Chào chúng mày !
Bài này tao viết để tâm sự chút về cái nghiệp của tao, về một "cố nhân" năm xưa, và có lẽ cũng là lời chào kết thúc 12 năm ròng rã làm checker. Một cuộc chơi đủ dài để tao hiểu thế nào là dư vị của những cuộc vui xác thịt.
Tao gốc Thái Bình, gia đình công chức cơ bản, tài sản chẳng có gì ngoài cái mác thanh niên tỉnh lẻ lên Thủ đô lập nghiệp. Tao học IT, cái thời hai mấy năm về trước mà lương 30 củ là đủ để thiên hạ nhìn bằng con mắt khác rồi. Nhưng đời không như mơ, áp lực ngồi máy tính khiến mắt tao mờ đi, tao bỏ ngang, vay trả góp con xe chạy Uber. Rồi "quý nhân" xuất hiện, ông chủ quán ăn dạy tao cách làm ăn, giờ tao cũng có hai cửa hàng nhỏ ở Hà Nội, cộng thêm căn nhà mặt phố ông bà già bán hết đất quê mua cho—cái tài sản mà tao phải cảm ơn vì ông bà già chưa sang tên, chứ không với cái tính chơi bời của tao thì chắc cũng bay từ lâu rồi. Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống, cuộc sống của tao cũng là cái đích của khối thằng.
Ngày trước tao sống lành mạnh lắm, gái gú là khái niệm xa xỉ vì tao sợ bệnh, sợ bẩn, và sợ tốn tiền. Nhưng đời mà, bước ngoặt đến từ một biến cố tình cảm. Tao yêu một con bé 9x, dồn hết tâm tư lẫn kinh tế, gia đình hai bên đã tính chuyện trăm năm. Đùng một cái, nó đi lấy chồng Hàn Quốc. Đời tao nát từ đấy. 12 năm qua, tao không yêu thêm ai cả, chỉ có ăn, chơi và khám phá những thứ mà tuổi trẻ tao từng tò mò.
Cứ thế, tao rơi vào cái vòng xoáy không lối thoát. Một thói quen xấu hình thành: tao không thể trụ lại bên một người quá lâu. Mỗi ngày một con, có khi hăng máu thì làm 2-3 ca tùy hứng.
Cho đến hôm nay, lang thang trên Xam, tao bắt gặp lại em "hàng" năm xưa—một cái tên từng cực hot khoảng 3-4 năm trước. Làm bi cần rồi lên đường, cảm giác hoài niệm ùa về. Cái nhà nghỉ kiểu thập niên 80-90, không sữa tắm, dùng tạm xà phòng bánh, gợi nhớ cái thời "cơm cấm chỉ, đêm nghỉ Gia Lâm" một thuở đập đá đua xe.
Nằm đợi 15 phút thì em đến. Dáng vẫn đẹp, da vẫn trắng mịn, dù cặp tuyết lê đã bắt đầu có dấu vết của thời gian, mềm nhão và xệ theo đúng nghĩa "hàng real". Tính cách em vẫn nhây, nụ cười vẫn xinh như ngày nào. So với mấy con phò "hoa hậu" trên Tele bây giờ, thì e vẫn đang ngồi mâm trên !
Xem nội dung: 678842
Tao còn đang nheo mắt xác nhận lại ký ức thì em bắt chuyện trước:
- "Nay đi đâu mà sang tận đây chơi thế?"
- "Anh sang chỉ vì muốn gặp lại em thôi." Em bĩu môi: "Thôi xin người, chắc vừa xả ở đâu rồi chứ gì, đừng có bảo tí lại làm cả tiếng đấy nhé."
- "3 năm rồi mà vẫn nhớ anh dai sức thế à?"
- "Chứ sao. Thế... lấy vợ chưa?"
Đm, đúng cái câu hỏi ấy, cảm xúc của tao rơi tõm xuống hố. Chim cò đang hăng hái bỗng xìu hẳn xuống như cọng bún, mặt tao tái đi. Chẳng biết do tác dụng của cần sa ( tao dùng loại GG4-hybrid ), hay do chính cái "tử huyệt" trong lòng bị chạm vào mà tao bị overthinking nặng. Tao thấy bạn bè, anh em xung quanh đã yên bề gia thất, còn tao giờ này vẫn lang thang ở cái nhà nghỉ xập xệ này để tìm một sự thỏa mãn ảo.
Tao đáp xã giao: "Chưa, anh vẫn thế thôi." Em cười—vẫn cái nụ cười xinh vl ấy—rồi vỗ mông tao một cái: "Lấy vợ đê!"
Và bắt đầu vào việc. BJ công nghiệp vãi lòn, tao đếm từng cái mút. Đeo bao vào hì hục mấy tư thế mà chẳng ra nổi, cảm giác trống rỗng vì độ ma sát đã không còn. Em nằm vừa sờ ti vừa trách: "Bảo lần này không ra là em kệ anh đấy nhé." Tao bảo "Chiều anh tí, anh thưởng thêm", nhưng em chỉ buông một câu lạnh ngắt: "Thôi để em đi nhanh cho đỡ rát bím, em đông khách lắm, em làm giá rẻ để đỡ phải phục vụ nhiều."
Đến lúc này thì tao cụt hứng hẳn. Những ký ức đẹp đẽ về một em hàng "đỉnh cao" năm xưa hoàn toàn tan biến. Tao cố tập trung cho xong việc, mất tận 40 phút mới kết thúc được "vở kịch". Tao đưa hai tờ 5 lốp, coi như trả cho hai ca làm việc của em. Trước khi về, em còn véo ti tao trêu: "Tí về em block anh đấy". Chẳng biết đùa hay thật, nhưng lòng tao hụt hẫng vô cùng. Gặp lại người cũ,