PHẦN 2:
Tao trở lại rồi đây mấy tml, qua nay rảnh chán nên viết cho ae đọc thôi. có thằng hỏi tao văn vở ghê thế thì xin gth với cmay tao làm nghề nói mồm để kiếm tiền mà. kkk.
Trở lại câu chuyện nhé.
Bỗng dưng có những bước chân bước lên từ cầu thanh.
Đó là con bé Hường, đứa này nhỏ tuổi nhất phòng đó, ngây ther vô cùng. chính vì sự ngây ther đó nên sau này tao tán tỉnh trong 1 nốt nhạc. kkk. nhưng sẽ để kể phần sau. hnay ẩm ương thế nào n lên tầng 4 để ngủ. t thấy nó đang bước lên cầu thang, nhanh trí đỡ Hà vào tường và nhảy tót ngồi lên cái ghế hằng ngày thường ngồi. Nó bước lên thấy tao ngồi ghế và Hà ngồi gục mặt ở vào đầu gối vẫn đang nghẹn ngào. Nó ngớ người hỏi:
- Ớ, anh chị ở trên này à. ơ mà chị Hà sao thế ạ?
Tao ra lệnh suỵt nhỏ để nó im lặng và tao ra chỗ cầu thang đang đứng nói nhỏ với nó:
- Chị Hà nay đag có chuyện gia đình chút, e xuống lấy hộ a ít giấy ăn hoặc khăn ướt lên đây cho chị ấy.
- Vâng - Con bé trả lời rồi xuống phòng lấy.
Do tính nó ngây ther nên cũng chẳng cả nghĩ gì nhiều. cũng chỉ nghĩ Hà có chuyện buồn và tao ở đó tâm sự với Hà. cũng may nó k thấy cảnh tao ôm ấp và hôn Hà. ko thì toang bỏ mẹ. chắc nghỉ làm mất. kkk.
Một lúc sau nó mang lên bịch giấy khăn, nó bảo:
- Anh ở đây với chị nhé, e xuống tầng 3 ngủ cũng được
- Ừ - Tao trả lời
Tao mang bịch khăn vào cho Hà lau, rồi nói nhẹ:
- Thôi k khóc nữa, lau nước mắt đi, bình tĩnh lại rồi còn xuống làm. mà nếu ko ổn thì nghỉ hnay đi rồi nằm trên này mà nghỉ ngơi. có gì tớ phụ phòng đó cho.
Hà run rẩy trả lời:
- thôi ko sao đâu L ạ, Hà ổn. để Hà dậy đi rửa mặt tỉnh táo cái rồi làm.
Cái từ ổn sao nghe mà nó giả dối đến vậy, biết là người con gái ấy đang giả dối với tôi nhưng chẳng thể nào trách móc hay bắt bẻ được. mà còn ngược lại thấy càng thương và xót xa hơn.
Tao cũng yên lặng rồi nhẹ nhàng xuống trước để tránh mọi người nhìn thấy chúng tao cùng xuống r lại nghĩ này nọ.
Cả hôm đấy trên live, Hà như phải đang tra tấn với chính bản thân mình. tao biết cô ấy rất mệt, rất buồn, rất tệ lúc đó nhưng bên ngoài vẫn phải nở nụ cười, diễn đủ thứ trò, nói chuyện với KH như ko hề có gì xảy ra. cuộc sống thì đi tư vấn cho cả thiên hạ nhưng chẳng thể nổi tư vấn cho chính bản thân mình nên lựa chọn như thế nào cho đúng đắn. hôm đó tao ngồi 1 góc trong phòng tao. bật live của Hà bằng 1 acc clone ẩn danh để ngắm nhìn cô ấy. vừa ngắm những nụ cười giả trân trên live. vừa đau thương cho những gì cô ấy đang trải qua. Kết thúc ca làm việc. Hà vội vàng đi về mà ko kịp nói 1 lời chào tạm biệt tao như hằng ngày. Lúc đó t cũng cảm thấy hơi hụt hẫng nhưng chủ yếu là lo cho cô ấy. Nhưng mọi thứ cũng tan biến đi hết sau khi có 1 tin nhắn trên zl nhắn đến.
- Cảm ơn L hôm nay nhé, Hà đỡ hơn rồi, L đừng lo cho Hà. Hà hnay có việc nên về vội chút. L ở lại làm ngoan nha
Chẳng biết như thế nào nhưng đôi khi chỉ cần 1 dòng tin nhắn cũng cảm thấy bớt nặng nề hơn hẳn. Tao cũng đỡ lo hơn 1 chút nhưng tự dưng cảm thấy trong lòng trào dâng 1 nỗi niềm gì đó nhớ nhung ng con gái này. phải chăng tao đã có tình cảm thật sự với cô gái này. và đây là lần đầu tao nảy sinh với 1 ng đã có gia đình. và t tự hỏi liệu sau này thứ tình cảm này sẽ đi đến đâu về đâu.
- Ừ, Hà nghỉ ngơi đi. Nhớ ăn uống vào nhé. Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải dành 1 chút thời gian yêu thương lấy bản thân mình. - Tao vội đáp lại tin nhắn bỏ quên.
- Dạ vâng ạ, biết rồi. cứ làm như tui con nít chẳng bằng. - Hà rep.
- Thì chẳng như con nít, lớn rồi còn khóc nhè nè. kkk - T đùa
- Này nhớ, tui là tui hơn tuổi mấy ng đó. - Hà trả lời.
- Hơn về số tuổi thôi. còn mọi thứ trong cuộc sống chắc gì đã hơn. - Tui trả lời.
- Vâng anh. mà hôm nay khóc trước mặt L ngại quá. xí xoá luôn hết mọi thứ hôm nay đi nha. - Hà nói
- Được đồng ý, nhưng có 1 thứ sẽ ko xí xoá được. - T trả lời ẩn ý
- Thứ gì? Ai biết gì đâu? Đã ai làm gì đâu?

- Hà hỏi
Tao biết thừa Hà cũng biết nhưng cố gắng giả nai hỏi lại. Tự dưng t thấy đáng yêu vô cùng tận.
Tao chỉ thả wow 1 cái rồi ko rep tn đó nữa. mặc kệ. kkk.
Rồi hôm đó buổi làm việc của t cũng kết thúc. t trở về nhà sau 20km đi đường giữa đêm khuya. Vừa đi về vừa đeo tai nghe những bài hát hay nghe. Và hôm đó tao nhớ rõ tao vừa đi về vừa nghe bài Nàng Thơ. kkk. tự dưng cũng thấy nàng thơ trong mv bài đó giống Hà. Tao về nhà tắm giặt sấy tóc cũng là gần 1 rưỡi đêm. trèo lên cái giường quen thuộc hằng ngày và định lướt tiktok 1 chút r ngủ. bỗng dưng khi mở đt lên thấy 1 tin nhắn khoảng 30' trước.
- L về chưa? - Tin nhắn của Hà.
- Ủa chưa ngủ hả, L về lúc r - T rep lại
- Chưa ạ. Không ngủ được. - Hà rep t
- Sao vậy? Hay vẫn buồn à? Mà nhắn tin đêm này ko sợ chồng cậu nghi ngờ à? - T hỏi
- Đi đâu từ tối rồi. lại đi nhậu ở đâu đó r. Tớ mặc kệ. đi đâu thì đi. làm gì thì làm rồi. tớ k quan tâm nữa - Hà rep t.
Lúc này tao cũng chẳng biết nên khuyên sao, t chợt nghĩ ko nên nói về vấn đề gia đình sợ cô ấy lại nghĩ đến nhiều mà nhanh trí chuyển chủ đề khác vui vẻ hơn.
- Thế sao mà ko đi ngủ đi. Hay lại phải thằng này đến vỗ về mới ngủ à. kk
- Có mà dám - Hà rep
- Hơ, thế mai lên công ty tớ lại vỗ về cho nhớ- Tao đùa Hà
- Có mà vỗ cho trận rồi về luôn - Hà rep
- Cơ mà hum nay còn lợi dụng lúc ngta yếu mềm dám làm hành động hư đốn. - Hà nhắn thêm
- Deal ngon deal hời phải chốt liền chốt lẹ. kkk - Tao trêu Hà bằng giọng văn livestream nghề nghiệp của bọn t hay nói.
- Ơ cơ mà ai đó bảo là phải xí xoá hết chuyện hnay đi cơ mà- Tao cũng nhắn thêm
- À thì nghe lời ai đó là có 1 chuyện ko đc xí xoá ấy. hị hị. - Hà rep.
Bọn t nhắn tin lân la trêu đùa vài câu nữa rồi đi ngủ. Cuộc sống của tao ban ngày chẳng có méo gì nổi bật. ngủ vắt lưỡi đến 12h trưa rồi dậy đi tắm rồi ăn cơm. cơm canh mẹ nấu sẵn hết r. ở với bố mẹ sướng thật, cái gì cũng hầu tận răng. nhưng đến bây giờ còn chưa có gì báo đáp được. nhưng cơ bản tao cũng nghĩ được rằng dù chưa có gì cho bố mẹ nhiều. ít nhất là sự ngoan ngoãn, tử tế của chính bản thân mình cũng là điều báo đáp to lớn cho bố mẹ rồi. để cho bố mẹ yên tâm về mình. còn của cải vật chất, bố mẹ chẳng thiết tha gì từ mình đâu. dù cho có biếu bme thì cuối cùng là bme vẫn giữ gìn hết cho mình sau này.
Và lại 1 ngày mới tao bắt đầu với công việc ca chiều từ 4h. nhưng tao hay đến công ty rất sớm từ 3h là có mặt r. 1 tiếng đến ngồi chơi, chuẩn bị cho đàng hoàng và tránh trường hợp nhỡ may hôm đó có tắc đường thì bỏ mẹ. vì nhà t xa. tao đến công ty như thường lệ, chào hỏi mọi ngừoi phòng tao, kiểm tra số má hôm nay buôn bán như thế nào, trêu đùa mọi người chút rồi sang phòng bên kia. vừa để chào hỏi mọi người. vừa để gặp Hà luôn cho đỡ nhớ. Mở cửa ra hôm nay tao chỉ thấy Thuỳ, con bé Hường, 2 thằng con trai và chị quản lý. Tao cũng có chút tò mò vì k thấy Hà đâu nhưng vẫn phải tỏ vẻ bình thường và chào mọi người rồi mới lân la hỏi khéo dò thông tin về Hà hnay.
- Nay thằng Minh lại làm ca tối à? - T hỏi
- Vâng, e nay làm cả ngày ấy anh ạ. chị Hà hnay nghỉ nên e làm bù vào vị trí c Hà cả ca tối luôn. - Nó trả lời tao
- Ối dồi ôi. thế chết mệt thằng e tôi. - Tôi cố tỏ ra bth để trả lời.
-Có gì đâu anh, có tiền là được. với hỗ trợ chị Hà tý. hehe. - nó đáp
- Thế sao hnay Hà lmj mà nghỉ thế - Tao trả vờ hỏi vu vơ
- Chắc chị ấy hôm nay mệt ấy nên xin nghỉ, chứ cũng k rõ là có chuyện gì khác hay ko! - thằng Minh trả lời.
Tao ngồi lân la 1 lúc với phòng r trả vờ về phòng tao để làm việc. Ra khỏi phòng cái việc đầu tiên là lôi cái đt ra vào zalo nt cho Hà hỏi sao hôm nay không đi làm à? nhưng tao thấy zalo hoạt động 8 tiếng trước. tức là lần cuối online khoảng 7 -8h sáng nay mà chưa thấy online lại.
Haizz, tự dưng trong lòng nóng như lửa đốt, vừa lo vừa nhớ về người con gái ấy, dm cái cảm giác khó tả vđ. nó làm tao chẳng thể nghĩ đến những chuyện khác nữa. rồi t cầm cốc cafe vừa đi làm mua dọc đường lên tầng 4 hằng ngày t và Hà hay ngồi nói chuyện. Vừa lên t đã thấy con bé Hường đã nằm ở đó. giật mình t hỏi:
- Ủa nãy a vừa thấy m ngồi trong phòng. m lên lúc nào mà nhanh vậy?
- E vừa lên xong. haha. - Nó trả lời tao
- Bth hằng ngày t thấy m toàn nằm phòng tầng 3. qua nay m tót lên đây lmj vậy. - tao thắc mắc hỏi
- Ui trong phòng đó mùi gì kinh lắm, như mùi hôi nách, e k chịu đc nên phải lên đây. - nó trả lời
- Thế m định cướp chỗ này của a à? - Tao hỏi trêu
- Chỗ nào là của anh, hơ hơ. ai lên trước thì ng đó đc thôi. mà bth e hay thấy c Hà nằm chỗ này còn a ngồi ghế cơ mà. - Nó trả lời.
Hớ hênh thật. suýt chút nữa thì lộ bí mật. tao quay ra nói:
- Thôi a trêu m đấy. ngủ đi. a ngồi tý r cũng xuống làm đây.
- Vâng- Nó đáp
Đánh giá qua về con bé này, cao hơn Hà một chút, ng đầy đặn hơn, dáng cũng kiểu cao và mảnh. vú thì to hơn Hà nhưng mông thì có lẽ thua. dáng cũng ok, trắng và khá xinh. Đang nằm tự dưng nó nói:
- Anh ơi nóng quá. quay giúp e cái quạt chĩa gần vào em hộ em với
- Chĩa hết vào m để t nóng bỏ mẹ à.- tao đáp.
- Thì anh san sẻ gió cho e tý. hị hị. - Nó cười nói
Nói vậy thôi chứ t vẫn quay cái quạt hết vào cho nó. tính tao những thứ nhỏ nhặt ấy thì sẵn sàng nhường hết cho tụi con gái. vì xưa nay triết lý của tao là Yêu thương người già, trẻ em, tôn trọng và nhường nhịn phụ nữ. đặc biệt là phụ nữ có thai hoặc đang cho con bú. kkkk. Con bé này thuộc trường hợp là phụ nữ nhưng chưa phải là đang có thai hoặc cho con bú nhưng vẫn thuộc diện đc ưu tiên của tao. kkk. nói đùa vậy thôi chứ những cái gì nhường đc cho bọn cgai thì cmay cứ nhường nhé. bí quyết tán gái là tâm lý những điều nó nhỏ nhặt như vậy đó mấy tml.
Rồi bỗng dưng tao ngồi đó, vô tình được hưởng trọn vẹn những cái gì tinh tuý nhất cơ thể phần trên của con bé cmay ạ. Do quạt để gần và mạnh. nó làm phồng phần cổ áo của con bé. mà hôm đó nó mặc kiểu áo freestyle kiểu rộng thùng ấy. ối dồi ôi, nó tốc hết lên và t ngắm trọn vẹn quả vú của con bé. đm nó trắng và mịn làm sao. có cái nốt ruồi ở vú nữa. to bình thường thôi nhưng trong hoàn cảnh đó nứng cặc thật cmay ạ. lấp ló lấp ló sau lớp áo gió thổi. phập phồng phập phồng theo hơi thở của con bé. nó mặc áo vú màu trắng. kiểu nâng ngực 1 chút. đm lúc đó t chỉ muốn nhảy xồ tới mà xé áo nó ra vục mặt vào mà bóp và mút vú nó. nhưng đm đời đ như là mơ. phải kìm nén lại. chỉ biết ngồi mà nhìn tận hưởng. Rồi cuối cùng đến giờ làm của tao. tao phải cắn răng rời xa tuyệt phẩm trước mắt để tiếp tục mưu sinh.
Vừa bước xuống cầu thang về phòng tao vừa hay nhận được thông báo tin nhắn zalo của Hà:
- L ơi, Hà ko ổn rồi!
[Còn tiếp]