Video + ảnh Chuyện người anh Tôi

Anh Trai Xứ Thanh

Yếu sinh lý
Ông anh học Bách Khoa, trước mình 7 khóa. Lấy vợ giáo viên. Ông anh kiếm tiền cũng giỏi. Có nhà, có xe. Vợ đẹp, con khôn. Tưởng như là viên mãn. Đùng 1 cái, vợ UT, bán sạch sẽ cửa nhà, vay mượn đủ đường. Đưa vợ sang Sing chữa trị. Trước lúc đi, anh em còn ngồi tâm sự:

- Anh có thể bỏ tất cả, nhưng chị thì anh không bỏ được chú à! Vợ chồng mà! Tình và nghĩa, sao buông tay nhau được!

Rồi trời thương. Chị khỏi. 2 vợ chồng kéo cày trả nơ. Nhưng, cuộc sống vốn trớ trêu. Chị không chịu được lam lũ, bế con về nhà ngoại...Rồi xuất khẩu lao động, ở lại bên Séc. Có chồng mới. Anh chán đời, phiêu bạt vào Sài Gòn.

...Mùa đông năm ngoái, anh trở về đúng mùa gió bấc. Ngồi bên anh và nồi lẩu ếch.

- Gió đông về lại nhớ vợ con chú ạ! Ngày xưa, cứ khi nào gió lạnh đầu mùa là cả gia đình lại dắt nhau đi mua áo khoác! Chị nhà anh (anh vẫn giữ nguyên cái "danh xưng" đó) bị 1 cái tật là chỉ thích mặc áo màu đỏ! Cô ấy quan niệm cứ cái gì đỏ mới đẹp. Kì quái! (cười sảng khoái!).

Nhấp 1 chén, cả 2 anh em cùng im lặng...Hơi nước từ nồi lẩu bốc lên..Nhòa hết kính!

Tình yêu là thế. Hẹn hò, thề thốt với nhau. Cuối cùng, cũng không thể vượt qua được những cám dỗ của du.c vọng, tiền tài. Yêu ai thì hãy yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn vẹn niềm tin vào đó. Bởi có thể, 1 ngày nào đó, bạn sẽ mất tất cả đấy...

Trên đời này, có rất nhiều điều là vĩnh cửu, nhưng tuyệt nhiên, tình yêu không phải là 1 trong số đó...
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo