Tên truyện: Người Giữ Cửa...ManhThuong

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Ngoại truyện — Người Giữ Cửa

Mùa đông thứ ba sau ngày kết thúc Diễn đàn vẫn còn đó. Vẫn đông người.
Vẫn ồn ào như mọi ngày.

Mỗi ngày đều có hàng ngàn bài viết mới xuất hiện rồi chìm xuống.

Chỉ có một người không còn xuất hiện nhiều như trước.
ManhThuong.

Ba năm trước.
Anh gần như sống cùng diễn đàn. Công việc.
Những cuộc tranh luận.
Những dự án.
Những đêm thức trắng.

Ba năm sau.
Anh vẫn làm việc.
Vẫn quản lý mọi thứ.
Nhưng mỗi tối đều cố gắng về nhà trước 10 giờ.

Vì ở nhà có người đang đợi.

"Anh lại nhìn điện thoại."

Giọng Trình Ca vang lên từ sofa.

ManhThuong ngẩng đầu.
"Có việc."

"Có việc thật hay có người gây war?"

"..."

Trình Ca bật cười.
Nhiều năm như vậy rồi.
Vẫn vậy.
Người đàn ông này ở ngoài lạnh lùng bao nhiêu.
Về nhà vẫn là người thích ngồi cạnh cô đọc tài liệu.

Căn nhà rất yên. Ngoài cửa sổ mưa lất phất.

Trình Ca đang xem hồ sơ của một vụ việc huyền học mới.

Bỗng nhiên hỏi:
"Anh hối hận không?"

ManhThuong ngẩng lên.
"Hối hận gì?"

"Yêu em."

Không khí im lặng vài giây.
Rồi anh đóng laptop lại.

"Không."

"Thật à?"

"Ừ."

Một lúc.
Anh mới nói tiếp:
"Nhưng từng sợ."


Trình Ca ngẩn người.
Người như ManhThuong rất ít khi nhắc đến chuyện cũ.

"Sợ gì?"

"Sợ một ngày em đi mất."

Mưa ngoài trời rơi nặng hơn một chút.
Có những chuyện. Dù đã qua rất lâu.
Người ta vẫn nhớ.

Nhớ những lần cãi nhau. Nhớ những lần hiểu lầm.
Nhớ những đêm tưởng như sẽ mất nhau thật.

Trình Ca nhìn anh.
"Em cũng từng sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ anh chán em."

Lần này ManhThuong bật cười.
Tiếng cười rất khẽ.

"Khó lắm."

"Hửm?"

"Em phiền như vậy."

"..."

"Mỗi ngày đều làm một chuyện khác nhau."

"..."

"Muốn chán cũng không kịp."

"Mẹ nó chứ."
Trình Ca ném gối sang.

Anh đỡ được. Vẫn cười.

Rất nhiều năm sau.
Khi người khác hỏi ManhThuong

"Điều anh tự hào nhất là gì?"

Không phải diễn đàn.
Không phải công việc.
Không phải những thương vụ thành công.

Mà là một buổi tối mưa rất lớn.
Khi anh lái xe xuyên thành phố đi đón một cô gái cố chấp.

Bởi từ ngày hôm đó.
Anh mới hiểu.
Có những người xuất hiện trong đời không phải để thay đổi thế giới của mình.
Mà để biến một căn nhà thành nơi mình muốn quay về.

Hết ngoại truyện 1....🌸
 

Serablue

Tao là gay
Ngoại truyện — Người Giữ Cửa

Mùa đông thứ ba sau ngày kết thúc Diễn đàn vẫn còn đó. Vẫn đông người.
Vẫn ồn ào như mọi ngày.

Mỗi ngày đều có hàng ngàn bài viết mới xuất hiện rồi chìm xuống.

Chỉ có một người không còn xuất hiện nhiều như trước.
ManhThuong.

Ba năm trước.
Anh gần như sống cùng diễn đàn. Công việc.
Những cuộc tranh luận.
Những dự án.
Những đêm thức trắng.

Ba năm sau.
Anh vẫn làm việc.
Vẫn quản lý mọi thứ.
Nhưng mỗi tối đều cố gắng về nhà trước 10 giờ.

Vì ở nhà có người đang đợi.

"Anh lại nhìn điện thoại."

Giọng Trình Ca vang lên từ sofa.

ManhThuong ngẩng đầu.
"Có việc."

"Có việc thật hay có người gây war?"

"..."

Trình Ca bật cười.
Nhiều năm như vậy rồi.
Vẫn vậy.
Người đàn ông này ở ngoài lạnh lùng bao nhiêu.
Về nhà vẫn là người thích ngồi cạnh cô đọc tài liệu.

Căn nhà rất yên. Ngoài cửa sổ mưa lất phất.

Trình Ca đang xem hồ sơ của một vụ việc huyền học mới.

Bỗng nhiên hỏi:
"Anh hối hận không?"

ManhThuong ngẩng lên.
"Hối hận gì?"

"Yêu em."

Không khí im lặng vài giây.
Rồi anh đóng laptop lại.

"Không."

"Thật à?"

"Ừ."

Một lúc.
Anh mới nói tiếp:
"Nhưng từng sợ."


Trình Ca ngẩn người.
Người như ManhThuong rất ít khi nhắc đến chuyện cũ.

"Sợ gì?"

"Sợ một ngày em đi mất."

Mưa ngoài trời rơi nặng hơn một chút.
Có những chuyện. Dù đã qua rất lâu.
Người ta vẫn nhớ.

Nhớ những lần cãi nhau. Nhớ những lần hiểu lầm.
Nhớ những đêm tưởng như sẽ mất nhau thật.

Trình Ca nhìn anh.
"Em cũng từng sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ anh chán em."

Lần này ManhThuong bật cười.
Tiếng cười rất khẽ.

"Khó lắm."

"Hửm?"

"Em phiền như vậy."

"..."

"Mỗi ngày đều làm một chuyện khác nhau."

"..."

"Muốn chán cũng không kịp."

"Mẹ nó chứ."
Trình Ca ném gối sang.

Anh đỡ được. Vẫn cười.

Rất nhiều năm sau.
Khi người khác hỏi ManhThuong

"Điều anh tự hào nhất là gì?"

Không phải diễn đàn.
Không phải công việc.
Không phải những thương vụ thành công.

Mà là một buổi tối mưa rất lớn.
Khi anh lái xe xuyên thành phố đi đón một cô gái cố chấp.

Bởi từ ngày hôm đó.
Anh mới hiểu.
Có những người xuất hiện trong đời không phải để thay đổi thế giới của mình.
Mà để biến một căn nhà thành nơi mình muốn quay về.

Hết ngoại truyện 1....🌸
Con đàn bà điên loạn của xàm 🤣
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
Người Giữ Cửa – Ngoại truyện 2
Món Quà Của Mùa Xuân

Ba tháng sau đám cưới.

Cuộc sống của Trình Ca và ManhThuong vẫn không khác trước là bao.

Anh vẫn bận với công việc và diễn đàn.

Cô vẫn chạy khắp nơi, lúc lên núi, lúc xuống đồng bằng, nhận lời giúp những người tìm đến mình.

Chỉ có điều...
Mỗi tối, dù bận đến đâu, cả hai đều sẽ ăn cơm cùng nhau.
Đó là quy định của ManhThuong.

"Ăn thêm chút nữa."
Anh gắp thêm cá vào bát cô.

Trình Ca chống cằm.
"Em no rồi."

"Không."

"Anh thấy em ăn ít."

"Anh là bác sĩ à?"

"Không."

"..."

"Nhưng anh là chồng em."

Trình Ca bật cười.
Người đàn ông này vẫn vậy. Ít nói.
Nhưng đã nói thì cô chẳng biết cãi thế nào.

Dạo gần đây, Trình Ca thường xuyên mệt.
Buổi sáng vừa ngửi mùi cà phê đã thấy khó chịu.

Có hôm còn nôn khan.
Cô nghĩ chắc do làm việc quá sức.

Cho đến một buổi chiều...
Người bạn thân nhìn cô chằm chằm rồi hỏi:

"Ca Ca..."

"Dạo này em có bị trễ không?"

Trình Ca sững người.
Trong đầu bỗng hiện lên một con số.
Đã...gần hai tháng.

Chiều hôm ấy. Cô một mình đến bệnh viện.
Ngồi ngoài phòng khám, lòng thấp thỏm như lần đầu đi thi.

Mười lăm phút sau.

Bác sĩ mỉm cười, đặt kết quả lên bàn.

"Chúc mừng."

"Cô mang thai được khoảng tám tuần rồi."

Tai Trình Ca ù đi.
Cô cúi xuống, nhìn tờ giấy trong tay.
Khóe mắt đỏ lên. Khẽ đưa tay đặt lên bụng mình.

Ở đó...đã có một sinh mệnh nhỏ.

Tối hôm đó. ManhThuong về nhà khá muộn.
Vừa mở cửa đã thấy căn nhà tối om.

"Trình Ca?"

Không ai đáp.

Anh hơi nhíu mày.
Đúng lúc ấy, đèn phòng ăn bật sáng.
Trình Ca đứng đó.
Trên bàn chỉ có một chiếc hộp nhỏ.

"Quà cho anh."

Anh nhìn cô.
"Hôm nay là ngày gì?"

"Anh mở đi."

ManhThuong ngồi xuống, mở chiếc hộp.
Bên trong...là một đôi giày em bé màu trắng.
Bên cạnh là tấm hình siêu âm.

Anh khựng lại.
Trong vài giây. Cả căn phòng im phăng phắc.

Trình Ca cắn môi.
"Không thích à?"

Chưa dứt lời. Anh đã đứng dậy.
Đi thật nhanh đến trước mặt cô.
Hai tay ôm lấy cô rất cẩn thận.

Như sợ mạnh tay sẽ làm cô đau.
Giọng anh khàn đi.
"...Thật sao?"

Trình Ca gật đầu.
"Ừ."

Một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống vai cô.

Cô sững người.
Lần đầu tiên...thấy ManhThuong khóc.

Anh áp trán vào tóc cô.
Thì thầm rất khẽ:
"Cảm ơn em."

"Cảm ơn vì đã đến."

"Cảm ơn vì đã cho anh một gia đình."

Trình Ca vòng tay ôm lấy anh.

Ngoài sân, cơn mưa xuân rơi lất phất.
Trong căn nhà nhỏ, lần đầu tiên có tiếng cười xen lẫn nước mắt.

Từ hôm ấy, @ManhThuong càng trở nên quản Trình Ca hơn.

Đi đâu cũng hỏi. Ăn gì cũng để ý.
Thậm chí mỗi lần cô chuẩn bị lên vùng núi làm thiện nguyện, anh chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô rồi nói:

"Lần này... cho anh đi cùng."

Trình Ca mỉm cười, khẽ gật đầu.

Cô biết...từ nay, con đường phía trước của họ sẽ không còn là hai người nữa.
Mà là một gia đình nhỏ, cùng nắm tay nhau bước qua mọi mùa mưa nắng.

Hết Ngoại Truyện 2🌸
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo