meomeooi
Tao là gay
Chào ae nha . Câu chuyện k mấy vui vẻ nên mong ae thông cảm . Năm ngoài t bị đau đầu liên tục xong sốt , đau lưng đau đầu gối vài tuần t đi khám thì phát hiện ung thư xương đã di căn vào xương sống . Lúc đó t cầm tờ giấy kết quả t bật khóc ngay trc mặt bsi . T cứ cầm tờ giấy đó ngồi ở cổng bvien tới đêm mới về . Bố mẹ t mất lâu r , chị gái lấy ck và sống ở nc ngoài , ae kiến giả nhất phận chị cx khổ tâm k giúp gì đc . T đã có suy nghĩ bán căn nhà của bố mẹ để chữa nhưng đã di căn thì k khả thi . Đầu năm nay tái khám thì sk t yếu hơn rồi , xương sống và đầu gối đã nổi cục . K sống đc vài tháng nữa. Hiện tại t đang ở trên chùa gần nhà sống cùng các sư thầy . Ở đây thanh tịnh yên bình lắm . Chợt t nằm nhớ lại t đã từng nghĩ nếu 1 ngày biết mình sắp chết thì t sẽ làm tất cả những gì mk từng muốn làm , ăn tất cả món ăn nhưng tới bh thì t lại k muốn làm gì k muốn ăn gì cả . Lạ nhỉ . Thi thoảng t lại đi phát cơm từ thiện , theo đoàn thiện nguyện lên vùng cao , dù đi lại khó khăn nhưng có lẽ đây là niềm vui cũng như dành chút nhẹ nhàng cuối cùng cho những ng bất hạnh . Đôi khi ngồi thẫn thờ 1 mk cạnh cánh đồng rộng lớn lộng gió , t chợt thấy bản thân lạc lõng quá . Bố mẹ k còn , chị gái ở xa . K còn vướng bận điều gì . T nghĩ rằng những hôm cuối đời t sẽ về nhà . Nơi ấy vẫn còn hơi ấm của gia đình , vẫn còn hình bóng bố mẹ , chị gái và tao quây quần ăn cơm vui vẻ trò chuyện hoặc những hôm giông thấy làn khói trắng bay lên từ ngói bếp sưởi ấm tâm hồn đang nguội lạnh này . Và rồi có lẽ trong 1 buổi chiều hoàng hôn t lặng lẽ ngồi bên cửa chờ bố mẹ đến đón ...

