[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

ReRach

Yếu sinh lý
Bữa giờ mấy tml xôn xao nhiều quá. T xin phép thông báo 1 vài vấn đề nhé.
1. Hôm bữa t bảo hết là hết phần 1 (tương đương với năm 1 thôi). Truyện t vẫn tiếp tục viết :v
2. Trong quá trình lục lại ký ức để làm tài nguyên viết truyện thì bất chợt t muốn viết chương ngoại truyện ĐTN này. Và ngoại truyện ĐTN đến đây là hết.
3. Chia sẻ với a e là lục lại ký ức để nhớ là 1 việc mệt vl, vì tự nhiên sẽ động đến những câu chuyện mà bản thân k muốn nhớ đến nữa. Nên a e thông cảm cho t nghỉ vài bữa trước khi quay trở lại mạch truyện chính nhé.
4. A e yêu mến tml An thì đừng ngại đôn lết B I D V 8847773428 cho tác giả nhé. Tml tác giả (là tao) cần gấp một liều vitamin để hồi sinh tâm trạng. T sẽ chăm chỉ viết truyện hay hơn, chất lượng hơn cho chúng mày thẩm. Hứaaaa.

Thế nha chúc a e buổi tối vui vẻ :x
Tao thương ngân, đọc câu chuyện của ngân tao đã khóc, 1 thằng nhóc 37t, bước chân ra xã hội năm 18t đã từng chải qua sống chết, tội lỗi, nếm trải rất nhiều nỗi đắng cay, nhưng lại ngồi đây khóc.
khóc vì 1 cô bé tên ngân hoàn toàn xa lạ, trong 1 mẩu chuyện mà chẳng biết có thật hay không.
nghĩ nó cũng hài lắm phải không mày.
Nhưng cô bé ấy giống với người mà tao đã từng yêu say đắm, 1 cô bé đã vượt qua tất cả để vươn mình đứng lên, là người con gái dịu dàng, nhưng rất mạnh mẽ, và là người mà tao đã từng hứa sẽ giành cả cuộc đời này để che chở, chăm sóc , và bảo vệ.
Nhưng rồi.
Không may mắn như ngân.
cô bé ấy đã bỏ lại tất cả, và ra đi trong 1 buổi chiều tháng 6.
Cô bé ấy bỏ lại gia đình, bỏ lại đàn em thơ, bỏ lại cả bạn bè, và bỏ lại Cả tao. Bỏ lại 1 mối tình và 1 người mà suốt cả cuộc đời này có lẽ sẽ không bao giờ có thể quên được cô ấy...
Không may mắn như ngân.
Cô Bé Ấy sẽ Không Bao Giờ Quay Về Được Nữa.
 

mpiu28

Yếu sinh lý

Chương 66: Ra cái vẻ​

Hơi thở của tao dồn dập, phả thẳng vào mặt Mai Anh. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng milimet.

Tao cố gồng lên để trông thật nguy hiểm, thật đói khát. Tao muốn nó sợ, hoặc muốn nó đầu hàng. Tao muốn dùng cái xác thịt này để lấp đầy cái hố sâu hoắm lạnh lẽo trong lòng ngực. Tay tao siết chặt eo nó, móng tay bấu vào lớp áo len dày cộp.

Mai Anh không vùng vẫy. Nó đứng im trong vòng tay tao.

Đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm của nó không hề có chút sợ hãi hay ham muốn nào. Nó nhìn tao chằm chằm. Một cái nhìn soi mói, thấu cáy, như đang nhìn một thằng hề diễn trò trên sân khấu.

- Chị nghĩ em cần phải chạy á? - Tao gằn giọng, cố ép sát người vào nó thêm một chút.

Mai Anh nhếch mép. Nụ cười nửa miệng, pha lẫn sự thương hại và buồn cười.

- Thôi đi ông tướng.

Nó đưa hai tay lên, đặt vào ngực tao. Không phải để ôm, mà để đẩy.

Một cú đẩy dứt khoát. Không quá mạnh, nhưng đủ để tạo ra khoảng cách.

Tao hẫng một bước, chưng hửng. Cái vẻ hung hăng, bất cần đời tao vừa dựng lên bị cú đẩy ấy làm cho nứt toác.

Mai Anh chỉnh lại cái cổ áo lông, vuốt lại mái tóc xoăn. Nó nhìn tao, lắc đầu ngán ngẩm:

- Mắt mày đỏ ngầu lên rồi kìa. Tay thì run như cầy sấy. Tưởng tỏ ra nguy hiểm thế này là ngầu à?

Nó bước tới, dí ngón tay trỏ có bộ móng đính đá nhọn hoắt vào trán tao:

- Nghe này nhóc. Chị mày có lả lơi, có thích đùa thì cũng biết chọn người, chọn lúc. Chứ chị không làm cái thùng rác cho mày xả sự ức chế, hay làm người thay thế cho con bé kia đâu nhé. Định dùng chị để quên sầu à? Tuổi gì.

Câu nói của nó như gáo nước đá tạt thẳng vào mặt tao. Lạnh buốt. Tỉnh người.

Cái vỏ bọc "bad boy" tao cố đắp lên người bỗng nhiên rụng lả tả như vôi vữa tường ẩm. Tao đứng trơ ra giữa cửa hàng, hai tay buông thõng, cảm thấy mình trần trụi và thảm hại kinh khủng.

Tao không phải là thú dữ. Tao chỉ là một con chó bị thương đang cố nhe nanh múa vuốt để che đi vết thương đang rỉ máu.

Mai Anh nhìn cái mặt xẹp lép của tao, thở dài. Nó vơ lấy cái túi xách trên bàn.

- Khóa cửa cuốn vào. Nhanh lên.

- Đi đâu? - Tao hỏi, giọng khàn đặc, mắt nhìn xuống mũi giày.

- Đi ăn. Chị đói rã ruột rồi. Chị mày chỉ ăn nướng, không ăn thịt mày đâu mà sợ. Cất cái bản mặt đưa đám ấy đi, nhìn hãm tài lắm.

***

Quán nầm nướng vỉa hè đường Xuân Thủy khói mù mịt.

Mỡ cháy xèo xèo trên chảo gang bọc giấy bạc. Mùi bơ thực vật quyện với mùi thịt cháy khét lẹt xộc vào mũi. Tiếng bát đũa va chạm, tiếng "dô" ầm ĩ của mấy bàn nhậu xung quanh tạo thành một bức tường âm thanh hỗn độn.

Tao ngồi đối diện Mai Anh.

Trên bàn là một chai rượu Vodka Men to đùng.

Tao rót đầy cốc. Uống cạn. Rót tiếp.

Rượu trôi xuống cổ họng như nuốt than hồng. Nóng rát. Nhưng cái nóng ấy làm tao dễ chịu. Nó đốt cháy cái sự ngượng ngùng lúc nãy ở cửa hàng.

Mai Anh không cản tao. Nó thong thả lật mấy miếng nầm bò trên chảo, thỉnh thoảng nhấp môi một tí rượu vang đỏ nó mang theo (quán vỉa hè nhưng nó vẫn phải uống rượu vang, đúng là đồng bóng).

- Ăn đi. Uống rượu suông thế thủng dạ dày đấy. - Nó gắp một miếng nầm cháy cạnh bỏ vào bát tao.

Tao nhìn miếng thịt dính mỡ bóng loáng. Tao không thấy đói. Tao chỉ thấy đắng.

- Chị Mai Anh này. - Tao gọi, tay xoay xoay cái chén thủy tinh.

- Gì?

- Em tưởng... em tưởng cứ khốn nạn một tí thì sẽ sống dễ hơn.

Tao cười, nụ cười méo xệch. Rượu bắt đầu ngấm, làm cái lưỡi tao mềm ra và cái phanh trong não tao đứt xích.

- Sáng nay em vừa chém đẹp khách. Lỗi lỏng pin, em phán hỏng IC nguồn, lấy 800 nghìn. Nó đưa tiền cho em mà tay nó run, mắt nó rơm rớm. Chắc đấy là tiền ăn cả tháng của nó.

Tao ngửa cổ, dốc cạn chén rượu thứ tư.

- Em cầm 800 nghìn đấy, em thấy mình giỏi vãi lìn. Em thấy mình là bố thiên hạ. Nhưng giờ ngồi đây, em thấy tởm. Tởm chính mình chị ạ.

Nước mắt tao tự nhiên ứa ra. Không phải kiểu khóc tu tu như trẻ con, mà nó cứ chảy tràn ra, nóng hổi, lăn dài xuống má, rơi tõm vào bát rượu.

Tao gục đầu xuống bàn. Cái bàn nhựa dính đầy dầu mỡ lạnh ngắt.

- Em mất Ngân rồi. Nó đi mà không thèm nói với em một câu. Giờ em còn đang đánh mất nốt cả bản thân mình nữa. Em chả biết em đang làm cái quái gì nữa...

Tiếng ồn ào xung quanh dường như lùi xa. Chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của tao và tiếng mỡ sôi xèo xèo trước mặt.

Mai Anh không nói gì. Nó vẫn bình thản nướng thịt.

Nó gắp thêm một miếng thịt bò cuộn nấm kim châm, chấm vào bát sốt me, rồi đưa lên miệng tao.

- Há mồm ra.

Tao ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe. Tao ngoan ngoãn há mồm ăn miếng thịt nó đút.

Mai Anh đặt đũa xuống. Nó nhìn tao, ánh mắt không còn lả lơi cợt nhả nữa. Ánh mắt của một bà chị thực sự.

- Mày trẻ con lắm An ạ.

Nó rót cho tao một chén rượu nữa, nhưng chỉ rót một nửa.

- Thất tình thì cứ nhận là đau, khóc một trận rồi thôi. Cố tỏ ra tàn nhẫn, lạnh lùng làm cái gì cho khổ mình ra? Mày đang mặc cái áo không vừa với mình đấy, người ngoài nhìn vào thấy buồn cười lắm, biết không?

Nó chỉ tay vào ngực tao:

- Cái bản chất của mày là thằng thật thà, cục mịch nhưng tốt tính. Mày diễn vai ác không hợp đâu.

- Nhưng hiền thì bị bắt nạt... - Tao lý nhí phản bác.

- Ai bảo mày hiền là ngu? - Mai Anh cắt ngang. - Còn về vụ kiếm tiền bẩn sáng nay...

Nó nhìn thẳng vào mắt tao, giọng nghiêm túc hẳn:

- Ở cái đất Hà Nội này, khôn lỏi thì sống được ngày một ngày hai thôi em ạ. Chứ không ai sống cả đời, không ai giàu bền vững bằng cái trò chăn gà đấy đâu. Mày chém nó 800 nghìn, mày mất đi cái uy tín, mất đi cái lương tâm để ngủ ngon. Cái giá đấy đắt hay rẻ, tự mày tính được.

Nó nâng ly rượu của nó lên.

- Mày muốn ngóc đầu lên, muốn người ta nể, thì phải giỏi thật sự. Chứ làm mấy cái trò mèo mả gà đồng, người ta khinh cho, rồi lại giống như bọn du côn xó chợ thôi. Mày có muốn thành loại người như thế không?

Tao lắc đầu.

Tao không muốn thành thằng khốn nạn. Tao chỉ muốn thành công. Tao đã nhầm lẫn tai hại giữa hai khái niệm đó.

Mai Anh thở dài, giọng dịu xuống:

- Thôi, uống nốt chén này rồi về. Coi như hôm nay xả xui. Mai mở mắt ra làm người tử tế lại từ đầu. Chị mày vẫn ở đây, thằng Khánh, thằng Long vẫn ở đây. Mày không cô độc đâu mà phải xù lông lên cắn càn.

Tao cầm chén rượu lên. Chạm nhẹ vào ly của nó.

- Cảm ơn chị.

Tao uống cạn. Lần này rượu không còn đắng nữa. Nó trôi xuống bụng, làm ấm lại cái ruột gan đang lạnh lẽo của tao.

Tảng đá đè nặng trong lòng mấy ngày qua, từ lúc Ngân đi, bỗng nhiên được nhấc bỏ.

Mai Anh cười, gắp cho tao miếng ngô chiên.

- Ăn đi. Rồi mai sang cài lại Win cho chị. Máy chị dạo này lag lắm, toàn virus.

Tao gật đầu, lau nước mắt bằng ống tay áo.

- Vâng. Miễn phí trọn đời cho chị.

Đêm Hà Nội về khuya sương xuống lạnh buốt. Nhưng ngồi cạnh bếp than hồng và bà chị "đồng bóng" này, tao thấy mình được cứu rỗi.

Tao không phải là tình nhân của nó. Nó cũng không phải là người yêu của tao. Chúng tao là hai kẻ cô đơn, trôi dạt giữa thành phố này, nương tựa vào nhau bằng một sự thấu hiểu rất đời, rất người.

Về đến nhà, tao gục đầu xuống bàn, cơn say ập đến, kéo tao vào giấc ngủ mệt mỏi nhưng bình yên nhất trong suốt mấy ngày qua.
Đọc mãi không hiểu tâm lý của Mai Anh.
 

Billfashion

Yếu sinh lý
Tao thương ngân, đọc câu chuyện của ngân tao đã khóc, 1 thằng nhóc 37t, bước chân ra xã hội năm 18t đã từng chải qua sống chết, tội lỗi, nếm trải rất nhiều nỗi đắng cay, nhưng lại ngồi đây khóc.
khóc vì 1 cô bé tên ngân hoàn toàn xa lạ, trong 1 mẩu chuyện mà chẳng biết có thật hay không.
nghĩ nó cũng hài lắm phải không mày.
Nhưng cô bé ấy giống với người mà tao đã từng yêu say đắm, 1 cô bé đã vượt qua tất cả để vươn mình đứng lên, là người con gái dịu dàng, nhưng rất mạnh mẽ, và là người mà tao đã từng hứa sẽ giành cả cuộc đời này để che chở, chăm sóc , và bảo vệ.
Nhưng rồi.
Không may mắn như ngân.
cô bé ấy đã bỏ lại tất cả, và ra đi trong 1 buổi chiều tháng 6.
Cô bé ấy bỏ lại gia đình, bỏ lại đàn em thơ, bỏ lại cả bạn bè, và bỏ lại Cả tao. Bỏ lại 1 mối tình và 1 người mà suốt cả cuộc đời này có lẽ sẽ không bao giờ có thể quên được cô ấy...
Không may mắn như ngân.
Cô Bé Ấy sẽ Không Bao Giờ Quay Về Được Nữa
Đọc câu chuyện của m mà buồn thế !
 

mpiu28

Yếu sinh lý
Ngoại truyện Đặng Thu Ngân - Chương 6: Chuyến bay 1 chiều

Sáng 28 Tết.

Cái ngõ 165 Cầu Giấy vắng ngắt. Không còn tiếng bát đũa khua lanh canh, đéo còn tiếng xe máy nẹt pô hay tiếng bà Hồng the thé đòi tiền rác. Đám sinh viên và người lao động đã rút sạch về quê. Khu trọ chìm vào một sự tĩnh lặng đặc quánh, lạnh buốt.

Phòng 304.

Ngân kéo khóa chiếc vali vải dù. Tiếng răng cưa rít vào nhau sột soạt, khô khốc.

Cô cầm cái chổi, quét đi quét lại nền gạch men. Những hạt bụi cuối cùng, vài sợi tóc rụng được gom sạch vào mo rác. Nước lau nhà pha loãng hắt xuống. Mùi sả chanh quen thuộc đã bay sạch bách từ mấy hôm trước, giờ chỉ còn lại cái mùi ngai ngái của gạch ẩm và nước máy. Căn phòng trống hoác, lạnh lẽo y hệt cái ngày đầu tiên cô xách đồ đến.

Ngân xách vali ra sát mép cửa.

Cô dừng lại. Quay lưng nhìn vào góc phòng.

Cái giá sách đóng bằng gỗ cốp pha công trường nằm chỏng chơ ở đó. Khung gỗ sần sùi, loang lổ vài vệt sơn cũ. Món đồ An tự tay mang sang, tự tay lấy giấy nhám đánh cho bớt dằm để cô xếp sách vở.

Ngân bước tới. Bàn tay nhỏ bé vươn ra, miết dọc theo mép gỗ thô ráp.

Hơi lạnh của gỗ truyền vào đầu ngón tay. Lồng ngực cô tự nhiên quặn lên một nhịp. Cô nhắm mắt lại. Cái mùi mồ hôi chua nồng, mùi nhựa thông hàn mạch và cái lưng rộng ướt đẫm của thằng con trai đó dội thẳng vào não.

Đôi vai Ngân run lên.

Cô không gồng nữa. Cô gục trán vào cạnh giá sách. Hai tay bấu chặt lấy thành gỗ. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, vỡ vụn trong căn phòng trống. Nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch ẩm.

Cô cho phép mình yếu đuối đúng ba phút.

Đúng ba phút sau, Ngân ngẩng đầu lên. Dùng mu bàn tay quệt mạnh hai bên má. Đôi mắt đỏ ngầu nhưng ráo hoảnh.

Cô quay gót, bước ra ngoài.

Cánh cửa gỗ ép đóng sập lại. Tiếng chốt khóa bấm tạch một cái. Dứt khoát. Cắt đứt mọi thứ.

Ngân xách vali bước xuống cầu thang xoắn ốc. Bánh xe nhựa nện xuống bậc sắt kêu lộc cộc.

Dưới khoảng sân hẹp, thằng Khánh đang ngồi xổm hút thuốc. Nó mặc cái quần đùi hoa, áo ba lỗ, phả khói mù mịt lên trời.

Thấy Ngân lếch thếch xách vali to sụ đi xuống, nó không tỏ ra ngạc nhiên. Ánh mắt lõi đời của một thằng cày thuê quét qua cái vali, rồi dừng lại ở khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

- Dọn đi hẳn à? Rồi thằng An thì sao?

Khánh rít một hơi thuốc, nhả khói, giọng nhẹ tênh nhưng đâm thẳng vào tim đen.

Ngân không giải thích. Cô thả tay kéo vali, bước tới trước mặt Khánh. Thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc chìa khóa phòng.

- Trả bà Hồng giúp tớ.

Cô đặt chiếc chìa khóa lên cái ghế nhựa cạnh Khánh.

- Khánh này... - Ngân hắng giọng, cố ép cho âm thanh không bị run. - Nhờ Khánh để mắt đến An. Cậu ấy đôi lúc bốc đồng, làm ăn liều lĩnh. Đừng để cậu ấy dính vào pháp luật.

Khánh ngừng hút thuốc.

- Và... - Ngân cắn nhẹ môi dưới. - Ra Tết, nếu cậu ấy hỏi, Khánh cứ bảo không biết gì nhé. Đừng nói gì thêm.

Thằng Khánh nhìn chằm chằm vào mắt Ngân. Nó vứt điếu thuốc đang cháy dở xuống nền xi măng, lấy mũi dép tổ ong di nát. Nó nhận ra cái quyết tâm sắt đá, lạnh ngắt đằng sau cái vẻ ngoài ngoan hiền của con bé này.

- Được. Đi mạnh giỏi. - Khánh gật đầu, cộc lốc.

Một sự tôn trọng ngầm giữa những kẻ lăn lộn. Ngân kéo vali bước ra khỏi cổng sắt.

Mùng 6 Tết.

Sảnh bay quốc tế sân bay Nội Bài ồn ào, hỗn tạp. Từng đám người đứng vây quanh nhau. Tiếng khóc lóc, tiếng dặn dò, tiếng ôm hôn chia tay vang lên khắp nơi.

Ngân đứng một mình ở góc cột bê tông. Xung quanh cô không có ai tiễn. Vali đã ký gửi. Lưng cô đeo một chiếc balo nhỏ.

Cô cầm điện thoại trên tay. Mở ứng dụng tin nhắn.

Khung chat của An hiện lên. Giờ này chắc cậu ấy đang ở quê Hà Tĩnh, tụ tập bạn bè hoặc đang ngủ vùi sau mấy ngày Tết.

Ngón tay Ngân chạm vào bàn phím ảo.

Cô gõ.

An ơi, tớ xin lỗi... Tớ đi Nhật đây... Tớ yêu cậu...

Đoạn văn bản hiện lên trên màn hình. Rõ ràng. Đau đớn.

Nhưng ngón tay cái của cô khựng lại ngay trên nút gửi.

