[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

taorin

Yếu sinh lý
Đcm thằng thớt làm t nhớ thời xưa vl
5 thằng đi nét từng 100₫ để chuỗi 3 trận thắng lên rank
Giờ thì chỉ là kỷ niệm 😁
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 86: Dơ bẩn​

Không khí ở dãy máy khét lẹt. Không phải mùi chập cháy linh kiện điện tử. Là mùi của cái sĩ diện rởm đang bị băm nát bét.

Hùng đứng chống hai tay lên lưng cái ghế gaming của Mai Anh. Gã rướn người tới trước, cố tình phả một luồng khói thuốc Thăng Long đục ngầu, hôi rình thẳng vào khoảng không ngay trước mặt ả. Một hành động thị uy rẻ tiền.

Nhưng Mai Anh đéo quan tâm. Ả nhai kẹo cao su nhóp nhép. Mắt dán chặt vào màn hình. Tay cầm lon Sting hút rột rột. Ả coi cái thằng đang đứng lù lù sau lưng mình như một luồng không khí ô nhiễm vừa lướt qua lỗ thông gió.

Hai thằng đàn em đi cùng Hùng bắt đầu đưa mắt nhìn nhau. Cái nhìn ái ngại, lấm lét. Đại ca của chúng nó, dân chơi giang hồ mõm, đang bị một con ranh con bơ đẹp giữa thanh thiên bạch nhật.

Sự im lặng của Mai Anh giống như một cái tát tàng hình táng thẳng vào mặt Hùng. Gò má gã giật giật. Cục yết hầu chạy lên chạy xuống.

Gã hết kiên nhẫn. Sự cay cú bốc thẳng lên đỉnh đầu, nuốt chửng cái chút liêm sỉ còm cõi của một thằng thợ phụ gội đầu.

Hùng cúi người xuống thấp hơn. Gã vươn cái bàn tay đen nhẻm, đeo đầy những chiếc nhẫn bạc to sụ, chạm trổ rồng phượng rẻ tiền ra phía trước. Những ngón tay ám màu vàng khè của khói thuốc lá khẽ lướt qua không trung.

Gã chạm vào gò má trắng bóc của Mai Anh. Vuốt một cái đầy sống sượng.

Động tác đê tiện. Nhớp nháp.

Nhịp nhai kẹo cao su của Mai Anh khựng lại tắp lự.

Ả không bơ được nữa. Khi ranh giới vật lý bị xâm phạm bởi một thứ dơ bẩn, bản năng phản kháng của ả bùng nổ.

Chát.

Mai Anh hất văng cánh tay của Hùng ra. Lực hất mạnh đến mức mấy cái nhẫn bạc trên tay gã va vào nhau kêu lanh canh. Ả tháo phăng cái tai nghe to sụ, đập mạnh xuống mặt bàn bọc da. Âm thanh chát chúa vang lên, cắt đứt tiếng lạch cạch của mấy chục cái bàn phím xung quanh.

Ả xoay nửa người lại. Đôi mắt sắc lẹm trừng lên, bắn ra những tia nhìn hình viên đạn. Đôi môi đỏ chót hé ra, chuẩn bị phun ra một tràng chửi rủa tàn độc nhất để gọt sạch cái bản mặt trơ trẽn của gã.

Nhưng ả chưa kịp mở miệng.

Tao bước tới.

Nước lạnh từ vòi bồn rửa mặt vẫn còn rịn một chút ở chân tóc, nhưng ánh mắt tao thì khô khốc và lạnh buốt.

Tao không chạy. Không hớt hải, không gồng mình lên nắm chặt hai tay như cái hồi lao vào đấm thằng Dũng trong quán lẩu. Mấy tháng bươn chải, đối mặt với đủ loại khách hàng hãm tài dạy tao một điều: Khi mày hoảng loạn, mày mất giá. Khi mày điềm tĩnh, mày nắm đằng chuôi.

Tao sải những bước dài, vững chãi.

Đến sát dãy ghế, tao hơi nghiêng vai, huých nhẹ một cái vào vai hai thằng đàn em của Hùng. Lực huých không mạnh nhưng đủ dứt khoát để đẩy chúng nó dạt ra hai bên.

Tao lách vào. Đứng chắn ngay chính giữa, tách biệt hoàn toàn cái ghế của Mai Anh với Hùng.

Tao đút một tay vào túi quần, tay kia thả lỏng. Tao nhìn thẳng vào mắt Hùng. Khóe môi tao nhếch lên một nụ cười. Một nụ cười nhạt thếch, xã giao, chuyên nghiệp y hệt cái lúc tao đứng quầy thu ngân báo giá cho khách.

- À, người quen à. Xin chào anh.

Giọng tao trầm, đều đều, rành rọt từng chữ.

- Quán Net đông người, anh em đang chơi vui. Anh thông cảm đi chỗ khác chơi giúp bọn em nhé.

Câu đuổi khách được bọc trong một lớp giấy gói lịch sự đến mức không thể bắt bẻ. Nhưng cái thái độ đứng chắn ngang, cằm hơi hếch lên của tao thì cứng như một tấm khiên thép.

Hùng khựng lại một nhịp. Sự xuất hiện của tao, cái thằng từng bị gã khinh bỉ vứt cho tờ năm chục nghìn ở quán trà sữa, giờ đang đứng trước mặt gã với phong thái của một thằng bề trên, làm gã bị khớp.

Ở máy bên cạnh, thằng Khánh nhếch mép cười. Nó không nói một câu nào. Nó lẳng lặng rời tay khỏi bàn phím, vươn vai một cái. Những đốt ngón tay bẻ răng rắc. Nó ngồi ngả ra sau, nhưng hai chân đã thu lại, tư thế sẵn sàng đạp ghế lao lên bất cứ lúc nào.

Thằng Long ngồi im phăng phắc. Ánh mắt nó lướt qua Hùng, lướt qua hai thằng đàn em, đánh giá tương quan lực lượng sắc bén như một cái camera giám sát.

Hùng liếc nhìn một vòng. Gã nhận ra cái thế trận này đéo hề thơm. Bốn thằng đực rựa, cộng thêm một con đàn bà đang bốc hỏa.

Nhưng rút lui bây giờ thì cái mác giang hồ phố cổ của gã đem cho chó gặm. Đàn em đang nhìn.

Gã cười hô hố. Một điệu cười gượng gạo, cố tạo ra vẻ bất cần.

- À... hóa ra thêm một thằng nữa cơ à.

Gã đảo mắt từ tao, sang Long, Khánh, rồi lướt qua thằng Tùng đang co rúm người. Gã hất hàm về phía Mai Anh đang ngồi khuất sau lưng tao.

- Một cân bốn cơ đấy. Căng nhỉ. Đúng là tầm này mới đủ sức chơi với em Mai Anh được.

Một câu nói dơ bẩn. Tởm lợm. Nó ném thẳng một chậu nước cống vào danh dự của Mai Anh.

Rầm.

Thằng Khánh đập mạnh tay xuống bàn. Cái lon bò húc nảy lên, nước màu vàng sóng ra ngoài.

Phía sau lưng tao, hơi thở của Mai Anh gấp gáp. Tao không cần quay lại cũng biết mặt ả đang đỏ phừng phừng. Lòng tự ái của một đứa con gái sành sỏi bị chà đạp giữa chốn đông người.

Nhưng tao giơ tay về phía thằng Khánh, gạt nhẹ ra phía sau, cản Khánh lại.

Tao không nổi điên. Tao không tung nắm đấm.

Khi mày vặn một con ốc đã bị trờn ren, mày càng dùng sức, nó càng toét loét ra, cuối cùng đéo giải quyết được gì mà còn hỏng luôn cả cái bo mạch. Đối phó với loại cặn bã như Hùng, dùng bạo lực là hạ mình xuống ngang hàng với nó. Phải dùng kìm, kẹp chặt và vặn ngược lại cái thói sĩ diện hão của nó.

Tao hơi nghiêng đầu. Nhìn từ trên xuống dưới cái bộ dạng áo sơ mi lụa phanh ngực, dây chuyền bạc giả của gã.

- Anh zai. - Tao lên tiếng, giọng chậm rãi, châm chọc. - Hà Nội ngàn năm thanh lịch mà anh, sao anh ăn nói nghe bẩn thế.

Từ "bẩn" buông ra nhẹ bẫng. Không chửi thề. Không văng tục.

Nhưng nó là một nhát dao lam rạch thẳng vào cái yết hầu tự ti của Hùng. Nó bóc trần cái sự thật cốt lõi: Gã chỉ là một thằng thợ phụ gội đầu ngoại tỉnh, cố khoác lên người cái vỏ bọc dân chơi phố cổ hào nhoáng. Tao đang tát thẳng vào cái phông bạt của gã.

Mặt Hùng biến sắc. Trắng bệch rồi chuyển sang đỏ gay như mào gà chọi. Lớp vỏ bọc nát bét. Mọi sự kiềm chế giả tạo bay sạch.

Gã điên tiết.

- Mày thích láo không?

Hùng gầm lên. Gã giơ ngón tay trỏ đen nhẻm, chỉ thẳng vào mặt tao.

- Chuyện lần trước tao chưa tính với mày đâu con chó. Hôm nay bọn mày lượn ra chỗ khác, để tao mượn em Mai Anh ra ngoài tâm sự.

Vừa dứt lời, cậy thế có hai thằng đàn em đứng ngay sau lưng, Hùng vung tay.

Gã không đánh tao. Gã chộp lấy phần tựa lưng cái ghế gaming của Mai Anh. Dùng sức giật mạnh một cái. Cái ghế xoay trượt trên nền gạch, ép Mai Anh quay mặt thẳng ra ngoài lối đi.

Đồng thời, gã vươn cái bàn tay gân guốc ra, định túm chặt lấy cổ tay Mai Anh để lôi xềnh xệch ra khỏi quán.

Thời gian trong quán Net dường như chậm lại.

Tao nhìn thấy bàn tay của Hùng đang lao tới. Tao nghe thấy tiếng Mai Anh hít vào một hơi hoảng hốt.

Mắt tao tối sầm lại.

Lãnh địa của tao. Người của tao. Cửa hàng của tao, hay cái góc máy Net này, đéo có chỗ cho một thằng rác rưởi vào giương oai.

Bên cạnh tao, thằng Khánh đã đạp tung cái ghế, đứng phắt dậy. Tiếng ghế đổ rầm xuống sàn.

Ranh giới của sự lịch sự đã bị phá vỡ. Chốt an toàn đã được rút ra.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 87: Lời thách thức​

Bàn tay gân guốc của thằng Hùng lao tới. Nhanh.

Nhưng tao nhanh hơn. Cái phản xạ của một thằng ngày nào cũng lách dao lam bóc màn hình điện thoại đéo cho phép tao trượt nhịp.

Chát.

Tao vung tay, gạt phăng cánh tay đang đeo đầy nhẫn bạc lởm của gã ra. Tiếng thịt va vào thịt vang lên sắc lẹm, cắt ngang cái mớ âm thanh lạch cạch của bàn phím cơ xung quanh.

Tao bước lên nửa bước. Đứng chắn hoàn toàn tầm nhìn của Hùng. Tấm lưng tao che gọn Mai Anh ở phía sau.

Tao nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên tia máu của Hùng. Giọng tao lạnh tanh, gằn từng chữ:

- Ông mà động vào bạn gái tôi một lần nữa thì đéo vui đâu. Lớn rồi, biết liêm sỉ chút đi.

Nhịp thở của Mai Anh phía sau lưng tao khựng lại. Hai chữ "bạn gái" thốt ra từ miệng tao trơn tuột. Nó là một cái khiên. Một cái cớ hợp lý nhất để đập vỡ cái thói ruồi nhặng của gã. Mai Anh không cãi. Bàn tay ả khẽ bấu vào vạt áo phông của tao. Một cái bấu nhẹ hều, ngoan ngoãn lạ thường.

Rầm.

Thằng Khánh đạp văng cái ghế gaming ra sau. Sự kiềm chế của nó đứt phăng. Bản tính đường phố trỗi dậy. Nó lao tới, dí sát mặt vào Hùng, gân cổ nổi lên một đường xanh lè:

- Đcm mày thích như nào? Muốn ăn nhau à? Mày thích làm vương làm tướng ở đây à?

Đối lập hoàn toàn với cái mồm gào thét của Khánh, thằng Long vẫn dính chặt mông trên ghế. Nó từ từ rút con iPhone 5S ra. Ánh mắt nó lướt qua mặt Hùng một cái. Sắc như dao lam. Rồi nó cúi xuống, ngón tay bấm lạch cạch liên tục trên màn hình. Không chửi một câu. Nhưng cái sự im lặng của thằng có tiền và có não nó tỏa ra một thứ sát khí nguy hiểm hơn vạn lời chửi đổng.

Bị dồn vào thế bí, Hùng sượng trân. Đàn em phía sau đang nhìn. Cái sĩ diện của thằng giang hồ mõm ép gã phải ngoác mồm ra cắn càn. Gã nhếch mép, cười khùng khục, buông một câu tởm lợm:

- À, bạn gái cơ à? Bọc cho kỹ vào. Em nó nhìn ngon đấy, nhưng bố mày thích đi với bạn gái của mày tối nay có được không? Mày nhắm mày giữ được không?

Lời nói như mồi lửa ném thẳng vào thùng xăng.

Khớp hàm tao nghiến trèo trẹo. Hai bàn tay tao siết chặt thành nắm đấm. Thằng Khánh vớ ngay cái gạt tàn thủy tinh trên bàn, giơ lên ngang vai, chuẩn bị phang thẳng vào cái đầu vuốt keo của Hùng.

Đúng lúc cái gạt tàn chực giáng xuống, một giọng ồm ồm vang lên từ phía sau.

- Mấy anh em nể mặt anh thì ngồi xuống.

Một ông anh trạc bốn mươi tuổi bước ra từ quầy thu ngân. Đầu trọc lốc. Hai cánh tay xăm trổ kín mít thò ra khỏi cái áo ba lỗ đen. Mồm ngậm điếu thuốc cháy dở. Đi ngay sát sạt sau lưng chả là hai thằng nhân viên coi quán to như con tịnh, mặt đằng đằng sát khí.

Ông chủ quán gõ cái bật lửa Zippo cộc cộc xuống mặt bàn kim loại. Hất hàm.

- Một là dĩ hòa vi quý, thanh toán tiền máy rồi ai về nhà nấy. Hai là muốn đấm nhau, chém nhau thì các em ra ngoài đường mà giải quyết. Đừng có động vào dàn máy của anh, vỡ một cái màn hình hay rơi bàn phím con chuột nào của anh thì anh không vui đâu.

Hùng liếc mắt nhìn ông chủ quán, rồi nhìn sang hai thằng hộ pháp. Lại liếc về phía mấy thằng bọn tao đang căng như dây đàn. Gã biết thừa lao vào lúc này là ngu. Cái cớ rút lui giữ thể diện đã được dọn sẵn.

Gã hậm hực vỗ vai hai thằng đàn em, lùi lại một bước. Trước khi quay lưng, gã chỉ tay thẳng vào mặt tao và thằng Khánh, nghiến răng trèo trẹo:

- Được. Nể mặt anh chủ quán, tao tha cho chúng mày trong này. Đợi bố mày ở ngoài cửa. Tối nay chúng mày không quỳ xuống xin lỗi tao thì tao không làm người.

Nói xong, ba thằng nghênh ngang bỏ đi. Tiếng cửa kính đẩy ra rồi đóng sập lại.

Không khí chùng xuống. Mai Anh ngước lên nhìn tao, ánh mắt có chút lo lắng. Thằng Khánh bẻ khớp tay răng rắc, hùng hổ:

- Ra luôn! Đcm xem thằng nào quỳ.

Long cất điện thoại vào túi quần. Nó ngước lên nhìn tao. Tao nhìn thằng Khánh, rồi nhìn xuống cái mặt bàn dính tàn thuốc.

Bốn năm cái đầu chụm lại. Đéo có những thước phim thanh xuân máu chó lao ra đường sống mái vì sĩ diện. Bọn tao là dân kinh doanh. Cửa hàng ngày mai vẫn phải mở.

Tao chốt hạ, giọng ráo hoảnh:

- Về thôi, dây dưa làm đéo gì dở hơi? Tay tao để vặn ốc sửa máy kiếm tiền, tay thằng Long để gõ phím, đéo phải để đi đấm nhau với cái thằng ất ơ chả có mẹ gì để mất.

Khánh khựng lại. Nó nhìn tao. Rồi tặc lưỡi.

Cả hội thống nhất nhổ neo. Tắt máy. Ra quầy thanh toán tiền. Năm người gộp thành một khối, lầm lũi đi thẳng ra cửa chính. Thằng Hùng có ba người, tao đéo tin nó dám chặn đường năm người bọn tao giữa phố.

Đẩy cửa kính bước ra ngoài. Gió đêm thốc vào mặt. Tao lia mắt nhìn quanh cái vỉa hè rộng thênh thang.

Đéo có một ma nào. Cái bóng dáng khệnh khạng của thằng Hùng và hai thằng đàn em lặn mất tăm.

- Vãi lìn thanh niên mõm. - Khánh nhổ bọt xuống đường, cười hô hố. - Tao tưởng nó phục kích cầm phóng lợn đứng đợi cơ.

Cả đám bật cười xòa. Cái không khí căng thẳng bay sạch bách. Chìa khóa xe lách cách cắm vào ổ. Chia tay ai về nhà nấy.

Tao nổ máy con Wave. Mai Anh trèo lên yên sau.

Đường Cầu Giấy 11h đêm vắng lặng. Ánh đèn cao áp hắt xuống mặt nhựa đường bóng nhẫy sương đêm.

Hôm nay, Mai Anh không lả lơi. Ả không cọ xát bầu ngực vào lưng tao một cách cố ý. Ả không ghé sát tai tao thì thầm trêu chọc hay vờn bắt như lúc đi.

Hai cánh tay trần của ả vòng qua eo tao. Ôm chặt. Một cái ôm im lặng, ngoan ngoãn. Ả tựa hẳn cằm lên vai tao, để mặc gió lùa qua mái tóc rối.

Gió rít bên tai. Trong đầu tao, hai chữ "bạn gái" văng vẳng dội lại. Nó là một cái mác tao tự gắn để giải vây, nhưng cái cách người đàn bà sành sỏi phía sau lưng đang bám lấy tao lúc này lại làm mọi thứ trở nên mông lung vãi chưởng.

Tao siết tay ga. Lồng ngực đón gió lạnh, nhưng cái vòng tay quanh bụng tao thì ấm sực. Một sự thay đổi quỹ đạo ngầm đã bắt đầu.
 

Billfashion

Yếu sinh lý

Chương 87: Lời thách thức​

Bàn tay gân guốc của thằng Hùng lao tới. Nhanh.

Nhưng tao nhanh hơn. Cái phản xạ của một thằng ngày nào cũng lách dao lam bóc màn hình điện thoại đéo cho phép tao trượt nhịp.

Chát.

Tao vung tay, gạt phăng cánh tay đang đeo đầy nhẫn bạc lởm của gã ra. Tiếng thịt va vào thịt vang lên sắc lẹm, cắt ngang cái mớ âm thanh lạch cạch của bàn phím cơ xung quanh.

Tao bước lên nửa bước. Đứng chắn hoàn toàn tầm nhìn của Hùng. Tấm lưng tao che gọn Mai Anh ở phía sau.

Tao nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên tia máu của Hùng. Giọng tao lạnh tanh, gằn từng chữ:

- Ông mà động vào bạn gái tôi một lần nữa thì đéo vui đâu. Lớn rồi, biết liêm sỉ chút đi.

Nhịp thở của Mai Anh phía sau lưng tao khựng lại. Hai chữ "bạn gái" thốt ra từ miệng tao trơn tuột. Nó là một cái khiên. Một cái cớ hợp lý nhất để đập vỡ cái thói ruồi nhặng của gã. Mai Anh không cãi. Bàn tay ả khẽ bấu vào vạt áo phông của tao. Một cái bấu nhẹ hều, ngoan ngoãn lạ thường.

Rầm.

Thằng Khánh đạp văng cái ghế gaming ra sau. Sự kiềm chế của nó đứt phăng. Bản tính đường phố trỗi dậy. Nó lao tới, dí sát mặt vào Hùng, gân cổ nổi lên một đường xanh lè:

- Đcm mày thích như nào? Muốn ăn nhau à? Mày thích làm vương làm tướng ở đây à?

Đối lập hoàn toàn với cái mồm gào thét của Khánh, thằng Long vẫn dính chặt mông trên ghế. Nó từ từ rút con iPhone 5S ra. Ánh mắt nó lướt qua mặt Hùng một cái. Sắc như dao lam. Rồi nó cúi xuống, ngón tay bấm lạch cạch liên tục trên màn hình. Không chửi một câu. Nhưng cái sự im lặng của thằng có tiền và có não nó tỏa ra một thứ sát khí nguy hiểm hơn vạn lời chửi đổng.

Bị dồn vào thế bí, Hùng sượng trân. Đàn em phía sau đang nhìn. Cái sĩ diện của thằng giang hồ mõm ép gã phải ngoác mồm ra cắn càn. Gã nhếch mép, cười khùng khục, buông một câu tởm lợm:

- À, bạn gái cơ à? Bọc cho kỹ vào. Em nó nhìn ngon đấy, nhưng bố mày thích đi với bạn gái của mày tối nay có được không? Mày nhắm mày giữ được không?

Lời nói như mồi lửa ném thẳng vào thùng xăng.

Khớp hàm tao nghiến trèo trẹo. Hai bàn tay tao siết chặt thành nắm đấm. Thằng Khánh vớ ngay cái gạt tàn thủy tinh trên bàn, giơ lên ngang vai, chuẩn bị phang thẳng vào cái đầu vuốt keo của Hùng.

Đúng lúc cái gạt tàn chực giáng xuống, một giọng ồm ồm vang lên từ phía sau.

- Mấy anh em nể mặt anh thì ngồi xuống.

Một ông anh trạc bốn mươi tuổi bước ra từ quầy thu ngân. Đầu trọc lốc. Hai cánh tay xăm trổ kín mít thò ra khỏi cái áo ba lỗ đen. Mồm ngậm điếu thuốc cháy dở. Đi ngay sát sạt sau lưng chả là hai thằng nhân viên coi quán to như con tịnh, mặt đằng đằng sát khí.

Ông chủ quán gõ cái bật lửa Zippo cộc cộc xuống mặt bàn kim loại. Hất hàm.

- Một là dĩ hòa vi quý, thanh toán tiền máy rồi ai về nhà nấy. Hai là muốn đấm nhau, chém nhau thì các em ra ngoài đường mà giải quyết. Đừng có động vào dàn máy của anh, vỡ một cái màn hình hay rơi bàn phím con chuột nào của anh thì anh không vui đâu.

Hùng liếc mắt nhìn ông chủ quán, rồi nhìn sang hai thằng hộ pháp. Lại liếc về phía mấy thằng bọn tao đang căng như dây đàn. Gã biết thừa lao vào lúc này là ngu. Cái cớ rút lui giữ thể diện đã được dọn sẵn.

Gã hậm hực vỗ vai hai thằng đàn em, lùi lại một bước. Trước khi quay lưng, gã chỉ tay thẳng vào mặt tao và thằng Khánh, nghiến răng trèo trẹo:

- Được. Nể mặt anh chủ quán, tao tha cho chúng mày trong này. Đợi bố mày ở ngoài cửa. Tối nay chúng mày không quỳ xuống xin lỗi tao thì tao không làm người.

Nói xong, ba thằng nghênh ngang bỏ đi. Tiếng cửa kính đẩy ra rồi đóng sập lại.

Không khí chùng xuống. Mai Anh ngước lên nhìn tao, ánh mắt có chút lo lắng. Thằng Khánh bẻ khớp tay răng rắc, hùng hổ:

- Ra luôn! Đcm xem thằng nào quỳ.

Long cất điện thoại vào túi quần. Nó ngước lên nhìn tao. Tao nhìn thằng Khánh, rồi nhìn xuống cái mặt bàn dính tàn thuốc.

Bốn năm cái đầu chụm lại. Đéo có những thước phim thanh xuân máu chó lao ra đường sống mái vì sĩ diện. Bọn tao là dân kinh doanh. Cửa hàng ngày mai vẫn phải mở.

Tao chốt hạ, giọng ráo hoảnh:

- Về thôi, dây dưa làm đéo gì dở hơi? Tay tao để vặn ốc sửa máy kiếm tiền, tay thằng Long để gõ phím, đéo phải để đi đấm nhau với cái thằng ất ơ chả có mẹ gì để mất.

Khánh khựng lại. Nó nhìn tao. Rồi tặc lưỡi.

Cả hội thống nhất nhổ neo. Tắt máy. Ra quầy thanh toán tiền. Năm người gộp thành một khối, lầm lũi đi thẳng ra cửa chính. Thằng Hùng có ba người, tao đéo tin nó dám chặn đường năm người bọn tao giữa phố.

Đẩy cửa kính bước ra ngoài. Gió đêm thốc vào mặt. Tao lia mắt nhìn quanh cái vỉa hè rộng thênh thang.

Đéo có một ma nào. Cái bóng dáng khệnh khạng của thằng Hùng và hai thằng đàn em lặn mất tăm.

- Vãi lìn thanh niên mõm. - Khánh nhổ bọt xuống đường, cười hô hố. - Tao tưởng nó phục kích cầm phóng lợn đứng đợi cơ.

Cả đám bật cười xòa. Cái không khí căng thẳng bay sạch bách. Chìa khóa xe lách cách cắm vào ổ. Chia tay ai về nhà nấy.

Tao nổ máy con Wave. Mai Anh trèo lên yên sau.

Đường Cầu Giấy 11h đêm vắng lặng. Ánh đèn cao áp hắt xuống mặt nhựa đường bóng nhẫy sương đêm.

Hôm nay, Mai Anh không lả lơi. Ả không cọ xát bầu ngực vào lưng tao một cách cố ý. Ả không ghé sát tai tao thì thầm trêu chọc hay vờn bắt như lúc đi.

Hai cánh tay trần của ả vòng qua eo tao. Ôm chặt. Một cái ôm im lặng, ngoan ngoãn. Ả tựa hẳn cằm lên vai tao, để mặc gió lùa qua mái tóc rối.

Gió rít bên tai. Trong đầu tao, hai chữ "bạn gái" văng vẳng dội lại. Nó là một cái mác tao tự gắn để giải vây, nhưng cái cách người đàn bà sành sỏi phía sau lưng đang bám lấy tao lúc này lại làm mọi thứ trở nên mông lung vãi chưởng.

Tao siết tay ga. Lồng ngực đón gió lạnh, nhưng cái vòng tay quanh bụng tao thì ấm sực. Một sự thay đổi quỹ đạo ngầm đã bắt đầu.
Chơi game thì m ra 3 chap, nay hấp dẫn thì m ra 2chap. M trả thù mấy đứa chửi m hôm trước đúng ko ? =)))))))
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo