Có ảnh Gặp lại em hàng năm xưa và cái kết cho 12 năm làm checker !

Chú Kim 8x

Tao là gay
Chào chúng mày !
Bài này tao viết để tâm sự chút về cái nghiệp của tao, về một "cố nhân" năm xưa, và có lẽ cũng là lời chào kết thúc 12 năm ròng rã làm checker. Một cuộc chơi đủ dài để tao hiểu thế nào là dư vị của những cuộc vui xác thịt.

Tao gốc Thái Bình, gia đình công chức cơ bản, tài sản chẳng có gì ngoài cái mác thanh niên tỉnh lẻ lên Thủ đô lập nghiệp. Tao học IT, cái thời hai mấy năm về trước mà lương 30 củ là đủ để thiên hạ nhìn bằng con mắt khác rồi. Nhưng đời không như mơ, áp lực ngồi máy tính khiến mắt tao mờ đi, tao bỏ ngang, vay trả góp con xe chạy Uber. Rồi "quý nhân" xuất hiện, ông chủ quán ăn dạy tao cách làm ăn, giờ tao cũng có hai cửa hàng nhỏ ở Hà Nội, cộng thêm căn nhà mặt phố ông bà già bán hết đất quê mua cho—cái tài sản mà tao phải cảm ơn vì ông bà già chưa sang tên, chứ không với cái tính chơi bời của tao thì chắc cũng bay từ lâu rồi. Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống, cuộc sống của tao cũng là cái đích của khối thằng.

Ngày trước tao sống lành mạnh lắm, gái gú là khái niệm xa xỉ vì tao sợ bệnh, sợ bẩn, và sợ tốn tiền. Nhưng đời mà, bước ngoặt đến từ một biến cố tình cảm. Tao yêu một con bé 9x, dồn hết tâm tư lẫn kinh tế, gia đình hai bên đã tính chuyện trăm năm. Đùng một cái, nó đi lấy chồng Hàn Quốc. Đời tao nát từ đấy. 12 năm qua, tao không yêu thêm ai cả, chỉ có ăn, chơi và khám phá những thứ mà tuổi trẻ tao từng tò mò.

Cứ thế, tao rơi vào cái vòng xoáy không lối thoát. Một thói quen xấu hình thành: tao không thể trụ lại bên một người quá lâu. Mỗi ngày một con, có khi hăng máu thì làm 2-3 ca tùy hứng.

Cho đến hôm nay, lang thang trên Xam, tao bắt gặp lại em "hàng" năm xưa—một cái tên từng cực hot khoảng 3-4 năm trước. Làm bi cần rồi lên đường, cảm giác hoài niệm ùa về. Cái nhà nghỉ kiểu thập niên 80-90, không sữa tắm, dùng tạm xà phòng bánh, gợi nhớ cái thời "cơm cấm chỉ, đêm nghỉ Gia Lâm" một thuở đập đá đua xe.

Nằm đợi 15 phút thì em đến. Dáng vẫn đẹp, da vẫn trắng mịn, dù cặp tuyết lê đã bắt đầu có dấu vết của thời gian, mềm nhão và xệ theo đúng nghĩa "hàng real". Tính cách em vẫn nhây, nụ cười vẫn xinh như ngày nào. So với mấy con phò "hoa hậu" trên Tele bây giờ, thì e vẫn đang ngồi mâm trên !
cccb34cc-5f5b-42e2-942c-3a85b4c5381b.jpg

Tao còn đang nheo mắt xác nhận lại ký ức thì em bắt chuyện trước:
  • "Nay đi đâu mà sang tận đây chơi thế?"
  • "Anh sang chỉ vì muốn gặp lại em thôi." Em bĩu môi: "Thôi xin người, chắc vừa xả ở đâu rồi chứ gì, đừng có bảo tí lại làm cả tiếng đấy nhé."
  • "3 năm rồi mà vẫn nhớ anh dai sức thế à?"
  • "Chứ sao. Thế... lấy vợ chưa?"
Đm, đúng cái câu hỏi ấy, cảm xúc của tao rơi tõm xuống hố. Chim cò đang hăng hái bỗng xìu hẳn xuống như cọng bún, mặt tao tái đi. Chẳng biết do tác dụng của cần sa ( tao dùng loại GG4-hybrid ), hay do chính cái "tử huyệt" trong lòng bị chạm vào mà tao bị overthinking nặng. Tao thấy bạn bè, anh em xung quanh đã yên bề gia thất, còn tao giờ này vẫn lang thang ở cái nhà nghỉ xập xệ này để tìm một sự thỏa mãn ảo.

