Loài thú khác loài người rất nhiều điều:
A) TRÍ TUỆ: - Loài Thú: Não bộ của thú vật chỉ toàn là vọng tưởng loạn động dày đặc và mệnh lệnh bản năng tuôn tràn không dứt ( ăn đi, ngủ đi, giao phối đi, cắn nhau đi... ) và rất ít ý chí, tư duy. Không có khả năng chứng đạo. -
Loài Người: Ngoài dòng vọng tưởng liên tục đan xen vẫn có lý trí, ý chí và cái muốn tiến bộ, cái muốn học hỏi, có cái hiểu sâu sắc về vạn vật... và cũng có lúc bị bản năng chi phối và đôi khi cũng cưỡng thắng bản năng. Chỉ từ loài người trở lên mới có thể giác ngộ làm Thánh.
HAI CẶP KHÁI NIỆM DƠ - SẠCH, THƠM - HÔI: - Loài Thú: Yêu thích sự nhếch nhác, yêu thích mùi sinh dục, yêu thích môi trường hôi hám và bừa bộn. -
Loài Người: Yêu thích sự ngăn nắp, sạch sẽ, thơm tho, mỹ học, nét đẹp, sự sang trọng,...
Loài thú và Loài người còn khác nhau nhiều thứ nữa. Nay chúng ta tập trung phân tích hai cặp khái niệm này. Loài thú có thể quan hệ tình dục ở bất cứ đâu ngay cả trong môi trường chật chội nuôi nhốt, hôi thối, bừa bộn miễn là thỏa mãn bản năng. Loài người có tư cách thì chỉ quan hệ nơi sạch sẽ, hợp lý, thơm tho, kín đáo.
Loài thú thích ngửi, thích nếm các mùi ( pheromone ), các dịch bài tiết ( nước tiểu, chất nhờn, phân... ) của bạn tình dù rất hôi tanh. Loài người có tư cách thì ghê sợ mùi hôi cơ thể và yêu thích sự tắm gội sạch sẽ, yêu thích việc dùng hương liệu che đi mùi tự nhiên và yêu thích việc quan hệ an toàn, vệ sinh kỹ lưỡng.
Loài thú không có sự hổ thẹn khi quan hệ trước mặt nhau thậm chí khoái trá, tru róng khi được quan hệ bày đàn hay khi cắn xé nhau giành bạn tình. Loài người có tư cách chỉ quan hệ nơi kín đáo, nơi an toàn và khi hiểu và thương nhau. Khi đã yêu nhau thì chặt đứt những mối dây ái dục không cần thiết và có hại khác.
Loài thú đa số không quan tâm cảm xúc của đối phương, không có trách nhiệm cao sau khi quan hệ hoặc chỉ nuôi con cùng nhau theo bản năng rồi cũng bỏ rơi nhau tiếp tục sống theo bản năng.
Loài người có tư cách thì trước ái dục, trong ái dục, sau ái dục đều có tinh thần trách nhiệm rất cao với danh dự, sức khỏe, cảm xúc, thân thể, đạo đức, tương lai, công viêc... của đối phương.
Ở các cõi Thần và cõi trời thấp thì Chư Thiên, Chư Thần vẫn còn ái dục nhưng càng lên cõi cao chừng nào thì ái dục càng vi tế, thanh sạch, nhỏ nhiệm và đơn giản đến đó. Các Vị cõi trên yêu thích sự sạch sẽ, thơm tho, ngăn nắp từ trong nội tâm đến hình thức bên ngoài. Các Vị không hoan hỷ với mùi hôi thối, sự dơ bẩn, sự loạn dục.
Ở các cõi đó ái dục thi ca, nhẹ nhàng có khi chỉ cần nhìn nhau khả ái, nắm tay nhau, hôn nhau trên má, đàn ngân ca một khúc là đã thỏa lòng. Ở các cõi cao, chúng sinh xuất hiện bằng hình thức Hóa Sinh ( xuất hiện từ hư không, từ ánh sáng ) chứ không cần giao hợp mà tạo thai. Mọi thứ thanh sạch, trong lành.
Thân tướng Chư Thiên thì lúc nào cũng trẻ trung, đẹp rực sáng và thơm lừng ngào ngạt do phước đức tập thành. Nội tâm các Vị thì ngập tràn trí tuệ, yêu thương và đức hạnh.
Các Vị Thiên nào đã vào dòng Thánh, đã sạch ái dục thì thật sự trở thành những Bậc Bồ Tát, Bậc Thánh khả kính và sáng chói tuyệt vời mà đất trời tôn kính. Cứ bước lên một giống loài cao hơn, một thân phận cao hơn thì cái nhìn, cái hiểu hay thậm chí cái ái dục nó cũng khác nhau hoàn toàn. Càng lên cao càng thanh tịnh, cao thượng cho đến tuyệt đối thanh tịnh và giác ngộ.
Càng xuống thấp càng bẩn thỉu, loạn động, hôi hám cho đến không còn từ ngữ nào diễn tả hết sự ghê tởm, đau khổ, si ám.
Có một số người loạn dục và bắt đầu xuất hiện những hành vi, sở thích lập dị mà trước đây khi chưa nghiện sex thì không hề có, đó cũng là dấu hiệu báo động cho nghiệp súc sinh đang được tích lũy dần. Chúng ta rất ngại nhắc nhưng cũng đành phải nêu ra:
- Bắt đầu muốn quan hệ bày đàn, khoái chí cực độ khi được đổi bạn tình, khi được thị dâm. - Bắt đầu muốn đưa những thứ hôi hám vào miệng, lên người để làm tăng sự kích thích mà xưa nay đáng ghê tởm. - Bắt đầu muốn phô dâm, quan hệ ở những nơi mạo hiểm, đen đúa, hôi hám. Thích cho người khác thấy mình hành dâm dục. - Bắt đầu xu hướng ác dâm, khổ dâm, nhục dâm... và tăng liều dần. Bắt đầu khai phá các chất gây say nghiện và trở thành con nghiện chất kích thích. - Xuất hiện xu hướng giả thú vật ( giả chó, giả mèo, giả heo... ) và hành xử giống thú vật trong quan hệ tình dục. -
Bắt đầu thích để cơ thể bốc mùi như để vớ, quần lót, đồ thể thao...hoặc muốn ngửi của người khác. Cố tình để bản thân bốc mùi là nhân và cơ thể bị bệnh tăng tiết mùi hôi, mồ hôi là quả. - Lờn vờn suy nghĩ quan hệ với thú vật, trẻ em, người già, xác chết... những đối tượng mà người có bộ não bình thường không bao giờ nghĩ tới. -
Bắt đầu không thích vệ sinh cá nhân và không thích quan hệ an toàn nữa... Tất cả những điều đó đều là báo hiệu nghiệp súc sinh đang thành hình và lớn dần. Có khi nhân cách đã tan vỡ khi còn mang thân người và thích sủa, thích liếm láp như thú vật... rồi mặt mũi xấu dần, thân thể xấu dần, mùi cơ thể bốc ra và bắt đầu bất tài, bị khinh bỉ, bị xa lánh, bị rủa sả không khác gì thú vật vì nghiệp thú vật đã có rồi.
Ngược lại. Ai càng ngày càng yêu thích sự thanh tịnh, trong sạch, giữ giới, biết giữ mình thơm tho, môi trường ngăn nắp sạch sẽ, biết thanh lọc tâm hồn... là đang gieo nhân sinh lên các cõi cao hoặc trở thành người sang trọng, cao quý mai sau.
Ai đã nghiện sex đến giai đoạn này rồi phải thống thiết sám hối, lễ kính tôn kính Phật mỗi ngày, cai nghiện sex, rãi tâm yêu thương tôn trọng mọi người, từ bỏ cái ác kiến của mình, phát nguyện giữ giới và làm thật thật thật nhiều việc phước từ nhỏ nhặt nhất để tự cứu chính mình kẻo không kịp nữa. Giai đoạn này xin làm ơn đừng ở một mình!
KIỂM SOÁT ÁI DỤC.
A) TRÍ TUỆ: - Loài Thú: Não bộ của thú vật chỉ toàn là vọng tưởng loạn động dày đặc và mệnh lệnh bản năng tuôn tràn không dứt ( ăn đi, ngủ đi, giao phối đi, cắn nhau đi... ) và rất ít ý chí, tư duy. Không có khả năng chứng đạo. -
Loài Người: Ngoài dòng vọng tưởng liên tục đan xen vẫn có lý trí, ý chí và cái muốn tiến bộ, cái muốn học hỏi, có cái hiểu sâu sắc về vạn vật... và cũng có lúc bị bản năng chi phối và đôi khi cũng cưỡng thắng bản năng. Chỉ từ loài người trở lên mới có thể giác ngộ làm Thánh.
HAI CẶP KHÁI NIỆM DƠ - SẠCH, THƠM - HÔI: - Loài Thú: Yêu thích sự nhếch nhác, yêu thích mùi sinh dục, yêu thích môi trường hôi hám và bừa bộn. -
Loài Người: Yêu thích sự ngăn nắp, sạch sẽ, thơm tho, mỹ học, nét đẹp, sự sang trọng,...
Loài thú và Loài người còn khác nhau nhiều thứ nữa. Nay chúng ta tập trung phân tích hai cặp khái niệm này. Loài thú có thể quan hệ tình dục ở bất cứ đâu ngay cả trong môi trường chật chội nuôi nhốt, hôi thối, bừa bộn miễn là thỏa mãn bản năng. Loài người có tư cách thì chỉ quan hệ nơi sạch sẽ, hợp lý, thơm tho, kín đáo.
Loài thú thích ngửi, thích nếm các mùi ( pheromone ), các dịch bài tiết ( nước tiểu, chất nhờn, phân... ) của bạn tình dù rất hôi tanh. Loài người có tư cách thì ghê sợ mùi hôi cơ thể và yêu thích sự tắm gội sạch sẽ, yêu thích việc dùng hương liệu che đi mùi tự nhiên và yêu thích việc quan hệ an toàn, vệ sinh kỹ lưỡng.
Loài thú không có sự hổ thẹn khi quan hệ trước mặt nhau thậm chí khoái trá, tru róng khi được quan hệ bày đàn hay khi cắn xé nhau giành bạn tình. Loài người có tư cách chỉ quan hệ nơi kín đáo, nơi an toàn và khi hiểu và thương nhau. Khi đã yêu nhau thì chặt đứt những mối dây ái dục không cần thiết và có hại khác.
Loài thú đa số không quan tâm cảm xúc của đối phương, không có trách nhiệm cao sau khi quan hệ hoặc chỉ nuôi con cùng nhau theo bản năng rồi cũng bỏ rơi nhau tiếp tục sống theo bản năng.
Loài người có tư cách thì trước ái dục, trong ái dục, sau ái dục đều có tinh thần trách nhiệm rất cao với danh dự, sức khỏe, cảm xúc, thân thể, đạo đức, tương lai, công viêc... của đối phương.
Ở các cõi Thần và cõi trời thấp thì Chư Thiên, Chư Thần vẫn còn ái dục nhưng càng lên cõi cao chừng nào thì ái dục càng vi tế, thanh sạch, nhỏ nhiệm và đơn giản đến đó. Các Vị cõi trên yêu thích sự sạch sẽ, thơm tho, ngăn nắp từ trong nội tâm đến hình thức bên ngoài. Các Vị không hoan hỷ với mùi hôi thối, sự dơ bẩn, sự loạn dục.
Ở các cõi đó ái dục thi ca, nhẹ nhàng có khi chỉ cần nhìn nhau khả ái, nắm tay nhau, hôn nhau trên má, đàn ngân ca một khúc là đã thỏa lòng. Ở các cõi cao, chúng sinh xuất hiện bằng hình thức Hóa Sinh ( xuất hiện từ hư không, từ ánh sáng ) chứ không cần giao hợp mà tạo thai. Mọi thứ thanh sạch, trong lành.
Thân tướng Chư Thiên thì lúc nào cũng trẻ trung, đẹp rực sáng và thơm lừng ngào ngạt do phước đức tập thành. Nội tâm các Vị thì ngập tràn trí tuệ, yêu thương và đức hạnh.
Các Vị Thiên nào đã vào dòng Thánh, đã sạch ái dục thì thật sự trở thành những Bậc Bồ Tát, Bậc Thánh khả kính và sáng chói tuyệt vời mà đất trời tôn kính. Cứ bước lên một giống loài cao hơn, một thân phận cao hơn thì cái nhìn, cái hiểu hay thậm chí cái ái dục nó cũng khác nhau hoàn toàn. Càng lên cao càng thanh tịnh, cao thượng cho đến tuyệt đối thanh tịnh và giác ngộ.
Càng xuống thấp càng bẩn thỉu, loạn động, hôi hám cho đến không còn từ ngữ nào diễn tả hết sự ghê tởm, đau khổ, si ám.
Có một số người loạn dục và bắt đầu xuất hiện những hành vi, sở thích lập dị mà trước đây khi chưa nghiện sex thì không hề có, đó cũng là dấu hiệu báo động cho nghiệp súc sinh đang được tích lũy dần. Chúng ta rất ngại nhắc nhưng cũng đành phải nêu ra:
- Bắt đầu muốn quan hệ bày đàn, khoái chí cực độ khi được đổi bạn tình, khi được thị dâm. - Bắt đầu muốn đưa những thứ hôi hám vào miệng, lên người để làm tăng sự kích thích mà xưa nay đáng ghê tởm. - Bắt đầu muốn phô dâm, quan hệ ở những nơi mạo hiểm, đen đúa, hôi hám. Thích cho người khác thấy mình hành dâm dục. - Bắt đầu xu hướng ác dâm, khổ dâm, nhục dâm... và tăng liều dần. Bắt đầu khai phá các chất gây say nghiện và trở thành con nghiện chất kích thích. - Xuất hiện xu hướng giả thú vật ( giả chó, giả mèo, giả heo... ) và hành xử giống thú vật trong quan hệ tình dục. -
Bắt đầu thích để cơ thể bốc mùi như để vớ, quần lót, đồ thể thao...hoặc muốn ngửi của người khác. Cố tình để bản thân bốc mùi là nhân và cơ thể bị bệnh tăng tiết mùi hôi, mồ hôi là quả. - Lờn vờn suy nghĩ quan hệ với thú vật, trẻ em, người già, xác chết... những đối tượng mà người có bộ não bình thường không bao giờ nghĩ tới. -
Bắt đầu không thích vệ sinh cá nhân và không thích quan hệ an toàn nữa... Tất cả những điều đó đều là báo hiệu nghiệp súc sinh đang thành hình và lớn dần. Có khi nhân cách đã tan vỡ khi còn mang thân người và thích sủa, thích liếm láp như thú vật... rồi mặt mũi xấu dần, thân thể xấu dần, mùi cơ thể bốc ra và bắt đầu bất tài, bị khinh bỉ, bị xa lánh, bị rủa sả không khác gì thú vật vì nghiệp thú vật đã có rồi.
Ngược lại. Ai càng ngày càng yêu thích sự thanh tịnh, trong sạch, giữ giới, biết giữ mình thơm tho, môi trường ngăn nắp sạch sẽ, biết thanh lọc tâm hồn... là đang gieo nhân sinh lên các cõi cao hoặc trở thành người sang trọng, cao quý mai sau.
Ai đã nghiện sex đến giai đoạn này rồi phải thống thiết sám hối, lễ kính tôn kính Phật mỗi ngày, cai nghiện sex, rãi tâm yêu thương tôn trọng mọi người, từ bỏ cái ác kiến của mình, phát nguyện giữ giới và làm thật thật thật nhiều việc phước từ nhỏ nhặt nhất để tự cứu chính mình kẻo không kịp nữa. Giai đoạn này xin làm ơn đừng ở một mình!
KIỂM SOÁT ÁI DỤC.

