CHƯƠNG 1: XIỀNG XÍCH TỘI LỖI CỦA DỤC VỌNG
Căn gác xếp chật chội, nóng hầm hập của Nguyễn Doanh trong ngày sinh nhật tuổi 18 không còn là nơi trú ngụ u uất nữa. Kể từ khi anh tìm thấy chiếc công tắc kỳ lạ trong chiếc thùng xốp cũ, cuộc đời anh đã rẽ sang một hướng đầy tội lỗi và khoái lạc. Siêu năng lực thôi miên ý thức đã biến anh từ một đứa con bị bỏ rơi thành kẻ làm chủ tuyệt đối trong căn nhà này.
Mục tiêu đầu tiên của anh là Song Ngọc – mẹ ruột của mình. Ở tuổi 38, Song Ngọc đang ở độ chín muồi nhất của người đàn bà. Cô có một vóc dáng đồng hồ cát rực lửa với vòng một căng tròn 95cm, luôn chực trào ra khỏi lớp áo lụa mỏng manh và vòng hông nảy nở, gợi tình. Mái tóc đen dài mượt mà thường được cô búi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần, thanh mảnh – nơi mà Doanh luôn khao khát được đóng dấu quyền sở hữu. Chiều hôm đó, khi người cha đã đi làm xa, Doanh gọi mẹ lên gác với lý do cần giúp dọn dẹp. Song Ngọc bước vào, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu đỏ mận, ngắn đến đùi, mỗi bước đi khiến tà váy lay động, để lộ đôi chân thon dài và làn da trắng sứ. Doanh không nói một lời, anh bật công tắc hệ thống. Một luồng sóng vô hình lan tỏa, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm và đầy quyền lực. Song Ngọc đứng khựng lại, đôi đồng tử giãn ra, ánh nhìn trở nên mơ màng. Lý trí của cô bị xóa sạch, chỉ còn lại một khoảng trống chờ được lấp đầy bởi mệnh lệnh của Doanh :"Quỳ xuống," Doanh ra lệnh, giọng khàn đặc.
Song Ngọc không một chút do dự, cô từ từ khuỵu gối, hai tay đặt lên đùi, ngước nhìn con trai với vẻ mặt ngây dại nhưng tràn đầy sự phục tùng. Doanh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh thô bạo nắm lấy mái tóc đen mượt của cô, kéo ngược ra sau để lộ khuôn mặt xinh đẹp đang đờ đẫn. "Nhìn xem, mẹ nhìn xem con đang cứng thế nào này," Doanh vừa nói vừa tháo thắt lưng, giải phóng con quái vật đang cương cứng, gân guốc.
Song Ngọc nhìn chằm chằm vào nơi đó, hơi thở cô trở nên dồn dập. Theo bản năng bị thao túng, cô vươn lưỡi liếm môi, rồi từ từ há miệng ngậm lấy quy đầu. Tiếng chùn chụt vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Doanh rên rỉ, tay ấn mạnh đầu cô xuống, ép cô phải nuốt sâu hơn. "Hút mạnh vào! Lưỡi uốn quanh nó cho con... đúng rồi, giỏi quá, con đĩ mẹ dâm đãng của con," Doanh bắt đầu dùng những lời lẽ thô tục để kích thích. Khi sự hưng phấn lên đỉnh điểm, Doanh kéo cô đứng dậy, lật ngược cô lại trong tư thế Doggy. Anh thô bạo vén chiếc váy lụa đỏ lên, để lộ vùng kín mướt mát, không một sợi lông, đang rỉ ra những dòng dịch trong suốt. Anh không dạo đầu nhiều, một cú thúc mạnh, lút cán, xuyên qua lớp màng mỏng manh, cắm sâu vào tử cung của mẹ mình.
"Aaaa!" Song Ngọc hét lên một tiếng, nhưng đó không phải là đau đớn, mà là sự thỏa mãn tột cùng khi bị lấp đầy. Doanh nắc liên hồi, mỗi cú thúc đều tạo ra tiếng bạch bạch chát chúa giữa hai khối thịt. Anh ghì chặt eo cô, móng tay bấm sâu vào làn da trắng nõn tạo thành những vệt đỏ rực. "Sướng không em? Chỗ này đúng không? Thích lắm phải không?" Doanh thì thầm, lời nói dâm dục rót vào tai cô. "Ưm... sướng... sướng quá... con yêu… à không… chồng yêu của em... nắc em mạnh nữa đi..." Song Ngọc rên rỉ, tâm trí cô giờ đây chỉ còn là một khối dục vọng hỗn độn. Khi cảm thấy tinh dịch đang sôi sục, Doanh rùng mình: "Anh bắn thật sâu vào trong tử cung em nhé! Nhận lấy hết đi!". Anh thúc cú cuối cùng thật mạnh, giữ nguyên tư thế đó và bắn những luồng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh trực tiếp vào sâu bên trong cô. Song Ngọc run rẩy, toàn thân co giật trong cơn cực khoái kéo dài.
Sau khi rút ra, Doanh lấy từ trong túi ra một chiếc vòng cổ bằng da đen nhỏ xíu, có khắc một tấm thẻ kim loại: "Song Ngọc - 001". Anh đeo nó vào cổ cô, khóa chặt lại, và nói: "Từ giờ, em không còn là mẹ của anh nữa, em sẽ trở thành món đồ chơi của anh, là bồn chứa tinh của anh. Nhớ kỹ điều đó." Kể từ ngày đó, căn nhà trở thành một thiên đường dục vọng bí mật. Mỗi khi người cha vắng mặt hoặc ngủ say ở phòng bên, Doanh lại biến Song Ngọc thành một nô lệ tình dục đúng nghĩa. Có những ngày, anh bắt cô thực hiện tư thế 69. Hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, Doanh vùi mặt vào vùng tam giác mật của cô, dùng lưỡi liếm láp, vét máng từng kẽ hở, trong khi Song Ngọc dùng miệng chăm sóc "cậu nhỏ" của anh một cách thành thục. Tiếng mút mát, tiếng nuốt nước bọt vang lên đầy gợi dục. "Ngon không? Tinh trùng của anh ngon không?" Doanh hỏi khi anh bắn một luồng tinh trắng xóa vào miệng cô. Song Ngọc không một chút ghê tởm, cô nuốt chửng tất cả, liếm sạch những giọt cuối cùng trên đầu khấc với vẻ mặt thỏa mãn. Một buổi chiều khác, Doanh ra lệnh cho cô đứng gập người sát mép bàn, hai tay bị anh dùng dây thừng trói quặt ra sau lưng. Tư thế này khiến vòng ba căng tròn của cô nhô cao, phơi bày toàn bộ sự dâm đãng trước mắt anh. "Hôm nay anh sẽ nắc em cho đến khi em không đứng vững được nữa," Doanh thì thầm, rồi một lần nữa thúc mạnh từ phía sau. "Ư... ah... lút cán rồi... chồng yêu... nắc nát cái lồn dâm của em đi... em là con đĩ của anh..." Song Ngọc mê sảng trong khoái lạc.
Doanh thay đổi tư thế sang ngồi xổm mặt đối mặt. Anh nhấc bổng cô lên, để hai chân cô kẹp chặt lấy hông anh. Trong tư thế này, họ có thể nhìn rõ vẻ mặt đê mê của nhau. Doanh vừa nắc vừa hôn ngấu nghiến, lưỡi họ quấn lấy nhau như hai con rắn. "Nhìn vào mắt anh này! Nói cho anh biết em là ai?" - "Em... em là con dâm phụ của anh... em yêu anh... hãy bắn hết vào trong em...". Cuộc dâm loạn kết thúc bằng việc Doanh đè nghiến cô xuống sàn nhà, hai tay cô bị ép chặt trên đầu. Anh nắc dồn dập, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng va chạm chát chúa. "Sắp ra rồi... cùng nhau ra nhé... anh chịch lút cán vào lồn của em nha, mẹ yêu haha~!". Một tiếng rên dài, cả hai cùng chạm đỉnh. Tinh dịch bắn tung tóe, một phần tràn ra ngoài đùi trắng ngần, một phần nằm sâu trong tử cung cô. Sau mỗi hiệp, Doanh nhìn ngắm tác phẩm của mình: mái tóc Song Ngọc rối bời, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển và chiếc vòng cổ "001" lấp lánh trên cổ. Anh mỉm cười, biết rằng dù lý trí có quay lại, nhưng cơ thể cô đã hoàn toàn bị anh thuần hóa, trở thành một cỗ máy tình dục chỉ biết phục tùng một mình anh.
Sự căng thẳng trong căn nhà bắt đầu leo thang khi ngày người cha quay trở về đang đến gần. Sự hiện diện của người đàn ông kia không làm Doanh sợ hãi, mà ngược lại, nó biến thành một loại gia vị kích thích tột độ. Việc phải lén lút dâm loạn ngay dưới mũi người cha tạo ra một áp lực tâm lý khiến cả Doanh và Song Ngọc đều trở nên khát khao và điên cuồng hơn. Chỉ còn ba ngày nữa là người cha sẽ về. Song Ngọc giờ đây đã hoàn toàn bị thao túng, cô không còn là người mẹ dịu dàng ngày nào mà trở thành một "con thú" dục vọng bị xích bởi chiếc vòng cổ. Tuy nhiên, để tránh bị phát hiện, Doanh ra lệnh cho cô phải đeo một chiếc khăn lụa mỏng che đi chiếc vòng cổ khi ở phòng khách, nhưng bên dưới lớp váy áo chỉnh tề, cô luôn phải mặc những bộ nội y ren mỏng manh nhất, hoặc thậm chí là... không mặc gì cả.
Chiều hôm đó, khi Doanh đang ngồi đọc sách ở phòng khách, Song Ngọc bước ra với bộ váy dài kín đáo nhưng tà váy mỏng dính sát vào đùi. Doanh nhìn chằm chằm vào vùng tam giác mật đang hằn rõ lên lớp vải, nơi dịch tiết của sự thèm khát đang làm ẩm một mảng nhỏ. "Lại đây," Doanh ra lệnh, giọng thấp và uy quyền. Song Ngọc tiến lại gần, quỳ xuống dưới chân anh. Doanh không nhìn cô, chỉ dùng bàn chân thô ráp xoa nhẹ lên vùng kín của cô qua lớp vải. Song Ngọc rùng mình, hơi thở dồn dập, đôi mắt mơ màng ngước nhìn con trai. "Anh... chồng yêu... em muốn..." cô thì thầm, giọng run rẩy vì khao khát. "Muốn gì? Nói rõ ra xem nào, con đĩ dâm đãng của anh," Doanh dùng từ ngữ thô bạo để kích thích sự phục tùng của cô. "Em muốn được anh nắc... muốn được anh bắn đầy vào trong... làm ơn..."
Doanh nhếch mép. Anh kéo cô vào căn phòng tối ngay sát phòng khách. Anh đẩy cô vào tường, một tay bóp chặt cổ cô, tay kia thô bạo vén váy lên. Anh không tháo quần, chỉ kéo khóa xuống và phóng con quái vật gân guốc ra. Trong tư thế đứng gập, anh ép mặt cô áp sát vào tường, hai tay cô bị anh dùng một sợi dây lụa trói chặt lại với nhau. Từ phía sau, Doanh thúc một cú cực mạnh, lút cán, khiến Song Ngọc hét lên một tiếng nghẹn ngào. "Suỵt... nhớ là ba sắp về rồi. Nếu em rên to quá, ông ấy sẽ biết con đĩ này đang bị con trai mình nắc cho sướng thế nào," Doanh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy.
Anh nắc dồn dập, mỗi cú thúc đều chạm sâu vào tử cung. Tiếng bạch bạch vang lên đều đặn. Doanh vừa nắc vừa mắng nhiếc bằng những lời lẽ dâm dục nhất: "Nhìn xem cái lỗ này mút chặt thế nào này! Thích lắm phải không? Chỗ này phải không? Giỏi quá, con dâm phụ của anh!". Song Ngọc vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa đê mê trong khoái lạc. Cô độc thoại trong tâm trí: 'Ôi Chúa ơi, mình thật dâm đãng... mình đang bị con trai mình chịch ngay trong nhà... nhưng mình thích điều đó... mình muốn nhiều hơn nữa!'
Càng gần ngày chồng cũ của mình quay về, Song Ngọc càng trở nên chủ động. Cô không thể chịu nổi việc thiếu hụt tinh dịch của Doanh. Một buổi sáng, khi Doanh vừa thức dậy, anh thấy Song Ngọc đang quỳ sẵn bên cạnh giường, đầu tóc hơi rối, chiếc váy ngủ lụa bị kéo trễ xuống để lộ hai bầu ngực căng tròn với đầu ti hồng rực đang dựng đứng. Cô không đợi anh ra lệnh, lập tức cúi xuống, dùng chiếc lưỡi điêu luyện liếm láp từ gốc đến ngọn "cậu nhỏ" của anh. Cô mút mạnh, tạo ra những tiếng chùn chụt đầy gợi tình. Doanh khoái cảm, luồn tay vào mái tóc đen dài của cô, ấn mạnh đầu cô xuống để cô nuốt sâu hơn. "Hút sạch cho anh! Liếm cho thật sạch," Doanh ra lệnh.
Sau màn dạo đầu nóng bỏng, anh lật người cô lại trong tư thế cưỡi ngựa. Song Ngọc ngồi lên người anh, hai tay ôm chặt lấy cổ Doanh, hông cô nhấp nhô liên tục. Sự ma sát mãnh liệt khiến dịch yêu tràn trề, chảy dài xuống đùi. "Aaa... chồng yêu... sâu quá... lút cán rồi... em sướng phát điên mất!" Song Ngọc rên rỉ, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt trợn ngược vì cực khoái. Doanh nắm lấy hông cô, hỗ trợ những cú hất ngược từ dưới lên. "Thêm hiệp nữa nhé! Anh sẽ bắn thật sâu vào tử cung em để em mang thai con của anh, cho ông già kia biết thế nào là bị cắm sừng bởi chính con trai mình!"
Câu nói thô bạo đó như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Song Ngọc co giật liên hồi, và đúng lúc đó, Doanh gầm lên, bắn những luồng tinh đặc quánh, nóng hổi vào sâu nhất có thể. Cả hai cùng đạt đỉnh trong một cơn chấn động mãnh liệt.
Ngày mai ba sẽ về, Nguyễn Doanh nhìn Song Ngọc đang nằm rũ rượi trên giường, làn da trắng sứ giờ đây chi chít những vệt đỏ và vết cắn. Anh vuốt ve chiếc vòng cổ và thì thầm: "Ngày mai khi ba về, em vẫn phải phục vụ anh. Ngay cả khi ông ấy ở phòng bên cạnh, em vẫn phải là con đĩ của anh. Em hiểu không?" Song Ngọc nhìn anh với ánh mắt hoàn toàn sùng bái, cô hôn lên bàn tay anh và thầm thì: "Vâng... chủ nhân... em là của anh... dù có chuyện gì xảy ra, em cũng chỉ muốn được anh nắc mà thôi."
Doanh mỉm cười đầy gian xảo. Anh biết rằng giờ đây, dù người cha có quay về, căn nhà này đã chính thức trở thành lãnh địa của anh, và Song Ngọc chính là món đồ chơi quý giá nhất mà anh sẽ không bao giờ buông bỏ. Anh chuẩn bị cho những màn "vượt rào" mạo hiểm hơn, nơi sự sợ hãi và dục vọng hòa quyện làm một.
Sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm khi người cha quay trở về. Những màn dâm loạn lén lút ban đầu đầy kích thích, nhưng rồi một buổi chiều, khi Doanh đang đè Song Ngọc ra nắc một cách thô bạo ngay trên ghế sofa phòng khách, tiếng mở cửa vang lên. Người cha đứng sững sờ, chứng kiến cảnh tượng con trai mình đang thúc lút cán vào tử cung vợ, trong khi Song Ngọc rên rỉ gọi "chồng yêu" với vẻ mặt dâm đãng tột cùng.
Nhưng Doanh không hề hoảng loạn. Anh chậm rãi rút ra khỏi cơ thể ướt át của mẹ, ra lệnh hệ thống tẩy não cha ruột của mình. Một luồng sóng thôi miên mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm trí người cha. Ánh mắt ông già từ kinh ngạc chuyển sang trống rỗng, rồi dần dần trở nên mờ mịt, phục tùng. "Quỳ xuống," Doanh ra lệnh. Và người cha, người từng là chủ gia đình, giờ đây khuỵu gối trước con trai mình như một kẻ nô lệ. Trong khi điều khiển người cha đi làm những việc vặt vãnh, Doanh cầm lấy chiếc điện thoại của ông ta. Anh tò mò lục lọi và phát hiện ra một bí mật: một cuộc tình vụng trộm với một cô gái tên là Trần Thụy Ngọc Giàu.
Qua những bức ảnh và đoạn chat, Doanh không khỏi thèm khát. Thụy Ngọc Giàu chỉ mới 25 tuổi, đang ở độ tuổi xuân sắc rực rỡ nhất. Cô sở hữu một vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại với mái tóc ngắn bob cá tính, đôi môi mọng đỏ luôn gợi tình và một vóc dáng cực kỳ nóng bỏng. Đặc biệt là vòng một nảy nở khoảng 90cm, căng tròn thách thức mọi ánh nhìn và vòng eo con kiến khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng muốn ôm lấy và nhào nặn. Những đoạn chat cho thấy cô là một người phụ nữ khao khát được chiều chuộng nhưng cũng đầy nổi loạn trong chuyện chăn gối.
Doanh nhếch mép, một ý nghĩ đen tối lóe lên. Anh ra lệnh cho người cha: "Gọi con đĩ đó đến đây. Nói với nó rằng ông rất nhớ nó và muốn một đêm mặn nồng." Tối hôm đó, Ngọc Giàu xuất hiện. Cô diện một chiếc váy bodycon màu đen ôm sát, ngắn đến mức chỉ cần một cử động nhẹ là sẽ lộ ra toàn bộ vùng kín. Đôi cao gót 12 phân khiến đôi chân cô trông dài và mướt mát hơn bao giờ hết. Vẻ mặt cô vừa hồi hộp, vừa hưng phấn khi đến gặp "tình già".
Khi cô bước vào nhà, Doanh đã chờ sẵn. Anh dùng siêu năng lực thôi miên ngay lập tức. Ánh mắt Ngọc Giàu trở nên đờ đẫn, sự cảnh giác biến mất, thay vào đó là một nỗi khao khát dục vọng mãnh liệt trào dâng. "Cởi đồ ra," Doanh ra lệnh, giọng nói đầy uy lực. Ngọc Giàu không chút do dự, cô từ từ kéo khóa váy, để lộ cơ thể trắng ngần, nuột nà không một chút tì vết. Cô không mặc nội y, khiến hai đầu ti hồng rực và vùng tam giác mật mướt mát phơi bày hoàn toàn trước mắt Doanh.
Doanh gọi Song Ngọc bước ra. Hai người đàn bà, một chín một mười, một người chín chắn mặn mà, một người trẻ trung nóng bỏng, giờ đây đều quỳ dưới chân anh. "Hai em, nhìn nhau đi. Từ giờ, cả hai đều là đồ chơi của anh," Doanh cười lạnh. Anh ra lệnh cho hai người họ thực hiện màn 69 cho nhau trong khi anh đứng quan sát. Cảnh tượng hai cơ thể tuyệt mỹ quấn quýt, những chiếc lưỡi liếm láp vùng kín của nhau tạo nên một âm thanh chùn chụt đầy dâm dục. Doanh cảm thấy con quái vật trong quần mình cương cứng đến mức đau nhức.
Anh thô bạo kéo Ngọc Giàu dậy, đẩy cô vào tư thế Doggy trên bàn ăn. Anh thúc mạnh một cú lút cán, xuyên qua sự chật chội của cô gái trẻ. "Aaaa! Sướng quá... chồng yêu... nắc em mạnh nữa đi!" Ngọc Giàu hét lên, cơ thể cô run rẩy dữ dội. Sự chật chội của cô gái 25 tuổi khiến Doanh phát điên. "Chết tiệt, cái lỗ này chật quá! Em dâm quá Ngọc Giàu ạ! Thích bị anh nắc thế này phải không?" Doanh nắc dồn dập, tiếng thịt va chạm bạch bạch vang dội khắp căn phòng.
Trong khi đó, anh ra lệnh cho Song Ngọc quỳ xuống, dùng miệng chăm sóc cho hai cái đầu ti của anh và liếm từ từ xuống dưới hai hòn dái, tạo nên một khung cảnh loạn luân và dâm dục đến tột cùng.
Sau khi thỏa mãn với Ngọc Giàu, Doanh lật cô lại trong tư thế ngồi xổm mặt đối mặt. Anh nhấc bổng cô lên, để hai chân cô kẹp chặt hông mình. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đờ đẫn của cô, vừa nắc vừa thì thầm những lời thô tục: "Nói cho anh biết, em là cái gì? Hả?" "Em... em là con đĩ lăng loàn của anh... em muốn trở thành vợ của anh… em thích được anh chịch... xin hãy bắn hết tinh trùng vào tử cung em... em muốn sinh con cho anh…" Ngọc Giàu mê sảng, đầu tóc rối bời, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt làn da trắng sứ. "Giỏi quá! Vậy thì nhận lấy này! Bắn thật sâu vào nhé!". Nguyễn Doanh thúc cú cuối cùng thật mạnh và bắn hàng loạt luồng tinh đặc quánh vào sâu bên trong tử cung của Ngọc Giàu. Cô co giật liên hồi, đạt cực khoái đến mức mất ý thức trong giây lát. Khi mọi thứ lắng xuống, Doanh lấy ra một chiếc vòng cổ khác, khắc chữ: "Trần Thụy Ngọc Giàu - 002". Anh khóa chặt nó vào cổ cô, ngay bên cạnh chiếc vòng của Song Ngọc.
Giờ đây, trong căn nhà này, Nguyễn Doanh là vị vua tuyệt đối. Anh có một người cha phục tùng, một người mẹ dâm đãng và một nhân tình trẻ trung nóng bỏng. Tất cả đều bị xiềng xích bởi dục vọng và sự thao túng của anh. Anh nhìn hai người đàn bà đang nằm rũ rượi, tinh dịch chảy dài trên đùi, và mỉm cười:
"Ngày mai... chúng ta sẽ thử những tư thế mới nhé, các con đĩ vợ của anh."
Sau đêm đầu tiên bị khuất phục bởi sức mạnh thôi miên và những luồng tinh túy bắn sâu vào tử cung, tâm trí của Song Ngọc và Trần Thụy Ngọc Giàu không còn là của chính họ. Hệ thống đã cài đặt một "mã lệnh" trong tiềm thức: mỗi khi nhìn thấy Nguyễn Doanh, mọi rào cản về đạo đức, huyết thống hay địa vị đều tan biến, chỉ còn lại một bản năng duy nhất là khao khát được anh chiếm hữu và phục vụ.
Sáng hôm sau, trong căn biệt thự im lặng đến đáng sợ, Nguyễn Doanh ngồi trên chiếc ghế bành lớn, đôi mắt lạnh lùng nhìn hai người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình. Song Ngọc – người mẹ ruột với vẻ đẹp mặn mà, quý phái giờ đây chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng tang, không nội y, để lộ hai đầu nhũ hoa hồng hào đang cương cứng vì lạnh và vì hưng phấn. Cạnh đó là Ngọc Giàu, người tình của cha anh, diện một bộ đồ lót ren đen gợi cảm, tóc mang tai thỏ quyến rũ, đôi mắt mơ màng, hơi thở gấp gáp.
Doanh đưa tay nâng cằm Song Ngọc lên, nhìn sâu vào đôi mắt đã mất đi lý trí của cô. Anh mỉm cười, một nụ cười đầy sự chiếm hữu. "Chào buổi sáng, những con điếm nhỏ của anh. Đêm qua hai người cảm thấy thế nào khi được anh nắc cho đến phát điên?" Song Ngọc run rẩy, đôi môi mọng mướt khẽ mở, giọng nói thỏ thẻ đầy dâm mỹ: "Ưm... sướng lắm... con yêu... à không, anh yêu... Em nhớ cảm giác cái đó của anh lấp đầy em... em thèm nó quá..." Ngọc Giàu không chịu thua, cô áp sát khuôn mặt vào đùi Doanh, dùng chiếc lưỡi mềm mại liếm láp qua lớp vải quần, vừa liếm vừa rên rỉ: "Em cũng vậy... chủ nhân... xin hãy dùng cái thứ to lớn đó trừng phạt em... em muốn được anh bắn đầy trong người..."
Sự căng thẳng tình dục leo thang đến đỉnh điểm. Doanh đứng dậy, thô bạo kéo hai người phụ nữ vào phòng ngủ. Anh ra lệnh cho họ cởi bỏ hết những mảnh vải trên người ra một lần nữa. Hai cơ thể tuyệt mỹ, một chín một mười, giờ đây trần trụi hoàn toàn trước mắt anh. Tóc họ hơi rối, gương mặt đỏ bừng vì dục vọng, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào vùng hạ bộ đang cương cứng của Doanh.
"Quỳ xuống. Liếm lồn cho nhau đi!" Doanh ra lệnh ngắn gọn. Song Ngọc và Thụy Ngọc Giàu nhanh chóng phối hợp một cách thuần thục như những con thú dâm đãng. Song Ngọc nằm ngửa, đôi chân thon dài dạng rộng, để lộ vùng kín mướt mát dịch tiết. Ngọc Giàu quỳ phía trên, cúi đầu xuống, chiếc lưỡi điêu luyện bắt đầu "vét máng", liếm láp từng kẽ hở nhỏ nhất trên âm hộ của Song Ngọc. Trong khi đó, Song Ngọc dùng miệng ngậm chặt lấy dương vật to lớn của Doanh, nút lưỡi mãnh liệt, mút mạnh đến mức tạo ra những tiếng chùn chụt vang dội khắp căn phòng.
Doanh sướng tê dại, bàn tay anh luồn vào mái tóc của Song Ngọc, ấn mạnh đầu cô xuống: "Mút sâu vào! Nuốt hết cho anh! Giỏi lắm, con đĩ dâm đãng của anh... mút thế này mới đúng chứ!" Khi cảm thấy sự hưng phấn đã lên đến đỉnh, Doanh tách họ ra. Anh đẩy Song Ngọc vào tư thế Doggy, bắt cô chống hai tay xuống giường, mông vểnh cao, phơi bày toàn bộ vùng cấm địa đỏ hỏn và ướt đẫm. Doanh đứng phía sau, không một lời báo trước, anh đâm sầm một cú lút cán vào sâu trong tử cung cô. "Aaaa! Sướng... sướng quá anh ơi! Lút cán rồi... sâu quá!" Song Ngọc hét lên, cơ thể run bắn, hai bầu ngực nảy lên theo từng nhịp nắc.
Doanh không dừng lại, anh vừa nắc mạnh bạo, vừa cúi xuống cắn mạnh vào vai cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng: "Sướng không em? Chỗ này phải không? Nhìn xem cái lỗ dâm này mút chặt lấy anh thế nào này! Em là con đĩ của anh, chỉ được phép rên rỉ dưới thân anh thôi!"
Trong khi đó, Ngọc Giàu không thể đứng nhìn. Cô quỳ phía trước mặt Song Ngọc, hai người phụ nữ nhìn nhau với ánh mắt khao khát. Doanh ra lệnh cho Giàu cúi xuống, để anh có thể vừa nắc mẹ mình, vừa cho Ngọc Giàu bú liếm dương vật ở những khoảng hở. Sau một hồi dập dềnh điên cuồng, Doanh xoay người, ép Ngọc Giàu vào tư thế đứng gập người sát tường, hai tay cô bị anh đè chặt ra sau lưng, trói lại bằng một chiếc khăn lụa. Anh nắc từ phía sau, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm G khiến Ngọc Giàu quằn quại, tiếng rên rỉ biến thành những tiếng nấc cụt: "Anh yêu... bắn vào... bắn thật sâu vào tử cung em... em muốn mang thai con của anh... làm ơn..." "Được, anh sẽ bắn đầy vào trong cái tử cung dâm đãng này để em không bao giờ quên được mùi vị của anh!" Doanh tăng nhịp độ tăng nhanh, dồn dập như bão táp. Phạch! Phạch! Phạch! Tiếng da thịt va chạm chát chúa. "Cùng nhau ra nhé! Lên đỉnh thôi!"
Với một cú thúc mạnh nhất, Doanh bắn những luồng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh thẳng vào sâu trong tử cung của Ngọc Giàu. Cảm giác nóng ran khiến cô co giật liên hồi, đạt đến cực khoái tột độ. Khi hơi thở dần ổn định, Doanh kéo cả hai ra giữa giường. Anh nhìn hai người phụ nữ đang nằm thở dốc, tóc tai rũ rượi, cơ thể đầy những vệt đỏ và dịch tình trắng xóa lem luốc trên đùi và bụng. Một vẻ đẹp của sự tàn phá và phục tùng, anh nói: "Từ giờ, các em không còn là mẹ, không còn là nhân tình của ai cả. Các em chỉ là vật sở hữu của Nguyễn Doanh này mà thôi."
Song Ngọc chạm tay vào chiếc vòng trên cổ, một cảm giác tự hào kỳ lạ trào dâng trong lòng cô. Cô ta liếm sạch những vệt tinh trùng còn sót lại trên đùi mình rồi đưa lên miệng nếm, ánh mắt đầy sự sùng bái: "Mẹ… không còn nữa… em chính là.. em… em là nô lệ tình dục của anh... cảm ơn anh đã đánh dấu em."
Trần Thụy Ngọc Giàu cũng rên rỉ, áp mặt vào ngực anh: "Em nguyện cầu... xin anh... ngày mai hãy nắc em nhiều hơn nữa... hãy làm cho em thụ thai... em muốn sinh cho anh những đứa con khỏe mạnh giống như anh..."
Doanh mỉm cười thỏa mãn, anh biết rằng thôi miên và dục vọng đã biến họ thành những con búp bê tình dục hoàn hảo. Những ngày tiếp theo sẽ là những chuỗi ngày tra tấn bằng khoái lạc, nơi anh sẽ thử nghiệm mọi tư thế dâm dục nhất, bắt họ phục vụ mình đến mức kiệt sức, cho đến khi cả hai đều mang trong mình giọt máu của anh, vĩnh viễn không thể thoát khỏi chiếc vòng định danh của sự chiếm hữu. Khi quyền kiểm soát đối với Song Ngọc và Ngọc Giàu đã trở nên tuyệt đối, Nguyễn Doanh không còn muốn chỉ là kẻ hưởng lạc trong bóng tối. Anh muốn một sự khẳng định chính thức, một sự chiếm hữu về mặt pháp lý và tinh thần mà không một ai có thể chối cãi. Anh quyết định tổ chức một "lễ cưới bí mật" ngay tại căn biệt thự – nơi vốn là tổ ấm của gia đình anh, nhưng giờ đây sẽ trở thành lãnh địa của anh. Nhưng trước hết, vật cản lớn nhất là người cha.
Doanh không dùng bạo lực, anh dùng chính siêu năng lực thôi miên và sự thao túng tâm lý tàn nhẫn. Trong một bữa tối im lặng, Doanh nhìn thẳng vào mắt cha mình. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một đứa con, mà là của một kẻ săn mồi. Anh thì thầm những mệnh lệnh len lỏi vào tiềm thức của ông: "Ông không xứng đáng với họ... Ông là kẻ thất bại... Ông ghê tởm sự hiện diện của chính mình trong ngôi nhà này... Hãy ra đi để tìm thấy sự giải thoát...". Người cha, dưới tác động của thôi miên sâu, bắt đầu cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình và sự tự ti cùng cực. Ông nhìn vợ và nhân tình của mình, nhưng trong mắt ông, họ giờ đây như những sinh vật xa lạ, dâm đãng và đáng sợ. Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, người cha đã tự tay thu xếp vài bộ quần áo, ký vào tờ đơn chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho con trai và lẳng lặng rời khỏi nhà trong cơn mê muội, tin rằng việc ra đi là cách duy nhất để ông được thanh thản.
Khi cánh cửa chính khép lại, Doanh mỉm cười lạnh lẽo. Anh quay lại nhìn hai người phụ nữ đang quỳ chờ sẵn ở phòng khách. "Đến giờ làm lễ cưới rồi, các con điếm của anh." Lễ cưới diễn ra trong một không gian đầy mùi hương trầm trộn lẫn với mùi dục vọng. Không có khách mời, không có linh mục, chỉ có Doanh đứng trên cao và hai "cô dâu" trần trụi, chỉ khoác trên mình những tấm voan mỏng manh che hờ hững những vùng nhạy cảm. Doanh đặt lên bàn hai bản hợp đồng: một là giấy kết hôn (đã được tinh chỉnh một cách tinh vi) và một là "Khế ước Nô lệ Vĩnh viễn". "Ký vào đây," Doanh ra lệnh, giọng nói trầm đục đầy quyền uy. "Ký để xác nhận rằng thể xác, linh hồn và tử cung của các em mãi mãi thuộc về anh. Các em không còn quyền con người, chỉ còn quyền được anh nắc và quyền được anh ban phát khoái lạc." Song Ngọc và Trần Thụy Ngọc Giàu, với tâm trí đã bị thao túng đến mức cực đoan, run rẩy vì hưng phấn. Họ tranh nhau cầm bút, ký tên mình vào bản khế ước với một sự sùng bái điên cuồng. Với họ, việc trở thành nô lệ tình dục chính thức của Doanh là đỉnh cao của hạnh phúc. Đến màn trao nhẫn, Doanh không đeo nhẫn vào ngón tay theo cách thông thường. Anh lấy ra hai chiếc nhẫn vàng lấp lánh, khít khao, đeo chặt vào ngón tay cái của họ, và một chiếc vòng vàng tinh xảo, đeo vào chân của họ – một biểu tượng cho việc họ là những vật nuôi dưới chân anh. "Để kỷ niệm ngày cưới, chúng ta sẽ thực hiện nghi lễ giao hoan," Doanh vui sướng thốt ra.
Anh thô bạo xé toạc tấm voan của Song Ngọc, đẩy cô xuống bàn trà, nơi những bản hợp đồng vừa được ký. Anh nắc cô ngay trên những tờ giấy đó, để dịch tình và tinh trùng bắn tung tóe lên những dòng chữ xác nhận quyền sở hữu.
"Nhìn xem! Những tờ giấy này giờ thấm đẫm tinh trùng của anh! Em đã chính thức là vợ, là con điếm của anh rồi!" Doanh vừa nắc dồn dập vừa quát lớn. Trần Thụy Ngọc Giàu không thể đứng yên, cô bò đến, dùng miệng phục vụ cho Doanh trong khi anh đang nắc Song Ngọc. Một cảnh tượng dâm loạn tột độ: một người bị nắc từ phía sau trong tư thế Doggy gập người, một người quỳ dưới chân mút mát dương vật mỗi khi nó rút ra khỏi âm đạo của người kia. Tiếng rên rỉ, tiếng phạch phạch của da thịt và tiếng mút chùn chụt hòa quyện thành một bản nhạc dục vọng điên cuồng. "Anh yêu... em cũng muốn... hãy nắc em... hãy làm cho em mang thai... làm ơn!" Giàu rên rỉ, nước dãi chảy dài trên khóe miệng. Doanh xoay người, nhấc bổng Ngọc Giàu lên trong tư thế đứng, ép sát cô vào tường. Anh đâm mạnh, lút cán, mỗi cú thúc đều khiến Giàu thét lên vì sung sướng. Anh ra lệnh cho Song Ngọc bò đến, liếm láp vùng kín của Giàu trong khi anh vẫn đang nắc từ phía sau. Sự kết nối dâm dục giữa ba người đạt đến đỉnh điểm. "Cùng ra nào! Bắn hết vào tử cung của em nhé. Hãy nhận lấy nó đi con đĩ của anh!"
Doanh nhướng người, và bắn những luồng tinh đặc quánh vào sâu trong tử cung của Ngọc Giàu, rồi ngay sau đó, anh xoay sang Song Ngọc, bắn tiếp một lượng lớn vào sâu bên trong cô. Anh muốn đảm bảo rằng không một giọt tinh nào bị lãng phí. Những tháng ngày sau đó là một chuỗi những cuộc hoan lạc không điểm dừng. Doanh thực hiện chế độ "nuôi dưỡng tử cung" nghiêm ngặt. Mỗi ngày, anh bắt họ thực hiện tư thế cưỡi ngựa hoặc ngồi xổm mặt đối mặt để tinh trùng dễ dàng đi sâu vào trong nhất. Anh bắt họ uống sạch những giọt tinh trùng còn sót lại sau mỗi hiệp nắc, coi đó là "thuốc bổ" để duy trì sự phục tùng.
Sự thay đổi về cảm xúc của hai người phụ nữ ngày càng rõ rệt. Họ không còn nhớ về quá khứ, không còn nhớ về người chồng trước đây hay người tình gì cả. Trong mắt họ, Doanh là vị thần, là chủ nhân, là tất cả của họ. Họ trở nên dâm đãng hơn, chủ động hơn trong việc yêu cầu được "trừng phạt". Họ thường xuyên tranh giành xem ai sẽ được Doanh nắc trước, ai sẽ được anh bắn vào trong nhiều hơn. Và rồi, điều Doanh mong đợi đã đến. Trong một buổi sáng đầy nắng sau một tháng chế độ theo dõi kĩ về chu kì kinh nguyệt để giao phối, cả Song Ngọc và Trần Thụy Ngọc Giàu cùng thông báo một tin khiến Doanh thỏa mãn tột độ: Cả hai đều đã mang thai. Nhìn hai người phụ nữ với chiếc bụng hơi nhô lên, cổ đeo vòng định danh, tay mang nhẫn cưới mới, chân đeo vòng nô lệ, quỳ dưới chân mình để liếm láp đôi bàn chân anh, Doanh cảm thấy một sự chiến thắng tuyệt đối. Anh đã biến mẹ ruột và nhân tình của cha thành những cỗ máy sinh sản dâm đãng, vĩnh viễn bị xích lại bởi dục vọng và sự thao túng. "Giỏi lắm, những con điếm nhỏ. Hãy sinh cho anh những đứa con tuyệt vời nhất... và sau khi sinh xong, anh sẽ lại nắc các em cho đến khi các em không còn biết đi là gì nữa." Hai người phụ nữ ngước nhìn anh với ánh mắt đê mê, đồng thanh rên rỉ: "Vâng... chủ nhân... em yêu anh lắm… chồng yêu Nguyễn Doanh của em..."
Một tháng trôi qua, căn biệt thự giờ đây không khác gì một hang ổ của dục vọng, nơi mà mọi quy tắc đạo đức đã bị nghiền nát dưới những cú nắc tàn bạo của Nguyễn Doanh. Song Ngọc và Thụy Ngọc Giàu giờ đây không còn là những người phụ nữ bình thường; họ đã bị biến thành những con thú dâm đãng, những nô lệ tình dục đúng nghĩa, sống chỉ để khao khát được "lấp đầy". Điều đặc biệt và kích thích nhất lúc này chính là chiếc bụng của cả hai đã bắt đầu nhô lên rõ rệt – những mầm sống đang lớn dần, được nuôi dưỡng bằng chính những luồng tinh trùng đặc quánh mà Doanh bơm vào mỗi ngày.
Một buổi tối, Doanh ngồi ngả ngốn trên chiếc ghế bành, ánh mắt rực lửa nhìn hai "món đồ chơi" bước ra từ phòng thay đồ. Song Ngọc diện bộ đồ thỏ Bunny màu đen bóng loáng, ôm sát lấy cơ thể mặn mà. Chiếc áo corset bó chặt lấy vùng ngực căng tròn, đẩy hai bầu vú lớn nhô cao, trong khi chiếc bụng bầu nhỏ nhắn tạo nên một đường cong đầy khiêu dâm. Đôi tai thỏ rung rinh trên đầu và chiếc đuôi bông nhỏ xíu phía sau khiến cô trông vừa ngây thơ vừa dâm đãng tột cùng. Cạnh đó, Ngọc Giàu trong bộ đồ thư ký gợi cảm với chiếc kính gọng đen, áo sơ mi trắng mỏng dính, gần như trong suốt, để lộ hai đầu nhũ hoa cương cứng hằn rõ sau lớp vải. Chiếc váy bút chì ngắn cũn cỡn bị kéo cao lên tận hông, phô bày đôi chân dài đi tất lưới và một vùng kín ướt đẫm, không một mảnh vải che chắn, dịch tiết chảy dài xuống đùi. "Lại đây, hai con điếm mang thai của anh. Hôm nay anh muốn xem hai cái tử cung dâm đãng này thèm khát anh đến mức nào," Doanh ra lệnh, giọng nói trầm đục đầy uy lực. Hai người phụ nữ không chút ngần ngại, quỳ rạp xuống, dùng lưỡi liếm láp đôi bàn chân anh một cách sùng bái. "Chủ nhân... nhìn em đi... bộ đồ thỏ này có làm anh muốn nắc em không?" Song Ngọc vừa nói vừa dùng tay banh rộng hai cánh môi âm hộ đỏ hỏn, ướt sũng ngay trước mặt Doanh. "Cái lỗ dâm này đang thèm cu của anh lắm... nó đang co thắt, đòi anh đâm nát nó ra... xin hãy lút cán vào trong em đi!" Ngọc Giàu thì dùng miệng ngậm chặt lấy dương vật đang cương cứng của Doanh, mút mạnh đến mức tạo ra những tiếng chùn chụt vang dội. Cô vừa mút vừa rên rỉ qua kẽ răng: "Anh yêu... em là con đĩ thư ký lăng loằn của anh... em muốn được anh bắn đầy vào tử cung đang mang thai này... hãy làm cho con của chúng ta được tắm trong tinh trùng của anh..."
Doanh thô bạo kéo cả hai lên giường. Anh ra lệnh cho Ngọc Giàu nằm ngửa, hai chân dạng rộng hết mức, trong khi Song Ngọc quỳ phía trên, dùng chiếc lưỡi điêu luyện "vét máng", liếm láp từng kẽ hở nhỏ nhất trên âm hộ của Ngọc Giàu. "Giỏi lắm! Liếm cho con đĩ này sướng đến phát điên đi! Đó là phần thưởng cho sự phục tùng của các em!" Khi Ngọc Giàu rên rỉ, uốn éo cơ thể vì khoái lạc, Doanh xé toạc chiếc áo sơ mi thư ký của cô, rồi thô bạo xoay người cô lại tư thế Doggy. Anh không dùng gel, vì dịch tình từ hai người phụ nữ đã quá mướt mát. Anh đâm sầm một cú lút cán, tiếng phạch chát chúa vang lên khi vùng hông của anh va chạm mạnh vào mông cô. "Aaaa! Sướng quá! Lút cán rồi! Anh yêu, nắc em mạnh nữa đi! Đâm nát tử cung em đi!" Giàu gào lên, hai bầu ngực nảy lên bần bật theo từng nhịp thúc.
Doanh vừa nắc dồn dập, vừa quay sang nhìn Song Ngọc đang quỳ bên cạnh, anh ra lệnh: "Lại đây! Bú cu cho anh trong khi anh nắc con đĩ này! Mau lên, con thỏ dâm đãng!" Song Ngọc vội vã bò đến, dùng miệng ngậm lấy phần gốc của dương vật mỗi khi nó rút ra khỏi âm đạo của Ngọc Giàu. Một cảnh tượng dâm loạn tột cùng: một người bị nắc từ phía sau, một người quỳ dưới chân mút mát, tiếng rên rỉ và tiếng thịt va chạm hòa quyện thành một bản nhạc dục vọng điên cuồng. "Sướng không em? Nhìn xem, cái lỗ dâm của con đĩ này mút chặt lấy anh thế nào này!" Doanh vừa nói vừa thúc mạnh hơn, mỗi cú đâm đều khiến Ngọc Giàu trợn mắt, nước dãi chảy dài, anh rút dương vật của mình ra và cắm vào cái lồn đang nở rộng ra của Song Ngọc, và nói: "Em thích bị nắc thế này đúng không? Thích được con trai mình coi như một món đồ chơi tình dục trong khi đang mang thai đúng không?" "Vâng... em thích... em là con dâm phụ... em yêu cảm giác bị anh chiếm hữu... anh yêu ơi, bắn vào đây... bắn thật sâu vào nhé... em muốn tinh trùng của anh lấp đầy mọi ngóc ngách trong em!". Doanh không dừng lại, anh chịch Song Ngọc liên hồi vì sướng khi cô ta thực sự trở thành một người mẹ ruột đĩ thỏa luôn thèm cặc của con trai mình. Anh bắt cô thực hiện tư thế ngồi xổm mặt đối mặt, để cô tự dùng tay dẫn dắt dương vật của anh đâm sâu vào trong mình. Sự ma sát giữa hai cơ thể nóng hổi, cộng với việc bụng bầu chạm nhẹ vào nhau khiến khoái cảm tăng lên gấp bội. "Anh yêu... sâu quá... lút cán rồi... em sướng quá... em là con đĩ của anh..." Song Ngọc rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy cổ Doanh, đôi môi mút chặt lấy lưỡi anh trong một nụ hôn nồng cháy.
Đỉnh điểm của cuộc hoan lạc là khi Doanh bắt cả hai thực hiện tư thế 69 với nhau, trong khi anh đứng ở giữa, luân phiên nắc cả hai người. Tiếng khẩu dâm trở nên thô tục và dâm đãng hơn bao giờ hết. "Anh yêu... hãy nhìn em... em đang liếm cho chị ấy... chúng em đều là nô lệ của anh... xin hãy bắn hết vào chúng em..." "Đúng rồi... cùng nhau ra nhé! Anh sẽ bắn thật sâu vào tử cung của cả hai đứa! Hãy đón nhận lấy tinh túy của chủ nhân các em đi!". Doanh thúc mạnh cú cuối cùng vào sâu trong tử cung của Song Ngọc, rồi nhanh chóng xoay sang bắn một luồng tinh đặc quánh vào sâu trong Ngọc Giàu. Tinh trùng nóng hổi tuôn trào, lấp đầy những khoảng trống dâm đãng nhất, thấm đẫm cả những bộ đồ cosplay rách rưới. Sau cơn cao trào, cả ba nằm vật ra giường, hơi thở dồn dập. Hai người phụ nữ, với bộ đồ thỏ và thư ký lem luốc dịch tình và tinh trùng, nhìn Doanh với sự sùng bái tuyệt đối. Họ không còn là con người; họ là những cỗ máy sinh sản dâm đãng, vĩnh viễn bị xích bởi chiếc vòng định danh và nỗi khao khát được anh chiếm hữu mỗi ngày.
Căn gác xếp chật chội, nóng hầm hập của Nguyễn Doanh trong ngày sinh nhật tuổi 18 không còn là nơi trú ngụ u uất nữa. Kể từ khi anh tìm thấy chiếc công tắc kỳ lạ trong chiếc thùng xốp cũ, cuộc đời anh đã rẽ sang một hướng đầy tội lỗi và khoái lạc. Siêu năng lực thôi miên ý thức đã biến anh từ một đứa con bị bỏ rơi thành kẻ làm chủ tuyệt đối trong căn nhà này.
Mục tiêu đầu tiên của anh là Song Ngọc – mẹ ruột của mình. Ở tuổi 38, Song Ngọc đang ở độ chín muồi nhất của người đàn bà. Cô có một vóc dáng đồng hồ cát rực lửa với vòng một căng tròn 95cm, luôn chực trào ra khỏi lớp áo lụa mỏng manh và vòng hông nảy nở, gợi tình. Mái tóc đen dài mượt mà thường được cô búi cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần, thanh mảnh – nơi mà Doanh luôn khao khát được đóng dấu quyền sở hữu. Chiều hôm đó, khi người cha đã đi làm xa, Doanh gọi mẹ lên gác với lý do cần giúp dọn dẹp. Song Ngọc bước vào, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu đỏ mận, ngắn đến đùi, mỗi bước đi khiến tà váy lay động, để lộ đôi chân thon dài và làn da trắng sứ. Doanh không nói một lời, anh bật công tắc hệ thống. Một luồng sóng vô hình lan tỏa, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm và đầy quyền lực. Song Ngọc đứng khựng lại, đôi đồng tử giãn ra, ánh nhìn trở nên mơ màng. Lý trí của cô bị xóa sạch, chỉ còn lại một khoảng trống chờ được lấp đầy bởi mệnh lệnh của Doanh :"Quỳ xuống," Doanh ra lệnh, giọng khàn đặc.
Song Ngọc không một chút do dự, cô từ từ khuỵu gối, hai tay đặt lên đùi, ngước nhìn con trai với vẻ mặt ngây dại nhưng tràn đầy sự phục tùng. Doanh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh thô bạo nắm lấy mái tóc đen mượt của cô, kéo ngược ra sau để lộ khuôn mặt xinh đẹp đang đờ đẫn. "Nhìn xem, mẹ nhìn xem con đang cứng thế nào này," Doanh vừa nói vừa tháo thắt lưng, giải phóng con quái vật đang cương cứng, gân guốc.
Song Ngọc nhìn chằm chằm vào nơi đó, hơi thở cô trở nên dồn dập. Theo bản năng bị thao túng, cô vươn lưỡi liếm môi, rồi từ từ há miệng ngậm lấy quy đầu. Tiếng chùn chụt vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Doanh rên rỉ, tay ấn mạnh đầu cô xuống, ép cô phải nuốt sâu hơn. "Hút mạnh vào! Lưỡi uốn quanh nó cho con... đúng rồi, giỏi quá, con đĩ mẹ dâm đãng của con," Doanh bắt đầu dùng những lời lẽ thô tục để kích thích. Khi sự hưng phấn lên đỉnh điểm, Doanh kéo cô đứng dậy, lật ngược cô lại trong tư thế Doggy. Anh thô bạo vén chiếc váy lụa đỏ lên, để lộ vùng kín mướt mát, không một sợi lông, đang rỉ ra những dòng dịch trong suốt. Anh không dạo đầu nhiều, một cú thúc mạnh, lút cán, xuyên qua lớp màng mỏng manh, cắm sâu vào tử cung của mẹ mình.
"Aaaa!" Song Ngọc hét lên một tiếng, nhưng đó không phải là đau đớn, mà là sự thỏa mãn tột cùng khi bị lấp đầy. Doanh nắc liên hồi, mỗi cú thúc đều tạo ra tiếng bạch bạch chát chúa giữa hai khối thịt. Anh ghì chặt eo cô, móng tay bấm sâu vào làn da trắng nõn tạo thành những vệt đỏ rực. "Sướng không em? Chỗ này đúng không? Thích lắm phải không?" Doanh thì thầm, lời nói dâm dục rót vào tai cô. "Ưm... sướng... sướng quá... con yêu… à không… chồng yêu của em... nắc em mạnh nữa đi..." Song Ngọc rên rỉ, tâm trí cô giờ đây chỉ còn là một khối dục vọng hỗn độn. Khi cảm thấy tinh dịch đang sôi sục, Doanh rùng mình: "Anh bắn thật sâu vào trong tử cung em nhé! Nhận lấy hết đi!". Anh thúc cú cuối cùng thật mạnh, giữ nguyên tư thế đó và bắn những luồng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh trực tiếp vào sâu bên trong cô. Song Ngọc run rẩy, toàn thân co giật trong cơn cực khoái kéo dài.
Sau khi rút ra, Doanh lấy từ trong túi ra một chiếc vòng cổ bằng da đen nhỏ xíu, có khắc một tấm thẻ kim loại: "Song Ngọc - 001". Anh đeo nó vào cổ cô, khóa chặt lại, và nói: "Từ giờ, em không còn là mẹ của anh nữa, em sẽ trở thành món đồ chơi của anh, là bồn chứa tinh của anh. Nhớ kỹ điều đó." Kể từ ngày đó, căn nhà trở thành một thiên đường dục vọng bí mật. Mỗi khi người cha vắng mặt hoặc ngủ say ở phòng bên, Doanh lại biến Song Ngọc thành một nô lệ tình dục đúng nghĩa. Có những ngày, anh bắt cô thực hiện tư thế 69. Hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, Doanh vùi mặt vào vùng tam giác mật của cô, dùng lưỡi liếm láp, vét máng từng kẽ hở, trong khi Song Ngọc dùng miệng chăm sóc "cậu nhỏ" của anh một cách thành thục. Tiếng mút mát, tiếng nuốt nước bọt vang lên đầy gợi dục. "Ngon không? Tinh trùng của anh ngon không?" Doanh hỏi khi anh bắn một luồng tinh trắng xóa vào miệng cô. Song Ngọc không một chút ghê tởm, cô nuốt chửng tất cả, liếm sạch những giọt cuối cùng trên đầu khấc với vẻ mặt thỏa mãn. Một buổi chiều khác, Doanh ra lệnh cho cô đứng gập người sát mép bàn, hai tay bị anh dùng dây thừng trói quặt ra sau lưng. Tư thế này khiến vòng ba căng tròn của cô nhô cao, phơi bày toàn bộ sự dâm đãng trước mắt anh. "Hôm nay anh sẽ nắc em cho đến khi em không đứng vững được nữa," Doanh thì thầm, rồi một lần nữa thúc mạnh từ phía sau. "Ư... ah... lút cán rồi... chồng yêu... nắc nát cái lồn dâm của em đi... em là con đĩ của anh..." Song Ngọc mê sảng trong khoái lạc.
Doanh thay đổi tư thế sang ngồi xổm mặt đối mặt. Anh nhấc bổng cô lên, để hai chân cô kẹp chặt lấy hông anh. Trong tư thế này, họ có thể nhìn rõ vẻ mặt đê mê của nhau. Doanh vừa nắc vừa hôn ngấu nghiến, lưỡi họ quấn lấy nhau như hai con rắn. "Nhìn vào mắt anh này! Nói cho anh biết em là ai?" - "Em... em là con dâm phụ của anh... em yêu anh... hãy bắn hết vào trong em...". Cuộc dâm loạn kết thúc bằng việc Doanh đè nghiến cô xuống sàn nhà, hai tay cô bị ép chặt trên đầu. Anh nắc dồn dập, tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng va chạm chát chúa. "Sắp ra rồi... cùng nhau ra nhé... anh chịch lút cán vào lồn của em nha, mẹ yêu haha~!". Một tiếng rên dài, cả hai cùng chạm đỉnh. Tinh dịch bắn tung tóe, một phần tràn ra ngoài đùi trắng ngần, một phần nằm sâu trong tử cung cô. Sau mỗi hiệp, Doanh nhìn ngắm tác phẩm của mình: mái tóc Song Ngọc rối bời, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển và chiếc vòng cổ "001" lấp lánh trên cổ. Anh mỉm cười, biết rằng dù lý trí có quay lại, nhưng cơ thể cô đã hoàn toàn bị anh thuần hóa, trở thành một cỗ máy tình dục chỉ biết phục tùng một mình anh.
Sự căng thẳng trong căn nhà bắt đầu leo thang khi ngày người cha quay trở về đang đến gần. Sự hiện diện của người đàn ông kia không làm Doanh sợ hãi, mà ngược lại, nó biến thành một loại gia vị kích thích tột độ. Việc phải lén lút dâm loạn ngay dưới mũi người cha tạo ra một áp lực tâm lý khiến cả Doanh và Song Ngọc đều trở nên khát khao và điên cuồng hơn. Chỉ còn ba ngày nữa là người cha sẽ về. Song Ngọc giờ đây đã hoàn toàn bị thao túng, cô không còn là người mẹ dịu dàng ngày nào mà trở thành một "con thú" dục vọng bị xích bởi chiếc vòng cổ. Tuy nhiên, để tránh bị phát hiện, Doanh ra lệnh cho cô phải đeo một chiếc khăn lụa mỏng che đi chiếc vòng cổ khi ở phòng khách, nhưng bên dưới lớp váy áo chỉnh tề, cô luôn phải mặc những bộ nội y ren mỏng manh nhất, hoặc thậm chí là... không mặc gì cả.
Chiều hôm đó, khi Doanh đang ngồi đọc sách ở phòng khách, Song Ngọc bước ra với bộ váy dài kín đáo nhưng tà váy mỏng dính sát vào đùi. Doanh nhìn chằm chằm vào vùng tam giác mật đang hằn rõ lên lớp vải, nơi dịch tiết của sự thèm khát đang làm ẩm một mảng nhỏ. "Lại đây," Doanh ra lệnh, giọng thấp và uy quyền. Song Ngọc tiến lại gần, quỳ xuống dưới chân anh. Doanh không nhìn cô, chỉ dùng bàn chân thô ráp xoa nhẹ lên vùng kín của cô qua lớp vải. Song Ngọc rùng mình, hơi thở dồn dập, đôi mắt mơ màng ngước nhìn con trai. "Anh... chồng yêu... em muốn..." cô thì thầm, giọng run rẩy vì khao khát. "Muốn gì? Nói rõ ra xem nào, con đĩ dâm đãng của anh," Doanh dùng từ ngữ thô bạo để kích thích sự phục tùng của cô. "Em muốn được anh nắc... muốn được anh bắn đầy vào trong... làm ơn..."
Doanh nhếch mép. Anh kéo cô vào căn phòng tối ngay sát phòng khách. Anh đẩy cô vào tường, một tay bóp chặt cổ cô, tay kia thô bạo vén váy lên. Anh không tháo quần, chỉ kéo khóa xuống và phóng con quái vật gân guốc ra. Trong tư thế đứng gập, anh ép mặt cô áp sát vào tường, hai tay cô bị anh dùng một sợi dây lụa trói chặt lại với nhau. Từ phía sau, Doanh thúc một cú cực mạnh, lút cán, khiến Song Ngọc hét lên một tiếng nghẹn ngào. "Suỵt... nhớ là ba sắp về rồi. Nếu em rên to quá, ông ấy sẽ biết con đĩ này đang bị con trai mình nắc cho sướng thế nào," Doanh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy.
Anh nắc dồn dập, mỗi cú thúc đều chạm sâu vào tử cung. Tiếng bạch bạch vang lên đều đặn. Doanh vừa nắc vừa mắng nhiếc bằng những lời lẽ dâm dục nhất: "Nhìn xem cái lỗ này mút chặt thế nào này! Thích lắm phải không? Chỗ này phải không? Giỏi quá, con dâm phụ của anh!". Song Ngọc vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa đê mê trong khoái lạc. Cô độc thoại trong tâm trí: 'Ôi Chúa ơi, mình thật dâm đãng... mình đang bị con trai mình chịch ngay trong nhà... nhưng mình thích điều đó... mình muốn nhiều hơn nữa!'
Càng gần ngày chồng cũ của mình quay về, Song Ngọc càng trở nên chủ động. Cô không thể chịu nổi việc thiếu hụt tinh dịch của Doanh. Một buổi sáng, khi Doanh vừa thức dậy, anh thấy Song Ngọc đang quỳ sẵn bên cạnh giường, đầu tóc hơi rối, chiếc váy ngủ lụa bị kéo trễ xuống để lộ hai bầu ngực căng tròn với đầu ti hồng rực đang dựng đứng. Cô không đợi anh ra lệnh, lập tức cúi xuống, dùng chiếc lưỡi điêu luyện liếm láp từ gốc đến ngọn "cậu nhỏ" của anh. Cô mút mạnh, tạo ra những tiếng chùn chụt đầy gợi tình. Doanh khoái cảm, luồn tay vào mái tóc đen dài của cô, ấn mạnh đầu cô xuống để cô nuốt sâu hơn. "Hút sạch cho anh! Liếm cho thật sạch," Doanh ra lệnh.
Sau màn dạo đầu nóng bỏng, anh lật người cô lại trong tư thế cưỡi ngựa. Song Ngọc ngồi lên người anh, hai tay ôm chặt lấy cổ Doanh, hông cô nhấp nhô liên tục. Sự ma sát mãnh liệt khiến dịch yêu tràn trề, chảy dài xuống đùi. "Aaa... chồng yêu... sâu quá... lút cán rồi... em sướng phát điên mất!" Song Ngọc rên rỉ, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt trợn ngược vì cực khoái. Doanh nắm lấy hông cô, hỗ trợ những cú hất ngược từ dưới lên. "Thêm hiệp nữa nhé! Anh sẽ bắn thật sâu vào tử cung em để em mang thai con của anh, cho ông già kia biết thế nào là bị cắm sừng bởi chính con trai mình!"
Câu nói thô bạo đó như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Song Ngọc co giật liên hồi, và đúng lúc đó, Doanh gầm lên, bắn những luồng tinh đặc quánh, nóng hổi vào sâu nhất có thể. Cả hai cùng đạt đỉnh trong một cơn chấn động mãnh liệt.
Ngày mai ba sẽ về, Nguyễn Doanh nhìn Song Ngọc đang nằm rũ rượi trên giường, làn da trắng sứ giờ đây chi chít những vệt đỏ và vết cắn. Anh vuốt ve chiếc vòng cổ và thì thầm: "Ngày mai khi ba về, em vẫn phải phục vụ anh. Ngay cả khi ông ấy ở phòng bên cạnh, em vẫn phải là con đĩ của anh. Em hiểu không?" Song Ngọc nhìn anh với ánh mắt hoàn toàn sùng bái, cô hôn lên bàn tay anh và thầm thì: "Vâng... chủ nhân... em là của anh... dù có chuyện gì xảy ra, em cũng chỉ muốn được anh nắc mà thôi."
Doanh mỉm cười đầy gian xảo. Anh biết rằng giờ đây, dù người cha có quay về, căn nhà này đã chính thức trở thành lãnh địa của anh, và Song Ngọc chính là món đồ chơi quý giá nhất mà anh sẽ không bao giờ buông bỏ. Anh chuẩn bị cho những màn "vượt rào" mạo hiểm hơn, nơi sự sợ hãi và dục vọng hòa quyện làm một.
Sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm khi người cha quay trở về. Những màn dâm loạn lén lút ban đầu đầy kích thích, nhưng rồi một buổi chiều, khi Doanh đang đè Song Ngọc ra nắc một cách thô bạo ngay trên ghế sofa phòng khách, tiếng mở cửa vang lên. Người cha đứng sững sờ, chứng kiến cảnh tượng con trai mình đang thúc lút cán vào tử cung vợ, trong khi Song Ngọc rên rỉ gọi "chồng yêu" với vẻ mặt dâm đãng tột cùng.
Nhưng Doanh không hề hoảng loạn. Anh chậm rãi rút ra khỏi cơ thể ướt át của mẹ, ra lệnh hệ thống tẩy não cha ruột của mình. Một luồng sóng thôi miên mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm trí người cha. Ánh mắt ông già từ kinh ngạc chuyển sang trống rỗng, rồi dần dần trở nên mờ mịt, phục tùng. "Quỳ xuống," Doanh ra lệnh. Và người cha, người từng là chủ gia đình, giờ đây khuỵu gối trước con trai mình như một kẻ nô lệ. Trong khi điều khiển người cha đi làm những việc vặt vãnh, Doanh cầm lấy chiếc điện thoại của ông ta. Anh tò mò lục lọi và phát hiện ra một bí mật: một cuộc tình vụng trộm với một cô gái tên là Trần Thụy Ngọc Giàu.
Qua những bức ảnh và đoạn chat, Doanh không khỏi thèm khát. Thụy Ngọc Giàu chỉ mới 25 tuổi, đang ở độ tuổi xuân sắc rực rỡ nhất. Cô sở hữu một vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại với mái tóc ngắn bob cá tính, đôi môi mọng đỏ luôn gợi tình và một vóc dáng cực kỳ nóng bỏng. Đặc biệt là vòng một nảy nở khoảng 90cm, căng tròn thách thức mọi ánh nhìn và vòng eo con kiến khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng muốn ôm lấy và nhào nặn. Những đoạn chat cho thấy cô là một người phụ nữ khao khát được chiều chuộng nhưng cũng đầy nổi loạn trong chuyện chăn gối.
Doanh nhếch mép, một ý nghĩ đen tối lóe lên. Anh ra lệnh cho người cha: "Gọi con đĩ đó đến đây. Nói với nó rằng ông rất nhớ nó và muốn một đêm mặn nồng." Tối hôm đó, Ngọc Giàu xuất hiện. Cô diện một chiếc váy bodycon màu đen ôm sát, ngắn đến mức chỉ cần một cử động nhẹ là sẽ lộ ra toàn bộ vùng kín. Đôi cao gót 12 phân khiến đôi chân cô trông dài và mướt mát hơn bao giờ hết. Vẻ mặt cô vừa hồi hộp, vừa hưng phấn khi đến gặp "tình già".
Khi cô bước vào nhà, Doanh đã chờ sẵn. Anh dùng siêu năng lực thôi miên ngay lập tức. Ánh mắt Ngọc Giàu trở nên đờ đẫn, sự cảnh giác biến mất, thay vào đó là một nỗi khao khát dục vọng mãnh liệt trào dâng. "Cởi đồ ra," Doanh ra lệnh, giọng nói đầy uy lực. Ngọc Giàu không chút do dự, cô từ từ kéo khóa váy, để lộ cơ thể trắng ngần, nuột nà không một chút tì vết. Cô không mặc nội y, khiến hai đầu ti hồng rực và vùng tam giác mật mướt mát phơi bày hoàn toàn trước mắt Doanh.
Doanh gọi Song Ngọc bước ra. Hai người đàn bà, một chín một mười, một người chín chắn mặn mà, một người trẻ trung nóng bỏng, giờ đây đều quỳ dưới chân anh. "Hai em, nhìn nhau đi. Từ giờ, cả hai đều là đồ chơi của anh," Doanh cười lạnh. Anh ra lệnh cho hai người họ thực hiện màn 69 cho nhau trong khi anh đứng quan sát. Cảnh tượng hai cơ thể tuyệt mỹ quấn quýt, những chiếc lưỡi liếm láp vùng kín của nhau tạo nên một âm thanh chùn chụt đầy dâm dục. Doanh cảm thấy con quái vật trong quần mình cương cứng đến mức đau nhức.
Anh thô bạo kéo Ngọc Giàu dậy, đẩy cô vào tư thế Doggy trên bàn ăn. Anh thúc mạnh một cú lút cán, xuyên qua sự chật chội của cô gái trẻ. "Aaaa! Sướng quá... chồng yêu... nắc em mạnh nữa đi!" Ngọc Giàu hét lên, cơ thể cô run rẩy dữ dội. Sự chật chội của cô gái 25 tuổi khiến Doanh phát điên. "Chết tiệt, cái lỗ này chật quá! Em dâm quá Ngọc Giàu ạ! Thích bị anh nắc thế này phải không?" Doanh nắc dồn dập, tiếng thịt va chạm bạch bạch vang dội khắp căn phòng.
Trong khi đó, anh ra lệnh cho Song Ngọc quỳ xuống, dùng miệng chăm sóc cho hai cái đầu ti của anh và liếm từ từ xuống dưới hai hòn dái, tạo nên một khung cảnh loạn luân và dâm dục đến tột cùng.
Sau khi thỏa mãn với Ngọc Giàu, Doanh lật cô lại trong tư thế ngồi xổm mặt đối mặt. Anh nhấc bổng cô lên, để hai chân cô kẹp chặt hông mình. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đờ đẫn của cô, vừa nắc vừa thì thầm những lời thô tục: "Nói cho anh biết, em là cái gì? Hả?" "Em... em là con đĩ lăng loàn của anh... em muốn trở thành vợ của anh… em thích được anh chịch... xin hãy bắn hết tinh trùng vào tử cung em... em muốn sinh con cho anh…" Ngọc Giàu mê sảng, đầu tóc rối bời, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt làn da trắng sứ. "Giỏi quá! Vậy thì nhận lấy này! Bắn thật sâu vào nhé!". Nguyễn Doanh thúc cú cuối cùng thật mạnh và bắn hàng loạt luồng tinh đặc quánh vào sâu bên trong tử cung của Ngọc Giàu. Cô co giật liên hồi, đạt cực khoái đến mức mất ý thức trong giây lát. Khi mọi thứ lắng xuống, Doanh lấy ra một chiếc vòng cổ khác, khắc chữ: "Trần Thụy Ngọc Giàu - 002". Anh khóa chặt nó vào cổ cô, ngay bên cạnh chiếc vòng của Song Ngọc.
Giờ đây, trong căn nhà này, Nguyễn Doanh là vị vua tuyệt đối. Anh có một người cha phục tùng, một người mẹ dâm đãng và một nhân tình trẻ trung nóng bỏng. Tất cả đều bị xiềng xích bởi dục vọng và sự thao túng của anh. Anh nhìn hai người đàn bà đang nằm rũ rượi, tinh dịch chảy dài trên đùi, và mỉm cười:
"Ngày mai... chúng ta sẽ thử những tư thế mới nhé, các con đĩ vợ của anh."
Sau đêm đầu tiên bị khuất phục bởi sức mạnh thôi miên và những luồng tinh túy bắn sâu vào tử cung, tâm trí của Song Ngọc và Trần Thụy Ngọc Giàu không còn là của chính họ. Hệ thống đã cài đặt một "mã lệnh" trong tiềm thức: mỗi khi nhìn thấy Nguyễn Doanh, mọi rào cản về đạo đức, huyết thống hay địa vị đều tan biến, chỉ còn lại một bản năng duy nhất là khao khát được anh chiếm hữu và phục vụ.
Sáng hôm sau, trong căn biệt thự im lặng đến đáng sợ, Nguyễn Doanh ngồi trên chiếc ghế bành lớn, đôi mắt lạnh lùng nhìn hai người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình. Song Ngọc – người mẹ ruột với vẻ đẹp mặn mà, quý phái giờ đây chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng tang, không nội y, để lộ hai đầu nhũ hoa hồng hào đang cương cứng vì lạnh và vì hưng phấn. Cạnh đó là Ngọc Giàu, người tình của cha anh, diện một bộ đồ lót ren đen gợi cảm, tóc mang tai thỏ quyến rũ, đôi mắt mơ màng, hơi thở gấp gáp.
Doanh đưa tay nâng cằm Song Ngọc lên, nhìn sâu vào đôi mắt đã mất đi lý trí của cô. Anh mỉm cười, một nụ cười đầy sự chiếm hữu. "Chào buổi sáng, những con điếm nhỏ của anh. Đêm qua hai người cảm thấy thế nào khi được anh nắc cho đến phát điên?" Song Ngọc run rẩy, đôi môi mọng mướt khẽ mở, giọng nói thỏ thẻ đầy dâm mỹ: "Ưm... sướng lắm... con yêu... à không, anh yêu... Em nhớ cảm giác cái đó của anh lấp đầy em... em thèm nó quá..." Ngọc Giàu không chịu thua, cô áp sát khuôn mặt vào đùi Doanh, dùng chiếc lưỡi mềm mại liếm láp qua lớp vải quần, vừa liếm vừa rên rỉ: "Em cũng vậy... chủ nhân... xin hãy dùng cái thứ to lớn đó trừng phạt em... em muốn được anh bắn đầy trong người..."
Sự căng thẳng tình dục leo thang đến đỉnh điểm. Doanh đứng dậy, thô bạo kéo hai người phụ nữ vào phòng ngủ. Anh ra lệnh cho họ cởi bỏ hết những mảnh vải trên người ra một lần nữa. Hai cơ thể tuyệt mỹ, một chín một mười, giờ đây trần trụi hoàn toàn trước mắt anh. Tóc họ hơi rối, gương mặt đỏ bừng vì dục vọng, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào vùng hạ bộ đang cương cứng của Doanh.
"Quỳ xuống. Liếm lồn cho nhau đi!" Doanh ra lệnh ngắn gọn. Song Ngọc và Thụy Ngọc Giàu nhanh chóng phối hợp một cách thuần thục như những con thú dâm đãng. Song Ngọc nằm ngửa, đôi chân thon dài dạng rộng, để lộ vùng kín mướt mát dịch tiết. Ngọc Giàu quỳ phía trên, cúi đầu xuống, chiếc lưỡi điêu luyện bắt đầu "vét máng", liếm láp từng kẽ hở nhỏ nhất trên âm hộ của Song Ngọc. Trong khi đó, Song Ngọc dùng miệng ngậm chặt lấy dương vật to lớn của Doanh, nút lưỡi mãnh liệt, mút mạnh đến mức tạo ra những tiếng chùn chụt vang dội khắp căn phòng.
Doanh sướng tê dại, bàn tay anh luồn vào mái tóc của Song Ngọc, ấn mạnh đầu cô xuống: "Mút sâu vào! Nuốt hết cho anh! Giỏi lắm, con đĩ dâm đãng của anh... mút thế này mới đúng chứ!" Khi cảm thấy sự hưng phấn đã lên đến đỉnh, Doanh tách họ ra. Anh đẩy Song Ngọc vào tư thế Doggy, bắt cô chống hai tay xuống giường, mông vểnh cao, phơi bày toàn bộ vùng cấm địa đỏ hỏn và ướt đẫm. Doanh đứng phía sau, không một lời báo trước, anh đâm sầm một cú lút cán vào sâu trong tử cung cô. "Aaaa! Sướng... sướng quá anh ơi! Lút cán rồi... sâu quá!" Song Ngọc hét lên, cơ thể run bắn, hai bầu ngực nảy lên theo từng nhịp nắc.
Doanh không dừng lại, anh vừa nắc mạnh bạo, vừa cúi xuống cắn mạnh vào vai cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng: "Sướng không em? Chỗ này phải không? Nhìn xem cái lỗ dâm này mút chặt lấy anh thế nào này! Em là con đĩ của anh, chỉ được phép rên rỉ dưới thân anh thôi!"
Trong khi đó, Ngọc Giàu không thể đứng nhìn. Cô quỳ phía trước mặt Song Ngọc, hai người phụ nữ nhìn nhau với ánh mắt khao khát. Doanh ra lệnh cho Giàu cúi xuống, để anh có thể vừa nắc mẹ mình, vừa cho Ngọc Giàu bú liếm dương vật ở những khoảng hở. Sau một hồi dập dềnh điên cuồng, Doanh xoay người, ép Ngọc Giàu vào tư thế đứng gập người sát tường, hai tay cô bị anh đè chặt ra sau lưng, trói lại bằng một chiếc khăn lụa. Anh nắc từ phía sau, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm G khiến Ngọc Giàu quằn quại, tiếng rên rỉ biến thành những tiếng nấc cụt: "Anh yêu... bắn vào... bắn thật sâu vào tử cung em... em muốn mang thai con của anh... làm ơn..." "Được, anh sẽ bắn đầy vào trong cái tử cung dâm đãng này để em không bao giờ quên được mùi vị của anh!" Doanh tăng nhịp độ tăng nhanh, dồn dập như bão táp. Phạch! Phạch! Phạch! Tiếng da thịt va chạm chát chúa. "Cùng nhau ra nhé! Lên đỉnh thôi!"
Với một cú thúc mạnh nhất, Doanh bắn những luồng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh thẳng vào sâu trong tử cung của Ngọc Giàu. Cảm giác nóng ran khiến cô co giật liên hồi, đạt đến cực khoái tột độ. Khi hơi thở dần ổn định, Doanh kéo cả hai ra giữa giường. Anh nhìn hai người phụ nữ đang nằm thở dốc, tóc tai rũ rượi, cơ thể đầy những vệt đỏ và dịch tình trắng xóa lem luốc trên đùi và bụng. Một vẻ đẹp của sự tàn phá và phục tùng, anh nói: "Từ giờ, các em không còn là mẹ, không còn là nhân tình của ai cả. Các em chỉ là vật sở hữu của Nguyễn Doanh này mà thôi."
Song Ngọc chạm tay vào chiếc vòng trên cổ, một cảm giác tự hào kỳ lạ trào dâng trong lòng cô. Cô ta liếm sạch những vệt tinh trùng còn sót lại trên đùi mình rồi đưa lên miệng nếm, ánh mắt đầy sự sùng bái: "Mẹ… không còn nữa… em chính là.. em… em là nô lệ tình dục của anh... cảm ơn anh đã đánh dấu em."
Trần Thụy Ngọc Giàu cũng rên rỉ, áp mặt vào ngực anh: "Em nguyện cầu... xin anh... ngày mai hãy nắc em nhiều hơn nữa... hãy làm cho em thụ thai... em muốn sinh cho anh những đứa con khỏe mạnh giống như anh..."
Doanh mỉm cười thỏa mãn, anh biết rằng thôi miên và dục vọng đã biến họ thành những con búp bê tình dục hoàn hảo. Những ngày tiếp theo sẽ là những chuỗi ngày tra tấn bằng khoái lạc, nơi anh sẽ thử nghiệm mọi tư thế dâm dục nhất, bắt họ phục vụ mình đến mức kiệt sức, cho đến khi cả hai đều mang trong mình giọt máu của anh, vĩnh viễn không thể thoát khỏi chiếc vòng định danh của sự chiếm hữu. Khi quyền kiểm soát đối với Song Ngọc và Ngọc Giàu đã trở nên tuyệt đối, Nguyễn Doanh không còn muốn chỉ là kẻ hưởng lạc trong bóng tối. Anh muốn một sự khẳng định chính thức, một sự chiếm hữu về mặt pháp lý và tinh thần mà không một ai có thể chối cãi. Anh quyết định tổ chức một "lễ cưới bí mật" ngay tại căn biệt thự – nơi vốn là tổ ấm của gia đình anh, nhưng giờ đây sẽ trở thành lãnh địa của anh. Nhưng trước hết, vật cản lớn nhất là người cha.
Doanh không dùng bạo lực, anh dùng chính siêu năng lực thôi miên và sự thao túng tâm lý tàn nhẫn. Trong một bữa tối im lặng, Doanh nhìn thẳng vào mắt cha mình. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một đứa con, mà là của một kẻ săn mồi. Anh thì thầm những mệnh lệnh len lỏi vào tiềm thức của ông: "Ông không xứng đáng với họ... Ông là kẻ thất bại... Ông ghê tởm sự hiện diện của chính mình trong ngôi nhà này... Hãy ra đi để tìm thấy sự giải thoát...". Người cha, dưới tác động của thôi miên sâu, bắt đầu cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình và sự tự ti cùng cực. Ông nhìn vợ và nhân tình của mình, nhưng trong mắt ông, họ giờ đây như những sinh vật xa lạ, dâm đãng và đáng sợ. Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, người cha đã tự tay thu xếp vài bộ quần áo, ký vào tờ đơn chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho con trai và lẳng lặng rời khỏi nhà trong cơn mê muội, tin rằng việc ra đi là cách duy nhất để ông được thanh thản.
Khi cánh cửa chính khép lại, Doanh mỉm cười lạnh lẽo. Anh quay lại nhìn hai người phụ nữ đang quỳ chờ sẵn ở phòng khách. "Đến giờ làm lễ cưới rồi, các con điếm của anh." Lễ cưới diễn ra trong một không gian đầy mùi hương trầm trộn lẫn với mùi dục vọng. Không có khách mời, không có linh mục, chỉ có Doanh đứng trên cao và hai "cô dâu" trần trụi, chỉ khoác trên mình những tấm voan mỏng manh che hờ hững những vùng nhạy cảm. Doanh đặt lên bàn hai bản hợp đồng: một là giấy kết hôn (đã được tinh chỉnh một cách tinh vi) và một là "Khế ước Nô lệ Vĩnh viễn". "Ký vào đây," Doanh ra lệnh, giọng nói trầm đục đầy quyền uy. "Ký để xác nhận rằng thể xác, linh hồn và tử cung của các em mãi mãi thuộc về anh. Các em không còn quyền con người, chỉ còn quyền được anh nắc và quyền được anh ban phát khoái lạc." Song Ngọc và Trần Thụy Ngọc Giàu, với tâm trí đã bị thao túng đến mức cực đoan, run rẩy vì hưng phấn. Họ tranh nhau cầm bút, ký tên mình vào bản khế ước với một sự sùng bái điên cuồng. Với họ, việc trở thành nô lệ tình dục chính thức của Doanh là đỉnh cao của hạnh phúc. Đến màn trao nhẫn, Doanh không đeo nhẫn vào ngón tay theo cách thông thường. Anh lấy ra hai chiếc nhẫn vàng lấp lánh, khít khao, đeo chặt vào ngón tay cái của họ, và một chiếc vòng vàng tinh xảo, đeo vào chân của họ – một biểu tượng cho việc họ là những vật nuôi dưới chân anh. "Để kỷ niệm ngày cưới, chúng ta sẽ thực hiện nghi lễ giao hoan," Doanh vui sướng thốt ra.
Anh thô bạo xé toạc tấm voan của Song Ngọc, đẩy cô xuống bàn trà, nơi những bản hợp đồng vừa được ký. Anh nắc cô ngay trên những tờ giấy đó, để dịch tình và tinh trùng bắn tung tóe lên những dòng chữ xác nhận quyền sở hữu.
"Nhìn xem! Những tờ giấy này giờ thấm đẫm tinh trùng của anh! Em đã chính thức là vợ, là con điếm của anh rồi!" Doanh vừa nắc dồn dập vừa quát lớn. Trần Thụy Ngọc Giàu không thể đứng yên, cô bò đến, dùng miệng phục vụ cho Doanh trong khi anh đang nắc Song Ngọc. Một cảnh tượng dâm loạn tột độ: một người bị nắc từ phía sau trong tư thế Doggy gập người, một người quỳ dưới chân mút mát dương vật mỗi khi nó rút ra khỏi âm đạo của người kia. Tiếng rên rỉ, tiếng phạch phạch của da thịt và tiếng mút chùn chụt hòa quyện thành một bản nhạc dục vọng điên cuồng. "Anh yêu... em cũng muốn... hãy nắc em... hãy làm cho em mang thai... làm ơn!" Giàu rên rỉ, nước dãi chảy dài trên khóe miệng. Doanh xoay người, nhấc bổng Ngọc Giàu lên trong tư thế đứng, ép sát cô vào tường. Anh đâm mạnh, lút cán, mỗi cú thúc đều khiến Giàu thét lên vì sung sướng. Anh ra lệnh cho Song Ngọc bò đến, liếm láp vùng kín của Giàu trong khi anh vẫn đang nắc từ phía sau. Sự kết nối dâm dục giữa ba người đạt đến đỉnh điểm. "Cùng ra nào! Bắn hết vào tử cung của em nhé. Hãy nhận lấy nó đi con đĩ của anh!"
Doanh nhướng người, và bắn những luồng tinh đặc quánh vào sâu trong tử cung của Ngọc Giàu, rồi ngay sau đó, anh xoay sang Song Ngọc, bắn tiếp một lượng lớn vào sâu bên trong cô. Anh muốn đảm bảo rằng không một giọt tinh nào bị lãng phí. Những tháng ngày sau đó là một chuỗi những cuộc hoan lạc không điểm dừng. Doanh thực hiện chế độ "nuôi dưỡng tử cung" nghiêm ngặt. Mỗi ngày, anh bắt họ thực hiện tư thế cưỡi ngựa hoặc ngồi xổm mặt đối mặt để tinh trùng dễ dàng đi sâu vào trong nhất. Anh bắt họ uống sạch những giọt tinh trùng còn sót lại sau mỗi hiệp nắc, coi đó là "thuốc bổ" để duy trì sự phục tùng.
Sự thay đổi về cảm xúc của hai người phụ nữ ngày càng rõ rệt. Họ không còn nhớ về quá khứ, không còn nhớ về người chồng trước đây hay người tình gì cả. Trong mắt họ, Doanh là vị thần, là chủ nhân, là tất cả của họ. Họ trở nên dâm đãng hơn, chủ động hơn trong việc yêu cầu được "trừng phạt". Họ thường xuyên tranh giành xem ai sẽ được Doanh nắc trước, ai sẽ được anh bắn vào trong nhiều hơn. Và rồi, điều Doanh mong đợi đã đến. Trong một buổi sáng đầy nắng sau một tháng chế độ theo dõi kĩ về chu kì kinh nguyệt để giao phối, cả Song Ngọc và Trần Thụy Ngọc Giàu cùng thông báo một tin khiến Doanh thỏa mãn tột độ: Cả hai đều đã mang thai. Nhìn hai người phụ nữ với chiếc bụng hơi nhô lên, cổ đeo vòng định danh, tay mang nhẫn cưới mới, chân đeo vòng nô lệ, quỳ dưới chân mình để liếm láp đôi bàn chân anh, Doanh cảm thấy một sự chiến thắng tuyệt đối. Anh đã biến mẹ ruột và nhân tình của cha thành những cỗ máy sinh sản dâm đãng, vĩnh viễn bị xích lại bởi dục vọng và sự thao túng. "Giỏi lắm, những con điếm nhỏ. Hãy sinh cho anh những đứa con tuyệt vời nhất... và sau khi sinh xong, anh sẽ lại nắc các em cho đến khi các em không còn biết đi là gì nữa." Hai người phụ nữ ngước nhìn anh với ánh mắt đê mê, đồng thanh rên rỉ: "Vâng... chủ nhân... em yêu anh lắm… chồng yêu Nguyễn Doanh của em..."
Một tháng trôi qua, căn biệt thự giờ đây không khác gì một hang ổ của dục vọng, nơi mà mọi quy tắc đạo đức đã bị nghiền nát dưới những cú nắc tàn bạo của Nguyễn Doanh. Song Ngọc và Thụy Ngọc Giàu giờ đây không còn là những người phụ nữ bình thường; họ đã bị biến thành những con thú dâm đãng, những nô lệ tình dục đúng nghĩa, sống chỉ để khao khát được "lấp đầy". Điều đặc biệt và kích thích nhất lúc này chính là chiếc bụng của cả hai đã bắt đầu nhô lên rõ rệt – những mầm sống đang lớn dần, được nuôi dưỡng bằng chính những luồng tinh trùng đặc quánh mà Doanh bơm vào mỗi ngày.
Một buổi tối, Doanh ngồi ngả ngốn trên chiếc ghế bành, ánh mắt rực lửa nhìn hai "món đồ chơi" bước ra từ phòng thay đồ. Song Ngọc diện bộ đồ thỏ Bunny màu đen bóng loáng, ôm sát lấy cơ thể mặn mà. Chiếc áo corset bó chặt lấy vùng ngực căng tròn, đẩy hai bầu vú lớn nhô cao, trong khi chiếc bụng bầu nhỏ nhắn tạo nên một đường cong đầy khiêu dâm. Đôi tai thỏ rung rinh trên đầu và chiếc đuôi bông nhỏ xíu phía sau khiến cô trông vừa ngây thơ vừa dâm đãng tột cùng. Cạnh đó, Ngọc Giàu trong bộ đồ thư ký gợi cảm với chiếc kính gọng đen, áo sơ mi trắng mỏng dính, gần như trong suốt, để lộ hai đầu nhũ hoa cương cứng hằn rõ sau lớp vải. Chiếc váy bút chì ngắn cũn cỡn bị kéo cao lên tận hông, phô bày đôi chân dài đi tất lưới và một vùng kín ướt đẫm, không một mảnh vải che chắn, dịch tiết chảy dài xuống đùi. "Lại đây, hai con điếm mang thai của anh. Hôm nay anh muốn xem hai cái tử cung dâm đãng này thèm khát anh đến mức nào," Doanh ra lệnh, giọng nói trầm đục đầy uy lực. Hai người phụ nữ không chút ngần ngại, quỳ rạp xuống, dùng lưỡi liếm láp đôi bàn chân anh một cách sùng bái. "Chủ nhân... nhìn em đi... bộ đồ thỏ này có làm anh muốn nắc em không?" Song Ngọc vừa nói vừa dùng tay banh rộng hai cánh môi âm hộ đỏ hỏn, ướt sũng ngay trước mặt Doanh. "Cái lỗ dâm này đang thèm cu của anh lắm... nó đang co thắt, đòi anh đâm nát nó ra... xin hãy lút cán vào trong em đi!" Ngọc Giàu thì dùng miệng ngậm chặt lấy dương vật đang cương cứng của Doanh, mút mạnh đến mức tạo ra những tiếng chùn chụt vang dội. Cô vừa mút vừa rên rỉ qua kẽ răng: "Anh yêu... em là con đĩ thư ký lăng loằn của anh... em muốn được anh bắn đầy vào tử cung đang mang thai này... hãy làm cho con của chúng ta được tắm trong tinh trùng của anh..."
Doanh thô bạo kéo cả hai lên giường. Anh ra lệnh cho Ngọc Giàu nằm ngửa, hai chân dạng rộng hết mức, trong khi Song Ngọc quỳ phía trên, dùng chiếc lưỡi điêu luyện "vét máng", liếm láp từng kẽ hở nhỏ nhất trên âm hộ của Ngọc Giàu. "Giỏi lắm! Liếm cho con đĩ này sướng đến phát điên đi! Đó là phần thưởng cho sự phục tùng của các em!" Khi Ngọc Giàu rên rỉ, uốn éo cơ thể vì khoái lạc, Doanh xé toạc chiếc áo sơ mi thư ký của cô, rồi thô bạo xoay người cô lại tư thế Doggy. Anh không dùng gel, vì dịch tình từ hai người phụ nữ đã quá mướt mát. Anh đâm sầm một cú lút cán, tiếng phạch chát chúa vang lên khi vùng hông của anh va chạm mạnh vào mông cô. "Aaaa! Sướng quá! Lút cán rồi! Anh yêu, nắc em mạnh nữa đi! Đâm nát tử cung em đi!" Giàu gào lên, hai bầu ngực nảy lên bần bật theo từng nhịp thúc.
Doanh vừa nắc dồn dập, vừa quay sang nhìn Song Ngọc đang quỳ bên cạnh, anh ra lệnh: "Lại đây! Bú cu cho anh trong khi anh nắc con đĩ này! Mau lên, con thỏ dâm đãng!" Song Ngọc vội vã bò đến, dùng miệng ngậm lấy phần gốc của dương vật mỗi khi nó rút ra khỏi âm đạo của Ngọc Giàu. Một cảnh tượng dâm loạn tột cùng: một người bị nắc từ phía sau, một người quỳ dưới chân mút mát, tiếng rên rỉ và tiếng thịt va chạm hòa quyện thành một bản nhạc dục vọng điên cuồng. "Sướng không em? Nhìn xem, cái lỗ dâm của con đĩ này mút chặt lấy anh thế nào này!" Doanh vừa nói vừa thúc mạnh hơn, mỗi cú đâm đều khiến Ngọc Giàu trợn mắt, nước dãi chảy dài, anh rút dương vật của mình ra và cắm vào cái lồn đang nở rộng ra của Song Ngọc, và nói: "Em thích bị nắc thế này đúng không? Thích được con trai mình coi như một món đồ chơi tình dục trong khi đang mang thai đúng không?" "Vâng... em thích... em là con dâm phụ... em yêu cảm giác bị anh chiếm hữu... anh yêu ơi, bắn vào đây... bắn thật sâu vào nhé... em muốn tinh trùng của anh lấp đầy mọi ngóc ngách trong em!". Doanh không dừng lại, anh chịch Song Ngọc liên hồi vì sướng khi cô ta thực sự trở thành một người mẹ ruột đĩ thỏa luôn thèm cặc của con trai mình. Anh bắt cô thực hiện tư thế ngồi xổm mặt đối mặt, để cô tự dùng tay dẫn dắt dương vật của anh đâm sâu vào trong mình. Sự ma sát giữa hai cơ thể nóng hổi, cộng với việc bụng bầu chạm nhẹ vào nhau khiến khoái cảm tăng lên gấp bội. "Anh yêu... sâu quá... lút cán rồi... em sướng quá... em là con đĩ của anh..." Song Ngọc rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy cổ Doanh, đôi môi mút chặt lấy lưỡi anh trong một nụ hôn nồng cháy.
Đỉnh điểm của cuộc hoan lạc là khi Doanh bắt cả hai thực hiện tư thế 69 với nhau, trong khi anh đứng ở giữa, luân phiên nắc cả hai người. Tiếng khẩu dâm trở nên thô tục và dâm đãng hơn bao giờ hết. "Anh yêu... hãy nhìn em... em đang liếm cho chị ấy... chúng em đều là nô lệ của anh... xin hãy bắn hết vào chúng em..." "Đúng rồi... cùng nhau ra nhé! Anh sẽ bắn thật sâu vào tử cung của cả hai đứa! Hãy đón nhận lấy tinh túy của chủ nhân các em đi!". Doanh thúc mạnh cú cuối cùng vào sâu trong tử cung của Song Ngọc, rồi nhanh chóng xoay sang bắn một luồng tinh đặc quánh vào sâu trong Ngọc Giàu. Tinh trùng nóng hổi tuôn trào, lấp đầy những khoảng trống dâm đãng nhất, thấm đẫm cả những bộ đồ cosplay rách rưới. Sau cơn cao trào, cả ba nằm vật ra giường, hơi thở dồn dập. Hai người phụ nữ, với bộ đồ thỏ và thư ký lem luốc dịch tình và tinh trùng, nhìn Doanh với sự sùng bái tuyệt đối. Họ không còn là con người; họ là những cỗ máy sinh sản dâm đãng, vĩnh viễn bị xích bởi chiếc vòng định danh và nỗi khao khát được anh chiếm hữu mỗi ngày.

