🎥Tên Truyện [ HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC] Trình Ca🌸

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 1: Người trở về giữa cơn mưa tháng sáu


Mưa tháng sáu ở Pleiku không giống những cơn mưa nơi khác.
Nó không ồn ào, cũng chẳng dữ dội như muốn cuốn phăng tất cả. Nó chỉ âm thầm đổ xuống, phủ lên thành phố một lớp sương lạnh nhạt màu ký ức, đủ để người ta chợt nhớ về những chuyện tưởng đã quên.

Hồng Lam đứng dưới mái hiên tiệm hoa của mình, lặng lẽ nhìn nước mưa chảy dọc theo những chậu cúc họa mi.

Ba mươi tuổi.
Một tiệm hoa nhỏ.
Một căn nhà thuê cuối con dốc.
Và một cuộc đời bình lặng đến mức đôi khi cô thấy bản thân giống như một chiếc lá bị bỏ quên giữa mùa.

“Chị Lam, em về trước nhé!”

Con bé phụ việc đội áo mưa, vẫy tay chạy đi.

Hồng Lam gật đầu.
“Ừ, chạy cẩn thận.”

Tiệm hoa trở nên yên ắng.
Cô cúi xuống chỉnh lại bó tulip vừa gói dở thì tiếng chuông gió trên cửa khẽ rung.

Một người đàn ông bước vào.
Áo sơ mi đen hơi thẫm nước mưa. Vai rộng. Dáng người cao, có chút mệt mỏi như vừa đi một quãng đường rất xa.

“Tiệm còn nhận gói hoa không?"

Giọng anh trầm, khàn nhẹ.
Hồng Lam ngẩng đầu.
Chiếc kéo trong tay bỗng rơi xuống nền gạch.

Lâm Bắc.

Mười năm.
Mười năm không gặp.
Mười năm đủ để một người từ thanh xuân trở thành ký ức.
Cũng đủ để một lời chia tay năm ấy mục nát trong tim thành một vết sẹo không đau nữa — hoặc ít nhất cô từng nghĩ thế.

Anh vẫn là Lâm Bắc.

Chỉ khác ở đôi mắt.
Ngày xưa mắt anh sáng, đầy bất cần, giống một người tin rằng chỉ cần yêu là đủ.

Bây giờ trong mắt ấy có thứ gì rất cũ kỹ. Như thể đời đã lấy mất của anh quá nhiều.

Lâm Bắc cũng sững lại.
“...Hồng Lam?”

Cái tên từ miệng anh vang lên nhẹ đến mức tưởng như chạm vào sẽ vỡ.
Cô cúi người nhặt kéo.

“Muốn mua hoa gì?”

Giọng cô bình thản đến lạ.
Bình thản như thể mười năm kia chưa từng tồn tại.
Nhưng chỉ mình Hồng Lam biết, bàn tay cô đang run.

Lâm Bắc nhìn cô rất lâu.
Lâu đến mức tiếng mưa ngoài hiên nghe như gần hơn.

“Em sống ở đây?”

“Ừ.”

“Lâu chưa?”

“Đủ lâu để không cần giải thích với người lạ.”

Không khí khựng lại.
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi anh.

“Anh thành người lạ rồi à?”

Hồng Lam không trả lời.
Có những câu hỏi, không phải không biết đáp án.

Chỉ là không muốn nói.

Ngày trước, cô từng nghĩ mình sẽ cưới Lâm Bắc.
Họ đã từng yêu nhau theo cách mà tuổi hai mươi vẫn thường yêu — hết lòng, bất chấp, đến mức tưởng có thể cùng nhau chống lại cả thế giới.

Nhưng hóa ra tình yêu không thắng nổi hiện thực.

Nhà anh phá sản.
Ba cô phản đối.
Một hiểu lầm kéo dài.
Một câu nói trong lúc nóng giận.
Rồi chia tay.

Không ai níu ai.
Bởi người trẻ thường kiêu hãnh đến mức nghĩ rằng mất nhau rồi vẫn sống được.
Chỉ đến nhiều năm sau mới hiểu:

Sống được không có nghĩa là sống tốt.

Lâm Bắc nhìn quanh tiệm hoa.
“Em vẫn thích hoa.”

“Người ta lớn rồi cũng phải kiếm sống.”

“Anh nhớ hồi trước em ghét hoa hồng.”

Cô khựng lại.
Đúng.
Ngày ấy cô ghét hoa hồng.
Vì chúng đẹp nhưng chóng tàn.

Giống tình yêu.
Còn Lâm Bắc lại thích mua cho cô đúng loại hoa cô ghét nhất.

Anh từng nói:
“Nếu mai này tụi mình chia tay, anh vẫn sẽ mua hoa hồng cho em.”

Cô khi ấy cười bảo:
“Đồ thần kinh.”

Không ai ngờ lại thành thật.
Mười năm sau.
Anh đứng trong tiệm hoa của cô.
Ngoài trời mưa.
Giữa vô số hoa hồng.

“Anh mua gì?” cô hỏi lần nữa.

Lâm Bắc nhìn vào giỏ hoa trước mặt.
“Cho anh một bó hồng đỏ.”

“Bao nhiêu bông?”

Anh im lặng vài giây.
“Mười một.”

Tay Hồng Lam khựng lại.
Ngày xưa, sinh nhật hai mươi tuổi của cô, anh từng tặng đúng mười một bông.

Một bông tượng trưng cho hiện tại.

Mười bông tượng trưng cho mười năm sau.
Anh nói:

“Nếu mười năm nữa tụi mình còn bên nhau, anh vẫn mua như vậy.”

Hồng Lam cúi đầu gói hoa.
Không nhìn anh nữa.
“Gửi người yêu à?”

Lâm Bắc cười rất nhẹ.
“Không.”

“Vợ?”

“Cũng không.”

Cô ngẩng lên.
“Vậy mua làm gì?”

Lần đầu tiên kể từ lúc bước vào, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô.
Mưa ngoài trời đột nhiên nặng hạt.

Anh nói chậm rãi:
“Để xin lỗi một người.”

Tay Hồng Lam siết chặt giấy gói.
Không hiểu vì lạnh hay vì điều gì khác.

Mười năm.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Muộn đến mức người nghe chẳng biết nên khóc hay nên cười.

Cô đặt bó hoa xuống quầy.
“Ba trăm nghìn.”

Lâm Bắc lấy ví.
Khi đưa tiền, ngón tay vô tình chạm vào tay cô.

Lạnh.
Cả hai đều giật mình.
Anh khẽ hỏi:
“Em sống ổn không?”

Hồng Lam đáp ngay:
“Ổn.”

Rồi sau vài giây, cô bổ sung:
“Không chết.”

Lâm Bắc bật cười, nhưng mắt lại đỏ.