Tao đáp xã giao: "Chưa, anh vẫn thế thôi." Em cười—vẫn cái nụ cười xinh vl ấy—rồi vỗ mông tao một cái: "Lấy vợ đê!"

Và bắt đầu vào việc. BJ công nghiệp vãi lòn, tao đếm từng cái mút. Đeo bao vào hì hục mấy tư thế mà chẳng ra nổi, cảm giác trống rỗng vì độ ma sát đã không còn. Em nằm vừa sờ ti vừa trách: "Bảo lần này không ra là em kệ anh đấy nhé." Tao bảo "Chiều anh tí, anh thưởng thêm", nhưng em chỉ buông một câu lạnh ngắt: "Thôi để em đi nhanh cho đỡ rát bím, em đông khách lắm, em làm giá rẻ để đỡ phải phục vụ nhiều."

Đến lúc này thì tao cụt hứng hẳn. Những ký ức đẹp đẽ về một em hàng "đỉnh cao" năm xưa hoàn toàn tan biến. Tao cố tập trung cho xong việc, mất tận 40 phút mới kết thúc được "vở kịch". Tao đưa hai tờ 5 lốp, coi như trả cho hai ca làm việc của em. Trước khi về, em còn véo ti tao trêu: "Tí về em block anh đấy". Chẳng biết đùa hay thật, nhưng lòng tao hụt hẫng vô cùng. Gặp lại người cũ, chẳng phải người quen, chẳng phải người yêu, em đến và đi nhanh như một cơn gió thoảng qua cái đời trai phong sương của tao.

"Tao phóng xe ra khỏi cái nhà nghỉ, bỏ lại sau lưng mùi xà phòng bánh và những ký ức vụn vỡ. 12 năm – một con số đủ dài để một đứa trẻ kịp trưởng thành, còn tao thì vừa kịp tỉnh giấc.

Tao không hối hận vì những gì đã qua, nhưng tao biết mình không thể cứ mải miết đi tìm những mảnh ghép tạm bợ này mãi được. Cảm ơn em, cảm ơn những ngày tháng ngông cuồng đã cho tao biết thế nào là đủ. Từ mai, tao sẽ học cách yêu lấy chính mình trước khi đợi một ai đó đến yêu tao.

Chào anh em, tao gác kiếm. Thằng nào còn ở lại, giữ mình cho sạch, chơi cho khéo.

Tao biết cai cái món này khó lắm, vì nó thuộc về bản năng sinh lý rồi. Nhưng tao cũng cảm ơn mấy tml đã khai sáng cho tao về em hàng này, chính cái sự hụt hẫng hôm nay lại là động lực để tao nghỉ game. Thằng nào cần tư vấn hay thắc mắc về mấy con hàng đang hot, cứ inbox, tao review hết cho, coi như chút kinh nghiệm cuối cùng chia sẻ cho anh em trước khi gác kiếm.

Dòng người trên phố vẫn hối hả, tắc đường vẫn là 'đặc sản' của cái đất Hà Nội này, nhưng lạ là tao thấy lòng mình nhẹ bẫng. 12 năm, tao đã dùng xác thịt để lấp đầy linh hồn, để rồi nhận ra linh hồn mình vẫn rỗng tuếch sau mỗi lần xong việc.
Đêm nay, tao sẽ về ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không mùi nước hoa rẻ tiền, không tiếng chuông thông báo tin nhắn của những con hàng. Vì tao biết, khi bình minh lên, tao sẽ là một thằng khác.

Chào chúng mày, tao đi tìm lại chính mình đây. Hẹn gặp lại ở một phiên bản khác—tử tế và bình yên hơn!"
 

Canhathuongnhau256

Yếu sinh lý
Chào chúng mày !
Bài này tao viết để tâm sự chút về cái nghiệp của tao, về một "cố nhân" năm xưa, và có lẽ cũng là lời chào kết thúc 12 năm ròng rã làm checker. Một cuộc chơi đủ dài để tao hiểu thế nào là dư vị của những cuộc vui xác thịt.

Tao gốc Thái Bình, gia đình công chức cơ bản, tài sản chẳng có gì ngoài cái mác thanh niên tỉnh lẻ lên Thủ đô lập nghiệp. Tao học IT, cái thời hai mấy năm về trước mà lương 30 củ là đủ để thiên hạ nhìn bằng con mắt khác rồi. Nhưng đời không như mơ, áp lực ngồi máy tính khiến mắt tao mờ đi, tao bỏ ngang, vay trả góp con xe chạy Uber. Rồi "quý nhân" xuất hiện, ông chủ quán ăn dạy tao cách làm ăn, giờ tao cũng có hai cửa hàng nhỏ ở Hà Nội, cộng thêm căn nhà mặt phố ông bà già bán hết đất quê mua cho—cái tài sản mà tao phải cảm ơn vì ông bà già chưa sang tên, chứ không với cái tính chơi bời của tao thì chắc cũng bay từ lâu rồi. Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống, cuộc sống của tao cũng là cái đích của khối thằng.

Ngày trước tao sống lành mạnh lắm, gái gú là khái niệm xa xỉ vì tao sợ bệnh, sợ bẩn, và sợ tốn tiền. Nhưng đời mà, bước ngoặt đến từ một biến cố tình cảm. Tao yêu một con bé 9x, dồn hết tâm tư lẫn kinh tế, gia đình hai bên đã tính chuyện trăm năm. Đùng một cái, nó đi lấy chồng Hàn Quốc. Đời tao nát từ đấy. 12 năm qua, tao không yêu thêm ai cả, chỉ có ăn, chơi và khám phá những thứ mà tuổi trẻ tao từng tò mò.

Cứ thế, tao rơi vào cái vòng xoáy không lối thoát. Một thói quen xấu hình thành: tao không thể trụ lại bên một người quá lâu. Mỗi ngày một con, có khi hăng máu thì làm 2-3 ca tùy hứng.

Cho đến hôm nay, lang thang trên Xam, tao bắt gặp lại em "hàng" năm xưa—một cái tên từng cực hot khoảng 3-4 năm trước. Làm bi cần rồi lên đường, cảm giác hoài niệm ùa về. Cái nhà nghỉ kiểu thập niên 80-90, không sữa tắm, dùng tạm xà phòng bánh, gợi nhớ cái thời "cơm cấm chỉ, đêm nghỉ Gia Lâm" một thuở đập đá đua xe.

Nằm đợi 15 phút thì em đến. Dáng vẫn đẹp, da vẫn trắng mịn, dù cặp tuyết lê đã bắt đầu có dấu vết của thời gian, mềm nhão và xệ theo đúng nghĩa "hàng real". Tính cách em vẫn nhây, nụ cười vẫn xinh như ngày nào. So với mấy con phò "hoa hậu" trên Tele bây giờ, thì e vẫn đang ngồi mâm trên !
Xem nội dung: 678842
Tao còn đang nheo mắt xác nhận lại ký ức thì em bắt chuyện trước:
  • "Nay đi đâu mà sang tận đây chơi thế?"
  • "Anh sang chỉ vì muốn gặp lại em thôi." Em bĩu môi: "Thôi xin người, chắc vừa xả ở đâu rồi chứ gì, đừng có bảo tí lại làm cả tiếng đấy nhé."
  • "3 năm rồi mà vẫn nhớ anh dai sức thế à?"
  • "Chứ sao. Thế... lấy vợ chưa?"
Đm, đúng cái câu hỏi ấy, cảm xúc của tao rơi tõm xuống hố. Chim cò đang hăng hái bỗng xìu hẳn xuống như cọng bún, mặt tao tái đi. Chẳng biết do tác dụng của cần sa ( tao dùng loại GG4-hybrid ), hay do chính cái "tử huyệt" trong lòng bị chạm vào mà tao bị overthinking nặng. Tao thấy bạn bè, anh em xung quanh đã yên bề gia thất, còn tao giờ này vẫn lang thang ở cái nhà nghỉ xập xệ này để tìm một sự thỏa mãn ảo.

Tao đáp xã giao: "Chưa, anh vẫn thế thôi." Em cười—vẫn cái nụ cười xinh vl ấy—rồi vỗ mông tao một cái: "Lấy vợ đê!"

Và bắt đầu vào việc. BJ công nghiệp vãi lòn, tao đếm từng cái mút. Đeo bao vào hì hục mấy tư thế mà chẳng ra nổi, cảm giác trống rỗng vì độ ma sát đã không còn. Em nằm vừa sờ ti vừa trách: "Bảo lần này không ra là em kệ anh đấy nhé." Tao bảo "Chiều anh tí, anh thưởng thêm", nhưng em chỉ buông một câu lạnh ngắt: "Thôi để em đi nhanh cho đỡ rát bím, em đông khách lắm, em làm giá rẻ để đỡ phải phục vụ nhiều."

Đến lúc này thì tao cụt hứng hẳn. Những ký ức đẹp đẽ về một em hàng "đỉnh cao" năm xưa hoàn toàn tan biến. Tao cố tập trung cho xong việc, mất tận 40 phút mới kết thúc được "vở kịch". Tao đưa hai tờ 5 lốp, coi như trả cho hai ca làm việc của em. Trước khi về, em còn véo ti tao trêu: "Tí về em block anh đấy". Chẳng biết đùa hay thật, nhưng lòng tao hụt hẫng vô cùng. Gặp lại người cũ, chẳng phải người quen, chẳng phải người yêu, em đến và đi nhanh như một cơn gió thoảng qua cái đời trai phong sương của tao.

"Tao phóng xe ra khỏi cái nhà nghỉ, bỏ lại sau lưng mùi xà phòng bánh và những ký ức vụn vỡ. 12 năm – một con số đủ dài để một đứa trẻ kịp trưởng thành, còn tao thì vừa kịp tỉnh giấc.

Tao không hối hận vì những gì đã qua, nhưng tao biết mình không thể cứ mải miết đi tìm những mảnh ghép tạm bợ này mãi được. Cảm ơn em, cảm ơn những ngày tháng ngông cuồng đã cho tao biết thế nào là đủ. Từ mai, tao sẽ học cách yêu lấy chính mình trước khi đợi một ai đó đến yêu tao.

Chào anh em, tao gác kiếm. Thằng nào còn ở lại, giữ mình cho sạch, chơi cho khéo.

Tao biết cai cái món này khó lắm, vì nó thuộc về bản năng sinh lý rồi. Nhưng tao cũng cảm ơn mấy tml đã khai sáng cho tao về em hàng này, chính cái sự hụt hẫng hôm nay lại là động lực để tao nghỉ game. Thằng nào cần tư vấn hay thắc mắc về mấy con hàng đang hot, cứ inbox, tao review hết cho, coi như chút kinh nghiệm cuối cùng chia sẻ cho anh em trước khi gác kiếm.

Dòng người trên phố vẫn hối hả, tắc đường vẫn là 'đặc sản' của cái đất Hà Nội này, nhưng lạ là tao thấy lòng mình nhẹ bẫng. 12 năm, tao đã dùng xác thịt để lấp đầy linh hồn, để rồi nhận ra linh hồn mình vẫn rỗng tuếch sau mỗi lần xong việc.
Đêm nay, tao sẽ về ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không mùi nước hoa rẻ tiền, không tiếng chuông thông báo tin nhắn của những con hàng. Vì tao biết, khi bình minh lên, tao sẽ là một thằng khác.

Chào chúng mày, tao đi tìm lại chính mình đây. Hẹn gặp lại ở một phiên bản khác—tử tế và bình yên hơn!"
Bài viết hay đó tml. Tao cũng có chút giống mày về xuất phát điểm. Nhưng gác kiếm lâu lắm rồi. Giờ tao ăn với nghỉ và du lịch thôi.
 

RealEdisonChen

Thạc sĩ
Địt thì cứ địt, yêu thì cứ yêu, 2 cái đấy rạch ròi phân minh suy nghĩ làm đéo gì. Như 2 thằng đầu buồi Doan Van Hole với Hồng Đăng Spain cứ địt bậy xong về văn yêu vợ thế mà lại hạnh fuck
 

Lãng Phong

Tao là gay
Mày thì có thú vui chơi phò :)) tao thì 2024 vẫn đi thuần phục phò và chăn gái khắp SG. Xong cũng như mày, quay lại với em Bồ cũ mà vợ tao đã từng phát hiện, sau tháng đầu mặn nồng thì cũng chợt tỉnh giấc vì mình không thể ôm đồm nổi tất cả, và cũng chẳng thể nào gặp ai cũng muốn gạ gẫm lên giường. Và tao dừng lại!
Thề luôn là quay về tập trung 90% cho vợ con đầu óc nó nhẹ Vcl
 

TuanLinh995

Yếu sinh lý
Lâu lâu mới thấy 1 bài cùng sóng. T trẻ hơn, 9x thôi nhưng cũng tạm gọi là chơi đủ rồi. Nghỉ chơi cũng đc 2 năm. Những mqh của t ko có tình tiền, vì cơ bản t cũng chẳng giàu. Tất cả đều là fwb vs ons. Điều khiến t quyết định nghỉ chơi là khi t gặp 1 em cực hợp sex, em ấy là ng đầu tiên t thấy hợp như thế sau 3 năm ctay em fwb cũ. Mới đầu cũng chỉ định ons thôi, nhưng hợp, nên t địt em ấy liền 2 tuần liên tiếp. Sau 2 tuần đó t thấy chán, t nhận ra t ko cần mấy mqh đó nữa. T bỏ, nghỉ ngơi 1 tgian và dần dần có mqh tử tế hơn đến vs t. Tiếc là do trc đây những mqh của t thiên về sex, nên t vẫn quen lối, sex vẫn chiếm phần nhiều mqh. Rồi yêu xa, địt ít thì dần dần n cũng nhạt. Ctay rồi lại yêu em khác, lần này ngọt ngào hơn, nhẹ nhàng hơn, ít sex hơn, nhưng ít có lẽ chỉ ở phía t thôi, em ấy dính vào t từ 1 em gái ngây thơ mà giờ cũng thành mê sex. T thấy đ ổn lắm, vs ở xa khó cưới nên chắc cũng phải ctay thôi. Haiz. Nhiều khi nói muốn 1 mqh trong sáng như thời học sinh mấy ae chơi cùng lại cười hô hố :)) Đm, t nhớ những cảm xúc đó thật. Nhu cầu t vẫn còn đó thôi, nhưng t đang cố sửa, mong bớt thích địt gái lạ, tâm hồn phong phú hơn ngoài mấy chuyện địt bọp. T muốn trở thành thg đàn ông tử tế hơn cm ạ :))
 

Lãng Phong

Tao là gay
Lâu lâu mới thấy 1 bài cùng sóng. T trẻ hơn, 9x thôi nhưng cũng tạm gọi là chơi đủ rồi. Nghỉ chơi cũng đc 2 năm. Những mqh của t ko có tình tiền, vì cơ bản t cũng chẳng giàu. Tất cả đều là fwb vs ons. Điều khiến t quyết định nghỉ chơi là khi t gặp 1 em cực hợp sex, em ấy là ng đầu tiên t thấy hợp như thế sau 3 năm ctay em fwb cũ. Mới đầu cũng chỉ định ons thôi, nhưng hợp, nên t địt em ấy liền 2 tuần liên tiếp. Sau 2 tuần đó t thấy chán, t nhận ra t ko cần mấy mqh đó nữa. T bỏ, nghỉ ngơi 1 tgian và dần dần có mqh tử tế hơn đến vs t. Tiếc là do trc đây những mqh của t thiên về sex, nên t vẫn quen lối, sex vẫn chiếm phần nhiều mqh. Rồi yêu xa, địt ít thì dần dần n cũng nhạt. Ctay rồi lại yêu em khác, lần này ngọt ngào hơn, nhẹ nhàng hơn, ít sex hơn, nhưng ít có lẽ chỉ ở phía t thôi, em ấy dính vào t từ 1 em gái ngây thơ mà giờ cũng thành mê sex. T thấy đ ổn lắm, vs ở xa khó cưới nên chắc cũng phải ctay thôi. Haiz. Nhiều khi nói muốn 1 mqh trong sáng như thời học sinh mấy ae chơi cùng lại cười hô hố :)) Đm, t nhớ những cảm xúc đó thật. Nhu cầu t vẫn còn đó thôi, nhưng t đang cố sửa, mong bớt thích địt gái lạ, tâm hồn phong phú hơn ngoài mấy chuyện địt bọp. T muốn trở thành thg đàn ông tử tế hơn cm ạ :))
Tử tế đi tml :)))
 

Bro reviewr

Yếu sinh lý
Cho tao địt vào mõm mấy con dog Chú kim 8x với con súc vật RealEdisonChen 2 con chó nịnh lồn vườnđịaloz vét máng phò , ngày ngày rúc vào lồn Mấy con phò vườnđịaloz nịnh lồn ngồi cặm củi sủa ,đi vét máng mấy con phò già Anh túc , Thanh mỹ ,Linh Nhi & thảo vy của vườnđịaloz đi dog cứ ngồi mà chờ ăn xin ẳng líp đi ,líp đi như con dog bang kieu & Xamvn , shop sủa qua ngày như 1 con súc vật



Đội hình đội bóng vườnđịaloz nịnh lồn: chuyên nhăm nhe địt trần ,vét máng hàng độc quyền của BRO bố
-mấy con chó là bangkieu mặt âm đạo Địt Nát Hàu Các Con Đĩ cùng Carnivall kết hợp với trung tình Chômchimto0 hóng Cặc chuyền cành cho mẹ RealEdisonChen đang bú dái bố Tùng Hà nội 1987 cùng hậu môn vệ n0mn0m, 5 phút địt quá giờ và danchoi9x, Chú Kim 8x đĩ lồn được yểm trợ bởi thủ dâm môn Tịnh Thân sứ giả Dâm thần cùng dàn dự bị Zaieo tml Khoai bé Sơn tặc, nghiện lòi thinhpr1stlat, thằng n0mn0m củ lồn khắm lọ vãi đái cái tên... dưới sự dẫn dắt của mấy thằng assmin Ga Đần: huấn luyện viên Mobydick bú cu cùng cố vấn Xamvn shop và nhà tài trợ vàng cục thichbulonne sẽ ra sân Hàng Chiếu với nền cỏ đen cắt trụi để thực hiện những đường chuyền tung lưỡi liếm láp, chọc khe thủng lưới ren của đội PHo
 

TuanLinh995

Yếu sinh lý
Tử tế đi tml :)))
Ừ thì cũng tử tế dần. Thỉnh thoảng vẫn nứng c gạ gái nhưng đến phút 90 lại quay đầu =)) Địt mẹ ngày xưa khéo xách dái đi vội. Nhưng giờ nghĩ mấy mqh đó cũng chả lợi ích mẹ gì, sau cùng vẫn là trống rỗng, lại thôi, bùng kèo. Nhưng để tử tế hẳn khó quá tml ạ, tay lỡ nhúng tràm r :))
 
V

Vỏ chuối

Guest
Chuẩn vl lúc chơi gái thì ngon lắm hứng lắm ngọt lắm.
Nhưng lúc chơi xong thì 100 lần cả 100 lần t thấy phí thời gian phí tiền vl. Đhs nhưng vẫn lặp lại và vẫn thấy phí. Luẩn quẩn vl đ dứt ra được
 

Xamvn.Shop

Giáo sư
Chào chúng mày !
Bài này tao viết để tâm sự chút về cái nghiệp của tao, về một "cố nhân" năm xưa, và có lẽ cũng là lời chào kết thúc 12 năm ròng rã làm checker. Một cuộc chơi đủ dài để tao hiểu thế nào là dư vị của những cuộc vui xác thịt.

Tao gốc Thái Bình, gia đình công chức cơ bản, tài sản chẳng có gì ngoài cái mác thanh niên tỉnh lẻ lên Thủ đô lập nghiệp. Tao học IT, cái thời hai mấy năm về trước mà lương 30 củ là đủ để thiên hạ nhìn bằng con mắt khác rồi. Nhưng đời không như mơ, áp lực ngồi máy tính khiến mắt tao mờ đi, tao bỏ ngang, vay trả góp con xe chạy Uber. Rồi "quý nhân" xuất hiện, ông chủ quán ăn dạy tao cách làm ăn, giờ tao cũng có hai cửa hàng nhỏ ở Hà Nội, cộng thêm căn nhà mặt phố ông bà già bán hết đất quê mua cho—cái tài sản mà tao phải cảm ơn vì ông bà già chưa sang tên, chứ không với cái tính chơi bời của tao thì chắc cũng bay từ lâu rồi. Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống, cuộc sống của tao cũng là cái đích của khối thằng.

Ngày trước tao sống lành mạnh lắm, gái gú là khái niệm xa xỉ vì tao sợ bệnh, sợ bẩn, và sợ tốn tiền. Nhưng đời mà, bước ngoặt đến từ một biến cố tình cảm. Tao yêu một con bé 9x, dồn hết tâm tư lẫn kinh tế, gia đình hai bên đã tính chuyện trăm năm. Đùng một cái, nó đi lấy chồng Hàn Quốc. Đời tao nát từ đấy. 12 năm qua, tao không yêu thêm ai cả, chỉ có ăn, chơi và khám phá những thứ mà tuổi trẻ tao từng tò mò.

Cứ thế, tao rơi vào cái vòng xoáy không lối thoát. Một thói quen xấu hình thành: tao không thể trụ lại bên một người quá lâu. Mỗi ngày một con, có khi hăng máu thì làm 2-3 ca tùy hứng.

Cho đến hôm nay, lang thang trên Xam, tao bắt gặp lại em "hàng" năm xưa—một cái tên từng cực hot khoảng 3-4 năm trước. Làm bi cần rồi lên đường, cảm giác hoài niệm ùa về. Cái nhà nghỉ kiểu thập niên 80-90, không sữa tắm, dùng tạm xà phòng bánh, gợi nhớ cái thời "cơm cấm chỉ, đêm nghỉ Gia Lâm" một thuở đập đá đua xe.

Nằm đợi 15 phút thì em đến. Dáng vẫn đẹp, da vẫn trắng mịn, dù cặp tuyết lê đã bắt đầu có dấu vết của thời gian, mềm nhão và xệ theo đúng nghĩa "hàng real". Tính cách em vẫn nhây, nụ cười vẫn xinh như ngày nào. So với mấy con phò "hoa hậu" trên Tele bây giờ, thì e vẫn đang ngồi mâm trên !
Xem nội dung: 678842
Tao còn đang nheo mắt xác nhận lại ký ức thì em bắt chuyện trước:
  • "Nay đi đâu mà sang tận đây chơi thế?"
  • "Anh sang chỉ vì muốn gặp lại em thôi." Em bĩu môi: "Thôi xin người, chắc vừa xả ở đâu rồi chứ gì, đừng có bảo tí lại làm cả tiếng đấy nhé."
  • "3 năm rồi mà vẫn nhớ anh dai sức thế à?"
  • "Chứ sao. Thế... lấy vợ chưa?"
Đm, đúng cái câu hỏi ấy, cảm xúc của tao rơi tõm xuống hố. Chim cò đang hăng hái bỗng xìu hẳn xuống như cọng bún, mặt tao tái đi. Chẳng biết do tác dụng của cần sa ( tao dùng loại GG4-hybrid ), hay do chính cái "tử huyệt" trong lòng bị chạm vào mà tao bị overthinking nặng. Tao thấy bạn bè, anh em xung quanh đã yên bề gia thất, còn tao giờ này vẫn lang thang ở cái nhà nghỉ xập xệ này để tìm một sự thỏa mãn ảo.

Tao đáp xã giao: "Chưa, anh vẫn thế thôi." Em cười—vẫn cái nụ cười xinh vl ấy—rồi vỗ mông tao một cái: "Lấy vợ đê!"

Và bắt đầu vào việc. BJ công nghiệp vãi lòn, tao đếm từng cái mút. Đeo bao vào hì hục mấy tư thế mà chẳng ra nổi, cảm giác trống rỗng vì độ ma sát đã không còn. Em nằm vừa sờ ti vừa trách: "Bảo lần này không ra là em kệ anh đấy nhé." Tao bảo "Chiều anh tí, anh thưởng thêm", nhưng em chỉ buông một câu lạnh ngắt: "Thôi để em đi nhanh cho đỡ rát bím, em đông khách lắm, em làm giá rẻ để đỡ phải phục vụ nhiều."

Đến lúc này thì tao cụt hứng hẳn. Những ký ức đẹp đẽ về một em hàng "đỉnh cao" năm xưa hoàn toàn tan biến. Tao cố tập trung cho xong việc, mất tận 40 phút mới kết thúc được "vở kịch". Tao đưa hai tờ 5 lốp, coi như trả cho hai ca làm việc của em. Trước khi về, em còn véo ti tao trêu: "Tí về em block anh đấy". Chẳng biết đùa hay thật, nhưng lòng tao hụt hẫng vô cùng. Gặp lại người cũ, chẳng phải người quen, chẳng phải người yêu, em đến và đi nhanh như một cơn gió thoảng qua cái đời trai phong sương của tao.

"Tao phóng xe ra khỏi cái nhà nghỉ, bỏ lại sau lưng mùi xà phòng bánh và những ký ức vụn vỡ. 12 năm – một con số đủ dài để một đứa trẻ kịp trưởng thành, còn tao thì vừa kịp tỉnh giấc.

Tao không hối hận vì những gì đã qua, nhưng tao biết mình không thể cứ mải miết đi tìm những mảnh ghép tạm bợ này mãi được. Cảm ơn em, cảm ơn những ngày tháng ngông cuồng đã cho tao biết thế nào là đủ. Từ mai, tao sẽ học cách yêu lấy chính mình trước khi đợi một ai đó đến yêu tao.

Chào anh em, tao gác kiếm. Thằng nào còn ở lại, giữ mình cho sạch, chơi cho khéo.

Tao biết cai cái món này khó lắm, vì nó thuộc về bản năng sinh lý rồi. Nhưng tao cũng cảm ơn mấy tml đã khai sáng cho tao về em hàng này, chính cái sự hụt hẫng hôm nay lại là động lực để tao nghỉ game. Thằng nào cần tư vấn hay thắc mắc về mấy con hàng đang hot, cứ inbox, tao review hết cho, coi như chút kinh nghiệm cuối cùng chia sẻ cho anh em trước khi gác kiếm.

Dòng người trên phố vẫn hối hả, tắc đường vẫn là 'đặc sản' của cái đất Hà Nội này, nhưng lạ là tao thấy lòng mình nhẹ bẫng. 12 năm, tao đã dùng xác thịt để lấp đầy linh hồn, để rồi nhận ra linh hồn mình vẫn rỗng tuếch sau mỗi lần xong việc.
Đêm nay, tao sẽ về ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không mùi nước hoa rẻ tiền, không tiếng chuông thông báo tin nhắn của những con hàng. Vì tao biết, khi bình minh lên, tao sẽ là một thằng khác.

Chào chúng mày, tao đi tìm lại chính mình đây. Hẹn gặp lại ở một phiên bản khác—tử tế và bình yên hơn!"
Con trong hình sn 96 đấy :))
 

Lãng Phong

Tao là gay
Ừ thì cũng tử tế dần. Thỉnh thoảng vẫn nứng c gạ gái nhưng đến phút 90 lại quay đầu =)) Địt mẹ ngày xưa khéo xách dái đi vội. Nhưng giờ nghĩ mấy mqh đó cũng chả lợi ích mẹ gì, sau cùng vẫn là trống rỗng, lại thôi, bùng kèo. Nhưng để tử tế hẳn khó quá tml ạ, tay lỡ nhúng tràm r :))
Tao giờ sung thì làm đôi nháy với vợ, rảnh thì đi đánh bida cho nhàn thân. Đéo chè chén ca hát gì bậy bạ cho bớt nổi máu :))) có hôm t còn cho gái leo cây để đi đánh bida mà kkk
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo