[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

Proxamer

Yếu sinh lý
Truyện hết r hả ml ơi. T éo muốn đọc lại con Ngân tí nào, nó như kiểu tín ngưỡng lớn nhất đời thằng An v.
 

Chốn lông lày

Yếu sinh lý
Mấy tml cứ bảo thớt quay lại chuyện tình tay 3. Đm chúng mày ngáo à, đầu chỉ nghĩ đến địt nhau thôi à, thớt nó khai thác 1 khía cạnh mới và 1 chiều sâu khác từ tuyến tâm lý nhân vật, không đọc thì im, lèm bà lèm bèm
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ngoại truyện Đặng Thu Ngân - Chương 5: Tiệc chia tay

Tiếng xé băng dính đóng thùng ràn rạt vọng lại từ phòng cuối hành lang. Khu trọ rục rịch mùi Tết. Ai cũng hối hả gói ghém đồ đạc, nhẩm tính tiền tàu xe, quà cáp mang về quê.

Ngân đứng giữa phòng 304. Căn phòng trống hoác.

Trên tay cô là một cuốn sổ bìa cứng. Tấm vé máy bay kẹp gọn gàng ở trang giữa. Ngày khởi hành: Mùng 6 Tết âm lịch. Chuyến bay thẳng Hà Nội - Narita.

Ngân miết ngón tay dọc theo mép tờ vé. Miết đi miết lại đến khi đầu ngón tay nóng rát. Lồng ngực cô như có ai nhét một tảng đá tảng vào giữa. Hơi thở hắt ra nghèn nghẹn, đứt quãng.

Đáng lẽ cô phải thấy nhẹ nhõm. Tấm vé này là cái phao cứu sinh kéo cả gia đình cô ra khỏi cái khó khăn ở quê. Nó là cái giá cô phải trả để không bao giờ phải nhìn thấy mẹ khóc vụng trộm sau bếp.

Nhưng đứng ở đây, chỉ cách phòng 302 một bức tường mười phân gạch rỗng, hai chân cô nặng như đổ chì.

Ngân ngồi xổm xuống. Cô mở khóa cái vali to nhất. Nhét cuốn hộ chiếu và tấm vé xuống tít dưới đáy, phủ lên trên là những lớp áo len, quần bò dày cộp. Kéo khóa lại. Giấu đi một bí mật cuối cùng. Để ra đi mà không có bất kỳ một sợi dây trói buộc nào.

Tám giờ tối.

Hành lang tầng ba đặc quánh hơi nước từ nồi lẩu Thái. Mùi sa tế cay nồng đánh bạt cái rét căm căm của đêm 23 tháng Chạp.

Ngân bê rổ rau ra, chọn một chỗ ngồi khuất ở góc chiếu, cạnh chị Lan. Tránh xa vị trí trung tâm.

Phía bên kia mâm, An đang ngồi. Cậu ta mặc cái áo phông dài tay sạch sẽ, tóc vuốt gọn gàng. Cái giao diện của một thằng chủ cửa hàng đang ăn nên làm ra. Sự lầm lỳ, khắc khổ của thằng nhóc ngày đầu dọn đến bay sạch. Thay vào đó là sự điềm tĩnh, tự tin và ngạo nghễ của kẻ làm ra tiền.

Mai Anh ngồi sát sạt bên cạnh An. Ả mặc chiếc váy len body màu đỏ, mùi nước hoa đắt tiền lấn át cả mùi khói lẩu.

- Ăn đi ông chủ. Nay ông chủ chi mạnh tay thế này, phải bồi bổ cho lại sức còn cày cuốc.

Mai Anh gắp một con tôm sú to đùng, lột vỏ sẵn, thả tọt vào bát An. Ả ghé sát tai cậu ta thì thầm, cười lúng liếng. Đám đông xung quanh hò reo trêu chọc ầm ĩ.

An không đỏ mặt lúng túng. Cậu ta cười nhếch mép, buông lại một câu cợt nhả xã giao rồi uống cạn chén rượu. Sự phản xạ trơn tru của một thằng đàn ông đã quen với những va chạm đường phố.

Ngân nhìn cảnh đó qua làn khói lẩu mờ mịt.

Nếu là một vài tháng trước, cô sẽ nhíu mày. Sẽ bực tức và cảm thấy khó chịu trong người. Nhưng hôm nay, cô gắp một cọng rau cải cúc, nhai chậm rãi. Vị rau nhạt toẹt.

Cô nhìn Mai Anh. Rực rỡ, sắc sảo, biết cách thao túng đám đông. Ả giống như cái biển hiệu đèn led lấp lánh trước cửa hàng Alo Phụ Kiện. Hợp với An. Hợp với tham vọng của một thằng đang trên đà phóng nhanh về phía trước.

Còn cô, cô chỉ là một ngọn nến sả chanh leo lét trong phòng kín. Cháy hết là tàn.

Cứ để cậu ấy vui vẻ. Cứ để cậu ấy tận hưởng sự tung hô. Bữa tiệc này, suy cho cùng, là sân khấu dành riêng cho cậu.

Nồi lẩu cạn nước. Trò Sự thật hay Thử thách bắt đầu.

Cái vỏ chai rượu quay tít mù trên mặt chiếu. Vòng đi vòng lại, cuối cùng nó chậm dần rồi dừng hẳn. Cổ chai chĩa thẳng vào ngực Ngân.

Mọi âm thanh ồn ào bỗng nhiên chùng xuống.

- Thật. - Ngân đáp nhẹ bẫng.

Chị Lan nheo mắt, ném ra một câu hỏi sắc lẹm:
- Khai thật đi, địa điểm táo bạo nhất, kỳ lạ nhất mà em từng... hôn một người khác giới là ở đâu?

Cả xóm trọ nín thở.

Khóe mắt Ngân vô tình lướt qua phía đối diện.

An đang cầm cốc nước. Bàn tay cậu ta khựng lại giữa không trung. Ánh mắt An ghim chặt vào khuôn mặt cô. Không phải cái nhìn cợt nhả ban nãy. Nó là sự căng thẳng, lo lắng, nhưng lẩn khuất bên dưới là một sự mong chờ. Cậu ta đang chờ cô công khai. Chờ cô đóng một cái mộc đỏ lên mối quan hệ này trước mặt tất cả mọi người.

Ký ức về cái chiếu trúc lạnh ngắt, tiếng mưa rào quật trên mái tôn, và hơi ấm từ lồng ngực An dội thẳng vào não Ngân.

Cô muốn gào lên. Cô muốn nói toạc ra rằng người đàn ông đầu tiên và duy nhất của cô đang ngồi ngay trước mặt. Cô muốn đánh dấu chủ quyền, đập tan cái nụ cười lả lơi của Mai Anh.

Răng cô cắn chặt vào môi dưới.

Nhưng nếu nói ra, mọi thứ sẽ sụp đổ. Khi mà mối quan hệ giữa An và Ngân được nhiều người biết thì việc mà chia ly sẽ càng kéo thêm nhiều rắc rối và hệ luỵ phía sau.

Ngân nới lỏng khớp hàm. Cô cúi mặt, giả vờ bối rối gãi nhẹ mép chiếu.

- Ở... trong một căn phòng bị dột nước mưa ạ.

Giọng cô lí nhí.

Không chỉ đích danh. Không xướng tên ai. Một lối thoát hiểm hoàn hảo được mở ra cho cả hai đứa.

Đám đông ồ lên ầm ĩ. Thằng Khánh chớp thời cơ, nhảy vào bóc phốt dự đoán, chỉ thẳng mặt An. Cả xóm trọ cười nghiêng ngả.

Chị Hoa cầm chai rượu, rót đầy hai bát.

- Uống đi! Phạt! Phạt cả đôi vì tội giấu diếm anh em!

Ngân cầm cốc nước ngọt lên. An cầm bát rượu. Ngân coi đây chỉ là hành động hưởng ứng cuộc vui của đám đông, chứ không phải lời thú nhận.

Hai đứa vươn tay. Cạnh thủy tinh và nhựa chạm vào nhau giữa không trung.

Cạch.

Một âm thanh khô khốc.

Xuyên qua hơi nóng hầm hập của mâm cỗ tàn, Ngân nhìn thẳng vào mắt An.

Đôi mắt cậu ta sáng rực. Một sự đắc thắng ngầm, pha lẫn chút hối lỗi. Cậu ta đang cười. An nghĩ rằng cú chạm ly này là một lá cờ trắng. Là sự đình chiến sau vụ cãi vã. Cậu ta đinh ninh rằng, chỉ cần qua cái Tết này, khi cậu ta từ quê lên, mọi thứ sẽ được hàn gắn. Cậu ta sẽ lại dùng sự vững chãi của mình để dọn dẹp mớ hỗn độn cảm xúc này.

Ngân không chớp mắt. Hơi nước từ nồi lẩu xông lên làm mắt cô cay xè, ầng ậng nước. Nhưng cô gồng cứng cơ mặt, không để một giọt nào trào ra ngoài.

Cô hớp một ngụm nước ngọt. Nước có ga trôi qua thực quản, lạnh ngắt, cào rát cổ họng.

"Uống đi An. Cứ tin rằng ngày mai vẫn còn. Về quê ăn Tết cho ngon, ngủ một giấc thật sâu sau một thời gian dài cày cuốc đến kiệt sức. Cậu đang bay cao lắm, đừng để sự ra đi của tớ làm gãy cánh. Tớ xin lỗi vì đã hứa nấu cơm cho cậu, nhưng tớ không đợi cậu giàu lên được." - Dòng cảm xúc chạy dài trong tâm trí Ngân.

Cuộc nhậu tàn. Mọi người giải tán.

Mười một giờ rưỡi đêm.

Hành lang trở lại với sự tĩnh lặng đặc quánh. Mùi rượu và khói thuốc vẫn còn lẩn khuất.

Ngân bước vào phòng 304. Đóng cửa lại.

Căn phòng trống trơn. Không còn sách vở. Không còn quần áo. Chiếc vali to sụ nằm im lìm ở góc nhà.

Cô bước tới bức tường vôi vàng ố phía bên phải. Bức tường ở giữa đang ngăn cách 2 căn phòng. Phía sau nó là phòng 302.

Ngân áp phẳng lòng bàn tay lên bề mặt vữa lạnh toát.

Giờ này, chắc An đã ngủ say. Cậu ta hẳn đang nằm trên nệm, thở đều đặn, yên tâm với cái suy nghĩ rằng mâu thuẫn đã được giải quyết êm xuôi.

Bàn tay Ngân vuốt nhẹ theo một đường nứt nhỏ trên tường.

Khoảng cách hiện tại chỉ là khoảng cách giữa hai căn phòng. Nhưng vài ngày nữa thôi, nó sẽ biến thành bốn nghìn cây số.

Tình yêu này bắt đầu từ một bát cháo tía tô nóng rẫy, và kết thúc bằng một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Không có cãi vã, không có níu kéo, không có một giọt nước mắt nào được rơi xuống sàn nhà.

Ngân thu tay về. Tắt công tắc đèn.

Cạch.

Bóng tối nuốt chửng căn phòng. Hai đường thẳng đã từng cắt nhau một lần ở cái trạm dừng chân ẩm thấp này, giờ chính thức rẽ sang hai hướng, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Ngoại truyện Đặng Thu Ngân - Chương 6: Chuyến bay 1 chiều

Sáng 28 Tết.

Cái ngõ 165 Cầu Giấy vắng ngắt. Không còn tiếng bát đũa khua lanh canh, đéo còn tiếng xe máy nẹt pô hay tiếng bà Hồng the thé đòi tiền rác. Đám sinh viên và người lao động đã rút sạch về quê. Khu trọ chìm vào một sự tĩnh lặng đặc quánh, lạnh buốt.

Phòng 304.

Ngân kéo khóa chiếc vali vải dù. Tiếng răng cưa rít vào nhau sột soạt, khô khốc.

Cô cầm cái chổi, quét đi quét lại nền gạch men. Những hạt bụi cuối cùng, vài sợi tóc rụng được gom sạch vào mo rác. Nước lau nhà pha loãng hắt xuống. Mùi sả chanh quen thuộc đã bay sạch bách từ mấy hôm trước, giờ chỉ còn lại cái mùi ngai ngái của gạch ẩm và nước máy. Căn phòng trống hoác, lạnh lẽo y hệt cái ngày đầu tiên cô xách đồ đến.

Ngân xách vali ra sát mép cửa.

Cô dừng lại. Quay lưng nhìn vào góc phòng.

Cái giá sách đóng bằng gỗ cốp pha công trường nằm chỏng chơ ở đó. Khung gỗ sần sùi, loang lổ vài vệt sơn cũ. Món đồ An tự tay mang sang, tự tay lấy giấy nhám đánh cho bớt dằm để cô xếp sách vở.

Ngân bước tới. Bàn tay nhỏ bé vươn ra, miết dọc theo mép gỗ thô ráp.

Hơi lạnh của gỗ truyền vào đầu ngón tay. Lồng ngực cô tự nhiên quặn lên một nhịp. Cô nhắm mắt lại. Cái mùi mồ hôi chua nồng, mùi nhựa thông hàn mạch và cái lưng rộng ướt đẫm của thằng con trai đó dội thẳng vào não.

Đôi vai Ngân run lên.

Cô không gồng nữa. Cô gục trán vào cạnh giá sách. Hai tay bấu chặt lấy thành gỗ. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, vỡ vụn trong căn phòng trống. Nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch ẩm.

Cô cho phép mình yếu đuối đúng ba phút.

Đúng ba phút sau, Ngân ngẩng đầu lên. Dùng mu bàn tay quệt mạnh hai bên má. Đôi mắt đỏ ngầu nhưng ráo hoảnh.

Cô quay gót, bước ra ngoài.