Nếu gửi đi, An sẽ phát điên. Cậu ấy sẽ gọi lại. Sẽ chất vấn. Sẽ mang theo sự áy náy, sự thương hại và cả sự thù hận. An đang bay lên. Cậu ấy cần một cái đầu lạnh để xây dựng cửa hàng, để mở rộng cơ ngơi. Cô không thể ném cho cậu ấy một cục tạ tâm lý để cản bước chân.

Sự tử tế cuối cùng là phải đóng vai một kẻ vô tình tuyệt đối.

Ngân ấn nút xóa. Xóa sạch sành sanh dòng chữ dài dằng dặc.

Khung chat trống trơn.

Cô gõ vỏn vẹn vài câu hỏi vu vơ.

Và "Tạm biệt".

Bấm gửi.

Ngay khi màn hình hiện chữ Đã nhận, hai bàn tay Ngân run lẩy bẩy. Cô bấm vào biểu tượng tùy chọn góc phải.

Chặn người dùng.

Xác nhận.

Màn hình giật một cái. Khung chat biến mất. Mọi luồng liên lạc, mọi cuộc gọi, mọi lối thoát bị đổ bê tông lấp kín.

Một giọt nước nóng hổi rơi bộp xuống màn hình điện thoại đen ngòm. Vỡ tan.

Ngân lấy ống tay áo quệt mạnh qua mắt. Bấm nút nguồn tắt máy. Đút điện thoại vào túi áo khoác.

Cô ngẩng cao đầu, kéo thẳng quai balo, bước thẳng về phía cổng an ninh soi chiếu. Không một lần ngoái đầu nhìn lại.

***

Hai tháng sau. Tỉnh Chiba, Nhật Bản.

Ba giờ sáng.

Gió rít từng hồi qua những dãy nhà xưởng lợp tôn. Nhiệt độ ngoài trời âm hai độ. Bầu trời xám xịt, tuyết rơi lả tả, phủ một lớp bùn nhão nhoẹt, bẩn thỉu lên mặt đường nhựa.

Ngân bước ra khỏi xưởng chế biến thực phẩm.

Cô mặc bộ đồng phục bảo hộ lao động to sụ, trùm kín từ đầu đến chân. Cái mùi cá sống tanh tưởi bám chặt vào từng thớ vải, ám vào cả lỗ chân lông.

Cô lầm lũi bước đi dưới trời tuyết. Đôi bàn tay thò ra khỏi ống tay áo. Không còn là đôi bàn tay mềm mại lật từng trang giáo trình Ngoại Thương. Các khớp ngón tay sưng vù, tấy đỏ. Lớp da bong tróc, nứt nẻ vì ngâm nước đá lạnh và hóa chất suốt mười hai tiếng đồng hồ. Đau nhức nhối đến tận xương.

Về đến khu trọ chật hẹp.

Căn phòng trải chiếu tatami lạnh lẽo. Vách tường mỏng dính, nghe rõ cả tiếng cựa mình của người phòng bên.

Ngân cắm ấm siêu tốc. Bóc nắp một hộp mì mua ở cửa hàng tiện lợi. Nước sôi rót vào. Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.

Mùi gia vị bột nêm công nghiệp xộc thẳng vào mũi.

Dạ dày cô co thắt. Cái mùi này không giống mùi đồ ăn ở cái phòng 304 chật chội.

Ngân ôm hộp mì nóng vào hai lòng bàn tay đang sưng tấy để sưởi ấm.

Cô nhắm mắt lại. Trong cái lạnh thấu xương của xứ người, cô nhớ quay quắt cái hơi ấm hầm hập từ lồng ngực rộng của thằng con trai nằm trên chiếu trúc. Nhớ bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc cô trong tiếng mưa đập trên mái tôn.

Hôm qua, cô vừa chuyển một khoản tiền lớn về nhà. Bố cô đã im lặng. Món nợ ở quê đang vơi đi. Cô đã mua được sự bình yên cho mẹ. Cô đã làm tròn trách nhiệm của một đứa con, đã tự tay cắt đứt cái gốc rễ nghèo hèn.

Nhưng ngồi đây, giữa lúc ba giờ sáng, húp ngụm nước mì nhạt toẹt, sự cô đơn gặm nhấm tận xương tủy cô.

Ngân nhìn ra ngoài ô cửa kính chống bão. Tuyết vẫn rơi đều đặn xuống màn đêm xám xịt.

Nếu ngày đó cô đủ can đảm nắm tay An, cùng cậu ấy vượt qua cái nghèo, liệu bây giờ cô có đang mỉm cười trong một căn phòng nào đó tốt hơn không?

Không có ai trả lời cô.

Chỉ có tiếng gió rít gào quật vào những ô cửa của nước Nhật xa xôi. Sự lựa chọn nào cũng có cái giá của nó, và Ngân đang cắn răng trả cái giá đó bằng toàn bộ những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất của đời mình.
Ngân vẫn để lại cho t một cái gì đấy đọng lại..
 

px150

Thạc sĩ

Chương 26: Trận ốm đầu mùa và cái ôm đầy cảm xúc​

Gió mùa Đông Bắc về lúc ba giờ sáng.

Nó không gõ cửa lịch sự như khách đến chơi nhà. Nó xộc thẳng qua khe cửa sổ gỗ cong vênh, rít lên từng hồi như tiếng còi tàu hỏa hú trong đêm. Cái chốt cửa lỏng lẻo va đập *cạch cạch* vào khung gỗ, nghe như tiếng răng va vào nhau của một thằng nghiện đói thuốc.

Tao nằm co quắp trên cái chiếu trúc lạnh ngắt. Sai lầm lớn nhất đời tao là vẫn nằm chiếu trúc khi tháng Mười đã đi qua được một nửa.

Đêm qua tao cày nốt cái dự án cài phần mềm kế toán lậu cho một công ty tư nhân ở Đống Đa. Hạn chót là sáng nay. Tao đã ngồi lì trước màn hình máy tính suốt 6 tiếng đồng hồ, mắt dán vào những dòng mã hex xanh lè, lưng gù xuống như con tôm luộc.

Lúc xong việc, tao gục xuống ngủ luôn, quên không đắp chăn.

Và giờ thì tao đang trả giá.

Đầu tao nặng như đeo đá tảng. Cổ họng khô khốc, rát như vừa nuốt phải một nắm mạt cưa. Tao cố mở mắt nhưng mí mắt dính chặt vào nhau. Hơi thở nóng hổi phả ra đằng mũi, đối lập hoàn toàn với cái lạnh đang ngấm vào tận xương tủy.

- Dậy! Dậy đi ông nội! Sáng bảnh mắt rồi!

Tiếng thằng Khánh oang oang bên tai. Nó đang lục đục thu dọn đồ nghề. Tiếng kim loại va vào nhau *leng keng*.

- Tao... mệt... - Tao thều thào, giọng khàn đặc không ra hơi.

Khánh quay lại, nhìn tao. Nó đặt tay lên trán tao, rồi rụt lại ngay như chạm phải than hồng.

- Vãi đái. Nóng như cái lò bát quái. Sốt rồi con ạ.

Nó chép miệng, nhìn đồng hồ.

- Tao có kèo sửa server bên Gia Lâm gấp lắm. Khách gọi cháy máy rồi, không đi không được. Kèo này 5 lít, bỏ là phí của giời.

Nó vứt lên bụng tao một vỉ Panadol màu xanh trắng và chai nước lọc.

- Uống hai viên đi rồi ngủ tiếp. Trưa tao về mua cháo cho. Giờ tao phải lượn đây. Tự sinh tự diệt nhé bạn tôi.

Tiếng bước chân nó thình thịch chạy xuống cầu thang. Tiếng xe máy nổ *phành phạch* rồi xa dần.

Căn phòng rơi vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa ...

Tao nằm trơ trọi giữa đống dây điện loằng ngoằng.

Cái cảm giác ốm đau khi ở một mình nó thảm hại kinh khủng. Ở nhà, chỉ cần tao hắt hơi một cái là mẹ đã sờ trán, pha nước chanh, nấu cháo hành. Còn ở đây, tao chỉ là một thằng sinh viên tỉnh lẻ nằm bẹp dí trong cái phòng trọ mười mét vuông, xung quanh là máy móc vô tri.

Tao với tay lấy vỉ thuốc, bóc hai viên, tống vào mồm rồi chiêu ngụm nước lạnh. Nước trôi qua cổ họng đau rát làm tao rùng mình.

Tao kéo cái chăn mỏng lên trùm kín đầu, cố dỗ giấc ngủ quay lại. Nhưng cái đầu đau như búa bổ cứ giật tưng tưng theo nhịp mạch đập.

Trong cơn mê man, tao thấy mình đang chạy. Chạy trên một con đường dài hun hút không có điểm dừng. Phía sau là hạn nộp tiền nhà, là tiếng chửi của bà Hồng, là ánh mắt khinh khỉnh của đám bạn cùng trường. Tao chạy mãi, chạy mãi mà chân cứ nặng trịch như đeo chì.

"Cạch."

Tiếng mở cửa làm tao giật mình, he hé mắt nhìn ra.

Một bóng người nhỏ nhắn bước vào.

Không phải thằng Khánh. Thằng Khánh to xác và ồn ào hơn nhiều.

Người này đi nhẹ, rón rén. Mùi hương sả chanh quen thuộc len lỏi vào khứu giác đang bị tịt của tao.

Ngân.

Nó mặc cái áo len mỏng màu kem, quàng khăn len đỏ. Tóc búi cao. Trên tay nó cầm cái cặp nhiệt độ.

Nó nhìn thấy tao nằm co ro dưới chăn, mặt đỏ gay, liền vội vàng đặt cái cặp nhiệt độ xuống bàn, chạy lại sờ trán tao.

Tay nó mát lạnh. Cái lạnh dễ chịu, mềm mại, khác hẳn cái lạnh buốt giá của cơn gió ngoài kia.

- Trời ơi, nóng thế này! - Ngân kêu lên, giọng đầy lo lắng. - Khánh đâu rồi? Sao để cậu nằm một mình thế này?

- Nó... đi làm... - Tao cố nặn ra từng chữ.

Ngân lắc đầu, mặt cau lại vẻ không hài lòng. Nó không nói gì thêm, xắn tay áo lên, bắt đầu hành động.

Nó chạy về phòng, rồi quay lại với một cái khăn mặt ướt và một cái nồi cơm điện nhỏ xíu.

Nó đắp cái khăn mát lạnh lên trán tao. Cảm giác như được cứu rỗi.

Sau đó, nó cắm nồi cơm điện ở góc phòng. Tiếng lục cục vang lên. Mùi gạo nếp thơm lừng bắt đầu tỏa ra, lấn át cái mùi nhựa cháy và ẩm mốc thường ngày của phòng tao.

Tao nằm im, mắt lim dim nhìn theo bóng lưng nó đi đi lại lại.

Nó lấy trong túi ra một mớ tía tô và hành lá. Tiếng dao thớt băm *cộc cộc* vang lên khe khẽ. Nó làm mọi thứ nhanh thoăn thoắt, gọn gàng, như một bà nội trợ thực thụ chứ không phải cô sinh viên năm nhất.

Hai mươi phút sau.

- Dậy nào. Ăn tí cháo cho lại người.

Ngân đỡ tao ngồi dậy. Đầu tao quay mòng mòng. Tao phải dựa lưng vào tường, thở dốc.

Bát cháo bốc khói nghi ngút đặt trước mặt. Cháo trắng nấu loãng, bên trên phủ đầy tía tô thái nhỏ, hành hoa và mấy lát gừng tươi. Một quả trứng gà ta đập vào giữa, lòng đỏ vàng ươm còn chưa kịp chín hẳn.

- Ăn đi. Nóng đấy, thổi kỹ vào.

Tao cầm cái thìa, tay run run. Xúc một miếng cháo đưa lên miệng.

Vị cay nồng của gừng và tía tô xộc lên mũi. Vị ngọt của gạo, vị béo của trứng.

Nước mắt tao tự nhiên trào ra. Không kìm được.

Nó không phải vì ngon. Mà vì nó giống cháo mẹ nấu quá. Cái vị của sự chăm sóc, của gia đình, thứ mà tao đã thèm khát suốt mấy tháng nay nhưng cứ cố gồng mình lên để chối bỏ.

- Sao thế? Đắng mồm à? - Ngân thấy tao khóc, hoảng hốt hỏi.

Tao lắc đầu, quệt nước mắt bằng mu bàn tay.

- Không. Ngon. Ngon lắm.

Tao ăn ngấu nghiến. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm. Cái áo phông ướt đẫm dính chặt vào lưng.

Ăn xong, tao thấy người nhẹ đi một chút. Cơn sốt có vẻ dịu lại.

Ngân lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho tao. Động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ.

Tao nhìn nó. Khoảng cách gần đến mức tao đếm được cả những sợi lông mi của nó.

- Cảm ơn cậu. - Tao nói, giọng đã bớt khàn hơn. - Không có cậu chắc tớ chết khô ở đây rồi.

- Nói linh tinh. Thanh niên trai tráng ốm vặt tí làm sao mà chết được. - Ngân mắng yêu, thu dọn bát đũa. - Tại cậu tham công tiếc việc quá thôi. Đêm qua tớ thấy đèn phòng cậu sáng đến tận gần sáng.

Nó ngồi xuống mép giường, nhìn tao nghiêm túc:

- An này. Cậu không cần phải cố quá thế đâu.

Câu nói của nó như mũi kim chọc thủng quả bóng căng phồng trong lồng ngực tao.

Tao cúi mặt, nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau.

- Tớ sợ. - Tao thú nhận. Lần đầu tiên tao dám nói ra từ này với một người khác. - Tớ sợ không có tiền. Sợ bị tụt lại. Sợ người ta khinh mình là dân tỉnh lẻ.

- Ai khinh cậu?

- Nhiều. Đám bạn cùng lớp. Thằng Dũng. Hay cả cái thành phố này nữa.

Tao cười chua chát.

- Tớ cứ nghĩ chỉ cần cày cuốc, kiếm thật nhiều tiền, tỏ ra sành sỏi thì sẽ ổn. Nhưng mệt quá Ngân ạ. Nhiều lúc chỉ muốn bỏ hết về quê chăn bò.

Ngân im lặng. Nó không đưa ra mấy lời khuyên sáo rỗng kiểu "cố lên" hay "đừng buồn". Nó chỉ ngồi đó, lắng nghe.

Rồi bất ngờ, tay nó phủ lên tay tao.

Bàn tay nhỏ bé, ấm áp nằm gọn trên bàn tay to bè, thô ráp của tao.

- Cậu không một mình đâu. - Nó nói khẽ. - Ít nhất là ở cái tầng 3 này, cậu còn có tớ, có Khánh. Chúng mình đều là dân tỉnh lẻ, đều đang bơi giữa cái bể này cả thôi.

Tao ngẩng lên nhìn nó. Ánh mắt nó trong veo, kiên định.

Cơn buồn ngủ do thuốc ngấm bắt đầu kéo đến. Mí mắt tao sụp xuống. Tao lả đi, chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

***

Tao tỉnh dậy khi trời đã ngả về chiều.

Căn phòng tối om. Mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng gió vẫn rít từng cơn.

Tao thấy đầu nhẹ bẫng. Cơn sốt đã lui hẳn.

Tao cựa mình, định ngồi dậy thì thấy nặng nặng ở vai.

Ngân.

Nó ngồi dưới đất, đầu tựa vào mép giường, ngay sát vai tao. Nó ngủ gật.

Chắc nó đã ngồi canh chừng tao suốt cả buổi chiều. Quyển sách trên tay nó rơi xuống đất từ lúc nào. Hơi thở nó đều đều, nhẹ nhàng.

Tao nằm im, không dám động đậy sợ làm nó thức giấc.

Nhìn khuôn mặt nó lúc ngủ, tao thấy bình yên lạ lùng. Không phấn son, không gồng mình. Chỉ là một cô gái nhỏ đang mệt mỏi sau khi chăm sóc thằng hàng xóm ốm đau.

Một luồng cảm xúc trào dâng trong lòng tao. Nó không phải là dục vọng trai gái tầm thường. Nó là sự biết ơn, sự trân trọng pha lẫn chút xót xa.

Chúng tao, những đứa trẻ 18, 19 tuổi, bị ném vào cái thành phố rộng lớn này, buộc phải trưởng thành sớm. Buộc phải tự chăm sóc nhau khi bố mẹ ở xa hàng trăm cây số.

Ngân cựa mình, mắt chớp chớp rồi mở ra.

Thấy tao đang nhìn mình chằm chằm, nó giật mình, ngồi thẳng dậy, vuốt lại tóc tai rối bời.

- Ơ... cậu tỉnh rồi à? Mấy giờ rồi nhỉ? Tớ ngủ quên mất.

- 5 giờ rồi. - Tao nói, giọng khàn nhưng ấm. - Sao cậu không về phòng mà ngủ? Ngồi đây đau lưng chết.

- Tớ sợ cậu sốt lại. Với cả... ngồi đây cũng ấm.

Nó cười ngượng nghịu.

Tao chống tay ngồi dậy. Cảm giác sức lực đã hồi phục được bảy phần.

- Ngân này.

- Hả?

Tao không nói gì. Tao nhoài người tới, dang hai tay ra, kéo nó vào lòng.

Một cái ôm.

Chặt và dứt khoát.

Ngân sững người trong giây lát. Người nó cứng lại vì bất ngờ. Nhưng rồi, nó thả lỏng dần.

Nó không đẩy tao ra.

Hai cánh tay nhỏ bé của nó rụt rè vòng qua lưng tao, vỗ nhẹ nhẹ.

Đầu nó tựa vào vai tao. Tao ngửi thấy mùi sả chanh trên tóc nó, trộn lẫn với mùi mồ hôi và mùi thuốc tây trên người tao.

Không ai nói một lời nào.

Chỉ có tiếng gió lùa ngoài cửa sổ và nhịp tim của hai đứa đập cùng một nhịp điệu. Nhịp điệu của sự nương tựa.

Cái ôm này không có màu hồng lãng mạn của phim Hàn Quốc. Nó có màu xám của những ngày đông Hà Nội, màu vàng ố của tường vôi cũ, và cái vị đắng của thuốc Panadol.

Nhưng nó ấm. Ấm hơn bất kỳ cái lò sưởi nào.

- Cảm ơn. - Tao thì thầm vào tóc nó.

- Ừ. Khỏi ốm thì nhớ trả công. - Nó lí nhí trong ngực tao. - Xách nước cho tớ một tuần nhé.

- Một tháng cũng được.

Tao siết chặt vòng tay thêm một chút nữa.

Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc vẫn thổi lạnh buốt. Nhưng trong cái phòng trọ mười mét vuông này, tao biết mình đã tìm thấy một đốm lửa nhỏ. Đủ để sưởi ấm cho cả mùa đông dài đằng đẵng phía trước.

Chúng tao không còn là người dưng nước lã nữa.
Đọc đến trang 4 cuốn vl
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tao thương ngân, đọc câu chuyện của ngân tao đã khóc, 1 thằng nhóc 37t, bước chân ra xã hội năm 18t đã từng chải qua sống chết, tội lỗi, nếm trải rất nhiều nỗi đắng cay, nhưng lại ngồi đây khóc.
khóc vì 1 cô bé tên ngân hoàn toàn xa lạ, trong 1 mẩu chuyện mà chẳng biết có thật hay không.
nghĩ nó cũng hài lắm phải không mày.
Nhưng cô bé ấy giống với người mà tao đã từng yêu say đắm, 1 cô bé đã vượt qua tất cả để vươn mình đứng lên, là người con gái dịu dàng, nhưng rất mạnh mẽ, và là người mà tao đã từng hứa sẽ giành cả cuộc đời này để che chở, chăm sóc , và bảo vệ.
Nhưng rồi.
Không may mắn như ngân.
cô bé ấy đã bỏ lại tất cả, và ra đi trong 1 buổi chiều tháng 6.
Cô bé ấy bỏ lại gia đình, bỏ lại đàn em thơ, bỏ lại cả bạn bè, và bỏ lại Cả tao. Bỏ lại 1 mối tình và 1 người mà suốt cả cuộc đời này có lẽ sẽ không bao giờ có thể quên được cô ấy...
Không may mắn như ngân.
Cô Bé Ấy sẽ Không Bao Giờ Quay Về Được Nữa.
mé, m làm tao thật sự thấy gợn gợn trong lòng đấy. cảm ơn đã đồng cảm với những gì t viết
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo