nht135
Yếu sinh lý
Chương 1:
Sòng bạc Cát Tường là sòng bạc lớn nhất thành Tương Dương, cũng là nơi duy nhất còn sót lại trong thời chiến. Vốn dĩ triều đình muốn dẹp bỏ, nhưng nề hà kẻ đứng sau chống lưng nghe đồn chính là Tương Dương Phòng giữ Lữ Văn Đức, nên cũng chẳng ai dám xía vào.
Rèm cửa vén lên, một gã hán tử bước ra. Vóc dáng gã không cao nhưng lại rất rắn chắc, quần áo cũ nát, nhìn qua là biết dân làm cu li bốc vác. Khuôn mặt gã tầm thường, sắc mặt vàng vọt đen đúa, lấm tấm mặt rỗ. Gã có một cái miệng rộng, môi dày, râu ria lởm chởm, hàm răng vàng khè phun ra mùi hôi nồng nặc.
Tên bảo kê trông cửa vừa thấy gã liền cười nói: "U, Tam gia, đi sớm thế? Không làm thêm hai ván nữa à?"
Hầu Tam cười khổ một tiếng: "Mẹ kiếp, còn chơi cái gì? Chơi nữa thì quần của lão tử cũng phải thua sạch."
Trong tiếng cười nhạo của đám đông, Hầu Tam buồn bực bỏ đi. Gã vừa đem hai lượng bạc tiền công hôm nay thua sạch sành sanh. Đây chính là số tiền mồ hôi nước mắt gã tích cóp nửa năm trời làm phu khuân vác, không chịu nổi cám dỗ mà lao vào đỏ đen, kết quả trắng tay.
Hầu Tam chán nản đi lang thang, trong đầu đang tính xem bữa tối nay biết kiếm gì bỏ bụng.
Rẽ ngang rẽ dọc một hồi, Hầu Tam cũng chẳng biết mình đã đi tới chỗ nào. Đang lúc mơ mơ màng màng, gã chợt nhìn thấy cửa sau của một tòa sân viện đang khép hờ. Trong lòng Hầu Tam khẽ động, nhìn qua thì thấy viện này đỉnh khí phái, chắc chắn là nhà của kẻ có tiền. Nếu có thể lẻn vào thuận tay trộm vài món đồ, bữa tối nay coi như có chỗ dựa rồi.
Nghĩ là làm, Hầu Tam ngó nghiêng thấy bốn bề vắng lặng, liền lấy hết can đảm lẻn vào. Sở dĩ Hầu Tam dám to gan như vậy là vì gã rất tự tin vào bản thân. Một là thân thể cường tráng, bình thường hai ba gã đàn ông cũng không làm gì được gã. Hai là gã có luyện qua vài ngày quyền cước, dù đánh không lại thì bản lĩnh chịu đòn cũng có thừa. Ba là gã chạy rất nhanh, bình thường vác ba bốn mươi cân hàng hóa vẫn có thể bước đi như bay, người thường khó mà đuổi kịp. Thế nên Hầu Tam mới không sợ trời không sợ đất mà mò vào sân.
Sân viện này quả thực không nhỏ, Hầu Tam rón rén đi đến chủ viện. Đang định vào nhà lục lọi đồ đạc đáng giá, đột nhiên gã nghe thấy trong phòng có động tĩnh.
Hầu Tam vốn định chuồn êm, nhưng âm thanh kia lại khiến gã quyết định ở lại. Bởi vì đó là tiếng rên rỉ của nữ nhân. Tuy rằng âm thanh rất nhỏ, nhưng gã vẫn có thể khẳng định chắc chắn, đó là tiếng rên rỉ đầy dâm đãng của một người đàn bà.
Hầu Tam lặng lẽ lẻn đến gần phòng, âm thanh truyền ra từ buồng trong. Hầu Tam vừa căng thẳng lại vừa cảm thấy kích thích. Gã không biết bên trong rốt cuộc có mấy người, nhưng đối với kẻ đã mấy tháng nay không được chạm vào đàn bà như gã, gã nhất định phải nhìn xem nữ nhân dâm đãng kia là ai.
Vụng trộm ghé mắt nhìn vào, chỉ thấy buồng trong kê một chiếc giường lớn, còn có bàn trang điểm, đài rửa mặt, tủ quần áo và bình phong thay đồ. Trên bình phong vắt vài món y phục màu vàng nhạt, không giống quần áo thường ngày mà giống kính trang của người luyện võ, nhưng nhìn qua là biết đồ nữ. Dưới giường là một đôi giày vải đế mỏng chuyên dùng để đi nhanh, chứng minh suy đoán của Hầu Tam là đúng, đây là một nữ nhân biết võ công. Nhưng Hầu Tam không hiểu tại sao cạnh bàn trang điểm lại dựa một cây gậy trúc xanh biếc. Gã không nghĩ ra, cũng chẳng muốn nghĩ, bởi vì ánh mắt gã đã hoàn toàn bị cảnh tượng trên giường hút hồn, đến một giây cũng không nỡ rời mắt. Nhưng nếu gã biết chủ nhân của cây Lục Trúc Trượng này là ai, e rằng gã đã chẳng dám nhìn tiếp.
Trên giường là một nữ nhân trần trụi, mà nữ nhân này chính là chủ nhân của Lục Trúc Trượng, Bang chủ Cái Bang Hoàng Dung, cũng chính là ái thê của đại anh hùng thành Tương Dương Quách Tĩnh. Hai vợ chồng vì thành Tương Dương mà tận tâm tận lực, đứa con nhỏ vừa tròn hai tuổi đã phải để lại Đào Hoa Đảo, hai người lại tiếp tục bôn ba đến Tương Dương. Năm nay Hoàng Dung vừa tròn hai mươi tuổi, đúng là độ tuổi thiếu phụ tràn trề tinh lực nhất. Đáng tiếc trượng phu Quách Tĩnh lại là một khúc gỗ, chỉ một lòng quan tâm quốc gia đại sự, chuyện vợ chồng cũng chẳng mấy mặn mà. Hoàng Dung đương nhiên rất ủng hộ sự nghiệp của chồng, cũng trợ giúp rất nhiều, nhưng con người ai cũng có nhu cầu, nhất là thiếu phụ trẻ tuổi vừa mới sinh con, cho nên Hoàng Dung đã học được cách tự an ủi.
Ban đầu, một tháng nàng chỉ tự an ủi một lần, về sau tăng lên hai lần, rồi cứ hai ba ngày lại phải làm một lần, có khi thậm chí liên tiếp mấy ngày đều phải tự thỏa mãn. Hoàng Dung cũng từng thử dụ dỗ trượng phu, nhưng Quách Tĩnh thực sự không có hứng thú với chuyện này. Tuy chàng yêu Hoàng Dung, nhưng trên phương diện tình dục thì nhu cầu thật sự không lớn, sinh hoạt vợ chồng cứ như là làm nhiệm vụ. Mỗi lần ân ái xong, Hoàng Dung đều không thể tận hứng, dần dần nàng cũng không quấn lấy Quách Tĩnh nữa mà tự mình giải quyết.
Hôm nay ăn cơm trưa xong một mình về nhà, Quách Tĩnh phỏng chừng tối nay cũng không về, tâm tình Hoàng Dung buồn bực. Nàng trở về phòng, cũng chẳng buồn đóng cửa, dù sao sân viện của bọn họ cũng chẳng ai dám bén mảng tới. Vào phòng, nàng cởi sạch quần áo, trực tiếp leo lên giường, bắt đầu tự an ủi để phát tiết dục vọng vô tận trong lòng.
Chỉ thấy cặp vú cao ngất của Hoàng Dung bị đôi tay nhỏ bé của chính mình dùng sức vuốt ve, ngón tay vân vê đầu vú phấn nộn, eo thon vặn vẹo. Tay kia thì đưa xuống dưới háng, trêu đùa hòn le của chính mình, ngón tay thon dài quất cắm vào tiểu huyệt, khiến cho dâm thủy văng khắp nơi. Trên đám lông mu không quá rậm rạp treo đầy những giọt sương dâm thủy long lanh. Càng làm càng hưng phấn, cái mông ngạo nghễ vểnh lên không ngừng nâng lên hạ xuống, phối hợp với ngón tay đang đùa bỡn. Hai chân thon dài dùng sức chống đỡ cả người, khiến cho mông và lưng cong lên thật cao tách khỏi mặt giường, sau đó lại dùng sức rơi xuống.
Hoàng Dung cũng không biết, việc thường xuyên thủ dâm như vậy khiến cho tính dục bị dồn nén của nàng ngày càng nhiều, khát vọng đối với tình yêu nam nữ cũng ngày càng lớn. Sự vuốt ve của chính mình đã không thể thỏa mãn dục vọng bị kìm nén bấy lâu, nàng khát vọng tình yêu chân chính, nàng càng ngày càng khát vọng sự âu yếm, khiêu khích của nam nhân, nàng càng ngày càng khát vọng dương vật của đàn ông. Đã một thời gian dài, Hoàng Dung thường vô thức nhìn vào hạ bộ của những nam nhân bên cạnh mình, thậm chí ảo tưởng một nam nhân nào đó ôm lấy mình, dùng sức âu yếm thân thể mình, dùng cây dương vật thô to của hắn quất cắm vào tiểu huyệt của nàng. Ngay cả kẻ bất lực như Lữ Văn Đức cũng trở thành đối tượng trong ảo tưởng của Hoàng Dung.
Nội tâm đói khát của Hoàng Dung gào thét: "Ta muốn, ta rất muốn. Cho ta nam nhân đi. Tĩnh ca ca, Vương tướng quân, Lỗ trưởng lão, Lữ đại nhân, các người ai đến chiếm đoạt ta đi, cơ thể của ta cho các người chơi, tùy tiện chơi, đến đây đi." Những tiếng gào thét không biết liêm sỉ trong nội tâm kích thích từng dây thần kinh của Hoàng Dung. Cơn cao trào mong chờ đã lâu sắp ập đến, hiện tại mỗi lần chỉ có nghĩ đến cảnh những nam nhân không thể nào phát sinh quan hệ kia đè lên người mình, đùa bỡn mình thì Hoàng Dung mới có thể đạt tới cao trào. Khát vọng tình dục của nàng đã vượt qua phạm vi nàng có thể kiểm soát.
Ngón tay trêu đùa hòn le di chuyển cực nhanh, tay kia dùng sức bóp chặt đầu vú, nàng nhắm mắt, cau mày, miệng nhỏ khẽ nhếch, phát ra tiếng rên rỉ đói khát: "Đến đây ~~ a a ~~ đến đây ~~~ ta muốn ~~~~ đến ~~ mau cho ta ~~~ a a a a a ~~~ không được ~~~ ừ a a a ~~~~ đến ~~~ mau đến ~~~ a a a ~~~~"
Ngay tại khoảnh khắc cao trào ập đến, bên mép giường Hoàng Dung vang lên giọng nói của một nam nhân: "Mỹ nhân, ca ca đến đây. Nhìn nàng vất vả như vậy, để ca ca thương yêu nàng thật tốt, hắc hắc hắc."
Hoàng Dung mạnh mẽ mở mắt, khép chặt hai chân, che lấy bộ ngực, lùi về phía góc giường, kinh hoàng nhìn gã đàn ông trước mắt. Một gã tráng hán xấu xí, đã cởi hết quần áo, đứng sừng sững bên cạnh giường, một cây dương vật thật lớn, đang run rẩy dựng đứng ở đó.
Hầu Tam chảy nước miếng, hau háu đánh giá Hoàng Dung trên giường. Thân thể này sao có thể hoàn mỹ đến thế, trắng nõn mọng nước, lồi lõm đúng chỗ, chỗ cần to thì to, chỗ cần nhỏ thì nhỏ, chỗ cần tròn thì tròn, chỗ cần dài thì dài, không một chỗ nào có khuyết điểm. Gã nôn nóng không chờ được muốn nhào tới.
Hoàng Dung duỗi đôi chân ngọc thon dài ra, đạp vào thân thể cường tráng của Hầu Tam. Hầu Tam không ngờ thân thể nhìn nhu nhược như vậy lại có lực lượng lớn đến thế, khiến gã không thể tiến thêm dù chỉ một chút. Gã nào biết, chân ngọc của Hoàng Dung đang điểm đúng vào huyệt vị trên người gã, khiến gã không thể phát lực. Hơn nữa, ngay bên cạnh huyệt vị đó chính là tử huyệt, chỉ cần ngón chân Hoàng Dung hơi nghiêng một chút, gã liền chết bất đắc kỳ tử.
Hầu Tam cũng không biết mình đang đứng trước cửa tử, chân ngọc của Hoàng Dung đạp lên người gã, xúc cảm ấm áp khiến gã thần hồn điên đảo. Gã tóm lấy cổ chân trắng như bạch ngọc, ánh mắt tham lam trượt dọc theo đôi chân thon dài nhìn thẳng vào nơi háng, chỗ khe thịt mê người. Nơi đó lông mu thưa thớt, môi mật phấn nộn, miệng tiểu huyệt vì vừa mới tự an ủi nên đã hơi hé mở, tựa như đang mời gọi gã.
Chân nhỏ của Hoàng Dung vừa chạm vào thân thể Hầu Tam, thế nhưng cả người nàng chấn động. Khí tức nam tính cường tráng, cơ ngực phát đạt, xúc cảm nóng hổi mang lại cho nàng sự kích thích cực lớn. Dục vọng tích tụ bấy lâu trong cơ thể trong nháy mắt tràn ngập tâm trí: "Hẳn là phải lập tức giết tên dâm tặc này... Nhưng là, người nam nhân này thật cường tráng, dương vật của hắn sao lại lớn như vậy? Nga, trời ạ, nếu như bị nó cắm vào... Chắc chắn rất sướng." Hoàng Dung kinh ngạc trước ý nghĩ hoang đường của chính mình. Nghĩ đến đường đường là Bang chủ Cái Bang, ái thê của đại hiệp Quách Tĩnh, sao có thể cùng gã mãng hán này phát sinh quan hệ? Hừ, hôm nay bổn cô nương sẽ tiễn ngươi về Tây thiên.
Đang định di động ngón chân điểm tử huyệt Hầu Tam, thì Hầu Tam đã nắm chặt lấy cổ chân nàng. Hoàng Dung giật mình sửng sốt, khẽ kêu một tiếng. Bàn tay to còn lại của Hầu Tam đã thuận theo bắp chân trơn bóng của nàng mà vuốt ve một trận.
Bàn tay nam nhân mạnh mẽ bóp nắn, vuốt ve trên làn da trơn mềm của Hoàng Dung, mang lại cho nàng khát vọng vô tận. Đây là xúc cảm mà chính nàng không thể tự mang lại cho mình.
Ngay khi Hoàng Dung còn đang rối rắm xem có nên thoát khỏi sự đụng chạm của nam nhân lên bắp chân mình hay không, Hầu Tam đã kéo chân nhỏ của nàng lên, há mồm ngậm lấy ngón chân đáng yêu của nàng vào trong miệng.
"A ~~ không ~~~" Hoàng Dung cảm thấy dục vọng ấp ủ bấy lâu trong cơ thể như đột nhiên bùng nổ. Khoái cảm khi ngón chân bị nam nhân mút mát trong nháy mắt làm nàng tê liệt ngã xuống giường, đầu ngửa ra sau, cổ tạo thành một đường cong tao nhã, hai mắt nhắm nghiền.
Hầu Tam nào đã từng thấy qua đôi chân ngọc hoàn mỹ như vậy, mỗi một ngón chân đều gợi cảm xinh đẹp đến thế. Vì thế gã đói khát liếm mút, liếm xong chân phải liền nhặt nốt chân còn lại của Hoàng Dung lên, cũng bắt đầu mút mát liếm láp.
Cảm giác tê dại như dòng điện chạy từ ngón chân lên trên, nhanh chóng lan ra toàn thân. Bàn tay to của nam nhân bắt đầu vuốt phẳng theo làn da trơn bóng. Một đôi chân ngọc của Hoàng Dung bị nắm lên thật cao, hai bàn chân nhỏ bị nam nhân thay phiên liếm láp mút mát. Hoàng Dung đầu óc choáng váng, dường như đã từ bỏ chống cự, ngay cả hai tay đang che ngực cũng vô thức buông ra, khiến cho đôi gò bồng đảo ngạo nghễ của nàng không chút che đậy mà phơi bày ra ngoài.
Hầu Tam vừa chảy nước miếng vừa đánh giá khắp người Hoàng Dung. Gã cũng không biết mình đang chơi đùa ai, nhưng nữ nhân này quả thực là nữ thần hóa thân. Thân thể nàng chỗ nào cũng hoàn mỹ, chân này, đùi này, mông này, eo này, bụng này, ngực này, còn có đôi tay, bờ vai và cái cổ trắng ngần. Thứ khiến người ta si mê nhất chính là khuôn mặt kia, đẹp đến mức không thể dùng ngôn ngữ miêu tả, chỉ nhìn một cái là không muốn dời mắt, càng nhìn càng si mê, đẹp đến mức khiến cơ thể người ta như muốn nổ tung.
Thả một chân ra, Hầu Tam hôn lên bàn chân nhỏ trong tay, hai tay âu yếm chân ngọc, sau đó từ từ di chuyển xuống dưới, bắp chân, đùi, rồi đến mặt trong đùi. Hầu Tam từng chút một hôn hít liếm mút, khe thịt mê người kia đã hiện ra ngay trước mắt. Lông mu thưa thớt, môi mật phấn nộn, bên trên đã dính đầy dâm thủy.
Ngón tay gã chạm vào môi mật, nữ nhân khẽ rên một tiếng, thân thể cứng đờ, đưa tay định ngăn cản nhưng bị Hầu Tam bắt được, năm ngón tay siết chặt. Cái miệng của gã nhanh chóng dán lên môi mật của nữ nhân.
Hoàng Dung liền cảm thấy một cái lưỡi ấm áp mềm mại đang ôn nhu liếm láp hạ thân mình. Quá xấu hổ, ngay cả trượng phu Quách Tĩnh cũng chưa từng liếm qua nơi này, Tĩnh ca ca thậm chí còn chưa từng nhìn kỹ, vậy mà bây giờ lại bị một gã nam nhân xa lạ hôn hít liếm láp. Hơn nữa, cảm giác lại thoải mái đến thế. Nguyên lai bị nam nhân đùa bỡn hạ thân lại sướng như vậy, đây là chuyện nàng chưa bao giờ biết đến.
Đầu lưỡi Hầu Tam tách mở môi mật của Hoàng Dung, thăm dò vào bên trong tiểu huyệt ấm áp, ra sức hướng vào sâu bên trong, liếm mút lấy dâm thủy đang chảy ra. Một bàn tay gã luồn xuống dưới mông nữ nhân, dùng sức bóp mạnh. Xúc cảm này quả thực vô địch. Tay kia thì thuận thế leo lên bầu vú ngạo nghễ của Hoàng Dung.
Trên dưới đều thất thủ, Hoàng Dung đã lạc lối. Nàng biết nhất định phải ngăn cản hành động của nam nhân, nhưng khát vọng của thân thể khiến nàng căn bản vô lực làm gì, chỉ có thể khó chịu ưỡn ẹo thân thể, hai tay luống cuống nắm chặt ga giường dưới thân, nhắm mắt, khẽ cắn môi, mũi phát ra hơi thở trầm trọng. Đầu nàng ngửa lên, ưỡn ngực, nâng mông, hai chân co lại đạp lên giường, khiến cho hạ thân của chính mình không chút giữ lại mà phơi bày cho nam nhân thưởng thức.
Hầu Tam chẳng những ôn nhu liếm láp môi mật và tiểu huyệt của nàng, quan trọng nhất là gã vô cùng biết cách kích thích viên thịt nhỏ kia. Hòn le của nữ nhân là nơi mẫn cảm nhất, một khi nơi đó bị công hãm, nữ nhân chỉ có thể mặc người xâu xé, tựa như Hoàng Dung hiện tại.
Khoái cảm vô tận thông qua sự kích thích ở hòn le cắn nuốt lý trí Hoàng Dung, mãnh liệt gấp trăm lần so với khi nàng tự an ủi. Dục vọng tích tụ bấy lâu trong cơ thể hoàn toàn được giải phóng, nàng hiện tại cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ muốn nam nhân đến thỏa mãn nàng, xâm phạm nàng, chiếm đoạt nàng.
"A ~ không muốn ~~ nga nga nga ~~ ừ ~~ trời ạ ~~~ a a a a ~~ thoải mái ~~~ không được ~~~ a a a ~~~ ừ nga ~~ không chịu nổi ~~ a a ~~~ ừ ~~ ô ô ô ~~~~ cao hơn ~~~ a a a a a ~~~~~" Hoàng Dung đạt cao trào, hét lên một tiếng dâm đãng, toàn thân căng cứng, hạ thân giật nảy lên, tiểu huyệt suýt chút nữa đập vào mũi Hầu Tam. Một dòng dâm thủy phun mạnh ra, chảy dọc theo mông xuống giường.
Hầu Tam liếm mép một cái, nuốt trọn dâm dịch, cười dâm đãng nói: "Tiểu mỹ nhân, sướng rồi hả? Hiện tại đến lượt nàng làm lão tử sung sướng."
Nói xong, Hầu Tam đè lên thân thể trần truồng của Hoàng Dung.
Hoàng Dung còn đang chìm trong dư vị sau cao trào, một khối thân thể cường tráng nóng hổi như Thái Sơn đè xuống, tầng tầng lớp lớp ép lên người nàng. Hoàng Dung kinh hoảng mở mắt, hai tay muốn đẩy gã ra: "Không muốn ~~ a a a". Hai tay vừa mới chạm vào lồng ngực dày rộng của nam nhân, miệng nhỏ đã bị gã hung hăng hôn xuống.
-AE sốt ruột hóng truyện thì có thể ib tele: @goetia125 để mua full truyện.
Sòng bạc Cát Tường là sòng bạc lớn nhất thành Tương Dương, cũng là nơi duy nhất còn sót lại trong thời chiến. Vốn dĩ triều đình muốn dẹp bỏ, nhưng nề hà kẻ đứng sau chống lưng nghe đồn chính là Tương Dương Phòng giữ Lữ Văn Đức, nên cũng chẳng ai dám xía vào.
Rèm cửa vén lên, một gã hán tử bước ra. Vóc dáng gã không cao nhưng lại rất rắn chắc, quần áo cũ nát, nhìn qua là biết dân làm cu li bốc vác. Khuôn mặt gã tầm thường, sắc mặt vàng vọt đen đúa, lấm tấm mặt rỗ. Gã có một cái miệng rộng, môi dày, râu ria lởm chởm, hàm răng vàng khè phun ra mùi hôi nồng nặc.
Tên bảo kê trông cửa vừa thấy gã liền cười nói: "U, Tam gia, đi sớm thế? Không làm thêm hai ván nữa à?"
Hầu Tam cười khổ một tiếng: "Mẹ kiếp, còn chơi cái gì? Chơi nữa thì quần của lão tử cũng phải thua sạch."
Trong tiếng cười nhạo của đám đông, Hầu Tam buồn bực bỏ đi. Gã vừa đem hai lượng bạc tiền công hôm nay thua sạch sành sanh. Đây chính là số tiền mồ hôi nước mắt gã tích cóp nửa năm trời làm phu khuân vác, không chịu nổi cám dỗ mà lao vào đỏ đen, kết quả trắng tay.
Hầu Tam chán nản đi lang thang, trong đầu đang tính xem bữa tối nay biết kiếm gì bỏ bụng.
Rẽ ngang rẽ dọc một hồi, Hầu Tam cũng chẳng biết mình đã đi tới chỗ nào. Đang lúc mơ mơ màng màng, gã chợt nhìn thấy cửa sau của một tòa sân viện đang khép hờ. Trong lòng Hầu Tam khẽ động, nhìn qua thì thấy viện này đỉnh khí phái, chắc chắn là nhà của kẻ có tiền. Nếu có thể lẻn vào thuận tay trộm vài món đồ, bữa tối nay coi như có chỗ dựa rồi.
Nghĩ là làm, Hầu Tam ngó nghiêng thấy bốn bề vắng lặng, liền lấy hết can đảm lẻn vào. Sở dĩ Hầu Tam dám to gan như vậy là vì gã rất tự tin vào bản thân. Một là thân thể cường tráng, bình thường hai ba gã đàn ông cũng không làm gì được gã. Hai là gã có luyện qua vài ngày quyền cước, dù đánh không lại thì bản lĩnh chịu đòn cũng có thừa. Ba là gã chạy rất nhanh, bình thường vác ba bốn mươi cân hàng hóa vẫn có thể bước đi như bay, người thường khó mà đuổi kịp. Thế nên Hầu Tam mới không sợ trời không sợ đất mà mò vào sân.
Sân viện này quả thực không nhỏ, Hầu Tam rón rén đi đến chủ viện. Đang định vào nhà lục lọi đồ đạc đáng giá, đột nhiên gã nghe thấy trong phòng có động tĩnh.
Hầu Tam vốn định chuồn êm, nhưng âm thanh kia lại khiến gã quyết định ở lại. Bởi vì đó là tiếng rên rỉ của nữ nhân. Tuy rằng âm thanh rất nhỏ, nhưng gã vẫn có thể khẳng định chắc chắn, đó là tiếng rên rỉ đầy dâm đãng của một người đàn bà.
Hầu Tam lặng lẽ lẻn đến gần phòng, âm thanh truyền ra từ buồng trong. Hầu Tam vừa căng thẳng lại vừa cảm thấy kích thích. Gã không biết bên trong rốt cuộc có mấy người, nhưng đối với kẻ đã mấy tháng nay không được chạm vào đàn bà như gã, gã nhất định phải nhìn xem nữ nhân dâm đãng kia là ai.
Vụng trộm ghé mắt nhìn vào, chỉ thấy buồng trong kê một chiếc giường lớn, còn có bàn trang điểm, đài rửa mặt, tủ quần áo và bình phong thay đồ. Trên bình phong vắt vài món y phục màu vàng nhạt, không giống quần áo thường ngày mà giống kính trang của người luyện võ, nhưng nhìn qua là biết đồ nữ. Dưới giường là một đôi giày vải đế mỏng chuyên dùng để đi nhanh, chứng minh suy đoán của Hầu Tam là đúng, đây là một nữ nhân biết võ công. Nhưng Hầu Tam không hiểu tại sao cạnh bàn trang điểm lại dựa một cây gậy trúc xanh biếc. Gã không nghĩ ra, cũng chẳng muốn nghĩ, bởi vì ánh mắt gã đã hoàn toàn bị cảnh tượng trên giường hút hồn, đến một giây cũng không nỡ rời mắt. Nhưng nếu gã biết chủ nhân của cây Lục Trúc Trượng này là ai, e rằng gã đã chẳng dám nhìn tiếp.
Trên giường là một nữ nhân trần trụi, mà nữ nhân này chính là chủ nhân của Lục Trúc Trượng, Bang chủ Cái Bang Hoàng Dung, cũng chính là ái thê của đại anh hùng thành Tương Dương Quách Tĩnh. Hai vợ chồng vì thành Tương Dương mà tận tâm tận lực, đứa con nhỏ vừa tròn hai tuổi đã phải để lại Đào Hoa Đảo, hai người lại tiếp tục bôn ba đến Tương Dương. Năm nay Hoàng Dung vừa tròn hai mươi tuổi, đúng là độ tuổi thiếu phụ tràn trề tinh lực nhất. Đáng tiếc trượng phu Quách Tĩnh lại là một khúc gỗ, chỉ một lòng quan tâm quốc gia đại sự, chuyện vợ chồng cũng chẳng mấy mặn mà. Hoàng Dung đương nhiên rất ủng hộ sự nghiệp của chồng, cũng trợ giúp rất nhiều, nhưng con người ai cũng có nhu cầu, nhất là thiếu phụ trẻ tuổi vừa mới sinh con, cho nên Hoàng Dung đã học được cách tự an ủi.
Ban đầu, một tháng nàng chỉ tự an ủi một lần, về sau tăng lên hai lần, rồi cứ hai ba ngày lại phải làm một lần, có khi thậm chí liên tiếp mấy ngày đều phải tự thỏa mãn. Hoàng Dung cũng từng thử dụ dỗ trượng phu, nhưng Quách Tĩnh thực sự không có hứng thú với chuyện này. Tuy chàng yêu Hoàng Dung, nhưng trên phương diện tình dục thì nhu cầu thật sự không lớn, sinh hoạt vợ chồng cứ như là làm nhiệm vụ. Mỗi lần ân ái xong, Hoàng Dung đều không thể tận hứng, dần dần nàng cũng không quấn lấy Quách Tĩnh nữa mà tự mình giải quyết.
Hôm nay ăn cơm trưa xong một mình về nhà, Quách Tĩnh phỏng chừng tối nay cũng không về, tâm tình Hoàng Dung buồn bực. Nàng trở về phòng, cũng chẳng buồn đóng cửa, dù sao sân viện của bọn họ cũng chẳng ai dám bén mảng tới. Vào phòng, nàng cởi sạch quần áo, trực tiếp leo lên giường, bắt đầu tự an ủi để phát tiết dục vọng vô tận trong lòng.
Chỉ thấy cặp vú cao ngất của Hoàng Dung bị đôi tay nhỏ bé của chính mình dùng sức vuốt ve, ngón tay vân vê đầu vú phấn nộn, eo thon vặn vẹo. Tay kia thì đưa xuống dưới háng, trêu đùa hòn le của chính mình, ngón tay thon dài quất cắm vào tiểu huyệt, khiến cho dâm thủy văng khắp nơi. Trên đám lông mu không quá rậm rạp treo đầy những giọt sương dâm thủy long lanh. Càng làm càng hưng phấn, cái mông ngạo nghễ vểnh lên không ngừng nâng lên hạ xuống, phối hợp với ngón tay đang đùa bỡn. Hai chân thon dài dùng sức chống đỡ cả người, khiến cho mông và lưng cong lên thật cao tách khỏi mặt giường, sau đó lại dùng sức rơi xuống.
Hoàng Dung cũng không biết, việc thường xuyên thủ dâm như vậy khiến cho tính dục bị dồn nén của nàng ngày càng nhiều, khát vọng đối với tình yêu nam nữ cũng ngày càng lớn. Sự vuốt ve của chính mình đã không thể thỏa mãn dục vọng bị kìm nén bấy lâu, nàng khát vọng tình yêu chân chính, nàng càng ngày càng khát vọng sự âu yếm, khiêu khích của nam nhân, nàng càng ngày càng khát vọng dương vật của đàn ông. Đã một thời gian dài, Hoàng Dung thường vô thức nhìn vào hạ bộ của những nam nhân bên cạnh mình, thậm chí ảo tưởng một nam nhân nào đó ôm lấy mình, dùng sức âu yếm thân thể mình, dùng cây dương vật thô to của hắn quất cắm vào tiểu huyệt của nàng. Ngay cả kẻ bất lực như Lữ Văn Đức cũng trở thành đối tượng trong ảo tưởng của Hoàng Dung.
Nội tâm đói khát của Hoàng Dung gào thét: "Ta muốn, ta rất muốn. Cho ta nam nhân đi. Tĩnh ca ca, Vương tướng quân, Lỗ trưởng lão, Lữ đại nhân, các người ai đến chiếm đoạt ta đi, cơ thể của ta cho các người chơi, tùy tiện chơi, đến đây đi." Những tiếng gào thét không biết liêm sỉ trong nội tâm kích thích từng dây thần kinh của Hoàng Dung. Cơn cao trào mong chờ đã lâu sắp ập đến, hiện tại mỗi lần chỉ có nghĩ đến cảnh những nam nhân không thể nào phát sinh quan hệ kia đè lên người mình, đùa bỡn mình thì Hoàng Dung mới có thể đạt tới cao trào. Khát vọng tình dục của nàng đã vượt qua phạm vi nàng có thể kiểm soát.
Ngón tay trêu đùa hòn le di chuyển cực nhanh, tay kia dùng sức bóp chặt đầu vú, nàng nhắm mắt, cau mày, miệng nhỏ khẽ nhếch, phát ra tiếng rên rỉ đói khát: "Đến đây ~~ a a ~~ đến đây ~~~ ta muốn ~~~~ đến ~~ mau cho ta ~~~ a a a a a ~~~ không được ~~~ ừ a a a ~~~~ đến ~~~ mau đến ~~~ a a a ~~~~"
Ngay tại khoảnh khắc cao trào ập đến, bên mép giường Hoàng Dung vang lên giọng nói của một nam nhân: "Mỹ nhân, ca ca đến đây. Nhìn nàng vất vả như vậy, để ca ca thương yêu nàng thật tốt, hắc hắc hắc."
Hoàng Dung mạnh mẽ mở mắt, khép chặt hai chân, che lấy bộ ngực, lùi về phía góc giường, kinh hoàng nhìn gã đàn ông trước mắt. Một gã tráng hán xấu xí, đã cởi hết quần áo, đứng sừng sững bên cạnh giường, một cây dương vật thật lớn, đang run rẩy dựng đứng ở đó.
Hầu Tam chảy nước miếng, hau háu đánh giá Hoàng Dung trên giường. Thân thể này sao có thể hoàn mỹ đến thế, trắng nõn mọng nước, lồi lõm đúng chỗ, chỗ cần to thì to, chỗ cần nhỏ thì nhỏ, chỗ cần tròn thì tròn, chỗ cần dài thì dài, không một chỗ nào có khuyết điểm. Gã nôn nóng không chờ được muốn nhào tới.
Hoàng Dung duỗi đôi chân ngọc thon dài ra, đạp vào thân thể cường tráng của Hầu Tam. Hầu Tam không ngờ thân thể nhìn nhu nhược như vậy lại có lực lượng lớn đến thế, khiến gã không thể tiến thêm dù chỉ một chút. Gã nào biết, chân ngọc của Hoàng Dung đang điểm đúng vào huyệt vị trên người gã, khiến gã không thể phát lực. Hơn nữa, ngay bên cạnh huyệt vị đó chính là tử huyệt, chỉ cần ngón chân Hoàng Dung hơi nghiêng một chút, gã liền chết bất đắc kỳ tử.
Hầu Tam cũng không biết mình đang đứng trước cửa tử, chân ngọc của Hoàng Dung đạp lên người gã, xúc cảm ấm áp khiến gã thần hồn điên đảo. Gã tóm lấy cổ chân trắng như bạch ngọc, ánh mắt tham lam trượt dọc theo đôi chân thon dài nhìn thẳng vào nơi háng, chỗ khe thịt mê người. Nơi đó lông mu thưa thớt, môi mật phấn nộn, miệng tiểu huyệt vì vừa mới tự an ủi nên đã hơi hé mở, tựa như đang mời gọi gã.
Chân nhỏ của Hoàng Dung vừa chạm vào thân thể Hầu Tam, thế nhưng cả người nàng chấn động. Khí tức nam tính cường tráng, cơ ngực phát đạt, xúc cảm nóng hổi mang lại cho nàng sự kích thích cực lớn. Dục vọng tích tụ bấy lâu trong cơ thể trong nháy mắt tràn ngập tâm trí: "Hẳn là phải lập tức giết tên dâm tặc này... Nhưng là, người nam nhân này thật cường tráng, dương vật của hắn sao lại lớn như vậy? Nga, trời ạ, nếu như bị nó cắm vào... Chắc chắn rất sướng." Hoàng Dung kinh ngạc trước ý nghĩ hoang đường của chính mình. Nghĩ đến đường đường là Bang chủ Cái Bang, ái thê của đại hiệp Quách Tĩnh, sao có thể cùng gã mãng hán này phát sinh quan hệ? Hừ, hôm nay bổn cô nương sẽ tiễn ngươi về Tây thiên.
Đang định di động ngón chân điểm tử huyệt Hầu Tam, thì Hầu Tam đã nắm chặt lấy cổ chân nàng. Hoàng Dung giật mình sửng sốt, khẽ kêu một tiếng. Bàn tay to còn lại của Hầu Tam đã thuận theo bắp chân trơn bóng của nàng mà vuốt ve một trận.
Bàn tay nam nhân mạnh mẽ bóp nắn, vuốt ve trên làn da trơn mềm của Hoàng Dung, mang lại cho nàng khát vọng vô tận. Đây là xúc cảm mà chính nàng không thể tự mang lại cho mình.
Ngay khi Hoàng Dung còn đang rối rắm xem có nên thoát khỏi sự đụng chạm của nam nhân lên bắp chân mình hay không, Hầu Tam đã kéo chân nhỏ của nàng lên, há mồm ngậm lấy ngón chân đáng yêu của nàng vào trong miệng.
"A ~~ không ~~~" Hoàng Dung cảm thấy dục vọng ấp ủ bấy lâu trong cơ thể như đột nhiên bùng nổ. Khoái cảm khi ngón chân bị nam nhân mút mát trong nháy mắt làm nàng tê liệt ngã xuống giường, đầu ngửa ra sau, cổ tạo thành một đường cong tao nhã, hai mắt nhắm nghiền.
Hầu Tam nào đã từng thấy qua đôi chân ngọc hoàn mỹ như vậy, mỗi một ngón chân đều gợi cảm xinh đẹp đến thế. Vì thế gã đói khát liếm mút, liếm xong chân phải liền nhặt nốt chân còn lại của Hoàng Dung lên, cũng bắt đầu mút mát liếm láp.
Cảm giác tê dại như dòng điện chạy từ ngón chân lên trên, nhanh chóng lan ra toàn thân. Bàn tay to của nam nhân bắt đầu vuốt phẳng theo làn da trơn bóng. Một đôi chân ngọc của Hoàng Dung bị nắm lên thật cao, hai bàn chân nhỏ bị nam nhân thay phiên liếm láp mút mát. Hoàng Dung đầu óc choáng váng, dường như đã từ bỏ chống cự, ngay cả hai tay đang che ngực cũng vô thức buông ra, khiến cho đôi gò bồng đảo ngạo nghễ của nàng không chút che đậy mà phơi bày ra ngoài.
Hầu Tam vừa chảy nước miếng vừa đánh giá khắp người Hoàng Dung. Gã cũng không biết mình đang chơi đùa ai, nhưng nữ nhân này quả thực là nữ thần hóa thân. Thân thể nàng chỗ nào cũng hoàn mỹ, chân này, đùi này, mông này, eo này, bụng này, ngực này, còn có đôi tay, bờ vai và cái cổ trắng ngần. Thứ khiến người ta si mê nhất chính là khuôn mặt kia, đẹp đến mức không thể dùng ngôn ngữ miêu tả, chỉ nhìn một cái là không muốn dời mắt, càng nhìn càng si mê, đẹp đến mức khiến cơ thể người ta như muốn nổ tung.
Thả một chân ra, Hầu Tam hôn lên bàn chân nhỏ trong tay, hai tay âu yếm chân ngọc, sau đó từ từ di chuyển xuống dưới, bắp chân, đùi, rồi đến mặt trong đùi. Hầu Tam từng chút một hôn hít liếm mút, khe thịt mê người kia đã hiện ra ngay trước mắt. Lông mu thưa thớt, môi mật phấn nộn, bên trên đã dính đầy dâm thủy.
Ngón tay gã chạm vào môi mật, nữ nhân khẽ rên một tiếng, thân thể cứng đờ, đưa tay định ngăn cản nhưng bị Hầu Tam bắt được, năm ngón tay siết chặt. Cái miệng của gã nhanh chóng dán lên môi mật của nữ nhân.
Hoàng Dung liền cảm thấy một cái lưỡi ấm áp mềm mại đang ôn nhu liếm láp hạ thân mình. Quá xấu hổ, ngay cả trượng phu Quách Tĩnh cũng chưa từng liếm qua nơi này, Tĩnh ca ca thậm chí còn chưa từng nhìn kỹ, vậy mà bây giờ lại bị một gã nam nhân xa lạ hôn hít liếm láp. Hơn nữa, cảm giác lại thoải mái đến thế. Nguyên lai bị nam nhân đùa bỡn hạ thân lại sướng như vậy, đây là chuyện nàng chưa bao giờ biết đến.
Đầu lưỡi Hầu Tam tách mở môi mật của Hoàng Dung, thăm dò vào bên trong tiểu huyệt ấm áp, ra sức hướng vào sâu bên trong, liếm mút lấy dâm thủy đang chảy ra. Một bàn tay gã luồn xuống dưới mông nữ nhân, dùng sức bóp mạnh. Xúc cảm này quả thực vô địch. Tay kia thì thuận thế leo lên bầu vú ngạo nghễ của Hoàng Dung.
Trên dưới đều thất thủ, Hoàng Dung đã lạc lối. Nàng biết nhất định phải ngăn cản hành động của nam nhân, nhưng khát vọng của thân thể khiến nàng căn bản vô lực làm gì, chỉ có thể khó chịu ưỡn ẹo thân thể, hai tay luống cuống nắm chặt ga giường dưới thân, nhắm mắt, khẽ cắn môi, mũi phát ra hơi thở trầm trọng. Đầu nàng ngửa lên, ưỡn ngực, nâng mông, hai chân co lại đạp lên giường, khiến cho hạ thân của chính mình không chút giữ lại mà phơi bày cho nam nhân thưởng thức.
Hầu Tam chẳng những ôn nhu liếm láp môi mật và tiểu huyệt của nàng, quan trọng nhất là gã vô cùng biết cách kích thích viên thịt nhỏ kia. Hòn le của nữ nhân là nơi mẫn cảm nhất, một khi nơi đó bị công hãm, nữ nhân chỉ có thể mặc người xâu xé, tựa như Hoàng Dung hiện tại.
Khoái cảm vô tận thông qua sự kích thích ở hòn le cắn nuốt lý trí Hoàng Dung, mãnh liệt gấp trăm lần so với khi nàng tự an ủi. Dục vọng tích tụ bấy lâu trong cơ thể hoàn toàn được giải phóng, nàng hiện tại cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ muốn nam nhân đến thỏa mãn nàng, xâm phạm nàng, chiếm đoạt nàng.
"A ~ không muốn ~~ nga nga nga ~~ ừ ~~ trời ạ ~~~ a a a a ~~ thoải mái ~~~ không được ~~~ a a a ~~~ ừ nga ~~ không chịu nổi ~~ a a ~~~ ừ ~~ ô ô ô ~~~~ cao hơn ~~~ a a a a a ~~~~~" Hoàng Dung đạt cao trào, hét lên một tiếng dâm đãng, toàn thân căng cứng, hạ thân giật nảy lên, tiểu huyệt suýt chút nữa đập vào mũi Hầu Tam. Một dòng dâm thủy phun mạnh ra, chảy dọc theo mông xuống giường.
Hầu Tam liếm mép một cái, nuốt trọn dâm dịch, cười dâm đãng nói: "Tiểu mỹ nhân, sướng rồi hả? Hiện tại đến lượt nàng làm lão tử sung sướng."
Nói xong, Hầu Tam đè lên thân thể trần truồng của Hoàng Dung.
Hoàng Dung còn đang chìm trong dư vị sau cao trào, một khối thân thể cường tráng nóng hổi như Thái Sơn đè xuống, tầng tầng lớp lớp ép lên người nàng. Hoàng Dung kinh hoảng mở mắt, hai tay muốn đẩy gã ra: "Không muốn ~~ a a a". Hai tay vừa mới chạm vào lồng ngực dày rộng của nam nhân, miệng nhỏ đã bị gã hung hăng hôn xuống.
-AE sốt ruột hóng truyện thì có thể ib tele: @goetia125 để mua full truyện.

