[Truyện Xàm] Chuyện Đời Thằng An

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 213: Bật đèn xanh

Thời gian như khựng lại trong một phần mười giây.

Ngay khi bàn tay dơ bẩn của gã thanh niên đang trong cơn "phê đồ" chuẩn bị hạ xuống vòng ba nảy nở của Mai Anh, một bóng đen đã xẹt qua.

Tao bước tới, vung tay nắm chặt lấy cổ tay của Mai Anh, dùng một lực đạo cực kỳ dứt khoát nhưng không hề thô bạo, kéo giật ả lùi lại phía sau lưng tao để thoát khỏi tầm với của gã kia. Cùng lúc đó, tay còn lại của tao vươn ra, đưa ly Macallan sóng sánh màu hổ phách chạm khẽ một cái “Keng!” vào ly sâm-panh mà gã đang cầm trên tay.

Âm thanh thủy tinh va vào nhau trong trẻo vang lên, cắt đứt cái đà lao tới của gã.

Gã thanh niên giật mình, đôi mắt đờ đẫn, tròng mắt hơi trợn ngược vì tác dụng của chất kích thích cố gắng thu tiêu cự lại để nhìn kẻ vừa ngáng đường mình.

Khác hoàn toàn với thằng Khánh đang sôi máu bừng bừng ở phía sau lưng, hận không thể cầm chai rượu gõ toác đầu đối phương, tao đứng thẳng người, giữ một khuôn mặt lạnh băng, không có lấy một nét phẫn nộ hay hoảng sợ. Đáy mắt tao sắc lẹm, chiếu thẳng một tia nhìn như dao cạo vào sâu trong tròng mắt lờ đờ của gã. Tao không hét lên phân bua, cũng không chửi thề ầm ĩ. Tao chỉ hơi nghiêng đầu, cất lên một tông giọng trầm, rành rọt, đủ để lọt qua tiếng nhạc xập xình nhưng mang theo sức nặng của một lời đe dọa ngầm đầy lỳ lợm:

"Anh trai, đi chơi cốt là để cho vui vẻ. Hôm nay lại đúng ngày sinh nhật em, nể mặt nhau thì anh em mình cụng ly, uống với nhau một ngụm."

Tao dừng lại một nhịp, hất nhẹ cằm về phía trần nhà và góc quầy bar: "Anh nhìn mà xem. Chỗ này nhiều camera lắm, mấy anh bảo vệ cơ bắp đứng kia nãy giờ cũng đang nhìn sang bàn anh em mình rồi đấy. Bữa tiệc của anh bên kia đang dở, đồ ngon còn nhiều, đừng vì một chút 'quá chén' mà làm rùm beng lên, mất vui cả mâm. Em cũng biết là bọn anh đang tận hưởng cái gì, cũng không muốn bị bảo vệ nó gắp cổ ra ngoài, dừng cuộc chơi giữa chừng đâu... đúng không anh?"

Từng chữ tao nhả ra đều đánh trúng vào tim đen của những kẻ đang chơi hàng. Chúng nó sợ nhất là sự chú ý của bảo vệ và nặng hơn là bị lôi lên phường.

Bị bắt trúng thóp, cộng thêm việc bị cái thần thái lầm lỳ, đĩnh đạc toát ra từ bộ sơ mi lụa đen phanh ngực của tao dội thẳng một gáo nước lạnh vào mặt, gã thanh niên dường như tỉnh được mấy phần. Gã hơi rụt tay lại, đảo mắt nhìn quanh. Quả nhiên, hai gã bảo vệ mặc áo sơ mi đen, đeo bộ đàm cách đó mười mét đã bắt đầu nhíu mày, hướng ánh nhìn cảnh giác về phía này.

Biết vớ phải "đá tảng", không phải hạng dân chơi nửa mùa dễ bắt nạt, gã đành vớt vát lại chút sĩ diện cuối cùng. Hắn cười gượng gạo, nhấc ly rượu lên nhấp một ngụm, lầm bầm vỗ vai tao:

"À... nay sinh nhật chú à? Thế thì anh không biết... Vậy anh nể mặt chú và các em ở đây nhé. Chúc mừng sinh nhật."

Nói xong, gã quay đít, lảo đảo bước về lại cái mâm đang nhả khói mịt mù của mình. Một màn xử lý sự cố kết thúc êm đẹp, gọn gàng, không đổ một giọt máu, không tốn một tiếng chửi thề hay tiếng vỡ chai lọ nào.

Đứng ngay sát bên cạnh, Diệp đã thu trọn toàn bộ diễn biến vào trong mắt.

Là một người mẫu ảnh, một hot teen sành sỏi chốn ăn chơi, cô ả đã chứng kiến quá nhiều những màn va chạm ở bar sàn. Cô dư sức biết mấy gã thiếu gia, công tử bột bình thường hở ra tí là bù lu bù loa, xắn tay áo đập chai lọ, la hét om sòm đòi chém đòi giết để lấy số với gái, rồi cuối cùng kết cục lại bị bảo vệ quán gắp cổ tống ra ngoài nhục như một con chó.

Nhưng người đàn ông trước mặt cô thì khác. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ, cái cách tao dùng một cái đầu lạnh tanh để kiểm soát tình hình, nắm thóp đối phương và dang tay ra bảo vệ người của mình đã giáng một đòn mạnh vào tâm lý của Diệp.

Đôi mắt màu nâu nhạt của Diệp dán chặt vào bờ vai rộng và bóng lưng vững chãi của tao. Lúc này, ánh nhìn của "Kẻ đi săn" không chỉ đơn thuần là sự tò mò hay hứng thú nhất thời nữa. Nó đã chuyển hóa thành một sự ngưỡng mộ rõ rệt, pha lẫn niềm khao khát muốn chiếm hữu cái sự hoang dại được bọc trong vỏ bọc lầm lỳ ấy.

Khi tình hình đã êm xuôi, tao quay lại nhìn Mai Anh.

Dù mọi thứ đã được giải quyết, nhưng cái cảm giác bị một thằng "ngáo" áp sát, suýt nữa động chạm cơ thể khiến Mai Anh cực kỳ khó chịu. Ả hoàn toàn mất hứng. Cơn "tụt mood" hiện rõ trên khuôn mặt vốn đang hưng phấn. Ả xoa xoa hai bên thái dương, bước lại khu vực bàn V.I.P, ngồi phịch xuống ghế sofa, thở dài tỏ vẻ mệt mỏi chán ngán.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần thằng Khánh réo lên liên hồi. Nó bắt máy, vâng vâng dạ dạ rồi nhăn nhó tắt đi. Chị Lan ở nhà đang gầm gừ gọi nó. Đã quá nửa đêm, bà cô già không thấy bóng dáng thằng em đâu liền gọi điện giục về, cằn nhằn bắt nó phải về ngay lập tức, nếu không về thì xác định sẽ bị "bà bóp chết".

Thằng Khánh gãi đầu gãi tai, nhìn tao đầy ái ngại đành cáo lỗi xin về trước.

Nhìn thấy thằng Khánh chuẩn bị về, cộng thêm bản thân đang chán ngán vì cái vụ va chạm lúc nãy, Mai Anh quyết định với tay lấy chiếc túi xách. Ả đứng dậy, nhìn mọi người:

"Thôi, tự nhiên gặp cô hồn mất mẹ cả hứng, mà nãy nhạc đập mạnh quá chị cũng đang ong hết cả đầu. Chị đi chung taxi với thằng Khánh về nhà luôn đây. Mọi người ở lại chơi vui vẻ nhé."

Thấy Mai Anh đòi về, tao theo phản xạ định đứng dậy đi về theo, bảo: "Thế để em về cùng luôn."

Nhưng Long "thiếu gia" đang ngồi ôm Linh ở góc lập tức đưa tay ra hiệu cản lại, lắc đầu biểu thị ý tứ đang vui, chưa muốn tàn tiệc. Cùng lúc đó, Mai Anh vươn tay, ấn mạnh vai tao bắt tao ngồi lún xuống ghế sofa.

Ả nhìn tao, rồi sau đó cúi xuống, thì thầm vào tai tao, ban phát một "lệnh ân xá" tuyệt đối:

"Hôm nay là sinh nhật mày. Tiền thì thằng Long nó bao tất rồi. Nể mặt nó, ở lại mà chơi tới bến đi. Chị mày cấp giấy phép đặc biệt cho mày xõa hết đêm nay. Mai vác xác về nộp mạng là được."

"Nhưng... chị về một mình có ổn không đấy?" - Tao vẫn hơi lấn cấn, quan tâm hỏi han.

"Mày điên à? Chị về chung taxi với thằng Khánh mà. Nó thì làm gì được chị, láo nháo con mẹ Lan ở nhà bóp cổ nó chết. An tâm đi!" - Mai Anh lườm tao một cái rồi phẩy tay, kéo thằng Khánh bước ra khỏi khu vực V.I.P.

Bóng Mai Anh và Khánh khuất dần sau cánh cửa quán bar. Chiếc sofa to vật vã giờ đây chỉ còn lại đúng bốn người: Cặp đôi Long - Linh và cặp tao - Diệp.

Sự vắng mặt của hai nhân tố tấu hài làm không gian bỗng chốc trở nên rộng rãi, thoáng đãng và... riêng tư hơn một cách kỳ lạ.

Nhịp độ của đêm tiệc cũng chuyển sang một trạng thái ấm áp, dập dìu. Long và cái Linh đã bắt đầu quấn lấy nhau. Hai đứa nó thu mình vào một góc tối của sofa, thì thầm to nhỏ, cười khúc khích, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng đôi lứa.

Và vô tình (hay có lẽ là sự sắp đặt của hoàn cảnh), điều đó đã đẩy tao và Diệp vào một không gian bắt buộc phải tương tác sâu hơn.

Hai đứa tao nhích lại gần nhau hơn ở nửa bên kia chiếc bàn. Tiếng nhạc vẫn dập dìu từng nhịp mê hoặc. Tao rút từ trong bao ra một điếu Thăng Long mới, ngậm vào môi rồi bật chiếc Zippo tách một tiếng. Lửa bùng lên.

Thấy tao hút thuốc, Diệp không hề né tránh. Cô ả nghiêng người, chủ động cầm chai rượu lên tay, châm thêm một ít rượu vào ly của tao, rồi gắp thêm vài viên đá lạnh thả vào ly cocktail của mình. Những câu chuyện giữa hai đứa bắt đầu được mở ra, thả lỏng hơn, không còn mang tính chất thăm dò, gai góc như cái lúc "ping-pong" thả thính ban đầu nữa.

Càng nói chuyện, hơi men càng ngấm sâu vào trong máu.

Diệp dường như không còn muốn giữ bất kỳ một khoảng cách an toàn nào nữa. Cô ả nhích người, thu hẹp hoàn toàn khoảng trống trên chiếc ghế da, ngồi sát rạt vào người tao. Khoảng cách gần đến mức tao có thể cảm nhận được rõ cái sự mềm mại từ da thịt cô ả. Cộng thêm cái mùi nước hoa hương gỗ tuyết tùng cá tính, gai góc pha lẫn với mùi cồn cay nồng phả thẳng vào từng nhịp thở của tao.

Tao rít một hơi thuốc, tàn thuốc vô tình rơi một ít xuống vạt áo sơ mi lụa đen.

Đột nhiên, Diệp vươn tay ra. Những ngón tay thon dài, gắn móng nghệ thuật của ả gạt nhẹ chỗ tàn thuốc trên áo tao. Nhưng thay vì rụt tay lại, bàn tay ấy cố tình mơn trớn, lướt chậm rãi qua phần lồng ngực rắn chắc đang phanh cúc của tao. Hơi ấm từ lòng bàn tay cô ả truyền thẳng qua lớp lụa mỏng manh, giật tung từng tế bào thần kinh của tao.

Cô ả khẽ ngước lên. Đôi mắt màu nâu nhạt lúc này đã ướt át vì men rượu, nhìn thẳng sâu thẳm vào tròng mắt tao.

Bầu không khí căng như dây đàn.

Diệp rướn người lên, ghé sát đôi môi tô son trầm vào ngay sát vành tai tao. Một luồng hơi thở nóng rực phả vào cổ tao khiến mọi lỗ chân lông nở rộ. Bằng một chất giọng ma mị, khàn khàn và mang tính khiêu khích tột độ, cô ả thì thầm, buông lời chốt hạ:

"Lúc nãy giải quyết công việc trơn tru thế... anh ngầu thật đấy. Càng nhìn, càng thấy cuốn..."

Ngón tay Diệp miết nhẹ lên viền cổ áo tao, cô ả nhả chữ thật chậm:

"...Người ta bảo, những kẻ thích gồng mình tu hành, ép buộc bản năng... một khi đã phá giới thì lại càng hư hỏng và hoang dại hơn người bình thường gấp trăm ngàn lần. Em đột nhiên rất tò mò... không biết một 'sư cụ' như anh, khi hư hỏng thì sẽ đến mức nào?"

Lời thách thức, màn bật đèn xanh chí mạng ấy không khác gì một ngọn đuốc rực lửa ném thẳng vào kho thuốc súng đã chất đầy ắp trong lồng ngực tao suốt mấy tháng qua.

Cổ họng tao giật giật, nuốt nước bọt đánh ực. Điếu thuốc trên tay tao khẽ run lên. Ánh mắt tao tối sầm lại, vằn lên những tia đỏ rực của dục vọng. Tao cúi xuống, ánh nhìn dán chặt vào đôi môi trầm ướt át và chiếc vòng choker da màu đen đang ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh của cô ả.

Sinh nhật tuổi 20. Một cái cớ quá hoàn hảo.

Đêm nay!
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 214: Lối rẽ vào hành lang tối

Lời thách thức ma mị của Diệp vừa dứt, hơi thở nóng hổi, ngập ngụa mùi cồn và hương gỗ tuyết tùng của cô ả dường như vẫn còn vương vấn, quẩn quanh bên vành tai tao. Nó râm ran, ngứa ngáy và chạy thẳng một luồng điện xẹt dọc theo tủy sống.

Bên trong tao lúc này, hàng vạn tế bào đang gào thét đòi phá vỡ cái lồng sắt mang tên "lý trí". Thế nhưng, bề ngoài, tao vẫn gồng mình tỏ ra không hề bị lay động. Bằng bản lĩnh của một thằng đàn ông đã quen che giấu cảm xúc dưới đáy xã hội, tao rít một hơi thuốc thật sâu. Đầu điếu Thăng Long đỏ rực lên trong vùng không gian tranh tối tranh sáng. Tao từ từ nhả một ngụm khói xám đặc quánh ra không trung, cố tình tạo thành một bức màn mờ ảo, mỏng manh chắn ngang giữa hai khuôn mặt đang kề sát vào nhau.

Qua làn khói, tao quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt ướt át của Diệp. Tao nhếch mép cười nhạt, đưa bàn tay với những khớp xương thô to, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay cô ả, gỡ những ngón tay thon dài đang mơn trớn trên ngực áo lụa của mình ra. Tao buông một lời trêu đùa, giả vờ như mình là một bậc cao tăng đắc đạo thực thụ:

"Em đánh giá anh hơi cao rồi đấy Diệp ạ. Tâm anh lúc này tịnh như nước hồ thu, sóng đánh không rung, gió thổi không động. Ý anh đã quyết, kiếp này chỉ đam mê kiếm tiền thôi, sắc dục với anh bây giờ chỉ là mây mù phù du, không có gì có thể lay động được đâu."

Tao ngừng lại một giây, vuốt lại vạt áo rồi chốt hạ bằng một câu cực kỳ ra dáng lãng tử: "Em đẹp thật đấy, sức sát thương cũng cao thật đấy... nhưng có lẽ chúng ta đúng người sai thời điểm mất tiêu rồi."

Tao cứ tưởng là ả sẽ bỏ cuộc. Tuy nhiên, tao đã nhầm.

Nếu là những đứa con gái bình thường, bị từ chối khéo một cách phũ phàng như vậy, chắc có thể chúng nó sẽ tự ái, đỏ mặt tía tai rồi kiếm cớ chuồn thẳng. Nhưng Diệp không phải dạng gái ngoan, và cũng không phải tay vừa. Cô ả là một "kẻ đi săn" sành sỏi. Đứng trước lớp vỏ bọc cứng nhắc của tao, Diệp không hề tự ái hay có ý định bỏ cuộc. Ngược lại, việc bị từ chối dường như càng kích thích cái máu chinh phục, cái bản tính hiếu thắng của con mèo hoang trong người cô ả nổi lên dữ dội hơn.

Không lùi lại, Diệp càng lấn tới. Cô ả bất ngờ rướn người về phía trước, thu hẹp hoàn toàn khoảng cách. Động tác rướn người ấy cố tình để phần ngực mềm mại, căng tròn ẩn dưới lớp áo cắt xẻ táo bạo chạm khẽ vào bắp tay tao. Một sự cọ xát vật lý nhẹ nhàng nhưng mang tính hủy diệt.

Đôi mắt nâu nhạt của Diệp híp lại thành một đường cong nguy hiểm. Ả nhìn chằm chằm vào mắt tao, buông những lời khích tướng sắc như dao cạo, đánh thẳng vào cái tôi và lòng tự ái của một thằng con trai:

"Thế à? Tâm tịnh như nước hồ thu cơ à? Nhưng em thấy nhịp tim của anh đang đập nhanh đến mức muốn vỡ tung lồng ngực ra rồi đấy..."

Giọng Diệp trầm xuống, mang theo sự khiêu khích tột độ: "...Tu thật, hay là... nhát gan, không dám chơi hả anh? Một thằng đàn ông sức dài vai rộng, mới chạm mốc 20 tuổi mà lại phải cố gồng mình lên để làm sư cụ, anh không thấy tự hành hạ bản thân, tự có lỗi với tuổi trẻ của mình à?"

Cùng lúc buông lời sát thương, ngón tay trỏ gắn móng nghệ thuật của Diệp từ từ di chuyển lên yết hầu tao, rồi trượt sang bên cạnh, móc nhẹ vào cái khoen tròn kim loại trên chiếc vòng choker bằng da màu đen đang ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh của chính cô ả.

Động tác cắn môi, kéo nhẹ chiếc vòng da ấy thực sự là một đòn chí mạng. Nó lôi kéo hoàn toàn ánh nhìn khát khao, đỏ ngầu của tao dán chặt vào đó. Dây thần kinh lý trí cuối cùng trong não tao bắt đầu nứt toác ra từng mảng.

Biết rằng con thú hoang trong người tao đã bị đánh thức và đang cào xé lồng ngực, Diệp khôn ngoan chọn cách lùi lại để giăng nốt mẻ lưới cuối cùng.

Cô ả buông chiếc vòng cổ ra, cầm lấy ly cocktail của mình đang để trên bàn lên, ngửa cổ uống cạn một hơi đến giọt cuối cùng. Xong xuôi, Diệp từ từ đứng dậy. Trước khi rời đi, cô ả cúi người xuống, ghé sát đôi môi đỏ trầm vào vành tai tao lần cuối, buông một "tối hậu thư" mang đầy ma lực:

"Giờ em ra khu vực nhà vệ sinh dặm lại tí son, rồi tiện thể đứng đó chờ anh một lúc. Hành lang bên trái, cuối góc khuất... Em cho anh đúng năm phút để suy nghĩ. Đừng làm em thất vọng nhé... sư cụ!"

Nói xong, Diệp đứng thẳng người lên, lập tức khoác lên mình cái vẻ mặt của một cô hot teen thân thiện, vô tư như chưa từng có bất kỳ cuộc giao dịch mờ ám nào diễn ra. Cô ả xoay người về phía Long và Linh đang ôm nhau ở góc sofa, mỉm cười ngọt ngào vẫy tay:

"Hai anh chị chơi vui nhé! Mấy đứa bạn em bàn bên kia nó réo nãy giờ, em phải về với chúng nó đây ạ. Hôm nào rảnh anh chị em mình giao lưu sau nhé!"

Long gật đầu giơ ly rượu lên chào. Diệp xoay người bước đi.

Tao ngồi im như phỗng trên chiếc sofa da, một tay cầm điếu thuốc hút dở, ánh mắt vô thức dán chặt vào bóng lưng gợi cảm của ả. Dưới ánh đèn laser lập lòe của quán bar, đôi chân dài miên man, thẳng tắp cùng cái dáng đi catwalk với những đường cong uyển chuyển lắc lư theo nhịp nhạc của Diệp dần dần khuất lấp sau đám đông cuồng nhiệt.

Còn lại một mình ở nửa bên này của chiếc bàn V.I.P, tao lâm vào một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội nhất trong suốt quãng đời thanh xuân của mình.

Tao bưng ly rượu lên, dốc ngược, nốc cạn toàn bộ chỗ rượu mạnh pha lẫn nước đá còn sót lại. Cảm giác buốt lạnh của đá chạy dọc thực quản cũng không thể nào dập tắt được ngọn lửa rạo rực đang thiêu đốt trong lục phủ ngũ tạng.

Hai luồng tư tưởng bắt đầu đập nhau chan chát trong đầu tao.

Lý trí lên tiếng: "Mày điên à An? Mày đã thề trước mặt anh em là tắt ham muốn cơ mà? Mày bảo muốn dồn 100% tâm trí để phát triển cửa hàng, tập trung cho sự nghiệp cơ mà? Giờ vỡ giới với một con bé mới gặp lần đầu, mày có đang mất kiểm soát quá không?"

Nhưng bản năng thì gầm gào gạt phắt đi: "Định mệnh, mày tỉnh lại đi! Hôm nay là ngày gì? Là sinh nhật mày! Mày thề không yêu đương lăng nhăng, không rước mấy mớ bòng bong tình cảm vào người để rước họa vào thân, chứ mày có thề làm thái giám quái đâu? Mày là đàn ông, lại đang ở cái tuổi ăn không biết no, làm không biết mệt. Đây là tình dục sòng phẳng, cuộc chơi của những kẻ trưởng thành, không hề có sự trói buộc hay hệ lụy nào cả. Mày định tự tra tấn, bóp nghẹt cái cơ thể sinh học của mày đến bao giờ nữa?"

Tao rút điện thoại ra khỏi túi quần, bật sáng màn hình.

Đồng hồ đã chính thức điểm sang ngày 15/08 được một lúc lâu rồi. Sinh nhật tuổi 20 của tao đã chính thức bắt đầu từ ngày lúc này.

Tao siết chặt cái điện thoại trong tay, rồi vươn người, ấn mạnh tàn điếu Thăng Long di di nhiều vòng vào cái gạt tàn bằng thủy tinh trên bàn cho đến khi nó tắt ngúm. Sự dồn nén, bức bối sinh lý tích tụ ròng rã suốt mấy tháng trời cuối cùng cũng đã giành chiến thắng tuyệt đối. Kịch bản "sư cụ" tao diễn quá đủ rồi. Sinh nhật 20 tuổi, tao quyết định tự tháo cũi sổ lồng, cởi trói cho chính bản thân mình.

Quyết định xong, tao hắng giọng, trườn người qua mặt bàn, vỗ bốp một cái vào vai Long "thiếu gia" đang mải mê âu yếm vuốt tóc cái Linh.

"Ê mày ơi!" - Tao hét lên qua tiếng nhạc - "Cũng muộn rồi, tao thấy nhạc cũng bắt đầu xìu xìu rồi, anh em mình nhổ neo đi về đi thôi."

Nghe tao đề nghị đi về đến lần thứ hai, Long cũng dừng lại. Thực chất, hơi men đã ngấm, hắn cũng đang rất muốn đưa Linh về để có không gian riêng tư của hai đứa chứ có khi cũng chả mặn mà gì cái chốn xô bồ này nữa. Long nhấc tay trái lên liếc nhìn chiếc đồng hồ, tặc lưỡi gật đầu:

"Ừ, mẹ nó cũng gần một giờ sáng rồi. Thôi muộn rồi cũng đành. Giải tán! Tiền bàn tao quẹt thẻ thanh toán từ lúc nãy rồi. Giờ mày tự bắt taxi mà về nhé, tao phải lượn đưa cái Linh về nhà nó đã."

"Ok, chốt!"

Ba người bọn tao lục đục đứng dậy, cầm lấy đồ đạc, lách qua mấy cái bàn chật chội để cùng nhau bước ra khỏi khu vực V.I.P.

Vừa đi men theo lối đi chính ra đến gần khu vực sảnh lớn, nơi có cửa ra vào, tao chủ động dừng lại, bắt đầu diễn nốt cái màn kịch của một thằng lính mới ngây ngô. Tao vẫy tay chào Long và Linh:

"Thôi hai người về cẩn thận nhé. Tao đi tè phát đã, nhịn từ nãy giờ căng hết cả bụng không chịu được nữa rồi."

Long cười hô hố, vỗ vai tao cái bộp: "Ừ, đi giải quyết đi sư cụ. Sinh nhật vui vẻ nhé! Về nhắn tin tao."

Nói rồi, Long choàng tay qua eo Linh, kéo con bé đi thẳng ra phía cửa chính ngập tràn ánh sáng đèn neon, nơi có mấy chiếc taxi đang đợi sẵn.

Tao đứng đó, hai tay đút túi quần, giả vờ ngó lơ xung quanh để đợi cho bóng dáng Long và Linh khuất hẳn sau cánh cửa kính cách âm của quán bar.

Ngay khi bọn họ vừa biến mất, lớp mặt nạ của tao cũng lập tức rơi xuống.

Tao quay ngoắt người lại. Dưới ánh đèn laser xanh đỏ đang lập lòe chớp giật liên hồi, tao đưa tay vuốt lại những lọn tóc đang rủ xuống trán, tiện tay nắm lấy cổ chiếc sơ mi lụa đen kéo lại cho ngay ngắn. Bờ vai tao mở rộng, các bó cơ trên người căng lên trong một trạng thái hưng phấn tột độ.

Tao xoay gót. Bước chân không còn chút gì là ngập ngừng hay giả tạo nữa.

Tao sải những bước dài, vững chãi và dứt khoát. Tao lách mình qua đám đông đang cuồng loạn nhảy nhót trên sàn, lao thẳng về phía cái hành lang mờ ảo, tối om nằm tít phía bên trái quán bar. Nơi cuối góc khuất dẫn đến khu vực WC ấy, tao biết chắc chắn có một "con mồi" mang sự nguy hiểm đang khoanh tay đứng chờ sẵn, chực chờ ăn thịt gã thợ săn.

Nhịp tim tao đập thình thịch liên hồi, nện từng nhịp vang vọng trong lồng ngực. Tao không biết điều gì đang chờ mình ở phía trước nữa nhưng tao thật sự rất muốn khám phá!
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 215: Đêm vỡ giới

Hành lang dẫn ra khu vực nhà vệ sinh của quán bar chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, lờ mờ vàng vọt. Nơi này như bị tách biệt hoàn toàn khỏi cái thế giới cuồng loạn bên ngoài. Tiếng nhạc Vinahouse chát chúa dội vào tường cách âm, giờ đây truyền đến tai chỉ còn là những nhịp bass trầm đục, rung lên từng chập bùm... bùm... dưới màng nhĩ.

Tao bước đi thật nhanh, mũi giày nện xuống thảm trải sàn không phát ra tiếng động.

Phía cuối góc khuất, ngay sát lối rẽ vào WC nữ, Diệp đang đứng đó. Cô ả tựa hẳn tấm lưng mỏng manh vào tường, hai tay cầm điện thoại bấm bấm. Dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình, khuôn mặt sắc sảo của cô ả hiện lên vẻ kiêu kỳ, hờ hững đến lạnh lùng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng bước chân, Diệp từ từ ngước mắt lên. Nhìn thấy bóng dáng lầm lỳ của tao đang tiến đến, khóe môi được tô son màu đất trầm của ả lập tức nhếch lên một nụ cười đắc thắng của kẻ đi săn vừa tóm gọn được con mồi.

Không để cho cô ả kịp cất lời trêu ghẹo, cũng không cần nói thêm bất cứ một câu chữ thừa thãi nào.

Tao sải một bước dài tiến sát vào người Diệp. Nhịp độ dồn dập đến mức cô ả hơi giật mình. Tao vung cánh tay lên, chống mạnh lòng bàn tay vào bức tường ngay sát tai cô ả, giam chặt Diệp vào giữa khoảng không gian chật hẹp. Bàn tay còn lại, tao dứt khoát luồn ra sau gáy, nâng cằm Diệp lên và phủ đầu bằng một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt và có phần thô bạo.

Sự va chạm của đôi môi diễn ra như một vụ nổ. Vị cay nồng, chát chúa của rượu Macallan từ trong khoang miệng tao cuộn lấy vị ngọt gắt của ly cocktail xanh biếc còn vương trên đầu lưỡi cô ả. Diệp khẽ rên lên một tiếng trong cổ họng, chiếc điện thoại trên tay rơi phịch xuống thảm. Cô ả không hề phản kháng, ngược lại còn nhón chân lên, hai cánh tay choàng qua cổ tao, đáp trả một cách đầy cuồng nhiệt. Bàn tay chai sần của tao trượt xuống, siết chặt lấy vòng eo siêu nhỏ của Diệp, kéo sát cơ thể mềm mại ấy dính chặt vào người mình. Chiếc sơ mi lụa đen bóng bẩy của tao bị những ngón tay gắn móng nghệ thuật của cô ả vò cho nhàu nát. Hơi thở của cả hai quấn lấy nhau, dồn dập, phì phò và nóng rực.

Đang lúc cao trào bị đẩy lên đỉnh điểm, bỗng từ phía đầu hành lang vang lên tiếng bước chân và tiếng cười nói ồn ào của một nhóm khách đang đi về phía WC.

Tao khựng lại, dứt nụ hôn ra. Cả hai nhìn nhau thở dốc, lồng ngực phập phồng. Diệp chớp chớp hàng mi dài ướt át. Cô ả đưa ngón tay cái lên, khẽ quệt đi vệt son trầm bị lem ra bên khóe môi tao, cúi nhẹ người xuống nhặt chiếc điện thoại rồi nhổm lên, ánh mắt lúng liếng thì thầm vào tai:

"Chỗ này ồn ào quá... không hợp để anh 'tu' đâu. Về nhà em nhé?"

Tao gật đầu cái rụp. Đã bước một chân qua vạch kẻ, đéo có lý do gì để quay đầu.

Hai đứa tao nhanh chóng lách qua lối cửa ra vào của quán bar, vẫy vội một chiếc taxi đang trôi dạt trên khu phố cổ vắng lặng.

Băng ghế sau chật hẹp và tối om. Diệp tháo luôn đôi guốc cao gót ra, co chân lên ghế, ngả đầu tựa hẳn vào vai tao một cách cực kỳ ngoan ngoãn, không còn chút bóng dáng nào của con "mèo hoang" kiêu ngạo ban nãy. Những ngón tay của hai đứa đan chặt vào nhau.

Thế nhưng, giữa lúc hơi men và dục vọng đang bốc lên ngùn ngụt che mờ lý trí, thì cái tính đa nghi, cẩn trọng ăn vào máu của tao bỗng dưng trỗi dậy một cách cực kỳ vô duyên.

Tao đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những ngọn đèn đường vàng vọt đang lướt qua vun vút. Trong đầu tao bỗng dưng nảy số liên tục, tự biên tự diễn ra đủ thứ kịch bản tấu hài đầy mùi thuyết âm mưu:

"Khoan đã... Định mệnh, từ từ. Mình vừa quen con bé này được vài tiếng đồng hồ. Rượu vào lời ra, nhảy nhót vài cái, tự nhiên nó chủ động rủ mình về nhà... Lỡ đâu đây là một cái bẫy thì sao? Lỡ nó lừa mình vào cái nhà nghỉ tồi tàn nào đó, vừa cởi quần ra thì mấy thằng xăm trổ đạp cửa ập vào quay phim, đánh ghen tống tiền thì bỏ mẹ! Hay tệ hơn... sáng mai tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong cái bồn tắm ngập đá lạnh, sờ xuống hông thấy một vết mổ khâu sống, mất mẹ nó quả thận? Hay nó lừa cho uống thuốc mê rồi vứt lên xe khách bán thẳng sang biên giới Trung Quốc?"

Hàng loạt những bài báo cướp bóc, lừa đảo chạy xẹt qua não làm sống lưng tao hơi gai gai. Tao cúi xuống nhìn cô gái đang nhắm mắt tựa vào vai mình.

Nhưng rồi, cái mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất từ mái tóc màu khói của cô ả xộc thẳng vào mũi, đánh thức bản năng đàn ông. Tao tự chửi thầm chính mình, chẹp miệng một cái: "Mẹ, lo lắng gì cái tầm này nữa! Thằng An mày cũng chỉ là một thằng khố rách áo ôm, có cái chó gì để mất đâu ngoài cái mạng này. Cùng lắm thì hẹo, liều ăn nhiều!". Nghĩ thông suốt, tao siết chặt lấy bàn tay Diệp hơn, thả lỏng người tựa vào lưng ghế.

Chiếc taxi rẽ vào một khu tao chả biết là ở đâu, rồi đỗ xịch trước sảnh một cái chung cư trông khá mới và cao cấp.

Tao bước xuống xe, mở cửa cho Diệp. Gã bảo vệ trực đêm mặc đồng phục chỉnh tề, thấy cư dân về liền chủ động mở cửa kính sảnh lớn, cúi đầu chào lịch sự. Mọi sự nghi ngờ về việc bị "bán sang Trung Quốc", "mất thận" hay "dàn cảnh tống tiền" trong đầu tao lập tức bị cơn gió đêm thổi bay sạch sẽ. Gái ở khu này thì lừa một thằng thợ sửa điện thoại làm đéo gì cho bẩn tay.

Bước vào thang máy, không gian kín mít được lấp đầy bởi mùi cồn và sự im lặng. Chỉ có hai đứa đứng cạnh nhau. Bầu không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng đến bức bối vì sự kích thích giới tính đang tăng vọt theo từng nhịp nhảy của bảng số tầng.

Ting. Thang máy dừng ở tầng 18. Diệp kéo tay tao đi dọc hành lang, dừng lại trước một căn hộ. Tiếng bíp mở khóa cửa bằng vân tay vang lên sắc lẹm.

Căn hộ của Diệp không quá rộng nhưng mang tông màu lạnh, thiết kế cực kỳ hiện đại. Trong không khí thoang thoảng cái mùi nến thơm đắt tiền. Tuy nhiên, đập vào mắt tao là một sự bừa bộn có tổ chức: vài chiếc váy vất lăn lóc trên ghế sofa, đồ makeup, bông tẩy trang bày la liệt trên bàn kính – đúng chuẩn lối sống tất bật, đi sớm về khuya của một cô nàng hot teen bận rộn.

Tao vừa bước chân qua bậu cửa. Cánh cửa gỗ nặng trịch phía sau lưng từ từ khép lại.

Lạch cạch. Tiếng khóa chốt tự động vang lên, cô lập hoàn toàn hai con người ở thế giới bên trong với mọi tạp âm và đạo lý của thế giới bên ngoài.

Diệp không bật đèn phòng khách. Nguồn sáng duy nhất trong căn phòng lúc này chỉ là ánh đèn đường vàng vọt hắt qua lớp rèm cửa sổ chưa kéo hết, chiếu những cái bóng đổ dài lên mặt sàn gỗ.

Cô ả đưa chân đá văng đôi giày cao gót sang một góc. Không một chút ngập ngừng, Diệp quay lại, kiễng chân, vòng hai cánh tay mảnh khảnh ôm chặt lấy cổ tao.

Trong không gian tĩnh lặng, mọi giác quan được đẩy lên mức tối đa. Bóng tối che đi thị giác, bù lại thính giác và xúc giác trở nên vô cùng nhạy bén. Tao nghe rõ mồn một tiếng vải vóc ma sát vào nhau sột soạt. Sự đối lập mãnh liệt giữa làn da mát lạnh của cô gái trước mặt và cái cơ thể đang nóng rực, căng cứng vì dồn nén của tao tạo ra một phản ứng hóa học bùng nổ.

Những ngón tay của Diệp thuần thục lần mò, giật mạnh. Tiếng những chiếc cúc áo sơ mi lụa bị bung ra khỏi khuyết, tiếng từng chiếc, từng chiếc quần áo rơi lả tả xuống mặt thảm nghe đầy dư vị kích thích.

Sự kìm kẹp, dồn nén suốt 3-4 tháng trời của tao chính thức bung xõa, không còn lại dù chỉ là một mẩu vụn của sự tự tôn hay lý trí. Tao cúi xuống, luồn một tay dưới khoeo chân, một tay đỡ lấy tấm lưng trần, bế bổng Diệp lên khỏi mặt đất. Cô ả quặp chặt hai chân vào hông tao. Tao sải bước, tiến thẳng về phía căn phòng ngủ đang mở hé cửa.

Cánh cửa phòng ngủ khép lại. Không gian chìm vào bóng tối. Ánh sáng bị nuốt chửng, chỉ để lại những âm thanh thở dốc cuồng nhiệt, tiếng cọ xát của da thịt và sự hỗn loạn của những mảnh quần áo bị lột bỏ, vương vãi thành một vệt dài từ ngoài hành lang vào tận bên trong...

**

5:00 sáng.

Tao từ từ mở mắt khi cảm nhận được những tia sáng đầu tiên của ngày mới đang hắt qua khe rèm.

Cơ thể tao rã rời, các bó cơ hơi đau nhức và mỏi nhừ sau một đêm vận động quá sức. Thế nhưng, trái ngược với thể xác, tinh thần tao lại cực kỳ sảng khoái, trống rỗng và nhẹ bẫng. Một cảm giác lâng lâng khó tả chạy dọc tâm trí, giống hệt như một quả bóng bay bị kìm nén lâu ngày cuối cùng cũng được người ta tháo tung dây trói, mặc sức lao vút lên không trung.

Tao chậm rãi quay đầu sang bên cạnh.

Diệp đang nằm cuộn tròn ngủ say sưa. Lớp chăn mỏng màu xám hờ hững che đi nửa cơ thể trần trụi. Khuôn mặt cô ả lúc này không còn lớp son phấn, không còn những đường kẻ mắt điệu đà cá tính, trông mộc mạc, bình yên và ngoan hiền đến lạ kỳ, trái ngược hoàn toàn với vẻ sắc sảo, ma mị và bất cần của đêm qua. Chiếc choker da màu đen đầy tính nổi loạn giờ phút này nằm im lìm, bị vứt lăn lóc trên chiếc tủ đầu giường.

Tao chống tay, nhẹ nhàng ngồi dậy để không làm cô ả thức giấc. Tao vươn vai, xương cốt kêu răng rắc.

Tiến về phía cửa sổ kính sát trần, tao kéo nhẹ lớp rèm. Bầu trời Hà Nội đang hửng sáng, nhuộm một màu xanh xám lạnh lẽo nhưng trong vắt. Những tòa nhà cao tầng phía xa xa đang dần hiện rõ hình hài.

Tao đứng đó, châm một điếu thuốc. Không hề có cảm giác tội lỗi. Không có sự ân hận, dằn vặt hay những suy nghĩ mông lung về trách nhiệm hay tình yêu. Mọi thứ diễn ra đêm qua hoàn toàn là sự va chạm của bản năng, là một cuộc giao dịch sòng phẳng của hai kẻ trưởng thành cần tìm chỗ dựa về mặt thể xác.

Thằng "Sư cụ" với mớ lý thuyết bảo thủ đã chết hẳn vào đêm qua rồi.

Tao phả một hơi khói dài lên mặt kính, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười nửa miệng nhẹ nhõm. Chào mừng thằng An đến với tuổi 20, một tuổi 20 trần trụi, sòng phẳng, đầy hoang dại và không còn gì phải sợ hãi.
 

alithanh1234

Yếu sinh lý
Chủ thớt

Chương 216: Lời chúc từ quá khứ

Chiếc taxi thả tao xuống đầu ngõ Bùi Xương Trạch khi trời đã sáng bảnh mắt.

Khác hoàn toàn với cái không khí cuồng loạn, nhấp nháy đèn laser xanh đỏ và tiếng bass dập tức ngực của đêm qua, buổi sáng sớm ở con ngõ thân thuộc này mang một vẻ trong vắt, tĩnh lặng và bình yên đến lạ. Vài giọt sương đêm còn đọng trên mái tôn, tiếng chổi rễ quét rác loẹt quẹt của mấy cô lao công từ đằng xa vọng lại tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của nhịp sống lao động.

Tao đi bộ dọc theo con ngõ, tiến về phía đại bản doanh quen thuộc. Lấy chìa khóa trong túi quần, tao cẩn thận tra vào ổ, rón rén vặn chốt để mở cửa bước vào nhà mà không phát ra tiếng động lớn.

Đảo mắt nhìn quanh, "đại bản doanh" vẫn chìm trong sự im lìm. Thằng Khánh giờ này chắc đang ngủ say như chết, tứ chi rụng rời sau khi lóc cóc về sớm và hứng trọn bài chửi xối xả của bà cô già tên Lan. Phòng của Mai Anh cũng đóng im ỉm. Sau cái vụ tụt mood vì gặp đám choai choai trẻ trâu hôm qua, chắc ả cũng đang say giấc nồng. Cả xóm trọ chưa có một ai dậy.

Tao lẳng lặng bước lên trên tầng, chui vào căn phòng nhỏ của mình.

Việc đầu tiên là cởi phăng chiếc áo sơ mi lụa đen đắt tiền mà Long "thiếu gia" cho mượn. Chiếc áo lúc này đã nhàu nhĩ, hôi rình mùi khói thuốc lá, mùi cồn và đặc biệt là nồng nặc thứ mùi nước hoa hương gai góc của "người đàn bà đêm qua". Tao vắt tạm nó lên lưng ghế nhựa rồi ngả lưng cái huỵch xuống chiếc nệm quen thuộc của mình.

Nằm dang hai tay hai chân trên giường, tao gác một tay lên trán, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà loang lổ. Xung quanh tĩnh mịch, nhưng trong đầu tao lúc này, những hình ảnh trần trụi, cuồng nhiệt của đêm qua đang tua đi tua lại rõ nét như một cuốn phim HD. Sự va chạm của da thịt, những tiếng rên rỉ vỡ vụn, hơi thở nóng rực, ... tất cả ùa về.

Tao chép miệng, bất giác nhếch mép mỉm cười một mình trong phòng vắng.

Cảm giác cơ thể lúc này rã rời, các bó cơ mỏi nhừ sau một đêm hoạt động hết công suất, nhưng tinh thần thì lại sảng khoái và thăng hoa cực độ. Cái mác "Sư cụ" ôm mối tình sầu đã chính thức bị tao tự tay xoá trắng, lột bỏ hoàn toàn. Tao thấy mình như vừa thoát kén, lột xác thành một con người khác: gai góc hơn, thực tế hơn, trưởng thành và từng trải hơn rất nhiều.

Nằm ngủ nướng thêm được một lúc, tao thò tay lấy chiếc điện thoại trong túi quần ra.

Vừa bật màn hình, cái app Facebook đã báo đỏ rực với hàng đống notification (thông báo) nhảy lên liên tục. Phải rồi, hôm nay là ngày 15/08 – ngày tao chính thức bước sang cái mốc sinh nhật tròn 20 tuổi.

Tao lướt ngón tay qua tường nhà mình. Từ đêm qua đến giờ, rất nhiều anh em xã hội, bạn bè, mấy bà chị mối buôn và cả những khách hàng quen thuộc đã tag tên tao, hay mấy người viết vài dòng gửi lời chúc mừng sinh nhật lên dòng thời gian. Nổi bật có bà chị Hoa ở xóm trọ cũ đăng mấy tấm ảnh dìm hàng thời "trẻ trâu" cởi trần sửa máy.

Tuy nhiên, lướt đọc một hồi, cái tính cách thực tế, có phần hơi cộc cằn và "khó ở" của một gã thợ vỉa hè trong tao lại bộc lộ.

Tao thực sự cảm thấy khá "dị ứng" với những lời chúc mang đậm tính chất công nghiệp và giả tạo trên mạng xã hội. Tao nhăn mặt, nhíu mày trước những bài đăng của mấy đứa bạn (mà cả năm đéo thèm nói chuyện một câu), đến ngày sinh nhật FB nhắc thì chỉ vào rặn ra được đúng mấy chữ viết tắt vô hồn: "cmsn", "snvv" (chúc mừng sinh nhật, sinh nhật vui vẻ). Thậm chí, có những người lười và hời hợt đến mức đéo buồn gõ phím, chỉ quăng đúng một cái icon cái bánh kem, hoặc thả một cái nhãn dán (sticker) gấu mèo có sẵn chữ Happy Birthday rồi đi ra.

"Định mệnh...". Tao chửi thầm trong bụng. "Đã mất công lên tường nhà người ta chúc thì viết cho nó đàng hoàng, tử tế thành câu chữ có chủ ngữ vị ngữ, không thì thôi. Chúc cái kiểu ban phát, sáo rỗng, rập khuôn công nghiệp thế này thì thà đéo chúc còn hơn, cho rác cả tường."

Nghĩ thì nghĩ thế cho đỡ ngứa mắt, nhưng ngoài mặt, tao vẫn đang làm dịch vụ, mở cửa hàng kinh doanh, sống nhờ anh em bạn bè. Thế nên, tao vẫn lướt một lượt, lịch sự thả tim từng cái bình luận và cặm cụi rep "Cảm ơn anh/chị/bạn nhé" cho có lệ, trước tiên là phép lịch sự tối thiểu của con người, sau là để duy trì cái hình ảnh một thằng An hòa đồng, biết điều.

Đang lướt mỏi cả tay để trả lời dăm ba cái câu chúc công nghiệp, ngón tay cái của tao chợt khựng lại. Ở tab "Lời mời kết bạn" vừa hiện lên một thông báo mới toanh.

Tên người gửi: Diệp Lê. Đi kèm với cái tên đó là một chiếc avatar cực kỳ chảnh chọe, khí chất: ảnh chụp góc nghiêng, mái tóc màu khói bay bay, thần thái lạnh lùng đeo kính râm sang chảnh.

Trí tò mò nổi lên. Tao chưa vội đồng ý kết bạn, mà bấm thẳng vào tường nhà Diệp để "stalk" xem thân thế thực sự của cô ả mà mình vừa "xơi" đêm qua rốt cuộc là ai.

Kéo được vài post đầu tiên, tao thực sự bị choáng.

Lượng người theo dõi của Diệp hiển thị một con số kinh khủng đối với tao: hơn 30.000 followers. Bảng tin của ả rực rỡ và lóa mắt như một cuốn tạp chí. Các bài đăng toàn là ảnh lookbook thời trang xịn xò cho các thương hiệu nổi đình đám trong giới trẻ, hay ảnh check-in du lịch ở những resort trông đắt tiền vcc, mặc bikini khoe vòng eo con kiến và đôi chân dài miên man. Những bức ảnh ngồi nhâm nhi ở các quán cafe sang chảnh, trên bàn luôn hờ hững đặt chiếc túi hàng hiệu đắt tiền.

Mỗi bức ảnh ả up lên đều thu về cả nghìn lượt like, hàng trăm lượt chia sẻ. Comment tương tác thì nhảy vèo vèo đọc không xuể. Đáng chú ý nhất là cái dàn bạn bè hay tương tác với ả. Kéo xuống phần bình luận, toàn thấy các hot boy, hot girl trông xịn xò, chất chơi người dơi hoặc mấy gã thanh niên trông bóng sáng, mặc đồ hiệu, lái xế hộp vào bình luận "mlem mlem", thả thính ngập trời. Thế nhưng, đa phần những lời thả thính dãi nhớt của đám "có số có má" ấy đều bị Diệp bơ đẹp, hoặc chỉ rep lại bằng một cái icon lạnh tanh.

Một sự so sánh ngầm xẹt qua đầu tao.

Tao chép miệng tặc lưỡi. Nếu Mai Anh là "Nữ hoàng bóng đêm" ở cái xóm trọ Bùi Xương Trạch này, mang nét đẹp quyến rũ đời thường, thì Diệp lại hoàn toàn thuộc về một tầng mây khác. Độ hot, độ nổi tiếng và xa hoa của Diệp phải nói là ngang ngửa, thậm chí vượt xa bà chị xóm trọ của tao.

Nằm trên chiếc chăn chiếc gối rẻ tiền, tao tự bật cười thành tiếng, vỗ đùi đánh đét một cái. Cái tôi của một thằng đàn ông được vuốt ve đến tận cùng: "Định mệnh, An ơi là An. Đêm qua mình vừa 'ngủ' với một con bé hot teen nổi tiếng, kiêu ngạo cỡ này cơ à? Đám thiếu gia ngoài kia thèm nhỏ dãi không được, thế quái nào lại rơi vào miệng một thằng như mình nhể. Cuộc đời ưu ái tao quá rồiiiiii."

Dù trong lòng khá bất ngờ và ấn tượng với cái profile lóa mắt của Diệp, nhưng tao bản chất vẫn là một gã lỳ lợm, thích đùa dai, thừa hiểu cái quy luật tâm lý của trò chơi nam nữ.

Ngón tay tao lướt trên màn hình, dừng lại ở nút "Chấp nhận". Nhưng tao khựng lại.

Tao thừa hiểu, nếu bây giờ tao bấm Accept ngay lập tức, thì trông tao có vẻ hơi "vã", háo hức và quá để tâm đến ả. Những kẻ luôn túc trực chờ đợi trên mạng xã hội thường là những kẻ thua cuộc.

Để duy trì cái thế thượng phong, cái sự ngạo nghễ của kẻ cầm trịch đã thiết lập bằng sức mạnh thể xác đêm qua, tao quyết định không Accept vội. Tao lùi lại, để mặc cái lời mời kết bạn của cô ả hot teen treo lơ lửng ở đó.

"Cứ để cho em chờ thêm tí nữa đi. Không phải cứ nổi tiếng là anh phải vồ vập đâu. Thời gian còn dài mà.". Tao lẩm bẩm, tắt tab trang cá nhân của Diệp đi và tiếp tục trở lại lướt bảng tin vô định.

Giữa lúc tao đang chìm đắm trong cảm giác tự mãn, ngạo nghễ của một gã bad boy vừa có một đêm rực rỡ, thì đột nhiên...

Ting!

Một âm báo Messenger quen thuộc xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng. Một chiếc bong bóng chat nhỏ xíu nảy lên, nằm đè trên góc phải màn hình điện thoại.

Tao liếc mắt nhìn cái tên người gửi vừa hiện ra.

Ngay khoảnh khắc đó, nhịp tim đang đập bình ổn, nhịp nhàng của tao bỗng nhiên hẫng đi một nhịp. Hơi thở như bị nghẽn lại ở lưng chừng cuống họng.

Tên người gửi: Thảo Vy.

Tao trân trân nhìn vào màn hình. Bàn tay đang lướt điện thoại khẽ run lên. Tao bấm vào tin nhắn. Đập vào mắt tao không phải là những đoạn text viết tắt "cmsn", không phải là những chiếc icon bánh kem sặc sỡ, vô hồn. Nó chỉ là vài dòng chữ được đánh máy cực kỳ cẩn thận, đúng ngữ pháp, sạch sẽ và mang đậm hơi thở của sự chân thành:

"Chúc mừng sinh nhật anh. Bước sang tuổi 20, chúc anh luôn bình an, mạnh khỏe và công việc ngày càng thành công nhé."

Nụ cười ngạo nghễ, đắc thắng của gã đàn ông vừa chinh phục được hot teen trên môi tao vụt tắt ngấm.

Bàn tay đang cầm điện thoại của tao khẽ siết chặt lại. Không gian xung quanh dường như đông đặc.

Tao cứ tưởng mình đã chai sạn rồi. Tao cứ tưởng suốt mấy tháng qua cắm mặt vào cày cuốc kiếm tiền, tao đã chôn vùi cái tên Thảo Vy vào tận đáy sâu dĩ vãng. Tao cứ tưởng việc lao vào một cuộc tình một đêm cuồng nhiệt, phá bỏ mọi giới hạn thể xác đêm qua đã đủ sức rửa trôi đi mọi tổn thương, biến tao thành một kẻ vô tâm bất cần đời.

Nhưng tao đã nhầm. Không có gì là dễ dàng quên đi cả. Đặc biệt là người yêu cũ. Chỉ là nó có bị đào bới, đụng đến hay không thôi.

Chỉ một dòng tin nhắn ngắn ngủi, lịch sự của mối tình cũ, của người con gái mà tao đã từng yêu đến mất hết cả lý trí, cũng đủ làm mặt hồ tĩnh lặng trong lòng tao cuộn lên những đợt sóng ngầm dữ dội.

Tao thẫn thờ đưa bàn tay lên vuốt mặt. Mùi hương gỗ tuyết tùng của Diệp dường như vẫn còn vương vấn trên từng ngón tay, nhắc nhở về một đêm quan hệ sòng phẳng, điên rồ. Nhưng tâm trí tao lúc này không còn chỗ cho Diệp nữa. Nó hoàn toàn bị lấp đầy bởi hình bóng nhỏ bé, nụ cười hiền lành và đôi mắt trong veo của Vy.

Tuổi 20 của tao mở đầu bằng một sự trưởng thành, lột xác đầy hoang dại của thể xác. Nhưng trớ trêu thay, ngay khi tao vừa leo lên được đỉnh cao của sự thỏa mãn, tao lại lập tức bị bủa vây, kéo tuột xuống bởi những tàn dư dai dẳng, xót xa của tình yêu. Hóa ra, thoát khỏi "Sư cụ" thì dễ, nhưng để thoát hẳn khỏi "Thảo Vy", có lẽ 20 tuổi vẫn là chưa đủ. Chắc là tao cần phải làm thêm những điều mới mẻ hơn nữa, để thật sự không còn phải vướng bận gì với hình bóng ấy.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo