GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 4: NGƯỜI TRONG BỨC ẢNH
Ba giờ mười hai phút sáng.
Trình Ca vẫn chưa ngủ.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng nhợt nhạt từ màn hình máy ảnh hắt lên gương mặt cô.
Bức ảnh vẫn nằm đó.
Một cô bé.
Một người đàn ông.
Một chiếc xe.
Ba con số.
936.
Trình Ca phóng to bức ảnh lần nữa.
Ảnh chụp từ ba năm trước có độ phân giải không đủ cao. Cô đã thử khôi phục bằng phần mềm, nhưng càng phóng lớn, những đường nét càng vỡ.
Người đàn ông đứng phía sau cô bé bị ánh sáng che mất nửa khuôn mặt.
Nhưng chiếc xe thì rõ.
Một chiếc SUV màu đen.
Biển số có ba số cuối là 936.
Cô nhìn rất lâu.
Rồi ký ức bắt đầu quay lại.
Không phải toàn bộ.
Chỉ là những mảnh vụn.
Một con đường đất.
Mùi xăng.
Một chiếc khăn len màu đỏ.
Tiếng trẻ con cười.
Một giọng đàn ông:
“Đưa máy ảnh đây.”
Cô gái trẻ khi ấy đã trả lời:
“Không.”
“Cô không được chụp.”
“Anh càng không cho tôi chụp, tôi càng muốn chụp.”
Sau đó là tiếng cãi nhau.
Một tiếng động rất lớn.
Rồi…
trống rỗng.
Trình Ca nhắm mắt.
Đầu đau như bị ai đó dùng tay bóp chặt.
Cô mở mắt.
Bức ảnh vẫn còn đó.
Nhưng cô nhận ra một điều.
Người đàn ông trong ảnh không nhìn cô bé.
Ông ta đang nhìn về phía cô.
Nhìn thẳng vào ống kính.
Nhìn thẳng vào người chụp ảnh.
Lúc ấy, Trình Ca đã đứng ở đâu?
Cô lấy điện thoại, mở bản đồ cũ.
Ba năm trước cô từng đến Vực Gió cùng một đoàn nhiếp ảnh.
Trong lịch trình có ghi một địa điểm.
Hẻm Núi Khe Cạn.
Cô tìm kiếm.
Không có kết quả.
Cô thử lại.
Vẫn không.
Một địa danh không tồn tại trên bản đồ hiện tại.
Trình Ca ngồi bất động.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Cô giật mình.
“Trình Ca.”
Là ManhThuong.
Cô đứng dậy.
Mở cửa.
Anh đứng ngoài hành lang, mặc một chiếc áo len tối màu, trên tay cầm một cốc nước.
Ánh mắt anh lướt qua cô.
“Chưa ngủ?”
“Anh cũng vậy.”
“Ừ.”
Anh đưa cốc nước.
“Uống đi.”
Cô không nhận.
“Anh biết tôi nhớ ra rồi?”
“Biết.”
“Anh đứng dưới sân bao lâu?”
“Không lâu.”
“Anh nhìn lên cửa sổ bao lâu?”
“Đủ lâu.”
Trình Ca tựa vào cửa.
“Anh theo dõi tôi?”
“Không.”
“Vậy sao biết tôi chưa ngủ?”
“Đèn.”
Cô quay đầu nhìn vào phòng.
Đèn cô chưa tắt.
“Anh để ý những chuyện này với tất cả mọi người?”
“Không.”
Câu trả lời khiến cô im lặng.
ManhThuong nhìn cô.
“Đừng thức cả đêm.”
“Tôi muốn biết sự thật.”
“Ngày mai tôi sẽ nói.”
“Bây giờ.”
“Không.”
“Tại sao?”
“Vì cô đang hoảng.”
“Tôi không hoảng.”
“Cô đang run.”
Trình Ca cúi xuống nhìn tay mình.
Quả thật đang run.
Cô ghét việc anh luôn nhìn ra những điều cô muốn che giấu.
“Anh nghĩ tôi yếu?”
“Không.”
“Vậy đừng đối xử với tôi như người cần được bảo vệ.”
ManhThuong nhìn cô.
Một lúc sau, anh đặt cốc nước lên bàn cạnh cửa.
“Được.”
Anh quay đi.
Trình Ca gọi:
“ManhThuong.”
Anh dừng lại.
“Ngày mai…”
Cô ngập ngừng.
“Nói cho tôi biết cô bé là ai.”
Anh không quay lại.
“Em gái tôi.”
“Em gái anh tên gì?”
Lần này anh im lặng lâu hơn.
“An Nhiên.”
Trình Ca khẽ lặp lại:
“An Nhiên…”
Một cái tên rất đẹp.
Nhưng không hiểu vì sao vừa nghe thấy, lòng cô lại đau.
ManhThuong đi được vài bước.
Cô hỏi:
“Cô ấy bao nhiêu tuổi?”
“Mười bảy.”
“Lúc đó?”
“Mười bảy.”
Trình Ca đứng chết lặng.
Mười bảy tuổi.
Một cô bé mười bảy tuổi.
Một bức ảnh.
Một chiếc xe.
Một người đàn ông có súng.
Và sau đó là cái chết.
Nhưng có một điều vẫn không khớp.
Cô quay lại nhìn bức ảnh.
Nếu An Nhiên bị bắt đi ngay sau khi bức ảnh được chụp…
tại sao trong ảnh lại có ManhThuong?
Anh đã ở đó.
Vậy tại sao anh không cứu được em gái mình?
Sáu giờ sáng.
Trình Ca bị đánh thức bởi tiếng động cơ.
Cô mặc áo khoác, đi xuống tầng.
ManhThuong đang chuẩn bị xe.
Bên cạnh anh là một người đàn ông tên Lâm, thành viên đội cứu hộ hôm trước.
Lâm nhìn thấy cô.
“Chị Trình, hôm nay cũng đi à?”
“Ừ.”
ManhThuong ngẩng lên.
“Không.”
Trình Ca nhìn anh.
“Anh vừa nói ngày mai sẽ nói.”
“Hôm nay tôi có việc.”
“Việc gì?”
“Đi kiểm tra tuyến phía Bắc.”
“Tôi đi cùng.”
“Không.”
“Vậy tôi tự đi.”
Anh cau mày.
“Cô biết đường?”
“Không.”
“Biết sử dụng thiết bị định vị?”
“Biết.”
“Biết lái xe địa hình?”
“Biết.”
Anh nhìn cô vài giây.
“Biết tự bảo vệ?”
“Biết.”
“Biết bắn súng?”
Trình Ca khựng lại.
“Không.”
“Vậy ở nhà.”
Cô nhìn anh.
“Anh biết tôi không biết, sao còn hỏi?”
“Để cô biết mình đang thiếu cái gì.”
Lâm đứng bên cạnh cúi đầu cố nhịn cười.
Trình Ca quay sang.
“Anh cười gì?”
“Không có.”
“Có.”
“Thật sự không.”
ManhThuong đóng cửa xe.
“Lâm.”
“Dạ?”
“Cậu ở lại.”
Lâm ngẩn người.
“Anh đi một mình?”
“Ừ.”
Trình Ca lập tức nói:
“Tôi đi.”
“Không.”
“Vậy anh đi một mình?”
“Ừ.”
“Anh vừa nói nơi đó nguy hiểm.”
“Đúng.”
“Vậy sao anh đi một mình?”
ManhThuong không trả lời.
Trình Ca nhìn anh.
Rồi chợt hiểu.
Anh không muốn cô đi vì anh biết nơi đó nguy hiểm.
Không phải vì cô yếu.
Mà vì anh biết cô có liên quan đến chuyện năm đó.
Cô bước tới.
“Anh càng ngăn tôi, tôi càng muốn biết.”
Anh nhìn cô.
“Cô luôn ngang như vậy?”
“Ừ.”
“Được.”
Anh mở cửa ghế phụ.
“Lên xe.”
Trình Ca mỉm cười.
“Cảm ơn.”
“Đừng cảm ơn vội.”
“Vì?”
“Có thể cô sẽ hối hận.”
Con đường phía Bắc vắng đến mức gần như không có dấu vết con người.
Sau hơn một giờ, ManhThuong rẽ khỏi tuyến đường chính.
Trình Ca nhìn màn hình định vị.
“Đây không có đường.”
“Có.”
“Ở đâu?”
“Dưới bánh xe.”
Cô nhìn anh.
“Anh hài hước thật.”
“Không.”
“Anh không biết đùa à?”
“Biết.”
“Vậy sao không bao giờ đùa?”
“Không cần.”
Trình Ca bật cười.
“Anh sống thế này bao lâu rồi?”
“Bảy năm.”
“Không chán sao?”
“Không.”
“Không nhớ thành phố?”
“Không.”
“Không nhớ ai?”
“Có.”
Cô quay sang.
“Có ai?”
Anh không trả lời.
Trình Ca không hỏi nữa.
Nhưng trong lòng lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Cô không biết người anh nhớ là ai.
Có thể là cha mẹ.
Có thể là một người bạn.
Có thể là một người phụ nữ.
Cô không nên tò mò.
Nhưng vẫn tò mò.
Đến khi chiếc xe dừng lại, cô mới phát hiện mình đã nhìn anh quá lâu.
ManhThuong quay sang.
“Nhìn đủ chưa?”
Trình Ca lập tức quay mặt đi.
“Ai nhìn anh?”
“Cô.”
“Anh tự tin quá rồi.”
“Ừ.”
“…”
Cô không nói được gì.
Anh xuống xe trước.
Trình Ca cũng xuống theo.
Phía trước là một hẻm núi hẹp.
Hai bên vách đá cao dựng đứng.
Gió thổi qua khe núi tạo thành tiếng rít kéo dài.
ManhThuong lấy thiết bị dò tín hiệu.
Trình Ca hỏi:
“Anh tìm gì?”
“Dấu vết.”
“Của ai?”
“Ba năm trước.”
Cô nhìn anh.
“Anh vẫn tìm suốt ba năm?”
“Ừ.”
“Anh nghĩ cô ấy còn sống?”
Anh im lặng.
“Không.”
“Vậy tại sao vẫn tìm?”
ManhThuong cúi xuống, nhặt một viên đá.
“Vì tôi chưa tìm thấy thi thể.”
Trình Ca không nói gì.
Một lúc sau, anh tiếp:
“Không có thi thể thì không có kết luận.”
Cô nhìn nghiêng gương mặt anh.
Đột nhiên hiểu vì sao người đàn ông này sống ở đây.
Anh không ở lại vì yêu vùng đất này.
Anh ở lại vì một người chưa bao giờ thật sự rời khỏi nơi này.
Họ đi sâu vào hẻm núi.
Sau khoảng nửa giờ, ManhThuong dừng lại.
Trên vách đá có một dấu sơn đỏ rất mờ.
Trình Ca bước tới.
“Cái này là gì?”
“Dấu của đội tìm kiếm.”
“Ba năm trước?”
“Ừ.”
Cô nhìn quanh.
“Nhưng tại sao tôi không nhớ?”
“Cô từng bị chấn thương đầu.”
Cô quay lại.
“Ai nói với anh?”
“Bệnh viện.”
“Anh đưa tôi đến bệnh viện?”
“Không.”
“Vậy sao anh biết?”
ManhThuong không trả lời.
Trình Ca tiến lại gần.
“Anh có mặt đêm đó?”
Anh im lặng.
“ManhThuong.”
“Có.”
“Anh ở đâu?”
“Ở đây.”
“Anh nhìn thấy tôi?”
“Có.”
“Vậy tại sao…”
Cô chưa nói hết câu.
Một tiếng động vang lên.
Cạch.
Cả hai cùng quay lại.
ManhThuong lập tức kéo Trình Ca ra phía sau.
Anh đưa ngón tay lên môi.
Im lặng.
Tiếng động lại vang lên.
Cạch.
Cạch.
Như kim loại va vào đá.
ManhThuong rút dao.
Trình Ca nhìn anh.
Anh chỉ tay về phía một khe đá.
Cô hiểu ý.
Hai người cùng tiến lên.
ManhThuong đi trước.
Cô đi ngay phía sau.
Đến gần khe đá, anh đột nhiên quay lại.
“Ở đây.”
“Còn anh?”
“Tôi xem.”
“Không.”
“Trình Ca.”
“Anh bảo tôi đi cùng.”
“…”
“Vậy đừng bỏ tôi lại.”
Anh nhìn cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Một khoảnh khắc rất ngắn.
Nhưng cô nhìn thấy sự mềm xuống trong mắt anh.
Anh không nói nữa.
Chỉ đưa tay kéo cô đứng sát phía sau mình.
“Đừng rời tôi.”
“Ừ.”
Hai người cùng bước vào khe đá.
Bên trong tối.
Hơi lạnh phả ra.
Đi được khoảng mười mét, họ nhìn thấy một chiếc hộp kim loại cũ nằm dưới đất.
ManhThuong cúi xuống.
Không mở ngay.
Anh quan sát xung quanh.
Trình Ca hỏi:
“Có gì?”
“Không biết.”
Anh dùng găng tay nhấc chiếc hộp.
Bên dưới hộp có một mảnh vải màu đỏ.
Trình Ca nhìn thấy.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Khăn…”
ManhThuong nhìn cô.
“Cô nhớ?”
Cô gật đầu.
“An Nhiên đeo chiếc khăn này.”
Anh không nói gì.
Bàn tay cầm hộp siết chặt.
Trình Ca nhìn anh.
“Anh nghĩ…”
“Không.”
Anh cắt lời.
“Đừng đoán.”
Anh mở hộp.
Bên trong chỉ có một chiếc USB cũ.
Và một tờ giấy.
ManhThuong lấy tờ giấy lên.
Trên đó chỉ viết một dòng.
“Người chụp ảnh sẽ quay lại.”
Trình Ca cảm thấy máu trong người lạnh đi.
Cô nhìn ManhThuong.
Anh cũng đang nhìn cô.
Không ai nói gì.
Bởi vì cả hai đều hiểu.
Bức ảnh không phải một ký ức.
Nó là một lời nhắn.
Và người gửi lời nhắn ấy…
đã biết từ ba năm trước rằng Trình Ca sẽ quay lại.
Tối hôm đó.
Hai người trở về trạm cứu hộ trong im lặng.
ManhThuong cầm chiếc USB đi thẳng vào phòng làm việc.
Trình Ca đứng ngoài cửa.
Cô không gõ.
Chỉ đứng đó.
Một lúc sau, cửa mở.
ManhThuong nhìn cô.
“Vào đi.”
Cô bước vào.
Trên màn hình máy tính là một đoạn video cũ.
Hình ảnh nhiễu.
Âm thanh méo.
Nhưng vẫn nhìn thấy được một phần con đường.
Một cô bé chạy qua màn hình.
An Nhiên.
Sau đó là Trình Ca.
Ba năm trước.
Cô đang cầm máy ảnh.
Đang cười.
Đang nói gì đó với An Nhiên.
Rồi hình ảnh rung mạnh.
Một chiếc xe màu đen xuất hiện.
Biển số:
936.
Trình Ca đứng bất động.
Nhưng đoạn video chưa kết thúc.
Một người đàn ông bước xuống xe.
Anh ta đi về phía An Nhiên.
Trình Ca trong video quay máy ảnh về phía người đó.
Rồi màn hình đột nhiên tối đen.
ManhThuong nói:
“Đây là đoạn cuối.”
Trình Ca nhìn anh.
“Anh xem bao nhiêu lần rồi?”
“Không biết.”
“Anh có biết người đó là ai không?”
“Chưa.”
“Vậy tại sao…”
Cô dừng lại.
Bởi vì trên màn hình vừa xuất hiện một dòng chữ.
Một dòng chữ được chèn vào cuối đoạn video.
TRÌNH CA — NẾU CÔ ĐANG XEM, THÌ MANHTHUONG VẪN CHƯA NÓI CHO CÔ BIẾT SỰ THẬT.
Căn phòng im phăng phắc.
Trình Ca từ từ quay sang.
ManhThuong không nhìn cô.
Cô hỏi:
“Anh còn giấu tôi chuyện gì?”
Anh vẫn im lặng.
“ManhThuong.”
“Ừ.”
“Anh biết người đó.”
Lần này anh không phủ nhận.
Trình Ca bước tới.
“Anh biết hắn.”
“Ừ.”
“Là ai?”
Anh nhìn cô.
“Người đã giết An Nhiên.”
Cô chết lặng.
“Và anh biết hắn ở đâu?”
“Biết.”
“Ở đâu?”
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Trong Vực Gió.”
“Là ai?”
ManhThuong không trả lời ngay.
Rất lâu sau, anh mới nói:
“Người đó…”
Anh dừng lại.
“Có thể đã ở cạnh cô từ trước khi cô đến đây.”
Trình Ca cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Cô quay đầu nhìn cánh cửa.
Ngoài hành lang có tiếng bước chân.
Một người vừa đi qua.
ManhThuong lập tức đứng dậy.
Anh tắt màn hình.
“Đừng ra ngoài.”
“Có người?”
“Ừ.”
“Ai?”
Anh nhìn cô.
“Không biết.”
Rồi anh đưa tay kéo cô lại gần.
Lần này không còn là một cái nắm tay để tránh đá rơi.
Không còn là khoảng cách của hai người xa lạ.
Bàn tay anh đặt lên eo cô, giữ cô đứng sát phía sau mình.
Trình Ca ngẩng đầu.
Anh cúi xuống.
Khoảng cách giữa môi họ chỉ còn vài centimet.
Cô nghe giọng anh rất thấp:
“Ở sau tôi.”
Tim cô đập mạnh.
Không biết vì sợ.
Hay vì người đàn ông này.
Ngoài cửa, tiếng bước chân dừng lại.
Một tiếng gõ vang lên.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
ManhThuong không động đậy.
Trình Ca cũng không.
Ba tiếng gõ.
Giống hệt đêm hôm trước.
Rồi một giọng nói vang lên ngoài cửa.
“Anh Manh.”
Là Lâm.
ManhThuong vẫn không mở.
Anh nhìn Trình Ca.
Một ánh mắt rất sâu.
Như muốn nói với cô rằng—
Đừng tin bất kỳ ai.
Ngay cả những người mà cô tưởng mình đã quen.
Và đúng lúc ấy, điện trong toàn bộ trạm cứu hộ tắt phụt.
Ngoài cửa sổ, một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng lại.
Ba con số cuối trên biển số—
936.
....Hết chương4...
