#3. Đi làm
T làm ở phòng nhân sự, từ tuyển dụng, đào tạo, phân bổ người về bộ phận hay kỉ luật đuổi việc đều do chúng t quản lý hết. Nói gắn gọn là 1 tay che trời. Tuy mỗi mảng cũng chia ra vài người phụ trách, nhưng trong phòng thì việc nhờ vả nhau 1 2 câu không khó, nên từ tuyển vào đến đuổi người, t muốn là có thể làm được ko mấy khó khăn, đấy vừa là điểm thuận lợi, cũng là cái bẫy sập treo lên đầu t.
Nhưng việc có ăn nhất, đéo phải là tuyển người hay đuổi người, mà là phân người. Các phân xưởng báo lên thiếu bao nhiêu người, thì chúng t sẽ cắt từng ấy người về cho xưởng. Còn cắt ai bỏ ai là quyền chúng t. Mà cm biết rồi, cả cty lúc nào cũng có những chỗ việc nhàn lương cao, chỗ việc vất lương thấp. Nên để được phân về chỗ ngon lành, các em không tiếc gì với các anh nhân sự cả.
T không công khai sđt cá nhân mà chỉ dùng sim rác cho công việc. Ngày đấy sim rác mua dễ hơn đi đái, nên cứ vài tháng t đổi sim 1 lần, tránh việc phải đọc mấy tin nhắn kiểu
"anh cho em xin về xưởng ..., anh muốn gì em cũng chiều"
"anh ơi ở đây vất vả quá, anh cho em xin chuyển về ... với bạn, em hẹn anh nói chuyện lúc 10h tối tại quá cf này..."
....
T chưa từng nhận lời đứa nào, cũng ko hứa hẹn vs ai. Vì t biết chỉ cần 0,01% trong số những đứa nhờ vả kia mà muốn hại t, thì nếu t ngủ với nó, giúp nó 1 lần, thì nó sẽ choàng ngay cái thòng lọng vào cổ tao, và t sẽ phải giúp nó những việc khác, bố mày dại đéo gì!