Nhật Bản. Có khi nó đang đi ăn sushi với một thằng kỹ sư người bản địa nào đó mẹ nó rồi.

Tao nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cái màn hình máy tính đen ngòm. Đầu tóc bù xù, mặt mũi bơ phờ.

- Với cái bộ dạng cứt chim này, đéo có con điên nào thèm lấy mày làm chồng đâu An ạ.

Tao nghiến răng, di mạnh cái mẩu thuốc lá cháy dở vào gạt tàn sắt.

Cái sĩ diện của một thằng đàn ông bùng lên, đè bẹp dí những suy nghĩ tình ái mộng mơ rẻ tiền. Ba cái trò vờn bắt tình cảm, thả thính gái gú giờ chỉ là thứ gia vị giải trí. Không có tiền, đéo bao giờ có quyền lựa chọn. Mục tiêu trước mắt đéo phải là lập Harem.

Mục tiêu là hôm tới phải xách xác lên kho bãi, cắn răng nộp phạt để chuộc lại con xe máy. Rồi sau đó phải cày cuốc gấp đôi để bù vào cái khoản tiền ngu phí ấy. Phải mở rộng cái Alo Phụ Kiện, lùng thêm mấy mối nhập sỉ cáp sạc giá rẻ bèo ở chợ Trời về mà hốt bạc đám sinh viên ngây thơ.

Tình yêu đéo lấp đầy được dạ dày. Chỉ có tiền mới làm được việc đó.

Tao vung chăn, bật dậy.

Bước thẳng ra nhà vệ sinh, vặn vòi xả nước. Tao vốc từng vốc nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt cho tỉnh hẳn. Nước chảy ròng ròng xuống cổ, lạnh thấu xương.

Tao lấy cái khăn mặt lau khô. Đi ra góc phòng, lôi cái balo sờn cũ ra. Ném vào đó bộ tuốc nơ vít, cái USB boot, vài cái cáp sạc và hộp keo tản nhiệt.

Không có xe máy thì bắt xe buýt đi ra quán. Mất thêm ba mươi phút nhưng đéo chết được.

Đàn ông đéo có tiền thì đéo có quyền mơ mộng. Cày thôi.

Tao khoác balo lên vai, bước ra khỏi cửa.

Cạch.

Tiếng ổ khóa bấm sập lại khô khốc. Tao bỏ lại cái "giấc mơ Harem" ấu trĩ ở phía sau cánh cửa, lầm lũi đi bộ về phía bến xe buýt dưới bầu trời xám xịt của Hà Nội.
 

Ly Kai

Yếu sinh lý

Chương 77: Ảo tưởng Harem​

Tám giờ sáng.

Ánh nắng mùa đông hiếm hoi lách qua khe hở của tấm rèm cửa cáu bẩn, in một vệt sáng thẳng tắp lên nền gạch men.

Tao mở mắt. Phản xạ tự nhiên hình thành suốt mấy tháng nay điều khiển cánh tay phải vươn lên đầu giường, quờ quạng tìm chùm chìa khóa xe máy.

Cơn ngái ngủ bay sạch. Tao chớp mắt, thu tay về. Nhớ ra rồi. Con Wave xanh nhớt, cái cần câu cơm của tao đang nằm đắp chiếu ở bãi giữ xe của phường, phơi sương phơi gió cùng một mớ xe vi phạm khác.

Không có xe, cái guồng quay hối hả mọi buổi sáng bỗng nhiên khựng lại. Tao không phải cuống cuồng đánh răng rửa mặt, vơ vội cái áo khoác rồi lao ra đường để đua với giờ cao điểm. Thời gian tự nhiên giãn ra, thừa thãi một cách kỳ cục.

Tao ngồi tựa lưng vào tường. Rút một điếu Thăng Long từ cái bao bẹp dúm trên bàn, châm lửa.

Rít một hơi dài. Khói xám nhạt phả lên trần nhà, cuộn tròn rồi tan vào không khí tĩnh lặng. Căn phòng ngổn ngang những mớ dây sạc rối tinh rối mù, vài cái vỏ ốp lưng lỗi vứt lăn lóc ở góc nhà. Thằng Khánh đã đi từ sớm. Sự im lặng hiếm hoi này làm cái não bộ của thằng nhóc mười chín tuổi bắt đầu chạy những dòng suy nghĩ mông lung.

Tao nhìn làn khói. Nửa năm.

Chưa đầy nửa năm từ cái đêm xách cái balo to sụ, ngơ ngác bước xuống bến xe, tao đã thay đổi một cách chóng mặt. Từ một thằng nhà quê chỉ biết cắm mặt vào sách, sợ hãi từng tiếng còi xe, giờ tao đã "có da có thịt" hơn nhiều.

Và quan trọng nhất, tao nhận ra xung quanh mình bắt đầu xuất hiện những bóng hồng. Những người đàn bà lướt qua cái xóm trọ tồi tàn này, để lại những dấu vết không thể xóa.

Tao gác một tay lên đầu gối, bắt đầu kiểm kê lại từng người, giống như cách tao kiểm kê đống linh kiện trong kho.

Ngân. Cái gai pha lê găm thẳng vào lồng ngực. Mối tình đầu rụt rè, xước xát. Sự ra đi cạn tình cạn nghĩa của nó đã tát tao tỉnh giấc, biến tao từ một thằng mộng mơ thành một kẻ thực dụng ráo hoảnh. Giờ này ở Chiba, chắc nó đang đi bộ dưới trời tuyết, cắm mặt vào những ca làm thêm trong xưởng thực phẩm.

Thảo Vy. Nữ thần thời cấp ba. Đứa con gái mà tao từng không dám nhìn thẳng mặt. Nhưng cái đêm mùng 3 Tết, khi nó gục đầu vào lưng tao khóc nức nở, tao nhận ra nó cũng chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo đang rạn nứt. Tao đã suýt xao động, suýt dấn bước, nhưng cuối cùng lại chọn cách lùi lại.

Thu Hạ. Bà sếp phó câu lạc bộ. Sự lạnh lùng, sắc bén trên trường học đối lập hoàn toàn với cái điệu bộ nhai quẩy vỉa hè đêm qua. Một ranh giới thú vị mà tao cực kỳ muốn khám phá, muốn bóc tách xem đằng sau cái mùi hương thanh mát kia rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu sự nổi loạn.

Mai Anh. Một ngọn lửa. Bà chị hàng xóm rực rỡ, lả lơi. Đêm qua, cái khe ngực ép sát vào bắp tay tao suýt nữa đã kéo tao xuống bùn. Một thứ cám dỗ nhục dục chết người mà thằng đàn ông nào cũng muốn một lần nếm thử.

Và chị Hoa. Những lớp xốp nổ lép bép dưới lưng. Một bí mật cắn răng để bụng, một cuộc "giao dịch" mà tao sẽ mang theo xuống lỗ.

Nghĩ đến đây, cái hormone nam tính trong người tao trỗi dậy.

Khóe môi tao bất giác nhếch lên. Tao nặn ra một nụ cười tủm tỉm, cái kiểu cười đê tiện của một thằng ranh con đang tưởng bở.

Tao vắt tay lên trán. Cứ làm như mình là vua chúa thời xưa, đang ngồi rung đùi chọn phi tần.

Nếu bây giờ phải nhặt một người để làm vợ, ai hợp nhất?

Mai Anh? Đưa ra đường thì hãnh diện vãi lìn vì quá đẹp, quá bốc lửa. Mấy thằng bạn chắc lác mắt ghen tị. Nhưng rước bà này về, tao chắc chắn bị "vắt kiệt sức lực" lúc nào không hay. Tính tình lại thích kiểm soát, thích vờn bắt. Loại.

Thu Hạ? Lấy bà này về chắc cãi nhau sứt đầu mẻ trán mỗi ngày. Trí tuệ đấy, sắc sảo đấy, thú vị đấy, nhưng lúc đéo nào cũng lý lẽ, phân tích. Cái nhà sẽ biến thành cái phòng họp ban quản trị. Mệt não. Loại.

Thảo Vy? Ngoan, hiền, biết chăm sóc gia đình. Chuẩn mẫu vợ hiền dâu thảo, lại còn cùng quê, bố mẹ chắc ưng lắm. Ứng cử viên sáng giá nhất.

Còn Ngân? Người yêu cũ. Thôi, bỏ qua.

Sự ngạo mạn chốc lát bơm đầy lồng ngực. Tao hít thêm một hơi thuốc. Tao thấy mình cũng ra gì phết. Với cái mồm mép lươn lẹo hiện tại, với cái khả năng nhìn thấu tâm lý người khác mà tao tôi luyện được, nếu tao thật sự tung chiêu vờn bắt, việc tán đổ một trong số những bóng hồng kia đéo phải là chuyện bất khả thi.

Tao đang tận hưởng cái cảm giác làm bá chủ thế giới ảo mộng của mình.

Xèo.

Một cơn đau nhói truyền từ đầu ngón tay trỏ thẳng lên não.

Điếu thuốc trên tay tao đã tàn đến sát gốc. Tàn lửa đỏ rực chạm vào da thịt, bỏng rát.

