Video + ảnh Kịch bản Xuân Hạ địt Trình Ca

romario007

Tao là gay
gặp mấy đưa tự xưng là con gái ở cái diễn đàn này t cứ block con mẹ chúng nó lại cho lành vì kiểu lol gì trong bài của mấy con ml đấy cũng có 1 đám bợ đít để chờ nó cho địt free hay sao ấy
 

atulavip

Yếu sinh lý
Thế đã ai lên phường uống nước chè chưa hay mõm đấy. Hóng từ hqua đến giờ r
 

aos321

Yếu sinh lý
mấy thằng xàm đầu toàn sex với cứt có tý gái lên thả thính là bâu vào như ruồi bâu cứt , xong nhìn ảnh thật của nó mới vỡ con mẹ mộng , do chúng mày ảo tưởng nó ngon nên mới hi vọng nó thả cho tý xương gặm thôi , chứ nó cũng có nhận nó ngon đâu
=))
 

TrìnhCa

Chim TO
mấy thằng xàm đầu toàn sex với cứt có tý gái lên thả thính là bâu vào như ruồi bâu cứt , xong nhìn ảnh thật của nó mới vỡ con mẹ mộng , do chúng mày ảo tưởng nó ngon nên mới hi vọng nó thả cho tý xương gặm thôi , chứ nó cũng có nhận nó ngon đâu
=))
Uhm, nói hay lắm🫦🫦
 

BorcezDallta

Yếu sinh lý
mấy thằng xàm đầu toàn sex với cứt có tý gái lên thả thính là bâu vào như ruồi bâu cứt , xong nhìn ảnh thật của nó mới vỡ con mẹ mộng , do chúng mày ảo tưởng nó ngon nên mới hi vọng nó thả cho tý xương gặm thôi , chứ nó cũng có nhận nó ngon đâu
=))
Bạn nói thế con mập kia nó lại quê vãi loèn, chả biết bao nhiêu thớt nó tự khen nó ngon với đặc cách chỉ dành cho mấy thằng simp lỏ bợ đít nhà nó. Bạn nói thế lại đáng ám chỉ nó tự đái vào mồm nó đấy :ROFLMAO::ROFLMAO:
 

TrìnhCa

Chim TO
Bao tải thì e k sợ e sợ nhất thùng sốp thôi =)). Trc khi vào bao tải thì c cũng phải cho e úp mặt vào sông Hàn cái chứ :)))
Trc khi cho vào bao tải, tôi hiếp đã, nhưng bao tải là cho qua Cam, còn thùng xốp là lên bàn thờ ngồi mà🫦🫦
 

TrìnhCa

Chim TO
lại bắt đầu cái trò đong đưa của mấy thằng ml và con đĩ kia đấy


🌸Bạn biết hết cách để khá lên.

Nhưng tại sao... bạn vẫn vậy?

Dạo này m đọc gì?

T đang đọc

Thói quen của người giàu.

Muốn giàu à?

Không. T đang nghĩ một chuyện.

Chuyện gì?

Trong sách nói:

Người giàu dậy sớm, đọc sách, tập thể dục, đặt mục tiêu, kiểm soát cảm xúc, không dành thời gian cho những cuộc trò chuyện vô nghĩa.

Người nghèo thì ngược lại.

Nghe hợp lý mà.

Ừ.

Nhưng t thấy có gì đó không ổn.

Cứ thấy cấn cấn.

Cấn chỗ nào?

Tớ hỏi m nhé.

Hỏi đi.

M biết dậy sớm là tốt không?

Biết.

M biết đọc sách là tốt không?

Biết.

M biết tập thể dục là tốt không?

Biết hết.

Thế sao m không làm đều?

...vì không duy trì được.

Chuẩn.

Ngày đầu: hứng → dậy sớm

Ngày thứ 3: bắt đầu lười

Ngày thứ 5: ngủ nướng

Ngày thứ 7: quay lại như cũ

Không phải m không biết.

Mà là m không giữ được.

Sách nói người giàu kiên trì.

Nhưng không nói vì sao họ không bỏ cuộc.

Sách nói họ có mục tiêu.

Nhưng không nói vì sao mục tiêu đó đủ mạnh để kéo họ dậy vào những ngày chán nhất.

Sách nói họ kiểm soát cảm xúc.

Nhưng không nói khi họ stress, áp lực, muốn bỏ cuộc thì họ làm gì với những cảm xúc đó.

T nghĩ thói quen chỉ là phần ngọn.

Thế phần gốc là gì?

Là thứ nằm bên dưới.

Một lý do đủ mạnh để không bỏ cuộc.

Ví dụ:

Một thằng làm công ty lương 8 triệu.

Biết học thêm là tốt.

Nhưng tối về vẫn lướt điện thoại cả đêm.

Không phải nó ngu.

Nó chỉ là chưa đủ lý do để chọn học thay vì lướt.

Một đứa muốn giảm cân.

Biết tập gym là tốt.

Nhưng tập được một tuần rồi bỏ.

Không phải nó không muốn đẹp.

Mà vì cảm giác xấu chưa đủ đau để nó duy trì.

Một người biết tiết kiệm là quan trọng.

Nhưng cuối tháng vẫn hết tiền.

Không phải họ không biết.

Mà vì họ chưa từng rơi vào cảnh không còn gì.

Hiểu chưa?

"Bạn không thiếu kỷ luật.

Bạn chỉ chưa đủ đau.”

Không phải thiếu kiến thức.

Mà là thiếu một thứ đủ sâu để giữ hành động.

Thế người giàu khác ở đâu?

Họ cũng từng như vậy.

Nhưng họ có một thời điểm.

“Đủ rồi. Không thể sống như này nữa."

Không muốn sáng dậy đi làm mà không có mục tiêu.

Không muốn cuối tháng vẫn trắng tay.

Không muốn nhìn lại một năm mà chẳng thay đổi gì.

Đến lúc đó, họ không cần ai nhắc kỷ luật nữa.

Không phải vì họ giỏi hơn.

Mà vì họ không còn muốn quay lại cuộc sống cũ.

Thế là từ đó họ có thói quen?

Đúng.

Nhưng không phải tạo ra.

Mà là bị ép ra.

Bị ép bởi cái gì?

Bởi chính họ.

Một ngày tự nhiên thấy:

"Đủ rồi."

Không muốn thức khuya nữa.

Không muốn lướt điện thoại vô nghĩa nữa.

Không muốn sống kiểu nay đây mai đó nữa.

Rồi bắt đầu làm.

Không phải vì đọc sách.

Mà vì chịu hết nổi rồi.

Nhưng không phải ai cũng thay đổi ngay.

Có người... phải dừng lại một thời gian.

Thế giờ m đang làm gì?

Đang nằm thôi.

Nằm hoài không chán à?

Chán thì cũng nằm.

Đỡ hơn là làm mấy thứ mình không muốn.

Nghỉ đủ chưa?

Chưa.

Chắc nằm thêm chút nữa.

Mặt trời sắp lặn rồi đấy.

Ừ...chắc cũng đến lúc dậy rồi.

Ngày mai lại ra đây nằm à?

Không.

Mai đi Thái Nguyên.

Vẫn nằm tiếp à?

Ừ.

Chỉ là đổi chỗ nằm thôi.

Có những lúc, phải nằm đủ lâu mới muốn đứng dậy.

Thế bây giờ m còn đọc sách không?

Có.

Đọc để giàu à?

Không.

Thế để làm gì?

Để mỗi ngày nhặt lại một chút của mình.

Mỗi ngày đọc vài trang → một mảnh

Đi bộ một chút → một mảnh

Giữ được bình tĩnh → một mảnh

Những thứ nhỏ đó ghép lại thành mình.

Giờ m dậy sớm để làm gì?

Để có một khoảng thời gian không ai đụng vào mình.

Không phải để hơn ai.

Chỉ để không bị cuốn đi.

Thế m có muốn giàu không?

Không biết.

Có cũng được.

Không có cũng được.

Nhưng có một thứ chắc chắn:

“T không muốn sống một cuộc đời mà bên trong trống rỗng."

Giàu mà rỗng cũng vô nghĩa.

Thế cuối cùng, thói quen có làm người ta giàu không?

Có thể.

Nhưng không phải vì thói quen.

Mà vì con người đó đã thay đổi từ bên trong rồi.

Thói quen chỉ là biểu hiện bên ngoài.

Còn thứ thật sự quyết định...

"Là cái ngày m tự nói:

Đủ rồi. Không thể sống như này nữa."

Sau ngày đó:

Không ai ép m cũng làm.

Không cần động lực, m vẫn đi.

Không cần ai nhìn, m vẫn thay đổi

Và lúc đó.

M không còn cần trở thành người giàu nữa.

M chỉ cần không quay lại con người cũ.

Và từ lúc đó...m không còn là người của ngày hôm qua nữa.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo