Chương 153: Nhồi sọ tập thể
Ngòi bút kim loại nặng trịch trên tay tao. Bàn tay mềm mại, mát rượi của Mai Ruby đang bao bọc lấy những ngón tay thô ráp của tao, từ từ ép xuống mặt giấy.
Cái không khí mát lạnh của phòng VIP, thứ âm nhạc piano dặt dìu đang bóp nghẹt cái phần lý trí cuối cùng của một thằng con buôn. Tao nhìn chăm chằm vào dòng chữ "Ký và ghi rõ họ tên". Trong đầu tao lúc này chỉ rần rật những cọc tiền xanh lơ trên sân khấu lúc nãy.
Đúng cái tích tắc ngòi bút vừa chạm vào mặt giấy.
Rè... rè... rè...
Cái điện thoại nằm trong túi quần của tao rung lên bần bật. Tiếng chuông mặc định réo lên chát chúa, xé toạc cái không gian tĩnh lặng, sang trọng của khu vực VIP.
Luồng rung vật lý cọ thẳng vào đùi, giật tung hệ thần kinh của tao. Tao khựng lại. Ngòi bút trượt đi một ly, vạch một đường xước mờ trên giấy.
Tao rụt tay về. Thoát khỏi cái chạm của Mai Ruby.
Móc điện thoại ra. Màn hình sáng rực.
Thảo Vy.
Tiếng chuông điện thoại giống hệt một gáo nước đá tạt thẳng vào cái đầu đang sôi sục vì dục vọng và lòng tham của tao. Mọi ảo ảnh về thu nhập thụ động, về những cọc tiền từ đang chạy dọc khăp cơ thể tao tạm thời dừng lại.
Tao nhớ lại cái mâm cơm tối qua. Bát canh cua, đĩa đậu rán. Nhớ lại cái nhíu mày của Vy khi nó gõ từng con số trên file Excel, tra xét từng tờ hóa đơn nhàu nát để tìm ra một triệu ba tiền lệch sổ. Sự chắc chắn, minh bạch và an toàn.
Còn tao ở đây, định ném mười triệu tiền vốn lưu động của cửa hàng vào một cái tờ giấy không có giá trị pháp lý rõ ràng, chỉ vì vài lời rỉ tai của một người đàn bà sặc mùi nước hoa.
Tao hít một hơi thật sâu. Lồng ngực phập phồng.
Tao quăng cây bút kim loại xuống mặt bàn kính. Cạch.
- Xin lỗi. Mình nghe điện thoại chút.
Tao vuốt màn hình, áp điện thoại lên tai.
- Anh nghe đây.
- Anh sắp về chưa? Em đang ngoài chợ, anh có muốn ăn thêm sườn xào chua ngọt không để em mua luôn?
Giọng Vy trong vắt, đều đặn vang lên. Âm thanh của sự sống đời thường, lôi tao tuột về mặt đất.
- Anh đang kẹt tí việc. Mua đi, tầm một tiếng nữa anh về đến nhà.
Tao cúp máy. Đút điện thoại vào túi.
Tao quay sang nhìn Mai Ruby. Cái vẻ mặt lả lơi, quyến rũ của ả hơi cứng lại. Khóe môi ả giật giật, lộ ra một tia sượng trân khi thấy con mồi vùng vẫy thoát khỏi lưỡi câu ngay phút chót. Nhưng ả là dân chăn dắt chuyên nghiệp. Ả lấy lại phong độ cực nhanh.
- Cửa hàng đang có tí việc gấp. - Tao đứng dậy, vươn vai một cái. Giọng tao trở lại đúng cái tông lạnh nhạt, ráo hoảnh như lúc ban đầu. - Để mình suy nghĩ thêm vụ gom vốn rồi báo lại sau nhé. Tiền nong làm ăn không vội được.
Mai Ruby không ép. Ả nở một nụ cười nhẹ nhàng, thu lại tờ đơn đăng ký.
- Không sao anh. Việc lớn thì cần suy nghĩ kỹ. Nếu anh chưa vội về, để Tùng dẫn anh đi tham quan tiếp tổng công ty cho biết quy mô của bọn em.
Ả đứng lên, gật đầu chào rồi quay gót, lướt đi về phía một bàn khách VIP khác. Trả lại sân khấu cho thằng Tùng.
Thằng Tùng cuống cuồng vơ đống giấy tờ nhét vào cặp. Nó kéo tay tao đi dọc theo cái hành lang trải thảm đỏ.
- Anh An đi lối này. Để em cho anh xem cái này, anh mới thấy công ty mình đẳng cấp thế nào.
Nó dẫn tao đến một bức tường dài chạy dọc sảnh chính. Trên tường dán chi chít những bức ảnh khổ lớn.
Bảng Vàng Danh Dự.
Tao đút hai tay vào túi quần, lững thững bước dọc theo bức tường. Những khuôn mặt cười tươi rói đứng tạo dáng bên cạnh những chiếc xe SH, những con Mazda, Mercedes mới cáu cạnh. Vài bức ảnh chụp các đoàn người mặc vest đỏ chót đứng chụp hình ở Thái Lan, ở Dubai. Đứa nào cũng giơ tay hình chữ V.
Thằng Tùng đi bên cạnh, mồm liến thoắng thuyết minh từng nhân vật, từng thu nhập của họ.
Đi qua bức tường, nó lôi tao đến trước một căn phòng vách kính trong suốt. Phòng Giao dịch.
Bên trong, hàng chục người đang đứng xếp hàng. Lác đác vài bà cô trung niên, mấy ông chú mặc áo phông sờn vai, và rất nhiều sinh viên. Sau quầy kính, mấy nhân viên kế toán đang thoăn thoắt đẩy những xấp tiền mặt từ trên bàn vào hộc tủ, đếm tiền liên xoành xoạch.
Âm thanh của giấy polymer cọ vào nhau tạo ra một thứ nhạc điệu gây nghiện. Mùi tiền mới xộc ra cả ngoài hành lang. Lòng tham trong tao lại một lần nữa gợn lên. Cái khao khát được đứng ở vị trí cầm tiền, được nhét những cọc tiền kia vào túi nó vẫn lẩn khuất trong máu của một thằng đi buôn. Tao đứng nhìn trân trân vào cái quang cảnh đấy. Đầu óc tao lại 1 lần nữa mơ hồ.
- Thấy chưa anh? Dòng tiền công ty mình đổ về hàng tỷ mỗi ngày đấy. - Thằng Tùng rỉ tai tao.
Thằng Tùng kéo tao ra một khu vực sảnh lớn phía sau tòa nhà.
Đập vào mắt tao là một cảnh tượng dị hợm vãi lìn.
Gần một trăm con người. Đủ mọi lứa tuổi. Từ mấy thằng nhóc sinh viên mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt, đến mấy bà thím mặc váy hoa xòe. Tất cả đang xếp thành một vòng tròn lớn.
Cái loa kéo ở góc phòng bật max volume. Nhạc nền là bài Đường đến ngày vinh quang được remix lại bằng cái điệu bùm chát chát chúa.
Một gã mặc vest đứng giữa vòng tròn, tay cầm micro, gân cổ gào lên:
- TÔI LÀ AI?!
Cả trăm cái mồm xung quanh đồng loạt há rộng, gào thét đáp trả, âm thanh rung cả kính cửa sổ:
- TÔI LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG! TÔI LÀ TRIỆU PHÚ!
Rồi bọn họ bắt đầu nhảy múa. Một điệu nhảy bầy đàn vô tổ chức. Chúng nó nhún nhảy điên cuồng, ôm vai bá cổ nhau. Những khuôn mặt đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, đôi mắt trợn ngược lên đầy cuồng tín. Chúng nó hú hét, đập tay vào nhau bôm bốp.
Tao lùi lại một bước. Lưng chạm vào vách kính lạnh ngắt.
Da gà trên cánh tay tao nổi lên sần sùi. Một luồng khí lạnh bao lấy toàn bộ cơ thể tao. Cái quần què gì đây?
Sự thực dụng của một thằng quen lăn lộn ngoài ngõ chợ, quen cãi nhau từng đồng nhập hàng làm tao thấy rợn người. Đây đé.o phải là kinh doanh. Đây đé.o phải là bán hàng.
Đây là tẩy não. Một cái trại nhồi sọ tập thể.
Nhìn những con người đang nhảy múa điên dại kia, tao nhận ra một sự thật tàn nhẫn. Bước chân vào cái vòng tròn này, mày không chỉ mất mười triệu, mất hai mươi triệu. Mày sẽ mất mẹ luôn cả cái não. Mày sẽ biến thành một con rối, mở miệng ra là hô hào sáo rỗng, lấy niềm tin từ vũ trụ. Rồi thì tìm đủ mọi cách để gỡ gạc lại cái số tiền mà mày đã cống nạp vào hệ thống.
Thằng Tùng đứng cạnh tao cũng đang nhún nhảy, tay vung vẩy theo nhịp nhạc. Nó quay sang định kéo tay tao vào vòng.
Tao hất mạnh tay nó ra.
- Đủ rồi Tùng.
Giọng tao lạnh tanh, cắt ngang cái sự hưng phấn của nó.
- Tao về đã. Vợ đang gọi.
Không đợi nó trả lời, tao quay lưng sải bước thẳng ra phía sảnh chính.
Tao cần phải thoát khỏi cái không gian bệnh hoạn này ngay lập tức. Tao nhớ cái mùi thịt rang cháy cạnh ở nhà. Tao nhớ cái máy khò nhiệt, cái bàn làm việc lộn xộn nhưng đẻ ra những đồng tiền sạch sẽ của tao.
Ra đến quầy lễ tân bằng đá hoa cương.
Khu vực sảnh lúc này vắng hoe. Đám đông đã bị lùa hết vào các phòng sinh hoạt và hội trường.
Tao tháo cái thẻ VIP lèo loẹt trên cổ xuống. Bước tới quầy.
Nhưng cô lễ tân mặc áo dài đỏ lúc nãy đã biến mất.
Đứng sau quầy bây giờ là một gã đàn ông. Gã mặc cái áo thun đen cộc tay, bó sát lấy lớp cơ bắp cuồn cuộn. Tóc cắt trọc lốc. Khuôn mặt vuông vức, bặm trợn, đầy những vết rỗ.
Tao đặt cái thẻ VIP xuống mặt đá. Cạch.
- Cho em xin lại cái Chứng minh thư. Nguyễn Minh An.
Tao nói, giọng bình thản, không một tia hoảng sợ.
Gã áo đen không thèm nhìn xuống cái thẻ. Gã cầm cái tăm đang xỉa dở trên miệng, gẩy gẩy. Gã hất hàm nhìn tao.
- Bộ phận lễ tân tan ca lúc năm giờ chiều rồi. Khóa tủ bàn giao ca rồi. Mai mời anh quay lại lấy.
Giọng gã ồm ồm, khàn đặc, buông ra một câu ráo hoảnh.
Tao khựng lại. Đôi lông mày nhíu chặt.
Tao đưa mắt nhìn cái đồng hồ treo trên tường. Năm giờ bốn mười lăm phút.
Cái máu điên của một thằng thợ đường phố bốc thẳng lên não. Bắt đầu bộc lộ rồi đấy à?
Đé.o có cái công ty nào tan ca lễ tân mà giữ lại giấy tờ tùy thân của khách. Tao nhận ra ngay lập tức. Đây là một cái bẫy. Chúng nó cố tình giam giấy tờ để ép khách ngày mai phải quay lại, hoặc phải nôn tiền ra chuộc.
Mọi sự lịch sự giả tạo bị tao lột sạch.
Tao giơ tay, đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn đá hoa cương. Chát.
- Anh làm ơn gọi giúp em bạn lễ tân kia để em lấy lại giấy tờ của em.
Tao gằn từng chữ. Âm lượng không lớn nhưng gắt gao.
- Chứng minh thư của em không phải cái mớ rau mà bọn anh thích giữ là giữ!
Tiếng đập bàn của tao dội vào không gian vắng lặng của sảnh chính.
Ngay lập tức, từ phía sau những cây cột trụ lớn bọc gương, ba bốn gã đàn ông lù lù bước ra.
Chúng nó đều mặc vest đen, áo sơ mi trắng không thắt cà vạt. Cái giao diện khoác lên người bộ đồ sang trọng, nhưng cái dáng đi khệnh khạng, ánh mắt gườm gườm và cái mùi khói thuốc nồng nặc thì đéo lẫn đi đâu được. Rặt một lũ giang hồ bảo kê đội lốt nhân viên văn phòng.
Chúng nó lững thững tiến lại gần. Tản ra. Chặn đứng lối ra cửa kính tự động. Vây thành một hình bán nguyệt quanh chỗ tao đứng.
- Tưởng gì, có cái Chứng minh thư ai lấy làm gì mà sợ. Mai rồi quay lại lấy. Đập bàn đập ghế to tiếng ở đây thì giải quyết vấn đề gì.
Một gã mặc vest lên tiếng, tay đút túi quần, miệng nhếch mép cười đểu.
Từ phía sau, thằng Tùng hớt hải chạy tới. Mặt nó tái mét, cắt không còn một giọt máu. Nó thấy cái thế trận đang quây lấy tao, chân tay nó cuống cuồng.
Nó thò tay kéo giật vạt áo sơ mi của tao lùi lại.
- Anh An... thôi anh. - Nó lí nhí, giọng run lẩy bẩy, mồ hôi vã ra trên trán. - Em xin lỗi... lỗi em không nhắc năm giờ bên lễ tân họ nghỉ. Mai anh lên đóng tiền lấy mã rồi lấy lại giấy tờ cũng được mà anh... Đi về thôi anh...
Tao đứng chôn chân tại chỗ. Bàn tay đang đặt trên mặt đá hoa cương từ từ nắm lại thành nắm đấm.
Tao lướt mắt nhìn một vòng những khuôn mặt bặm trợn đang bao vây mình. Nhìn cái sảnh công ty sáng choang đèn chùm pha lê.
Bọn chúng khoác lên mình bộ vest sang trọng, bật nhạc piano êm ái, đứng trên sân khấu nói toàn chuyện tiền tỷ, khát vọng tương lai. Nhưng bản chất, cách hành xử của chúng nó không khác mẹ gì bọn cầm đồ siết nợ ngoài bến xe.
Tao đang đứng giữa một bầy sói đói.
Tao biết rất rõ. Nếu tao cố làm căng ở đây, nếu tao vung tay tung một cú đấm, tao có thể mất mạng hoặc tàn phế trước khi lấy lại được cái mảnh giấy ép plastic kia. Đây là hang ổ của chúng nó.
Cái vòng vây của những gã mặc vest từ từ siết lại hẹp hơn. Không khí lạnh ngắt của điều hòa phả vào gáy tao rợn người.
Thòng lọng đã thít chặt vào cổ. Và trong cái canh bạc lừa lọc này, tao nhận ra mình đã hoàn toàn đánh mất quyền chủ động.
Chương 154: Tham lam
Mọi sự tĩnh lặng giả tạo trong cái sảnh sáng choang này đang bị kéo căng đến mức chực đứt. Vòng vây của mấy gã mặc vest đen từ từ siết lại. Hơi lạnh từ họng điều hòa trên trần nhà phả thẳng xuống gáy tao, buốt rợn người.
Giữa lúc tao đang gồng cứng các bó cơ, chuẩn bị cho kịch bản tồi tệ nhất, thì một âm thanh lanh lảnh vang lên cắt ngang.
- Mọi người ơi! Có chuyện gì ở đây thế này?!
Tiếng guốc gõ lộc cộc vội vã. Mai Ruby lướt ra từ góc hành lang trải thảm đỏ.
Ả bước xộc thẳng vào giữa vòng vây. Đôi mắt sắc lẹm lườm một vòng đám giang hồ đội lốt nhân viên văn phòng.
- Các anh làm cái gì đấy hả? - Ả đổi ngay sang cái tông giọng ngoa ngoắt, quát tháo ầm ĩ. - Anh An là khách VIP của em! Là đối tác cấp cao đang tìm hiểu dự án! Mọi người có hiểu lầm gì ở đây à mà quây khách của em như thế?
Mấy gã mặc vest nhìn nhau. Gã đàn ông đứng sau quầy lễ tân tặc lưỡi, nhổ nốt cái tăm đang ngậm dở xuống sàn, đưa ánh mắt ra hiệu. Vòng vây từ từ tản ra, lùi lại vài bước, trả lại không gian thở cho tao.
Một màn kịch "kẻ đấm người xoa" rẻ rách và cũ rích. Tao diễn cái trò này suốt với thằng Khánh để ép giá khách mua ốp lưng, lạ đéo gì.
Mai Ruby quay ngoắt sang tao. Cái giao diện dữ dằn ban nãy bốc hơi sạch bách, thay vào đó là một khuôn mặt áy náy, mềm mỏng đến tan chảy.
Ả vươn tay, chạm nhẹ vào cánh tay tao. Những ngón tay mát rượi xoa xoa nhè nhẹ lên lớp vải áo sơ mi, như để vuốt ve cái sự căng thẳng.
- Anh An thông cảm cho bọn em. - Ả cất giọng, ngọt xớt. - Bên lễ tân làm việc máy móc quá. Cái Chứng minh thư của anh bị khóa vào hộc tủ an ninh rồi, giờ bạn ấy cầm chìa khóa về, em cũng không tự ý phá tủ lấy ra được.
Ả nhìn thẳng vào mắt tao. Ánh mắt ướt át, chân thành đến mức nếu là một thằng nhóc mười tám tuổi chưa trải sự đời, chắc chắn sẽ tin sái cổ.
- Em lấy danh dự của Quản lý cấp cao ra đảm bảo với anh. Sáng mai, chính tay em sẽ mang Chứng minh thư gửi tận tay anh và tạ lỗi. Được không ạ?
Tao nhìn ả. Nhìn đám áo đen lảng vảng phía sau.
Ở cái thế hạ phong, trong hang ổ của chúng nó, tao đéo có cửa bật. Cố đấm ăn xôi lúc này chỉ có thiệt thân. Tao hít một hơi sâu, nén cái cục tức xuống đáy dạ dày. Mặt tao giãn ra, gật đầu một cái chậm rãi.
- Được. Anh nể em. Sáng mai anh quay lại lấy. Hy vọng là em giữ lời.
Sự nhượng bộ của tao làm không khí chùng xuống. Nhưng tao biết, bọn nó đang đắc ý vì nghĩ đã trói được tao bằng cái giấy tờ tùy thân.
Mai Ruby thở phào. Ả vuốt lại lọn tóc xoăn rơi lòa xòa trước trán.
- Anh làm em thót tim, cứ tưởng có chuyện gì lớn. - Ả mỉm cười lả lơi. - Coi như em chuộc lỗi vụ lúc nãy, em mời anh đi ăn nhẹ cái gì đấy nhé. Tiện anh em mình bàn tiếp công chuyện. Anh An tối nay có bận gì không ạ?
Không đợi tao trả lời, ả hất cằm chỉ ra phía ngoài cửa kính tự động.
- Anh lái xe đèo em nhé, em đi guốc đau chân quá không tự lái được.
Ngoài sảnh, một con SH trắng muốt, bóng loáng đang dựng chễm chệ. Xe của ả.
Não tao nảy số cực nhanh.
Đi xe của ả. Bỏ con Wave của tao lại cái ổ nhền nhện này. Đêm nay chúng nó buồn tay dắt mẹ nó đi đâu đấy thì tao ăn cám. Hoặc từ chối đi cùng ả, lững thững dắt xe ra về rồi bị mấy gã mặc vest kia úp sọt giữa ngã tư vắng nào đó? Rủi ro quá cao.
Tao xoay người. Thò tay vào túi quần, móc chùm chìa khóa con Wave ra.
Tao ném thẳng về phía thằng Tùng đang đứng rúm ró một góc. Cạch. Thằng Tùng giật mình chụp lấy.
- Tùng. Mày lấy xe tao chạy về trước đi. Cất cẩn thận đấy. Mai đi ra cửa hàng trả tao. Xe tao xước một vết tao tính sổ với mày.
Tao gằn giọng, dứt khoát. Rồi tao quay sang Mai Ruby, nhếch mép.
- Ok chắc là đi ăn gì đấy bàn thêm công chuyện cho rõ ràng. Đưa chìa khóa xe em đây anh chở cho.
Vừa bảo vệ được tài sản, vừa mượn cớ đi theo xem rốt cuộc cái mồi câu của con ả này nó thơm đến mức nào mà vẫn tìm đủ mọi cách để chèo kéo tao.
Mai Ruby cười tít mắt, thả chùm chìa khóa có gắn cục bông to đùng vào tay tao.
Hai đứa bước ra ngoài. Gió tối thổi hắt vào mặt.
Tao nổ máy con SH. Ga mượt, máy bốc, êm ru. Khác hẳn cái tiếng lạch bạch rung bần bật của con Wave ghẻ. Tiền nào của nấy.
Mai Ruby ngồi phía sau.
Ả là một con hồ ly tinh đê tiện. Ngay khi xe vừa lăn bánh, ả nhích người lên. Sát rạt. Hai cánh tay trần vòng qua eo tao, ôm hờ. Mỗi lần tao khẽ nhấp phanh, khối thịt mềm mại, nóng hổi của ả lại ép nhẹ vào lưng tao. Từng luồng gió thổi qua mang theo cái mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi, đánh thức cái bản năng giống đực đang ngủ yên. Tao chắc chắn đây là một sự cố tình. Một bài test sức chịu đựng.
Xe dừng lại chờ đèn đỏ ở ngã tư.
Điện thoại trong túi quần tao rung lên một nhịp.
Tao một tay bóp phanh, một tay móc điện thoại ra. Màn hình sáng rực.
Tin nhắn của Vy.
Kèm theo một bức ảnh. Một mâm cơm dọn sẵn trải trên nền gạch hoa sạch bóng. Đĩa sườn xào chua ngọt bóng nhẫy, bát canh rau xanh mướt, mấy quả cà pháo trắng nõn.
Bên dưới là dòng tin nhắn ngắn ngủn:
"Em nấu xong hết rồi. Cơm dọn ra rồi... Anh lại bận không về ăn ạ?"
Lồng ngực tao nhói lên một cái. Khô khốc.
Mâm cơm gia đình ấm áp đang chờ tao ở nhà. Còn tao, tao lại đang chở một người đàn bà sặc mùi nguy hiểm và nhục dục đi ăn tối. Sự đối lập trần trụi cào cấu vào cái ranh giới đạo đức mỏng manh mà tao đang cố bám víu.
Tao suy nghĩ mông lung trong đầu. Ngón tay cái lơ lửng trên bàn phím.
Sự áy náy dâng lên tận cổ. Nhưng tao dứt khoát gạt phăng nó đi. Tao đang bước vào hang cọp, không thể mang theo sự ủy mị.
"Anh bận chút việc đột xuất. Em ăn trước đi."
Bấm gửi.
Tao đút vội điện thoại vào túi. Đèn chuyển xanh. Tao vít ga, con SH lao vút đi, bỏ lại cái sự cắn rứt phía sau lưng.
Điểm đến là một quán chân gà, cánh gà nướng khá sạch sẽ, thoáng mát.
Khói nướng bốc lên thơm nức mũi.
Vừa ngồi xuống bàn, Mai Ruby đưa tay cởi phăng chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, vắt ra sau lưng ghế.
Hõm xương quai xanh cộng thêm cái khe ngực sâu hoắm lấp ló dưới lớp áo đập thẳng vào mắt tao. Khi vươn tay lấy cốc trà đá, ả cố tình để bàn tay mịn màng lướt qua mu bàn tay tao. Sự đụng chạm trơn tuột. Đôi mắt ả ướt át, lúng liếng nhìn tao qua làn khói mờ ảo.
- Em đang tính nói với anh. Một ông chủ có tầm nhìn như anh, vào cái gói mười triệu thì phí quá. - Ả cất giọng, rót mật vào tai. - Gói đấy chỉ dành cho mấy bạn kinh tế có chút eo hẹp, ví dụ như cu Tùng thôi.
Ả gắp một cái cánh gà nướng xém cạnh, bỏ vào bát tao.
- Anh phải vào luôn gói "Ba mã" hoặc "Bảy mã". Ba mươi triệu hoặc bảy mươi triệu.
Con số ném ra nhẹ bẫng như mua mớ rau.
- Lên thẳng chức Trưởng phòng luôn. Lợi nhuận nhân ba, nhân bảy lần. Hệ thống tự chạy. Chỉ cần một tháng là anh thu hồi vốn. Anh làm cùng em, em bảo đảm anh lên như diều gặp gió. Em làm việc trong ngành này lâu rồi, em biết nhìn ra người tài.
Ả vẽ ra một cái bánh khổng lồ, thơm phức mùi bơ sữa.
Ba mươi đến bảy mươi triệu.
Con số làm tao giật mình thon thót. Dục vọng vừa nhen nhóm lập tức lùi lại, nhường chỗ cho cái đầu lạnh của một thằng con buôn quen lê la mua mua bán bán.
Mày định vắt kiệt tao à?
Tao dựa lưng vào cái ghế nhựa. Cầm cốc coca đá lên, xoay xoay những viên đá kêu lanh canh bên trong. Khóe môi tao nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
- Ba mã hay bảy mã cũng được. - Tao nhìn thẳng vào mắt ả, tung một câu móc họng. - Nhưng vốn anh đang kẹt sạch ở kho hàng. Tiền mặt không có sẵn. Hay thế này đi...
Tao hơi nghiêng người tới trước.
- Em làm Quản lý cấp cao, tháng kiếm hai ba trăm triệu chắc tiền mặt không thiếu. Em cho anh vay ba mươi triệu đóng mã trước đi. Em chắc chắn là hệ thống kiếm tiền mạnh mà, tháng sau có hoa hồng thụ động, anh rút ra trả lại em cả gốc lẫn lãi. Em thấy như thế có hợp lý không Mai?
Bắt đúng mạch của chúng nó. Dùng chính cái lý thuyết lợi nhuận chắc thắng của chúng nó để đập lại chúng nó.
Mai Ruby hơi sượng lại. Nụ cười trên môi ả khựng lại đúng nửa giây.
Nhưng ả là một con cáo già điêu luyện. Ả không hề nổi cáu, không hề lúng túng.
Ả đặt ly nước xuống bàn. Chồm người tới trước.
Một tay ả chống cằm, nghiêng đầu nhìn tao vài giây.
Rồi ả đứng dậy. Kéo cái ghế nhựa, vòng sang phía bên cạnh tao, ngồi sát sạt. . 1 tay cầm cốc nước uống 1 ngụm. Tay kia, ả luồn xuống dưới gầm bàn.
Bàn tay ả đặt hẳn lên đùi tao.
Những ngón tay với bộ móng sơn đỏ bắt đầu vuốt ve nhè nhẹ, mơn trớn trên lớp vải quần bò thô ráp. Lực vuốt chậm rãi, miết dần lên phía trên.
Tao cứng đờ người. Hơi thở nghẹn lại.
Mai Ruby thì thầm, giọng khàn đặc, phả một luồng khí nóng rực mang đầy sự khiêu khích qua mặt bàn chật hẹp.
- Nhưng ở Tờ Nú Mờ Ú, luật chơi là phải dùng tiền của chính mình, hoặc do mình tự huy động thì mới có động lực cày cuốc anh ạ. Em đưa anh mượn tiền thì dễ... nhưng em muốn xem bản lĩnh thực sự của một nhà lãnh đạo cơ...
Bàn tay dưới gầm bàn của ả trượt lên cao hơn một chút, lướt qua lướt lại. Ả kề sát mặt vào má tao. Mùi thơm của ả ngập ngụa buồng phổi.
Ả chốt hạ bằng một lời hứa hẹn bán rẻ thân xác, trần trụi và đéo có một chút che đậy nào.
- Anh xoay đủ tiền vào mã bảy mươi triệu đi... Từ mai, em không chỉ dạy anh cách làm giàu nhanh nhất. Đêm nay, hoặc bất cứ đêm nào... anh muốn gì em cũng chiều. Trở thành người của em, anh không thiệt đâu.
Đôi môi đỏ chót, ướt át của ả mấp máy ngay sát vành tai tao.
Tao ngồi im như phỗng. Mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Một bên là cái bẫy tài chính đầy rủi ro, ném một cục tiền lớn vào một nơi đéo có hàng hóa thực tế. Một bên là sự dâng hiến nhục dục nóng rẫy, bốc lửa đang bày sẵn ngay trên đùi.
Giữa cái mùi khói thịt nướng và sự lả lơi chết người này, cái ranh giới của sự sa ngã mỏng hơn bao giờ hết.