meomeooi
Tao là gay
T và vợ cưới nhau cx đc 5 năm . Tao làm văn phòng kiêm phiên dịch xưởng , vợ chạy giao hàng . Công việc của tao tù mù từ sáng tới tối muộn , về nhà chỉ ngủ r sáng lại dậy đi tiếp . Cơm nước đi chợ vợ tao lo . Một ngày nọ , t về nhà nhưng thấy vợ nằm ở ghế phòng khách , chưa nấu cơm , tao đã chửi mắng vợ , có mỗi việc nấu cơm cx k làm đc thì ra ngoài mua tạm cơm về đây . Vợ xin lỗi r bảo hôm nay nắng nóng chạy xe mệt nên chưa kịp nấu , t vẫn chửi vợ . Đêm vợ quay sang ôm r xin lỗi tao nhưng tao mặc kệ đẩy vợ ra r xuống phòng khách ngủ . T vs vợ im lặng hơn 1 ngày dù vợ đã xuống nc nhưng t vẫn k muốn nói chuyện ( tính tao đôi lúc bị ngáo như vậy , ái kỉ ) . Trưa hôm sau đang làm thì nghe tin vợ chạy xe bị tai nạn mất r , t như ng mất hồn , k khóc nổi . 2 năm trôi qua nhanh quá nhưng t vẫn chưa thoát ra khỏi nỗi dằn vặt ấy . Hôm nay t đọc đc 1 dòng trên fb : đừng giận ai quá lâu , vì đâu biết rằng lần này là lần cuối gặp nhau . T đã bật khóc . Giá như ngày đó t k giận vợ thì có lẽ mọi chuyện đã khác phải không bọn mày