Anh luôn ghét cách cô nói những câu nhẹ tênh mà đau lòng như thế.

Ngày xưa cũng vậy.
Lúc chia tay, cô chỉ nói:
“Ừ, vậy thôi.”

Không khóc.
Không níu kéo.
Giống như anh chẳng quan trọng.

Nhưng sau này anh mới biết, đêm đó cô nhập viện vì sốt.
Còn anh uống đến mức phải khâu ba mũi ở đầu vì đánh nhau.

Chỉ là lúc đau nhất, cả hai đều chọn giấu đi.

Lâm Bắc ôm bó hoa.
Đứng trước cửa rất lâu.
Rồi bất ngờ quay lại.

“Lam.”

“Gì?”

“Nếu anh nói… anh về đây rồi, em có thấy phiền không?”

Hồng Lam ngẩng đầu nhìn anh.
Rất lâu.

Rồi nhẹ nhàng đáp:
“Thành phố này đâu phải của tôi.”

Một câu nói đủ khách sáo.
Cũng đủ xa lạ.
Lâm Bắc gật đầu.

“Ừ.”

Anh đi ra ngoài.
Mưa vẫn rơi.
Dáng người cao lớn ấy dần khuất sau màn nước.
Hồng Lam đứng im rất lâu.
Cho đến khi nhìn thấy thứ gì đó trên quầy.

Một chiếc bật lửa bạc.
Cũ.

Là chiếc bật lửa cô từng mua cho anh năm hai mươi ba tuổi.

Anh cố tình để quên.
Hay thật sự quên?

Cô không biết.
Chỉ biết rằng đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, Hồng Lam mất ngủ.
Và lần đầu tiên sau rất lâu ,

Cô mơ thấy mùa hè năm hai mươi tuổi.

Ngày mà Lâm Bắc từng nói:

“Sau này nếu lạc nhau, anh vẫn sẽ tìm em.”

Chỉ là khi ấy chẳng ai biết
Có những người tìm lại được nhau.
Nhưng không phải lúc nào cũng còn kịp.


Hết chương1....🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 2: Người cũ không nên gặp lại vào những đêm mưa



Có những người, tưởng rằng gặp lại sẽ bình thản.
Nhưng thật ra chỉ cần một ánh mắt cũng đủ làm ký ức sống dậy.

Đêm đó, Hồng Lam không ngủ.
Chiếc bật lửa bạc nằm trên bàn cạnh cửa sổ.
Mưa đã tạnh từ lâu nhưng căn phòng vẫn còn mùi đất ẩm.

Cô ngồi bó gối trên ghế sofa, nhìn chiếc bật lửa rất lâu.
Mười năm rồi.
Nó vẫn còn.
Ngay cả vết xước nhỏ bên cạnh cũng không đổi.
Ngày trước, lúc tặng anh, Hồng Lam từng cười:

“Đừng làm mất.”

Lâm Bắc xoa đầu cô.
“Mất em còn không mất, nói gì cái này.”

Người đàn ông khi yêu luôn giỏi hứa.
Chỉ là đôi khi chẳng giữ được điều gì.

Điện thoại rung.
Một số lạ.
Hồng Lam nhìn hồi lâu mới bắt máy.

“Alo?”

Giọng đàn ông trầm thấp vang lên:
“Anh để quên đồ.”

Cô im lặng vài giây.
“Ừ.”

“Ngày mai anh ghé lấy được không?”

“Được.”

Lẽ ra cuộc gọi nên kết thúc ở đó.
Nhưng không ai cúp máy.
Khoảng lặng kéo dài.
Rồi Lâm Bắc bất ngờ hỏi:

“Em vẫn mất ngủ khi trời mưa à?”

Tim cô khựng lại.
Mười năm rồi.
Anh vẫn nhớ.

Hồng Lam đứng dậy, kéo rèm cửa.
“Người lớn rồi, thói quen cũng đổi.”

“Thế à…”
Giọng anh rất khẽ.

“Nhưng anh vẫn nhớ em thích ôm gối ngủ.”

Cô siết điện thoại.
“Anh say à?”

“Không.”

“Vậy đừng nói chuyện cũ.”

Bên kia yên lặng.
Một lúc sau, Lâm Bắc cười nhạt.

“Ừ. Anh quên mất em ghét nhất là nhắc chuyện trước đây.”

“Không phải ghét.”
Hồng Lam nói nhỏ.

“Chỉ là không cần thiết nữa.”

Lần này, anh im lặng lâu hơn.
Đến mức cô tưởng cuộc gọi đã ngắt.

Rồi giọng anh vang lên, khàn đi đôi chút:

“Nhưng với anh… vẫn cần.”


Sáng hôm sau trời nắng.
Tiệm hoa đông khách hơn thường lệ.
Đến gần trưa, chuông gió trước cửa khẽ reo.
Lâm Bắc bước vào.

Áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, gương mặt có vẻ thiếu ngủ.
Anh đặt một ly cà phê xuống quầy.

“Em hay đau đầu lúc làm nhiều.”

“Cảm ơn.”

“Anh vẫn nhớ em uống ít đường.”

“Không cần nhớ nữa.”

Lâm Bắc bật cười.
“Em lúc nào cũng thích làm người ta đau lòng.”

Hồng Lam không đáp.
Cô mở ngăn kéo lấy chiếc bật lửa đưa cho anh.

“Của anh.”

Lâm Bắc không nhận ngay.
“Em giữ đi.”

“Không cần.”

“Anh cố tình để quên đấy.”

Cô ngẩng lên.
Anh nhìn cô, ánh mắt thẳng đến mức khiến người khác khó tránh.

“Anh chỉ muốn có lý do quay lại.”

Không khí bỗng im bặt.
Tiếng kéo cắt giấy của nhân viên phía sau cũng trở nên xa xôi.

Hồng Lam cụp mắt.
“Lâm Bắc.”

“Hửm?”

“Mười năm rồi.”

“Ừ.”

“Anh nghĩ vài câu như thế có ý nghĩa à?”

Lâm Bắc dựa vào quầy.
Giọng trầm xuống.
“Không.”

“Nhưng anh nghĩ ít nhất em nên biết…”

Anh dừng lại.
Ánh mắt như có thứ gì bị nén quá lâu.

“…anh chưa từng quên em.”

Cô bỗng thấy khó thở.
Mười năm trước, cô từng chờ một câu như vậy.
Chờ đến mức tự làm mình tuyệt vọng.

Nhưng khi thật sự nghe thấy
Lại chẳng biết phải tin hay không.

Đúng lúc ấy, điện thoại anh reo.
Tên hiển thị trên màn hình sáng lên.

“Vân Chi.”

Hồng Lam nhìn thấy.
Khóe môi cong lên rất nhạt.
“Bạn gái à?”

Lâm Bắc khựng lại.
“Không phải.”

“Không cần giải thích với tôi.”

Một câu “tôi” lạnh tanh.
Kéo khoảng cách xa đến mức anh thấy cổ họng nghẹn lại.

Anh nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói:

“Tối nay anh qua ăn cơm được không?”

“Không.”

“Anh nhớ món canh cà chua em nấu.”

“Lâm Bắc.”
Lần đầu tiên cô gọi tên anh thật chậm.

“Mình không còn quan hệ gì.”

Ánh mắt anh hơi tối đi.
“Anh biết.”

“Vậy nên đừng làm mấy chuyện khiến người khác hiểu lầm.”

Rồi cô đẩy chiếc bật lửa về phía anh.
“Cầm lấy.”

Lâm Bắc cúi nhìn món đồ cũ.
Một lúc lâu mới nhận.

Khi đi ngang qua cô, anh dừng lại rất khẽ.
Khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên áo anh.
Vẫn là mùi cũ.

Cái mùi từng khiến cô mất ngủ suốt tuổi hai mươi.
Giọng anh thấp đến gần như thì thầm:

“Lam.”

“…Gì?”

“Anh không định hiểu lầm nữa.”

“…”

“Lần này, nếu còn thích em…”

Anh khẽ cười, nhưng mắt không cười.

“…anh sẽ nói thẳng.”

Tim Hồng Lam bất giác lệch một nhịp.
Mà cô ghét nhất là cảm giác mình sắp mềm lòng.


...Hết chương 2....🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 3: Người từng ôm nhau dưới cơn mưa thì rất khó làm người xa lạ



Chiều xuống rất chậm.
Mặt trời Pleiku lẩn sau tầng mây mỏng, để lại thứ ánh sáng nhạt như một tấm ảnh cũ.

Hồng Lam đang thay nước cho hoa thì ngoài cửa có tiếng thắng xe gấp.

Một cậu shipper ôm thùng carton bước vào.

“Chị Lam phải không ạ?
Có người gửi.”

“Ai gửi?”

“Không ghi tên.”

Bên trong là một chiếc máy sưởi mini.
Kèm mẩu giấy viết vội:

“Đừng để tay lạnh nữa.”

Chữ viết nghiêng, mạnh.
Cô nhận ra ngay.

Lâm Bắc.

Ngày trước, tay cô rất lạnh.
Mỗi lần trời mưa hay trở gió, ngón tay sẽ lạnh đến mức trắng bệch.
Anh thường kéo tay cô bỏ vào túi áo mình, cau mày:

“Lớn rồi mà không biết tự chăm.”

Cô khi ấy cười:
“Có anh chăm rồi.”

Mà con người thật kỳ lạ.
Lúc còn nhau thì nghĩ điều đó là hiển nhiên.
Đến khi mất nhau mới hiểu, có những thói quen không ai thay thế được.

Tối đó, trời lại mưa.
Điện trong khu phố bất ngờ chập chờn.
Khoảng gần chín giờ, chuông cửa vang lên.

Hồng Lam mở cửa.
Lâm Bắc đứng ngoài.
Áo vai ướt nước, tóc hơi rối.

“Tủ điện khu này hay hỏng.” Anh giơ túi đồ ăn lên.

“Anh mang ít cháo.”

“Không cần.”

“Anh mua nhiều.”

“Lâm Bắc…”

“Cho anh vào năm phút.”
Giọng anh trầm xuống.

“Anh lạnh.”

Hồng Lam ghét nhất vẻ mặt này của anh.
Không mạnh mẽ.
Không bất cần.
Chỉ giống như một người đã rất mệt.

Cuối cùng cô tránh sang một bên.
“Vào đi.”

Căn nhà nhỏ đến mức khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên khó xử.

Lâm Bắc nhìn quanh.
Mọi thứ gọn gàng, yên tĩnh.
Nhưng trống.
Quá trống.

“Em sống một mình?”

“Ừ.”

“Không thấy cô đơn?”

“Quen rồi.”

Anh im lặng.
Rồi rất khẽ:
“Ngày trước em ghét ở một mình.”

“Con người thay đổi.”

“Hay là bị ép phải thay đổi?”

Hồng Lam không trả lời.
Cô quay người vào bếp lấy bát.
Khi với tay lên cao, chiếc ghế hơi lệch.

Một bàn tay lập tức giữ lấy eo cô theo phản xạ.
Rất tự nhiên.
Giống như hàng nghìn lần trước đây.

Không khí khựng lại.
Cả hai đều đứng im.
Khoảng cách gần đến mức nghe rõ nhịp thở nhau.

Bàn tay Lâm Bắc hơi siết rồi buông ra.
Khàn giọng:

“Xin lỗi.”
Hồng Lam quay đi rất nhanh.

“Anh ăn xong thì về.”

Bữa tối yên lặng.
Cho đến khi trời nổi sấm.
Rầm—

Cô khẽ giật mình.

Lâm Bắc nhìn sang.

“Mười năm rồi vẫn sợ à?”

“Không.”

Tiếng sấm lại vang lên.
Lần này, bàn tay đang cầm muỗng của cô khựng rất nhẹ.

Anh bật cười.
“Miệng thì cứng.”

Ngày trước mỗi lần trời mưa to, Hồng Lam luôn ngủ không yên.
Sợ tiếng sấm.
Sợ bóng tối.
Nhưng lại sĩ diện.
Lúc nào cũng nói không sợ.

Rồi nửa đêm lại lén chui sang ôm cánh tay anh.
Lâm Bắc đứng dậy.

“Anh kiểm tra điện ngoài sân.”

Khi quay lại, đèn vừa tắt phụt.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Hồng Lam khựng người.

Một giây sau—
Tiếng sét đánh ngang trời.
Theo bản năng, cô nắm chặt lấy tay ai đó.
Không khí im lặng vài nhịp.
Rồi giọng đàn ông thấp khàn vang lên trong bóng tối:

“Em vẫn nhớ tìm anh mỗi lúc sợ.”

Tim cô bỗng rối tung.
“Buông ra.”

Nhưng bàn tay lại không buông.
Cũng chẳng nắm chặt thêm.
Chỉ đứng đó.
Ấm hơn cả căn phòng lạnh.

“Lam.”

“…Gì?”

“Nếu anh nói anh hối hận…”
Giọng anh rất thấp.

“…em có tin không?”

Ngoài trời, mưa rơi dày hơn.
Mà những chuyện cũ, thường đáng sợ nhất vào những đêm như thế.

....Hết chương 3🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 4: Người cũ là thứ càng tránh càng dễ rung lòng


Đèn sáng trở lại sau gần mười phút.
Ánh vàng nhạt phủ lên căn phòng nhỏ.
Nhưng không ai động đậy.
Bàn tay Hồng Lam vẫn đang nắm lấy cổ tay Lâm Bắc.

Rõ ràng là vô thức.
Rõ ràng nên buông ra từ lâu.
Vậy mà cả hai đều im lặng như thể không ai muốn nhắc trước.

Cho đến khi cô khẽ rụt tay lại.
“Điện có rồi.”

“Ừ.”

Lâm Bắc nhìn bàn tay vừa trống, bật cười rất khẽ.

“Lớn rồi mà vẫn sợ sấm.”

“Anh nói nhiều quá.”

“Ngày xưa em đáng yêu hơn.”

Hồng Lam liếc anh.
“Ngày xưa anh cũng đỡ đáng ghét hơn.”

Không khí bỗng nhẹ đi đôi chút.
Giống như mười năm chưa từng tồn tại.
Giống như họ chỉ vừa cãi nhau hôm qua.

Nhưng rồi điện thoại trên bàn rung lên.
Tên người gọi sáng màn hình:
Vân Chi.

Lâm Bắc nhìn thoáng qua rồi tắt máy.
Một lần.
Hai lần.
Đến lần thứ ba, Hồng Lam mới lạnh nhạt hỏi:

“Bạn gái gọi thì nghe đi.”

“Không phải.”

“Không cần giải thích.”

Giọng cô quá bình thản.
Bình thản đến mức khiến người ta khó chịu.

Lâm Bắc tựa lưng vào ghế.
“Nếu em thật sự không quan tâm thì đã không nhắc.”

“Anh nghĩ nhiều rồi.”

“Anh từng ở cạnh em sáu năm.”

Ánh mắt anh chậm rãi dừng trên cô.
“Em nói dối không giỏi.”

Tim Hồng Lam khẽ lệch một nhịp.
Cô ghét nhất ánh mắt ấy.
Cái cách anh nhìn cô như hiểu hết mọi thứ.

Ngày trước cũng vậy.
Mỗi lần cô giận, anh luôn biết.
Mỗi lần cô buồn, anh luôn là người nhận ra đầu tiên.
Giống như chẳng có gì qua được mắt anh.

“Muộn rồi.” cô đứng dậy.
“Anh về đi.”

Lâm Bắc không nhúc nhích.
“Đuổi anh à?”

“Ừ.”

“Trời mưa lớn.”

“Có xe.”

“Anh uống rượu lúc gặp khách.”

“Gọi taxi.”

“Anh nhớ đường ở đây không?”

“…”

Cô khựng lại.
Lâm Bắc cười nhẹ.
“Thật ra anh nhớ.”

Giọng anh nhỏ đi.
“Nhớ cả con dốc trước nhà em.”

“Nhớ tiệm tạp hóa góc đường.”

“Nhớ chỗ em từng đứng chờ anh hồi đại học.”

Anh dừng vài giây.
“…và nhớ luôn người không muốn gặp anh.”

Không gian chợt yên.
Mưa ngoài trời đập vào mái hiên nghe rất khẽ.
Hồng Lam không nhìn anh.

“Nhớ để làm gì?”

Lâm Bắc không đáp ngay.
Rất lâu sau mới nói:

“Vì có những người mình tưởng quên được.”

“Nhưng thật ra chưa từng.”

Câu nói ấy quá nhẹ.
Mà lại nặng đến mức khiến cổ họng cô nghẹn lại.
Cô ghét cảm giác này.
Ghét việc chỉ vài câu của anh đã đủ làm mình rối loạn.

Mười năm rồi.
Cô đã mất rất lâu mới học được cách sống ổn.
Không quá vui.
Nhưng cũng không còn đau.
Cô không muốn mọi thứ bị xáo trộn lần nữa.

“Anh về đi.”
Lần này giọng cô mềm hơn.

Lâm Bắc đứng dậy.
Nhưng lúc đi ngang qua cửa bếp, anh khựng lại.

“Em vẫn giữ cái cốc cũ.”
Hồng Lam nhìn theo.
Chiếc cốc men trắng sứt một góc đặt trong kệ.
Rất cũ.
Là đồ đôi năm hai mươi ba tuổi.
Một cái cô giữ.
Một cái anh giữ.

Cô im lặng.
“Anh tưởng em vứt rồi.”

“Quên thôi."

“Em không giỏi quên.”

Giọng anh khàn nhẹ.
“Ít nhất là với những gì liên quan tới anh.”

Lần này cô thật sự nổi giận.

“Lâm Bắc.”

“Anh đây.”

“Đừng tự cho mình đặc biệt.”

Không khí chùng xuống.
Vài giây sau, anh gật đầu.

“Ừ.”
Một chữ rất nhẹ.

Nhưng ánh mắt lại tối đi.
Anh mở cửa.
Mưa lạnh ùa vào.
Trước khi bước ra ngoài, Lâm Bắc bất ngờ quay lại.

“Lam.”

“…Gì?”

“Nếu năm đó anh không rời đi—”

Anh dừng lại.
Giống như có gì mắc lại trong cổ họng.
“…em có còn chọn anh không?”

Căn phòng yên lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình.
Hồng Lam không trả lời.
Bởi có những đáp án
Dù đúng đến đâu cũng không còn ý nghĩa nữa.

Lâm Bắc đứng rất lâu.
Cuối cùng chỉ khẽ cười.
“Thôi.”

“Ngủ sớm.”

Rồi anh quay lưng đi vào mưa.
Cánh cửa khép lại.
Căn nhà lại yên.

Nhưng lần này, Yên đến mức khó chịu.
Hồng Lam đứng trước cửa thật lâu.
Cho đến khi nhìn thấy chiếc áo khoác nam vắt trên ghế.
Anh lại để quên đồ.

Hay cố tình để quên
Cô cũng không biết.
Chỉ biết rằng mùi hương quen thuộc còn sót lại trên lớp vải cũ khiến ký ức bỗng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.


Hết chương4...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 5: Người nói dối nhiều nhất thường là người yêu nhiều nhất.



Chiếc áo khoác của Lâm Bắc vẫn nằm trên lưng ghế.
Hồng Lam nhìn nó rất lâu.
Mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng trên lớp vải khiến cô nhớ đến mùa đông mười năm trước.

Ngày ấy, anh luôn cởi áo khoác khoác lên vai cô, còn mình chỉ mặc chiếc áo len mỏng.

Cô từng mắng:
"Anh không lạnh à?"

Anh cười.
"Lạnh."

"Vậy còn đưa em?"

"Em lạnh thì anh xót."

Khi đó Hồng Lam chỉ cười, nghĩ rằng lời yêu là thứ sẽ tồn tại mãi mãi.
Đến khi trưởng thành mới biết, có những lời nói thật lòng nhất lại không thắng nổi hiện thực.

...
Sáng hôm sau.
Tiệm hoa mở cửa từ sớm.
Một người phụ nữ ăn mặc thanh lịch bước vào.

"Xin hỏi... chị là Hồng Lam?"

"Đúng."

"Tôi là Vân Chi."

Bàn tay đang cắt cành hoa của Hồng Lam khựng lại.

Vân Chi đẹp.
Không phải vẻ đẹp sắc sảo khiến người khác e dè, mà là kiểu dịu dàng, chín chắn.

Cô ấy nhìn quanh tiệm rồi mỉm cười.

"Lâm Bắc kể với tôi rất nhiều về chị."

Hồng Lam bình tĩnh đặt kéo xuống.
"Vậy sao?"

"Anh ấy nói... nếu năm đó không xảy ra chuyện thì có lẽ hai người đã kết hôn."

Một câu nói khiến cả căn phòng như lặng đi.

Hồng Lam mời Vân Chi ngồi xuống.
Rót hai ly trà.
"Chị đến đây có việc gì?"

Vân Chi cúi đầu nhìn làn khói mỏng bốc lên.

"Tôi muốn xin lỗi."

"Xin lỗi?"

"Năm đó... người gọi điện cho chị, nói Lâm Bắc sắp cưới người khác..."

Cô ấy cười buồn.
"...là tôi."

Hồng Lam sững người.

Trong đầu như có tiếng gì đó vỡ vụn.
Mười năm.
Mười năm qua, cô vẫn luôn nghĩ chính Lâm Bắc đã phản bội.

Vân Chi siết chặt tách trà.
"Hồi đó tôi thích anh ấy."

"Gia đình hai bên cũng muốn chúng tôi đến với nhau."

"Nhưng anh ấy từ chối."

"Tôi không cam lòng."

"Nên đã nói dối chị."

"Tôi nghĩ chỉ cần hai người chia tay, rồi thời gian sẽ khiến anh ấy quên chị."

Giọng cô nghẹn lại.
"Nhưng tôi sai."

"Mười năm qua..."

"...anh ấy chưa từng yêu ai."

Hồng Lam không nói được lời nào.
Ngoài cửa, gió làm chuông gió khẽ ngân.
Âm thanh ấy giống hệt buổi chiều chia tay năm nào.

Ngày hôm đó, cô chờ Lâm Bắc suốt ba tiếng đồng hồ.
Cuối cùng chỉ nhận được một cuộc gọi.

Một cô gái nói:
"Anh Bắc sắp cưới tôi rồi."

Sau đó điện thoại tắt.
Cô khóc đến cạn nước mắt.
Rồi quyết định rời khỏi thành phố.
Không cho anh bất kỳ cơ hội giải thích nào.

Bây giờ nghĩ lại...
Cô chưa từng hỏi anh một câu.
Cũng chưa từng nghe anh nói.

Chỉ vì một cuộc điện thoại.
Mà đánh mất mười năm.

Vân Chi đứng dậy.
"Tôi không mong chị tha thứ."

"Tôi chỉ không muốn hai người tiếp tục hận nhau vì lỗi của tôi."

Nói xong, cô cúi đầu thật thấp rồi rời đi.
Tiệm hoa trở nên im ắng.
Hồng Lam ngồi bất động.
Đôi mắt đỏ hoe nhưng không khóc.

Hóa ra...
Điều khiến người ta đau nhất không phải là bị phản bội.
Mà là biết rằng suốt mười năm qua, cả hai đều đang ôm một hiểu lầm để tự hành hạ chính mình.

Đúng lúc ấy, điện thoại cô rung lên.

Tin nhắn từ Lâm Bắc.
"Chiều nay, nếu em rảnh... anh muốn kể em nghe toàn bộ sự thật."

Hồng Lam nhìn dòng chữ rất lâu.
Lần đầu tiên sau mười năm...
Cô không còn chắc mình có đủ can đảm để gặp anh nữa.

Hết chương5...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC

Chương 6: Có những lời xin lỗi, mất mười năm mới dám nói

Ba giờ chiều.

Quán cà phê nằm trên sườn dốc nhìn xuống hồ Diên Hồng vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ.

Hồng Lam đến trước.

Cô chọn chiếc bàn cạnh cửa kính, nơi có thể nhìn thấy hàng thông đang đung đưa trong gió.

Mười năm trước, đây là nơi Lâm Bắc từng cầu hôn cô.

Không có nhẫn kim cương.

Không có hoa.

Chỉ có một ly cà phê nguội và lời hứa rất giản dị.

"Đợi anh ba năm."

"Ba năm nữa anh sẽ cưới em."

Ngày ấy, cô cười đến đỏ cả mắt.

Ngày ấy, cô tin rằng chỉ cần yêu nhau là đủ.

...

Tiếng chuông cửa vang lên.

Lâm Bắc bước vào.

Áo sơ mi màu xám, mái tóc còn vương vài giọt nước mưa.

Anh nhìn thấy cô, ánh mắt dịu xuống.

"Anh đến muộn."

"Ba phút."

"Xin lỗi."

Hồng Lam khẽ cười.

"Ngày trước anh toàn bắt em đợi."

"Anh biết."

"Em từng đợi anh bốn tiếng."

"Anh cũng biết."

Lâm Bắc ngồi xuống.

Anh không gọi đồ uống ngay.

Chỉ lặng lẽ nhìn cô.

"Hôm nay... em đẹp."

Hồng Lam bật cười.

"Đàn ông ngoài ba mươi đều thích mở đầu bằng câu này à?"

"Không."

Anh lắc đầu.

"Anh chỉ đang nói sự thật."

Cô quay mặt ra cửa kính.

Không muốn để anh nhìn thấy vành tai mình đang hơi đỏ.

Một lúc lâu sau, Lâm Bắc mới lấy từ túi áo ra một phong bì cũ.

Mép giấy đã ngả màu.

"Anh viết nó mười năm trước."

"Lá thư?"

"Ừ."

"Sao không gửi?"

"Bởi vì anh nghĩ em sẽ không đọc."

Hồng Lam mở phong bì.

Nét chữ quen thuộc hiện ra.

"Lam.

Nếu em đọc được lá thư này, nghĩa là anh vẫn còn cơ hội giải thích.

Anh không bỏ em vì hết yêu.

Anh chỉ không muốn em phải theo một thằng đàn ông đang nợ nần, bị chủ nợ tìm đến mỗi ngày.

Ba em nói đúng.

Lúc đó anh không có gì cả.

Anh chỉ có tình yêu dành cho em.

Nhưng tình yêu không trả được viện phí cho mẹ anh.

Không trả được khoản nợ của ba anh.

Anh nghĩ... buông tay em mới là điều tử tế nhất."

Từng dòng chữ như lưỡi dao mỏng.

Cắt vào nơi tưởng đã thành sẹo.

Hồng Lam khẽ nhắm mắt.

Giọng cô rất nhỏ.

"Anh có biết em đã hận anh bao lâu không?"

"Biết."

"Anh có biết em từng định kết hôn với người khác không?"

Lâm Bắc siết chặt bàn tay.

"Biết."

"Rồi sao?"

"Anh uống say."

"Một tuần."

"Không đi làm."

"Suýt chết vì tai nạn."
Anh nói rất bình thản.

Như đang kể chuyện của một người xa lạ.
Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Hồng Lam thấy đau.

Bởi cô hiểu. Có những vết thương, đau quá lâu sẽ chẳng còn ai đủ sức kể bằng nước mắt.

Lâm Bắc lấy trong ví ra một tấm ảnh cũ.
Là ảnh hai người chụp trước cổng trường đại học.

Tấm ảnh đã sờn góc.
Anh vẫn giữ. Suốt mười năm.

"Em biết không..."
Anh mỉm cười.

"Ví anh thay bốn lần."

"Nhưng tấm ảnh này chưa bao giờ đổi chỗ."

Hồng Lam nhìn người đàn ông trước mặt.
Mái tóc anh đã lẫn vài sợi bạc.

Đôi mắt cũng không còn sự ngông cuồng của tuổi trẻ.

Thời gian đã lấy đi rất nhiều thứ. Chỉ có tình cảm trong ánh mắt anh là vẫn vậy.

Không mãnh liệt như ngày hai mươi. Nhưng sâu hơn. Và bình yên hơn.

Cô khẽ đặt lá thư xuống bàn.

"Lâm Bắc."

"Hửm?"

"Nếu..."

Cô dừng lại.

"Nếu em tha thứ."

"Anh định làm gì?"

Lâm Bắc không trả lời ngay.
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi chậm rãi nói:

"Anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu."

"Như một người đàn ông đang yêu."

"Không phải vì tiếc quá khứ."

"Mà vì anh vẫn muốn có tương lai cùng em."

Bên ngoài cửa kính.
Mưa đã tạnh.
Một tia nắng cuối chiều xuyên qua hàng thông, rơi lên bàn tay hai người.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn một gang tay.

Nhưng cả hai đều hiểu.
Muốn chạm đến trái tim của nhau...
Có lẽ vẫn phải đi hết quãng đường mười năm còn dang dở.

Hết chương6...🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 7: Nụ hôn còn dang dở



Đêm Pleiku xuống rất nhanh.
Sau cơn mưa, cả thành phố chìm trong mùi đất đỏ bazan ngai ngái, hòa lẫn hương hoa sữa đầu mùa len qua từng con dốc.

Hồng Lam đóng cửa tiệm muộn hơn thường lệ.
Cô cúi người kéo tấm rèm cuối cùng, ngón tay vô thức chạm vào chiếc phong bì Lâm Bắc để lại.

Từ chiều đến giờ, cô đã đọc lá thư ấy không dưới mười lần. Mỗi một lần đọc, trái tim lại nặng thêm một chút.

Hóa ra mười năm qua...
Không phải chỉ mình cô sống trong tiếc nuối.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
"Lâm Bắc."

Cô nhìn cái tên trên màn hình rất lâu rồi mới bắt máy.

"Em ngủ chưa?"

"Chưa."

"Ra ngoài một chút được không?"

"...Có chuyện gì?"

"Anh đang đứng trước tiệm."

Hồng Lam khẽ giật mình.
Kéo nhẹ tấm rèm sang một bên.
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, Lâm Bắc đứng tựa vào chiếc xe màu đen, hai tay đút túi quần, mái tóc bị gió thổi hơi rối.

Anh vẫn có thói quen ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ tầng hai.
Giống hệt mười năm trước.
Ngày nào tan học, anh cũng đứng như vậy.
Chờ cô.

...
"Anh điên à?"
Hồng Lam bước xuống.

"Muộn thế này còn đứng đây."

Lâm Bắc cười.
"Anh sợ ngày mai em lại đổi ý."

"Đổi ý chuyện gì?"

"Không gặp anh nữa."

Cô khựng lại.
Đúng là cô đã từng nghĩ như vậy.
Lâm Bắc nhìn cô, giọng trầm xuống.

"Lam."

"Hửm?"

"Anh không xin em tha thứ ngay."

"Anh chỉ muốn em cho anh một cơ hội."

"Một cơ hội để chứng minh... mười năm trước anh sai."

Gió đêm lướt qua.
Cuốn vài cánh hoa hồng rơi khỏi giỏ trước cửa tiệm.
Hồng Lam cúi xuống nhặt.

Lâm Bắc cũng cúi.
Đầu ngón tay hai người chạm nhau.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến cả hai cùng khựng lại.

Ngày trước, chỉ cần chạm vào tay cô, Lâm Bắc sẽ nắm luôn, như thể sợ cô chạy mất.
Còn bây giờ...
Anh chỉ lặng lẽ rút tay về.
Không phải vì hết muốn gần.
Mà vì sợ làm cô khó chịu.

Sự cẩn trọng ấy khiến Hồng Lam bỗng thấy xót xa.
Người đàn ông từng ngang tàng nhất cô biết...
Đã học được cách dè dặt chỉ vì cô.

"Đi dạo không?"

Lâm Bắc hỏi.
Cô không từ chối.
Hai người đi dọc con đường ven hồ.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có tiếng bước chân hòa cùng tiếng gió.

Đến giữa cây cầu gỗ nhỏ, Hồng Lam bất ngờ lên tiếng.
"Anh có từng hận em không?"

Lâm Bắc bật cười.
"Hận."

Cô quay sang.
"Thật?"

"Hận em..."
Anh nhìn mặt hồ lấp lánh.

"...vì sao không chịu hỏi anh một câu."

Hồng Lam cười buồn.
"Em cũng hận anh."

"Hận vì anh nghĩ mình có quyền quyết định thay em."

Nếu năm ấy anh nói thật.
Nếu năm ấy cô chịu lắng nghe.
Có lẽ...Thanh xuân của họ đã không kết thúc như thế.

Lâm Bắc dừng bước.
"Lam."

"Ừ?"

"Cho anh ôm em một lần được không?"

Hồng Lam không trả lời.
Nhưng cũng không lùi lại.
Lâm Bắc tiến thêm nửa bước.
Vòng tay anh khẽ khép lại, rất chậm, như thể đang ôm một điều gì quý giá nhưng mong manh.

Không siết chặt.
Chỉ đủ để cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc sau mười năm xa cách.

Hồng Lam nhắm mắt.
Mùi hương trên vai anh vẫn vậy.
Bình yên đến đau lòng.

Cô khẽ tựa trán lên vai anh.
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều không nói gì.
Có những cảm xúc...
Không cần lời cũng đủ hiểu.
Lâm Bắc nâng nhẹ cằm cô.
Ánh mắt hai người gặp nhau dưới ánh đèn vàng nhạt.
Khoảng cách ngày một gần.
Hơi thở hòa vào nhau.
Rồi anh dừng lại.

"Anh có thể hôn em không?"

Hồng Lam nhìn người đàn ông trước mặt thật lâu.
Đã mười năm.
Lần đầu tiên, anh không tự ý.
Mà hỏi ý cô.
Khóe môi cô khẽ cong lên.
"Anh tiến bộ rồi."

Lâm Bắc cười.
"Vì anh không muốn mất em thêm lần nào nữa."

Cô khẽ gật đầu.
Một cái gật đầu rất nhẹ.
Lâm Bắc cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng như cơn gió đầu thu.

Không vội vã.
Không cuồng nhiệt.
Chỉ là sự gặp lại của hai trái tim đã đi lạc quá lâu.
Khi rời nhau, Hồng Lam vẫn còn đỏ bừng hai má.

Cô khẽ cười.
"Lâm Bắc."

"Hửm?"

"Lần này..."

"Đừng để em phải đợi nữa."

Đôi mắt anh đỏ lên.
Anh nắm lấy tay cô.
Thật chặt.
Như thể cuối cùng cũng tìm lại được điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

Hết chương 7🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 8: Gặp lại nhau là định mệnh, ở lại cùng nhau mới cần dũng khí


Đêm đã khuya.
Con đường ven hồ chỉ còn lại những vệt sáng vàng nhạt hắt xuống mặt nước đang gợn sóng lăn tăn sau cơn mưa. Gió từ phía rừng thông mang theo cái lạnh rất đặc trưng của vùng cao nguyên, đủ để người đi đường vô thức kéo cao cổ áo, nhưng lại chẳng đủ sức làm nguội đi sự xao động đang âm thầm lớn dần trong lòng hai con người vừa tìm thấy nhau sau một quãng thời gian dài tưởng như đã đánh mất cả tuổi trẻ.

Hồng Lam bước rất chậm.
Lâm Bắc cũng không nói gì.
Khoảng lặng giữa họ không còn nặng nề như những ngày đầu gặp lại.

Nó giống một khoảng lặng của hai người đã quá hiểu nhau, đến mức đôi khi chỉ cần nghe tiếng bước chân của đối phương cũng có thể đoán được người ấy đang vui hay đang buồn.

Có những mối quan hệ kỳ lạ như vậy.
Dù thời gian có dài bao nhiêu, dù cuộc đời đã bào mòn con người đến mức nào, chỉ cần gặp lại đúng người, mọi ký ức đều sẽ trở về nguyên vẹn như ngày đầu.

Lâm Bắc khẽ nghiêng đầu nhìn Hồng Lam.
Ánh đèn đường rơi lên gương mặt cô, dịu dàng đến lạ. Mái tóc dài bị gió thổi khẽ bay, vài sợi tóc mỏng vương trên gò má trắng, khiến cô trông vừa mong manh vừa xa cách.

Anh bỗng nhớ đến ngày đầu tiên gặp cô.
Cô gái năm ấy mặc chiếc váy màu xanh nhạt, ôm một chậu cẩm tú cầu đi ngang sân trường. Chỉ vì mải ngắm cô mà anh va thẳng vào cột thông báo trước cổng đại học, để rồi bị cả đám bạn cười suốt một tuần.

Khi ấy anh từng nghĩ, trên đời này sẽ chẳng có ai khiến mình ngốc nghếch như vậy thêm lần nào nữa.

Nhưng hóa ra...
Mười năm sau, người duy nhất khiến anh mất bình tĩnh vẫn chỉ là Hồng Lam.

"Em cười gì thế?"
Giọng Lâm Bắc kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Em đang nhớ một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Anh có nhớ ngày anh va vào cột thông báo không?"

Lâm Bắc thoáng ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng.
"Nghĩa là em biết?"

"Biết chứ."

"Biết mà vẫn giả vờ không thấy?"

"Ừ."

"Ác thật."

Hồng Lam mỉm cười.
"Nếu hôm đó em quay lại thì đâu còn chuyện để nhớ đến tận bây giờ."

Lâm Bắc nhìn cô rất lâu.
Có lẽ cô không biết, điều anh nhớ nhất không phải cú va chạm hôm ấy.
Mà là khoảnh khắc cô quay đầu nhìn anh, đôi mắt cong cong như ánh trăng đầu tháng, rồi lặng lẽ lấy trong ba lô một chiếc khăn giấy đưa sang.

Không hỏi han.
Không cười nhạo.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
"Máu chảy rồi."

Chỉ ba chữ đơn giản ấy, lại đủ khiến một chàng trai hai mươi tuổi đem lòng yêu một cô gái suốt cả thanh xuân.

Hai người đi đến cây cầu gỗ cuối hồ.
Gió lớn hơn.
Hồng Lam vô thức rùng mình.
Lâm Bắc cởi chiếc áo khoác trên người, đưa sang.
Cô nhìn chiếc áo rồi lắc đầu.
"Anh mặc đi."

"Anh không lạnh."

"Anh vẫn thích nói dối."

Lâm Bắc cười.
"Ừ."

"Anh vẫn nói dối."

"Nhưng lần này anh muốn nói thật."

Anh chậm rãi khoác chiếc áo lên vai cô, động tác rất nhẹ, như sợ làm cô giật mình.
Khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô.

Còn Hồng Lam chỉ lặng lẽ đứng yên.
Không từ chối.
Cũng không né tránh.
Đó có lẽ là sự mềm lòng lớn nhất cô dành cho anh kể từ ngày họ gặp lại.

Lâm Bắc khẽ kéo lại cổ áo để gió không lùa vào.
Ngón tay anh vô tình chạm lên mu bàn tay cô.
Lạnh.
Vẫn lạnh như mười năm trước.
Anh khẽ thở dài.

"Em vẫn không biết chăm sóc bản thân."

Hồng Lam cúi đầu.
"Không còn ai nhắc nữa."

Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng lại khiến ánh mắt Lâm Bắc tối đi.
Anh hiểu.
Câu nói ấy không phải lời trách móc.
Mà là một sự thật.
Mười năm qua, cả hai đều sống tiếp.
Nhưng chưa từng thật sự sống như cách mình mong muốn.

Lâm Bắc chậm rãi đưa mắt nhìn mặt hồ.
Giọng anh thấp đến mức gần như tan vào gió.

"Lam."

"Ừ?"

"Anh không dám xin em quay lại ngay."

"Anh chỉ mong..."

"Nếu một ngày em mệt."

"Nếu một ngày em không còn muốn mạnh mẽ nữa."

"Thì hãy nhớ, phía sau em vẫn luôn có một người."

"Người đó..."

"Vẫn là anh."

Hồng Lam khẽ ngước lên.
Trong đôi mắt người đàn ông ấy không còn sự bồng bột của tuổi trẻ.

Chỉ còn lại sự chân thành đã được mài giũa bằng mười năm cô độc.
Có lẽ...
Tình yêu đẹp nhất không phải là lời hứa dưới ánh hoàng hôn.
Mà là sau bao biến cố của cuộc đời, vẫn có một người đứng trước mặt mình và bình thản nói:
"Anh vẫn ở đây."

Đêm Pleiku yên tĩnh lạ thường.
Gió vẫn thổi.
Thông vẫn reo.
Còn khoảng cách giữa hai trái tim, sau mười năm lạc mất nhau, cuối cùng cũng bắt đầu được lấp đầy từng chút một.

...Hết chương8..🌸
 

TrìnhCa8

Tao là gay
Chủ thớt
HỒNG LAM VÀ MÙA GIÓ BẮC
Chương 9: Người thứ ba không đáng sợ, đáng sợ nhất là quá khứ chưa từng khép lại



Buổi sáng Pleiku bắt đầu bằng một màn sương trắng mỏng.
Những tia nắng đầu tiên len qua hàng thông già phía cuối con dốc, rơi lặng lẽ trên mái ngói của tiệm hoa nhỏ mang tên Lam Garden.

Sau cơn mưa kéo dài nhiều ngày, bầu trời trong xanh đến lạ, thứ màu xanh khiến người ta tưởng rằng mọi điều tồi tệ đã bị nước mưa gột rửa sạch sẽ.

Nhưng Hồng Lam hiểu hơn ai hết.
Có những cơn mưa chỉ làm mặt đất sạch hơn.
Còn lòng người...
Lại càng trở nên nặng nề.

Cô mở cửa tiệm từ rất sớm.
Những bó cẩm tú cầu được thay nước mới, hoa hồng Ecuador được cắt bớt phần cuống, từng cành tulip được xoay về cùng một hướng như một thói quen đã lặp đi lặp lại suốt nhiều năm.

Khi con người không biết phải sắp xếp cuộc đời mình thế nào...
Họ thường bắt đầu bằng việc sắp xếp những thứ rất nhỏ.

Tiếng chuông cửa khẽ vang.
Hồng Lam ngẩng đầu, nụ cười xã giao vừa kịp hiện lên rồi nhanh chóng khựng lại.

Người bước vào không phải Lâm Bắc.
Là một người đàn ông khác.
Anh khoảng ba mươi lăm tuổi, mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng mảnh, gương mặt điềm đạm nhưng ánh mắt lại mang theo sự từng trải của một người đã sống đủ lâu để biết điều gì đáng giữ, điều gì nên buông.

"Hồng Lam."
Anh mỉm cười.

"Lâu rồi không gặp."

Trong vài giây ngắn ngủi, Hồng Lam gần như quên cả cách phản ứng.
"Anh... Minh Quân?"

Anh gật đầu.
"Là anh."

Minh Quân.
Mối tình mà cô chưa từng bắt đầu.
Năm năm trước, khi Hồng Lam quyết định ở lại Pleiku mở tiệm hoa, Minh Quân là người giúp cô thuê mặt bằng, sửa sang cửa hàng, âm thầm ở phía sau mỗi khi cô gặp khó khăn.

Anh chưa từng nói yêu.
Chỉ lặng lẽ đồng hành.
Đến một ngày, trước khi sang Pháp học tiếp, anh chỉ hỏi đúng một câu:

"Nếu ba năm nữa anh trở về, lúc đó em vẫn còn một mình... anh còn cơ hội không?"

Hồng Lam đã im lặng.
Và sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Minh Quân không trách.
Anh chỉ cười.
"Nếu trong lòng em vẫn còn người ấy... anh sẽ không ép."

Rồi anh đi.
Không ngờ hôm nay...
Anh trở lại.

"Anh về khi nào?"

"Đêm qua."

"Không báo trước?"

"Anh muốn tạo bất ngờ."

Minh Quân đưa mắt nhìn quanh tiệm hoa, ánh nhìn dừng lại ở những chậu hồng leo đang nở rực bên khung cửa.

"Tiệm đẹp hơn trước nhiều."

"Em cũng vậy."

Hồng Lam khẽ cười.
"Anh vẫn khéo khen."

"Không."
Minh Quân lắc đầu.

"Anh chỉ nói điều mình nhìn thấy."

Đúng lúc ấy.
Một chiếc xe màu đen dừng trước cửa.
Lâm Bắc bước xuống.
Trên tay anh là hộp điểm tâm còn bốc khói.
Nụ cười trên môi anh chỉ tồn tại đúng vài giây.
Cho đến khi nhìn thấy người đàn ông đang đứng trong tiệm.

Hai ánh mắt chạm nhau.
Không cần giới thiệu.
Cũng đủ để cả hai hiểu.
Đây không phải một người khách bình thường.

Lâm Bắc bước vào.
Bầu không khí vốn yên tĩnh bỗng trở nên căng như sợi dây đàn.

"Bạn em à?"
Anh hỏi, giọng rất bình thản.

"Ừ."
Hồng Lam đáp.

"Đây là Minh Quân."

"Bạn cũ."

Minh Quân chủ động chìa tay.
"Chào anh."

Lâm Bắc bắt tay lại.
Nụ cười vẫn lịch sự.
Nhưng ánh mắt hai người đều mang theo sự dò xét kín đáo của những người đàn ông trưởng thành.
Không ai lớn tiếng.
Không ai tỏ ra khó chịu.
Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến Hồng Lam thấy lo hơn.

Lâm Bắc đặt hộp đồ ăn lên quầy.
"Anh mua cháo cá."

"Em hay bỏ bữa."

Minh Quân nhìn hộp cháo, khẽ cười.
"Vẫn như trước."

"Lam không bao giờ nhớ ăn sáng."

Lâm Bắc ngước mắt.
"Anh biết?"

"Biết."
Minh Quân đáp nhẹ.

"Năm năm nay anh vẫn thường nhắc."

Câu nói ấy rất lịch sự.
Nhưng đủ để Lâm Bắc cảm thấy tim mình khẽ thắt lại.

Năm năm.
Khoảng thời gian anh không có mặt.
Đã có một người khác thay anh quan tâm đến Hồng Lam.

Ý nghĩ ấy khiến lần đầu tiên sau nhiều năm, Lâm Bắc cảm nhận rõ một cảm giác mà anh tưởng mình đã quên.

Ghen.

Không phải kiểu ghen bồng bột của tuổi hai mươi.
Mà là nỗi bất an lặng lẽ của một người từng đánh mất điều quý giá nhất, nên hiểu rằng bất cứ sự chậm trễ nào cũng có thể khiến mình mất thêm một lần nữa.

Ngoài cửa kính, nắng đã lên cao.
Nhưng trong lòng ba con người đứng giữa tiệm hoa ấy, một cơn bão mới chỉ vừa bắt đầu.

Hết chương 9...🌸
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo