Chương 147: Mâm cơm ấm - Lời nói lạnh
Mùi sườn sụn ninh nấm hương quyện với mùi thịt rang cháy cạnh tỏa ra ngào ngạt ngay từ lúc tao đẩy cánh cửa bước vào phòng.
Cái không gian bé nhỏ, sạch sẽ. Quần áo treo trên cái sào nhôm ọp ẹp ở góc nhà. Cái bàn gấp sinh viên mở sẵn, đặt trên manh chiếu nhựa.
Vy đang đứng trước cái bếp từ đơn, tay cầm muôi khuấy nồi canh, trên người quàng chiếc tạp dề kẻ sọc. Thấy tiếng lạch cạch đóng cửa, nó quay đầu lại. Khuôn mặt ửng hồng vì hơi nóng từ nồi nước dùng.
- An rửa tay đi rồi ăn cơm. Nay cửa hàng đông khách không?
Nó với tay lấy cốc nước vối đá lạnh để sẵn trên mặt tủ lạnh mini, đưa cho tao.
Tao cầm cốc nước, tu một ngụm dài. Đá lạnh trôi tuột xuống cổ họng, cuốn trôi cái lớp bụi bặm, ngột ngạt của đường xá Hà Nội. Tao tháo cái túi đeo chéo vứt lên giường, ngồi phịch xuống mép nệm.
Nhìn mâm cơm nóng hổi, nhìn cái bóng lưng nhỏ nhắn đang lúi húi múc canh, lồng ngực tao nở ra. Một sự yên bình mà tao nghĩ rất nhiều thằng thèm muốn.
Nhưng ngay khi ánh mắt tao lướt qua mảng tường hơi tróc vôi, lướt qua cái giá để giày dép bằng nhựa ọp ẹp hơi bé nhỏ so với số lượng giày dép của Vy, một cảm giác vướng víu dội lên.
Hôm nay, cái sự bình yên và giản dị này tự nhiên làm tao thấy ngột ngạt.
Trong đầu tao vẫn còn lảng vảng cái không gian sang trọng của quán cafe Pháp cổ mà tao đã đừng bước vào. Vẫn còn văng vẳng cái tiếng lanh canh của bộ ấm tách mạ vàng.
Tao đang kiếm ra tiền. Tao không muốn cái không gian yên bình của tao và người tao yêu nó bị gói gọn trong những phòng trọ đơn sơ như thế này mãi nữa. Sự an phận của cái phòng trọ này giống như một cái lồng chật hẹp, gò ép cái tham vọng đang trương phình lên trong đầu tao.
Ăn uống dọn dẹp xong. Không gian chìm vào bóng tối.
Tiếng quạt treo tường quay rè rè, chém gió phành phạch. Mùi mồ hôi của sự mệt mỏi bị gột sạch, thay vào đó là mùi mồ hôi quyện với mùi sữa tắm dịu nhẹ. Hơi nóng hầm hập tỏa ra từ những động chạm thể xác của 2 con người đang yêu.
Sau những nhịp điệu cuồng nhiệt, vắt kiệt sức lực, nhịp thở của hai đứa dần giãn ra.
Tao nằm nghiêng. Vươn cánh tay phải luồn qua eo Vy, kéo giật nó lùi lại, dán chặt tấm lưng trần của nó vào lồng ngực đang đẫm mồ hôi của tao. Mái tóc đen nhánh sặc mùi bồ kết rủ xuống, cọ vào tao làm tao thấy ngứa ngáy.
Vy nằm ngoan ngoãn, thu người lọt thỏm trong vòng tay tao. Bàn tay nhỏ nhắn của nó đan vào những ngón tay tao một cách yên bình, đặt hờ hững trước bụng.
Một tư thế của sự chiếm hữu tuyệt đối. Tao ôm trọn nó. Cảm giác mình là một thằng đàn ông quyền lực, kiểm soát được mọi thứ trong tay.
Cái tôi bành trướng đến mức cực đại. Tao tì cằm lên vai nó, hít một hơi sâu.
- Vy này. Sắp tới cửa hàng mình sẽ chơi ván lớn.
Tao cất giọng. Trầm đục. Chậm rãi.
- Anh tính rồi. Bán ốp lưng, dán màn hình mãi thì doanh thu kiếm về cũng không có sự phát triển vượt bậc lên được. Bọn anh đang tính toán sẽ đổ vốn mở rộng sang cả mảng thu mua và bán iPhone, iPad cũ. Biên độ lợi nhuận cực khủng. Đây sẽ là cơ hội cực lớn để mình phát triển với kiếm được tiền nhanh hơn.
Tao thao thao bất tuyệt. Vẽ ra một bức tranh rực rỡ, lấp lánh ánh vàng.
- Mình sẽ đập tiền thuê một cái mặt bằng lớn hơn, ốp kính sáng choang. Làm ăn lớn, lợi nhuận cứ thế cấp số nhân lên. Chẳng mấy chốc anh sẽ tìm được một chỗ ở mới rộng rãi thoải mái hơn, đón em về, hai đứa chắc chắn sẽ có 1 không gian sống tốt hơn. Tha hồ cho em thể hiện tài năng nữ công gia chánh và chăm sóc anh.
Tao siết nhẹ vòng tay. Chờ đợi một sự tán thưởng. Chờ đợi nó xoay người lại, đôi mắt to tròn mở to lấp lánh sự ngưỡng mộ dành cho người đàn ông của nó.
Nhưng đé.o.
Cơ thể mềm mại trong vòng tay tao từ từ cứng lại. Những ngón tay đang đan vào tay tao buông thõng ra.
Vy không reo lên. Nó không nói câu nào.
Nó nhích người lên một chút, thoát khỏi cái ôm của tao. Chậm rãi xoay người lại. Dưới ánh sáng lờ mờ, tao thấy đôi lông mày của nó nhíu chặt.
Cái giao diện của một đứa con gái nũng nịu bay sạch bách. Ánh mắt nhạy bén, rạch ròi của một Kế toán trưởng lập tức được kích hoạt.
- Anh lấy đâu ra vốn để làm việc này?
Giọng Vy cất lên. Nhỏ, nhưng lạnh tanh.
- Tiền lãi vài tháng nay anh và mọi người vẫn đang phải xoay vòng để đắp vào lô sạc cáp mới. Hàng trong kho còn tồn một đống chưa thu hồi vốn xong. Anh định lấy tiền ở đâu ra để phát triển thêm cái mảng đấy?
Nó nhìn thẳng vào mắt tao, ném ra những câu hỏi sắc như dao rọc giấy.
- Tại sao phải vội? Mình đang đi rất vững. Ăn chắc mặc bền. Đi chậm mà chắc anh ạ. Nhảy sang sân chơi công nghệ cao, rủi ro cực lớn. Máy dựng, máy lỗi, bảo hành cho khách. Anh đã tính đường lùi chưa mà đòi bung tiền ra?
Cáo nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống gót chân.
Sự kiêu hãnh của tao bị đâm thủng một lỗ to đùng. Tao mong đợi một sự sùng bái, nhưng nhận lại là một bản báo cáo phân tích rủi ro khô khốc.
Tao rút tay về. Chống cùi chỏ, nhổm nửa người dậy. Kéo cái gối nhét ra sau lưng, tựa vào bức tường lạnh ngắt.
- Em lúc nào cũng sợ rủi ro. - Tao gắt lên, giọng bắt đầu bực dọc. - Không liều thì bao giờ mới giàu? Cứ ngồi nhặt nhạnh từng đồng bạc cắc dán màn hình thì bao giờ mới ngóc đầu lên được cho bằng người ta?
Vy ngồi dậy. Nó kéo tấm chăn mỏng che ngang ngực. Đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào tao. Phụ nữ luôn có một cái giác quan thứ sáu cực kỳ nhạy bén. Chúng nó không cần nhìn bằng mắt, chúng nó ngửi thấy mùi bất thường từ những dao động nhỏ nhất.
- Cái em sợ không phải là rủi ro kinh doanh. - Vy nói, từng chữ rành rọt. - Mà em sợ cái thái độ của anh lúc này.
Nó hơi rướn người tới. Ánh mắt ghim chặt vào đáy mắt tao.
- Anh đang vội vã một cách bất thường. Giống như anh đang cố chứng minh điều gì đó. Hoặc đang chạy đua với ai đó. Ai chọc vào lòng tự ái của anh à An?
Tim tao đập hụt một nhịp. Khớp hàm nghiến lại.
Câu nói của nó đâm trúng phóc cái huyệt đạo mà tao đang cố giấu kín. Nó lột trần cái sự thật dơ bẩn rằng tao đang cay cú, đang muốn vùng vẫy thoát khỏi cái hố sâu giai cấp sau khi bị cái sự thật đó đập vào mặt. Tao đang muốn chạy đua với thằng Long, muốn chứng minh với Hạ rằng tao không chỉ là một thằng thợ lôm côm.
Sự nhục nhã bị bóc mẽ biến thành cơn giận dữ mất kiểm soát.
Tao hất tung mép chăn ra. Ngồi phắt dậy.
- Chọc cái nỗi gì mà chọc!
Tao lớn tiếng. Âm thanh oang oang dội vào bốn bức tường chật hẹp.
- Anh muốn cày cuốc, muốn kiếm tiền lo cho tương lai của hai đứa. Em không ủng hộ thì thôi, đừng có ở đó mà bàn lùi! Cái anh cần ở em là sự tin tưởng và ủng hộ, chứ không phải là kéo chân anh lại!
Sự bực tức, cáu bẩn bật ra khỏi miệng. Tàn nhẫn.
Vy sững người.
Khuôn mặt nó dưới ánh sáng lờ mờ cứng đờ lại. Đôi mắt mở to, chớp chớp. Sự nặng lời, cái thái độ hằn học phát ra từ miệng người đàn ông nó vừa trao trọn mọi thứ, đập thẳng vào sự hy sinh, đồng hành từng ngày cho cái cơ ngơi chung của hai đứa.
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng ngột ngạt đến nghẹt thở.
Chỉ có tiếng quạt treo tường vẫn quay đều đặn.
Vy không khóc. Nó không bù lu bù loa, không cãi vã, gào thét như những đứa con gái khác.
Nó từ từ nằm xuống. Kéo tấm chăn lên che kín tận vai.
Nó xoay người. Quay hẳn tấm lưng mỏng manh về phía tao. Bầu không khí trong phòng tụt xuống âm độ. Lạnh lẽo đến rợn người.
- Ok.
Giọng nó vang lên từ trong chăn. Đều đều. Không một gợn cảm xúc.
- Cửa hàng là của bọn anh. Bọn anh có quyền quyết định. Anh muốn làm gì thì làm.
Nó dừng lại một nhịp. Rồi buông một câu chốt hạ sắc như dao lam.
- Nhưng đừng để đến lúc mất trắng rồi mới nhớ đến những đồng bạc cắc mà anh vừa khinh thường. Ngoài ra, còn cái bảng điểm trên trường nữa. Anh đừng nghĩ cứ kiếm ra vài đồng tiền rồi là không cần học.
Từng chữ ném ra nện thẳng vào hộp sọ tao.
Tao ngồi thẫn thờ trên giường. Lưng tựa vào bức tường vôi lạnh ngắt.
Mới nửa tiếng trước, tao ôm nó trong tay, tưởng chừng như đang nắm giữ cả thế giới. Giờ phút này, dù nằm chung trên một cái nệm, khoảng cách giữa hai đứa lại nứt toác ra thành một cái hố sâu không đáy.
Tao nhìn bóng lưng nó cuộn tròn trong chăn.
Chỉ vì cái sĩ diện hão huyền, vì sự cay cú với những kẻ ngoài kia, tao vừa tự tay đâm một nhát chém thẳng vào cái vùng an toàn duy nhất của mình.
Chương 148: Thụt két
Đúng một tuần.
Kể từ cái đêm chiến tranh trong phòng trọ, tao và Vy không nói với nhau câu nào thừa thãi ngoài công việc. Nay là đến buổi chốt sổ sách.
Mười một giờ rưỡi đêm.
Ở phòng làm việc đại bản doanh Bùi Xương Trạch. Chỉ có tao và Vy ngồi với nhau chốt sổ cuối tuần.
Tiếng lạch cạch của bàn phím laptop vang lên đều đặn bỗng nhiên khựng lại một cách đột ngột.
Tao đang lấy cồn lau sạch mấy cái vết keo dính trên panh kẹp, tai vểnh lên.
Vy nhíu mày. Ngón tay nó vuốt ngược lên phần touchpad, kéo bảng tính lùi lại. Nó lật giở mấy tờ hóa đơn bán lẻ kẹp trên kẹp bướm, dò từng dòng. Rồi nó lấy cái cục tiền mặt ra đếm đi đếm lại.
Tiếng những tờ polymer được miết qua đầu ngón tay kêu loẹt xoẹt.
Nó đếm. Xếp lại thành cọc. Rồi đếm lại lần hai. Đến lần thứ ba, động tác tay của nó chậm hẳn lại.
Nó quay sang, hơi nghiêng người về phía tao. Khuỷu tay nó huých nhẹ vào sườn tao.
- Anh.
Giọng nó thì thầm. Rất nhỏ. Đủ để tiếng quạt lấn át hoàn toàn tiếng nói.
Tao dừng tay. Quay sang nhìn nó. Khuôn mặt Vy căng lại, không có một chút giận dỗi nào của cái cuộc chiến tranh lạnh mấy ngày qua. Chỉ có sự nghiêm trọng.
- Sổ sách và tiền mặt bị lệch.
Nó nói, mắt vẫn dán vào cái cọc tiền trên bàn.
- Dòng tiền ra vào em đối chiếu kỹ rồi. Hóa đơn nhập, biên lai xuất, tiền mặt khách trả đều khớp trên file. Không có sai sót ghi chép nào cả. Nhưng quỹ đang bị hụt mất hơn sáu triệu.
Tao sượng trân. Khớp hàm tự động bành ra.
Hơn sáu triệu. Đéo phải vài chục nghìn bán cái kính cường lực bị rơi rớt dưới gầm bàn. Nó bằng tiền vốn nhập cả một thùng cáp sạc.
- Em đếm kỹ chưa? Có kẹp nhầm vào mớ giấy tờ nào không? - Tao hỏi, giọng trầm xuống.
- Đếm ba lần rồi. Quỹ thâm hụt diện rộng, rải rác trong mấy ngày qua chứ không phải bốc một cục.
Vy ngước mắt lên nhìn tao. Hơi thở nó nhẹ bẫng.
- Em sợ... có người đụng vào tiền của cửa hàng rồi.
Máu nóng dồn thẳng lên não tao. Lồng ngực phập phồng. Tao chống hai tay xuống mép bàn, định đứng phắt dậy. Bản năng của một thằng bị moi ruột ngay trong nhà mình gào thét đòi lật tung cái cửa hàng này lên.
Nhưng Vy nhanh hơn. Bàn tay nó vươn ra, tóm chặt lấy cổ tay tao. Những ngón tay nó lạnh toát.
- Bình tĩnh.
Nó kéo nhẹ tao ngồi xuống lại.
Hai đứa chụm đầu vào nhau. Một phiên tòa ngầm được thiết lập ngay sau cái tủ kính.
- Thằng Long thì gạch tên đầu tiên. - Tao hạ giọng, phân tích nhanh. - Nó là cổ đông lớn, thiếu gia đi SH, tiền tiêu vặt của nó khéo còn nhiều hơn cái quỹ này. Nó không rảnh đi móc mấy đồng bạc cắc làm gì cho bẩn tay.
Vy gật đầu đồng ý.
- Tùng thì sao? - Vy hỏi.
- Thằng Tùng là em họ thằng Long. Nó hiền lành, cù lần, nhát như cáy. Anh quát một câu thôi là nó đã rúm người lại rồi ý. Cho kẹo nó cũng không dám thò tay vào hộp tiền đâu.
Nói đến đây, sống lưng tao lạnh ngắt. Sự loại trừ dẫn đến một cái tên duy nhất còn sót lại.
Tao nuốt nước bọt. Cổ họng đắng nghét.
- Đ.c.m... hay thằng Khánh lại ngựa quen đường cũ?
Tao nhìn Vy.
- Đợt trước nó báo nhà vì cá độ bóng đá, vỡ nợ một vố suýt chết. Nhỡ đâu máu chó nổi lên, nó lại thụt két đập vào cờ bạc gỡ gạc?
Nghĩ đến cái cảnh thằng bạn vào sinh ra tử, còng lưng cày cuốc với tao lại đi đâm sau lưng, hai bàn tay tao siết chặt lại thành nắm đấm. Gân xanh nổi lên mu bàn tay. Nếu thật là nó, tao thề tao sẽ đấm vỡ mõm nó rồi tống cổ ra đường.
Vy lắc đầu. Đôi mắt nó tĩnh lặng, soi xét vấn đề bằng cái đầu lạnh của dân kế toán.
- Khoan đã. Dạo này Khánh làm việc rất chăm. Tiền dồn vào cũng trả được kha khá nợ rồi. Em để ý Khánh không có biểu hiện vay mượn thêm hay hoảng loạn kiểu như dân đang bể nợ đâu.
Nó gõ nhẹ ngón trỏ lên cuốn sổ.
- Anh đừng vội bứt dây động rừng. Đổ oan cho người ta, nhất là anh em làm ăn chung, mất tình cảm là không lấy lại được đâu.
- Thế giờ tính sao? - Tao hỏi.
- Điều tra ngầm. Anh thử Khánh trước đi. Khéo léo vào. Nếu không phải Khánh... thì điều tra thử những người còn lại.
Vy chốt hạ. Rõ ràng.
Tao gật đầu. Vuốt mặt một cái. Cái đầu nóng bừng bừng bị ép phải hạ nhiệt. Làm chủ đéo dễ. Phải biết dùng não trước khi dùng tay.
Trưa hôm sau.
Cái nắng dội thẳng xuống vỉa hè Xuân Thủy. Nhựa đường bốc mùi khen khét.
Tao vỗ vai thằng Khánh.
- Ra làm cốc trà đá. Trong này điều hòa khô mũi vãi.
Hai thằng kéo ghế nhựa ngồi quán nước bên đường. Quán trà đá vắng khách.
Tao gọi hai cốc nhân trần đá. Rút bao Thăng Long, châm một điếu rồi ném cả bao sang cho thằng Khánh. Nó thuần thục bắt lấy, rút một điếu kẹp lên môi.
Tao rít một hơi sâu. Nhả khói lên trời. Mắt lơ đãng nhìn dòng xe cộ chạy ngang qua.
- Ngoại hạng Anh đêm qua đá gắt phết nhỉ. - Tao buông một câu bâng quơ, tự nhiên như không. - Đêm qua MU đá tao xem mà tức hộc máu. Ép sân thế đéo nào mà để bị phản công đâm mẹ nó một quả phút chín mươi. Dạo này mày có xem không?
Vừa dứt câu, tao lia mắt nhìn thẳng vào mặt nó. Đéo bỏ sót một cử động nhỏ nào của cơ mặt.
Khánh đang cầm cốc nhân trần, nghe chữ "bóng đá" và "Ngoại hạng Anh", tay nó khựng lại.
Nó không đảo mắt. Không chớp mắt liên tục. Nó vẫy vẫy tay ra đằng trước như đuổi tà. Mặt nó nhăn lại như khỉ ăn gừng, lộ rõ một sự ghê tởm từ tận đáy lòng.
- Khồng! Tao tởn đến già cmnr.
Giọng nó dứt khoát. Trần trụi.
Nó rít một hơi thuốc, nhổ toẹt một bãi bọt xuống rãnh cống.
- Xem xong rồi lại cái quá khứ tội lỗi trỗi dậy, sợ lắm. Giờ tao thấy quả bóng lăn là tao thấy mùi chủ nợ cầm tuýp sắt đứng trước cửa. Mày cũng xem ít thôi, nghiện xong lại làm tí như tao là toang đấy. Tao cày bục mặt trả nợ mãi còn chưa xong, thời gian đâu mà bóng với bánh.
Ánh mắt nó nhìn thẳng vào tao. Sạch sẽ. Không có một chút lấp liếm hay phòng thủ nào. Sự sợ hãi cờ bạc của nó là thật. Nó bị đánh cho tỉnh hẳn rồi.
Tao nâng cốc nhân trần lên uống một ngụm. Nước lạnh trôi xuống dạ dày.
Tao thở phào nhẹ nhõm vì thằng anh em chí cốt của tao không đâm lén tao.
Nhưng cái nhẹ nhõm ấy chỉ tồn tại được đúng ba giây. Một tảng đá tảng khác nặng nề hơn lập tức đè sập xuống lồng ngực.
Nếu không phải Khánh. Thì 100% thủ phạm là Tùng.
Cái thằng em rụt rè, gọi dạ bảo vâng, nhát như cáy, lúc nào cũng cười hiền khô. Thằng nhóc quê mùa mà tao từng tin tưởng giao cho việc chốt tiền lẻ.
Năm giờ rưỡi chiều.
Thằng Khánh chạy ra bến xe Mỹ Đình gửi lô hàng phụ kiện cho khách sỉ ngoại tỉnh.
Trong cửa hàng chỉ còn lại tao và Tùng.
Ngoài đường người ta bắt đầu tan tầm, nhưng tao kéo cửa cuốn xuống quá nửa. Ánh sáng trong tiệm tối đi.
Tao tắt máy khò nhiệt. Bỏ con tuốc nơ vít xuống khay.
Tao đi ra góc quầy nước. Kéo hai cái ghế nhựa đặt đối diện nhau.
- Tùng. Ra đây ngồi.
Giọng tao bằng phẳng. Không gắt gỏng, không quát tháo. Cái âm điệu tĩnh lặng của mặt biển trước khi bão ập tới.
Thằng Tùng đang lau dở cái mặt kính tủ trưng bày. Nghe tao gọi, nó vội vàng vắt cái giẻ lên thành tủ, lạch bạch chạy ra. Nó ngồi xuống cái ghế đối diện tao, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, lưng hơi còng xuống.
- Dạ, anh An gọi gì em đấy? - Nó cười, một nụ cười ngượng nghịu quen thuộc.
Tao vươn tay. Rút điếu thuốc. Không châm lửa. Chỉ kẹp giữa hai ngón tay.
Tao nhìn thẳng vào mắt nó. Một cái nhìn sắc lẹm, áp đảo, lột trần mọi lớp vỏ bọc.
- Tao và Vy kiểm tra sổ sách rồi.
Tao gõ nhẹ đầu lọc điếu thuốc xuống mặt kính bàn. Cạch. Cạch.
- Tiền nong bị thâm hụt. Hơn sáu triệu. Không ai khác ngoài anh em trong nhà.
Không khí trong phòng đông cứng lại. Cái quạt công nghiệp vẫn chạy vù vù nhưng không tản nổi được sự ngột ngạt.
Tao rướn người tới trước một chút.
- Tao hỏi thẳng mày. Có phải mày lấy không? Nói thật thì tao còn coi là anh em.
Đéo có những câu chửi rủa "đ.c.m mày ăn cắp à". Việc dùng não để ép cung nó tàn bạo hơn bạo lực chân tay gấp ngàn lần.
Thằng Tùng giật thót mình. Cả cơ thể nó nảy lên một cái trên ghế nhựa.
Khuôn mặt nó chuyển từ màu đỏ bừng sang trắng bệch, tái mét không còn một giọt máu. Đôi mắt nó đảo điên cuồng, không dám nhìn thẳng vào tao. Hai bàn tay bắt đầu vân vê cái gấu áo phông.
Áp lực vô hình từ sự im lặng và ánh mắt của tao đè nặng lên vai nó, bóp nghẹt đường thở.
Nó gục đầu xuống. Bờ vai gầy guộc run lên bần bật.
- Em... em trót dại. - Giọng nó phát ra từ cổ họng, lí nhí, vỡ vụn. - Em xin lỗi anh... Là em lấy.
Tao kìm cơn bực tức đang chực trào lên muốn tát cho nó một cái lật mặt. Một thằng làm cùng bọn tao từ cái ngày Alo Phụ Kiện mở cửa, mấy anh em coi nó như người thân, không bao giờ chèn ép nó đồng nào, vậy mà nó thụt két của cửa hàng.
- Mày lấy tiền làm gì? - Tao gằn giọng, hơi ngả người ra sau. - Ở nhà có gì khó khăn à? Bố mẹ ốm đau hay làm sao mà mày phải làm cái trò hèn hạ đấy?
Thằng Tùng nghe hỏi lý do, nó bỗng nhiên ngẩng phắt mặt lên.
Khuôn mặt nó đẫm nước mắt, nhưng ánh mắt nó lại lóe lên một thứ ánh sáng cực kỳ dị hợm. Không phải sự hối lỗi tận cùng. Nó là sự cuồng tín.
- Em không mang đi phá phách! - Nó vội vàng biện minh, hai tay khua khoắng trước mặt. - Em dùng để đầu tư. Em đầu tư vào một bên công ty để có thêm thu nhập anh ạ. Có thu nhập một cái em lấy tiền bù vào cho cửa hàng ngay. Em thề. Em xin lỗi anh.
Tao nhíu mày. Đầu tư? Một thằng nhóc chân ướt chân ráo lên Hà Nội làm thuê thì biết cái gì về đầu tư?
- Công ty mẹ nào? Làm cái gì mà đầu với chả tư? Tên gì? - Tao hỏi dồn.
Thằng Tùng nuốt nước bọt. Nó hít một hơi, sống lưng thẳng lên một chút, vẻ mặt đầy tự hào một cách mù quáng.
- Dạ... Tập đoàn kinh doanh Tờ Nú Mờ Ú anh ạ. - Thằng Tùng dõng dạc đọc cái tên.
- Cái gì? Tờ Nú Mờ Ú? - Tao hỏi lại.
- Dạ, dạ, công ty Tờ Nú Mờ Ú anh ạ. Em quen một bà chị, xong bà ấy quý lắm mới giới thiệu em vào công ty, bảo đây là cơ hội ngàn năm có một để đổi đời...