phamhuyhuy
Tao là gay
Nay chưa úp hả thớt
Đầu luôn m ơiiiiiChương 130: Về quê
Tiếng quạt hút mùi công nghiệp gắn trên vách tường tầng một chạy ro ro. Đều đặn. Trơn tru. Nó hút sạch cái mùi nhựa thông khét lẹt và hơi nóng hầm hập của đường phố, đẩy hết ra ngoài ngõ.
Bên trong, cái không khí của Alo Phụ Kiện đang vận hành y hệt cái quạt ấy. Trơn tuột và không có một tiếng cọt két nào.
Thằng Tùng đứng quầy, nhét hộp kính cường lực vào túi nilon cho khách. Thằng Khánh cắm mặt vào sửa máy cho khách, mỏ hàn xì khói mỏng tang. Cuốn sổ cái trên bàn được ghi chép ngay ngắn, sạch sẽ từng con số. Không còn cái cảnh gạch xóa nát bét hay loạn cào cào đi tìm một triệu ba tiền lệch sổ như mấy bữa trước.
Tao đứng tựa lưng vào tủ kính, khoanh tay trước ngực.
Gần một năm.
Tính từ cái đêm tao xách cái balo to sụ, co ro rụt cổ bước xuống bến xe với cái dạ dày rỗng tuếch và hai quả trứng luộc nứt vỏ. Ba trăm ngày tao lê lết từ bốc vác, dán tờ rơi trộm, thức đêm canh kho lậu, cho đến lúc mở được cái cơ ngơi này.
Tao thở hắt ra một hơi. Lồng ngực giãn ra.
Đã đến lúc tao được phép buông cái tuốc nơ vít xuống một vài ngày.
Tao bước tới chỗ thằng Khánh và thằng Long đang ngồi. Gõ khớp ngón tay xuống mặt bàn kính.
- Tuần sau tao off. Hai thằng mày quán xuyến cửa hàng giúp tao nhé. Tao về quê một tuần.
Khánh ngẩng lên, đẩy cái kính lúp ra khỏi mắt.
- Về quê à? Tự nhiên rửng mỡ nhớ bu bu à con trai? Về tầm này có vẹo gì đâu, lúa gặt xong mẹ nó rồi.
Long thì điềm đạm hơn. Nó gập cái laptop lại, gật đầu.
- Đi đi. Cày cuốc cả năm rồi, nghỉ ngơi cho não nó reset. Chuyện hàng họ sổ sách tao với thằng Khánh lo được.
Tao gật đầu. Quay bước lên tầng ba.
Phòng tao dạo này trống trải hơn trước, nhưng sạch sẽ.
Tao mở cái ngăn kéo có khóa dưới gầm bàn làm việc. Rút ra một xấp tiền.
Toàn tờ năm trăm nghìn polymer màu xanh lơ. Mới cứng. Phẳng phiu. Cạnh tờ tiền sắc lẹm cứa nhẹ vào đầu ngón tay cái khi tao miết qua. Mùi mực in tiền ngai ngái, ngửi sướng hơn bất kỳ loại nước hoa đắt đỏ nào trên đời.
Tao chia xấp tiền ra làm hai. Một phần nhét lại vào quỹ dự phòng. Một phần tao gập đôi, nhét sâu vào cái ví da bò đút túi quần.
Ngày đi, mẹ tao dúi vào tay tờ năm trăm nghìn nhăn nhúm, dặn dò từng li từng tí. Ngày về, tao mang theo một cục tiền tươi thóc thật do chính tay tao cày xới ở cái đất thủ đô này.
Tao không cần phải khoe khoang áo gấm về làng. Tao chỉ cần đặt cục tiền này lên mặt bàn gỗ ở nhà, để bố tao cất đi mua thuốc xương khớp, để mẹ tao không phải còng lưng đi gặt thuê nữa. Cái bản lĩnh đàn ông nó nằm gọn trong cái độ dày của cái ví này.
Tám giờ tối.
Tao lôi cái balo vải dù sờn mép từ trên nóc tủ xuống. Phủi lớp bụi mỏng.
Mở khóa. Tao nhét vào hai cái quần bò, bốn năm cái áo phông trơn. Dưới đáy balo, tao đặt cẩn thận sáu hộp thuốc xoa bóp xương khớp hàng ngoại nhập tao nhờ bạn mua hộ trên phố cổ. Bên cạnh là một xấp vải nhung tuyết màu đen tao mua cho mẹ may áo ấm mặc mùa đông.
Căn phòng yên ắng. Chỉ có tiếng sột soạt của quần áo cọ vào nhau.
Cạch.
Cánh cửa phòng hé mở. Không có tiếng gõ. Chỉ có một cái bóng đổ dài trên sàn gỗ công nghiệp.
Vy bước vào.
Nó mặc cái áo phông trắng cộc tay, quần lanh ống rộng. Trên tay nó ôm cuốn sổ cái bọc bìa da đen. Nó đi thẳng tới bàn làm việc của tao, lẳng lặng đặt cuốn sổ xuống.
- Doanh thu hôm nay chốt xong rồi. Khớp từng đồng.
Nó nói, giọng nhẹ bẫng.
Tao đang ngồi xổm trên sàn, kéo khóa balo, ngước lên nhìn.
- Ừ. Để đấy mai An xem. Mà sao không để mai tiện rồi qua. Tối muộn rồi sang đây làm gì mất công ra?
Vy không trả lời ngay. Ánh mắt nó lướt qua cái balo căng phồng trên mặt sàn. Lướt qua mấy cái hộp thuốc xương khớp thò ra ngoài nếp áo. Bước chân nó khựng lại một nhịp. Nó đứng im đó, tay vẫn đặt hờ trên mép cuốn sổ bìa da.
Một sự im lặng kéo dài chừng ba giây. Đủ để những nơ-ron thần kinh của một đứa con gái sắp xếp lại một hệ thống dữ liệu hoàn chỉnh.
Nó từ từ kéo cái ghế xoay lưới của tao ra. Ngồi xuống. Hai tay đặt lên đầu gối.
- An về quê à?
Giọng nó cất lên. Tự nhiên như hơi thở. Không có một chút rào trước đón sau.
- Ừ. Sáng mai đi. Nghỉ một tuần cho giãn gân cốt.
Tao đáp, đứng dậy đá cái balo vào góc tường.
Vy khẽ chớp mắt. Nó hơi nghiêng đầu, nhìn tao.
- Tự nhiên Vy cũng nhớ nhà quá. Đợt này hè Vy cũng không cần phải đến trường nhiều nữa.
Nó dừng lại, vắt chéo hai chân. Khóe môi nó hơi cong lên một đường rất mảnh.
- Mai An đi xe chuyến mấy giờ? Mai Vy về cùng với nhé? Ghép chung cuốc taxi từ đây ra bến Nước Ngầm, chia đôi tiền cho rẻ. Đi một mình tốn kém lắm.
Câu đề nghị ném ra trơn tuột. Nó trơn đến mức không có một cái khe hở nào để tao chèn một lời từ chối vào.
Đầu tao, cái cỗ máy quen tính toán lợi nhuận, lập tức nảy số.
Bùi Xương Trạch ra bến Nước Ngầm. Chia đôi tiền. Thật ra tính kỹ ra thì cũng chỉ bằng tao đi xe ôm thay vì đi taxi, cơ mà tất nhiên ngồi taxi sướng hơn.
Thêm nữa, đi xe giường nằm đường dài tận sáu bảy tiếng. Lên xe có người quen nằm cạnh nói chuyện cũng đỡ chán. Lúc xe dừng trạm nghỉ giữa đường mót đi vệ sinh, có người ngồi lại trông đồ hộ không phải mang vác đi lỉnh kỉnh. Một sự tối ưu hóa nguồn lực hoàn hảo. Chả mất cái gì, lại được lợi đủ đường.
Cái não thực dụng của tao đồng ý ngay tắp lự. Tao hoàn toàn mù lòa, không thèm để ý đến cái ánh mắt lấp lánh và cái điệu bộ gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn đầy đắc ý của cô Kế toán trưởng. Tao không biết mình vừa tự bước hai chân vào cái bẫy đã được giăng sẵn.
- Chốt. Có người đi cùng cho vui. Tiện thể trên đường về tớ xách đồ hộ cho.
Tao gật đầu cái rụp.
- Vậy An gọi nhà xe đặt vé luôn đi. Kẻo mai ra bến lại hết chỗ.
Vy hất cằm về phía cái điện thoại tao vứt trên giường.
Tao cầm điện thoại lên. Bấm số nhà xe quen chuyên chạy tuyến Hà Nội - Hà Tĩnh.
Đầu dây bên kia đổ chuông hai tiếng rồi bắt máy. Tiếng lơ xe ồn ào văng vẳng vọng lại.
- Alo nhà xe Văn Minh à? Cho em hai vé về Hà Tĩnh sáng mai. Chuyến sớm nhất.
- Sáng mai à em trai? Chết dở, ngày mai cuối tuần khách đông lắm. Để anh check lại sơ đồ...
Tiếng lật sổ sột soạt. Tao nhíu mày.
- Còn không anh?
- Còn đúng hai vé em ạ. Nhưng mà ở tít dưới đuôi xe. Tầng một. Nãy có khách đặt rồi cơ mà người ta lại chê xóc người ta không lấy. Em có chốt không để anh giữ? Không năm phút nữa là bay đấy.
Tao khựng lại. Hai giường tầng một. Tít dưới đuôi xe.
Cái vị trí kinh điển của những chuyến xe khách đường dài. Chật chội. Xóc lộn ruột.
Tao che mic điện thoại, quay sang nhìn Vy.
- Hết vé rời rồi. Chỉ còn đúng hai cái giường tầng một, nằm tít dưới đuôi xe. Hơi xóc với chật tí đấy. Vy nằm được không? Không thì tớ bảo nó hủy, tìm chuyến khác.
Vy không hề biến sắc. Nó không nhăn mặt chê xóc. Nó gật đầu. Ánh mắt tĩnh lặng nhưng kiên quyết.
- Được. Đuôi xe cũng được. Cứ chốt đi.
Tao bỏ tay ra khỏi mic.
- Lấy luôn đi anh. Giữ cho em. Sáng mai em ra bến lấy vé.
Cúp máy.
Vy đứng dậy. Vuốt lại nếp áo.
- Thế mai sáu rưỡi sáng Vy đợi ở đầu ngõ 1. An đi taxi qua đó nhé. Vy về phòng dọn đồ đây.
Nó quay lưng bước ra khỏi phòng. Nhịp bước chân nhẹ bẫng. Mùi hương bồ kết ngai ngái lướt qua mặt tao, quẩn quanh trong căn phòng ngổn ngang quần áo.
Tao đứng giữa phòng. Nhìn cái màn hình điện thoại vừa tắt ngấm.
Hai vé. Tầng một. Đuôi xe. Bảy tiếng đồng hồ.
Tao gãi gáy, lầm bầm một mình.
Điện thoại đặt lên trên bàn. Tao ngồi xuống kéo nốt cái khóa balo. Nhịp đập trong lồng ngực tự nhiên trật đi một phách. Cảm giác cái chuyến xe ngày mai sẽ không chỉ đơn giản là một cuốc đi chung tiết kiệm tiền taxi như tao vừa nhẩm tính.
Mẹ canh như nghiện m ạChương 131: Rẽ sóng
Năm rưỡi sáng. Bầu trời Hà Nội vẫn đục ngầu một màu xám xịt của sương sớm.
Tao đứng tựa lưng vào cửa xe taxi, rít nốt điếu thuốc trước ngõ 1 Bùi Xương Trạch.
Tao mặc cái áo phông cộc tay trơn tuột, quần đùi kaki túi hộp ngang gối, chân xỏ đôi sục cao su. Giao diện chuẩn của một thằng thợ vừa cày xong mấy chục cái đơn hàng đêm qua, giờ chỉ muốn lên xe khách vứt cái lưng xuống nệm ngủ một giấc cho đã đời. Trong túi quần tao, cái ví da bò dày cộm nằm im lìm. Tiền bạc rủng rỉnh làm tao không cần phải bận tâm đến mấy cái vặt vãnh như mặc cả tiền cước taxi chạy ra bến Nước Ngầm.
Vy bước tới.
Tao khựng lại một nhịp. Điếu thuốc trên môi suýt rơi.
Hôm nay nó không mặc cái áo sơ mi kín cổng cao tường hay cái quần rộng thùng thình quen thuộc. Nó diện một cái áo phông trắng cách điệu, chiết eo gọn gàng. Bên dưới là một cái quần váy xếp ly màu xanh nhạt. Ngắn. Khá ngắn. Lộ ra cặp đùi thon dài, trắng bóc. Mái tóc đen thả xõa tự nhiên, kẹp hờ một cái kẹp tăm bên mang tai. Đôi môi tô một lớp son hồng đào nhạt.
Một giao diện điệu đà, tươi mới và bắt mắt vãi lìn. Khác hẳn cái vẻ giản dị, cắm mặt vào sổ sách kế toán ở cửa hàng tao.
Tao ném mẩu thuốc lá xuống đường, di mũi dép dập tắt.
- Mặc thế này không sợ lên xe lạnh à? Máy lạnh xe lát phả thẳng vào đầu đấy. - Tao hất hàm, mở cốp taxi ném cái balo của nó vào trong.
Vy cười. Nụ cười tươi rói, không có vẻ gì là ngượng ngùng khi bị tao soi.
- Có mang áo khoác mỏng rồi. Lâu lâu về quê ăn mặc cho giao diện xinh đẹp một tí hihi.
Nó xách cái túi nhỏ, chui tọt vào băng ghế sau taxi. Tao ngồi vào cạnh nó. Đóng cửa. Mùi bồ kết từ tóc nó phả ra, đánh bay cái mùi khai khai ngai ngái của da ghế xe taxi đời cũ.
Đến bến xe Nước Ngầm. Tao chủ động rút tiền trả tiền cước, không để nó móc ví chia chác. Bọn tao lên con xe khách giường nằm tuyến Hà Nội - Hà Tĩnh.
Hai vé cuối cùng, nằm tít ở băng ghế sát vách đuôi xe, tầng một.
Cái không gian chật hẹp, ngột ngạt quen thuộc. Mùi điều hòa chạy rèn rẹt quyện với mùi da tổng hợp và mùi hơi người xộc thẳng vào xoang mũi.
Tao vứt hai cái balo xuống gầm ghế. Xe rùng rùng chuyển bánh, bò ra khỏi nút giao Pháp Vân.
Tao ngả lưng xuống. Tưởng nằm đuôi xe xóc lộn ruột, nhưng con xe này có vẻ là con xe đời mới, chạy êm ru.
Tao khoanh tay trước ngực, quay mặt sang bên phải. Vy đang nằm nghiêng, đầu tựa lên cái gối nhỏ, mặt hướng về phía tao. Hai đứa nhìn nhau.
Giữa cái không gian ồn ào của tiếng động cơ xe khách, tự nhiên tao thấy tĩnh lặng. Không có tiếng thằng Khánh gào thét chửi khách. Không có tiếng thằng Tùng lóng ngóng làm rớt đồ. Không có những con số doanh thu, biên lai hay hàng tồn kho nhảy múa trong đầu.
- Lâu lắm mới được nằm thảnh thơi thế này. - Tao lẩm bầm, nhắm mắt lại.
- Mấy tháng nay An cày kinh quá mà. Đâu có ngày nào nghỉ trọn vẹn. - Giọng Vy vang lên ngay sát bên tai tao. Nhẹ bẫng.
Suốt đoạn đường cao tốc chạy qua Ninh Bình, Thanh Hóa, hai đứa không ngủ. Bọn tao rì rầm nói chuyện.
Không nói chuyện công việc. Tao cũng không kể chuyện tao vặn ốc vít hay chém giá khách hàng thế nào. Vy cũng không nhắc đến mớ sổ sách số mà hay việc học nhức đầu ở trường. Bọn tao moi lại mấy cái chuyện tủn mủn từ hồi xửa hồi xưa. Chuyện cây ổi nhà tao năm ngoái bị bão quật gãy cành. Chuyện con chó cỏ nhà Vy đẻ được bốn con chó con lông vàng ươm. Chuyện mấy thằng quậy phá trong lớp 12A1 ngày trước bị thầy chủ nhiệm bắt đứng phạt ngoài hành lang.
Những câu chuyện vô tri. Nhưng nó cuốn tao đi.
Xe chạy qua đoạn đường đang sửa, bánh xe sụp xuống một cái hố. Con xe khách xóc nảy lên bần bật.
Vy mất đà, người nó bị hất trượt về phía mép nệm.
Phản xạ tự nhiên, tao vươn cánh tay ra, đặt hờ lên cái gờ nệm.
- Bám vào. Đi qua đoạn này đường xấu.
Tao nói, mắt vẫn nhìn lên trần xe.
Vy không chần chừ. Bàn tay nhỏ nhắn của nó vươn ra, túm lấy bắp tay tao. Những ngón tay lạnh ngắt bấu chặt vào lớp da thịt qua cái áo phông cộc tay.
Nó không buông ra khi xe đi qua đoạn xóc. Tay nó vẫn giữ rịt lấy tay tao. Hơi ấm từ cơ thể tao bắt đầu truyền sang những ngón tay đang lạnh cóng vì điều hòa phả xuống của nó.
Mái tóc đen của Vy xõa tung ra mặt nệm. Khoảng cách gần khiến cái mùi bồ kết ngai ngái, thanh tao lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác tao. Nó đánh bật hoàn toàn cái mùi hôi hám, buồn nôn của xe khách đường dài.
Tao hít một hơi thật sâu. Lồng ngực giãn ra. Một cảm giác chữa lành, êm ái chảy rần rật trong huyết quản.
Gần trưa. Xe chạy qua cầu Bến Thủy.
Sông Lam lững lờ trôi dưới chân cầu. Địa phận Nghệ An - Hà Tĩnh hiện ra trước mắt.
Cái không khí mặn mòi, rít rát của gió biển miền Trung lọt qua mấy khe cửa kính không kín gioăng.
Vy ngồi nhổm dậy. Nó vén rèm cửa sổ, tì cằm lên thành kính nhìn ra ngoài. Những rặng phi lao chắn cát chạy dài vun vút bên đường. Ánh nắng trưa hè hắt lên khuôn mặt nó, làm đôi mắt to tròn kia trở nên mơ màng, xa xăm.
- An này. - Nó cất tiếng, mắt vẫn dán ra ngoài cửa sổ.
- Hả?
- Lâu lắm rồi Vy chưa được ra biển. Hồi bé, năm nào hè bố cũng chở đi ra biển tắm. Từ hồi lên cấp ba học cắm đầu cắm cổ thi đại học, rồi đi Hà Nội. Biển cách nhà có mười mấy hai chục cây số mà cảm giác xa lạ hẳn.
