thấy em này mắng hăng quá. Đọc cũng thú vị. Đến đoạn này chua xót thật. Cảm giác không người thân rất khó tả , bộ não nó sẽ tạo 1 cơ chế phòng vệ để an ủi tâm hồn. Mà thớt đừng quote chửi, mình làm công ăn lương không chơi 3 củ 1 nhát được.Tâm trạng đang vui khi đọc mười mấy trang mà toàn thấy các bác và em nó chủi lộn. Nhưng đọc đến đoạn "ông bà bố mẹ em chết hết rồi", thật sự, cảm thấy xót xa. Nếu thật vậy, thì hẳn là cũng phải hoàn cảnh lắm thì mới đến bước này khi không còn điểm tựa.


bảo không quỵt đâu nhưng nói đến khúc đó xoá acc
)