Cánh cửa gỗ ép đóng sập lại. Tiếng chốt khóa bấm tạch một cái. Dứt khoát. Cắt đứt mọi thứ.

Ngân xách vali bước xuống cầu thang xoắn ốc. Bánh xe nhựa nện xuống bậc sắt kêu lộc cộc.

Dưới khoảng sân hẹp, thằng Khánh đang ngồi xổm hút thuốc. Nó mặc cái quần đùi hoa, áo ba lỗ, phả khói mù mịt lên trời.

Thấy Ngân lếch thếch xách vali to sụ đi xuống, nó không tỏ ra ngạc nhiên. Ánh mắt lõi đời của một thằng cày thuê quét qua cái vali, rồi dừng lại ở khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

- Dọn đi hẳn à? Rồi thằng An thì sao?

Khánh rít một hơi thuốc, nhả khói, giọng nhẹ tênh nhưng đâm thẳng vào tim đen.

Ngân không giải thích. Cô thả tay kéo vali, bước tới trước mặt Khánh. Thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc chìa khóa phòng.

- Trả bà Hồng giúp tớ.

Cô đặt chiếc chìa khóa lên cái ghế nhựa cạnh Khánh.

- Khánh này... - Ngân hắng giọng, cố ép cho âm thanh không bị run. - Nhờ Khánh để mắt đến An. Cậu ấy đôi lúc bốc đồng, làm ăn liều lĩnh. Đừng để cậu ấy dính vào pháp luật.

Khánh ngừng hút thuốc.

- Và... - Ngân cắn nhẹ môi dưới. - Ra Tết, nếu cậu ấy hỏi, Khánh cứ bảo không biết gì nhé. Đừng nói gì thêm.

Thằng Khánh nhìn chằm chằm vào mắt Ngân. Nó vứt điếu thuốc đang cháy dở xuống nền xi măng, lấy mũi dép tổ ong di nát. Nó nhận ra cái quyết tâm sắt đá, lạnh ngắt đằng sau cái vẻ ngoài ngoan hiền của con bé này.

- Được. Đi mạnh giỏi. - Khánh gật đầu, cộc lốc.

Một sự tôn trọng ngầm giữa những kẻ lăn lộn. Ngân kéo vali bước ra khỏi cổng sắt.

Mùng 6 Tết.

Sảnh bay quốc tế sân bay Nội Bài ồn ào, hỗn tạp. Từng đám người đứng vây quanh nhau. Tiếng khóc lóc, tiếng dặn dò, tiếng ôm hôn chia tay vang lên khắp nơi.

Ngân đứng một mình ở góc cột bê tông. Xung quanh cô không có ai tiễn. Vali đã ký gửi. Lưng cô đeo một chiếc balo nhỏ.

Cô cầm điện thoại trên tay. Mở ứng dụng tin nhắn.

Khung chat của An hiện lên. Giờ này chắc cậu ấy đang ở quê Hà Tĩnh, tụ tập bạn bè hoặc đang ngủ vùi sau mấy ngày Tết.

Ngón tay Ngân chạm vào bàn phím ảo.

Cô gõ.

An ơi, tớ xin lỗi... Tớ đi Nhật đây... Tớ yêu cậu...

Đoạn văn bản hiện lên trên màn hình. Rõ ràng. Đau đớn.

Nhưng ngón tay cái của cô khựng lại ngay trên nút gửi.

Nếu gửi đi, An sẽ phát điên. Cậu ấy sẽ gọi lại. Sẽ chất vấn. Sẽ mang theo sự áy náy, sự thương hại và cả sự thù hận. An đang bay lên. Cậu ấy cần một cái đầu lạnh để xây dựng cửa hàng, để mở rộng cơ ngơi. Cô không thể ném cho cậu ấy một cục tạ tâm lý để cản bước chân.

Sự tử tế cuối cùng là phải đóng vai một kẻ vô tình tuyệt đối.

Ngân ấn nút xóa. Xóa sạch sành sanh dòng chữ dài dằng dặc.

Khung chat trống trơn.

Cô gõ vỏn vẹn vài câu hỏi vu vơ.

Và "Tạm biệt".

Bấm gửi.

Ngay khi màn hình hiện chữ Đã nhận, hai bàn tay Ngân run lẩy bẩy. Cô bấm vào biểu tượng tùy chọn góc phải.

Chặn người dùng.

Xác nhận.

Màn hình giật một cái. Khung chat biến mất. Mọi luồng liên lạc, mọi cuộc gọi, mọi lối thoát bị đổ bê tông lấp kín.

Một giọt nước nóng hổi rơi bộp xuống màn hình điện thoại đen ngòm. Vỡ tan.

Ngân lấy ống tay áo quệt mạnh qua mắt. Bấm nút nguồn tắt máy. Đút điện thoại vào túi áo khoác.

Cô ngẩng cao đầu, kéo thẳng quai balo, bước thẳng về phía cổng an ninh soi chiếu. Không một lần ngoái đầu nhìn lại.

***

Hai tháng sau. Tỉnh Chiba, Nhật Bản.

Ba giờ sáng.

Gió rít từng hồi qua những dãy nhà xưởng lợp tôn. Nhiệt độ ngoài trời âm hai độ. Bầu trời xám xịt, tuyết rơi lả tả, phủ một lớp bùn nhão nhoẹt, bẩn thỉu lên mặt đường nhựa.

Ngân bước ra khỏi xưởng chế biến thực phẩm.

Cô mặc bộ đồng phục bảo hộ lao động to sụ, trùm kín từ đầu đến chân. Cái mùi cá sống tanh tưởi bám chặt vào từng thớ vải, ám vào cả lỗ chân lông.

Cô lầm lũi bước đi dưới trời tuyết. Đôi bàn tay thò ra khỏi ống tay áo. Không còn là đôi bàn tay mềm mại lật từng trang giáo trình Ngoại Thương. Các khớp ngón tay sưng vù, tấy đỏ. Lớp da bong tróc, nứt nẻ vì ngâm nước đá lạnh và hóa chất suốt mười hai tiếng đồng hồ. Đau nhức nhối đến tận xương.

Về đến khu trọ chật hẹp.

Căn phòng trải chiếu tatami lạnh lẽo. Vách tường mỏng dính, nghe rõ cả tiếng cựa mình của người phòng bên.

Ngân cắm ấm siêu tốc. Bóc nắp một hộp mì mua ở cửa hàng tiện lợi. Nước sôi rót vào. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.

Mùi gia vị bột nêm công nghiệp xộc thẳng vào mũi.

Dạ dày cô co thắt. Cái mùi này không giống mùi đồ ăn ở cái phòng 304 chật chội.

Ngân ôm hộp mì nóng vào hai lòng bàn tay đang sưng tấy để sưởi ấm.

Cô nhắm mắt lại. Trong cái lạnh thấu xương của xứ người, cô nhớ quay quắt cái hơi ấm hầm hập từ lồng ngực rộng của thằng con trai nằm trên chiếu trúc. Nhớ bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc cô trong tiếng mưa đập trên mái tôn.

Hôm qua, cô vừa chuyển một khoản tiền lớn về nhà. Bố cô đã im lặng. Món nợ ở quê đang vơi đi. Cô đã mua được sự bình yên cho mẹ. Cô đã làm tròn trách nhiệm của một đứa con, đã tự tay cắt đứt cái gốc rễ nghèo hèn.

Nhưng ngồi đây, giữa lúc ba giờ sáng, húp ngụm nước mì nhạt toẹt, sự cô đơn gặm nhấm tận xương tủy cô.

Ngân nhìn ra ngoài ô cửa kính chống bão. Tuyết vẫn rơi đều đặn xuống màn đêm xám xịt.

Nếu ngày đó cô đủ can đảm nắm tay An, cùng cậu ấy vượt qua cái nghèo, liệu bây giờ cô có đang mỉm cười trong một căn phòng nào đó tốt hơn không?

Không có ai trả lời cô.

Chỉ có tiếng gió rít gào quật vào những ô cửa của nước Nhật xa xôi. Sự lựa chọn nào cũng có cái giá của nó, và Ngân đang cắn răng trả cái giá đó bằng toàn bộ những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất của đời mình.
 

mr alone

Yếu sinh lý
Ngoại truyện Đặng Thu Ngân - Chương 6: Chuyến bay 1 chiều

Sáng 28 Tết.

Cái ngõ 165 Cầu Giấy vắng ngắt. Không còn tiếng bát đũa khua lanh canh, đéo còn tiếng xe máy nẹt pô hay tiếng bà Hồng the thé đòi tiền rác. Đám sinh viên và người lao động đã rút sạch về quê. Khu trọ chìm vào một sự tĩnh lặng đặc quánh, lạnh buốt.

Phòng 304.

Ngân kéo khóa chiếc vali vải dù. Tiếng răng cưa rít vào nhau sột soạt, khô khốc.

Cô cầm cái chổi, quét đi quét lại nền gạch men. Những hạt bụi cuối cùng, vài sợi tóc rụng được gom sạch vào mo rác. Nước lau nhà pha loãng hắt xuống. Mùi sả chanh quen thuộc đã bay sạch bách từ mấy hôm trước, giờ chỉ còn lại cái mùi ngai ngái của gạch ẩm và nước máy. Căn phòng trống hoác, lạnh lẽo y hệt cái ngày đầu tiên cô xách đồ đến.

Ngân xách vali ra sát mép cửa.

Cô dừng lại. Quay lưng nhìn vào góc phòng.

Cái giá sách đóng bằng gỗ cốp pha công trường nằm chỏng chơ ở đó. Khung gỗ sần sùi, loang lổ vài vệt sơn cũ. Món đồ An tự tay mang sang, tự tay lấy giấy nhám đánh cho bớt dằm để cô xếp sách vở.

Ngân bước tới. Bàn tay nhỏ bé vươn ra, miết dọc theo mép gỗ thô ráp.

Hơi lạnh của gỗ truyền vào đầu ngón tay. Lồng ngực cô tự nhiên quặn lên một nhịp. Cô nhắm mắt lại. Cái mùi mồ hôi chua nồng, mùi nhựa thông hàn mạch và cái lưng rộng ướt đẫm của thằng con trai đó dội thẳng vào não.

Đôi vai Ngân run lên.

Cô không gồng nữa. Cô gục trán vào cạnh giá sách. Hai tay bấu chặt lấy thành gỗ. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, vỡ vụn trong căn phòng trống. Nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch ẩm.

Cô cho phép mình yếu đuối đúng ba phút.

Đúng ba phút sau, Ngân ngẩng đầu lên. Dùng mu bàn tay quệt mạnh hai bên má. Đôi mắt đỏ ngầu nhưng ráo hoảnh.

Cô quay gót, bước ra ngoài.

Cánh cửa gỗ ép đóng sập lại. Tiếng chốt khóa bấm tạch một cái. Dứt khoát. Cắt đứt mọi thứ.

Ngân xách vali bước xuống cầu thang xoắn ốc. Bánh xe nhựa nện xuống bậc sắt kêu lộc cộc.

Dưới khoảng sân hẹp, thằng Khánh đang ngồi xổm hút thuốc. Nó mặc cái quần đùi hoa, áo ba lỗ, phả khói mù mịt lên trời.

Thấy Ngân lếch thếch xách vali to sụ đi xuống, nó không tỏ ra ngạc nhiên. Ánh mắt lõi đời của một thằng cày thuê quét qua cái vali, rồi dừng lại ở khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

- Dọn đi hẳn à? Rồi thằng An thì sao?

Khánh rít một hơi thuốc, nhả khói, giọng nhẹ tênh nhưng đâm thẳng vào tim đen.

Ngân không giải thích. Cô thả tay kéo vali, bước tới trước mặt Khánh. Thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc chìa khóa phòng.

- Trả bà Hồng giúp tớ.

Cô đặt chiếc chìa khóa lên cái ghế nhựa cạnh Khánh.

- Khánh này... - Ngân hắng giọng, cố ép cho âm thanh không bị run. - Nhờ Khánh để mắt đến An. Cậu ấy đôi lúc bốc đồng, làm ăn liều lĩnh. Đừng để cậu ấy dính vào pháp luật.

Khánh ngừng hút thuốc.

- Và... - Ngân cắn nhẹ môi dưới. - Ra Tết, nếu cậu ấy hỏi, Khánh cứ bảo không biết gì nhé. Đừng nói gì thêm.

Thằng Khánh nhìn chằm chằm vào mắt Ngân. Nó vứt điếu thuốc đang cháy dở xuống nền xi măng, lấy mũi dép tổ ong di nát. Nó nhận ra cái quyết tâm sắt đá, lạnh ngắt đằng sau cái vẻ ngoài ngoan hiền của con bé này.

- Được. Đi mạnh giỏi. - Khánh gật đầu, cộc lốc.

Một sự tôn trọng ngầm giữa những kẻ lăn lộn. Ngân kéo vali bước ra khỏi cổng sắt.

Mùng 6 Tết.

Sảnh bay quốc tế sân bay Nội Bài ồn ào, hỗn tạp. Từng đám người đứng vây quanh nhau. Tiếng khóc lóc, tiếng dặn dò, tiếng ôm hôn chia tay vang lên khắp nơi.

Ngân đứng một mình ở góc cột bê tông. Xung quanh cô không có ai tiễn. Vali đã ký gửi. Lưng cô đeo một chiếc balo nhỏ.

Cô cầm điện thoại trên tay. Mở ứng dụng tin nhắn.

Khung chat của An hiện lên. Giờ này chắc cậu ấy đang ở quê Hà Tĩnh, tụ tập bạn bè hoặc đang ngủ vùi sau mấy ngày Tết.

Ngón tay Ngân chạm vào bàn phím ảo.

Cô gõ.

An ơi, tớ xin lỗi... Tớ đi Nhật đây... Tớ yêu cậu...

Đoạn văn bản hiện lên trên màn hình. Rõ ràng. Đau đớn.

Nhưng ngón tay cái của cô khựng lại ngay trên nút gửi.

Nếu gửi đi, An sẽ phát điên. Cậu ấy sẽ gọi lại. Sẽ chất vấn. Sẽ mang theo sự áy náy, sự thương hại và cả sự thù hận. An đang bay lên. Cậu ấy cần một cái đầu lạnh để xây dựng cửa hàng, để mở rộng cơ ngơi. Cô không thể ném cho cậu ấy một cục tạ tâm lý để cản bước chân.

Sự tử tế cuối cùng là phải đóng vai một kẻ vô tình tuyệt đối.

Ngân ấn nút xóa. Xóa sạch sành sanh dòng chữ dài dằng dặc.

Khung chat trống trơn.

Cô gõ vỏn vẹn vài câu hỏi vu vơ.

Và "Tạm biệt".

Bấm gửi.

Ngay khi màn hình hiện chữ Đã nhận, hai bàn tay Ngân run lẩy bẩy. Cô bấm vào biểu tượng tùy chọn góc phải.

Chặn người dùng.

Xác nhận.

Màn hình giật một cái. Khung chat biến mất. Mọi luồng liên lạc, mọi cuộc gọi, mọi lối thoát bị đổ bê tông lấp kín.

Một giọt nước nóng hổi rơi bộp xuống màn hình điện thoại đen ngòm. Vỡ tan.

Ngân lấy ống tay áo quệt mạnh qua mắt. Bấm nút nguồn tắt máy. Đút điện thoại vào túi áo khoác.

Cô ngẩng cao đầu, kéo thẳng quai balo, bước thẳng về phía cổng an ninh soi chiếu. Không một lần ngoái đầu nhìn lại.

***

Hai tháng sau. Tỉnh Chiba, Nhật Bản.

Ba giờ sáng.

Gió rít từng hồi qua những dãy nhà xưởng lợp tôn. Nhiệt độ ngoài trời âm hai độ. Bầu trời xám xịt, tuyết rơi lả tả, phủ một lớp bùn nhão nhoẹt, bẩn thỉu lên mặt đường nhựa.

Ngân bước ra khỏi xưởng chế biến thực phẩm.

Cô mặc bộ đồng phục bảo hộ lao động to sụ, trùm kín từ đầu đến chân. Cái mùi cá sống tanh tưởi bám chặt vào từng thớ vải, ám vào cả lỗ chân lông.

Cô lầm lũi bước đi dưới trời tuyết. Đôi bàn tay thò ra khỏi ống tay áo. Không còn là đôi bàn tay mềm mại lật từng trang giáo trình Ngoại Thương. Các khớp ngón tay sưng vù, tấy đỏ. Lớp da bong tróc, nứt nẻ vì ngâm nước đá lạnh và hóa chất suốt mười hai tiếng đồng hồ. Đau nhức nhối đến tận xương.

Về đến khu trọ chật hẹp.

Căn phòng trải chiếu tatami lạnh lẽo. Vách tường mỏng dính, nghe rõ cả tiếng cựa mình của người phòng bên.

Ngân cắm ấm siêu tốc. Bóc nắp một hộp mì mua ở cửa hàng tiện lợi. Nước sôi rót vào. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.

Mùi gia vị bột nêm công nghiệp xộc thẳng vào mũi.

Dạ dày cô co thắt. Cái mùi này không giống mùi đồ ăn ở cái phòng 304 chật chội.

Ngân ôm hộp mì nóng vào hai lòng bàn tay đang sưng tấy để sưởi ấm.

Cô nhắm mắt lại. Trong cái lạnh thấu xương của xứ người, cô nhớ quay quắt cái hơi ấm hầm hập từ lồng ngực rộng của thằng con trai nằm trên chiếu trúc. Nhớ bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc cô trong tiếng mưa đập trên mái tôn.

Hôm qua, cô vừa chuyển một khoản tiền lớn về nhà. Bố cô đã im lặng. Món nợ ở quê đang vơi đi. Cô đã mua được sự bình yên cho mẹ. Cô đã làm tròn trách nhiệm của một đứa con, đã tự tay cắt đứt cái gốc rễ nghèo hèn.

Nhưng ngồi đây, giữa lúc ba giờ sáng, húp ngụm nước mì nhạt toẹt, sự cô đơn gặm nhấm tận xương tủy cô.

Ngân nhìn ra ngoài ô cửa kính chống bão. Tuyết vẫn rơi đều đặn xuống màn đêm xám xịt.

Nếu ngày đó cô đủ can đảm nắm tay An, cùng cậu ấy vượt qua cái nghèo, liệu bây giờ cô có đang mỉm cười trong một căn phòng nào đó tốt hơn không?

Không có ai trả lời cô.

Chỉ có tiếng gió rít gào quật vào những ô cửa của nước Nhật xa xôi. Sự lựa chọn nào cũng có cái giá của nó, và Ngân đang cắn răng trả cái giá đó bằng toàn bộ những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất của đời mình.
dm m viết con ngân nó đúng vs đội đi nhật vcl
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Bữa giờ mấy tml xôn xao nhiều quá. T xin phép thông báo 1 vài vấn đề nhé.
1. Hôm bữa t bảo hết là hết phần 1 (tương đương với năm 1 thôi). Truyện t vẫn tiếp tục viết :v
2. Trong quá trình lục lại ký ức để làm tài nguyên viết truyện thì bất chợt t muốn viết chương ngoại truyện ĐTN này. Và ngoại truyện ĐTN đến đây là hết.
3. Chia sẻ với a e là lục lại ký ức để nhớ là 1 việc mệt vl, vì tự nhiên sẽ động đến những câu chuyện mà bản thân k muốn nhớ đến nữa. Nên a e thông cảm cho t nghỉ vài bữa trước khi quay trở lại mạch truyện chính nhé.
4. A e yêu mến tml An thì đừng ngại đôn lết B I D V 8847773428 cho tác giả nhé. Tml tác giả (là tao) cần gấp một liều vitamin để hồi sinh tâm trạng. T sẽ chăm chỉ viết truyện hay hơn, chất lượng hơn cho chúng mày thẩm. Hứaaaa.

Thế nha chúc a e buổi tối vui vẻ :x
 

y tá nghỉ hưu non

Yếu sinh lý
Bữa giờ mấy tml xôn xao nhiều quá. T xin phép thông báo 1 vài vấn đề nhé.
1. Hôm bữa t bảo hết là hết phần 1 (tương đương với năm 1 thôi). Truyện t vẫn tiếp tục viết :v
2. Trong quá trình lục lại ký ức để làm tài nguyên viết truyện thì bất chợt t muốn viết chương ngoại truyện ĐTN này. Và ngoại truyện ĐTN đến đây là hết.
3. Chia sẻ với a e là lục lại ký ức để nhớ là 1 việc mệt vl, vì tự nhiên sẽ động đến những câu chuyện mà bản thân k muốn nhớ đến nữa. Nên a e thông cảm cho t nghỉ vài bữa trước khi quay trở lại mạch truyện chính nhé.
4. A e yêu mến tml An thì đừng ngại đôn lết B I D V 8847773428 cho tác giả nhé. Tml tác giả (là tao) cần gấp một liều vitamin để hồi sinh tâm trạng. T sẽ chăm chỉ viết truyện hay hơn, chất lượng hơn cho chúng mày thẩm. Hứaaaa.

Thế nha chúc a e buổi tối vui vẻ :x
đấy tao không giám chửi, cũng chỉ cần ngóng tin này của mày thôi, mày cứ nghỉ ngơi đi, nhưng nghỉ chút thôi nhé, mấy hôm nữa giấu vợ tao đôn lết cho mà bú cà phê kaka
 

vietquochua

Yếu sinh lý
Bữa giờ mấy tml xôn xao nhiều quá. T xin phép thông báo 1 vài vấn đề nhé.
1. Hôm bữa t bảo hết là hết phần 1 (tương đương với năm 1 thôi). Truyện t vẫn tiếp tục viết :v
2. Trong quá trình lục lại ký ức để làm tài nguyên viết truyện thì bất chợt t muốn viết chương ngoại truyện ĐTN này. Và ngoại truyện ĐTN đến đây là hết.
3. Chia sẻ với a e là lục lại ký ức để nhớ là 1 việc mệt vl, vì tự nhiên sẽ động đến những câu chuyện mà bản thân k muốn nhớ đến nữa. Nên a e thông cảm cho t nghỉ vài bữa trước khi quay trở lại mạch truyện chính nhé.
4. A e yêu mến tml An thì đừng ngại đôn lết B I D V 8847773428 cho tác giả nhé. Tml tác giả (là tao) cần gấp một liều vitamin để hồi sinh tâm trạng. T sẽ chăm chỉ viết truyện hay hơn, chất lượng hơn cho chúng mày thẩm. Hứaaaa.

Thế nha chúc a e buổi tối vui vẻ :x
Okla. Cảm ơn tk An viết câu chuyện nhé
T gửi cf r nhé. Sớm comback nhé
 

danhhuy0211

Yếu sinh lý
Các bác cho mình hỏi có thể loại truyện nào kể về chuyện mà nó xuyên suốt cuộc đời của một nhân vật như này không nhỉ
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo