Đừng Hòng Trốn Khỏi Anh
Tác giả: Trình Ca
Chương 18: Chiếc Chìa Khóa Và Người Không Nên Xuất Hiệ
Mưa đã ngớt.
Chỉ còn những hạt nước đọng trên cành thông, thỉnh thoảng rơi xuống mặt đất, tạo thành những âm thanh rất khẽ giữa màn đêm yên tĩnh.
Chiếc SUV màu đen chậm rãi rời khỏi chân núi Thanh Vân.
Trong xe.
Không ai mở lời.
Tống Diên Ca ngồi cạnh cửa sổ, trong tay vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa bạc. Những gì xảy ra tối nay vượt xa sức tưởng tượng của cô.
Từ lá thư của cha, chiếc hộp gỗ, đến sự xuất hiện rồi biến mất đầy bí ẩn của Hạ Vãn Ninh... tất cả đều giống như những mảnh ghép đã được ai đó cố tình sắp xếp từ rất lâu.
Cô chợt lên tiếng.
"Anh quen Hạ Vãn Ninh từ khi nào?"
Mặc Cảnh Uyên không trả lời ngay.
Ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng con đường phía trước.
"Mười năm."
"Mười năm trước, cô ấy từng giúp tôi phá một vụ án xuyên quốc gia. Sau đó biến mất không dấu vết."
"Anh tin cô ấy?"
Anh khẽ cười.
Một nụ cười rất nhạt.
"Trước đây có."
"Còn bây giờ..."
"...tôi không dám chắc."
Diên Ca cúi đầu.
Câu nói ấy khiến cô hiểu rằng, ngay cả Mặc Cảnh Uyên cũng đang bước vào một vùng ký ức mà anh không thể kiểm soát.
Nửa giờ sau.
Đoàn xe trở về biệt thự.
Vừa bước vào phòng làm việc, Mặc Cảnh Uyên đặt chiếc chìa khóa lên bàn.
Phong Vũ lập tức mang đến một bản báo cáo.
"Thưa Mặc tổng."
"Chúng tôi đã kiểm tra."
"Biểu tượng trên chìa khóa không thuộc Huyết Nha."
"Nhưng..."
"...lại trùng khớp với huy hiệu của Viện nghiên cứu Thiên Khải."
"Thiên Khải?"
Diên Ca chưa từng nghe cái tên này.
Phong Vũ mở một tập hồ sơ cũ.
Bên trong chỉ còn vài trang giấy đã ố vàng.
"Mười lăm năm trước, Thiên Khải là một viện nghiên cứu tư nhân."
"Ba tháng sau vụ cha cô mất..."
"...toàn bộ viện nghiên cứu bốc cháy."
"Ba mươi bảy người có mặt hôm đó..."
"...không ai sống sót."
Mặc Cảnh Uyên chậm rãi lật trang cuối cùng.
Ở góc dưới bức ảnh tập thể.
Anh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Đó là...
Cha của Tống Diên Ca.
Diên Ca đứng bật dậy.
"Cha tôi chưa từng làm việc ở đó."
"Ít nhất..."
"...đó là điều tôi biết."
Phong Vũ hít sâu.
"Thưa cô."
"Có lẽ..."
"...ông ấy chưa từng nói hết về thân phận của mình."
Cả căn phòng rơi vào im lặng.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa biệt thự vang lên.
Đã gần một giờ sáng.
Không ai hẹn trước.
Một thuộc hạ bước vào.
"Thưa Mặc tổng."
"Có người muốn gặp ngài."
"Người đó nói..."
"...chỉ cần đưa thứ này."
Anh ta đặt lên bàn một chiếc hộp giấy nhỏ.
Mặc Cảnh Uyên khẽ mở nắp.
Bên trong là một quân cờ vua màu trắng.
Con Vua.
Dưới đáy hộp có một mảnh giấy.
Chỉ vỏn vẹn một câu.
"Muốn biết ai là kẻ phản bội thật sự, hãy đến Viện Thiên Khải lúc bình minh."
Không ghi tên.
Không địa chỉ.
Chỉ có một biểu tượng hoa trà màu đen.
Diên Ca nhìn mảnh giấy, trái tim bỗng đập mạnh.
Cô có linh cảm...
Đây không còn là một lời mời.
Mà là một lời tuyên chiến.
Ở phía bên kia thành phố.
Trong tầng hầm của một tòa nhà bỏ hoang.
Hạ Vãn Ninh đứng trước bức tường phủ kín ảnh và tài liệu.
Ở chính giữa...
Là ảnh của Tống Diên Ca.
Bên cạnh là ảnh Mặc Cảnh Uyên.
Cô chậm rãi dùng bút đỏ nối hai bức ảnh lại với nhau.
Sau đó khẽ thì thầm.
"Xin lỗi..."
"Nhưng nếu hai người không cùng bước vào ván cờ này..."
"...sẽ không ai có thể sống đến cuối cùng."
Phía sau lưng cô.
Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên.
"Đến lúc nói cho họ biết sự thật rồi chứ?"
Hạ Vãn Ninh khép mắt.
Rất lâu sau mới trả lời.
"Chưa."
"Vì sự thật..."
"...còn đáng sợ hơn cái chết."
Người đàn ông bật cười.
Một tiếng cười lạnh lẽo.
Ánh đèn trong tầng hầm vụt sáng.
Gương mặt ông ta dần hiện rõ.
Đó là một người mà cả Mặc Cảnh Uyên lẫn Tống Diên Ca đều cho rằng...
Đã chết từ mười lăm năm trước.
Hết chương 18...
Tác giả: Trình Ca
Chương 18: Chiếc Chìa Khóa Và Người Không Nên Xuất Hiệ
Mưa đã ngớt.
Chỉ còn những hạt nước đọng trên cành thông, thỉnh thoảng rơi xuống mặt đất, tạo thành những âm thanh rất khẽ giữa màn đêm yên tĩnh.
Chiếc SUV màu đen chậm rãi rời khỏi chân núi Thanh Vân.
Trong xe.
Không ai mở lời.
Tống Diên Ca ngồi cạnh cửa sổ, trong tay vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa bạc. Những gì xảy ra tối nay vượt xa sức tưởng tượng của cô.
Từ lá thư của cha, chiếc hộp gỗ, đến sự xuất hiện rồi biến mất đầy bí ẩn của Hạ Vãn Ninh... tất cả đều giống như những mảnh ghép đã được ai đó cố tình sắp xếp từ rất lâu.
Cô chợt lên tiếng.
"Anh quen Hạ Vãn Ninh từ khi nào?"
Mặc Cảnh Uyên không trả lời ngay.
Ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng con đường phía trước.
"Mười năm."
"Mười năm trước, cô ấy từng giúp tôi phá một vụ án xuyên quốc gia. Sau đó biến mất không dấu vết."
"Anh tin cô ấy?"
Anh khẽ cười.
Một nụ cười rất nhạt.
"Trước đây có."
"Còn bây giờ..."
"...tôi không dám chắc."
Diên Ca cúi đầu.
Câu nói ấy khiến cô hiểu rằng, ngay cả Mặc Cảnh Uyên cũng đang bước vào một vùng ký ức mà anh không thể kiểm soát.
Nửa giờ sau.
Đoàn xe trở về biệt thự.
Vừa bước vào phòng làm việc, Mặc Cảnh Uyên đặt chiếc chìa khóa lên bàn.
Phong Vũ lập tức mang đến một bản báo cáo.
"Thưa Mặc tổng."
"Chúng tôi đã kiểm tra."
"Biểu tượng trên chìa khóa không thuộc Huyết Nha."
"Nhưng..."
"...lại trùng khớp với huy hiệu của Viện nghiên cứu Thiên Khải."
"Thiên Khải?"
Diên Ca chưa từng nghe cái tên này.
Phong Vũ mở một tập hồ sơ cũ.
Bên trong chỉ còn vài trang giấy đã ố vàng.
"Mười lăm năm trước, Thiên Khải là một viện nghiên cứu tư nhân."
"Ba tháng sau vụ cha cô mất..."
"...toàn bộ viện nghiên cứu bốc cháy."
"Ba mươi bảy người có mặt hôm đó..."
"...không ai sống sót."
Mặc Cảnh Uyên chậm rãi lật trang cuối cùng.
Ở góc dưới bức ảnh tập thể.
Anh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Đó là...
Cha của Tống Diên Ca.
Diên Ca đứng bật dậy.
"Cha tôi chưa từng làm việc ở đó."
"Ít nhất..."
"...đó là điều tôi biết."
Phong Vũ hít sâu.
"Thưa cô."
"Có lẽ..."
"...ông ấy chưa từng nói hết về thân phận của mình."
Cả căn phòng rơi vào im lặng.
Đúng lúc ấy.
Chuông cửa biệt thự vang lên.
Đã gần một giờ sáng.
Không ai hẹn trước.
Một thuộc hạ bước vào.
"Thưa Mặc tổng."
"Có người muốn gặp ngài."
"Người đó nói..."
"...chỉ cần đưa thứ này."
Anh ta đặt lên bàn một chiếc hộp giấy nhỏ.
Mặc Cảnh Uyên khẽ mở nắp.
Bên trong là một quân cờ vua màu trắng.
Con Vua.
Dưới đáy hộp có một mảnh giấy.
Chỉ vỏn vẹn một câu.
"Muốn biết ai là kẻ phản bội thật sự, hãy đến Viện Thiên Khải lúc bình minh."
Không ghi tên.
Không địa chỉ.
Chỉ có một biểu tượng hoa trà màu đen.
Diên Ca nhìn mảnh giấy, trái tim bỗng đập mạnh.
Cô có linh cảm...
Đây không còn là một lời mời.
Mà là một lời tuyên chiến.
Ở phía bên kia thành phố.
Trong tầng hầm của một tòa nhà bỏ hoang.
Hạ Vãn Ninh đứng trước bức tường phủ kín ảnh và tài liệu.
Ở chính giữa...
Là ảnh của Tống Diên Ca.
Bên cạnh là ảnh Mặc Cảnh Uyên.
Cô chậm rãi dùng bút đỏ nối hai bức ảnh lại với nhau.
Sau đó khẽ thì thầm.
"Xin lỗi..."
"Nhưng nếu hai người không cùng bước vào ván cờ này..."
"...sẽ không ai có thể sống đến cuối cùng."
Phía sau lưng cô.
Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên.
"Đến lúc nói cho họ biết sự thật rồi chứ?"
Hạ Vãn Ninh khép mắt.
Rất lâu sau mới trả lời.
"Chưa."
"Vì sự thật..."
"...còn đáng sợ hơn cái chết."
Người đàn ông bật cười.
Một tiếng cười lạnh lẽo.
Ánh đèn trong tầng hầm vụt sáng.
Gương mặt ông ta dần hiện rõ.
Đó là một người mà cả Mặc Cảnh Uyên lẫn Tống Diên Ca đều cho rằng...
Đã chết từ mười lăm năm trước.
Hết chương 18...