Tao giật mình, rụt phắt tay lại, đánh rơi mẩu tàn xuống sàn gạch.

Sự đau đớn vật lý đập nát cái viễn cảnh màu hồng trong tích tắc. Nụ cười đê tiện trên môi tao tắt ngấm.

Tao nhìn vết bỏng rộp đỏ ửng trên tay. Rồi tao từ từ ngẩng đầu lên, nhìn một vòng quanh cái thực tại của mình.

Bốn bức tường vôi vàng ố, loang lổ vết ẩm mốc. Một cái quạt trần quay lờ đờ, bám đầy mảng bụi đen sì. Cục sạc laptop fake loại hai nằm chỏng chơ cạnh cái ổ điện lỏng lẻo chực chờ chập cháy.

- Mày đang ảo tưởng cái đéo gì thế An? - Tao lầm bầm chửi chính mình trong miệng.

Một cái tát nổ đom đóm của thực tại giáng thẳng vào mặt tao.

Mày là ai?

Mày là một thằng nhãi ranh mười chín tuổi. Mày đang ở thuê trong cái hộp diêm hơn 10 mét vuông. Mày là thằng thợ sửa máy tính dạo, sống bằng những đồng tiền chênh lệch từ mấy cái ốp lưng nhựa. Cái xe Wave nát - cần câu cơm duy nhất của mày - đang bị công an phường xích cổ. Bảng điểm trên trường của mày thì be bét những con số đỏ lòm.

Thảo Vy ngoan hiền, nhưng nó sẽ cần một bến đỗ an toàn, một thằng có sự nghiệp vững vàng chứ không phải một thằng nay đây mai đó.

Thu Hạ kiêu hãnh, xung quanh nó thiếu đéo gì những thằng đi SH, Air Blade, tiền tiêu rủng rỉnh, nó việc gì phải ngó ngàng đến thằng như mày.

Mai Anh thì chỉ coi mày là trò tiêu khiển, một món đồ chơi giải khuây, đạt được mục đích là nó đá mày ra chuồng gà ngay lập tức.

Còn Ngân... Ngân nó đang cày cuốc bên Nhật Bản. Có khi nó đang đi ăn sushi với một thằng kỹ sư người bản địa nào đó mẹ nó rồi.

Tao nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cái màn hình máy tính đen ngòm. Đầu tóc bù xù, mặt mũi bơ phờ.

- Với cái bộ dạng cứt chim này, đéo có con điên nào thèm lấy mày làm chồng đâu An ạ.

Tao nghiến răng, di mạnh cái mẩu thuốc lá cháy dở vào gạt tàn sắt.

Cái sĩ diện của một thằng đàn ông bùng lên, đè bẹp dí những suy nghĩ tình ái mộng mơ rẻ tiền. Ba cái trò vờn bắt tình cảm, thả thính gái gú giờ chỉ là thứ gia vị giải trí. Không có tiền, đéo bao giờ có quyền lựa chọn. Mục tiêu trước mắt đéo phải là lập Harem.

Mục tiêu là hôm tới phải xách xác lên kho bãi, cắn răng nộp phạt để chuộc lại con xe máy. Rồi sau đó phải cày cuốc gấp đôi để bù vào cái khoản tiền ngu phí ấy. Phải mở rộng cái Alo Phụ Kiện, lùng thêm mấy mối nhập sỉ cáp sạc giá rẻ bèo ở chợ Trời về mà hốt bạc đám sinh viên ngây thơ.

Tình yêu đéo lấp đầy được dạ dày. Chỉ có tiền mới làm được việc đó.

Tao vung chăn, bật dậy.

Bước thẳng ra nhà vệ sinh, vặn vòi xả nước. Tao vốc từng vốc nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt cho tỉnh hẳn. Nước chảy ròng ròng xuống cổ, lạnh thấu xương.

Tao lấy cái khăn mặt lau khô. Đi ra góc phòng, lôi cái balo sờn cũ ra. Ném vào đó bộ tuốc nơ vít, cái USB boot, vài cái cáp sạc và hộp keo tản nhiệt.

Không có xe máy thì bắt xe buýt đi ra quán. Mất thêm ba mươi phút nhưng đéo chết được.

Đàn ông đéo có tiền thì đéo có quyền mơ mộng. Cày thôi.

Tao khoác balo lên vai, bước ra khỏi cửa.

Cạch.

Tiếng ổ khóa bấm sập lại khô khốc. Tao bỏ lại cái "giấc mơ Harem" ấu trĩ ở phía sau cánh cửa, lầm lũi đi bộ về phía bến xe buýt dưới bầu trời xám xịt của Hà Nội.
Són vl
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý

Chương 77: Ảo tưởng Harem​

Tám giờ sáng.

Ánh nắng mùa đông hiếm hoi lách qua khe hở của tấm rèm cửa cáu bẩn, in một vệt sáng thẳng tắp lên nền gạch men.

Tao mở mắt. Phản xạ tự nhiên hình thành suốt mấy tháng nay điều khiển cánh tay phải vươn lên đầu giường, quờ quạng tìm chùm chìa khóa xe máy.

Cơn ngái ngủ bay sạch. Tao chớp mắt, thu tay về. Nhớ ra rồi. Con Wave xanh nhớt, cái cần câu cơm của tao đang nằm đắp chiếu ở bãi giữ xe của phường, phơi sương phơi gió cùng một mớ xe vi phạm khác.

Không có xe, cái guồng quay hối hả mọi buổi sáng bỗng nhiên khựng lại. Tao không phải cuống cuồng đánh răng rửa mặt, vơ vội cái áo khoác rồi lao ra đường để đua với giờ cao điểm. Thời gian tự nhiên giãn ra, thừa thãi một cách kỳ cục.

Tao ngồi tựa lưng vào tường. Rút một điếu Thăng Long từ cái bao bẹp dúm trên bàn, châm lửa.

Rít một hơi dài. Khói xám nhạt phả lên trần nhà, cuộn tròn rồi tan vào không khí tĩnh lặng. Căn phòng ngổn ngang những mớ dây sạc rối tinh rối mù, vài cái vỏ ốp lưng lỗi vứt lăn lóc ở góc nhà. Thằng Khánh đã đi từ sớm. Sự im lặng hiếm hoi này làm cái não bộ của thằng nhóc mười chín tuổi bắt đầu chạy những dòng suy nghĩ mông lung.

Tao nhìn làn khói. Nửa năm.

Chưa đầy nửa năm từ cái đêm xách cái balo to sụ, ngơ ngác bước xuống bến xe, tao đã thay đổi một cách chóng mặt. Từ một thằng nhà quê chỉ biết cắm mặt vào sách, sợ hãi từng tiếng còi xe, giờ tao đã "có da có thịt" hơn nhiều.

Và quan trọng nhất, tao nhận ra xung quanh mình bắt đầu xuất hiện những bóng hồng. Những người đàn bà lướt qua cái xóm trọ tồi tàn này, để lại những dấu vết không thể xóa.

Tao gác một tay lên đầu gối, bắt đầu kiểm kê lại từng người, giống như cách tao kiểm kê đống linh kiện trong kho.

Ngân. Cái gai pha lê găm thẳng vào lồng ngực. Mối tình đầu rụt rè, xước xát. Sự ra đi cạn tình cạn nghĩa của nó đã tát tao tỉnh giấc, biến tao từ một thằng mộng mơ thành một kẻ thực dụng ráo hoảnh. Giờ này ở Chiba, chắc nó đang đi bộ dưới trời tuyết, cắm mặt vào những ca làm thêm trong xưởng thực phẩm.

Thảo Vy. Nữ thần thời cấp ba. Đứa con gái mà tao từng không dám nhìn thẳng mặt. Nhưng cái đêm mùng 3 Tết, khi nó gục đầu vào lưng tao khóc nức nở, tao nhận ra nó cũng chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo đang rạn nứt. Tao đã suýt xao động, suýt dấn bước, nhưng cuối cùng lại chọn cách lùi lại.

Thu Hạ. Bà sếp phó câu lạc bộ. Sự lạnh lùng, sắc bén trên trường học đối lập hoàn toàn với cái điệu bộ nhai quẩy vỉa hè đêm qua. Một ranh giới thú vị mà tao cực kỳ muốn khám phá, muốn bóc tách xem đằng sau cái mùi hương thanh mát kia rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu sự nổi loạn.

Mai Anh. Một ngọn lửa. Bà chị hàng xóm rực rỡ, lả lơi. Đêm qua, cái khe ngực ép sát vào bắp tay tao suýt nữa đã kéo tao xuống bùn. Một thứ cám dỗ nhục dục chết người mà thằng đàn ông nào cũng muốn một lần nếm thử.

Và chị Hoa. Những lớp xốp nổ lép bép dưới lưng. Một bí mật cắn răng để bụng, một cuộc "giao dịch" mà tao sẽ mang theo xuống lỗ.

Nghĩ đến đây, cái hormone nam tính trong người tao trỗi dậy.

