haiautrang
Yếu sinh lý
.
Cảm ơn tml nhiều nhé :3 . Sẽ cố gắng duy trì để a e có cái thẩm mỗi ngày.Mời mày bát phở nhé. Truyện hay. Tao thích quá. Tao cũng là thằng thích viết nhưng tao k viết được như mày. Đọc truyện mày, tao thấy cái phần thanh xuân bị thiếu của tao. Vững tay phím nhé.
hay mChương 128: Bão đơn hàng
Cái nóng tháng Bảy dội xuống mái tôn khu Bùi Xương Trạch hầm hập. Gió từ cái quạt công nghiệp thổi thốc ra chỉ toàn hơi nóng khô khốc, táp vào mặt rát rạt.
Nhưng cái nhiệt độ ngoài trời đéo là gì so với tốc độ nổ đơn của Alo Phụ Kiện.
Vụ thằng Khánh suýt vỡ nợ tưởng là đòn chí mạng, hóa ra lại là cú hích đạp tung mọi giới hạn của cái cửa hàng này. Thằng Khánh giờ cày như một con trâu điên, bỏ cả việc cày rank thuê. Nó ép kính, khò main, thay pin từ sáng sớm đến nửa đêm đéo kêu ca một tiếng. Nó đang dùng mồ hôi để chuộc lại cái danh dự đã vứt sọt rác.
Khách từ nguồn của Mai Anh và Long đổ về nườm nượp. Sinh viên rỉ tai nhau. Cửa hàng lúc nào cũng đặc quánh hơi người.
Tao đứng sau quầy, tay cầm cái giẻ vi sợi lau bụi màn hình, mồ hôi chảy ròng ròng rỏ xuống tận cằm. Thằng Tùng chạy lăng xăng lấy ốp lưng, dán cường lực. Long thì đứng bấm máy tính thu tiền.
Tiền lẻ, tiền chẵn cuộn thành từng cục nhét chật ních cái ngăn kéo quầy thu ngân. Cảm giác tiền chảy vào túi sướng rơn. Tao bắt đầu thấy cái viễn cảnh làm chủ chuỗi cửa hàng nó rõ nét hơn bao giờ hết.
Nhưng tiền nhiều sinh ra bệnh. Một căn bệnh mà ba thằng đực rựa quen dùng tuốc nơ vít đéo lường trước được.
Mười một rưỡi đêm.
Cửa cuốn đã kéo sập. Ba thằng lết xác về đến phòng khách tầng một nhà Bùi Xương Trạch. Đứa nào cũng mệt lả.
Tao bê cái hộp giày Nike cũ, dốc ngược xuống giữa mặt bàn kính.
Ào.
Một mớ bòng bong rơi lả tả. Tiền mặt vo viên. Hóa đơn đỏ nhập linh kiện ngoài chợ Trời nhàu nát. Biên lai bán lẻ xé nham nhở. Giấy nợ của khách quen.
Tao kéo cái ghế nhựa ngồi phịch xuống, cầm cái máy tính Casio lên bấm lạch cạch. Thằng Long ngồi đối diện, tay lật từng tờ hóa đơn, nhíu mày.
Hai mươi phút sau.
- Đcm, lệch mẹ nó một triệu ba rồi. - Tao ném cái bút bi xuống bàn. Nó nảy lên, lăn lông lốc rơi xuống sàn nhà.
Long đẩy gọng kính, vò đầu.
- Mày tính lại xem. Hôm nay nhập hai mươi cái màn iPhone 5, xuất mười lăm cái. Ốp lưng silicon bán ra bốn mươi cái. Tiền mặt trong hộp chỉ có ngần này. Rút cục là mất hàng hay tính sai tiền?
- Tao biết đéo đâu! - Tao gắt lên. - Lúc đông khách, thằng Tùng bán xong vứt mẹ tiền vào ngăn, đéo ghi sổ. Tao dán màn hình lấy tiền mặt nhét túi quần lát sau mới bỏ vào hộp. Mớ hóa đơn nhập hàng thì thằng Khánh vứt lung tung.
Khánh đang nằm ườn trên sofa, nghe réo tên thì nhỏm dậy.
- Tao mua cái gì tao vứt biên lai vào hộp rồi. Bọn mày tự cộng đi. Tao sửa máy nhức hết cả óc rồi.
Tao trừng mắt nhìn nó, rồi nhìn lại đống giấy lộn trên bàn.
Một sự bất lực nghẹn ứ ở cổ.
Làm ra tiền. Nhưng đéo kiểm soát được dòng tiền. Kho hàng tồn bao nhiêu cái ốp, thiếu mã nào, dư mã nào đéo ai nắm rõ. Cứ bán bừa, nhập bừa. Kiếm được chục triệu mà thất thoát kiểu này thì sớm muộn cũng cắn vào vốn.
Tao xoa hai bên thái dương. Đầu đau như búa bổ. Cái mô hình làm ăn chắp vá của mấy thằng thợ đụng đâu sửa đấy đang phơi bày lỗ hổng to đùng.
Ba giờ chiều hôm sau.
Cái nóng vẫn đặc quánh. Tao vừa xử lý xong đơn hàng cho khách, đang ngồi bệt dưới nền gạch gỡ mớ dây sạc rối tinh rối mù. Đầu vẫn ong ong vì khoản tiền lệch sổ tối qua chưa tìm ra nguyên nhân.
Chuông điện thoại reo.
- An à. Mở cửa cho Vy với. Đang đứng ngoài ngõ này.
Tao vội vàng quẳng mớ dây cáp xuống đất. Đứng dậy, chạy ra mở cửa.
Thảo Vy đứng đó. Nắng chiều hắt lên mái tóc đen xõa ngang lưng. Nó mặc cái quần jeans ống rộng, áo phông trắng đơn giản. Trên tay xách lỉnh kỉnh mấy cốc nhựa đọng hơi nước mát lạnh.
- Đi qua quán chè đậu đen cốt dừa ngon tiện mua luôn cho mấy anh em giải nhiệt. Nóng quá.
Nó cười, dơ mấy cốc chè lên.
Tao lách người cho nó bước vào.
Khung cảnh bên trong lúc này hơi bần. Thằng Khánh và thằng Long đều đang cởi trần trùng trục, độc mỗi cái quần đùi. Mồ hôi bóng nhẫy trên lưng. Trên cái bàn kính giữa nhà là la liệt giấy tờ, sổ sách, hóa đơn vứt tung tóe từ đêm qua tao chưa buồn dọn.
Thấy có con gái vào, thằng Long luống cuống vớ cái áo sơ mi vắt trên ghế tròng vào người. Thằng Khánh thì lờ đờ vơ cái áo ba lỗ xỏ vội.
Vy đặt mấy cốc chè xuống góc bàn rảnh rỗi. Nó không có vẻ gì là ngại ngùng hay ái ngại trước cái giao diện tã tượi của ba thằng đực rựa. Ánh mắt nó lướt qua cái bãi chiến trường giấy tờ trên mặt kính.
Nó tiến lại gần. Cúi xuống nhìn cuốn sổ cái mở toang.
Trên trang giấy là chữ tao viết vội. Gà bới. Gạch xóa tùm lum. Mũi tên chỉ chằng chịt từ mục "Thu" sang mục "Chi".
Vy phì cười. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa cái không khí ngột ngạt.
- An làm sổ sách nhìn rối tinh rối mù thế này thì làm sao biết lãi lỗ ra sao? Hàng tồn kho kiểm soát kiểu gì?
Nó chỉ ngón tay thon nhỏ vào một dòng gạch xóa đen sì.
Tao gãi gáy, mặt hơi nóng lên.
- Thì... đông khách quá. Cứ ghi tạm ra đấy tối về cộng lại. Mà cộng ba lần nó vẫn lệch. Đang điên hết cả đầu đây.
Vy không trêu thêm. Nó kéo cái ghế nhựa, ngồi xuống ngay cạnh đống giấy lộn.
- Ăn chè đi cho mát. Để chỗ này Vy xem cho.
Nó quay sang Long.
- Long cho Vy mượn cái laptop một lát nhé.
Thằng Long gật đầu, bật máy tính đẩy sang.
Vy buộc gọn mái tóc lên thành một búi cao. Động tác dứt khoát. Dân trường Kinh tế Quốc dân bắt đầu vào việc.
Dưới bàn tay nhỏ nhắn của nó, cái mớ giấy lộn xộn bẩn thỉu được phân loại nhanh chóng. Hóa đơn nhập một cọc. Biên lai bán lẻ một cọc. Giấy nợ một cọc.
Mười ngón tay nó lướt trên bàn phím laptop. Không cần nhìn phím. Tiếng lạch cạch vang lên đều đặn. Nó mở Excel, tạo các cột, các hàm tính toán, liên kết các sheet với nhau.
Tao, Long và Khánh bưng cốc chè đậu đen đá, đứng xúm quanh phía sau lưng nó. Ba thằng đực rựa vừa cắn trân châu nhóp nhép, vừa trố mắt nhìn cái bảng biểu đang thành hình trên màn hình.
Cái mớ bòng bong trong đầu tao dần được gỡ rối trên từng ô tính.
Gần hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Vy gõ phím Enter cuối cùng. Nó xoay màn hình lại phía bọn tao.
- Xong rồi.
Trên màn hình là một file quản lý cực kỳ khoa học. Cột thu, cột chi, danh mục hàng hóa, số lượng tồn kho đầu ngày, số lượng bán ra, lợi nhuận gộp từng mã hàng. Mọi thứ rõ mồn một. Cứ nhập số vào là tự động nhảy kết quả.
Vy chỉ ngón tay vào một ô màu đỏ dưới góc màn hình.
- Chỗ chênh lệch hơn một triệu ba của các cậu đây.
Nó rút ra một tờ hóa đơn nhàu nát kẹp dưới đáy hộp.
- Tờ hóa đơn này ghi mua năm cái cáp sạc và ba cái cụm chân sạc ngoài chợ Trời. Không có ghi chữ "Đã thanh toán". Tức là xuất tiền quỹ ra mua nhưng quên không trừ vào sổ cái.
Tao quay ngoắt sang nhìn thằng Khánh.
Khánh vỗ đốp một cái vào trán.
- Đcm! Hôm qua tao chạy vội ra bốc hàng, lấy tiền đưa tiền mặt cho bà Lan xong về quăng luôn tờ bill vào hộp quên đéo báo thằng An trừ tiền.
Nút thắt được gỡ. Lồng ngực tao xẹp xuống, nhẹ bẫng. Một sự thoải mái lan tỏa khắp các nơ-ron thần kinh.
Thằng Long đẩy gọng kính, nhìn Vy với ánh mắt nể phục thực sự.
- Đỉnh. Dân kinh tế có khác. Gọn gàng vãi lìn. Chứ để mấy thằng bọn tôi lo sổ sách có ngày sạt nghiệp.
Vy mỉm cười. Nó gập laptop lại.
Nó quay sang nhìn tao. Ánh mắt trong veo, tĩnh lặng. Không có sự đòi hỏi, không có sự tính toán vụ lợi.
Nó vén lọn tóc mai lòa xòa ra sau tai.
- Dạo này hè Vy cũng rảnh, không đi học nhiều.
Giọng nó nhẹ bẫng.
- Nếu An không chê, mấy buổi chiều hoặc tối mà Vy rảnh, Vy sang chốt sổ và kiểm kho giúp An nhé. Coi như... trả công mấy bữa An xem sửa giúp máy tính miễn phí cho Vy.
Câu đề nghị ném ra tự nhiên như hơi thở.
Tao đứng im. Nhìn vào khuôn mặt mộc mạc đang chờ câu trả lời của nó.
Xung quanh tao, ba cái thằng đực rựa đều đang im lặng chờ đợi. Không ai lên tiếng chọc ngoáy.
Một lời đề nghị không lương. Nhưng nó lại đánh trúng vào cái huyệt đạo yếu nhất, cần thiết nhất của cái cơ ngơi này lúc bấy giờ.
Tao nhận ra một điều. Sự lợi hại của một người đàn bà, không phải lúc nào cũng nằm ở đôi chân dài, ở bộ váy lụa mỏng dính lả lơi, hay ở cái miệng sắc sảo thao túng tâm lý.
Nó nằm ở cái cách họ bình thản kéo một cái ghế, ngồi xuống giữa đống đổ nát của mày, và tháo gỡ từng sợi dây rối bằng sự tỉ mỉ, kiên nhẫn mà một thằng đàn ông đéo bao giờ có được.
Tao không nói những câu khách sáo rườm rà.
Tao gật đầu.
Khóe môi tao nhếch lên một nụ cười hiền khô.
- Chốt. Từ mai, giao toàn bộ sổ sách cho Kế toán trưởng.
Vy cười rạng rỡ.
Tao nhìn sang cái bảng Excel gọn gàng trên màn hình. Những con số lạnh lẽo nằm ngay ngắn trong từng ô tính. Nhưng đéo hiểu sao, tao lại thấy cái bảng tính ấy ấm áp vãi lìn.
Đại bản doanh này, cuối cùng cũng có một bàn tay phụ nữ dọn dẹp đúng nghĩa.
nhất mày rồi AnChương 129: Bến đỗ bình yên
Năm giờ chiều.
Cái nắng gắt của mùa hè Hà Nội hắt một vệt vàng ệch qua lớp cửa kính cường lực của Alo Phụ Kiện. Mùi nhựa ốp lưng Tàu nồng nặc quyện với mùi nhựa thông hàn mạch khét lẹt.
Cánh cửa kính bị đẩy vào.
Vy xuất hiện. Không váy áo xúng xính, không nước hoa đắt tiền. Nó mặc cái áo thun trắng trơn, quần lanh ống rộng màu sẫm. Tóc đen nhánh kẹp gọn sau gáy bằng cái kẹp càng cua nhựa. Dáng vẻ của một đứa con gái ghé qua nhà dọn dẹp sau giờ học.
Nó lẳng lặng đi bộ qua cái hàng rào khách hàng đang đứng lố nhố trước quầy, lách vào khu vực bên trong.
Từ ngày cái file Excel được lập ra, Vy chính thức được ba thằng cổ đông gắn cho cái mác "Kế toán trưởng". Nó chọn một góc khuất ngay sau cái tủ kính trưng bày, đứng đó nhìn bao quát xung quanh cả cửa hàng.
Nó kê tạm 1 cái ghế vào góc đó. Không nói một câu thừa thãi. Lôi từ trong túi xách ra một xấp hóa đơn bán lẻ, biên lai nhập hàng. Tiếng gõ phím lạch cạch bắt đầu vang lên đều đặn, chìm vào cái mớ âm thanh hỗn tạp của cửa hàng.
Tao đứng ở bàn kỹ thuật, tay đang bóc lưng con điện thoại vỡ. Mồ hôi rịn ra rát cả hai bên thái dương.
Phía ngoài quầy, thằng Tùng đang múa mép giới thiệu cáp sạc cho khách. Thằng Khánh ngồi góc kia đang vặn trượt một con ốc vít.
- Đcm con ốc toét ren rồi!
Khánh gắt lên, thói quen văng tục cửa miệng bục ra.
Nhưng nó vừa phun ra chữ "Đcm", cái đầu nó tự động khựng lại. Nó quay ngoắt sang nhìn cái góc phía sau tủ kính.
Vy đang gõ máy tính, hơi ngẩng lên nhìn nó. Không nhíu mày, không chê trách. Chỉ là một cái nhìn tĩnh lặng.
Thằng Khánh nuốt nước bọt. Nó hắng giọng, chữa cháy ngay tắp lự.
- Đậu má con ốc này cứng thế nhỉ. Tùng, đưa anh cái tuốc nơ vít đầu to hơn xem nào.
Tao nhếch mép cười thầm. Một sự thuần hóa kỳ diệu.
Từ ngày có Vy ngồi đấy, cái cửa hàng sặc mùi giang hồ, thợ thuyền này bỗng nhiên thay đổi giao diện. Bọn con trai tự động tém bớt cái mồm lại. Ăn xong hộp cơm rang, thằng Tùng không vứt lăn lóc trên bàn nữa mà tự giác gom vào túi nilon đem vứt sọt rác ngoài ngõ. Thằng Long đến tiệm cũng chịu khó xếp lại mớ ốp lưng cho ngay ngắn.
Chúng nó sợ bẩn. Sợ cái sự bừa bộn của mình làm chướng mắt "Kế toán trưởng". Một đứa con gái ngồi im lìm, không chửi bới, không ra lệnh, nhưng lại tạo ra một cái ranh giới gọn gàng ép mấy thằng đực rựa phải tự giác thu mình vào nếp.
Mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm tao. Tao định đưa ống tay áo lên quệt.
Một tờ khăn giấy khô được đẩy nhẹ qua mặt bàn cao su. Kèm theo đó là một cốc nước lọc thả vài viên đá lạnh toát.
Tao ngước lên. Vy đã quay lại màn hình laptop, tay tiếp tục nhập số liệu.
Tao cầm cốc nước, tu một hơi dài. Nước lạnh trôi tuột xuống dạ dày, cuốn phăng cái nóng hầm hập của cái mỏ hàn đang bốc khói. Lồng ngực tao giãn ra. Cảm giác có người để ý đến từng giọt mồ hôi của mình, nó mang lại một thứ sức mạnh vật lý không thể giải thích nổi.
Sáu giờ tối.
Công việc vãn dần. Vy gập laptop lại, cất vào túi.
- Hôm nay chốt sổ xong sớm. Bọn An về Bùi Xương Trạch luôn không? Chở Vy tạt qua chợ Khương Đình mua ít đồ về nấu cơm. Ăn ngoài mãi xót ruột lắm.
Tao gật đầu, tháo cái tạp dề kỹ thuật vứt lên ghế.
- Về. Tùng ở lại trông nốt nhé vãn khách thì nghỉ.
Bảy rưỡi tối. Đại bản doanh Bùi Xương Trạch.
Cái phòng khách tầng một bình thường ngập ngụa mùi sơn tường và mùi thùng các-tông, hôm nay sực nức mùi mỡ hành.
Vy lúi húi dưới gian bếp. Tiếng xèo xèo của thịt rang cháy cạnh vang lên. Một nồi nước luộc rau muống dầm sấu đang sôi lục bục. Không có lẩu nướng khói mù mịt. Không có bia rượu, tôm hùm hay những món nhậu đắt tiền.
Chỉ là một mâm cơm gia đình rặt chất Bắc.
Cả đám quây quần quanh cái chiếu trải giữa nhà. Chị Lan đi làm về, vứt cái túi xách lên ghế sofa, ngửi thấy mùi cơm canh thì mặt giãn ra ngay lập tức.
Chị bước vào mâm, gắp một miếng thịt rang bóng nhẫy mỡ, nhai một cách thỏa mãn.
- Khổ thân tôi, cả tuần ăn cơm hộp văn phòng nhai như nhai rơm, rồi về nấu nhanh nhanh vội vội vài món phục vụ cả nhà. Nay mới được chiêu đãi lại một bữa cơm ra hồn.
Chị Lan nhìn Vy đang xới cơm, nửa đùa nửa thật:
- Vy này, hay em dọn sang đây ở đi. Cho thằng An với thằng Khánh dồn lại một phòng, nhường phòng cho em. Nhà có bàn tay phụ nữ đảm đang vén khéo nó mới thành cái nhà được. Bọn này ở dơ lắm.
Vy đỏ mặt, bưng bát cơm đưa cho chị Lan, lí nhí:
- Dạ thôi chị. Em thỉnh thoảng qua chơi với mọi người cho vui thôi ạ. Em ở bên kia quen rồi.
Mai Anh ngồi đối diện, diện cái váy lụa hai dây quen thuộc. Ả nhón đôi đũa gắp cọng rau muống, liếc mắt nhìn Vy, rồi lườm sang tao.
- Ui zời, đây như cô Tấm giáng trần rồi còn gì. Thế này thì mấy ông tướng nhà mình bị trói chặt rồi, đi đâu thoát được.
Giọng ả vẫn the thé, vẫn sặc mùi khịa đểu. Nhưng ả gắp miếng thịt rang bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến. Ả không có lý do gì để ghét Vy cả. Một đứa nấu ăn ngon, dọn dẹp sạch sẽ, lại không tranh giành spotlight ăn mặc với ả. Mai Anh tuy đồng bóng, nhưng ả thực dụng. Đứa nào làm lợi cho cái nhà này, ả chấp nhận.
Thằng Khánh mồm ngậm đầy cơm, vừa nhai vừa kể chuyện tấu hài lúc chiều khách vào đòi dán cường lực chống đạn. Cả mâm cười hô hố.
Tao ngồi vắt chân chữ ngũ. Tay bưng bát cơm.
Tao và một miếng cơm trắng. Cắn miếng thịt rang cháy cạnh đậm đà vị mắm tỏi. Húp một ngụm nước rau muống chua thanh vị sấu.
Vị giác của tao bị đánh gục hoàn toàn. Nó là cái vị của mâm cơm mẹ tao nấu ở quê. Cái vị của sự no đủ, tĩnh lặng mà suốt một năm qua bôn ba bốc vác, cắn răng ăn bánh mì khô khốc tao đã đánh mất.
Tao liếc nhìn Vy. Nó đang tủm tỉm cười nghe thằng Khánh bốc phét. Gương mặt mộc mạc, vài sợi tóc dính mồ hôi bết vào trán.
Lồng ngực tao nặng trịch. Không phải cái nặng của áp lực. Là sự lấp đầy. Một cảm giác mãn nguyện đặc quánh, bóp nghẹt mọi sự xô bồ ngoài kia.
Mười giờ rưỡi đêm.
Tao dắt con Wave ra cổng, nổ máy đưa Vy về ngõ 1.
Khác với những lần đèo Mai Anh hay Thu Hạ. Vy ngồi phía sau tựa nhẹ cằm lên vai tao. Chắc chắn. Yên bình. Không một chút khiêu khích, không một sự gồng mình.
Đưa Vy về đến cổng trọ, tao đợi nó bước vào trong, nghe tiếng chốt cửa cài lại rồi mới quay đầu xe.
Đường Bùi Xương Trạch vắng tanh. Gió lùa qua áo mát rượi.
Đầu óc tao bắt đầu chạy những phép so sánh trần trụi nhất của một thằng đàn ông.
Mai Anh. Ả là ngọn lửa. Rực rỡ, lả lơi và sặc mùi nhục dục. Ở cạnh ả là những cuộc đấu trí nảy lửa, những lần căng cứng cơ bắp để không bị nuốt chửng. Kích thích tột độ, nhưng vắt kiệt sức lực.
Thu Hạ. Nó là cơn gió. Sắc sảo, kiêu kỳ và đầy tham vọng. Đứng cạnh nó, tao luôn phải gồng mình lên, phải chạy thật nhanh, phải sắc bén hơn để không bị bỏ lại phía sau. Một đối tác hoàn hảo để chinh phục những đỉnh cao, nhưng không có chỗ cho sự nghỉ ngơi.
Còn Thảo Vy.
Nó là một vũng nước tĩnh lặng. Mát rượi.
Ở bên nó, tao không cần diễn cái vai ông chủ nhỏ lạnh lùng. Tao không cần phải dán mắt vào bảng tỷ giá hay lo sợ bị đâm sau lưng. Tao được trả về nguyên bản là thằng An quê Hà Tĩnh, được nhắc nhở ăn cơm đúng bữa, được uống một cốc nước lạnh đúng lúc mồ hôi túa ra.
Hai chữ "vợ tào khang" bỗng nhiên xẹt qua đầu tao.
Cái từ ngữ sến súa của mấy ông già hay uống trà đặc bàn luận. Nhưng lúc này, nó khớp một cách hoàn hảo. Một người đàn bà sẵn sàng ngồi bệt xuống đất, gỡ cái mớ hóa đơn nhàu nát của mày, nấu cho mày một bữa cơm khi mày đang quay cuồng trong tiền bạc. Đó là một cái mỏ neo vững chãi nhất.
Về đến cửa hàng tầng một.
Tao đẩy cửa bước vào. Bật cái đèn tuýp ở quầy thu ngân lên định chốt lại cái cửa cuốn.
Mắt tao lia qua cái bàn làm việc góc trong cùng.
Trên mặt bàn kính, ngay cạnh cái khay đựng tiền. Một tờ giấy note màu vàng nhỏ xíu dán ngay ngắn.
Tao bước tới. Cúi xuống nhìn.
Nét chữ nắn nót, tròn trịa đập vào mắt.
"Mai An nhớ đi nhập thêm kính cường lực loại 5S nhé. Đừng thức khuya quá, đau dạ dày đấy!"
Kèm theo một cái mặt cười ngoệch ngoạc bằng bút bi xanh.
Tao cầm tờ giấy note lên. Mặt giấy nhám ráp cọ vào đầu ngón tay chai sần.
Khóe môi tao nhếch lên. Tao cười. Nụ cười thành tiếng vang lên trong cái không gian rộng thênh thang của đại bản doanh.
Tao rút cái ví da bò dày cộm ở túi quần sau ra. Mở ngăn trong cùng.
Tao gấp cẩn thận tờ giấy note màu vàng làm tư, vuốt phẳng mép giấy, rồi nhét sâu vào trong ví. Nó nằm im lìm bên cạnh xấp tiền polymer lạnh lẽo.
Năm nhất đại học chuẩn bị khép lại.
Một năm giông bão. Bị lừa lọc, bị đánh đập, bị bỏ rơi. Tao đã học cách nhe nanh múa vuốt để sinh tồn, học cách nhặt từng đồng tiền lẻ để xây nên cái cơ ngơi này.
Tiền rất quan trọng. Nó mua được xe, mua được nhà, mua được cái sự nể trọng của người đời.
Nhưng đêm nay, nhìn cái ví có thêm một tờ giấy note, tao nhận ra một chân lý sắc lẹm.
Kiếm được nhiều tiền là bản lĩnh. Nhưng có một góc bình yên để trở về, có một người để mày yên tâm ném toàn bộ sổ sách, tiền bạc và sự tin tưởng vào tay họ mà không sợ mất đi đồng nào... đó mới là thứ báu vật vô giá.
Tao tắt đèn. Lên lầu ngủ. Đêm nay, chắc chắn không có cơn ác mộng nào dám mò đến tìm tao.

Tao cũng k rõ. Ở nhà cả ngày k ló mặt ra đường. Ngụy Như chắc là cũng vắng.Cảm ơn tml nhiều nhé :3 . Sẽ cố gắng duy trì để a e có cái thẩm mỗi ngày.
Anh em nghỉ lễ thế nào rồi. Nay HN vắng thích vkl. Giờ đi ăn uống kỳ cọ tắm rửa rồi lại đi rặn chữ tiếp đâyyyy