Giọng nó chùng xuống. Pha chút hoài niệm ủy mị của con gái.
Tao nằm vắt chân chữ ngũ, đầu óc thực dụng nhảy số bùm bụp.
- Ừ. Tranh thủ đợt này về nghỉ cả tuần, lượn xuống tắm một bữa cho mát. Đang rảnh mà. Mùa này xuống đấy làm đĩa mực nhảy nướng than hoa thì chấm hết.
Tao hùa theo, buông một câu ráo hoảnh đúng chất thằng con trai.
Xe chạy qua ngã ba, chỉ còn chừng chục cây số nữa là đến điểm dừng xuống thị trấn nhà tao.
Tao bắt đầu lúi húi thò chân xuống gầm ghế, lôi hai cái balo ra, kiểm tra lại dây khóa chuẩn bị xuống xe.
Vy bỗng nhiên im lặng. Nó buông rèm cửa xuống.
Nó xoay hẳn người lại, đối diện với tao.
Nó vươn tay qua lối đi. Hai ngón tay nhỏ xíu túm nhẹ lấy gấu áo phông đen của tao. Lực kéo rất nhẹ, nhưng đủ để tao khựng tay lại.
Tao ngước qua nhìn nó.
Đôi mắt Vy không còn mơ màng nữa. Nó mở to, nhìn thẳng vào tao. Đôi môi tô son hồng đào mím chặt lại một nhịp rồi hé ra. Giọng nó thì thầm, nhưng rành rọt từng chữ, lọt thỏm giữa tiếng động cơ xe gầm rú.
- An này... Vy chưa muốn về nhà ngay.
Nó ngừng một giây. Tay vân vê gấu áo tao chặt hơn.
- Hay lát xuống xe... mình bắt tiếp xe vào biển chơi một tí được không? Mình Vy đi... sợ lắm.
Lồng ngực tao đánh thót một cái.
Bộ não của một thằng quen va chạm ngoài đường phố bị đứng hình mất ba giây.
Tao quen với những màn tấn công trực diện, lả lơi sặc mùi xôi thịt của Mai Anh. Tao quen với những câu chốt hạ sắc lẹm, tính toán sòng phẳng của Thu Hạ.
Nhưng tao không chuẩn bị kịch bản cho sự nổi loạn ngầm của một đứa con gái ngoan, giờ lại chủ động rủ tao đi biển ngay lúc vừa đặt chân xuống quê, thay vì về nhà ăn cơm với bố mẹ.
Tao nhìn sâu vào mắt nó.
Cái tư duy thực dụng, đơn giản của tao bắt đầu vận hành để giải mã lời đề nghị này.
Con gái đi xa về, thấy biển thì thích rẽ vào chụp ảnh sống ảo. Xuống đến chỗ bãi biển, thuê cái ghế bố ngồi hóng gió, ăn đĩa hải sản nướng, tản bộ một vòng rồi tầm bốn năm giờ chiều bắt xe ngược về thị trấn. Về đến nhà tắm rửa xong xuôi vẫn kịp ngồi ăn bữa cơm tối với ông bà bô. Chả mất mát cái gì. Tiền trong ví chắc vẫn thừa đủ sức bao trọn gói cái chuyến rẽ ngang này. Một vụ chiều lòng người đẹp quá đơn giản, tốn tí thời gian nhưng đổi lại được tiếng ga lăng.
Tao tặc lưỡi. Khóe môi nhếch lên, đưa tay vỗ bép một cái vào ngực.
- Tưởng chuyện gì khó. Ok. Lát xuống ngã ba, mình bắt xe đi thẳng ra biển luôn. Đi lượn một vòng cho chán đi, chiều mát râm râm rồi tớ bắt xe đưa cậu về tận cổng.
Vy nhìn tao. Nó khẽ gật đầu.
Kít.
Chiếc xe giường nằm phanh rít lên, đỗ xịch lại ngay ngã ba thị trấn.
- Khách thị trấn xuống xe lấy đồ nhé!
Tiếng lơ xe gào lên.
Tao đứng phắt dậy. Vác hai cái balo nặng trịch lên hai bên vai. Cái dáng đi hùng dũng, đắc ý của một thằng đàn ông nghĩ mình vừa giải quyết xong một yêu cầu nhỏ nhặt của con gái.
Tao sải bước đi trước, chen qua lối đi chật hẹp để xuống cửa.
Vì đi trước, tao hoàn toàn không có mắt ở sau gáy để nhìn thấy khuôn mặt của Vy lúc này.
Nó ngồi nán lại trên nệm thêm một nhịp. Hít một hơi thật sâu. Lồng ngực nó phập phồng. Nó mím chặt môi, bàn tay nắm chặt lấy quai cái túi. Ánh mắt nó nhìn theo tấm lưng rộng của tao, không còn sự rụt rè hay ngây thơ nào nữa.
Một sự kiên định, quyết liệt và sẵn sàng phá vỡ mọi lề thói của một đứa con gái mười chín tuổi.
Thằng An với cái đầu chứa toàn ốp lưng và hóa đơn không biết rằng, hai chữ "chơi một tí" trong từ điển của gái ngoan, một khi đã được thốt ra nó bao hàm một định nghĩa hoàn toàn khác xa với cái lịch trình ăn mực nướng rồi về ăn cơm tối của tao.
Bước chân xuống mặt đường nhựa nóng rẫy. Một ngã rẽ đầy thú vị chính thức bắt đầu.
)Canh hơn cả nghiện, load đi load lại mãi. Dm nằm ở nghệ an mạng yếu vlinMẹ canh như nghiện m ạ)
Chỗ nào NA đấy? Tao dân NA đâyCanh hơn cả nghiện, load đi load lại mãi. Dm nằm ở nghệ an mạng yếu vlin
Dân 38, nỏ phải 37 mô. T đoán là Thạch HàChỗ nào NA đấy? Tao dân NA đây
Thế là An sắp thịt luộc Vy r, đù, ghen tị vclChương 131: Rẽ sóng
Năm rưỡi sáng. Bầu trời Hà Nội vẫn đục ngầu một màu xám xịt của sương sớm.
Tao đứng tựa lưng vào cửa xe taxi, rít nốt điếu thuốc trước ngõ 1 Bùi Xương Trạch.
Tao mặc cái áo phông cộc tay trơn tuột, quần đùi kaki túi hộp ngang gối, chân xỏ đôi sục cao su. Giao diện chuẩn của một thằng thợ vừa cày xong mấy chục cái đơn hàng đêm qua, giờ chỉ muốn lên xe khách vứt cái lưng xuống nệm ngủ một giấc cho đã đời. Trong túi quần tao, cái ví da bò dày cộm nằm im lìm. Tiền bạc rủng rỉnh làm tao không cần phải bận tâm đến mấy cái vặt vãnh như mặc cả tiền cước taxi chạy ra bến Nước Ngầm.
Vy bước tới.
Tao khựng lại một nhịp. Điếu thuốc trên môi suýt rơi.
Hôm nay nó không mặc cái áo sơ mi kín cổng cao tường hay cái quần rộng thùng thình quen thuộc. Nó diện một cái áo phông trắng cách điệu, chiết eo gọn gàng. Bên dưới là một cái quần váy xếp ly màu xanh nhạt. Ngắn. Khá ngắn. Lộ ra cặp đùi thon dài, trắng bóc. Mái tóc đen thả xõa tự nhiên, kẹp hờ một cái kẹp tăm bên mang tai. Đôi môi tô một lớp son hồng đào nhạt.
Một giao diện điệu đà, tươi mới và bắt mắt vãi lìn. Khác hẳn cái vẻ giản dị, cắm mặt vào sổ sách kế toán ở cửa hàng tao.
Tao ném mẩu thuốc lá xuống đường, di mũi dép dập tắt.
- Mặc thế này không sợ lên xe lạnh à? Máy lạnh xe lát phả thẳng vào đầu đấy. - Tao hất hàm, mở cốp taxi ném cái balo của nó vào trong.
Vy cười. Nụ cười tươi rói, không có vẻ gì là ngượng ngùng khi bị tao soi.
- Có mang áo khoác mỏng rồi. Lâu lâu về quê ăn mặc cho giao diện xinh đẹp một tí hihi.
Nó xách cái túi nhỏ, chui tọt vào băng ghế sau taxi. Tao ngồi vào cạnh nó. Đóng cửa. Mùi bồ kết từ tóc nó phả ra, đánh bay cái mùi khai khai ngai ngái của da ghế xe taxi đời cũ.
Đến bến xe Nước Ngầm. Tao chủ động rút tiền trả tiền cước, không để nó móc ví chia chác. Bọn tao lên con xe khách giường nằm tuyến Hà Nội - Hà Tĩnh.
Hai vé cuối cùng, nằm tít ở băng ghế sát vách đuôi xe, tầng một.
Cái không gian chật hẹp, ngột ngạt quen thuộc. Mùi điều hòa chạy rèn rẹt quyện với mùi da tổng hợp và mùi hơi người xộc thẳng vào xoang mũi.
Tao vứt hai cái balo xuống gầm ghế. Xe rùng rùng chuyển bánh, bò ra khỏi nút giao Pháp Vân.
Tao ngả lưng xuống. Tưởng nằm đuôi xe xóc lộn ruột, nhưng con xe này có vẻ là con xe đời mới, chạy êm ru.
Tao khoanh tay trước ngực, quay mặt sang bên phải. Vy đang nằm nghiêng, đầu tựa lên cái gối nhỏ, mặt hướng về phía tao. Hai đứa nhìn nhau.
Giữa cái không gian ồn ào của tiếng động cơ xe khách, tự nhiên tao thấy tĩnh lặng. Không có tiếng thằng Khánh gào thét chửi khách. Không có tiếng thằng Tùng lóng ngóng làm rớt đồ. Không có những con số doanh thu, biên lai hay hàng tồn kho nhảy múa trong đầu.
- Lâu lắm mới được nằm thảnh thơi thế này. - Tao lẩm bầm, nhắm mắt lại.
- Mấy tháng nay An cày kinh quá mà. Đâu có ngày nào nghỉ trọn vẹn. - Giọng Vy vang lên ngay sát bên tai tao. Nhẹ bẫng.
Suốt đoạn đường cao tốc chạy qua Ninh Bình, Thanh Hóa, hai đứa không ngủ. Bọn tao rì rầm nói chuyện.
Không nói chuyện công việc. Tao cũng không kể chuyện tao vặn ốc vít hay chém giá khách hàng thế nào. Vy cũng không nhắc đến mớ sổ sách số mà hay việc học nhức đầu ở trường. Bọn tao moi lại mấy cái chuyện tủn mủn từ hồi xửa hồi xưa. Chuyện cây ổi nhà tao năm ngoái bị bão quật gãy cành. Chuyện con chó cỏ nhà Vy đẻ được bốn con chó con lông vàng ươm. Chuyện mấy thằng quậy phá trong lớp 12A1 ngày trước bị thầy chủ nhiệm bắt đứng phạt ngoài hành lang.
Những câu chuyện vô tri. Nhưng nó cuốn tao đi.
Xe chạy qua đoạn đường đang sửa, bánh xe sụp xuống một cái hố. Con xe khách xóc nảy lên bần bật.
Vy mất đà, người nó bị hất trượt về phía mép nệm.
Phản xạ tự nhiên, tao vươn cánh tay ra, đặt hờ lên cái gờ nệm.
- Bám vào. Đi qua đoạn này đường xấu.
Tao nói, mắt vẫn nhìn lên trần xe.
Vy không chần chừ. Bàn tay nhỏ nhắn của nó vươn ra, túm lấy bắp tay tao. Những ngón tay lạnh ngắt bấu chặt vào lớp da thịt qua cái áo phông cộc tay.
Nó không buông ra khi xe đi qua đoạn xóc. Tay nó vẫn giữ rịt lấy tay tao. Hơi ấm từ cơ thể tao bắt đầu truyền sang những ngón tay đang lạnh cóng vì điều hòa phả xuống của nó.
Mái tóc đen của Vy xõa tung ra mặt nệm. Khoảng cách gần khiến cái mùi bồ kết ngai ngái, thanh tao lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác tao. Nó đánh bật hoàn toàn cái mùi hôi hám, buồn nôn của xe khách đường dài.
Tao hít một hơi thật sâu. Lồng ngực giãn ra. Một cảm giác chữa lành, êm ái chảy rần rật trong huyết quản.
Gần trưa. Xe chạy qua cầu Bến Thủy.
Sông Lam lững lờ trôi dưới chân cầu. Địa phận Nghệ An - Hà Tĩnh hiện ra trước mắt.
Cái không khí mặn mòi, rít rát của gió biển miền Trung lọt qua mấy khe cửa kính không kín gioăng.
Vy ngồi nhổm dậy. Nó vén rèm cửa sổ, tì cằm lên thành kính nhìn ra ngoài. Những rặng phi lao chắn cát chạy dài vun vút bên đường. Ánh nắng trưa hè hắt lên khuôn mặt nó, làm đôi mắt to tròn kia trở nên mơ màng, xa xăm.
- An này. - Nó cất tiếng, mắt vẫn dán ra ngoài cửa sổ.
- Hả?
- Lâu lắm rồi Vy chưa được ra biển. Hồi bé, năm nào hè bố cũng chở đi ra biển tắm. Từ hồi lên cấp ba học cắm đầu cắm cổ thi đại học, rồi đi Hà Nội. Biển cách nhà có mười mấy hai chục cây số mà cảm giác xa lạ hẳn.
Giọng nó chùng xuống. Pha chút hoài niệm ủy mị của con gái.
Tao nằm vắt chân chữ ngũ, đầu óc thực dụng nhảy số bùm bụp.
- Ừ. Tranh thủ đợt này về nghỉ cả tuần, lượn xuống tắm một bữa cho mát. Đang rảnh mà. Mùa này xuống đấy làm đĩa mực nhảy nướng than hoa thì chấm hết.
Tao hùa theo, buông một câu ráo hoảnh đúng chất thằng con trai.
Xe chạy qua ngã ba, chỉ còn chừng chục cây số nữa là đến điểm dừng xuống thị trấn nhà tao.
Tao bắt đầu lúi húi thò chân xuống gầm ghế, lôi hai cái balo ra, kiểm tra lại dây khóa chuẩn bị xuống xe.
Vy bỗng nhiên im lặng. Nó buông rèm cửa xuống.
Nó xoay hẳn người lại, đối diện với tao.
Nó vươn tay qua lối đi. Hai ngón tay nhỏ xíu túm nhẹ lấy gấu áo phông đen của tao. Lực kéo rất nhẹ, nhưng đủ để tao khựng tay lại.
Tao ngước qua nhìn nó.
Đôi mắt Vy không còn mơ màng nữa. Nó mở to, nhìn thẳng vào tao. Đôi môi tô son hồng đào mím chặt lại một nhịp rồi hé ra. Giọng nó thì thầm, nhưng rành rọt từng chữ, lọt thỏm giữa tiếng động cơ xe gầm rú.
- An này... Vy chưa muốn về nhà ngay.
Nó ngừng một giây. Tay vân vê gấu áo tao chặt hơn.
- Hay lát xuống xe... mình bắt tiếp xe vào biển chơi một tí được không? Mình Vy đi... sợ lắm.
Lồng ngực tao đánh thót một cái.
Bộ não của một thằng quen va chạm ngoài đường phố bị đứng hình mất ba giây.
Tao quen với những màn tấn công trực diện, lả lơi sặc mùi xôi thịt của Mai Anh. Tao quen với những câu chốt hạ sắc lẹm, tính toán sòng phẳng của Thu Hạ.
Nhưng tao không chuẩn bị kịch bản cho sự nổi loạn ngầm của một đứa con gái ngoan, giờ lại chủ động rủ tao đi biển ngay lúc vừa đặt chân xuống quê, thay vì về nhà ăn cơm với bố mẹ.
Tao nhìn sâu vào mắt nó.
Cái tư duy thực dụng, đơn giản của tao bắt đầu vận hành để giải mã lời đề nghị này.
Con gái đi xa về, thấy biển thì thích rẽ vào chụp ảnh sống ảo. Xuống đến chỗ bãi biển, thuê cái ghế bố ngồi hóng gió, ăn đĩa hải sản nướng, tản bộ một vòng rồi tầm bốn năm giờ chiều bắt xe ngược về thị trấn. Về đến nhà tắm rửa xong xuôi vẫn kịp ngồi ăn bữa cơm tối với ông bà bô. Chả mất mát cái gì. Tiền trong ví chắc vẫn thừa đủ sức bao trọn gói cái chuyến rẽ ngang này. Một vụ chiều lòng người đẹp quá đơn giản, tốn tí thời gian nhưng đổi lại được tiếng ga lăng.
Tao tặc lưỡi. Khóe môi nhếch lên, đưa tay vỗ bép một cái vào ngực.
- Tưởng chuyện gì khó. Ok. Lát xuống ngã ba, mình bắt xe đi thẳng ra biển luôn. Đi lượn một vòng cho chán đi, chiều mát râm râm rồi tớ bắt xe đưa cậu về tận cổng.
Vy nhìn tao. Nó khẽ gật đầu.
Kít.
Chiếc xe giường nằm phanh rít lên, đỗ xịch lại ngay ngã ba thị trấn.
- Khách thị trấn xuống xe lấy đồ nhé!
Tiếng lơ xe gào lên.
Tao đứng phắt dậy. Vác hai cái balo nặng trịch lên hai bên vai. Cái dáng đi hùng dũng, đắc ý của một thằng đàn ông nghĩ mình vừa giải quyết xong một yêu cầu nhỏ nhặt của con gái.
Tao sải bước đi trước, chen qua lối đi chật hẹp để xuống cửa.
Vì đi trước, tao hoàn toàn không có mắt ở sau gáy để nhìn thấy khuôn mặt của Vy lúc này.
Nó ngồi nán lại trên nệm thêm một nhịp. Hít một hơi thật sâu. Lồng ngực nó phập phồng. Nó mím chặt môi, bàn tay nắm chặt lấy quai cái túi. Ánh mắt nó nhìn theo tấm lưng rộng của tao, không còn sự rụt rè hay ngây thơ nào nữa.
Một sự kiên định, quyết liệt và sẵn sàng phá vỡ mọi lề thói của một đứa con gái mười chín tuổi.
Thằng An với cái đầu chứa toàn ốp lưng và hóa đơn không biết rằng, hai chữ "chơi một tí" trong từ điển của gái ngoan, một khi đã được thốt ra nó bao hàm một định nghĩa hoàn toàn khác xa với cái lịch trình ăn mực nướng rồi về ăn cơm tối của tao.
Bước chân xuống mặt đường nhựa nóng rẫy. Một ngã rẽ đầy thú vị chính thức bắt đầu.

