[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 92: Những kẻ phải quỳ​

Mùi máu tanh lợm giọng quyện với mùi nước cống bốc lên từ cái rãnh thoát nước giữa sân. Nền xi măng lạnh buốt áp vào một bên má tao.

Sân trọ 165 Cầu Giấy lúc này đặc quánh một thứ không khí ngột ngạt. Đéo phải cái ngột ngạt của mùa hè mất điện. Nó là cái áp lực vô hình tỏa ra từ những gã đàn ông mặc áo phông đen bó sát đang đứng lù lù chắn kín lối ra vào.

Gã đầu trọc, người vừa giáng một cái tát trời giáng làm thằng Hùng gục tại chỗ, không thèm nhìn đám loi choi đang run rẩy dưới đất. Gã lững thững bước tới cánh cửa gỗ lim đóng im ỉm của phòng khách tầng một.

Gã giơ tay. Gõ ba cái nhẹ nhàng lên mặt gỗ.

Cánh cửa hé ra một khe nhỏ. Bà Hồng thò nửa khuôn mặt cắt không còn giọt máu ra nhìn. Cái vẻ xéo xắt, chửi bới oang oang lúc nãy bay sạch bách.

- Cô chủ nhà yên tâm. - Gã đầu trọc lên tiếng. Giọng gã trầm, êm ru, nhưng sặc mùi ra lệnh. - Chuyện trẻ con va chạm, để bọn cháu tự đóng cửa bảo nhau. Cô đừng phiền đến công an phường làm gì cho rách việc.

Bà Hồng nuốt nước bọt cái ực. Cái đầu uốn xoăn của bà gật lia lịa như tế sao.

- Vâng... vâng... các anh cứ tự nhiên... nhẹ tay cho nhà tôi nhờ...

Cánh cửa gỗ lim khép lại cái rụp. Tiếng chốt khóa lại vang lên.

Tao nằm bẹp dưới đất, nhổ một ngụm bọt lẫn máu đỏ lòm xuống nền gạch, nhếch mép cười khẩy.

Cái mác công an phường ban nãy bà dọa dẫm hóa ra chỉ là thứ vũ khí mõm để đuổi khách. Bà sợ công an thật đến kiểm tra hành chính cái xóm trọ chuồng cọp cơi nới sai phép này hơn bất cứ ai. Ở cái đất Hà Nội này, người ta bảo vệ cái nồi cơm của mình trước khi nghĩ đến việc cứu mạng người khác. Lợi ích cá nhân là thứ tôn giáo duy nhất.

Gã đầu trọc quay người lại. Gã hất hàm một cái.

Mấy gã áo đen đi cùng hiểu ý ngay tắp lự. Chúng nó bước tới, vung những cú đá lạnh tanh vào khoeo chân, vào đít đám đàn em của Hùng.

- Quỳ xuống. Xếp thành hàng ngang. Thằng nào nhúc nhích tao vác tuýp đập nát đầu gối.

Sáu, bảy thằng giang hồ thôn lúc nãy còn lăm lăm tuýp sắt đập bọn tao như đập mẹt, giờ ngoan ngoãn như một lũ chó cúp đuôi. Chúng nó lê lết, xếp thành một hàng ngang ngay giữa cái sân bẩn thỉu. Đầu đứa nào cũng cúi rạp xuống tận ngực, hai tay đan vào nhau để trước bụng. Run lẩy bẩy.

Riêng Hùng "salon", kẻ cầm đầu ngông cuồng đầu tối, giờ vẫn đang nằm bẹp dí một góc. Cú tát chí mạng làm gã choáng váng. Gã nằm nghiêng, máu từ mũi và khóe miệng rỉ ra đọng thành vũng nhỏ. Gã thở hắt ra từng nhịp rên rỉ đứt quãng, đéo lết nổi cái thân lên để quỳ cho đúng tư thế với đàn em.

Bên cạnh tao, thằng Khánh đang được anh Khang rón rén chạy ra đỡ ngồi dậy.

Nó ôm chặt cái mạn sườn, nhăn mặt xuýt xoa. Nhưng cái miệng của nó thì đéo bao giờ chịu đầu hàng. Nó nhìn lũ kia đang quỳ rạp dưới đất, khóe môi nứt nẻ rỉ máu của nó toét ra thành một nụ cười đểu cáng.

- Đấy... ái da... đcm tao bảo rồi mà...

Khánh vừa thở dốc vừa lầm bầm.

- Kiểu gì chúng nó cũng mới là bọn phải quỳ. Tính ra tao đoán toàn chuẩn.

Nói xong, cái máu chó đường phố trong người nó lại bốc lên. Khánh nghiến răng, lảo đảo đứng dậy. Nó vịn tay vào tường, lê bước tới chỗ cái mũ bảo hiểm loại nửa đầu rơi lỏng chỏng dưới đất – chính là cái mũ đội thằng Hùng dùng để ném thẳng vào mặt tao ban nãy.

Nó vớ lấy cái mũ. Lảo đảo bước tới trước mặt hàng dọc những kẻ đang quỳ.

Nó giơ cái mũ lên cao, định phang thẳng vào đầu thằng đang quỳ gần nhất cho bõ tức.

Nhưng sức nó cạn mẹ rồi. Trận mưa đòn nhừ tử làm các cơ bắp của nó rã rời. Cánh tay vung lên yếu xìu. Cái mũ bảo hiểm giáng xuống đỉnh đầu thằng kia kêu một tiếng "bộp" nhẹ hều. Nhẹ như đuổi ruồi. Đéo có một tí sát thương nào.

Thằng côn đồ bị đập trúng khẽ giật mình, nhưng nó đéo dám phản kháng. Nó vẫn cắm mặt xuống đất, co rúm người lại. Đơn giản vì cái bóng lù lù của gã đầu trọc đang khoanh tay đứng ngay phía sau lưng Khánh.

Gã đầu trọc liếc nhìn thằng Khánh đang thở phì phò, rồi quay sang nhìn Long.

- Mấy đứa bị hại đâu? - Gã hỏi, giọng lạnh tanh, không một chút cảm xúc dư thừa. - Thích xử lý bọn này thế nào? Thích bẻ chân, bẻ răng hay bắt đền tiền thuốc men, anh chiều.

Câu hỏi ném ra nhẹ bẫng như hỏi trưa nay ăn bún hay ăn phở. Nhưng nó mang theo một quyền lực sinh sát trần trụi.

Tao chống tay vào đầu gối, từ từ đứng thẳng dậy. Toàn thân đau nhức nhối, cái xương sườn phía trái nhói lên mỗi lần tao hít thở sâu.

Tao nhìn đám người đang quỳ dưới chân. Nhìn thằng Hùng đang rên rỉ.

Cái tôi của một thằng đàn ông mười chín tuổi vừa bị đánh hội đồng gào thét bảo tao bước tới, sút thẳng vào mặt từng thằng một cho vỡ mũi ra để rửa hận. Tao muốn thấy máu chúng nó chảy nhiều hơn.

Nhưng cái đầu lạnh của một thằng chủ cửa hàng vừa mới vào guồng làm ăn lập tức bật lên, đè bẹp cái sự cục súc ấy xuống.

Đánh đập chúng nó thêm lúc này đéo giải quyết được gì. Bẻ chân bẻ răng chúng nó, rồi ngày mai, ngày kia, chúng nó lại rình rập ở một góc khuất nào đó trên đường Xuân Thủy cắn trộm tao. Trả thù bằng bạo lực chỉ đẻ ra những ân oán dai dẳng, phiền phức. Và quan trọng nhất, đánh chúng nó đéo đẻ ra được đồng tiền nào cho cái hộp bánh Danisa ở cửa hàng.

Tao thò tay gạt mũi. Nhổ thêm một ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất.

Tao bước lên một bước, giơ tay cản thằng Khánh đang định giơ cái mũ bảo hiểm lên đập cái thứ hai.

- Thôi, anh ạ. Bỏ đi.

Tao nhìn gã đầu trọc, rồi nhìn Long.

- Đánh chó dính lông. Cũng chả cần phải căng thẳng hay ép chúng nó đền bù làm gì cho rách việc. Em còn phải giữ tay ngày mai mở cửa hàng.

Tao lảo đảo bước qua mặt thằng Khánh. Bước tới trước mặt thằng Hùng đang ngồi bệt dưới đất.

Tao cúi người xuống. Khoảng cách đủ gần để ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc từ người gã. Ánh mắt tao ghim thẳng vào đôi mắt đang lờ đờ vì choáng váng của Hùng.

Giọng tao không gào thét. Tao gằn từng chữ, nặng nề và rõ ràng.

- Mở to mắt ra mà nhìn. Từ giờ phút này, mày và tất cả những thằng rác rưởi ở đây, tuyệt đối đừng bao giờ xuất hiện trước mặt bọn tao nữa.

Tao hất cằm về phía Mai Anh đang đứng tựa vào lan can phía sau.

- Và riêng mày, Hùng ạ... Nếu tao còn thấy mày lảng vảng làm phiền Mai Anh một lần nào nữa, tao hứa nhất định đéo tha cho mày đâu.

Nghe tao chốt hạ xong, gã đầu trọc nhổ bã kẹo cao su xuống đất. Gã bước lên nửa bước, đứng ngay sát cạnh tao, bồi thêm một câu đanh thép:

- Nghe rõ lời thằng em tao chưa? Chúng mày có làm được không, hay cần tao khắc chữ vào trán cho nhớ?

Đám Hùng và đàn em mặt mày xanh như tàu lá chuối. Cái sĩ diện giang hồ đường phố bay sạch. Chúng nó cúi rạp đầu xuống mặt xi măng bẩn thỉu, mồm lắp bắp tranh nhau nói:

- Dạ... dạ vâng ạ... anh tha cho bọn em... bọn em chừa rồi...

Một sự quy phục ngoan ngoãn và hèn mạt nhất mà tao từng thấy.

Gã đầu trọc phẩy tay một cái dứt khoát.

- Cút.

Như được đại xá, đám côn đồ lật đật đứng dậy. Chúng nó vội vàng xốc nách, nâng thằng Hùng đang nhũn như bùn lên, xốc xếch dắt mấy con xe máy lùi ra ngoài ngõ. Không một thằng nào dám ngoái đầu nhìn lại. Chỉ vài giây sau, tiếng động cơ xe máy rồ lên rồi lủi mất hút vào màn đêm nhục nhã.

Khoảng sân trọ trở lại sự vắng lặng.

Mai Anh từ góc hành lang chạy vội lại.

Ả không còn cái vẻ lả lơi, trễ nải ban nãy. Ả lấy đâu ra mấy tờ giấy ướt, đôi bàn tay run rẩy lau những vết máu rỉ ra trên trán tao và khóe miệng thằng Khánh. Mùi nước hoa đắt tiền của ả quyện với mùi máu tanh trên mặt tao.

Mắt ả rơm rớm nước. Lần đầu tiên tao thấy người đàn bà này khóc vì lo lắng cho người khác chứ đéo phải vì ăn vạ hay làm mình làm mẩy.

- Đau không? Chị xin lỗi... tại chị mà hai đứa... - Ả lí nhí, tay chấm chấm miếng giấy ướt lên vết xước gò má tao.

Tao khẽ gạt tay ả ra. Không phải vì ghét, mà vì chạm vào rát vãi lìn.

- Không chết được. Chị lên phòng rửa mặt đi. Bẩn hết quần áo người ngợm rồi kìa. Mà có bị đau ở đâu không?

Thằng Long đứng ở góc sân, đẩy gọng kính cận lên sống mũi. Nó lướt mắt nhìn bộ dạng tơi tả, rách nát của tao và Khánh, rồi nhìn sang Mai Anh.

Nó thở dài một hơi.

- Thôi, lên xe. Đi viện kiểm tra xương xẩu xem có gãy chỗ nào không. Tiền viện phí tao lo.

Câu nói sặc mùi tư bản nhưng lúc này nghe ấm tai vãi chưởng. Nó đéo bao giờ tham gia đấm nhau, nhưng nó luôn biết cách dọn dẹp hậu quả bằng cái đầu lạnh và cái ví dày.

Gã đầu trọc vỗ vai Long một cái rồi lững thững đi ra ngoài ngõ cùng đám đàn em.

Tao, Khánh và Mai Anh lết những bước chân nặng nhọc, được thằng Long dìu ra phía ngoài.

Hai chiếc ô tô 7 chỗ màu đen đỗ im lìm ngoài đầu ngõ.

Tao lách người, ngồi phịch xuống hàng ghế sau. Cánh cửa xe bọc da dày cộp đóng lại cái rầm. Nó nhốt mọi tạp âm, mọi sự rắc rối của cái xóm trọ 165 Cầu Giấy ở lại phía sau.

Không gian trong xe mát lạnh mùi điều hòa. Tao ngả đầu tựa vào lớp nệm da êm ái, nhắm mắt lại.

Cơ thể đau nhức nhối. Từng thớ cơ gào thét phản đối sau trận đòn hội đồng. Nhưng sâu bên trong cái lồng ngực đang đau buốt ấy, tao cảm nhận được một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Cái cảm giác đứng ra chắn đòn bảo vệ được người của mình, cái cảm giác dùng sự điềm tĩnh đạp nát cái uy phong của kẻ thù, và cái cảm giác bước ra khỏi cửa tử nhờ những thằng anh em đúng nghĩa. Nó làm tao nhận ra một chân lý sắc lẹm.

Thành phố này tàn nhẫn, bạc bẽo và đầy rẫy những cái bẫy chết người. Nhưng nếu mày đủ lỳ lợm, đủ thực tế và biết chọn đúng những người để kề vai sát cánh, mày vẫn sẽ sống sót. Và thậm chí, mày sẽ sống rất dai.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 93: Tình cảm gia đình​

Mùi cồn y tế trộn với thuốc sát trùng xộc thẳng vào xoang mũi, tẩy sạch cái dư vị tanh tưởi của máu và nước cống ban nãy.

Ánh đèn tuýp trắng lóa của phòng cấp cứu hắt xuống dãy ghế inox lạnh lẽo. Bốn đứa tao ngồi xếp hàng ngang. Đứa nào cũng tơi tả như vừa bước ra từ một bãi rác công nghiệp bị ném vào máy xay.

Bác sĩ trực ca đêm vừa xử lý xong mấy vết thương hở. Tao bị dán một miếng băng gạc to đùng ngay gò má trái, hai lỗ mũi nhét đầy bông để cầm máu. Thằng Khánh thì thảm hơn, nó phải cởi trần, quanh mạn sườn được bôi một lớp thuốc đỏ lòm nhìn như bị nướng cháy cạnh. Mai Anh ngồi cạnh tao, đầu gối và khuỷu tay dán urgo kín mít vì cú ngã lộn nhào dưới sân.

Ông bác sĩ già cầm tờ phim X-quang soi lên bóng đèn. Khung cảnh im phăng phắc. Cả đám nín thở chờ phán quyết. Ở cái đất này, vào viện mà nghe bác sĩ lắc đầu thì cái ví tiền dù dày đến mấy cũng bốc hơi trong một nốt nhạc.

- Chỉ là chấn thương phần mềm, tụ máu bầm thôi. - Ông bác sĩ hạ tờ phim xuống, đẩy gọng kính. - Xương xẩu thanh niên còn tốt lắm, nguyên vẹn, không dập tạng. Về chườm đá, uống thuốc giảm đau vài hôm là tan. Nếu thấy buồn nôn hay có vấn đề gì bất ổn thì đi tái khám ngay.

Ông nói xong, xé tờ đơn thuốc, dặn dò cô y tá.

Tảng đá ngàn cân đè trên ngực tao bỗng nhiên được nhấc bổng. Tao thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực xẹp xuống nhẹ nhõm. Đau thịt đau da thì chịu được, vài hôm là khỏi. Chứ gãy cái xương sườn hay dập lá lách thì cái cửa hàng Alo Phụ Kiện ngày mai xác định đóng cửa đắp chiếu. Tiền kiếm được chưa ấm chỗ lại cúng hết cho giường bệnh.

Vừa nghe câu kết luận y khoa mát lòng mát dạ ấy xong, cái bản tính loi choi, to mồm của thằng Khánh lập tức được bơm đầy máu.

Dù mạn sườn vẫn còn nhức, nó đã chép miệng, rướn người sang phía thằng Long đang ngồi vắt chân chữ ngũ ở cuối băng ghế. Mắt thằng Khánh sáng rực lên như đèn pha ô tô.

- Đcm mày, thằng Long! - Khánh gào lên, quên mẹ mất mình đang ở trong viện. - Quả lúc nãy ngầu vãi lìn! Mà cái ông anh đầu trọc của mày tát thằng Hùng một phát văng cả não. Nhìn số má vãi đái! Mày dân sinh viên cắm mặt vào sách, nhìn thư sinh trắng trẻo mà sao quen được mấy ông anh xã hội thế lực ngầm đỉnh thế?

Tao cũng quay sang nhìn Long. Thú thật, cái lúc hai cái xe bảy chỗ đen xì đỗ xịch trước ngõ, tao cũng tưởng thằng này là thiếu gia của một tập đoàn xã hội đen nào đó đang vi hành trải nghiệm cuộc sống sinh viên.

Long từ từ hạ chân xuống. Nó đẩy gọng kính cận lên sống mũi, khuôn mặt vẫn lạnh tanh không một gợn sóng.

- Xã hội cái đéo gì. - Nó đáp ráo hoảnh. - Ông đầu trọc là anh họ tao đấy.

Tao và Khánh há hốc mồm. Khớp hàm rớt xuống chạm rốn.

Long thong thả vuốt lại nếp áo sơ mi, giải thích thêm:
- Lúc ở quán Net, tao thấy có biến nên nhắn tin cho ông ấy rồi. Lão mở mấy cái tiệm cầm đồ với quán bi-a quanh khu Cầu Giấy này. Lúc nãy hội của lão đang đi ăn đêm loanh quanh mạn đấy, tao gọi phát là lão điều mấy anh em phi ra luôn.

Nó nhún vai, cái điệu bộ tỉnh bơ đéo chịu được.

- Đánh nhau tay bo thì tao chịu, nhưng dùng não để gọi người nhà thì tao nhanh lắm.

Cứ tưởng con trai ông trùm mafia đao búa nào, hóa ra là dựa hơi "tình cảm gia đình".

Ba thằng nhìn nhau. Sự căng thẳng, sợ hãi dồn nén suốt hai tiếng đồng hồ vỡ vụn. Thằng Khánh phì cười trước. Rồi đến tao. Cuối cùng thằng Long cũng nhếch mép. Cả ba thằng phá lên cười sặc sụa. Tiếng cười hô hố vang dội khắp cái hành lang vắng lặng của bệnh viện lúc rạng sáng, làm cô y tá đang trực quầy thuốc phải chạy ra lườm một cái rách mặt.

Tao lấy tay ôm bụng, cố nén cơn buồn cười vì mỗi lần cười là cái xương sườn lại nhói lên.

Tao quay sang nhìn thẳng vào mắt Long. Vứt bỏ hoàn toàn cái vỏ bọc thực dụng, tính toán lỗ lãi của những thằng cổ đông làm ăn. Tao biết rất rõ, nếu đêm nay không có cái đầu lạnh và cái tin nhắn cầu cứu đúng lúc của nó, thì thân thể tao và Khánh bây giờ chắc chắn đã nát bét dưới gầm cầu thang.

Giọng tao chùng xuống. Cực kỳ nghiêm túc.

- Nói thật... Cảm ơn mày, Long ạ. Hôm nay không có mày chắc tao với thằng Khánh bốc cứt.

Tao không quen nói những lời ủy mị. Cái câu cảm ơn thốt ra từ miệng một thằng quen sống sòng phẳng, mua đứt bán đoạn nó ngượng ngùng vãi chưởng. Nhưng tao phải nói.

Long khựng lại một nhịp. Nó nhìn tao. Rồi nó rùng mình một cái rõ mạnh, hai tay xoa xoa vào hai bên cánh tay giả vờ sởn gai ốc. Nó xua tay, nhăn mặt.

- Gớm, thảo mai vãi lìn. Mọi ngày mở mồm ra là tính toán tiền nong, tính từng cái ốp lưng, nay sến súa nghe tởm quá. Mày định làm thơ tặng tao à?

Nó hất hàm, cái nụ cười đểu cáng lại xuất hiện.

- Mày muốn cảm ơn tao chứ gì? Thế từ giờ cứ gọi tao là 'Anh trai' để thể hiện sự kính trọng là được rồi. Mày gọi một tiếng anh trai, tao bao kê cho mày hết cái đất Cầu Giấy này.

Tao chép miệng, khạc một tiếng trong họng rồi chửi thề.

- Anh trai cái mả bố mày. Đợi đấy tao gọi.

Dù miệng tao chửi, nhưng trong lồng ngực, một thứ bê tông cốt thép vừa được đổ xuống. Sự gắn kết giữa ba thằng con trai lúc này đã vượt xa cái ranh giới của những bản hợp đồng chia phần trăm lợi nhuận. Nó là tình anh em vào sinh ra tử. Một thứ tình cảm đéo thể mua được bằng tiền.

Đùa cợt xong, ba thằng đồng loạt quay sang nhìn về phía góc băng ghế inox bên kia.

Mai Anh đang ngồi thu lu ở đó.

Ả co hai chân lên ghế, vòng tay ôm lấy đầu gối. Mái tóc uốn xoăn bồng bềnh lúc tối giờ rối bời, bết dính vào hai bên má. Lớp trang điểm nhòe nhoẹt. Khác hẳn cái giao diện lộng lẫy, át vía người khác mọi ngày.

Tao đứng dậy, lết những bước đi tập tễnh tới, ngồi xuống cạnh ả.

Khoảng cách gần, tao không ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn nữa. Chỉ có mùi của sự mệt mỏi.

- Chị ổn không? - Giọng tao mềm mỏng hơn, không còn sự gai góc thách thức.

Mai Anh vẫn gục mặt vào đầu gối.

- Nay chị làm bọn em nể thật đấy. - Tao nói tiếp, nhìn vào tay chân đang xước xát của ả. - Không ngờ bà chị điệu đà, chảnh chọe mọi ngày lại dám xông vào lấy thân mình đỡ đòn cho bọn em.

Nghe tao nói thế, Mai Anh từ từ ngước mặt lên. Hốc mắt ả vẫn còn hơi đỏ. Nhưng cái bản tính chanh chua, dạn dĩ đéo bao giờ chịu lép vế của một "nữ hoàng thị phi" lập tức được bật mode trở lại.

Ả hất mớ tóc bù xù ra sau lưng, trề môi bĩu một cái rõ dài.

- Mẹ kiếp, tao không xông vào thì chúng nó đánh nát mặt hai thằng đệ của tao à? Lúc đấy thì ai kiếm tiền, ai mua vui cho tao?

Nói xong, ả giơ bàn tay phải ra trước mặt tao.

- Nhưng thằng chó Hùng làm gãy mẹ cái móng tay tao vừa đắp 300 cành vào rồi đây này. Bực thật sự!

Ả nhăn nhó, cái điệu bộ ăn vạ chuyên nghiệp làm cái không khí nặng nề bay sạch.

- Mấy đứa xem thế nào, đền bù tổn thất tinh thần cho chị đi. Mời chị bữa lẩu đi!

Thằng Khánh với thằng Long ngồi bên kia nghe thấy thế, lập tức hùa vào hò reo.

- Ok luôn! - Khánh vỗ đùi. - Mai đón bà chị đi ăn lẩu nướng thả phanh. Gọi ngập bàn thịt bò luôn.

- Tập đoàn Alo Phụ Kiện lo hết! Chị cứ chuẩn bị bụng mà ăn. - Long tiếp lời, giọng hào sảng.

Bốn người nhìn nhau. Tiếng cười lại vang lên, xua đi chút sợ hãi cuối cùng còn sót lại của cái đêm kinh hoàng.

Đến giờ làm thủ tục xuất viện. Bốn đứa dìu nhau đi ra quầy thanh toán.

Thằng Long đi đầu. Như đã hứa từ lúc ở sân trọ, nó rút cái ví da bò dày cộp ra, định rút tiền trả viện phí.

Tao bước lên, lấy tay đè lên tay nó, chặn cái ví lại.

- Long. Tính vào tiền bên quỹ Alo của tao với thằng Khánh nhé. Mày đừng lấy tiền túi ra trả.

Long khựng lại. Nó nhìn tao. Nó thừa biết tính tao sòng phẳng, đéo bao giờ chịu mang nợ ai, nhất là nợ tiền bạc trong lúc tao đang làm ra tiền.

Nó lườm tao một cái, nhét thẳng xấp tiền vào tay cô thu ngân, lẩm bầm trong họng:
- Bố cái thằng hâm!

Tao không cãi lại. Mép môi tao nhếch lên.

Lấy thuốc xong, cả bọn cùng nhau bước ra khỏi sảnh bệnh viện.

Không khí rạng sáng Hà Nội se lạnh nhưng trong trẻo vãi chưởng. Sương đêm đọng lại trên những tán cây ven đường, rỏ xuống mặt đường nhựa tạo thành những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn cao áp vàng vọt.

Bốn cái bóng người rách rưới, đi tập tễnh, vai khoác vai nhau lết đi trên vỉa hè. Nhưng tiếng nói cười rôm rả, tiếng chửi thề trêu chọc nhau vang vọng cả một góc phố vắng.

Tao đi chậm lại một nhịp.

Nhìn thằng Khánh đang khoác vai Long chém gió phần phật về những dự định mở rộng cửa hàng. Nhìn Mai Anh đi bên cạnh đang cằn nhằn về bộ quần áo bẩn thỉu làm hỏng giao diện của ả.

Tao mỉm cười.

Ở cái thành phố chật chội, xô bồ và đầy rẫy những trò lừa lọc này, tiền bạc đúng là vạn năng. Nó mua được sự tự tin, mua được những bữa ăn ngon, mua được cái cửa hàng mặt tiền.

Nhưng đêm nay, tao nhận ra một sự thật trần trụi khác. Có được những con người sẵn sàng vì mình mà "đổ máu", sẵn sàng không toan tính đứng ra bảo vệ nhau lúc hoạn nạn, dám lấy thân mình che những nhát tuýp sắt... đó mới là thứ tài sản vô giá nhất mà đéo có mệnh giá nào quy đổi được.

Bầu trời đằng Đông bắt đầu ửng lên một vệt sáng mờ mờ. Ngày mới đã bắt đầu. Mọi thứ dơ bẩn của đêm qua đã bị gột sạch.

Tao đút hai tay vào túi quần, sải bước đuổi theo đám bạn. Quãng đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều thằng Hùng, nhiều cái bẫy khác. Nhưng tao đéo sợ nữa. Lưng tao giờ đã có người che.
 

ReRach

Yếu sinh lý
Hóng đủ 24 tiếng cuối cùng thằng an nó cũng tỉnh sau trận đòn,để bơm cho tí thuốc ngủ chứ hóng mãi đếu ngủ được cay vlin
 

Ly Kai

Yếu sinh lý

Chương 93: Tình cảm gia đình​

Mùi cồn y tế trộn với thuốc sát trùng xộc thẳng vào xoang mũi, tẩy sạch cái dư vị tanh tưởi của máu và nước cống ban nãy.

Ánh đèn tuýp trắng lóa của phòng cấp cứu hắt xuống dãy ghế inox lạnh lẽo. Bốn đứa tao ngồi xếp hàng ngang. Đứa nào cũng tơi tả như vừa bước ra từ một bãi rác công nghiệp bị ném vào máy xay.

Bác sĩ trực ca đêm vừa xử lý xong mấy vết thương hở. Tao bị dán một miếng băng gạc to đùng ngay gò má trái, hai lỗ mũi nhét đầy bông để cầm máu. Thằng Khánh thì thảm hơn, nó phải cởi trần, quanh mạn sườn được bôi một lớp thuốc đỏ lòm nhìn như bị nướng cháy cạnh. Mai Anh ngồi cạnh tao, đầu gối và khuỷu tay dán urgo kín mít vì cú ngã lộn nhào dưới sân.

Ông bác sĩ già cầm tờ phim X-quang soi lên bóng đèn. Khung cảnh im phăng phắc. Cả đám nín thở chờ phán quyết. Ở cái đất này, vào viện mà nghe bác sĩ lắc đầu thì cái ví tiền dù dày đến mấy cũng bốc hơi trong một nốt nhạc.

- Chỉ là chấn thương phần mềm, tụ máu bầm thôi. - Ông bác sĩ hạ tờ phim xuống, đẩy gọng kính. - Xương xẩu thanh niên còn tốt lắm, nguyên vẹn, không dập tạng. Về chườm đá, uống thuốc giảm đau vài hôm là tan. Nếu thấy buồn nôn hay có vấn đề gì bất ổn thì đi tái khám ngay.

Ông nói xong, xé tờ đơn thuốc, dặn dò cô y tá.

Tảng đá ngàn cân đè trên ngực tao bỗng nhiên được nhấc bổng. Tao thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực xẹp xuống nhẹ nhõm. Đau thịt đau da thì chịu được, vài hôm là khỏi. Chứ gãy cái xương sườn hay dập lá lách thì cái cửa hàng Alo Phụ Kiện ngày mai xác định đóng cửa đắp chiếu. Tiền kiếm được chưa ấm chỗ lại cúng hết cho giường bệnh.

Vừa nghe câu kết luận y khoa mát lòng mát dạ ấy xong, cái bản tính loi choi, to mồm của thằng Khánh lập tức được bơm đầy máu.

Dù mạn sườn vẫn còn nhức, nó đã chép miệng, rướn người sang phía thằng Long đang ngồi vắt chân chữ ngũ ở cuối băng ghế. Mắt thằng Khánh sáng rực lên như đèn pha ô tô.

- Đcm mày, thằng Long! - Khánh gào lên, quên mẹ mất mình đang ở trong viện. - Quả lúc nãy ngầu vãi lìn! Mà cái ông anh đầu trọc của mày tát thằng Hùng một phát văng cả não. Nhìn số má vãi đái! Mày dân sinh viên cắm mặt vào sách, nhìn thư sinh trắng trẻo mà sao quen được mấy ông anh xã hội thế lực ngầm đỉnh thế?

Tao cũng quay sang nhìn Long. Thú thật, cái lúc hai cái xe bảy chỗ đen xì đỗ xịch trước ngõ, tao cũng tưởng thằng này là thiếu gia của một tập đoàn xã hội đen nào đó đang vi hành trải nghiệm cuộc sống sinh viên.

Long từ từ hạ chân xuống. Nó đẩy gọng kính cận lên sống mũi, khuôn mặt vẫn lạnh tanh không một gợn sóng.

- Xã hội cái đéo gì. - Nó đáp ráo hoảnh. - Ông đầu trọc là anh họ tao đấy.

Tao và Khánh há hốc mồm. Khớp hàm rớt xuống chạm rốn.

Long thong thả vuốt lại nếp áo sơ mi, giải thích thêm:
- Lúc ở quán Net, tao thấy có biến nên nhắn tin cho ông ấy rồi. Lão mở mấy cái tiệm cầm đồ với quán bi-a quanh khu Cầu Giấy này. Lúc nãy hội của lão đang đi ăn đêm loanh quanh mạn đấy, tao gọi phát là lão điều mấy anh em phi ra luôn.

Nó nhún vai, cái điệu bộ tỉnh bơ đéo chịu được.

- Đánh nhau tay bo thì tao chịu, nhưng dùng não để gọi người nhà thì tao nhanh lắm.

Cứ tưởng con trai ông trùm mafia đao búa nào, hóa ra là dựa hơi "tình cảm gia đình".

Ba thằng nhìn nhau. Sự căng thẳng, sợ hãi dồn nén suốt hai tiếng đồng hồ vỡ vụn. Thằng Khánh phì cười trước. Rồi đến tao. Cuối cùng thằng Long cũng nhếch mép. Cả ba thằng phá lên cười sặc sụa. Tiếng cười hô hố vang dội khắp cái hành lang vắng lặng của bệnh viện lúc rạng sáng, làm cô y tá đang trực quầy thuốc phải chạy ra lườm một cái rách mặt.

Tao lấy tay ôm bụng, cố nén cơn buồn cười vì mỗi lần cười là cái xương sườn lại nhói lên.

Tao quay sang nhìn thẳng vào mắt Long. Vứt bỏ hoàn toàn cái vỏ bọc thực dụng, tính toán lỗ lãi của những thằng cổ đông làm ăn. Tao biết rất rõ, nếu đêm nay không có cái đầu lạnh và cái tin nhắn cầu cứu đúng lúc của nó, thì thân thể tao và Khánh bây giờ chắc chắn đã nát bét dưới gầm cầu thang.

Giọng tao chùng xuống. Cực kỳ nghiêm túc.

- Nói thật... Cảm ơn mày, Long ạ. Hôm nay không có mày chắc tao với thằng Khánh bốc cứt.

Tao không quen nói những lời ủy mị. Cái câu cảm ơn thốt ra từ miệng một thằng quen sống sòng phẳng, mua đứt bán đoạn nó ngượng ngùng vãi chưởng. Nhưng tao phải nói.

Long khựng lại một nhịp. Nó nhìn tao. Rồi nó rùng mình một cái rõ mạnh, hai tay xoa xoa vào hai bên cánh tay giả vờ sởn gai ốc. Nó xua tay, nhăn mặt.

- Gớm, thảo mai vãi lìn. Mọi ngày mở mồm ra là tính toán tiền nong, tính từng cái ốp lưng, nay sến súa nghe tởm quá. Mày định làm thơ tặng tao à?

Nó hất hàm, cái nụ cười đểu cáng lại xuất hiện.

- Mày muốn cảm ơn tao chứ gì? Thế từ giờ cứ gọi tao là 'Anh trai' để thể hiện sự kính trọng là được rồi. Mày gọi một tiếng anh trai, tao bao kê cho mày hết cái đất Cầu Giấy này.

Tao chép miệng, khạc một tiếng trong họng rồi chửi thề.

- Anh trai cái mả bố mày. Đợi đấy tao gọi.

Dù miệng tao chửi, nhưng trong lồng ngực, một thứ bê tông cốt thép vừa được đổ xuống. Sự gắn kết giữa ba thằng con trai lúc này đã vượt xa cái ranh giới của những bản hợp đồng chia phần trăm lợi nhuận. Nó là tình anh em vào sinh ra tử. Một thứ tình cảm đéo thể mua được bằng tiền.

Đùa cợt xong, ba thằng đồng loạt quay sang nhìn về phía góc băng ghế inox bên kia.

Mai Anh đang ngồi thu lu ở đó.

Ả co hai chân lên ghế, vòng tay ôm lấy đầu gối. Mái tóc uốn xoăn bồng bềnh lúc tối giờ rối bời, bết dính vào hai bên má. Lớp trang điểm nhòe nhoẹt. Khác hẳn cái giao diện lộng lẫy, át vía người khác mọi ngày.

Tao đứng dậy, lết những bước đi tập tễnh tới, ngồi xuống cạnh ả.

Khoảng cách gần, tao không ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn nữa. Chỉ có mùi của sự mệt mỏi.

- Chị ổn không? - Giọng tao mềm mỏng hơn, không còn sự gai góc thách thức.

Mai Anh vẫn gục mặt vào đầu gối.

- Nay chị làm bọn em nể thật đấy. - Tao nói tiếp, nhìn vào tay chân đang xước xát của ả. - Không ngờ bà chị điệu đà, chảnh chọe mọi ngày lại dám xông vào lấy thân mình đỡ đòn cho bọn em.

Nghe tao nói thế, Mai Anh từ từ ngước mặt lên. Hốc mắt ả vẫn còn hơi đỏ. Nhưng cái bản tính chanh chua, dạn dĩ đéo bao giờ chịu lép vế của một "nữ hoàng thị phi" lập tức được bật mode trở lại.

Ả hất mớ tóc bù xù ra sau lưng, trề môi bĩu một cái rõ dài.

- Mẹ kiếp, tao không xông vào thì chúng nó đánh nát mặt hai thằng đệ của tao à? Lúc đấy thì ai kiếm tiền, ai mua vui cho tao?

Nói xong, ả giơ bàn tay phải ra trước mặt tao.

- Nhưng thằng chó Hùng làm gãy mẹ cái móng tay tao vừa đắp 300 cành vào rồi đây này. Bực thật sự!

Ả nhăn nhó, cái điệu bộ ăn vạ chuyên nghiệp làm cái không khí nặng nề bay sạch.

- Mấy đứa xem thế nào, đền bù tổn thất tinh thần cho chị đi. Mời chị bữa lẩu đi!

Thằng Khánh với thằng Long ngồi bên kia nghe thấy thế, lập tức hùa vào hò reo.

- Ok luôn! - Khánh vỗ đùi. - Mai đón bà chị đi ăn lẩu nướng thả phanh. Gọi ngập bàn thịt bò luôn.

- Tập đoàn Alo Phụ Kiện lo hết! Chị cứ chuẩn bị bụng mà ăn. - Long tiếp lời, giọng hào sảng.

Bốn người nhìn nhau. Tiếng cười lại vang lên, xua đi chút sợ hãi cuối cùng còn sót lại của cái đêm kinh hoàng.

Đến giờ làm thủ tục xuất viện. Bốn đứa dìu nhau đi ra quầy thanh toán.

Thằng Long đi đầu. Như đã hứa từ lúc ở sân trọ, nó rút cái ví da bò dày cộp ra, định rút tiền trả viện phí.

Tao bước lên, lấy tay đè lên tay nó, chặn cái ví lại.

- Long. Tính vào tiền bên quỹ Alo của tao với thằng Khánh nhé. Mày đừng lấy tiền túi ra trả.

Long khựng lại. Nó nhìn tao. Nó thừa biết tính tao sòng phẳng, đéo bao giờ chịu mang nợ ai, nhất là nợ tiền bạc trong lúc tao đang làm ra tiền.

Nó lườm tao một cái, nhét thẳng xấp tiền vào tay cô thu ngân, lẩm bầm trong họng:
- Bố cái thằng hâm!

Tao không cãi lại. Mép môi tao nhếch lên.

Lấy thuốc xong, cả bọn cùng nhau bước ra khỏi sảnh bệnh viện.

Không khí rạng sáng Hà Nội se lạnh nhưng trong trẻo vãi chưởng. Sương đêm đọng lại trên những tán cây ven đường, rỏ xuống mặt đường nhựa tạo thành những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn cao áp vàng vọt.

Bốn cái bóng người rách rưới, đi tập tễnh, vai khoác vai nhau lết đi trên vỉa hè. Nhưng tiếng nói cười rôm rả, tiếng chửi thề trêu chọc nhau vang vọng cả một góc phố vắng.

Tao đi chậm lại một nhịp.

Nhìn thằng Khánh đang khoác vai Long chém gió phần phật về những dự định mở rộng cửa hàng. Nhìn Mai Anh đi bên cạnh đang cằn nhằn về bộ quần áo bẩn thỉu làm hỏng giao diện của ả.

Tao mỉm cười.

Ở cái thành phố chật chội, xô bồ và đầy rẫy những trò lừa lọc này, tiền bạc đúng là vạn năng. Nó mua được sự tự tin, mua được những bữa ăn ngon, mua được cái cửa hàng mặt tiền.

Nhưng đêm nay, tao nhận ra một sự thật trần trụi khác. Có được những con người sẵn sàng vì mình mà "đổ máu", sẵn sàng không toan tính đứng ra bảo vệ nhau lúc hoạn nạn, dám lấy thân mình che những nhát tuýp sắt... đó mới là thứ tài sản vô giá nhất mà đéo có mệnh giá nào quy đổi được.

Bầu trời đằng Đông bắt đầu ửng lên một vệt sáng mờ mờ. Ngày mới đã bắt đầu. Mọi thứ dơ bẩn của đêm qua đã bị gột sạch.

Tao đút hai tay vào túi quần, sải bước đuổi theo đám bạn. Quãng đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều thằng Hùng, nhiều cái bẫy khác. Nhưng tao đéo sợ nữa. Lưng tao giờ đã có người che.
Hay lắm tml ạ
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 94: Đuổi​

Cơn đau ập đến. Thấu xương.

Mạng sườn bên trái nhói lên mỗi lần tao hít vào một ngụm không khí. Tao mở mắt. Ánh nắng trưa gay gắt hắt qua khe cửa sổ rọi thẳng vào mặt. Thuốc giảm đau và cồn đỏ bôi kín người làm tao có cảm giác mình vừa bị nướng xém trên một cái chảo gang.

Bên kia phòng, thằng Khánh đang nằm sấp. Tấm lưng trần của nó chằng chịt những vệt bầm tím. Nó rên lên một tiếng hừ hừ trong cổ họng, cựa mình định trở dậy nhưng lại gục xuống đệm.

Tao chống tay xuống nền gạch men, nghiến răng lết người ngồi dậy. Các khớp xương kêu răng rắc.

Chưa kịp định thần xem hôm nay là thứ mấy, một luồng âm thanh the thé rít lên từ dưới giếng trời, xé toạc cái không khí tĩnh lặng của buổi trưa.

- Thằng An! Thằng Khánh! Con Mai Anh! Ba đứa chúng mày vác mặt xuống đây cho tao! Ngay lập tức!

Giọng bà Hồng. Vang dội, chát chúa. Đéo có một chút kiêng nể nào.

Tao đưa tay vuốt mặt. Cục máu đông ở khóe môi căng ra, rát buốt. Tao đá nhẹ vào chân thằng Khánh.

- Dậy. Tòa án gọi kìa.

Ba đứa tao lết xuống tầng một. Mai Anh đi trước, dáng đi tập tễnh, khuỷu tay và đầu gối dán băng gạc trắng toát. Tao và Khánh đi sau, bám vào lan can cầu thang sắt mà bước.

Dưới phòng khách. Bà Hồng đứng chống nạnh ngay cạnh cái bể cá rồng phong thủy. Mặt bà đằng đằng sát khí.

- Tao cho thuê trọ chứ đéo phải chứa chấp giang hồ! - Bà Hồng chỉ thẳng ngón tay mập mạp vào mặt ba đứa tao, xả một tràng không vấp chữ nào. - Nửa đêm nửa hôm kéo cả bầy đàn vác tuýp sắt đến gõ cổng. Chúng mày định dỡ nhà tao ra à? Rước họa vào thân rồi kéo cả cái xóm này chết chùm theo chúng mày hả?

Bà hất cằm, ánh mắt nhìn lướt qua những vết thương trên người bọn tao. Không có một tia xót xa. Chỉ có sự ghê tởm của một người sợ rắc rối ảnh hưởng đến nồi cơm của mình.

- Giờ cũng giữa tháng rồi. Tao cho chúng mày nốt đến hết tháng để tìm chỗ khác. Xong dọn đồ, trả phòng, cuốn xéo khỏi cái nhà này cho tao! Cọc tao trả đủ đéo thiếu một xu. Tao cần sự bình yên!

Bản án đuổi cổ được tuyên. Dứt khoát. Cạn tàu ráo máng.

Tao đứng đó. Hai tay đút vào túi quần đùi.

Thằng Khánh định mở mồm chửi thề, nhưng tao huých cùi chỏ vào eo nó, cản lại. Mai Anh thì khoanh tay, nhếch mép cười khẩy, mắt dán chặt vào cái cửa gỗ lim đóng im ỉm sau lưng bà Hồng.

Tao cũng nhìn cái cánh cửa ấy.

Cái cánh cửa đêm qua đã đóng sập lại cái rầm. Tiếng chốt khóa kim loại trượt qua lỗ mộng khô khốc, nhốt bọn tao lại ngoài sân cùng với đám côn đồ say máu.

Sự lạnh nhạt của những kẻ lọc lõi ở cái thành phố này nó phũ phàng đến mức đéo cần phải bóc trần thêm nữa.

Tao gật đầu. Một cái gật đầu dứt khoát.

- Vâng. Bọn cháu dọn. Cảm ơn cô.

Tao quay lưng, bước ngược lên cầu thang. Không một lời van xin. Không một câu thanh minh hay nài nỉ. Tao đéo việc gì phải hạ mình trước một người sẵn sàng đóng cửa mặc kệ sự sống chết của tao.

Về đến phòng 302.

Mai Anh lách người bước vào theo. Ả ngồi vắt chân trên cái mép giường, tay cầm cái dũa móng mài mài vào cái móng tay bị gãy nát bét đêm qua. Giao diện "nữ trung hào kiệt" lấy lưng đỡ đòn bay sạch. Bà chị đỏng đảnh, yêu sách đã quay trở lại.

- Chúng mày xách xe đi lùng quanh khu Cầu Giấy đi. - Ả hất hàm, không nhìn tao và Khánh. - Chị mày yêu cầu phòng phải rộng, thoáng. Cửa sổ to. Chỗ phơi đồ riêng. Nhà vệ sinh khép kín có nóng lạnh. Và cấm tuyệt đối có gián!

Ả thổi phù đám bụi móng tay, ngước lên.

- Tìm được mấy chỗ ưng mắt thì về báo cáo để chị đi nghiệm thu. Rõ chưa?

Thằng Khánh há hốc mồm. Nó ôm cái mạn sườn đang bôi thuốc đỏ, gắt lên:
- Bà bị điên à? Thân tàn ma dại thế này, lết đi vệ sinh còn khó, bắt bọn tôi xách xe phơi nắng đi cò đất cho bà?

Mai Anh dừng dũa móng. Ả nhìn thẳng vào mặt thằng Khánh. Ánh mắt sắc lẻm, ả vỗ nhẹ vào cái bả vai đang dán băng gạc của mình.

- Thế đêm qua đứa nào lấy lưng làm bia đỡ đạn cho hai thằng ranh con chúng mày?

Khánh cứng họng. Nó nuốt nước bọt, quay mặt đi chỗ khác.

Món nợ máu này quá nặng. Đéo cãi được. Tao chép miệng, vơ lấy cái áo phông mặc vào người, ném chùm chìa khóa cho Khánh.

- Đi thôi. Ra kiếm cái gì ăn rồi đi tìm. Nằm đây cãi nhau cũng đéo đẻ ra nhà mới được.

Giữa trưa nắng gắt. Hai thằng thương binh lết lên con Wave ghẻ.

Bọn tao rà xe qua từng cái ngõ ngách ở Dịch Vọng, Hồ Tùng Mậu, Mai Dịch. Bám theo những tờ giấy A4 dán nham nhở trên cột điện.

Phòng rẻ thì tối tăm, ẩm thấp, tường mốc xanh mốc đỏ y hệt cái ngõ 165. Phòng đẹp, khép kín, đáp ứng đủ tiêu chuẩn của Mai Anh thì giá trên trời. Lại còn bắt cọc ba tháng, thanh toán sáu tháng một lần. Ảo ma canada thật sự.

Ba giờ chiều.

Hai thằng tấp vào một quán trà đá vỉa hè gốc xà cừ. Mồ hôi túa ra rát buốt những vết xước trên mặt. Tao uống ực một hơi cạn cốc nhân trần đá, thở hắt ra. Bế tắc.

Điện thoại trong túi quần rung lên. Thằng Long.

- Hai thằng thương binh sống chết thế nào rồi? Đã đi lại được chưa hay vẫn nằm bẹp? - Giọng nó nhởn nhơ vang lên.

- Đang phơi thây ngoài đường đây. Bà Hồng đuổi cổ rồi. Đang phải đi tìm ổ mới cho cả bà Mai Anh.

Tao tóm tắt nhanh gọn tình hình. Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.

- Gửi định vị đi. Tao ra ngay.

Mười lăm phút sau, con SH trắng muốt đỗ xịch trước quán trà đá. Long bước xuống, quần áo là lượt, kính râm che nửa mặt. Nó kéo ghế nhựa ngồi xuống, gọi một cốc trà đá, nghe tao với thằng Khánh thi nhau cằn nhằn về mớ phòng trọ hãm tài vừa xem.

Long đẩy gọng kính lên. Nó nhìn hai thằng tao bằng nửa con mắt.

- Bọn mày tư duy chán vãi lìn.

Nó gõ ngón tay xuống mặt bàn nhựa.

- Cửa hàng Alo Phụ Kiện hiện tại đang có lãi đều đúng không? Nhưng cái ki-ốt 15 mét vuông đấy sắp nhét đéo đủ hàng rồi. Tuần trước tao vừa phải từ chối một mối nhập sỉ ốp lưng vì đéo có kho chứa. Bọn mày hiểu ý tao muốn nói gì chưa?

Tao nhíu mày.

- Ý mày là sao?

- Gộp tiền lại. - Long rành rọt từng chữ. Cái chất tư bản, đầu tư hiện rõ mồn một. - Tiền thuê nhà của ba đứa mày, cộng thêm trích một phần lợi nhuận của cửa hàng. Thuê nguyên một căn nhà trong ngõ, hoặc một cái chung cư mini rộng rãi.

Nó lấy ngón tay vạch những đường vô hình trên mặt bàn.

- Tầng một, hoặc phòng khách, dọn sạch đi làm kho chứa hàng. Nhập số lượng lớn về vứt đấy. Setup không gian bối cảnh các thứ, quay video rồi bán hàng tại nhà luôn. Các phòng ngủ còn lại chia cho ba đứa mày. Đéo chung đụng, đéo chung chủ. Tự do giờ giấc. Một công đôi việc. Tối ưu hóa dòng tiền.

Não tao nảy số.

Đúng. Đéo sai một ly. Dòng tiền xoay vòng, chi phí mặt bằng được khấu hao vào chi phí sinh hoạt. Mở rộng được kho hàng đồng nghĩa với việc ép được giá sỉ từ bọn buôn chợ Trời.

Tao rút điện thoại, bấm số gọi ngay cho Mai Anh.

Bật loa ngoài. Tao trình bày lại nguyên văn kế hoạch của thằng Long.

- Duyệt! - Giọng Mai Anh vang lên lanh lảnh không cần suy nghĩ đến giây thứ hai. - Ở nhà nguyên căn càng tốt. Chị mày thích có bếp riêng để nấu ăn, có phòng khách để chụp ảnh sống ảo. Gộp tiền vào thuê luôn, đắt tí cũng được.

Tút. Ả cúp máy. Quyết đoán y hệt cái cách ả nhảy vào đỡ đòn.

Tao đút điện thoại vào túi. Nhìn sang thằng Khánh. Nó gật gù đắc ý. Vấn đề được giải quyết. Cuộc lật đổ bà chủ trọ không phải là một bước lùi, nó là cú hích để bọn tao chuyển mình.

Nhưng trong cái đầu đang tính toán lợi nhuận của tao, một ý nghĩ khác vừa xẹt qua.

Thuê nhà nguyên căn. Ở chung.

Nghĩa là tao sẽ chung một mái nhà, dùng chung một cái máy giặt, chung một không gian sinh hoạt với Mai Anh.

Hình ảnh ả mặc cái váy lụa ngủ mỏng dính, lượn lờ rót nước trong bếp vào lúc nửa đêm bỗng nhiên dội thẳng vào não. Cái mùi nước hoa nồng nàn, cái khe ngực lấp ló dưới ánh đèn vàng. Một không gian khép kín hoàn toàn, đéo có ánh mắt soi mói của bà Hồng hay hàng xóm.

Khóe môi tao bất giác nhếch lên. Một nụ cười của thằng đàn ông mang theo những ý nghĩ dâm dê, đen tối lẩn khuất. Tao vội vàng bưng cốc nhân trần lên uống để giấu cái mặt đang giãn ra vì thỏa mãn.

Sáu giờ chiều.

Tao và Khánh quay về phòng 302. Bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Tao lấy mấy cái thùng carton nhặt ở cửa hàng về. Ném đống áo quần lộn xộn vào một thùng.

Góc bàn làm việc. Tao gom mớ tuốc nơ vít, kìm cắt, mỏ hàn vứt gọn vào túi đồ nghề. Bê cái hộp bánh Danisa thiếc - kho bạc của Alo Phụ Kiện - bỏ cẩn thận vào giữa lớp quần áo.

Tao đứng thẳng lưng. Vuốt mồ hôi trên trán.

Ánh mắt tao lướt qua mặt bàn gỗ ép. Vệt băng dính đen chia đôi ranh giới ngày nào giờ chỉ còn là một mảng keo dính nhớp nháp, xám xịt vì bám bụi.

Tao nhìn lên trần nhà thạch cao lốm đốm vết ố vàng. Nhìn cái quạt trần gỉ sét.

Rồi tao bước ra hành lang.

Mắt tao vô thức hướng về phía cuối dãy.

Cánh cửa phòng 304 đóng im ỉm. Lớp sơn xanh tróc lở ở góc dưới.

Ngân không còn ở đó.

Một cơn nhói nhẹ chọc vào lồng ngực. Rất nhanh nhưng buốt.

Tao nhớ lại cái hôm đi mua thịt lợn ở chợ cóc. Tao đã từng vẽ ra một cái viễn cảnh hoàn hảo. Một căn phòng có nhà vệ sinh khép kín, có bếp riêng. Tối về ăn cơm do nó nấu, đêm ôm nó ngủ ngửi mùi sả chanh. Tao đã từng cày cuốc để biến cái viễn cảnh đó thành sự thật.

Giờ thì tao sắp có nhà khép kín thật. Tao sắp có bếp riêng, có không gian riêng.

Nhưng người bước vào cái nhà đó cùng tao lại không phải là nó.

Cái đích đến tao đã chạm tới, nhưng cái lý do ban đầu để tao bắt đầu chạy thì đã tan biến giữa bầu trời tuyết lạnh lẽo ở Chiba.

Tao hít một hơi sâu. Không khí ngột ngạt của hành lang xộc vào phổi.

Tao quay vào phòng. Cầm cuộn băng dính đóng hàng lên. Kéo một đường dài.

Xoẹt.

Âm thanh xé nilon vang lên sắc lẹm, khô khốc. Tao dán chặt nắp thùng carton lại. Miết mạnh tay.

Dọn sạch. Đóng gói. Chuyển đi.

Cái xóm trọ 165 Cầu Giấy này, cùng với những kỷ niệm của những ngày đầu tiên chân ướt chân ráo bước vào đời, chính thức bị niêm phong. Tao đang chuẩn bị cho một cuộc chơi tiếp theo ở một cái sân rộng hơn, nhiều tiền hơn, và đầy rẫy những cám dỗ trần trụi hơn đang đợi tao ở phía trước.
 

Coldcoffee221294

Yếu sinh lý

Chương 94: Đuổi​

Cơn đau ập đến. Thấu xương.

Mạng sườn bên trái nhói lên mỗi lần tao hít vào một ngụm không khí. Tao mở mắt. Ánh nắng trưa gay gắt hắt qua khe cửa sổ rọi thẳng vào mặt. Thuốc giảm đau và cồn đỏ bôi kín người làm tao có cảm giác mình vừa bị nướng xém trên một cái chảo gang.

Bên kia phòng, thằng Khánh đang nằm sấp. Tấm lưng trần của nó chằng chịt những vệt bầm tím. Nó rên lên một tiếng hừ hừ trong cổ họng, cựa mình định trở dậy nhưng lại gục xuống đệm.

Tao chống tay xuống nền gạch men, nghiến răng lết người ngồi dậy. Các khớp xương kêu răng rắc.

Chưa kịp định thần xem hôm nay là thứ mấy, một luồng âm thanh the thé rít lên từ dưới giếng trời, xé toạc cái không khí tĩnh lặng của buổi trưa.

- Thằng An! Thằng Khánh! Con Mai Anh! Ba đứa chúng mày vác mặt xuống đây cho tao! Ngay lập tức!

Giọng bà Hồng. Vang dội, chát chúa. Đéo có một chút kiêng nể nào.

Tao đưa tay vuốt mặt. Cục máu đông ở khóe môi căng ra, rát buốt. Tao đá nhẹ vào chân thằng Khánh.

- Dậy. Tòa án gọi kìa.

Ba đứa tao lết xuống tầng một. Mai Anh đi trước, dáng đi tập tễnh, khuỷu tay và đầu gối dán băng gạc trắng toát. Tao và Khánh đi sau, bám vào lan can cầu thang sắt mà bước.

Dưới phòng khách. Bà Hồng đứng chống nạnh ngay cạnh cái bể cá rồng phong thủy. Mặt bà đằng đằng sát khí.

- Tao cho thuê trọ chứ đéo phải chứa chấp giang hồ! - Bà Hồng chỉ thẳng ngón tay mập mạp vào mặt ba đứa tao, xả một tràng không vấp chữ nào. - Nửa đêm nửa hôm kéo cả bầy đàn vác tuýp sắt đến gõ cổng. Chúng mày định dỡ nhà tao ra à? Rước họa vào thân rồi kéo cả cái xóm này chết chùm theo chúng mày hả?

Bà hất cằm, ánh mắt nhìn lướt qua những vết thương trên người bọn tao. Không có một tia xót xa. Chỉ có sự ghê tởm của một người sợ rắc rối ảnh hưởng đến nồi cơm của mình.

- Giờ cũng giữa tháng rồi. Tao cho chúng mày nốt đến hết tháng để tìm chỗ khác. Xong dọn đồ, trả phòng, cuốn xéo khỏi cái nhà này cho tao! Cọc tao trả đủ đéo thiếu một xu. Tao cần sự bình yên!

Bản án đuổi cổ được tuyên. Dứt khoát. Cạn tàu ráo máng.

Tao đứng đó. Hai tay đút vào túi quần đùi.

Thằng Khánh định mở mồm chửi thề, nhưng tao huých cùi chỏ vào eo nó, cản lại. Mai Anh thì khoanh tay, nhếch mép cười khẩy, mắt dán chặt vào cái cửa gỗ lim đóng im ỉm sau lưng bà Hồng.

Tao cũng nhìn cái cánh cửa ấy.

Cái cánh cửa đêm qua đã đóng sập lại cái rầm. Tiếng chốt khóa kim loại trượt qua lỗ mộng khô khốc, nhốt bọn tao lại ngoài sân cùng với đám côn đồ say máu.

Sự lạnh nhạt của những kẻ lọc lõi ở cái thành phố này nó phũ phàng đến mức đéo cần phải bóc trần thêm nữa.

Tao gật đầu. Một cái gật đầu dứt khoát.

- Vâng. Bọn cháu dọn. Cảm ơn cô.

Tao quay lưng, bước ngược lên cầu thang. Không một lời van xin. Không một câu thanh minh hay nài nỉ. Tao đéo việc gì phải hạ mình trước một người sẵn sàng đóng cửa mặc kệ sự sống chết của tao.

Về đến phòng 302.

Mai Anh lách người bước vào theo. Ả ngồi vắt chân trên cái mép giường, tay cầm cái dũa móng mài mài vào cái móng tay bị gãy nát bét đêm qua. Giao diện "nữ trung hào kiệt" lấy lưng đỡ đòn bay sạch. Bà chị đỏng đảnh, yêu sách đã quay trở lại.

- Chúng mày xách xe đi lùng quanh khu Cầu Giấy đi. - Ả hất hàm, không nhìn tao và Khánh. - Chị mày yêu cầu phòng phải rộng, thoáng. Cửa sổ to. Chỗ phơi đồ riêng. Nhà vệ sinh khép kín có nóng lạnh. Và cấm tuyệt đối có gián!

Ả thổi phù đám bụi móng tay, ngước lên.

- Tìm được mấy chỗ ưng mắt thì về báo cáo để chị đi nghiệm thu. Rõ chưa?

Thằng Khánh há hốc mồm. Nó ôm cái mạn sườn đang bôi thuốc đỏ, gắt lên:
- Bà bị điên à? Thân tàn ma dại thế này, lết đi vệ sinh còn khó, bắt bọn tôi xách xe phơi nắng đi cò đất cho bà?

Mai Anh dừng dũa móng. Ả nhìn thẳng vào mặt thằng Khánh. Ánh mắt sắc lẻm, ả vỗ nhẹ vào cái bả vai đang dán băng gạc của mình.

- Thế đêm qua đứa nào lấy lưng làm bia đỡ đạn cho hai thằng ranh con chúng mày?

Khánh cứng họng. Nó nuốt nước bọt, quay mặt đi chỗ khác.

Món nợ máu này quá nặng. Đéo cãi được. Tao chép miệng, vơ lấy cái áo phông mặc vào người, ném chùm chìa khóa cho Khánh.

- Đi thôi. Ra kiếm cái gì ăn rồi đi tìm. Nằm đây cãi nhau cũng đéo đẻ ra nhà mới được.

Giữa trưa nắng gắt. Hai thằng thương binh lết lên con Wave ghẻ.

Bọn tao rà xe qua từng cái ngõ ngách ở Dịch Vọng, Hồ Tùng Mậu, Mai Dịch. Bám theo những tờ giấy A4 dán nham nhở trên cột điện.

Phòng rẻ thì tối tăm, ẩm thấp, tường mốc xanh mốc đỏ y hệt cái ngõ 165. Phòng đẹp, khép kín, đáp ứng đủ tiêu chuẩn của Mai Anh thì giá trên trời. Lại còn bắt cọc ba tháng, thanh toán sáu tháng một lần. Ảo ma canada thật sự.

Ba giờ chiều.

Hai thằng tấp vào một quán trà đá vỉa hè gốc xà cừ. Mồ hôi túa ra rát buốt những vết xước trên mặt. Tao uống ực một hơi cạn cốc nhân trần đá, thở hắt ra. Bế tắc.

Điện thoại trong túi quần rung lên. Thằng Long.

- Hai thằng thương binh sống chết thế nào rồi? Đã đi lại được chưa hay vẫn nằm bẹp? - Giọng nó nhởn nhơ vang lên.

- Đang phơi thây ngoài đường đây. Bà Hồng đuổi cổ rồi. Đang phải đi tìm ổ mới cho cả bà Mai Anh.

Tao tóm tắt nhanh gọn tình hình. Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.

- Gửi định vị đi. Tao ra ngay.

Mười lăm phút sau, con SH trắng muốt đỗ xịch trước quán trà đá. Long bước xuống, quần áo là lượt, kính râm che nửa mặt. Nó kéo ghế nhựa ngồi xuống, gọi một cốc trà đá, nghe tao với thằng Khánh thi nhau cằn nhằn về mớ phòng trọ hãm tài vừa xem.

Long đẩy gọng kính lên. Nó nhìn hai thằng tao bằng nửa con mắt.

- Bọn mày tư duy chán vãi lìn.

Nó gõ ngón tay xuống mặt bàn nhựa.

- Cửa hàng Alo Phụ Kiện hiện tại đang có lãi đều đúng không? Nhưng cái ki-ốt 15 mét vuông đấy sắp nhét đéo đủ hàng rồi. Tuần trước tao vừa phải từ chối một mối nhập sỉ ốp lưng vì đéo có kho chứa. Bọn mày hiểu ý tao muốn nói gì chưa?

Tao nhíu mày.

- Ý mày là sao?

- Gộp tiền lại. - Long rành rọt từng chữ. Cái chất tư bản, đầu tư hiện rõ mồn một. - Tiền thuê nhà của ba đứa mày, cộng thêm trích một phần lợi nhuận của cửa hàng. Thuê nguyên một căn nhà trong ngõ, hoặc một cái chung cư mini rộng rãi.

Nó lấy ngón tay vạch những đường vô hình trên mặt bàn.

- Tầng một, hoặc phòng khách, dọn sạch đi làm kho chứa hàng. Nhập số lượng lớn về vứt đấy. Setup không gian bối cảnh các thứ, quay video rồi bán hàng tại nhà luôn. Các phòng ngủ còn lại chia cho ba đứa mày. Đéo chung đụng, đéo chung chủ. Tự do giờ giấc. Một công đôi việc. Tối ưu hóa dòng tiền.

Não tao nảy số.

Đúng. Đéo sai một ly. Dòng tiền xoay vòng, chi phí mặt bằng được khấu hao vào chi phí sinh hoạt. Mở rộng được kho hàng đồng nghĩa với việc ép được giá sỉ từ bọn buôn chợ Trời.

Tao rút điện thoại, bấm số gọi ngay cho Mai Anh.

Bật loa ngoài. Tao trình bày lại nguyên văn kế hoạch của thằng Long.

- Duyệt! - Giọng Mai Anh vang lên lanh lảnh không cần suy nghĩ đến giây thứ hai. - Ở nhà nguyên căn càng tốt. Chị mày thích có bếp riêng để nấu ăn, có phòng khách để chụp ảnh sống ảo. Gộp tiền vào thuê luôn, đắt tí cũng được.

Tút. Ả cúp máy. Quyết đoán y hệt cái cách ả nhảy vào đỡ đòn.

Tao đút điện thoại vào túi. Nhìn sang thằng Khánh. Nó gật gù đắc ý. Vấn đề được giải quyết. Cuộc lật đổ bà chủ trọ không phải là một bước lùi, nó là cú hích để bọn tao chuyển mình.

Nhưng trong cái đầu đang tính toán lợi nhuận của tao, một ý nghĩ khác vừa xẹt qua.

Thuê nhà nguyên căn. Ở chung.

Nghĩa là tao sẽ chung một mái nhà, dùng chung một cái máy giặt, chung một không gian sinh hoạt với Mai Anh.

Hình ảnh ả mặc cái váy lụa ngủ mỏng dính, lượn lờ rót nước trong bếp vào lúc nửa đêm bỗng nhiên dội thẳng vào não. Cái mùi nước hoa nồng nàn, cái khe ngực lấp ló dưới ánh đèn vàng. Một không gian khép kín hoàn toàn, đéo có ánh mắt soi mói của bà Hồng hay hàng xóm.

Khóe môi tao bất giác nhếch lên. Một nụ cười của thằng đàn ông mang theo những ý nghĩ dâm dê, đen tối lẩn khuất. Tao vội vàng bưng cốc nhân trần lên uống để giấu cái mặt đang giãn ra vì thỏa mãn.

Sáu giờ chiều.

Tao và Khánh quay về phòng 302. Bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Tao lấy mấy cái thùng carton nhặt ở cửa hàng về. Ném đống áo quần lộn xộn vào một thùng.

Góc bàn làm việc. Tao gom mớ tuốc nơ vít, kìm cắt, mỏ hàn vứt gọn vào túi đồ nghề. Bê cái hộp bánh Danisa thiếc - kho bạc của Alo Phụ Kiện - bỏ cẩn thận vào giữa lớp quần áo.

Tao đứng thẳng lưng. Vuốt mồ hôi trên trán.

Ánh mắt tao lướt qua mặt bàn gỗ ép. Vệt băng dính đen chia đôi ranh giới ngày nào giờ chỉ còn là một mảng keo dính nhớp nháp, xám xịt vì bám bụi.

Tao nhìn lên trần nhà thạch cao lốm đốm vết ố vàng. Nhìn cái quạt trần gỉ sét.

Rồi tao bước ra hành lang.

Mắt tao vô thức hướng về phía cuối dãy.

Cánh cửa phòng 304 đóng im ỉm. Lớp sơn xanh tróc lở ở góc dưới.

Ngân không còn ở đó.

Một cơn nhói nhẹ chọc vào lồng ngực. Rất nhanh nhưng buốt.

Tao nhớ lại cái hôm đi mua thịt lợn ở chợ cóc. Tao đã từng vẽ ra một cái viễn cảnh hoàn hảo. Một căn phòng có nhà vệ sinh khép kín, có bếp riêng. Tối về ăn cơm do nó nấu, đêm ôm nó ngủ ngửi mùi sả chanh. Tao đã từng cày cuốc để biến cái viễn cảnh đó thành sự thật.

Giờ thì tao sắp có nhà khép kín thật. Tao sắp có bếp riêng, có không gian riêng.

Nhưng người bước vào cái nhà đó cùng tao lại không phải là nó.

Cái đích đến tao đã chạm tới, nhưng cái lý do ban đầu để tao bắt đầu chạy thì đã tan biến giữa bầu trời tuyết lạnh lẽo ở Chiba.

Tao hít một hơi sâu. Không khí ngột ngạt của hành lang xộc vào phổi.

Tao quay vào phòng. Cầm cuộn băng dính đóng hàng lên. Kéo một đường dài.

Xoẹt.

Âm thanh xé nilon vang lên sắc lẹm, khô khốc. Tao dán chặt nắp thùng carton lại. Miết mạnh tay.

Dọn sạch. Đóng gói. Chuyển đi.

Cái xóm trọ 165 Cầu Giấy này, cùng với những kỷ niệm của những ngày đầu tiên chân ướt chân ráo bước vào đời, chính thức bị niêm phong. Tao đang chuẩn bị cho một cuộc chơi tiếp theo ở một cái sân rộng hơn, nhiều tiền hơn, và đầy rẫy những cám dỗ trần trụi hơn đang đợi tao ở phía trước.
Ra HN ới ae tụ họp
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo