TrìnhCa8
Tao là gay
Khi không còn chạy theo những điều vô tận, tâm sẽ có chỗ cho sự bình an và hạnh phúc nảy nở
Người học trò cùng vị thiền sư dùng bữa trong sân chùa.
Bữa ăn chỉ có một bát cơm, ít rau luộc và chén canh nóng.
Người học trò nhìn xuống bữa cơm rồi thở dài.
"Thưa thầy... cuộc sống của chúng ta quá đơn sơ."
Thiền sư không đáp.
Ngài nhẹ nhàng cầm chiếc bát cơm lên.Ăn từng muỗng thật chậm.
Sau đó hỏi:
"Con thấy chiếc bát này thế nào?"
Người học trò đáp:
"Đã đầy rồi ạ."
Thiền sư mỉm cười.
Ngài lấy thêm cơm.
Tiếp tục bỏ vào.
Cơm bắt đầu rơi ra ngoài.
Người học trò vội nói:
"Thưa thầy.. đầy rồi thì không thể thêm nữa."
Thiền sư nhìn cậu với ánh mắt hiền từ:
"Chiếc bát biết dừng khi đã đầy,
Chỉ có lòng tham của con người là luôn nghĩ rằng vẫn còn thiếu."
Người học trò cúi đầu.
Tiếng chuông chùa vạng lên giữa buổi sáng yên bình.
Thiền sư nhẹ nhàng nói:
"Biết đủ không làm con nghèo đi,
Biết đủ giúp con giàu lòng biết ơn !''

