[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 164: Chả có nhẽ ...

Chín giờ tối.

Tao nằm khểnh trên cái nệm ở tầng ba. Bật lửa. Tách. Đốm đỏ rực lên, soi rõ lớp khói xám cuộn mờ mờ nhả ra từ kẽ môi.

Không gian tĩnh lặng đến mức nếu yếu bóng vía có lẽ sẽ hơi rợn người. Âm thanh cọt két điên rồ vọng lên từ cái giường tầng hai đã tắt ngấm từ nửa tiếng trước.

Tao rít thêm một hơi thuốc. Cái máu tò mò pha lẫn sự châm biếm của một thằng con trai bắt đầu ngứa ngáy. Chị Lan. Bà chị nguyên tắc trong căn nhà này, kiểu đúng như 1 cuốn sách giáo khoa bất di bất dịch. Thế mà vừa nãy lại phát ra những âm thanh ướt át, lơi lả đến mức làm người nghe cũng phải đỏ tai.

Trận đấu bù giờ lâu thế nhỉ? Hay là xong việc, mệt quá lăn ra ngủ mẹ luôn rồi?

Tao dụi mẩu thuốc vào gạt tàn. Vãi chưởng. Bà này định chứa chấp trai lạ qua đêm ở cái nhà này luôn à? Quy tắc số bốn "tôn trọng đời tư" không có nghĩa là biến nhà chung thành cái nhà nghỉ.

Tao ngồi dậy. Dép không thèm xỏ. Rón rén bước chân không ra ngoài hành lang.

Ngó đầu xuống cái chiếu nghỉ tầng hai. Cửa phòng chị Lan vẫn đóng im ỉm. Qua khe hở dưới chân cửa, tuyệt nhiên không có một tia sáng nào lọt ra. Vẫn chưa bật đèn.

Cái tính lưu manh trỗi dậy. Tao đéo cam tâm bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Tao muốn biết cái gã đàn ông nào có đủ bản lĩnh, đủ sức vóc để "trị" được cái khối băng trôi cứng ngắc kia.

Tao nhón gót, lách qua cái chiếu nghỉ tầng hai, đi thẳng xuống tầng một. Toàn bộ căn nhà chìm trong bóng tối.

Góc khuất gần cửa cuốn là chỗ nấp hoàn hảo nhất. Tao kéo một cái thùng các-tông rỗng, ngồi xổm xuống cạnh đó.

Kế hoạch trong đầu được vạch ra nét căng. Tao sẽ ngồi đây. Đợi cái lúc gã kia rón rén mò xuống cầu thang để chuồn về. Tao sẽ bước từ ngoài cửa vào, tay đập thẳng vào cái công tắc đèn tuýp. Đèn sáng trưng. Tao sẽ gào lên: "Ôi trộm! Trộm!". Bắt quả tang tại trận. Để xem ngày mai, khi ngồi chung mâm cơm, bà chị đạo mạo của tao sẽ giữ cái giao diện lạnh lùng ấy kiểu gì.

Tao ngồi im. Lắng nghe.

Chỉ có tiếng lốc máy tủ lạnh chạy rù rì ở góc bếp.

Chín giờ mười lăm. Chín rưỡi.

Một con muỗi vo ve bên tai, rồi đậu tọt xuống bắp chân tao. Chích một phát nhói buốt. Tao cắn răng, lấy tay đập cái đét. Ngứa điên người.

Cái chân ngồi xổm bắt đầu tê rần. Sự kiên nhẫn trong gần nửa tiếng rình mò của tao đã bị bào mòn. Mẹ kiếp, làm cái trò mèo gì thế này? Rốt cuộc là thằng cha đó có về hay không? Hay định ăn vạ ở đây đến sáng?

Lạch cạch.

Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ tầng hai. Tiếng chốt khóa cửa bằng kim loại bị kéo ra và tiếng mở cửa, rất khẽ.

Mắt tao sáng lên. À, chui ra khỏi hang rồi!

Tao từ từ đứng thẳng dậy. Lùi lưng sát vào lớp cửa để chuẩn bị nhảy bổ ra như kế hoạch ban đầu. Bàn tay phải lơ lửng ngay vị trí công tắc đèn tường. Chỉ chờ tiếng bước chân nện xuống cầu thang là tao sẽ đóng rầm cửa một cái thật mạnh, bật đèn và diễn vai thằng em đi làm về muộn phát hiện người lạ.

Một phút. Ba phút. Năm phút trôi qua.

Không gian tầng một vẫn tối om. Cầu thang im lìm như một cái hầm mộ. Tuyệt đối không có một tiếng bước chân nào đi xuống.

Lồng ngực tao phập phồng. Cơn bực dọc bốc lên tận não.

Đéo hiểu kiểu gì. Mở cửa ra rồi đứng nhìn nhau quyến luyến không rời à? Tao xoa xoa cái nốt muỗi đốt sưng tấy ở bắp chân. Đéo rảnh để chơi trò trốn tìm mù mắt này nữa.

Tao bước mạnh lên phía trước. Bàn tay đập thẳng vào cánh cửa, kéo giật một cái rồi sập lại.

Rầm!

Âm thanh chát chúa dội vào bốn bức tường. Cùng lúc đó, tay tao đập cái đét vào công tắc.

Tạch.

Ánh sáng trắng lóa từ hai bóng tuýp trên trần nhà bừng lên, quét sạch sành sanh bóng tối. Tao nheo mắt lại vì chói.

Và chỉ ngay sau tiếng rầm cửa mà tao vừa tạo ra, trên những bậc cầu thang gỗ.

Chị Lan lững thững bước xuống.

Chị không mặc đồ công sở. Chị khoác trên người bộ đồ ngủ bằng lụa màu xám tro. Mái tóc luôn búi cao gọn gàng xịt keo cứng ngắc mọi ngày, giờ được búi lỏng lẻo, vài lọn tóc rối rủ xuống hai bên gáy.

Dưới ánh đèn sáng rực, tao nhìn rõ hai gò má chị ửng hồng. Một màu hồng rực rỡ, tứa ra từ dưới lớp da thịt, cái dấu vết không thể che giấu của một người vừa trải qua một cuộc vận động thể lực cực kỳ hao tổn. Trên tay chị cầm một cái cốc thủy tinh rỗng.

Chị Lan hơi giật mình vì tiếng cửa đóng. Bước chân khựng lại một nhịp.

- Làm cái gì mà đóng sập cửa ầm ĩ thế An? Đi sinh hoạt câu lạc bộ về rồi đấy à?

Giọng chị cất lên. Cố ép cho nó vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng âm vực lại hơi hụt, thiếu hẳn cái độ ghê gớm, ra lệnh.

Tao đút hai tay vào túi quần, nhe răng cười. Một nụ cười khoái trá, mắt đảo liên tục về phía cái khoảng không trống huếch phía sau lưng chị.

- Vâng, em cũng vừa mới về. Ủa chị ở nhà một mình à? Tối nay nhà mình tĩnh lặng nhỉ.

Tao nhấn mạnh chữ "tĩnh lặng", rọi ánh mắt đầy dò xét vào khuôn mặt đang cố giữ vẻ bình thản của chị.

Chị Lan lảng tránh ánh mắt tao. Chị hắng giọng, đưa tay vuốt lại lọn tóc lòa xòa trước trán.

- Ừ, chị ở nhà mệt nên ngủ sớm. Cũng không để ý. - Chị Lan bước vội xuống bếp, đi về phía cây nước lọc. - Trong tủ lạnh còn bát thịt rang với đĩa rau luộc đấy, chưa ăn thì hâm lại mà ăn.

Tiếng nước chảy róc rách vào cốc thủy tinh. Chị đứng quay lưng lại phía tao.

Tao nhíu mày. Nhìn ngược lên cái cầu thang vắng ngắt.

Đéo có gã đàn ông nào rón rén lách qua lưng chị Lan để đi xuống cả. Thằng cha đó tàng hình à? Hay trèo ban công tầng hai nhảy xuống ngõ? Hay vẫn đang rung rúc trốn trong phòng, đợi tao lên tầng ba rồi mới dám bò ra?

Đang đứng gãi đầu, định mở mồm khịa thêm một câu cho bõ ghét, thì từ phía trên tầng, tiếng dép lê lại lẹp bẹp vang lên.

Lần này bước chân không hề rón rén. Nện xuống mặt cầu thang bình bịch, nhanh nhẹn và đầy sức sống.

Tao ngước mắt lên.

Thằng Khánh.

Nó cởi trần trùng trục. Phía dưới mặc độc cái quần đùi hoa lòe loẹt. Cái khăn tắm vắt hờ trên vai. Tóc nó ướt sũng, nước rỏ tong tong xuống bên dưới.

Nó bước xuống cầu thang không thèm nhìn đường. Vừa đi vừa nhảy chân sáo. Miệng nó chu lại, huýt sáo một đoạn nhạc pop nhí nhảnh. Cái giao diện của một thằng đàn ông đang ở đỉnh cao của sự sung mãn, thỏa mãn tột độ.

Nó lướt qua cái chiếu nghỉ, thấy tao đang đứng đực mặt ra ở phòng khách.

- A, bố cháu đi đàn đúm với các em chân dài câu lạc bộ về rồi đấy à?

Nó nhe răng cười toe toét. Một nụ cười phơi phới, không có một nếp nhăn nào của sự mệt mỏi cày game hay sửa máy cả ngày.

Khánh bước thẳng qua mặt tao. Nó tiến thẳng tới chỗ cây nước lọc, ngay sát cạnh vị trí chị Lan đang đứng. Nó vớ lấy cái cốc nhựa, hứng nước lạnh, ngửa cổ tu ừng ực. Yết hầu chạy lên chạy xuống.

Chị Lan đang cầm cốc nước trên tay. Liếc mắt sang thấy cái thân hình cởi trần, ướt sũng của thằng Khánh đứng ngay bên cạnh.

Mặt chị bỗng nhiên đỏ bừng lên. Cái màu đỏ lan nhanh từ cổ lên tận mang tai. Chị không quát tháo nó vì cái tội ăn mặc hớ hênh rồi tiến sát lại phía chị đang đứng. Chị không mở mồm chửi nó một câu nào.

Chị quay ngoắt mặt đi chỗ khác. Cầm cốc nước, bước vội vàng, gần như là chạy lách qua người thằng Khánh, lầm lũi đi thẳng lên cầu thang. Tiếng bước chân trốn chạy gấp gáp.

Tao đứng chết trân.

Hai tay đang đút trong túi quần cứng đờ. Mắt tao đảo từ cái bóng lưng đang hớt hải của chị Lan, sang cái bản mặt đang cười hớn hở, lấy khăn vò vò mái tóc ướt của thằng Khánh.

Hệ thống nơ-ron thần kinh trong não tao bắt đầu chắp nối dữ liệu với tốc độ của một con chip bị ép xung.

Nhà tối om đéo có ai ở nhà. Tiếng rên rỉ ướt át phát ra từ phòng chị Lan. Tiếng cọt két của cái giường gỗ. Thằng Khánh xuất hiện từ trên tầng đi xuống với mái tóc ướt sũng vừa tắm xong, thái độ cực kỳ hưng phấn. Chị Lan, người đàn bà nguyên tắc nhất cái nhà này, đỏ mặt lảng đi khi thấy nó cởi trần.

Và giờ tao cũng mới để ý đến là không có cái xe nào, hay một chiếc giày chiếc dép nào lạ ở phía cửa nhà cả.

Một chuỗi logic hoàn hảo không có một khe hở.

Tầm này thì ăn uống cái nỗi gì nữa. Lồng ngực tao hẫng một nhịp. Miệng tao há hốc ra, nuốt ực một cái nước bọt xuống cổ họng khô khốc.

Đù móa!

Chả có nhẽ... cái tiếng cọt két rung giường lúc nãy... là từ bà chị Lan nguyên tắc... và cái thằng Khánh trẻ trâu lôm côm này???

Tao nhìn thằng Khánh đang quăng cái khăn tắm lên vai, huýt sáo đi ngang qua tao để lên lầu.

Thế giới quan của tao vừa bị lật úp một góc 180 độ. Ối zồi ôi, thật không thể tin nổi, sao lại có chuyện này xảy ra cơ chứ.

Chương 165: Thám tử xóm trọ

Mười một giờ đêm.

Cái cục nóng điều hòa ngoài ban công chạy rù rì, phả từng đợt gió khô khốc xuống căn phòng của tao. Giờ này, cả căn nhà Bùi Xương Trạch đã chìm vào không gian yên tĩnh, ai về phòng người nấy tiếp tục cuộc sống cá nhân của mình.

Trong bụng tao lúc này đang chứa một quả bom không thể tiêu hóa nổi. Cái mớ âm thanh cọt két, tiếng rên rỉ dội ra từ phòng chị Lan, cộng thêm cái bản mặt phơi phới của thằng Khánh lúc đi xuống cầu thang cứ chạy vòng vòng trong não. Nếu đêm nay đéo xả cái đống dữ liệu này ra khỏi đầu, chắc tao nổ tung mạch máu mà chết.

Tao xỏ dép, lách người ra khỏi phòng. Rón rén bước xuống cầu thang tầng hai.

Đứng trước phòng của Mai Anh. Tao giơ tay gõ cộc cộc. Hai nhịp nhanh, một nhịp chậm. Cái ám hiệu gõ cửa mà tao và Mai Anh hay dùng để phân biệt với những người khác còn lại trong nhà.

Bên trong có tiếng dép lẹp bẹp. Cánh cửa hé ra một khe nhỏ đủ để nhìn thấy bên trong.

Mai Anh thò đầu ra.

Tao suýt sặc nước bọt. Ả đang đắp một cái mặt nạ đất sét màu xanh lè trát kín cả mặt, chỉ chừa lại hai con mắt và cái lỗ mũi. Bên dưới, ả mặc một chiếc váy ngủ lụa màu đen có thể nói là mặc như không mặc. Một bên dây áo trễ nải rớt hẳn xuống bắp tay, phơi ra một mảng rãnh ngực trắng ngần dưới ánh đèn ngủ lờ mờ.

- Gì đấy ông tướng? - Giọng ả lúng búng sau lớp đất sét khô cứng. - Đêm hôm gõ cửa phòng bà làm gì? Đang thiếu hơi Thảo Vy định mò sang đây xơ múi gì chị mày à?

Cái thói chua ngoa, cợt nhả đéo bao giờ bỏ được.

Tao chép miệng, vươn tay tóm lấy bả vai ả, đẩy tọt người ả vào trong phòng rồi tiện chân móc cái cửa đóng lại.

- Xơ múi cái gì. Bà hở hết cả hàng họ ra kìa, kéo cái áo lên. Em miễn nhiễm với chị rồi. Có thằng khác nó nhìn thấy mới khổ thôi. - Tao hất hàm, đi thẳng vào ngồi phịch xuống mép giường nệm của ả. - Em có quả tin động trời. Không kể ra đêm nay nghẹn ứ ở cổ đéo ngủ được.

Mai Anh nhíu mày. Ả kéo vội cái dây áo lụa lên vai, khoanh tay trước ngực, lững thững bước tới.

- Tin gì? Cửa hàng sập à? Hay mày bắt cá hai tay bị con Vy tát vỡ mồm rồi?

Tao lắc đầu. Cố nhịn cái điệu cười đê tiện đang chực trào ra mép.

- Bà Lan. Với thằng Khánh.

Mai Anh khựng lại. Đôi mắt mở to.

Tao bắt đầu kể. Đéo sót một chi tiết nào. Từ cái lúc tao đứng ở chiếu nghỉ tầng hai, nghe thấy tiếng "Á... ư..." rỉ rả, đứt quãng. Cho đến cái nhịp điệu cọt két dồn dập làm cái nhà rung lên như có động đất. Và đỉnh điểm là cái cảnh tao phục kích dưới tầng một, thấy chị Lan đỏ mặt lảng đi khi thằng Khánh cởi trần, tóc ướt sũng, mồm huýt sáo bước xuống cầu thang với cái giao diện của một thằng vừa chinh phục thế giới.

Tao vừa kể dứt lời.

Mai Anh há hốc mồm. Cái mồm ả há to đến mức lớp mặt nạ đất sét trên hai gò má nứt toác ra. Những mảng đất sét khô khốc bong tróc, rơi lả tả xuống nền gạch.

Rồi ả bật cười.

Không phải cười mỉm. Ả cười sặc sụa. Ả ngã vật ra giường, hai tay ôm bụng, lăn lộn cười đến mức chảy cả nước mắt.

- Vãi nhái! Mày nói thật à? - Mai Anh chồm dậy, vươn tay đập đôm đốp vào vai tao. Lực đập mạnh vãi lìn. - Thằng Khánh á? Bà Lan á? Ối giời ơi, phi công trẻ lái máy bay sắp già à!!

Tao cười, hùa theo:

- Mà lạ không chịu được. Chị công nhận với em không, bà Lan bình thường khô như ngói, nhìn cái mặt lúc nào cũng cau có như cái bảng báo cáo tài chính lỗ chổng vó. Thế mà nãy em đứng ngoài nghe tiếng kêu cũng gì và này nọ lắm. Thằng Khánh oắt con gầy nhom thế mà cũng làm cái giường cọt két kinh hồn.

Tao tặc lưỡi.

- Đúng chuẩn gầy là thầy tất cả!

Mai Anh lại được một mẻ cười rũ rượi. Ả lồm cồm bò dậy, chỉ tay vào mặt tao, thở dốc.

- Đợi tí. Chị đi rửa cái mặt đã. Nứt hết mọe nó đất sét rồi.

Tiếng vòi nước trong nhà tắm xả rào rào. Một lát sau, ả bước vào. Khuôn mặt mộc trắng bóc, lấm tấm vài giọt nước đọng trên cằm.

Ả lững thững bước lại gần, nằm vật xuống giường. Không thèm giữ kẽ, ả vung hai cái chân trần thon dài, gác tọt lên đùi tao.

- Gác nhờ tí, mỏi chân quá. Nay đi bộ nhiều rã rời hết cả khớp.

Cái đùi trơn tuột, man mát áp thẳng lên lớp da chân của tao. Mùi sữa tắm thoang thoảng bốc lên. Nhưng tao không còn cái cảm giác nóng máu, cứng đờ người như hồi mới tiếp xúc với bà chị này nữa. Ranh giới đã được thiết lập rõ ràng. Tao coi ả như một ông anh em chí cốt mang hình hài đàn bà.

Tao tiện tay nắn nắn vài cái vào bắp chân ả, giống hệt kiểu massage dạo.

- Bây giờ xâu chuỗi lại mới thấy hợp lý. - Mai Anh gác hai tay ra sau gáy, mắt nhìn lên trần nhà, bắt đầu mổ xẻ vụ án. - Mày nhớ cái đợt thằng Khánh nợ nần chồng chất không? Bả chửi nó xối xả, đập bàn đập ghế. Xong rồi tự nhiên đập ống heo lôi tiền ra cho vay đéo lấy lãi. Rồi quan tâm từng ly từng tí. Tao cứ tưởng bả thương người, hóa ra là xót trai!

Ả chép miệng, phân tích bằng cái tư duy của một chuyên gia tâm lý học đường phố.

- Dạo này chị cũng thấy bà Lan khang khác. Trẻ ra. Lại còn hay xịt nước hoa mùi nhài thơm lừng trước khi đi ngủ. Đàn bà mà, có hơi trai, được "tưới tắm" đầy đủ là mơn mởn, bung nở ra ngay. Không giấu được đâu.

Nghe đến từ "tưới tắm", khóe môi tao nhếch lên. Tao bóp mạnh một cái vào bắp chân ả, rồi cầm hai cái cổ chân nhấc bổng lên, ném gọn sang một bên nệm.

- Thế dạo này chị không có thằng nào "tưới" nên tính tình mới hay cáu bẳn, cạu cọ rồi thỉnh thoảng lại bắt em đi mua đồ ăn vặt lúc nửa đêm đúng không? - Tao khịa đểu.

Mai Anh bị ném chân xuống nệm, lập tức co chân lại. Ả vung mũi chân, đạp khẽ một cái vào hông tao. Mắt lườm cháy máy.

- Tổ sư mày. Chị mày là hoa đang đợi đúng chậu, chứ đéo phải mấy thằng choai choai thích tưới bừa bãi lúc nào cũng được nhé.

Ả nhích người lại gần. Không thèm lùi bước trước màn phản đòn của tao. Ngón tay trỏ có bộ móng nhọn hoắt của ả chọc chọc thẳng vào giữa ngực tao.

- Thế còn sếp An? Đợt này làm ăn căng thẳng, trải qua bao nhiêu biến cố sự đời. Có "trả bài" cho người yêu đầy đủ không đấy? Hay lại bỏ bê con bé? Khéo năng lực lại thua cả thằng Khánh, tí tuổi đầu mà thận yếu thì vứt đi cho chó gặm.

Câu trêu chọc sặc mùi khích tướng. Đánh thẳng vào cái sĩ diện giường chiếu của đàn ông.

Tao tóm lấy cái cổ tay đang chọc vào ngực mình. Gạt ra. Hơi rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách. Ánh mắt tao ghim thẳng vào đôi mắt lúng liếng của ả.

- Bà chị muốn test ngay tại chỗ không? - Tao hạ giọng, trầm đục. - Chứng minh năng lực tại chỗ luôn đây này.

Không gian trong phòng khựng lại một nhịp. Ánh đèn ngủ màu vàng cam hắt một vệt sáng lên xương quai xanh của ả.

Nhưng cái không khí mờ ám đó chỉ tồn tại đúng hai giây.

Mai Anh hứ một cái rõ to. Ả rút phắt tay về, vươn ngón giữa và ngón cái ra, búng một phát kêu "bóp" vào trán tao.

- Thôi xin bố. Giữ sức mà cày tiền đi. Mới tí tuổi đầu bày đặt test với tiếc.

Ả thu người lại, khoanh tay trước ngực, cười rũ rượi.

- 5 năm nữa may ra nhé con ạ. Bao giờ đủ lông đủ cánh, chị vui vui rồi chị cho test.

Cái giao kèo 5 năm lại được ném ra. Sòng phẳng. Tưng tửng. Nó đập tan mọi cái sự rào đón nhục dục rẻ tiền. Tao xoa xoa cái trán vừa bị búng, cũng bật cười theo. Một tràng cười sảng khoái, không có một chút rào cản mập mờ hay ngột ngạt nào.

Tao nhìn đồng hồ. Mười một rưỡi đêm.

Tao chống tay đứng dậy. Phủi phủi cái mép quần.

- Chị cứ để em. Ngày mai em sẽ tìm cách trêu cho cái đôi kia phải xin tha thì thôi. Chị nhớ hỗ trợ hết mình nhé.

Tao hất hàm, đi về phía cửa.

Mai Anh lết theo, tiễn tao ra đến cửa phòng. Ả dựa lưng vào khung cửa, vươn tay ra, nhéo mạnh một cái vào phần hông tao. Lực nhéo đau điếng.

- Ok ok. Về phòng ngủ đi ông tướng. Mai nhớ chuẩn bị kịch bản cho kỹ vào.

Tao xoa xoa bên hông, tủm tỉm cười bước ra ngoài hành lang.

Cánh cửa đóng sập lại sau lưng.

Tao lững thững bước lên những bậc cầu thang dẫn lên tầng ba. Chìm vào thế giới riêng của mình.

Cái nhà trọ này, tưởng là nơi tụ tập của những kẻ cắm mặt vào kiếm tiền để tồn tại, hóa ra lại là một cái nơi thú vị không bao giờ cạn drama. Tao mỉm cười, một điều cười vui vẻ trong vô thức.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 166: Thú nhận

Bảy giờ sáng.

Nắng sớm lách qua khe hở của lớp cửa của đại bản doanh, in một vệt sáng mỏng dính lên nền nhà tầng một. Bụi li ti bay lơ lửng trong không khí. Tiếng xe cộ ngoài ngõ Bùi Xương Trạch bắt đầu râm ran, kéo cái thành phố này vào một vòng quay mới.

Tao ngồi vắt chân chữ ngũ ở cái bàn ăn đặt giữa nhà. Đối diện là Mai Anh.

Hai ly cà phê G7 vừa pha bốc khói nghi ngút. Mùi cà phê hòa tan ngai ngái thơm lừng khắp mọi ngóc ngách căn nhà, đủ sức để kéo tan đi tất cả những cơn ngái ngủ của sáng sớm. Tao và Mai Anh không ai nói với ai câu nào. Hai đứa cầm cốc nhấp từng ngụm, ánh mắt giao nhau. Một sự tĩnh lặng đầy toan tính. Bọn tao đang phục kích. Đợi con mồi tự chui đầu vào rọ.

Tiếng bước chân trên tầng vang lên từ cầu thang.

Chị Lan bước xuống.

Giao diện chuẩn mực không chệch đi đâu được. Quần âu đen phẳng lỳ, áo sơ mi lụa trắng đóng thùng kín cổng cao tường. Mái tóc xịt keo búi cao gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt lạnh te, nghiêm nghị như một bản báo cáo tài chính cuối tháng. Cứ như thể cái trận cuồng hoan suýt sập cả ván giường hôm qua thuộc về một người đàn bà khác ở vũ trụ song song.

Chị lướt qua cái bàn bọn tao đang ngồi, đi thẳng vào khu bếp. Lấy cái chảo chống dính đặt lên bếp ga. Bật công tắc.

Tạch. Lửa xanh bùng lên.

Chị đập quả trứng gà vào chảo. Tiếng xèo xèo vang lên. Chị cầm cái muôi, khẽ lườm tao và Mai Anh một cái sắc lẹm.

- Hai đứa nay rảnh rỗi thế? - Giọng chị ráo hoảnh, khô khốc. - Không lo đi làm đi học đi còn ngồi hóng hớt cái gì? Cửa hàng hôm nay đóng cửa à?

Tao đặt cốc cà phê xuống mặt kính. Cạch.

Khóe môi tao nhếch lên. Tao đưa tay vuốt cằm, hắng giọng, bắt đầu nhả từng chữ một cách cực kỳ chậm rãi.

- Đâu, em đang bàn với chị Mai Anh xem nay có nên gọi thợ mộc đến không.

Tao dừng lại một nhịp. Ánh mắt ghim thẳng vào cái lưng đang hơi cứng lại của chị Lan.

- Hôm qua nhà mình hình như có con chuột cống to lắm chị ạ. Nó cắn đồ đạc rúc rích, cọt két cả tối qua ở trên tầng. Âm thanh vang đều đặn lắm. Em bị ám ảnh cả đêm không ngủ được luôn ấy.

Bên cạnh tao, Mai Anh bắt sóng cực nhanh. Ả bĩu môi, lấy tay che miệng ngáp một cái rõ giả trân, hùa theo ngay tắp lự.

- Công nhận. Chuột gì mà khỏe thế không biết. Cứ cọt két... cọt két... nhịp nhàng vãi. Chị nằm trong phòng mà nghe âm thanh văng vẳng nhức hết cả đầu. Kiểu này ván giường mục hết mất.

Tiếng xèo xèo của chảo trứng không lấp được sự chột dạ đang lan tỏa trong không gian hiện tại.

Bàn tay đang cầm cái muôi đảo trứng của chị Lan khựng lại giữa không trung. Tấm lưng thẳng tắp của chị bỗng nhiên cứng đờ như bị điểm huyệt.

Chị từ từ quay mặt lại. Khuôn mặt lạnh như tiền ban nãy giờ biến sắc. Từ trắng bệch chuyển sang đỏ lựng. Cái màu đỏ lan nhanh từ gò má xuống tận mang tai, lan cả xuống phần cổ áo sơ mi trắng.

- Vớ... vớ vẩn.

Chị lắp bắp, giọng nói đứt quãng, đánh rơi hoàn toàn cái uy quyền của người thảo ra thiết quân luật.

- Chắc tiếng ở đâu ngoài ngõ hoặc nhà hàng xóm lọt vào thôi... hoặc mấy đứa tự tưởng tượng ra. Chứ nhà này làm gì có chuột.

Đúng lúc cái sự ngượng ngùng đang bốc hỏa đến đỉnh điểm, tiếng dép lê lẹt quẹt vang lên từ bậc cầu thang.

Thằng Khánh lững thững bước xuống.

Nó mặc nguyên cái quần đùi hoa lòe loẹt, áo ba lỗ xộc xệch. Tóc tai rối bù. Nó vừa đi vừa vươn vai, ngáp một tiếng dài thườn thượt. Giao diện của một thằng đàn ông bị vắt kiệt sức lao động ngày hôm qua.

Tao hất hàm, đưa tay vỗ bộp bộp xuống mặt bàn kính.

- A, Khánh. Mày xuống đúng lúc lắm.

Tao gằn giọng, cố tình nói thật to.

- Hôm qua mày ngủ trên tầng ba, mày có nghe thấy tiếng động lạ kiểu tiếng cọt két giường ở tầng dưới không?!

Xoảng.

Cái muôi inox trên tay chị Lan tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy, rớt thẳng xuống nền gạch men. Âm thanh kim loại va đập chát chúa xé toạc cái không khí ngột ngạt của buổi sáng.

Chị cuống cuồng vươn tay vặn tắt bếp ga. Không thèm cúi xuống nhặt cái muôi, cũng không thèm nhìn lại cái chảo trứng đang bắt đầu xém vàng bốc mùi khét.

Chị vơ vội cái túi xách da to bản trên ghế. Luống cuống lách qua cái khe hẹp giữa bàn ăn và chỗ thằng Khánh đang đứng đực mặt ra.

- Chị... chị muộn giờ chấm công rồi. Chị đi trước đây.

Chị Lan cúi gằm mặt, xỏ vội đôi giày cao gót. Không đợi ai phản ứng, chị lao nhanh ra cửa. Tiếng gót nhọn nện xuống nền xi măng lộc cộc, gấp gáp như trốn chạy. Cánh cổng sắt bị kéo xệch, đóng sập lại.

Để lại cái gian bếp bốc mùi trứng cháy và ba con người đứng nhìn nhau.

Thằng Khánh đứng chôn chân ở chân cầu thang. Nó nhìn theo cái bóng lưng đang chạy trốn của chị Lan, rồi từ từ quay sang nhìn tao và Mai Anh.

Hai đứa tao đang khoanh tay, ngả người ra sau ghế. Trên mặt tao và ả là một nụ cười đê tiện, thỏa mãn tột độ.

Cái não IT của thằng Khánh mất đúng năm giây để load xong dữ liệu. Nó nhìn nụ cười của tao, nhớ lại cái câu hỏi về tiếng "cọt két" ban nãy. Sự đắc thắng của thằng đàn ông vừa nếm mùi đời đêm qua bay sạch bách.

Khuôn mặt nó từ ngái ngủ chuyển sang đỏ gay gắt. Nó đưa hai tay lên vuốt mặt, gãi đầu sột soạt. Biết là bị bắt thóp rồi. Đéo chối vào đâu được nữa.

- Đcm hai người... Ác vãi lìn.

Khánh lầm bầm, kéo cái ghế nhựa, ngồi phịch xuống cạnh tao. Nó vớ lấy cốc nước lọc trên bàn, tu một hơi cạn sạch.

Tao đẩy bao Thăng Long sang.

- Hút đi cho đỡ run. Khai mau.

Mai Anh chống cằm, đôi mắt lúng liếng chĩa thẳng vào mặt Khánh.

- Bắt đầu từ lúc nào? Ai ăn ai trước? Khai thật đi, thành thật thì sẽ nhận được sự khoan hồng.

Khánh rút một điếu thuốc. Bật lửa. Tia lửa xẹt lên, soi rõ cái vẻ mặt cam chịu của nó. Nó rít một hơi sâu, nhả khói lên trần nhà.

- Từ cái đợt tao vỡ nợ bóng bánh.

Khánh bắt đầu kể. Giọng nó trầm xuống. Không có sự cợt nhả hay khoe khoang chiến tích giường chiếu.

- Bả đập lợn, đưa tao mượn 1 đống tiền để trả nợ. Xong cuối cùng không lấy một đồng tiền lãi. Mày biết tính tao rồi đấy, tao nợ tiền thì tao cày tao trả, nhưng nợ ân tình thì không biết trả kiểu gì cho hết.

Nó gõ tàn thuốc xuống gạt tàn.

- Tao thấy bả đi làm về mệt, tao tự giác lau nhà, rửa bát. Phòng bả hỏng bóng đèn, tao xách đồ nghề sang sửa. Rồi có hôm, bả đứng trên cái ghế đẩu lau cửa sổ. Cái ghế trượt chân. Tao lao vào đỡ.

Nó ngừng một nhịp. Ánh mắt nhìn vô định vào cái chảo trứng đang bốc khói khét lẹt trên bếp.

- Đỡ xong, hai người ngã ra sàn. Bả ôm chặt lấy cổ tao. Tao nhìn vào mắt bả. Một bà chị già, làm việc như cái máy, lúc nào cũng nguyên tắc, nhưng trong mắt lúc đấy chỉ toàn sự cô đơn. Còn tao, cái sự hàm ơn tự nhiên nó biến chất.

Khánh rít nốt hơi thuốc cuối cùng. Di mạnh mẩu lọc xuống.

- Sự việc nó diễn ra tự nhiên thế thôi. Đéo có tỏ tình, đéo có hứa hẹn mẹ gì cả. Bả cần một chỗ dựa hơi ấm, tao thì cảm động bởi những ân tình mà bả dành cho tao. Sòng phẳng.

Tao ngồi nghe. Không bình luận.

Cái lý lẽ của nó nghe có vẻ méo mó, nhưng ở cái xã hội chật hẹp, áp lực này, nó lại thực tế vãi lìn. Những người xa lạ dạt vào chung một mái nhà, cọ xát với nhau hàng ngày. Sự thiếu thốn tình cảm, áp lực cơm áo gạo tiền tạo ra những phản ứng hóa học không ai lường trước được.

Mai Anh chép miệng. Ả đứng dậy, đi ra bếp vặn vòi nước, cầm cái chảo trứng cháy xém quăng thẳng vào bồn rửa. Xèo. Khói trắng bốc lên.

- Cứ sòng phẳng là được. Đừng có lôi tình yêu tình báo vào rồi làm rối tung cái nhà này lên là chị mày ném cả đôi ra đường đấy.

Ả buông một câu ráo hoảnh, cười mỉm, rồi quay lưng bước lên lầu.

Tao vỗ vai thằng Khánh. Đứng dậy.

- Đi làm thôi. Lát mở cửa hàng muộn mất khách.

Hai thằng dắt xe ra ngõ.

Trời đã nắng gắt. Tao ngồi trên xe, nhìn lại cái cánh cổng sắt màu xám của đại bản doanh.

Bên trong cái ngôi nhà này, không có ai là một trang giấy trắng. Ai cũng mang trong mình những bí mật, những sự thỏa hiệp ngầm để tồn tại. Tao có cái vùng xám của tao. Chị Lan có cái vùng xám của chị.

Nhưng miễn là cái hộp bánh Danisa ở cửa hàng vẫn đầy tiền, miễn là không ai đạp đổ nồi cơm của ai, thì cái trật tự của xóm trọ này vẫn sẽ vận hành. Một cái trật tự được xây bằng những sự chân thật, đơn sơ, nhưng lại cực kỳ vững chãi.

Chương 167: Ra mắt

Nắng chiếu hắt qua mấy tán xà cừ, rọi từng vệt lốm đốm xuống mặt đường.

Gió tạt vào mặt mát rượi. Tao vít ga, con Wave chiến của tao vọt lên lách qua một chiếc taxi đang rề rề tấp lề. Thằng Khánh ngồi sau, tay bám hờ vào yên xe, mồm huýt sáo một điệu nhạc chế vớ vẩn. Cái giao diện của nó phơi phới, không có một nếp nhăn nào của sự mệt mỏi.

Tao giảm ga, quay đầu lại một chút, gằn giọng qua tiếng gió rít.

- Mày kể thiếu mẹ nó đoạn quan trọng nhất rồi. Đỡ nhau ngã thế đéo nào mà ra luôn đến cái bước cọt két rung giường đêm qua được? Khai nhanh.

Thằng Khánh ngồi sau khựng lại một nhịp tiếng huýt sáo. Tao cảm nhận được nó đang gãi đầu sột soạt. Nó hắng giọng.

- Thì đcm, tình huống nó đưa đẩy.

Nó bắt đầu kể. Trơn tuột.

Chuyện là cách đây chục hôm, đúng cái đêm mưa rào to vãi lìn. Khánh ngồi hì hục cạy cái nắp lưng con iPhone cho khách ở bàn kỹ thuật tầng một. Tay trơn, con dao lam trượt một phát, xẻ một đường ngọt sớt vào ngón cái. Máu tứa ra bê bết.

Đúng lúc đó chị Lan đang đun nước dưới bếp. Nghe tiếng xúyt xoa chửi thề, bà chị chạy ra.

- Bả mắng tao sa sả. - Giọng Khánh mang theo tiếng cười khùng khục. - Bả bảo tao làm ăn ngáo ngơ, có sửa mỗi cái máy cũng để đứt tay. Nhưng mồm chửi, tay bả lại lôi cái hộp y tế ra. Bả kéo tao ra ghế, lấy cồn sát trùng, dán urgo cẩn thận vãi lìn.

Nó ngừng một lúc. Hơi thở phả vào lưng áo tao.

- Đcm tao thề với mày An ạ. Lúc bả cúi xuống sát mặt tao để thổi cái vết thương cho đỡ rát. Mùi tóc bả thơm mùi hoa nhài. Bả mặc cái áo lụa mặc nhà trễ cổ. Thằng con trai đôi mươi thiếu thốn tình cảm như tao nhìn cái cảnh đấy, dây thần kinh nó đứt phăng.

- Xong mày xông vào à? - Tao hỏi.

- Tao vươn tay, ôm chầm lấy bả. Hôn đánh chóc một cái vào má. - Khánh chép miệng. - Bả giật mình, vung tay tát tao một phát nổ đom đóm mắt. Đau vãi cả linh hồn luôn.

- Rồi sao? Bị tát xong cụp đuôi à?

- Ngu gì. Tát xong bả đéo đẩy tao ra. Bả đơ người 1 lúc nhìn tao thở dốc. Mắt bả ướt ướt. Thế là tao lấn tới luôn, tao ôm lại. Bả cũng ôm tao. Tao thấy có điềm đây rồi thế là chạy với ra sau tắt mẹ cái công tắc đèn tầng một, rồi bế thốc bả lên phòng. Chuyện gì đến cũng phải đến thôi.

Tao nghe xong, cười phá lên. Bàn tay đập cái rầm xuống tay lái.

- Đcm thằng ranh con khá lắm. Thế là tao phải gọi mày bằng sư phụ rồi. Đánh nhanh thắng nhanh, chốt sale mượt hơn cả tao bán ốp lưng.

Xe đỗ xịch trước cửa hàng. Hai thằng nhảy xuống, kéo cửa cuốn lên bắt đầu một ngày cày tiền.

Bảy giờ rưỡi tối. Đại bản doanh Bùi Xương Trạch.

Bữa cơm tối nay trải giữa sàn phòng khách. Rau muống dầm sấu, thịt ba chỉ luộc chấm mắm tép, thêm đĩa đậu phụ rán tẩm hành. Một mâm cơm đậm chất gia đình.

Bốn người ngồi quanh mâm. Tao, Long, Mai Anh và chị Lan. Thằng Tùng ăn cơm bụi ngoài cửa hàng trông ca tối.

Không khí ban đầu có hơi chút gượng gạo. Chị Lan cúi gằm mặt, cắm cúi gẩy mấy hạt cơm. Không gắp thịt, không mở mồm cằn nhằn chuyện vệ sinh nhà cửa như mọi khi. Mặt chị đỏ bừng, lan xuống tận mang tai.

Thằng Khánh lúc này mới xuống, lúi húi ngồi ngay cạnh chị. Tiếp đến, nó nhai nhóp nhép miếng đậu rán.

Đột nhiên, nó đặt bát cơm xuống mặt mâm. Cạch.

Nó ho khan một tiếng. Sống lưng ưỡn thẳng. Ánh mắt nó lướt qua mặt tao, thằng Long, rồi dừng lại ở Mai Anh.

- Hôm nay có mặt đông đủ anh em. Tao với chị Lan... à nhầm, tôi với Lan có chuyện muốn thông báo.

Cái mồm ăn sóng nói gió của nó tự nhiên nghiêm túc vãi lìn.

Chị Lan giật mình. Chị thò tay cấu mạnh một cái vào bắp chân thằng Khánh. Ánh mắt hoảng hốt ra hiệu bảo nó câm ngay cái mồm lại không thì nhừ đòn với bà.

Nhưng Khánh không lùi. Nó vươn tay, bắt lấy bàn tay đang run rẩy của chị Lan, đặt công khai lên đùi nó. Nắm chặt.

- Bọn tôi chính thức đang tìm hiểu nhau. - Khánh dõng dạc, từng chữ rành rọt. - Sống chung nhà, không có gì phải lén lút hay giấu giếm. Mọi người biết rồi thì cấm đồn đại bàn tán linh tinh, ảnh hưởng đến danh dự của Lan. Từ giờ có gì, cứ tìm tôi mà nói chuyện.

Mâm cơm im phăng phắc.

Ba giây tĩnh lặng trôi qua.

Bốp bốp bốp.

Thằng Long là đứa vỗ tay đầu tiên. Nó đẩy gọng kính, cười nhe răng. Tao cũng vỗ tay hùa theo.

Mai Anh thì gắp miếng thịt luộc, chấm mắm tép, nhai thủng thẳng. Ả nhếch mép, buông một câu nói đầy tính tấu hài:

- Gớm. Chúc mừng phi công và máy bay hạ cánh an toàn nhé. Nhưng mà nói trước, thường xuyên hoạt động mạnh thì nhớ đóng tiền điện nước gấp đôi vì hao mòn tài sản nhà trọ đấy. Cái giường phòng chị Lan ọp ẹp lắm rồi.

Chị Lan ngượng chín mặt. Chị định rụt tay về che mặt, nhưng thằng Khánh giữ chặt. Dù ngượng, khóe môi chị không giấu được một nụ cười mím chi đầy viên mãn.

Bữa cơm tiếp tục. Không khí trong nhà vô cùng thoải mái, rôm rả tiếng trêu chọc.

Tao châm một điếu Thăng Long, lùi lại dựa lưng vào tường. Mắt tao lẳng lặng quan sát.

Thằng Khánh, cái thằng lười biếng, lúc nào cũng chực chờ ăn sẵn, nay chủ động gắp miếng thịt nạc không dính mỡ bỏ vào bát chị Lan. Ăn xong, nó tự giác thu mâm, bê đống bát đĩa ra bồn rửa để rửa bát.

Chị Lan đi ngang qua, thấy mặt nó dính vệt mỡ. Chị lấy ngón tay quệt đi, mồm cằn nhằn quen thuộc:
- Rửa cẩn thận vỡ bát là bắt đền đấy.

Nhưng cái giọng điệu thì ngọt xớt, mềm nhũn, không có tí sát thương nào.

Tao nhả khói lên trần nhà. Một con thạch sùng đang rình bắt muỗi cạnh bóng đèn tuýp.

Thật kỳ lạ. Một bà chị già nguyên tắc, khô khan, và một thằng ranh con đường phố, cục súc, lôm côm. Hai mảnh ghép lệch pha hoàn toàn lại đang đồng bộ, khớp vào nhau một cách hoàn hảo trong cái không gian bề bộn này. Ở cái đất Hà Nội xô bồ, tìm được một người chịu chấp nhận cái thói hư tật xấu của mình, sẵn sàng nắm tay mình trước bàn dân thiên hạ, đã là một sự thành công lớn.

Khánh nó tìm được rồi.

Tao thò tay vào túi quần, móc điện thoại ra.

Mở khung chat. Gõ nhanh vài dòng cho Vy để chia sẻ cái drama hài hước của xóm trọ hôm nay.

- "Vy ơi, thằng Khánh bị bà Lan chăn rồi. Hoặc nó chăn bà Lan. Hài vãi đái."

Bấm gửi.

Tao nhìn màn hình. Chữ "Đã gửi" hiện lên.

Tao cất điện thoại. Đứng dậy đi ra ngoài cửa hít thở không khí ngoài trời cho mát.

Mười lăm phút trôi qua. Nửa tiếng. Một tiếng.

Tao hút hết hai điếu thuốc. Điện thoại vẫn im lìm. Không có thông báo.

Tao lôi máy ra check. Vẫn là chữ "Đã gửi". Chưa "Đã xem".

Bình thường, Vy trả lời tao rất nhanh. Nếu bận, nó cũng sẽ nhắn lại một cái icon. Nhưng hôm nay, tin nhắn của tao lọt thỏm vào khoảng không.

Một tiếng rưỡi sau. Màn hình bỗng sáng lên.

Ting.

- "Thế hả anh? Buồn cười nhỉ. Anh ơi em xin lỗi nãy giờ em bận không check điện thoại. Em đang ngồi chạy deadline nốt cái báo cáo Bài tập lớn với mấy bạn cùng nhóm. Đầu óc rối tung lên đây này."

Tao đọc dòng tin nhắn.

Mấy chữ "báo cáo Bài tập lớn" đập vào mắt.

Tự nhiên, cái nhịp đập trong lồng ngực tao trật đi một phách.

Thuyết trình. Bài tập lớn. Điểm số.

Đó là những từ vựng tao đã ném vào sọt rác từ lâu. Đầu tao hàng ngày chỉ nảy số tiền vốn, tiền lãi, giá nhập ốp lưng, phần trăm hoa hồng. Cái thế giới học thuật của Vy đang diễn ra song song, nhưng không có bất kỳ một điểm giao nhau nào với cái thế giới mùi kiếm tiền của tao.

Chưa kịp rep, điện thoại lại nảy thêm một tin nhắn nữa.

- "À, thứ Bảy này bảo vệ bài tập lớn xong, nhóm bọn em có tổ chức ăn uống ngoài quán lẩu một chút. Mọi người bảo ai có người yêu thì dẫn đi cùng cho vui. Anh đi cùng em nhé?"

Ngón tay cái của tao lơ lửng trên bàn phím ảo.

Nhóm bọn em.

Tao nhắm mắt lại. Trong đầu tao tự động vẽ ra một khung cảnh. Một cái bàn lẩu. Xung quanh là một lũ sinh viên tri thức. Quần áo tinh tươm. Bọn nó sẽ nói về việc xin thực tập ở doanh nghiệp nước ngoài, về chứng chỉ IELTS, về điểm GPA, về những cơ hội trên giảng đường.

Và tao ngồi đó. Một thằng thợ sửa điện thoại. Bàn tay còn dính vết keo tản nhiệt. Trong túi là cục tiền lẻ vừa thu từ khách.

Một bức tường kính trong suốt, vô hình nhưng dày cộp được dựng lên. Có thể giai đoạn này, tao có 1 chút tiền. Nhưng ở cái bàn lẩu đó, tiền không mua được cái tần số chung. Sự lệch pha nó sẽ hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tao cắn môi dưới.

Ngón tay tao gõ xuống bàn phím.

"Anh bận trông cửa hàng cuối tuần đông khách..."

Tao nhìn dòng chữ. Rồi tao bấm phím backspace. Xóa sạch.

Tao không muốn làm Vy thất vọng. Nó muốn giới thiệu tao với thế giới của nó. Tao là đàn ông, không thể viện cớ trốn tránh được. Mà không có lần 1 thì còn có lần 2, lần 3 ... Trốn mãi sao được.

Tao gõ lại.

- "Ok em. Để hôm đó anh sắp xếp rồi qua."

Bấm gửi.

Tao nhét điện thoại vào túi quần. Cúi xuống, quăng mẩu thuốc lá tàn vào cái gạt tàn thủy tinh trên bàn.

Ngoài ngõ, tiếng xe máy chạy sầm sập qua vũng nước đọng.

Cái cảm giác bình yên, đầm ấm của xóm trọ vừa nhen nhóm lúc nãy dần bốc hơi sạch bách. Tự nhiên tao thấy rỗng tuếch. Một dự cảm không mấy dễ chịu từ từ bò lên chạy dọc khắp cơ thể, lạnh ngắt.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 168: Vỏ bọc mới

Mùi keo dán tản nhiệt bốc lên khét lẹt. Tao hất cái mỏ hàn ra khỏi giá đỡ, quệt mu bàn tay lên trán. Mồ hôi rịn ra nhơm nhớp.

Cửa hàng Alo Phụ Kiện đang vào cữ đông khách. Thằng Tùng đang chạy lăng xăng quanh dãy phụ kiện và kính cường lực, mồm liến thoắng tư vấn. Tao ngồi lọt thỏm ở góc kỹ thuật, tay gỡ nốt mấy con ốc bé xíu trên cái điện thoại.

Điện thoại trong túi quần rung lên một nhịp ngắn.

Tao đặt cái nhíp xuống, rút máy ra. Màn hình sáng lên.

Tin nhắn tao gửi từ lúc tám giờ sáng: "Chúc Kế toán trưởng ngày mới vui vẻ nhé. Trưa nay có rảnh không anh qua đón đi ăn?"

Giờ là mười hai giờ rưỡi trưa, tin nhắn trả lời mới nảy lên.

"Em đang cắm trại trong thư viện chạy nốt mấy cái bảng số liệu. Cuống quá. Muộn em gọi lại cho anh nha."

Tao nhìn chằm chằm vào dòng chữ. Đút điện thoại lại vào túi.

Tối hôm qua cũng thế. Tao định tạt qua đón nó đi ăn lẩu nấm, nó nhắn lại một câu cụt lủn: "Nhóm em đang họp online chốt nốt cái slide thuyết trình. Em ăn tạm cái bánh mì rồi. Anh ăn đi nhé."

Tao rút điếu Thăng Long, ngậm lên môi. Quẹt lửa. Đốm đỏ rực lên, khói xám nhả ra cuộn vòng quanh cái bóng đèn tuýp.

Slide. Deadline. Thuyết trình. Số liệu.

Những cái từ vựng khô khốc ấy dạo này xuất hiện dày đặc trong tin nhắn của Vy. Nó tạo ra một thứ rào cản vô hình, lơ lửng ngay giữa tao và nó. Tao có thể tháo tung một cái điện thoại rồi lắp lại chạy mượt mà. Tao có thể ép giá mấy bà buôn sỉ ngoài chợ Trời. Nhưng đứng trước cái mớ bài tập lớn mang tính học thuật của nó, tao chịu chết. Không giúp được nửa chữ.

Khoảng trống trong cái điện thoại làm lòng tao hơi gợn lên. Thế giới của Vy đang mở rộng ra, nhét đầy những thứ mà tao đang coi không phải là mục tiêu của cuộc đời tao.

Tối thứ Năm.

Vy nhắn tin rủ tao ra một quán cafe gần trường Kinh tế Quốc dân.

Tao phóng con Wave từ cửa hàng phi thẳng tới. Áo phông đen trơn, quần bò bạc màu, chân xỏ đôi bata lấm tấm bụi đường. Cái giao diện quen thuộc của một thằng cày cuốc từ sáng đến tối.

Đẩy cửa kính bước vào. Hơi lạnh điều hòa phả vào mặt.

Vy đang ngồi ở góc quán. Trên mặt bàn gỗ bày la liệt giấy tờ A4 in màu, bút highlight xanh đỏ. Cái laptop mở nắp, màn hình sáng trưng. Dưới mắt nó có quầng thâm mờ mờ vì thiếu ngủ, nhưng thần thái thì rực rỡ, hưng phấn tột độ.

Tao kéo ghế ngồi xuống đối diện.

- Xong rồi à? - Tao hỏi, gõ ngón tay xuống bàn.

- Xong rồi! Báo cáo mượt luôn anh ạ! - Vy cười tít mắt, gom gọn đống giấy tờ lại. - Hôm nay nhóm em duyệt thử lần cuối. Mọi người làm việc ăn ý cực. Cái Lan tìm data nhanh dã man, còn ông Tuấn cùng nhóm làm slide thì đỉnh chóp, hiệu ứng chạy mượt như thuyết trình công ty lớn ấy. May mà có mọi người gánh phụ mấy phần khó.

Vy thao thao bất tuyệt. Ánh mắt nó lấp lánh sự tự hào về cái sản phẩm trí tuệ của một tập thể.

Tao cầm cốc nâu đá nhân viên vừa mang ra. Dùng cái thìa dài khuấy đều. Tiếng đá lanh canh va vào thành cốc thủy tinh.

- Ừ. Team toàn người giỏi thế là tốt rồi.

Tao nhấp một ngụm cà phê. Đắng ngắt.

Ngồi nghe nó kể về thằng Tuấn, cái Lan nào đó, tao chỉ biết gật đầu. Ở cái bàn này, tao biến thành một thính giả câm lặng. Sự tự tin của một thằng chủ cày cuốc kiếm tiền chốt đơn mỗi ngày bỗng nhiên bị cái đống tài liệu in màu kia đè cho bẹp dí.

Vy cất laptop vào balo. Nó ngước lên nhìn tao, hai mắt chớp chớp.

- Xong việc rồi. Đi. Em dẫn anh đi chỗ này.

Nó đứng phắt dậy, kéo tay tao.

- Đi đâu? Anh chưa kịp ăn gì. - Tao nhăn mặt.

- Đi nâng cấp giao diện cho anh. Thứ Bảy này đi ăn với nhóm em rồi.

Mười lăm phút sau.

Tao và Vy đứng trên phố Chùa Bộc. Cả con phố sáng rực ánh đèn hắt ra từ hàng trăm cửa hàng quần áo. Tiếng nhạc xập xình đập vào màng nhĩ.

Vy kéo tao xộc thẳng vào một cái shop thời trang nam. Đèn led vàng ươm, kệ kính sáng bóng. Trong này không bán quần bò rách hay áo phông form rộng. Toàn sơ mi, quần âu, vest mỏng và giày da. Mùi sáp thơm thoang thoảng.

Tao đứng giữa quán, hai tay đút túi quần, lạc quẻ hoàn toàn.

Vy lượn một vòng. Nó rút ra một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, chất vải mát rượi, và một chiếc quần âu màu ghi xám ướm thử lên người tao.

- Bộ này hợp này. Tôn dáng cực.

Tao lùi lại nửa bước. Nhìn cái áo sơ mi ẻo lả trên tay nó. Mặt tao nghệt ra.

- Anh mặc áo phông đen quần bò như bình thường không được à? Gọn gàng sạch sẽ là được rồi. Mặc mấy cái đồ sơ vin này trông giả trân vãi, anh có quen đâu, mặc vào người cứng đờ ra như khúc gỗ ấy.

Tao cự tuyệt. Cái thói quen ăn mặc thoải mái để tiện vặn ốc, khuân vác nó ăn vào máu rồi. Bắt tao nhét mình vào cái vỏ bọc công sở này ngột ngạt không chịu được.

Vy hạ tay xuống. Nụ cười trên môi nó tắt ngấm. Nó nhìn quanh cửa hàng, rồi nhìn thẳng vào mắt tao. Giọng nó hạ thấp xuống, nghiêm túc.

- Lần đầu ra mắt bạn của người yêu mà anh. Phải bảnh bao, lịch sự chứ. Anh mặc lôi thôi... người ta lại soi, lại đánh giá.

Không gian xung quanh như bị rút cạn oxy.

"Người ta lại soi, lại đánh giá."

Từng chữ ném ra nện thẳng vào cái sĩ diện bên trong của tao.

Hóa ra là thế.

Vy sợ. Nó sợ cái giao diện thằng thợ bụi bặm của tao sẽ làm nó mất mặt trước cái hội bạn trí thức, tài giỏi của nó. Nó muốn khoác lên người tao một bộ đồ ngụy trang, để tao trông có vẻ khớp với cái tần số hàn lâm mà bọn nó đang sống.

Cái tự ái của một thằng đàn ông tự tay kiếm ra tiền bị giẫm đạp một cú chí mạng. Máu nóng dồn lên mặt. Tao muốn gắt lên, muốn bảo nó rằng tao không cần phải diễn vai giám đốc để vừa mắt bất kỳ thằng nào con nào cả.

Nhưng nhìn đôi mắt đang lộ rõ sự nài nỉ pha chút lo âu của Vy, tao cắn chặt răng. Haizzz anh hùng làm sao qua nổi ải mỹ nhân.

Tao giật lấy cái móc áo và chiếc quần âu từ tay nó. Không nói một lời. Quay lưng đi thẳng vào phòng thử đồ.

Cánh cửa buồng thay đồ đóng sập lại.

Không gian bên trong chật hẹp, bức bối. Tao lột cái áo phông đen ném lên ghế. Tròng cái sơ mi xanh nhạt vào người. Cài từng cái cúc một. Kéo khóa chiếc quần âu vừa khít vòng eo. Sơ vin gọn gàng.

Tao đứng trước chiếc gương kính dài sọc.

Thằng trong gương nhìn sáng sủa, phẳng phiu, ra dáng dân văn phòng trí thức. Nhưng tao không nhận ra nó. Đôi mắt vằn đỏ, cái cổ cộm lên vì nút áo cài sát yết hầu. Nó ngột ngạt, giả tạo. Tao đưa tay kéo gập cái cổ áo cho lỏng ra một chút. Giống hệt một con khỉ bị ép mặc đồ người.

Tao đẩy cửa bước ra.

Vy đang đứng đợi. Thấy tao, mắt nó sáng rực lên. Nó bước nhanh tới, tự tay bẻ lại cái cổ áo tao vừa kéo lệch, cài lại cái cúc ngực trên cùng. Bàn tay nó miết nhẹ lên vạt áo sơ mi cho phẳng.

- Đấy, anh mặc thế này có phải ra dáng giám đốc thành đạt không. Đẹp trai nhất hội luôn.

Nó cười rạng rỡ. Một nụ cười tự hào.

Tao đứng im. Lồng ngực phập phồng.

- Lấy bộ này. - Tao hất hàm về phía nhân viên bán hàng đang đứng chờ.

Hai đứa bước ra quầy thu ngân.

Cô nhân viên gõ lạch cạch trên máy tính, tít mã vạch.

- Dạ của anh chị tổng cộng là chín trăm tám mươi nghìn ạ.

Vy giật mình. Nó không nghĩ giá chát đến thế. Nó luống cuống mở túi xách, kéo khóa ví định rút tiền.

- Để em tặng...

Chưa để nó nói dứt câu. Tao vung tay ra. Gạt nhẹ bàn tay đang cầm ví của nó sang một bên. Động tác dứt khoát, lạnh tanh.

Tao thò tay vào túi quần sau. Rút cái ví da bò dày cộm. Kẹp hai ngón tay, tao rút phéng hai tờ năm trăm nghìn polymer xanh lơ mới cứng.

Đặt xạch xuống mặt bàn kính.

- Cho anh thanh toán nhé.

Giọng tao trầm đục, vang lên rõ mồn một trong cái cửa hàng sáng choang.

Tao không nhìn Vy. Mắt tao ghim thẳng vào cô thu ngân.

Tao mua bộ quần áo này không phải vì tao thích nó. Tao mua để chứng minh một điều trần trụi nhất: Anh có thể không hợp với cái phong cách bóng lộn của tụi em, nhưng tiền để mua cái lớp vỏ bọc này, anh tự xử được. Sự kiêu hãnh cuối cùng của một thằng cày đường nhựa không cho phép tao ngửa tay nhận đồ từ Vy để đi diễn kịch.

Cô nhân viên nhanh nhảu gấp quần áo, cho vào một cái túi giấy cứng cáp mang logo của shop.

Tao xách cái túi, đẩy cửa bước ra ngoài vỉa hè.

Đường về.

Gió đêm lùa qua đường Chùa Bộc mát rượi.

Vy ngồi sau lưng tao. Nó vòng hai tay ôm lấy eo tao, tựa cằm vào vai. Nó vui vẻ luyên thuyên không dứt về cái buổi tiệc tối thứ Bảy sắp tới.

- Cái Hằng nhóm em dẫn người yêu làm IT lương cao lắm, còn cái Mai thì dẫn anh người yêu học Bách khoa bằng giỏi. Mọi người cứ tò mò người yêu em làm gì mãi. Tối thứ Bảy anh đến ra mắt, chắc chắn ai cũng bất ngờ.

Giọng nó ríu rít bên tai.

Tao hai tay nắm chặt tay lái. Vít ga.

Mắt tao nhìn đăm đăm vào dòng xe cộ đang trôi ngược chiều. Đầu óc tao không nhẹ đi một chút nào.

Treo ở cái móc nhựa phía trước đầu xe con Wave, chiếc túi giấy đựng bộ quần áo đắt tiền cứ lắc lư qua lại. Nó đập lạch phạch vào lớp nhựa yếm xe theo từng nhịp ga.

Lạch phạch. Lạch phạch.

Cái túi giấy nhẹ tênh. Nhưng tao thấy nó nặng trịch.

Nó không chỉ là quần áo. Nó là một bộ đạo cụ. Một bộ giáp mà Vy ép tao phải khoác lên người để bước vào cái thế giới của nó. Một thế giới mà chưa chắc mà khi tao bước vào, tao đã là người phù hợp.

Tối thứ Bảy này. Tao không phải là đi ăn uống với một tâm thế giao lưu vui vẻ.

Tao sẽ mang cái bộ giáp chín trăm tám mươi nghìn này, bước vào một trận chiến về cảm xúc cá nhân của mình. Tới đâu thì tới.

Chương 169: Lệch pha

Tối thứ Bảy.

Cái áo sơ mi màu xanh nhạt cọ vào da cổ tao ram ráp. Vải xịn, phẳng lỳ, đứng dáng, nhưng tao mặc vào thấy ngột ngạt như bị siết thòng lọng. Tao đứng trước cái gương treo ở phòng tắm tầng ba, đưa tay kéo lỏng cái cúc trên cùng ra một chút. Thằng Khánh đi ngang qua, ném cho tao chai nước hoa X-Men vơi quá nửa.

- Xịt vào. Đi ra mắt bạn bè của nóc nhà thì ráng mà diễn cho trọn vai doanh nhân thành đạt.

Tao bắt lấy chai nước hoa, xịt hai phát vào cổ tay, xoa xoa lên sau gáy. Mùi hương công nghiệp xộc lên mũi, át đi cái mùi nhựa thông hàn mạch quen thuộc. Tao vuốt lại tóc, xỏ chân vào đôi giày trắng mới giặt. Giao diện này nhìn vào đéo ai bảo tao là thằng thợ sửa điện thoại cắm mặt ở cái ki-ốt mười lăm mét vuông.

Tao dắt con Wave ra ngõ, phóng qua đón Vy.

Nhà hàng lẩu nướng nằm trên phố Thái Hà. Mặt tiền ốp kính, đèn vàng sáng rực. Bước qua lớp cửa kính, hơi lạnh điều hòa phả vào mặt mang theo mùi thịt bò nướng bơ tỏi và mùi nước lau bàn sạch sẽ.

Vy đi bên cạnh tao. Nó mặc một cái váy liền thân màu be, trang điểm nhẹ nhàng, tóc xõa ngang lưng. Nó tự nhiên luồn tay qua cánh tay tao, khoác chặt.

Bọn tao đi về phía một cái bàn dài kê sát cửa kính.

Đập vào mắt tao là một bàn gần chục người. Đứa nào cũng sáng sủa. Mấy thằng con trai vuốt sáp, mặc áo polo, đeo đồng hồ da. Mấy đứa con gái váy vóc xúng xính, mùi nước hoa đắt tiền bay lơ lửng trong không khí. Cả đám đang nói cười ồn ào.

Thấy Vy bước tới, cả bàn dừng nói chuyện, đồng loạt ngước lên nhìn.

- Chào mọi người. - Vy cười tươi rói, hơi kéo tay tao lên phía trước. - Giới thiệu với nhóm mình, đây là anh An. Người yêu em.

Mọi ánh mắt như những cái máy quét mã vạch chĩa thẳng vào tao. Quét từ cái đầu vuốt keo, xuống cái áo sơ mi mới cóng, và dừng lại ở đôi giày.

- Chào anh An. Bọn em nghe cái Vy nhắc suốt, nay mới được diện kiến.

Một thằng ngồi đầu bàn đứng dậy. Nó chìa tay ra. Bàn tay nó trắng trẻo, ngón tay búp măng, sạch sẽ không một tì vết.

Tao đưa tay ra nắm lại. Lòng bàn tay tao đầy những vết xước dăm và những nốt chai sần cứng ngắc cọ vào da nó. Tao thấy nó hơi nới lỏng tay ra một nhịp.

- Chào mọi người. Mình là An. - Tao cười trừ, kéo ghế cho Vy ngồi rồi tự ngồi xuống bên cạnh.

Bữa ăn bắt đầu. Thịt nướng xèo xèo trên chảo gang.

Nhưng cái không khí trên mâm đéo giống những bữa lẩu ếch hay chân gà nướng vỉa hè mà tao hay ngồi với đám Khánh, Long, Mai Anh.

Tao gắp một miếng bò cuộn nấm kim châm, bỏ vào bát. Tai tao bắt đầu lùng bùng bởi cái mớ ngôn ngữ đang bay qua bay lại trên mặt bàn.

- Đợt tới xin thực tập bên KPMG thế nào rồi mày? Thấy bảo vòng test CV gắt lắm.
- Tao đang cày nốt cái chứng chỉ IELTS cho lên 7.0 mới tự tin nộp. Mà cái case study môn Quản trị chiến lược ông thầy cho khoai vãi. May mà nhóm mình qua ải.

Chúng nó nói chuyện. Nhịp độ nhanh, đệm tiếng Anh trơn tuột. GPA, deadline, essay, Big 4. Những từ vựng thuộc về một thế giới được lót thảm đỏ.

Tao ngồi im. Cầm đôi đũa gẩy gẩy miếng thịt trong bát. Tao không chen vào được nửa chữ. Ở cửa hàng, tao thao thao bất tuyệt ép giá khách, tao quát thằng Tùng, tao tính toán sổ sách. Còn ở đây, cái bộ giáp tao đang khoác lên người không giúp tao dịch được cái tần số của bọn nó.

Đang rôm rả, một con bé ngồi đối diện tao thở dài, gõ đũa xuống mép đĩa.

- Tiếc ghê hôm nay anh Bảo bận chạy dự án không tới được. Hôm nay mà có sếp Bảo là nhóm mình nâng ly ăn mừng rực rỡ rồi.

Cái tên "Bảo" vừa được quăng ra, cả bàn như được tiêm doping.

- Công nhận. Tuần trước anh Bảo không thức đến ba giờ sáng sửa cái slide cho nhóm mình thì có mà ăn cám.
- Lão đấy đỉnh thật. Nhìn một phát là biết số liệu cái Vy làm bị lệch ở đâu, nắn lại chuẩn không cần chỉnh.
- Tuần sau anh Bảo hứa khao cả nhóm đi ăn một bữa để chúc mừng đấy. Bọn mày nhớ xếp lịch nhé.

Tao đưa cốc nước lọc lên miệng. Nhấp một ngụm. Nước lạnh ngắt nhưng không trôi được cái cục nghẹn đang ứ ở cổ.

Ai là Bảo?

Một ông anh khóa trên. Một thằng sếp nhóm. Hay một cái bóng khổng lồ đang phủ trùm lên cái bàn lẩu này?

Gã tên Bảo đéo ngồi ở đây, đéo mất một đồng tiền bữa nay, nhưng cái sự hiện diện của hắn lại được tạc tượng trong đầu từng đứa. Hắn sửa slide, hắn nắn số liệu cho Vy. Hắn là người giải quyết những thứ mà tao chịu chết.

Thằng ngồi đầu bàn đang rót nước ngọt, bỗng nhiên quay sang nhìn tao. Nụ cười xã giao nở trên môi.

- À, An này. Bạn là đang học ở bên trường nào ấy nhỉ? Nãy mải nói chuyện chưa kịp hỏi.

Cả bàn hơi tĩnh lại. Mấy ánh mắt tò mò lia sang.

Tao đặt cốc nước xuống. Lưng tựa vào ghế.

- Mình học bên Thương Mại.

Vừa dứt chữ. Không gian quanh bàn khựng lại một nhịp rất nhỏ.

- À... Thương Mại à.

Thằng kia kéo dài giọng. Nó gật gù. Không chê bai. Không có một từ nào thô lỗ văng ra. Nhưng cái cách nó nói chữ "À", cái điệu bộ gật đầu hờ hững ấy... nó chứa một sự phân tầng giai cấp tinh vi vãi lìn. Trong hệ quy chiếu của đám sinh viên Kinh tế Quốc dân đang nhắm tới các tập đoàn đa quốc gia, cái mác Thương Mại của tao, cộng thêm cái giao diện đéo có vẻ gì là học thuật này, nó nằm ở một bậc thang khác. Bậc thấp hơn.

Sự im lặng lướt qua chừng ba giây rồi câu chuyện lại chuyển hướng sang một chủ đề khác.

Vy ngồi bên cạnh tao. Nó cảm nhận được sự gượng gạo.

Nó gắp một miếng sườn sụn nướng cháy cạnh, bỏ vào bát tao.

- An ăn thử cái này đi, ngon lắm.

Dưới gầm bàn, bàn tay nhỏ nhắn của nó luồn sang. Những ngón tay mềm mại tìm đến bàn tay tao đang đặt trên đùi. Nó đan ngón tay nó vào tay tao. Siết nhẹ.

Một hành động xoa dịu. Một sự an ủi ngầm.

Nhưng khốn nạn thay. Ngay lúc này, cái siết tay ấy không làm tao thấy ấm áp hay tự hào như cái hôm ở quán cafe Vườn Xưa.

Tao cảm giác mình giống như một đứa trẻ con đi lạc vào một bữa tiệc của người lớn, và Vy đang phải nắm tay tao để dỗ dành, để tao khỏi tủi thân. Cái bản ngã đàn ông của tao bị cào xước. Tao muốn tự đứng trên đôi chân mình, chứ không phải dựa vào sự bảo bọc thương hại của bạn gái trước mặt đám bạn nó.

Câu chuyện trên bàn lại quay về cái gã tên Bảo.

- Vy ơi mày nhớ lúc anh Bảo gõ đầu mày vì lấy sai cái đống dữ liệu vĩ mô không? Lúc đấy mặt ổng nghiêm vãi, tao ngồi cạnh mà nín thở. - Một con bé kể lại, cười rinh rích.

Vy cũng bật cười hùa theo.

- Nhớ chứ. Lúc đấy tao cuống quá, ổng mắng cho một trận xong lại tự ngồi gõ lại file Excel cho tao. May mà có ổng.

Nó cười rạng rỡ. Một nụ cười vô tư.

Tao ngồi im. Mắt nhìn chằm chằm vào vỉ nướng đang xèo xèo bốc khói. Miếng sườn sụn Vy gắp cho tao vẫn nằm im trong bát. Tao gắp lên, nhai. Thịt sụn cứng ngắc, nhạt toẹt, nhai như đang nhai sỏi.

Cái không khí xung quanh tao đông đặc lại. Tiếng cười đùa của bọn nó vọng vào màng nhĩ tao giống như một thứ tạp âm gây nhiễu. Tao thấy mình vô hình. Cái áo đang bó chặt lấy cơ thể tao, nhắc nhở tao rằng tao đang mặc một bộ đồ đi mượn để diễn một vai diễn không thuộc về mình.

Tao rút tay ra khỏi tay Vy. Dứt khoát.

- Anh đi vệ sinh một tí.

Tao cất giọng, đẩy ghế đứng dậy. Không đợi Vy gật đầu, tao xoay người bước thẳng về phía cuối nhà hàng.

Hành lang dẫn ra khu vực nhà vệ sinh lót đá granite xám, ánh đèn hắt xuống lạnh lẽo.

Tao bước vào trong. Đứng trước cái bồn rửa tay bằng sứ trắng bóc.

Vặn vòi nước. Nước lạnh buốt chảy ra. Tao vốc một vốc nước tạt thẳng vào mặt. Dòng nước chảy tràn qua sống mũi, rỏ tong tong xuống cổ áo sơ mi.

Tao chống hai tay lên thành bồn. Nhìn chằm chằm vào thằng đàn ông trong gương.

Tóc vuốt keo. Áo sơ mi là lượt.

Nhưng dưới ánh đèn tuýp trắng lóa, cái bản chất thợ thuyền mưu sinh của tao nó vẫn hằn rõ trên từng nét mặt. Đôi mắt vằn tia đỏ vì thiếu ngủ. Vùng da cổ sạm đi vì những trưa nắng chạy xe đi lấy hàng. Vỏ bọc xịn đến mấy cũng không che lấp được cái gốc gác bươn chải của tao.

Tao rút vài tờ giấy ăn, lau khô mặt. Thở hắt ra một hơi.

Định quay người bước ra ngoài.

Lạch cạch.

Tiếng guốc gõ từ phía hành lang ngoài vọng vào. Kéo theo tiếng xì xào của hai đứa con gái. Bọn nó đi vào khu vực bồn rửa tay chung ở ngay vách tường bên cạnh.

- Công nhận nay ăn no vãi.

Giọng một đứa cất lên. Tao nhận ra ngay. Con Hằng, cái đứa ngồi đối diện tao lúc nãy.

- Đi đánh lại tí son đi mày. Trôi hết rồi.

Tiếng lách cách của túi xách mở ra.

- Ê Mai. - Giọng con Hằng chép miệng. - Công nhận ông An người yêu cái Vy nhìn cũng sáng sủa, bảnh bao phết nhỉ.

Tao đứng chôn chân sau bức tường gạch men. Không nhúc nhích.

- Sáng sủa gì. - Giọng con Mai hùa theo, ráo hoảnh. - Mày không thấy ổng nói chuyện cứ sượng sượng, chợ búa thế nào ấy à? Kiểu dân đi làm ăn buôn bán sớm, không có tí học thuật nào. Cảm giác hơi lệch pha so với nhóm mình.

- Thật! - Hằng chậc lưỡi. - Cái Vy nhà mình vừa xinh vừa giỏi, tương lai sáng lạn, chả hiểu sao đâm đầu yêu cái ông Thương Mại đấy. Nãy tao thấy ổng ngồi im re chả nói được câu nào, nhìn tội tội.

Tiếng đóng nắp thỏi son cái rụp.

- Hôm nay mà anh Bảo đến thì chắc ổng còn té về sớm luôn. Mày nghĩ xem, anh Bảo vừa giỏi, vừa có nền tảng. Nhìn đi nhìn lại, tao thấy Vy đứng cạnh anh Bảo vẫn là 'mây tầng nào gặp mây tầng đó', xứng đôi hơn bao nhiêu. Chả hiểu cái Vy nó nghĩ gì mà chọn cái ông thợ sửa điện thoại kia.

Những lời thì thầm không hề lớn tiếng. Nó không phải là một lời chửi bới văng tục. Nó nhẹ nhàng, thản nhiên, như cái cách người ta bàn luận về một món đồ bị đặt sai chỗ trên kệ siêu thị.

Nhưng từng chữ, từng chữ một như những mảnh dao lam rỉ sét rạch thẳng vào lồng ngực tao.

Gân xanh nổi cuộn lên trên hai mu bàn tay tao đang buông thõng.

Chúng nó nói đúng. Không sai một chữ nào.

Cái bóng của gã tên Bảo kia quá lớn. Hắn là một bức tượng vàng được dựng sẵn trong cái hệ quy chiếu của chúng nó. Còn tao, dù tao có kiếm được bao nhiêu tiền từ việc bán ốp lưng, dù tao có cố gồng mình nhét thân vào cái áo sơ mi đắt tiền này, thì trong mắt cái xã hội trí thức thu nhỏ ấy, tao vĩnh viễn chỉ là một thằng lệch pha. Một thằng thợ sửa điện thoại không biết gì về IELTS hay Big 4.

Tiếng guốc của hai đứa con gái gõ lộc cộc rời khỏi khu vực bồn rửa. Xa dần.

Tao vẫn đứng im trong góc tối hành lang.

Tao nâng cánh tay phải lên.

Bụp.

Nắm đấm nện khẽ vào vách tường gạch men lạnh lẽo. Lực đập không mạnh đến mức gây tiếng ồn, nhưng đủ để những đốt ngón tay tấy đỏ, rát buốt.

Tiếng nước từ một cái vòi hỏng gần đó vẫn rỏ xuống bồn sứ. Tong. Tong. Đều đặn và cô độc.

Tao tựa lưng vào tường. Không gian xung quanh ngột ngạt đến mức khó thở. Cảm giác không thuộc về nơi này nó trương phình lên, nuốt chửng mọi sự tự tin tao đã đắp nặn suốt một năm qua. Căn phòng ngoài kia có người con gái tao yêu, nhưng cái bàn tiệc đó, có lẽ không phải là chỗ dành cho tao.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 170: Cơn say

Tao đứng trong hành lang nhà vệ sinh mất thêm ba phút.

Tiếng nước nhỏ giọt tong tong. Tao xòe bàn tay phải ra. Mấy đốt ngón tay rơm rớm đỏ. Sự rát buốt vật lý không ăn thua gì so với cái cảm giác lồng ngực đang bị khoét một lỗ rỗng tuếch.

Tao chỉnh lại cổ áo, vuốt lại cái mặt lạnh tanh quen thuộc. Bước ra ngoài.

Bàn tiệc lẩu nướng vẫn ồn ào. Hai đứa Hằng và Mai vừa nói xấu tao xong giờ đang cười nói rôm rả với Vy như chưa từng có cuộc hội thoại nào ở bồn rửa tay. Cái xã hội thu nhỏ này diễn kịch giỏi vãi lìn.

Tao kéo ghế ngồi xuống. Bát đũa tao vẫn nằm y nguyên chỗ cũ. Miếng sườn sụn nguội ngắt dính mỡ đông lại thành một lớp màng trắng mờ.

- Anh đi lâu thế? Bụng có sao không anh? - Vy quay sang, ánh mắt lo lắng nhìn tao.

- Anh không sao. Ra ngoài hút điếu thuốc cho thoáng thôi.

Tao đáp. Giọng đều đều, không cao không thấp. Tao cầm cốc nước lọc lên nhấp một ngụm, lảng tránh ánh mắt của nó.

Đúng mười giờ tối, bữa tiệc tàn.

Cả nhóm đứng dậy thanh toán. Lúc chia tiền, thằng nhóm trưởng cầm hóa đơn tính toán chia đều. Tao rút tiền ra thanh toán phần của tao và Vy. Sự sòng phẳng của đồng tiền là cách duy nhất tao có thể dùng để vỗ mặt cái sự khinh bỉnh ngầm của bọn nó.

Ra đến bãi gửi xe. Gió đêm thốc vào người mát rượi.

Tao dắt con Wave ra. Đội mũ bảo hiểm.

Vy vẫy tay chào tạm biệt đám bạn rồi chạy lại, trèo lên yên sau. Vẫn cái động tác quen thuộc, nó vòng tay ôm lấy eo tao, tựa cằm vào vai tao.

- Nay ăn no quá. Mọi người nói chuyện vui ghê anh nhỉ. - Vy ríu rít.

Tao nổ máy. Động cơ kêu bạch bạch gằn lên một nhịp.

- Ừ. Vui.

Tao chỉ đáp lại đúng một chữ. Cộc lốc.

Con xe lao vào dòng đường tấp nập. Phố phường Hà Nội về đêm chớp nhoáng những ánh đèn neon.

Tao vít ga mạnh hơn bình thường. Gió tạt vào mặt làm cay xè khóe mắt. Bàn tay Vy ôm eo tao siết nhẹ. Nó cảm nhận được sự im lặng bất thường của tao, nhưng chắc nó nghĩ tao mệt sau một ngày chạy việc cửa hàng. Nó không biết rằng, cái vòng tay của nó lúc này không còn mang lại cho tao cảm giác ấm áp, an toàn nữa. Nó giống như một sợi dây xích, nhắc tao nhớ về cái sự lệch pha mà tao không thể nào san lấp được.

Về đến ngõ 1 Bùi Xương Trạch.

Tao bóp phanh, xe đỗ xịch trước cổng nhà trọ.

Vy bước xuống. Nó cởi mũ bảo hiểm đưa cho tao. Đôi mắt to tròn dưới ánh đèn đường nhìn tao âu yếm.

- Anh về đi đường cẩn thận nhé. Tắm rửa rồi nghỉ sớm đi, nay anh mệt rồi. Mai em nấu ít thịt kho tàu mang qua cho anh với mọi người.

Tao cầm cái mũ bảo hiểm, móc vào móc xe.

- Thôi mai em cứ nghỉ ngơi đi, không cần nấu đâu. Anh và bọn thằng Khánh tự lo được.

Giọng tao nhạt thếch.

Vy hơi khựng lại. Nụ cười trên môi nó tắt đi một nửa. Nó định hỏi thêm, nhưng tao đã gạt chân chống, nổ máy.

- Anh về đây.

Tao không đợi nó trả lời, quay đầu xe phóng đi thẳng. Qua gương chiếu hậu, tao thấy cái dáng nhỏ bé của nó đứng chôn chân trước cổng sắt, nhìn theo cho đến khi xe tao khuất dạng ở khúc cua.

Về đến đại bản doanh. Tầng một tối om. Việc đầu tiên mà tao làm là thay ngay bộ quần áo đúng với con người thật của mình.

Rồi việc thứ 2 là tao lôi trong tủ lạnh ra ba lon bia Hà Nội lạnh ngắt. Xách theo cái gạt tàn, tao lầm lủi đi lên ban công tầng ba.

Gió đêm lồng lộng.

Bật nắp lon bia. Tách.

Tao ngửa cổ tu một mạch hết nửa lon. Vị đắng chát trôi tuột xuống dạ dày đang trống rỗng vì bữa tối tao đéo ăn được miếng nào.

Rút điếu Thăng Long, châm lửa. Rít một hơi dài. Đốm lửa đỏ rực lên trong màn đêm.

"Mây tầng nào gặp mây tầng đó."
"Chả hiểu cái Vy nghĩ gì mà chọn cái ông thợ sửa điện thoại kia."

Những lời nói ở nhà vệ sinh lúc tối cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao như một cái băng cát-sét bị xước. Nó cào cấu, đâm thọc vào cái tự ái của thằng đàn ông.

Tao có tiền. Tao kiếm tiền bằng mồ hôi nước mắt, bằng sự lỳ lợm ngoài đường phố. Nhưng với bọn nó, tiền của tao không có mùi của sự giỏi giang, sang trọng. Tao là thằng thợ. Tao vĩnh viễn không thể ngồi cùng mâm với những thằng như cái gã tên Bảo kia, những thằng dùng kiến thức hàn lâm để vẽ ra tương lai, chứ không phải dùng tuốc nơ vít để vặn ốc kiếm bạc cắc.

Lon bia thứ hai cạn sạch.

Đầu tao bắt đầu biêng biêng. Cái hơi cồn bốc lên làm những suy nghĩ trở nên tiêu cực và tăm tối vãi lìn.

Tao thương Vy. Chắc chắn tao thương nó. Nhưng sự bảo bọc của tao, cái việc tao cày cuốc để xây dựng một cái tổ ấm cho 2 đứa, liệu có phải là thứ nó thực sự cần ở cái thế giới của nó không? Hay tao đang tự huyễn hoặc bản thân mình, cố kéo một con chim thiên nga xuống tắm bùn cùng với một con ếch?

Hai lon bia Hà Nội vứt chỏng chơ dưới đất. Bẹp dúm.

Tao chui vào giường nằm ngửa, nhìn cái trần nhà tối om. Hơi cồn chạy rần rật trong máu, nhưng không dập được cái thứ âm thanh lùng bùng trong đầu.

Cái cảm giác lạc quẻ, lệch pha nó như một lớp vôi vữa khô khốc trát kín lồng ngực. Không thở nổi.

Tao mò điện thoại, bấm số.

- Đang ở đâu? Ra làm vài chai.

Đầu dây bên kia, Long hơi ngập ngừng một giây rồi chốt gọn:
- Hai mươi phút. Đứng đầu ngõ tao qua đón.

Gió đêm mùa hè thổi hầm hập. Tao đứng khoanh tay đầu ngõ Bùi Xương Trạch.

Một luồng sáng chói lóa quét qua mặt đường. Con SH trắng muốt đỗ xịch trước mặt tao. Thằng Long gạt chân chống. Nó mặc cái áo polo hàng hiệu, mùi nước hoa thoang thoảng đánh bạt cái mùi cống rãnh ngai ngái của con ngõ.

Tao cúi xuống nhìn lại mình. Áo phông xám, quần đùi nhăn nhúm, đôi dép lê ố vàng. Sự chênh lệch giao diện đập thẳng vào mắt. Ngày thường tao không quan tâm. Nhưng đêm nay, cái ranh giới vô hình ấy lại hiện lên sắc nét vãi lìn.

Tao trèo lên xe. Không nói một câu.

Hai thằng tạt vào một quán nhậu vỉa hè ven bờ sông. Nước sông đen ngòm, lững lờ trôi dưới ánh đèn cao. Mùi đống rác to đùng ngay gần bên cạnh bốc lên ngai ngái. Nhưng mà người Hà Nội đã bảo rồi, quán nào càng gần bãi rác thì càng ngon.

- Cho em chục chai Hà Nội ướp lạnh. Đĩa lạc rang, với ít nem chua, nem phùng nhé. - Tao hắng giọng gọi chủ quán.

Bia mang ra. Tao bật nắp. Tách.

Không rót ra cốc. Tao ngửa cổ tu một hơi cạn sạch nửa chai. Hơi lạnh buốt trôi tuột xuống dạ dày, cạo qua cái cổ họng đang khô khốc.

Thằng Long bóc củ lạc, ném vào mồm. Nó không hỏi tao bị làm sao. Đàn ông ngồi với nhau, thằng nào nốc bia như uống nước lã thì chắc chắn đang có biến. Nó cứ ngồi im, chờ tao mở miệng.

Tao đặt mạnh chai bia xuống bàn. Mặt bàn nhựa kêu cái rầm.

Tao nhìn chằm chằm vào cái dòng nước đen ngòm dưới lòng sông. Lớp váng dầu mỡ nổi lềnh bềnh, phản chiếu ánh đèn đường loang lổ.

- Long này.

Tao cất giọng. Trầm. Đặc quánh. Không có một chút cợt nhả nào.

- Tao hỏi thật.

Thằng Long dừng nhai. Nó ngước lên nhìn tao.

- Mày là thiếu gia nhà giàu, học hành đàng hoàng, tương lai dọn sẵn. Trong suốt thời gian mày chơi với tao, từ lúc mới quen đến giờ...

Tao quay sang, ghim thẳng ánh mắt vằn đỏ vì men bia vào mắt nó.

- Có phút giây đéo nào mày cảm thấy tao phèn, tao hạ đẳng, tao đéo cùng mâm với mày không?

Không khí ở cái bàn nhựa đông cứng lại. Tiếng còi xe tải chạy rầm rầm trên đường dường như bị lùi ra tít xa.

Long hơi khựng lại. Bàn tay đang vươn ra định lấy chai bia dừng lại giữa không trung. Nó nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc, căng như dây đàn của tao. Một thằng lúc nào cũng lỳ lợm, mở mồm ra là tính toán tiền nong, nay lại đặt một câu hỏi chạm đáy lòng tự trọng. Nó biết tao vừa va phải một vách đá nào đó.

Nó từ từ thu tay về. Rút một tờ giấy ăn, lau sạch mấy ngón tay dính bụi lạc.

Nó nhìn thẳng vào tao. Không đạo đức giả. Không thảo mai vòng vo.

- Có.

Long đáp. Gọn lỏn. Sòng phẳng.

- Nếu mày hỏi tao hồi năm nhất, lúc mới quen, thì tao nói thật là có.

Nó cầm chai bia lên, nhấp một ngụm nhỏ.

- Lần đầu tao gặp mày ở giảng đường. Mày mặc cái áo màu cháo lòng, cắn nát cái nắp bút bi. Mày ki ki cóp cóp từng đồng bạc lẻ, ăn cái bánh mì khô khốc sau gốc cây. Lúc đấy, tao nhìn mày, tao nghĩ bụng 'đcm, cái thằng này chắc mình không chơi được, khác bọt quá'.

Từng chữ của Long ném ra trần trụi. Nó cứa vào màng nhĩ tao.

Nhưng Long đặt chai bia xuống. Nó rướn người tới trước. Đưa tay vỗ bộp một cái vào vai tao. Lực vỗ chắc nịch.

- Nhưng đấy là góc nhìn của những thằng trẻ ranh con vắt mũi chưa sạch, chỉ biết đánh giá con người qua cái áo cái quần.

Ánh mắt Long đanh lại. Nghiêm túc vãi lìn.

- Từ lúc tiếp xúc, rồi càng chơi với mày, cùng làm ăn với mày, tao càng thấy tao mới là thằng kém. Mày từ hai bàn tay trắng, đéo có bệ phóng, đéo có tiền bơm từ gia đình. Mày lăn lộn vỉa hè, mày đối phó với giang hồ, mày dùng cái đầu lạnh để vực dậy thằng Khánh, thằng Tùng, kéo cả cái Alo Phụ Kiện đi đến ngày hôm nay.

Long gõ ngón trỏ xuống mặt bàn. Cộc cộc.

- Ở cái góc độ của một thằng đàn ông. Bản lĩnh của mày đè bẹp mẹ nó mấy cái mác học thuật, điểm số, hay cái mớ tiền của ông già tao rồi An ạ. Tao nể mày. Thật sự.

Tao ngồi im.

Nghe những lời của thằng bạn, khóe môi tao khẽ nhếch lên. Một nụ cười nhạt thếch.

Lời của Long như một liều thuốc tê, tạm thời xoa dịu đi cái vết xước trong lồng ngực. Giang hồ nể bản lĩnh. Dân kinh doanh nể người làm ra tiền. Thợ nể thợ.

Nhưng cái sự thật khốn nạn nó vẫn nằm lù lù ra đấy.

Bản lĩnh đường phố của tao, số tiền tiết kiệm được tao giấu trong ngăn kéo, nó không mua được sự công nhận trong cái thế giới thu nhỏ của Vy. Ở cái bàn lẩu sáng choang ấy, người ta không cần biết tao vặn ốc vít nhanh thế nào, tao chốt đơn giỏi ra sao. Người ta chỉ nhìn vào cái mác trường học, cái chứng chỉ tiếng Anh, và những câu chuyện vĩ mô mà tao không thể há mồm ra chen vào được nửa chữ.

Thế giới của tao và thế giới của bọn họ là hai đường thẳng song song. Không bao giờ cắt nhau.

Tao thở hắt ra. Vớ lấy chai bia, tu ừng ực.

Tao không muốn chìm sâu vào cái mớ bùng nhùng của bản thân nữa. Đẩy cái gạt tàn về phía Long, tao chuyển chủ đề.

- Thôi, bỏ qua chuyện tao đi.

Tao chùi bọt bia dính trên mép.

- Thế còn mày? Thiếu gia dạo này vác SH đi trồng cây si sếp phó Thu Hạ đến đâu rồi? Sắp chốt deal được chưa?

Vừa nghe đến tên Hạ, cái lưng đang thẳng tắp của thằng Long bỗng nhiên chùng xuống. Cái phong thái tự tin, ngạo nghễ của một thằng đi cưa gái bay sạch bách.

Nó vò đầu bứt tai. Thở dài một hơi thườn thượt. Trông tã tượi như một con gà rù trúng gió.

- Tao thua.

Long buông một câu rỗng tuếch. Nó vớ lấy chai bia, tu một ngụm lớn.

- Đcm, núi băng mày ạ. Băng ngàn năm đéo thể tan được.

Tao hơi nhướng mày. Thằng Long mà chịu nhận thua thì đéo phải chuyện vừa.

- Sao? Mày tán gái mà gái không đổ á? Xào xạo. Có đập tiền các kiểu đầu tư tới bến chưa. - Tao khịa.

Long cười khổ.

- Đập tiền? Mày nghĩ nó giống mấy con ranh con thích phông bạt à?

Nó rút điếu thuốc, châm lửa. Rít một hơi sâu.

- Mấy bữa trước, tao cất công nhờ người order một cái túi xách hàng hiệu bọc nhung xịn xò. Mang đến tận cổng nhà D tặng nó. Mày biết nó làm gì không?

- Nó không nhận?

- Không nhận còn đỡ. - Long nhăn mặt. - Nó cầm cái túi. Xem xét một vòng. Rồi ngay lập tức nó quăng lại cái túi vào tay tao rồi bảo: 'Cảm ơn, nhưng cái này Hạ có thể tự mua được, không cần ai mua cho. Lần sau Long đừng phí tiền làm mấy trò này nữa'.

Tao nghe xong, suýt sặc ngụm bia. Con bé này phũ phàng đến mức tàn nhẫn.

Long lắc đầu, kể tiếp.

- Chuyện cái túi tao còn cố nhịn. Tuần trước, trời mưa to vãi lìn. Tao biết nó vẫn ở trường chưa về, cố tình đánh con SH đứng chôn chân dưới gốc cây ngoài cổng trường đợi nó. Nghĩ bụng con gái thấy thằng con trai đội mưa chờ mình chắc chắn sẽ cảm động. Cảnh phim Hàn Quốc kinh điển cmnr.

- Rồi sao? - Tao tò mò.

- Rồi nó cầm ô bước ra. Nhìn tao đứng co ro ướt như chuột lột. Ánh mắt nó nhìn tao đéo khác gì nhìn một thằng hâm hấp trốn trại. Tao gọi mà nó không thèm mở mồm nói một câu, lẳng lặng quay gót, đi thẳng ra trạm xe bus, lên xe ngồi. Bỏ mặc tao đứng hóa đá giữa trời mưa.

Long dụi mạnh mẩu thuốc xuống đĩa.

- Hạ nó đéo giống những đứa con gái tao từng quen. Gái khác tao dùng tiền, dùng mã ngoài, dùng sự quan tâm là xong. Còn nó... nó nhìn xuyên qua cái mác thiếu gia của tao.

Giọng thằng Long chùng xuống, mang theo một sự bất lực tột cùng.

- Nó không cảm nhận được cái sự vững chãi ở tao. Trong mắt nó, tao chỉ là một thằng nhóc dựa dẫm vào tiền của ông già, không có định hướng mẹ gì rõ ràng. Đứng trước mặt nó, tao thấy mình mới là thằng rỗng tuếch.

Tao ngồi im. Tiếng gió rít qua những tán cây nghe xào xạc.

Hai thằng đàn ông. Ngồi dưới ánh đèn đường hắt xuống cái bàn nhựa dính mỡ.

Một sự đồng điệu phũ phàng và chua chát ập đến.

Thằng Long có tiền, có gia thế, nhưng không thể dùng tiền để mua được sự tôn trọng của một đứa con gái độc lập, lỳ lợm như Hạ.

Còn tao. Tao có bản lĩnh đường phố, tao có mồ hôi nước mắt tự tay làm ra tiền. Nhưng tao lại không thể dùng cái sự xù xì, gai góc ấy để đổi lấy sự công nhận của cái thế giới trí thức, sạch sẽ bao quanh Thảo Vy.

Cái tuổi đôi mươi nó khốn nạn ở chỗ đấy. Mày có thể moi hết ruột gan ra, mày có thể cố gắng gồng mình lên đến đứt cả gân máu. Nhưng đôi khi, cái việc mày sinh ra, mày tồn tại ở một cái tần số không khớp với thế giới của người ta... nó đã là một ván bài thua ngay từ lúc chia bài rồi.

Tao vươn tay, cầm chai bia lên.

- Keng.

Tao cụng mạnh vỏ chai thủy tinh vào chai của Long. Âm thanh va đập vang lên khô khốc, lanh lảnh, rồi chìm nghỉm vào dòng sông đen ngòm đang lững lờ trôi dưới chân.

Đéo ai nói thêm câu nào. Hai thằng ngửa cổ, nốc cạn phần bia còn lại. Vị đắng chát xộc thẳng lên não, để lại một dư âm trống rỗng, lơ lửng giữa màn đêm Hà Nội.
 

Nonita

Yếu sinh lý
Ủa cụ, sao cùng khoá mà thằng Dũng nó lại lên trước và có người yêu như ở mấy năm rồi thế
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo