Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 1: Đêm Mưa Định Mệnh
Mười một giờ bốn mươi lăm phút.
Cơn mưa đầu hạ như muốn nuốt trọn thành phố Hải Thành.
Tống Diên Ca kéo cao chiếc mũ áo khoác, ôm chặt chiếc túi vải trước ngực, vội vã chạy ra khỏi Bệnh viện Trung tâm.
Ca trực mười sáu tiếng vừa kết thúc.
Là sinh viên năm cuối ngành pháp y, cô đã quá quen với những thi thể lạnh ngắt, với mùi thuốc sát trùng và những bản báo cáo khám nghiệm kéo dài đến tận nửa đêm.
Thế nhưng...
Điều khiến cô mệt mỏi nhất lại là cuộc sống.
Cha mất từ khi cô lên mười.
Mẹ bệnh tim nhiều năm.
Tiền học, tiền thuốc, tiền thuê nhà...
Mỗi tháng đều đè nặng lên đôi vai cô gái hai mươi ba tuổi.
Diên Ca cúi đầu nhìn tin nhắn ngân hàng.
Số dư: 427.000 đồng.
Cô cười khổ.
"Chắc lại phải nhận thêm ca trực..."
Đúng lúc ấy...
Một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng trước cổng bệnh viện.
Biển số chỉ có bốn số.
Người bảo vệ lập tức đứng nghiêm.
Ngay cả giám đốc bệnh viện cũng vội vàng chạy ra đón.
Diên Ca chỉ liếc nhìn một cái rồi bước tiếp.
Những người như cô và những người bước xuống từ chiếc xe ấy...
Vốn thuộc hai thế giới khác nhau.
...
Cửa xe mở.
Một đôi chân dài bước xuống.
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, cà vạt tháo lỏng, trên cổ tay là chiếc đồng hồ bạc đơn giản nhưng đầy khí chất.
Anh không nói gì.
Chỉ lặng lẽ đi vào bệnh viện.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến cả hành lang bỗng im phăng phắc.
"Mặc tổng."
"Mặc tổng."
"Mặc tổng."
Tiếng chào nối tiếp nhau.
Người đàn ông chỉ khẽ gật đầu.
Đúng lúc ấy...
Ánh mắt anh vô tình lướt qua cô gái đang cúi đầu che ô bước trong màn mưa.
Một giây.
Chỉ một giây.
Bước chân anh khựng lại.
"Cô ấy là ai?"
Người trợ lý sửng sốt.
"Thưa Mặc tổng?"
"Cô gái mặc áo khoác trắng."
Trợ lý nhìn theo.
"Không rõ... hình như là thực tập sinh."
Người đàn ông không hỏi thêm.
Chỉ nhìn bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn trong màn mưa.
Ba mươi phút sau.
Diên Ca đi tắt qua con đường ven sông.
Con đường này rất vắng.
Đổi lại sẽ tiết kiệm gần hai mươi phút.
Đột nhiên...
Một tiếng nổ lớn vang lên.
ĐOÀNG!
Chiếc SUV màu bạc phía trước mất lái, lao thẳng vào lan can.
Cửa xe bật mở.
Bốn người đàn ông đeo mặt nạ nhảy xuống.
Người cuối cùng cầm theo khẩu súng còn bốc khói.
Diên Ca cứng người.
Cô biết...
Mình không nên nhìn.
Nhưng đôi mắt vẫn vô thức hướng về phía chiếc xe.
Ở ghế sau...Một người đàn ông đầy máu.
Chính là người vừa xuất hiện ở bệnh viện.
Mặc Cảnh Uyên.
Anh bị thương ở vai trái.
Máu đỏ thẫm cả áo sơ mi.
Thế nhưng đôi mắt vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
Một tên áo đen quát lớn.
"Giết hắn!"
Ngay khi họ chuẩn bị bóp cò...
Mặc Cảnh Uyên bất ngờ giơ tay.
Đoàng!
Một viên đạn xuyên thẳng vào trán đối phương.
Không hề do dự.
Hai người còn lại lập tức nổ súng.
Khắp con đường chìm trong tiếng đạn.
Diên Ca hoảng loạn lùi lại.
Đúng lúc ấy...Một tên đàn ông quay đầu.
Ánh mắt hắn chạm thẳng vào cô.
"..."
"Nó nhìn thấy rồi!"
"Bắt nó!"
Tim Diên Ca như ngừng đập.
Cô quay đầu bỏ chạy.
Nước mưa bắn tung tóe dưới chân.
Phía sau. Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
"Con bé chạy hướng kia!"
"Không được để sống!"
Diên Ca cắn chặt môi.
Nếu bị bắt...Cô biết mình sẽ không còn cơ hội quay về nữa.
Đúng lúc ấy...Một cánh tay mạnh mẽ bất ngờ kéo cô vào một con hẻm tối.
Bàn tay to lớn bịt kín miệng cô.
Hơi thở nam tính lẫn mùi máu thoảng bên tai.
"Im lặng."
Giọng nói trầm thấp.
Lạnh lùng.
Chính là người đàn ông kia.
Mặc Cảnh Uyên.
Anh đứng phía sau cô, một tay ôm lấy eo cô để giữ thăng bằng.
Khoảng cách gần đến mức Diên Ca có thể nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực anh.
Bên ngoài.
Đám sát thủ chạy vụt qua.
"Mau tìm!"
"Nó không thể chạy xa!"
Tiếng bước chân dần biến mất.
Diên Ca còn chưa kịp thở phào thì người phía sau đã buông tay.
Anh lùi lại một bước.
Gương mặt tái nhợt vì mất máu. Vai trái vẫn không ngừng chảy máu.
Diên Ca theo phản xạ nghề nghiệp tiến lên.
"Anh bị thương rất nặng."
"Tôi biết."
"Phải cầm máu ngay."
"Tôi cũng biết."
Cô cau mày.
"Biết mà còn đứng đây?"
Lần đầu tiên...
Khóe môi Mặc Cảnh Uyên khẽ nhếch lên rất nhẹ.
Đến mức gần như không ai nhận ra.
"Em..."
"...không sợ tôi sao?"
Diên Ca nhìn thẳng vào mắt anh.
"Tôi chỉ biết..."
"...nếu không cầm máu."
"...anh sẽ chết."
Ánh mắt Mặc Cảnh Uyên chợt sâu hơn.
Mười năm lăn lộn giữa máu và phản bội.
Lần đầu tiên...Có người nhìn anh như một bệnh nhân.
Chứ không phải một con quái vật.
Anh khàn giọng.
"Tên em."
"Tống Diên Ca."
"Được."
Anh khẽ gật đầu.
"Từ hôm nay..."
"...tôi nhớ rồi."
Diên Ca không hề biết.
Chính đêm mưa này.
Một cái tên vô tình được nói ra.
Đã trở thành ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời người đàn ông đứng trên đỉnh quyền lực.
Và cũng từ giây phút ấy...
Số phận của cô và Mặc Cảnh Uyên đã không còn con đường nào để tách rời.
Hết chương 1.