Khóe môi tao bất giác nhếch lên. Tao nặn ra một nụ cười tủm tỉm, cái kiểu cười đê tiện của một thằng ranh con đang tưởng bở.

Tao vắt tay lên trán. Cứ làm như mình là vua chúa thời xưa, đang ngồi rung đùi chọn phi tần.

Nếu bây giờ phải nhặt một người để làm vợ, ai hợp nhất?

Mai Anh? Đưa ra đường thì hãnh diện vãi lìn vì quá đẹp, quá bốc lửa. Mấy thằng bạn chắc lác mắt ghen tị. Nhưng rước bà này về, tao chắc chắn bị "vắt kiệt sức lực" lúc nào không hay. Tính tình lại thích kiểm soát, thích vờn bắt. Loại.

Thu Hạ? Lấy bà này về chắc cãi nhau sứt đầu mẻ trán mỗi ngày. Trí tuệ đấy, sắc sảo đấy, thú vị đấy, nhưng lúc đéo nào cũng lý lẽ, phân tích. Cái nhà sẽ biến thành cái phòng họp ban quản trị. Mệt não. Loại.

Thảo Vy? Ngoan, hiền, biết chăm sóc gia đình. Chuẩn mẫu vợ hiền dâu thảo, lại còn cùng quê, bố mẹ chắc ưng lắm. Ứng cử viên sáng giá nhất.

Còn Ngân? Người yêu cũ. Thôi, bỏ qua.

Sự ngạo mạn chốc lát bơm đầy lồng ngực. Tao hít thêm một hơi thuốc. Tao thấy mình cũng ra gì phết. Với cái mồm mép lươn lẹo hiện tại, với cái khả năng nhìn thấu tâm lý người khác mà tao tôi luyện được, nếu tao thật sự tung chiêu vờn bắt, việc tán đổ một trong số những bóng hồng kia đéo phải là chuyện bất khả thi.

Tao đang tận hưởng cái cảm giác làm bá chủ thế giới ảo mộng của mình.

Xèo.

Một cơn đau nhói truyền từ đầu ngón tay trỏ thẳng lên não.

Điếu thuốc trên tay tao đã tàn đến sát gốc. Tàn lửa đỏ rực chạm vào da thịt, bỏng rát.

Tao giật mình, rụt phắt tay lại, đánh rơi mẩu tàn xuống sàn gạch.

Sự đau đớn vật lý đập nát cái viễn cảnh màu hồng trong tích tắc. Nụ cười đê tiện trên môi tao tắt ngấm.

Tao nhìn vết bỏng rộp đỏ ửng trên tay. Rồi tao từ từ ngẩng đầu lên, nhìn một vòng quanh cái thực tại của mình.

Bốn bức tường vôi vàng ố, loang lổ vết ẩm mốc. Một cái quạt trần quay lờ đờ, bám đầy mảng bụi đen sì. Cục sạc laptop fake loại hai nằm chỏng chơ cạnh cái ổ điện lỏng lẻo chực chờ chập cháy.

- Mày đang ảo tưởng cái đéo gì thế An? - Tao lầm bầm chửi chính mình trong miệng.

Một cái tát nổ đom đóm của thực tại giáng thẳng vào mặt tao.

Mày là ai?

Mày là một thằng nhãi ranh mười chín tuổi. Mày đang ở thuê trong cái hộp diêm hơn 10 mét vuông. Mày là thằng thợ sửa máy tính dạo, sống bằng những đồng tiền chênh lệch từ mấy cái ốp lưng nhựa. Cái xe Wave nát - cần câu cơm duy nhất của mày - đang bị công an phường xích cổ. Bảng điểm trên trường của mày thì be bét những con số đỏ lòm.

Thảo Vy ngoan hiền, nhưng nó sẽ cần một bến đỗ an toàn, một thằng có sự nghiệp vững vàng chứ không phải một thằng nay đây mai đó.

Thu Hạ kiêu hãnh, xung quanh nó thiếu đéo gì những thằng đi SH, Air Blade, tiền tiêu rủng rỉnh, nó việc gì phải ngó ngàng đến thằng như mày.

Mai Anh thì chỉ coi mày là trò tiêu khiển, một món đồ chơi giải khuây, đạt được mục đích là nó đá mày ra chuồng gà ngay lập tức.

Còn Ngân... Ngân nó đang cày cuốc bên Nhật Bản. Có khi nó đang đi ăn sushi với một thằng kỹ sư người bản địa nào đó mẹ nó rồi.

Tao nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cái màn hình máy tính đen ngòm. Đầu tóc bù xù, mặt mũi bơ phờ.

- Với cái bộ dạng cứt chim này, đéo có con điên nào thèm lấy mày làm chồng đâu An ạ.

Tao nghiến răng, di mạnh cái mẩu thuốc lá cháy dở vào gạt tàn sắt.

Cái sĩ diện của một thằng đàn ông bùng lên, đè bẹp dí những suy nghĩ tình ái mộng mơ rẻ tiền. Ba cái trò vờn bắt tình cảm, thả thính gái gú giờ chỉ là thứ gia vị giải trí. Không có tiền, đéo bao giờ có quyền lựa chọn. Mục tiêu trước mắt đéo phải là lập Harem.

Mục tiêu là hôm tới phải xách xác lên kho bãi, cắn răng nộp phạt để chuộc lại con xe máy. Rồi sau đó phải cày cuốc gấp đôi để bù vào cái khoản tiền ngu phí ấy. Phải mở rộng cái Alo Phụ Kiện, lùng thêm mấy mối nhập sỉ cáp sạc giá rẻ bèo ở chợ Trời về mà hốt bạc đám sinh viên ngây thơ.

Tình yêu đéo lấp đầy được dạ dày. Chỉ có tiền mới làm được việc đó.

Tao vung chăn, bật dậy.

Bước thẳng ra nhà vệ sinh, vặn vòi xả nước. Tao vốc từng vốc nước lạnh buốt tạt thẳng vào mặt cho tỉnh hẳn. Nước chảy ròng ròng xuống cổ, lạnh thấu xương.

Tao lấy cái khăn mặt lau khô. Đi ra góc phòng, lôi cái balo sờn cũ ra. Ném vào đó bộ tuốc nơ vít, cái USB boot, vài cái cáp sạc và hộp keo tản nhiệt.

Không có xe máy thì bắt xe buýt đi ra quán. Mất thêm ba mươi phút nhưng đéo chết được.

Đàn ông đéo có tiền thì đéo có quyền mơ mộng. Cày thôi.

Tao khoác balo lên vai, bước ra khỏi cửa.

Cạch.

Tiếng ổ khóa bấm sập lại khô khốc. Tao bỏ lại cái "giấc mơ Harem" ấu trĩ ở phía sau cánh cửa, lầm lũi đi bộ về phía bến xe buýt dưới bầu trời xám xịt của Hà Nội.
Chap nữa đê. M có hút thuốc dở mồm bao giờ ko?
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 78: Kẻ thù của thời gian​

Tròn một tháng kể từ cái buổi sáng tao tự vả vào mặt mình để tống khứ cái ảo tưởng lập Harem vớ vẩn ra khỏi đầu.

Mọi thứ vào guồng. Quỹ đạo cuộc đời tao giờ là một đường thẳng tắp, được lập trình sẵn bằng những gạch đầu dòng khô khốc: Sáng đi học. Chiều ra cửa hàng. Tối họp hành câu lạc bộ hoặc ngồi chốt sổ. Không có drama tình ái, không có những cái chạm tay lén lút trong bóng tối, và tuyệt nhiên không có bất kỳ một biến cố nào làm tao phải đánh rơi nhịp tim.

Alo Phụ Kiện làm ăn ổn định. Khách quen quanh khu Xuân Thủy, Sư Phạm bắt đầu nhớ mặt tao. Chúng nó mang máy ra vệ sinh, dán cường lực, mua dăm ba cái ốp silicon giá gốc mười nghìn bán năm chục. Tiền vẫn chảy vào cái hộp bánh Danisa đều đặn mỗi ngày.

Nhưng cái sự ổn định này nó mang theo một liều thuốc độc ngầm. Nó làm tao nhận ra một thực tế phũ phàng của dân kinh doanh nhỏ lẻ.

Thời gian chết.

Đúng mười một giờ rưỡi trưa. Nắng tháng Ba bắt đầu gắt lên, dội thẳng xuống mặt đường nhựa, hắt cái hơi nóng hầm hập vào cửa kính. Sinh viên đi học về hết, tạt vào mấy quán cơm bụi rúc đầu vào quạt máy. Con ngõ vắng hoe, đéo có một mống khách nào đi ngang qua.

Cái cửa hàng 15 mét vuông bỗng nhiên rộng thênh thang một cách bức bối.

Tao đứng sau quầy thu ngân. Tay cầm cái giẻ vi sợi, xịt nước lau kính, lau đi lau lại cái mặt tủ trưng bày đến mức lớp kính mỏng cọ xát phát ra tiếng kêu rít rít chói tai. Mọi góc cạnh đều sạch bong không một hạt bụi.

Tao ném cái giẻ xuống bàn. Ngáp một cái rõ to.

Cái cảm giác "ngồi không mà đéo đẻ ra tiền" nó gặm nhấm tao. Đối với một thằng đã quen với việc mỗi phút trôi qua phải quy đổi ra được bao nhiêu đồng lãi như tao, việc đứng đực mặt ra nhìn đồng hồ nhích từng giây là một cực hình. Tao muốn mở rộng thành chuỗi, muốn kiếm tiền trăm triệu, nhưng thực tế tao vẫn đang kẹt cứng ở cái ki-ốt bé tí này.

Đối lập hoàn toàn với sự ủ rũ bế tắc của tao, góc bàn kỹ thuật bên kia là một vũ trụ khác.

Lạch cạch. Lạch cạch. Lạch cạch.

Tiếng gõ bàn phím cơ dùng switch xanh của thằng Khánh nện xuống mặt bàn đanh gọn, dồn dập như súng liên thanh. Tiếng click chuột cháy máy liên hồi.

- Đcm thằng rừng ngủ trong rừng à? Gank đi chứ!

Khánh gào lên, gân cổ nổi một đường xanh lè. Mắt nó hằn những tia máu đỏ quạch, dán chặt vào cái màn hình máy tính.

- Ngu vãi lìn, nhường mạng cho tao!

Nó đập tay xuống bàn cái rầm. Con chuột nảy lên.

- Trẻ trâu cút mẹ về học bài đi! Đánh đấm như cái đầu bòi!

Tao nhăn mặt. Lỗ tai tao lùng bùng vì cái thứ âm thanh tạp nham hỗn loạn ấy. Bình thường tao kệ mẹ nó, nhưng hôm nay cái sự rảnh rỗi làm tao thấy ngứa mắt vãi chưởng. Nó đang đốt thời gian, đốt cả tiền điện của cửa hàng vào một cái thứ vô bổ, trong khi tao đang đau đầu nghĩ cách vắt sữa khách hàng.

Tao vo tròn tờ hóa đơn nhập hàng bị in lỗi trên bàn, ném bộp một cái trúng thẳng vào gáy thằng Khánh.

Nó đang combat, bị ném trúng thì giật mình, con trỏ chuột trượt đi một đoạn.

Màn hình của nó chuyển sang màu xám xịt. Chết ngược.

- Đcm thằng nào! - Khánh tháo phăng cái tai nghe, quay ghế lại, mắt trợn ngược.

Tao khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào tủ kính, giở cái giọng ông cụ non thực dụng ra khịa nó.

- Mày điên à Khánh? Trưa không ngủ thì nghĩ cách chạy quảng cáo Facebook, nghĩ cách nhập hàng đi, ngồi gào thét cái đéo gì. Dăm ba cái trò game gủng rác rưởi, tốn thời gian, hỏng cả mắt mà đéo đẻ ra được đồng cắc nào.

Câu nói của tao đâm trúng vào cái sĩ diện của một thằng game thủ nửa mùa. Khánh không chửi lại bằng mấy từ lóng đường phố nữa. Nó vứt cái tai nghe xuống bàn, đẩy ghế lùi lại một chút, khoanh tay nhìn tao từ đầu đến chân.

Nó cười khẩy. Một nụ cười khinh bỉ.

- Mày bớt cái giọng dạy đời đi An ạ. Mày sống khô khan như cục giấy ráp ấy. Đụng cái gì cũng quy ra tiền.

Nó giơ ngón tay lên, gằn từng chữ.

- Thứ nhất, tao cày rank thuê cho bọn nhóc trường cấp 3, một nick lên rank Vàng tao húp ba trăm nghìn tiền tươi thóc thật, đéo phải chơi không. Thứ hai, do mày gà, mày đéo có não tư duy chiến thuật nên mày mới chê nó rác rưởi thôi. Chứ cái loại mày, vào game khéo bị mấy thằng nhóc lớp 7 nó chửi cho vuốt mặt không kịp.

Máu nóng trong người tao dồn lên.

Tao, lại bị nó chửi là "gà", là đéo có tư duy?

- Mày bảo ai đéo có não? - Tao gắt lên, đứng thẳng người.

Khánh hất hàm, chỉ tay thẳng vào cái mặt đang nhăn nhó của tao.

- Tao bảo mày đấy. Mày soi gương xem mặt mày có đần thối ra không? Lúc đéo nào cũng nhăn trán tính tiền. Chơi game đéo phải là hư hỏng, nó là tái tạo năng lượng. Não mày căng như dây đàn, đéo xả ra thì chiều nay mày dán cái màn hình cũng lệch bọt khí thôi con ạ.

Khánh kéo cái ghế kỹ thuật lùi ra sau một chút, vỗ vỗ tay xuống mặt nệm da.

- Không tin mày ngồi vào đây. Chơi thử vài trận xem có thấy con người nó sảng khoái thoải con gà mái hơn không? Tao tạo phòng Custom cho mày đánh thử một ván với máy. Mày mà ăn được 5 mạng của bọn máy ngu học này, tao bao mày tiền cơm trưa cả tuần. Dám không? Hay sợ thua cả cái máy tính?

Một tuần cơm trưa miễn phí. Tầm hai trăm nghìn.

Nhưng cái đó đéo quan trọng bằng cái ánh mắt khích tướng đầy vẻ bề trên của nó. Cái sĩ diện của một thằng đàn ông, cái máu ăn thua cục súc lặn sâu trong người tao sôi lên sùng sục. Tao ít ra bây giờ cũng trông như hacker lỏ, dăm ba cái trò bấm chuột di chuyển này tao đéo tin là tao làm không được.

- Tránh ra. - Tao sải bước lại gần, đẩy vai thằng Khánh sang một bên. - Để bố mày xem cái trò trẻ con của mày khó đến đâu. Trưa nay chuẩn bị tiền đi mua cơm sườn đi con.

Khánh nhếch mép, đứng dậy nhường ghế cho tao.

Tao ngồi phịch xuống cái ghế. Màn hình sáng rực rỡ, màu sắc nét căng đập thẳng vào mắt. Giao diện trò chơi hiện lên, phức tạp và đầy những nút bấm nhấp nháy. Cảm giác cầm con chuột gaming nặng trịch, đầm tay khác hẳn cái tuốc nơ vít tao vẫn cầm hàng ngày.

- Mày cầm thằng cơ bắp này. - Khánh vươn tay qua vai tao, click chuột chọn một nhân vật mặc áo giáp to đùng, tay cầm thanh kiếm bự chảng. - Garen. Tướng quốc dân cho mấy thằng tay tàn như mày.

Nó chỉ ngón tay vào bàn phím.

- Bốn nút Q, W, E, R. Nhớ kỹ này. Cứ thấy địch là bật Q để chạy nhanh và phang vỡ đầu nó. Bấm E để quay kiếm như chong chóng. Lúc nào máu nó còn một tí, mày ấn R, hét lên 'Demacia' là tao đảm bảo mày ăn mạng. Dễ hơn cả ăn cháo.

Tao gật đầu. Lý thuyết đơn giản. Quy trình rõ ràng.

Trận đấu bắt đầu.

Nhân vật của tao xuất hiện ở một cái bệ đá. Tao click chuột phải để di chuyển. Con tướng lù đù bước đi.

Tao điều khiển nó chạy thẳng ra một cái làn đường dài ngoẵng. Vừa ra đến giữa đường, một đám lính nhỏ xíu từ bên kia chạy tới. Phía sau đám lính là một con tướng máy.

- Lên! Băm nó! - Khánh đứng sau lưng, xúi bẩy.

Tao bấm nút Q. Con tướng giơ kiếm lên, chạy thục mạng về phía kẻ địch.

Nhưng cái ngón tay tao lóng ngóng. Thay vì click chuột vào người con tướng địch, tao click nhầm mẹ nó xuống đất. Con Garen của tao chạy xẹt qua người kẻ địch, lao thẳng vào trong một cái tháp canh to đùng đang bắn ra những tia sáng đỏ lòm.

Chíu. Chíu. Chíu.

Máu nhân vật của tao tụt không phanh. Tao cuống cuồng bấm loạn xạ. Q, W, E, R, bấm cả nút cách, nút Enter. Con tướng quay mòng mòng tại chỗ như thằng ngáo đá.

Một tia sáng cuối cùng từ tháp canh giáng xuống.

Màn hình xám xịt.

Tao đơ mất ba giây.

Phía sau lưng tao, thằng Khánh phụt cười. Tiếng cười hô hố, hả hê, sảng khoái tột độ. Nó vỗ tay bôm bốp vào nhau.

- Ôi đcm, tao cười ỉa mất! Đi thẳng vào trụ tự sát! Tư duy chiến thuật đỉnh cao vãi lìn! Thế này thì đưa tao mười nghìn tao đi mua cho gói xôi mà nhai, cơm sườn đéo có cửa đâu.

Máu nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu tao. Mặt tao đỏ gay. Cái cảm giác nhục nhã khi bị hạ gục bởi một đoạn code vô tri, cộng với tiếng cười sỉ nhục của thằng bạn thân làm cái tự ái của tao phình to như quả bóng bay chực nổ.

- Lỡ tay bấm nhầm chuột thôi! Mày câm mồm lại. Để tao làm lại!

Con tướng hồi sinh.

Lần này, tao không lao lên ngu ngốc nữa. Cặp mắt tao dán chặt vào cái màn hình, không thèm chớp. Tao bắt đầu hiểu cơ chế. Phải nấp. Phải đợi thời cơ. Cũng giống như đi buôn, không được bốc đồng.

Tao điều khiển con Garen chui vào một cái bụi cỏ ven đường. Nín thở. Chờ đợi.

Con tướng máy lững thững đi lên, dọn dẹp đám lính. Nó bước lại gần cái bụi cỏ chỗ tao đang nấp. Khoảng cách thu hẹp dần.

- Bây giờ! - Tao tự hét lên trong đầu.

Tay trái bấm Q. Con Garen lao ra như một con thú đói, bổ thẳng thanh kiếm xuống đầu kẻ địch.
Ngón tay tiếp tục bấm E. Lưỡi kiếm quay tít mù, vạt đi từng khúc máu đỏ lòm của con tướng máy.

Kẻ địch hoảng loạn, quay đầu bỏ chạy. Máu nó chỉ còn một vạch mỏng dính.

Tao nghiến răng, ngón trỏ vươn lên, đập mạnh vào phím R. Một lực giáng xuống bàn phím cơ nghe chát chúa.

Một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ từ trên trời cắm phập xuống đất. Gầm lên một tiếng rền rĩ vang dội qua dàn loa vi tính.

Màn hình lóe sáng.

"YOU HAVE SLAIN AN ENEMY".

Giọng nữ thông báo của hệ thống vang lên lảnh lót.

Trái tim tao đập thịch một cái. Một luồng điện chạy rần rần từ đầu ngón tay vặn chuột thẳng lên não. Dopamine - cái thứ hoocmon chết tiệt của sự thỏa mãn và chiến thắng - dâng trào ngập ngụa trong lồng ngực.

Nó phê. Nó phê đéo chịu được. Cảm giác hạ gục một mục tiêu, nhìn thanh máu của nó cạn kiệt dưới lưỡi kiếm của mình nó mang lại một sự thống khoái nguyên thủy mà cái việc bán được mười cái ốp lưng đéo bao giờ có được.

- Thấy chưa? Bố mày bảo rồi! 5 mạng là cái đinh gì! - Tao gào lên, mắt vẫn không rời màn hình, tay tiếp tục click chuột lùng sục mục tiêu tiếp theo.

Khánh không cười nữa. Nó khoanh tay, đứng tựa lưng vào tủ kính, nhìn tao.

Hai giờ chiều.

Nắng ngoài đường bắt đầu dịu lại. Tiếng xe máy sinh viên đi học ca chiều bắt đầu râm ran ngoài ngõ.

Thằng Tùng nhân viên dắt con xe đạp điện đỗ xịch trước cửa. Nó đẩy cửa kính bước vào, tay xách theo hộp cơm hộp.

Nó khựng lại ở cửa.

Quầy thu ngân trống không.

Ở góc kỹ thuật, ông chủ An của nó - cái người lúc nào mặt cũng đăm đăm tính sổ sách, lúc nào cũng nhắc nó lau tủ kính - giờ đang tháo tung hai cúc áo sơ mi. Mồ hôi nhễ nhại trên trán. Mắt vằn đỏ dán chặt vào màn hình máy tính, tay phải đập con chuột xuống lót chuột bình bịch, miệng gào lên the thé:

- Đcm đứng lại cho tao! Chạy đi đâu con chó này! Bố bổ vỡ đầu mày ra bây giờ! Q! Q! Q!

Bên cạnh, thằng Khánh đang cắm ống hút vào lon bò húc, hút một hơi rột rột. Nó nhìn thằng Tùng đang ngơ ngác, rồi nhìn tao đang chìm nghỉm trong cái thế giới ảo kia.

Khánh nhếch mép cười đểu, giơ lon bò húc lên không trung như một lời chào mừng.

- Chào mừng mày xuống hố vôi, bạn tôi.

Quỹ đạo thẳng tắp, tẻ nhạt, chỉ có mùi tiền và khói bụi của tao chính thức bị chọc thủng một lỗ to đùng. Một con quái vật mang tên đam mê tuổi trẻ, được bọc trong cái lốt pixel xanh đỏ, vừa chính thức nuốt chửng tao vào bụng.

Và tao tự nguyện nhảy vào cái họng đó với nụ cười thỏa mãn đến điên dại.
 

Ly Kai

Yếu sinh lý

Chương 78: Kẻ thù của thời gian​

Tròn một tháng kể từ cái buổi sáng tao tự vả vào mặt mình để tống khứ cái ảo tưởng lập Harem vớ vẩn ra khỏi đầu.

Mọi thứ vào guồng. Quỹ đạo cuộc đời tao giờ là một đường thẳng tắp, được lập trình sẵn bằng những gạch đầu dòng khô khốc: Sáng đi học. Chiều ra cửa hàng. Tối họp hành câu lạc bộ hoặc ngồi chốt sổ. Không có drama tình ái, không có những cái chạm tay lén lút trong bóng tối, và tuyệt nhiên không có bất kỳ một biến cố nào làm tao phải đánh rơi nhịp tim.

Alo Phụ Kiện làm ăn ổn định. Khách quen quanh khu Xuân Thủy, Sư Phạm bắt đầu nhớ mặt tao. Chúng nó mang máy ra vệ sinh, dán cường lực, mua dăm ba cái ốp silicon giá gốc mười nghìn bán năm chục. Tiền vẫn chảy vào cái hộp bánh Danisa đều đặn mỗi ngày.

Nhưng cái sự ổn định này nó mang theo một liều thuốc độc ngầm. Nó làm tao nhận ra một thực tế phũ phàng của dân kinh doanh nhỏ lẻ.

Thời gian chết.

Đúng mười một giờ rưỡi trưa. Nắng tháng Ba bắt đầu gắt lên, dội thẳng xuống mặt đường nhựa, hắt cái hơi nóng hầm hập vào cửa kính. Sinh viên đi học về hết, tạt vào mấy quán cơm bụi rúc đầu vào quạt máy. Con ngõ vắng hoe, đéo có một mống khách nào đi ngang qua.

Cái cửa hàng 15 mét vuông bỗng nhiên rộng thênh thang một cách bức bối.

Tao đứng sau quầy thu ngân. Tay cầm cái giẻ vi sợi, xịt nước lau kính, lau đi lau lại cái mặt tủ trưng bày đến mức lớp kính mỏng cọ xát phát ra tiếng kêu rít rít chói tai. Mọi góc cạnh đều sạch bong không một hạt bụi.

Tao ném cái giẻ xuống bàn. Ngáp một cái rõ to.

Cái cảm giác "ngồi không mà đéo đẻ ra tiền" nó gặm nhấm tao. Đối với một thằng đã quen với việc mỗi phút trôi qua phải quy đổi ra được bao nhiêu đồng lãi như tao, việc đứng đực mặt ra nhìn đồng hồ nhích từng giây là một cực hình. Tao muốn mở rộng thành chuỗi, muốn kiếm tiền trăm triệu, nhưng thực tế tao vẫn đang kẹt cứng ở cái ki-ốt bé tí này.

Đối lập hoàn toàn với sự ủ rũ bế tắc của tao, góc bàn kỹ thuật bên kia là một vũ trụ khác.

Lạch cạch. Lạch cạch. Lạch cạch.

Tiếng gõ bàn phím cơ dùng switch xanh của thằng Khánh nện xuống mặt bàn đanh gọn, dồn dập như súng liên thanh. Tiếng click chuột cháy máy liên hồi.

- Đcm thằng rừng ngủ trong rừng à? Gank đi chứ!

Khánh gào lên, gân cổ nổi một đường xanh lè. Mắt nó hằn những tia máu đỏ quạch, dán chặt vào cái màn hình máy tính.

- Ngu vãi lìn, nhường mạng cho tao!

Nó đập tay xuống bàn cái rầm. Con chuột nảy lên.

- Trẻ trâu cút mẹ về học bài đi! Đánh đấm như cái đầu bòi!

Tao nhăn mặt. Lỗ tai tao lùng bùng vì cái thứ âm thanh tạp nham hỗn loạn ấy. Bình thường tao kệ mẹ nó, nhưng hôm nay cái sự rảnh rỗi làm tao thấy ngứa mắt vãi chưởng. Nó đang đốt thời gian, đốt cả tiền điện của cửa hàng vào một cái thứ vô bổ, trong khi tao đang đau đầu nghĩ cách vắt sữa khách hàng.

Tao vo tròn tờ hóa đơn nhập hàng bị in lỗi trên bàn, ném bộp một cái trúng thẳng vào gáy thằng Khánh.

Nó đang combat, bị ném trúng thì giật mình, con trỏ chuột trượt đi một đoạn.

Màn hình của nó chuyển sang màu xám xịt. Chết ngược.

- Đcm thằng nào! - Khánh tháo phăng cái tai nghe, quay ghế lại, mắt trợn ngược.

Tao khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào tủ kính, giở cái giọng ông cụ non thực dụng ra khịa nó.

- Mày điên à Khánh? Trưa không ngủ thì nghĩ cách chạy quảng cáo Facebook, nghĩ cách nhập hàng đi, ngồi gào thét cái đéo gì. Dăm ba cái trò game gủng rác rưởi, tốn thời gian, hỏng cả mắt mà đéo đẻ ra được đồng cắc nào.

Câu nói của tao đâm trúng vào cái sĩ diện của một thằng game thủ nửa mùa. Khánh không chửi lại bằng mấy từ lóng đường phố nữa. Nó vứt cái tai nghe xuống bàn, đẩy ghế lùi lại một chút, khoanh tay nhìn tao từ đầu đến chân.

Nó cười khẩy. Một nụ cười khinh bỉ.

- Mày bớt cái giọng dạy đời đi An ạ. Mày sống khô khan như cục giấy ráp ấy. Đụng cái gì cũng quy ra tiền.

Nó giơ ngón tay lên, gằn từng chữ.

- Thứ nhất, tao cày rank thuê cho bọn nhóc trường cấp 3, một nick lên rank Vàng tao húp ba trăm nghìn tiền tươi thóc thật, đéo phải chơi không. Thứ hai, do mày gà, mày đéo có não tư duy chiến thuật nên mày mới chê nó rác rưởi thôi. Chứ cái loại mày, vào game khéo bị mấy thằng nhóc lớp 7 nó chửi cho vuốt mặt không kịp.

Máu nóng trong người tao dồn lên.

Tao, lại bị nó chửi là "gà", là đéo có tư duy?

- Mày bảo ai đéo có não? - Tao gắt lên, đứng thẳng người.

Khánh hất hàm, chỉ tay thẳng vào cái mặt đang nhăn nhó của tao.

- Tao bảo mày đấy. Mày soi gương xem mặt mày có đần thối ra không? Lúc đéo nào cũng nhăn trán tính tiền. Chơi game đéo phải là hư hỏng, nó là tái tạo năng lượng. Não mày căng như dây đàn, đéo xả ra thì chiều nay mày dán cái màn hình cũng lệch bọt khí thôi con ạ.

Khánh kéo cái ghế kỹ thuật lùi ra sau một chút, vỗ vỗ tay xuống mặt nệm da.

- Không tin mày ngồi vào đây. Chơi thử vài trận xem có thấy con người nó sảng khoái thoải con gà mái hơn không? Tao tạo phòng Custom cho mày đánh thử một ván với máy. Mày mà ăn được 5 mạng của bọn máy ngu học này, tao bao mày tiền cơm trưa cả tuần. Dám không? Hay sợ thua cả cái máy tính?

Một tuần cơm trưa miễn phí. Tầm hai trăm nghìn.

Nhưng cái đó đéo quan trọng bằng cái ánh mắt khích tướng đầy vẻ bề trên của nó. Cái sĩ diện của một thằng đàn ông, cái máu ăn thua cục súc lặn sâu trong người tao sôi lên sùng sục. Tao ít ra bây giờ cũng trông như hacker lỏ, dăm ba cái trò bấm chuột di chuyển này tao đéo tin là tao làm không được.

- Tránh ra. - Tao sải bước lại gần, đẩy vai thằng Khánh sang một bên. - Để bố mày xem cái trò trẻ con của mày khó đến đâu. Trưa nay chuẩn bị tiền đi mua cơm sườn đi con.

Khánh nhếch mép, đứng dậy nhường ghế cho tao.

Tao ngồi phịch xuống cái ghế. Màn hình sáng rực rỡ, màu sắc nét căng đập thẳng vào mắt. Giao diện trò chơi hiện lên, phức tạp và đầy những nút bấm nhấp nháy. Cảm giác cầm con chuột gaming nặng trịch, đầm tay khác hẳn cái tuốc nơ vít tao vẫn cầm hàng ngày.

- Mày cầm thằng cơ bắp này. - Khánh vươn tay qua vai tao, click chuột chọn một nhân vật mặc áo giáp to đùng, tay cầm thanh kiếm bự chảng. - Garen. Tướng quốc dân cho mấy thằng tay tàn như mày.

Nó chỉ ngón tay vào bàn phím.

- Bốn nút Q, W, E, R. Nhớ kỹ này. Cứ thấy địch là bật Q để chạy nhanh và phang vỡ đầu nó. Bấm E để quay kiếm như chong chóng. Lúc nào máu nó còn một tí, mày ấn R, hét lên 'Demacia' là tao đảm bảo mày ăn mạng. Dễ hơn cả ăn cháo.

Tao gật đầu. Lý thuyết đơn giản. Quy trình rõ ràng.

Trận đấu bắt đầu.

Nhân vật của tao xuất hiện ở một cái bệ đá. Tao click chuột phải để di chuyển. Con tướng lù đù bước đi.

Tao điều khiển nó chạy thẳng ra một cái làn đường dài ngoẵng. Vừa ra đến giữa đường, một đám lính nhỏ xíu từ bên kia chạy tới. Phía sau đám lính là một con tướng máy.

- Lên! Băm nó! - Khánh đứng sau lưng, xúi bẩy.

Tao bấm nút Q. Con tướng giơ kiếm lên, chạy thục mạng về phía kẻ địch.

Nhưng cái ngón tay tao lóng ngóng. Thay vì click chuột vào người con tướng địch, tao click nhầm mẹ nó xuống đất. Con Garen của tao chạy xẹt qua người kẻ địch, lao thẳng vào trong một cái tháp canh to đùng đang bắn ra những tia sáng đỏ lòm.

Chíu. Chíu. Chíu.

Máu nhân vật của tao tụt không phanh. Tao cuống cuồng bấm loạn xạ. Q, W, E, R, bấm cả nút cách, nút Enter. Con tướng quay mòng mòng tại chỗ như thằng ngáo đá.

Một tia sáng cuối cùng từ tháp canh giáng xuống.

Màn hình xám xịt.

Tao đơ mất ba giây.

Phía sau lưng tao, thằng Khánh phụt cười. Tiếng cười hô hố, hả hê, sảng khoái tột độ. Nó vỗ tay bôm bốp vào nhau.

- Ôi đcm, tao cười ỉa mất! Đi thẳng vào trụ tự sát! Tư duy chiến thuật đỉnh cao vãi lìn! Thế này thì đưa tao mười nghìn tao đi mua cho gói xôi mà nhai, cơm sườn đéo có cửa đâu.

Máu nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu tao. Mặt tao đỏ gay. Cái cảm giác nhục nhã khi bị hạ gục bởi một đoạn code vô tri, cộng với tiếng cười sỉ nhục của thằng bạn thân làm cái tự ái của tao phình to như quả bóng bay chực nổ.

- Lỡ tay bấm nhầm chuột thôi! Mày câm mồm lại. Để tao làm lại!

Con tướng hồi sinh.

Lần này, tao không lao lên ngu ngốc nữa. Cặp mắt tao dán chặt vào cái màn hình, không thèm chớp. Tao bắt đầu hiểu cơ chế. Phải nấp. Phải đợi thời cơ. Cũng giống như đi buôn, không được bốc đồng.

Tao điều khiển con Garen chui vào một cái bụi cỏ ven đường. Nín thở. Chờ đợi.

Con tướng máy lững thững đi lên, dọn dẹp đám lính. Nó bước lại gần cái bụi cỏ chỗ tao đang nấp. Khoảng cách thu hẹp dần.

- Bây giờ! - Tao tự hét lên trong đầu.

Tay trái bấm Q. Con Garen lao ra như một con thú đói, bổ thẳng thanh kiếm xuống đầu kẻ địch.
Ngón tay tiếp tục bấm E. Lưỡi kiếm quay tít mù, vạt đi từng khúc máu đỏ lòm của con tướng máy.

Kẻ địch hoảng loạn, quay đầu bỏ chạy. Máu nó chỉ còn một vạch mỏng dính.

Tao nghiến răng, ngón trỏ vươn lên, đập mạnh vào phím R. Một lực giáng xuống bàn phím cơ nghe chát chúa.

Một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ từ trên trời cắm phập xuống đất. Gầm lên một tiếng rền rĩ vang dội qua dàn loa vi tính.

Màn hình lóe sáng.

"YOU HAVE SLAIN AN ENEMY".

Giọng nữ thông báo của hệ thống vang lên lảnh lót.

Trái tim tao đập thịch một cái. Một luồng điện chạy rần rần từ đầu ngón tay vặn chuột thẳng lên não. Dopamine - cái thứ hoocmon chết tiệt của sự thỏa mãn và chiến thắng - dâng trào ngập ngụa trong lồng ngực.

Nó phê. Nó phê đéo chịu được. Cảm giác hạ gục một mục tiêu, nhìn thanh máu của nó cạn kiệt dưới lưỡi kiếm của mình nó mang lại một sự thống khoái nguyên thủy mà cái việc bán được mười cái ốp lưng đéo bao giờ có được.

- Thấy chưa? Bố mày bảo rồi! 5 mạng là cái đinh gì! - Tao gào lên, mắt vẫn không rời màn hình, tay tiếp tục click chuột lùng sục mục tiêu tiếp theo.

Khánh không cười nữa. Nó khoanh tay, đứng tựa lưng vào tủ kính, nhìn tao.

Hai giờ chiều.

Nắng ngoài đường bắt đầu dịu lại. Tiếng xe máy sinh viên đi học ca chiều bắt đầu râm ran ngoài ngõ.

Thằng Tùng nhân viên dắt con xe đạp điện đỗ xịch trước cửa. Nó đẩy cửa kính bước vào, tay xách theo hộp cơm hộp.

Nó khựng lại ở cửa.

Quầy thu ngân trống không.

Ở góc kỹ thuật, ông chủ An của nó - cái người lúc nào mặt cũng đăm đăm tính sổ sách, lúc nào cũng nhắc nó lau tủ kính - giờ đang tháo tung hai cúc áo sơ mi. Mồ hôi nhễ nhại trên trán. Mắt vằn đỏ dán chặt vào màn hình máy tính, tay phải đập con chuột xuống lót chuột bình bịch, miệng gào lên the thé:

- Đcm đứng lại cho tao! Chạy đi đâu con chó này! Bố bổ vỡ đầu mày ra bây giờ! Q! Q! Q!

Bên cạnh, thằng Khánh đang cắm ống hút vào lon bò húc, hút một hơi rột rột. Nó nhìn thằng Tùng đang ngơ ngác, rồi nhìn tao đang chìm nghỉm trong cái thế giới ảo kia.

Khánh nhếch mép cười đểu, giơ lon bò húc lên không trung như một lời chào mừng.

- Chào mừng mày xuống hố vôi, bạn tôi.

Quỹ đạo thẳng tắp, tẻ nhạt, chỉ có mùi tiền và khói bụi của tao chính thức bị chọc thủng một lỗ to đùng. Một con quái vật mang tên đam mê tuổi trẻ, được bọc trong cái lốt pixel xanh đỏ, vừa chính thức nuốt chửng tao vào bụng.

Và tao tự nguyện nhảy vào cái họng đó với nụ cười thỏa mãn đến điên dại.
Ra nhiều tý đi ku
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý

Chương 78: Kẻ thù của thời gian​

Tròn một tháng kể từ cái buổi sáng tao tự vả vào mặt mình để tống khứ cái ảo tưởng lập Harem vớ vẩn ra khỏi đầu.

Mọi thứ vào guồng. Quỹ đạo cuộc đời tao giờ là một đường thẳng tắp, được lập trình sẵn bằng những gạch đầu dòng khô khốc: Sáng đi học. Chiều ra cửa hàng. Tối họp hành câu lạc bộ hoặc ngồi chốt sổ. Không có drama tình ái, không có những cái chạm tay lén lút trong bóng tối, và tuyệt nhiên không có bất kỳ một biến cố nào làm tao phải đánh rơi nhịp tim.

Alo Phụ Kiện làm ăn ổn định. Khách quen quanh khu Xuân Thủy, Sư Phạm bắt đầu nhớ mặt tao. Chúng nó mang máy ra vệ sinh, dán cường lực, mua dăm ba cái ốp silicon giá gốc mười nghìn bán năm chục. Tiền vẫn chảy vào cái hộp bánh Danisa đều đặn mỗi ngày.

Nhưng cái sự ổn định này nó mang theo một liều thuốc độc ngầm. Nó làm tao nhận ra một thực tế phũ phàng của dân kinh doanh nhỏ lẻ.

Thời gian chết.

Đúng mười một giờ rưỡi trưa. Nắng tháng Ba bắt đầu gắt lên, dội thẳng xuống mặt đường nhựa, hắt cái hơi nóng hầm hập vào cửa kính. Sinh viên đi học về hết, tạt vào mấy quán cơm bụi rúc đầu vào quạt máy. Con ngõ vắng hoe, đéo có một mống khách nào đi ngang qua.

Cái cửa hàng 15 mét vuông bỗng nhiên rộng thênh thang một cách bức bối.

Tao đứng sau quầy thu ngân. Tay cầm cái giẻ vi sợi, xịt nước lau kính, lau đi lau lại cái mặt tủ trưng bày đến mức lớp kính mỏng cọ xát phát ra tiếng kêu rít rít chói tai. Mọi góc cạnh đều sạch bong không một hạt bụi.

Tao ném cái giẻ xuống bàn. Ngáp một cái rõ to.

Cái cảm giác "ngồi không mà đéo đẻ ra tiền" nó gặm nhấm tao. Đối với một thằng đã quen với việc mỗi phút trôi qua phải quy đổi ra được bao nhiêu đồng lãi như tao, việc đứng đực mặt ra nhìn đồng hồ nhích từng giây là một cực hình. Tao muốn mở rộng thành chuỗi, muốn kiếm tiền trăm triệu, nhưng thực tế tao vẫn đang kẹt cứng ở cái ki-ốt bé tí này.

Đối lập hoàn toàn với sự ủ rũ bế tắc của tao, góc bàn kỹ thuật bên kia là một vũ trụ khác.

Lạch cạch. Lạch cạch. Lạch cạch.

Tiếng gõ bàn phím cơ dùng switch xanh của thằng Khánh nện xuống mặt bàn đanh gọn, dồn dập như súng liên thanh. Tiếng click chuột cháy máy liên hồi.

- Đcm thằng rừng ngủ trong rừng à? Gank đi chứ!

Khánh gào lên, gân cổ nổi một đường xanh lè. Mắt nó hằn những tia máu đỏ quạch, dán chặt vào cái màn hình máy tính.

- Ngu vãi lìn, nhường mạng cho tao!

Nó đập tay xuống bàn cái rầm. Con chuột nảy lên.

- Trẻ trâu cút mẹ về học bài đi! Đánh đấm như cái đầu bòi!

Tao nhăn mặt. Lỗ tai tao lùng bùng vì cái thứ âm thanh tạp nham hỗn loạn ấy. Bình thường tao kệ mẹ nó, nhưng hôm nay cái sự rảnh rỗi làm tao thấy ngứa mắt vãi chưởng. Nó đang đốt thời gian, đốt cả tiền điện của cửa hàng vào một cái thứ vô bổ, trong khi tao đang đau đầu nghĩ cách vắt sữa khách hàng.

Tao vo tròn tờ hóa đơn nhập hàng bị in lỗi trên bàn, ném bộp một cái trúng thẳng vào gáy thằng Khánh.

Nó đang combat, bị ném trúng thì giật mình, con trỏ chuột trượt đi một đoạn.

Màn hình của nó chuyển sang màu xám xịt. Chết ngược.

- Đcm thằng nào! - Khánh tháo phăng cái tai nghe, quay ghế lại, mắt trợn ngược.

Tao khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào tủ kính, giở cái giọng ông cụ non thực dụng ra khịa nó.

- Mày điên à Khánh? Trưa không ngủ thì nghĩ cách chạy quảng cáo Facebook, nghĩ cách nhập hàng đi, ngồi gào thét cái đéo gì. Dăm ba cái trò game gủng rác rưởi, tốn thời gian, hỏng cả mắt mà đéo đẻ ra được đồng cắc nào.

Câu nói của tao đâm trúng vào cái sĩ diện của một thằng game thủ nửa mùa. Khánh không chửi lại bằng mấy từ lóng đường phố nữa. Nó vứt cái tai nghe xuống bàn, đẩy ghế lùi lại một chút, khoanh tay nhìn tao từ đầu đến chân.

Nó cười khẩy. Một nụ cười khinh bỉ.

- Mày bớt cái giọng dạy đời đi An ạ. Mày sống khô khan như cục giấy ráp ấy. Đụng cái gì cũng quy ra tiền.

Nó giơ ngón tay lên, gằn từng chữ.

- Thứ nhất, tao cày rank thuê cho bọn nhóc trường cấp 3, một nick lên rank Vàng tao húp ba trăm nghìn tiền tươi thóc thật, đéo phải chơi không. Thứ hai, do mày gà, mày đéo có não tư duy chiến thuật nên mày mới chê nó rác rưởi thôi. Chứ cái loại mày, vào game khéo bị mấy thằng nhóc lớp 7 nó chửi cho vuốt mặt không kịp.

Máu nóng trong người tao dồn lên.

Tao, lại bị nó chửi là "gà", là đéo có tư duy?

- Mày bảo ai đéo có não? - Tao gắt lên, đứng thẳng người.

Khánh hất hàm, chỉ tay thẳng vào cái mặt đang nhăn nhó của tao.

- Tao bảo mày đấy. Mày soi gương xem mặt mày có đần thối ra không? Lúc đéo nào cũng nhăn trán tính tiền. Chơi game đéo phải là hư hỏng, nó là tái tạo năng lượng. Não mày căng như dây đàn, đéo xả ra thì chiều nay mày dán cái màn hình cũng lệch bọt khí thôi con ạ.

Khánh kéo cái ghế kỹ thuật lùi ra sau một chút, vỗ vỗ tay xuống mặt nệm da.

- Không tin mày ngồi vào đây. Chơi thử vài trận xem có thấy con người nó sảng khoái thoải con gà mái hơn không? Tao tạo phòng Custom cho mày đánh thử một ván với máy. Mày mà ăn được 5 mạng của bọn máy ngu học này, tao bao mày tiền cơm trưa cả tuần. Dám không? Hay sợ thua cả cái máy tính?

Một tuần cơm trưa miễn phí. Tầm hai trăm nghìn.

Nhưng cái đó đéo quan trọng bằng cái ánh mắt khích tướng đầy vẻ bề trên của nó. Cái sĩ diện của một thằng đàn ông, cái máu ăn thua cục súc lặn sâu trong người tao sôi lên sùng sục. Tao ít ra bây giờ cũng trông như hacker lỏ, dăm ba cái trò bấm chuột di chuyển này tao đéo tin là tao làm không được.

- Tránh ra. - Tao sải bước lại gần, đẩy vai thằng Khánh sang một bên. - Để bố mày xem cái trò trẻ con của mày khó đến đâu. Trưa nay chuẩn bị tiền đi mua cơm sườn đi con.

Khánh nhếch mép, đứng dậy nhường ghế cho tao.

Tao ngồi phịch xuống cái ghế. Màn hình sáng rực rỡ, màu sắc nét căng đập thẳng vào mắt. Giao diện trò chơi hiện lên, phức tạp và đầy những nút bấm nhấp nháy. Cảm giác cầm con chuột gaming nặng trịch, đầm tay khác hẳn cái tuốc nơ vít tao vẫn cầm hàng ngày.

- Mày cầm thằng cơ bắp này. - Khánh vươn tay qua vai tao, click chuột chọn một nhân vật mặc áo giáp to đùng, tay cầm thanh kiếm bự chảng. - Garen. Tướng quốc dân cho mấy thằng tay tàn như mày.

Nó chỉ ngón tay vào bàn phím.

- Bốn nút Q, W, E, R. Nhớ kỹ này. Cứ thấy địch là bật Q để chạy nhanh và phang vỡ đầu nó. Bấm E để quay kiếm như chong chóng. Lúc nào máu nó còn một tí, mày ấn R, hét lên 'Demacia' là tao đảm bảo mày ăn mạng. Dễ hơn cả ăn cháo.

Tao gật đầu. Lý thuyết đơn giản. Quy trình rõ ràng.

Trận đấu bắt đầu.

Nhân vật của tao xuất hiện ở một cái bệ đá. Tao click chuột phải để di chuyển. Con tướng lù đù bước đi.

Tao điều khiển nó chạy thẳng ra một cái làn đường dài ngoẵng. Vừa ra đến giữa đường, một đám lính nhỏ xíu từ bên kia chạy tới. Phía sau đám lính là một con tướng máy.

- Lên! Băm nó! - Khánh đứng sau lưng, xúi bẩy.

Tao bấm nút Q. Con tướng giơ kiếm lên, chạy thục mạng về phía kẻ địch.

Nhưng cái ngón tay tao lóng ngóng. Thay vì click chuột vào người con tướng địch, tao click nhầm mẹ nó xuống đất. Con Garen của tao chạy xẹt qua người kẻ địch, lao thẳng vào trong một cái tháp canh to đùng đang bắn ra những tia sáng đỏ lòm.

Chíu. Chíu. Chíu.

Máu nhân vật của tao tụt không phanh. Tao cuống cuồng bấm loạn xạ. Q, W, E, R, bấm cả nút cách, nút Enter. Con tướng quay mòng mòng tại chỗ như thằng ngáo đá.

Một tia sáng cuối cùng từ tháp canh giáng xuống.

Màn hình xám xịt.

Tao đơ mất ba giây.

Phía sau lưng tao, thằng Khánh phụt cười. Tiếng cười hô hố, hả hê, sảng khoái tột độ. Nó vỗ tay bôm bốp vào nhau.

- Ôi đcm, tao cười ỉa mất! Đi thẳng vào trụ tự sát! Tư duy chiến thuật đỉnh cao vãi lìn! Thế này thì đưa tao mười nghìn tao đi mua cho gói xôi mà nhai, cơm sườn đéo có cửa đâu.

Máu nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu tao. Mặt tao đỏ gay. Cái cảm giác nhục nhã khi bị hạ gục bởi một đoạn code vô tri, cộng với tiếng cười sỉ nhục của thằng bạn thân làm cái tự ái của tao phình to như quả bóng bay chực nổ.

- Lỡ tay bấm nhầm chuột thôi! Mày câm mồm lại. Để tao làm lại!

Con tướng hồi sinh.

Lần này, tao không lao lên ngu ngốc nữa. Cặp mắt tao dán chặt vào cái màn hình, không thèm chớp. Tao bắt đầu hiểu cơ chế. Phải nấp. Phải đợi thời cơ. Cũng giống như đi buôn, không được bốc đồng.

Tao điều khiển con Garen chui vào một cái bụi cỏ ven đường. Nín thở. Chờ đợi.

Con tướng máy lững thững đi lên, dọn dẹp đám lính. Nó bước lại gần cái bụi cỏ chỗ tao đang nấp. Khoảng cách thu hẹp dần.

- Bây giờ! - Tao tự hét lên trong đầu.

Tay trái bấm Q. Con Garen lao ra như một con thú đói, bổ thẳng thanh kiếm xuống đầu kẻ địch.
Ngón tay tiếp tục bấm E. Lưỡi kiếm quay tít mù, vạt đi từng khúc máu đỏ lòm của con tướng máy.

Kẻ địch hoảng loạn, quay đầu bỏ chạy. Máu nó chỉ còn một vạch mỏng dính.

Tao nghiến răng, ngón trỏ vươn lên, đập mạnh vào phím R. Một lực giáng xuống bàn phím cơ nghe chát chúa.

Một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ từ trên trời cắm phập xuống đất. Gầm lên một tiếng rền rĩ vang dội qua dàn loa vi tính.

Màn hình lóe sáng.

"YOU HAVE SLAIN AN ENEMY".

Giọng nữ thông báo của hệ thống vang lên lảnh lót.

Trái tim tao đập thịch một cái. Một luồng điện chạy rần rần từ đầu ngón tay vặn chuột thẳng lên não. Dopamine - cái thứ hoocmon chết tiệt của sự thỏa mãn và chiến thắng - dâng trào ngập ngụa trong lồng ngực.

Nó phê. Nó phê đéo chịu được. Cảm giác hạ gục một mục tiêu, nhìn thanh máu của nó cạn kiệt dưới lưỡi kiếm của mình nó mang lại một sự thống khoái nguyên thủy mà cái việc bán được mười cái ốp lưng đéo bao giờ có được.

- Thấy chưa? Bố mày bảo rồi! 5 mạng là cái đinh gì! - Tao gào lên, mắt vẫn không rời màn hình, tay tiếp tục click chuột lùng sục mục tiêu tiếp theo.

Khánh không cười nữa. Nó khoanh tay, đứng tựa lưng vào tủ kính, nhìn tao.

Hai giờ chiều.

Nắng ngoài đường bắt đầu dịu lại. Tiếng xe máy sinh viên đi học ca chiều bắt đầu râm ran ngoài ngõ.

Thằng Tùng nhân viên dắt con xe đạp điện đỗ xịch trước cửa. Nó đẩy cửa kính bước vào, tay xách theo hộp cơm hộp.

Nó khựng lại ở cửa.

Quầy thu ngân trống không.

Ở góc kỹ thuật, ông chủ An của nó - cái người lúc nào mặt cũng đăm đăm tính sổ sách, lúc nào cũng nhắc nó lau tủ kính - giờ đang tháo tung hai cúc áo sơ mi. Mồ hôi nhễ nhại trên trán. Mắt vằn đỏ dán chặt vào màn hình máy tính, tay phải đập con chuột xuống lót chuột bình bịch, miệng gào lên the thé:

- Đcm đứng lại cho tao! Chạy đi đâu con chó này! Bố bổ vỡ đầu mày ra bây giờ! Q! Q! Q!

Bên cạnh, thằng Khánh đang cắm ống hút vào lon bò húc, hút một hơi rột rột. Nó nhìn thằng Tùng đang ngơ ngác, rồi nhìn tao đang chìm nghỉm trong cái thế giới ảo kia.

Khánh nhếch mép cười đểu, giơ lon bò húc lên không trung như một lời chào mừng.

- Chào mừng mày xuống hố vôi, bạn tôi.

Quỹ đạo thẳng tắp, tẻ nhạt, chỉ có mùi tiền và khói bụi của tao chính thức bị chọc thủng một lỗ to đùng. Một con quái vật mang tên đam mê tuổi trẻ, được bọc trong cái lốt pixel xanh đỏ, vừa chính thức nuốt chửng tao vào bụng.

Và tao tự nguyện nhảy vào cái họng đó với nụ cười thỏa mãn đến điên dại.
Đm ngày k nổi 3-4 chap cho ae t à?
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo