Video + ảnh Góc ảnh và video đẹp thư giãn mỗi ngày !

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt

Thời sự tại sao người Việt thích ăn cắp ?​

Chính tồn tại khách quan đó tạo cho người Kinh không hướng đến việc tích lũy trí tuệ mà chỉ hướng tới ứng xử khôn khéo. Cuộc sống khó khăn do thời tiết khắc nghiệt, vậy nên buộc người ta phải biết thu vén cho bản thân, cho gia đình, dòng họ của mình. Thậm chí, để thu vén được, người ta phải ăn cắp vặt. Vậy nên, có thể nói, ăn cắp vặt cũng là một cách ứng xử cho phù hợp thực tiễn", ông Vỹ nêu quan điểm.
Ăn cắp vặt vì không có tôn giáo

Ở một góc độ khác, ông Nguyễn Hùng Vỹ cho rằng, chính tồn tại khách quan của người Kinh đã khiến họ không thể tạo ra được năng lượng tập trung, không có xu hướng tích lũy những năng lượng tinh thần. Vì thế, "người Kinh không sản sinh ra những tôn giáo, triết thuyết, lý thuyết khoa học mang tính phổ quát mà cơ sở hiện thực đã hướng con người ta tới sự có lợi trước sự phức tạp của tự nhiên và xã hội".

Cũng theo ông Vỹ, khi có một tôn giáo cụ thể, người ta sẽ thần thánh hóa lên, lấy những quy tắc, quy ước của tôn giáo đó làm "kim chỉ nam" cho mọi hành động. Chẳng hạn, khi tôn giáo quy định không được tự ý lấy đồ của người khác, nếu không sẽ bị lên án, bị cô lập... thì người theo tôn giáo đó sẽ tuân thủ nghiêm ngặt. Đằng này, vì người Kinh không sản sinh ra được tôn giáo nào, chỉ lo ứng xử với thực tiễn nên chưa bao giờ pháp luật được coi trọng. "Có Phật giáo khuyên người ta không ăn cắp nhưng giờ ta phá hết rồi, đừng có tưởng ta có tôn giáo. Thế nên, chuyện lấy trộm đồ của người khác cũng dễ hiểu thôi, vì người ta có biết sợ cái gì đâu", ông Vỹ nói.
Theo PGS.TS Lê Quý Đức, nguyên Viện phó Viện Văn hóa và Phát triển, Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Uncle Lake thì ngoài những yếu tố do lòng tham cố hữu của con người, do đời sống khó khăn nên "bần cùng sinh đạo tặc" thì còn có nguyên do là người Việt "không có ý thức về cá nhân và cộng đồng".

"Trong xã hội truyền thống, hình như người Việt chưa đủ trình độ nhận thức giữa cái chung với cái riêng, cái của cộng đồng - của người khác với cái của mình nên mới sinh ra chuyện cứ lấy được của ai thứ gì về cho mình là tốt. Nó là đặc tính chung của xã hội truyền thống mà ở đó cứ hở ra là lấy", theo ông Đức.

Lý giải cho việc không phân định được cái riêng - cái chung, ông Đức cho rằng, ngày xưa, trong quan hệ cộng đồng làng xã là phi kinh tế, có thể sử dụng đồ đạc của nhau thoải mái, kiểu nhà tôi gieo được luống rau, anh có thể sang hái bất cứ lúc nào mà không cần hỏi ý kiến và ngược lại. Cứ thế, nó ăn sâu vào cách nghĩ, cách làm của người Việt, dần tạo thành thói quen cho đến ngày nay.

Do quản lý xã hội

Ông Lê Quý Đức bổ sung thêm: Trong một xã hội mà "cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan", dân chúng sẽ nhìn vào đó và nghĩ rằng đến quan còn đi ăn cướp thì hỏi gì là của chung, của riêng nữa. Chẳng thế mà có câu "Trống đình ai đánh thì thùng, của chung ai khéo vẫy vùng thành riêng".

Ông dẫn chứng: "Thời Mạc Đăng Doanh thế kỷ XVI được Lê Quý Đôn ghi trong Đại Việt thông sử rằng: Của rơi ngoài đường không ai nhặt, đêm nằm nhà cửa không cần đóng then cài chốt, trâu bò để ngoài đồng nó sinh con đẻ cái rồi dắt nhau về nhà. Rõ ràng, thời ấy thái bình như thế cũng là do quản lý chặt chẽ thôi".

Như vậy, để ăn cắp vặt xảy ra có một phần nguyên do luật pháp chưa nghiêm. "Đương nhiên là phải trừ nhóm người ăn cắp vặt do bệnh lý ra", ông Đức nêu quan điểm.

Nhìn nhận về thói ăn cắp vặt hiện nay, cả ông Nguyễn Hùng Vỹ và ông Lê Quý Đức đều cho rằng "vẫn rất phổ biến". Bởi cùng với những lý do đã chỉ ra ở trên thì có một thời gian khá dài, "chúng ta sống trong mô hình hợp tác xã. Từ viên gạch, gánh phân trâu bò cũng là của hợp tác xã. Anh đi qua nhân lúc không ai để ý thì nhặt một viên gạch cất vào trong người mang về để tích trữ phòng khi cần đến. Hay ra đường, thấy cành củi khô ai làm vương ra cũng đút vội vào túi quần để đem về nhóm bếp lò... Sống trong bối cảnh ấy, người ta phải hành xử như thế và dần dần nó định hình thành thói quen, tính cách", ông Đức phân tích.

Bây giờ, ăn cắp vặt diễn ra muôn hình vạn trạng và cũng rất tinh vi. "Tham nhũng cũng chính là biểu hiện của ăn cắp vặt, từ cái thói ăn cắp vặt mà sinh ra cả thôi. Và nó cũng chẳng loại trừ nhóm đối tượng nào, quan to ăn to, quan bé ăn bé, đứa chăn nghé ăn đòng đòng", ông Lê Quý Đức nói.

Theo các nhà nghiên cứu, xóa bỏ ăn cắp vặt không hề dễ vì đó còn là sản phẩm của lịch sử. Muốn giảm bớt ăn cắp vặt trong cuộc sống, bên cạnh việc đẩy mạnh giáo dục thì luật pháp cũng cần nghiêm minh, trong đó không thể không đề cập đến yếu tố làm gương trong xã hội. Ông Nguyễn Hùng Vỹ cho rằng, trước tiên, những người làm công tác quản lý phải làm gương để xã hội noi theo.
Nói là người Việt Nam ăn cắp vặt thì phải xét trong vấn đề thời gian, thời điểm cụ thể. Tôi sống ở Thủ đô trong thời kỳ Cách mạng tháng Tám đến 1953, thời đó làm gì có ăn cắp vặt. Đến kẻ cắp chợ Đồng Xuân nổi tiếng lắm mà đi làm tự vệ, chợ Đồng Xuân làm đồn đánh thực dân Pháp, gái giang hồ đi làm cứu thương, địa chủ hiến ruộng, tư sản có "tuần lễ vàng" hiến vàng. Bây giờ, ăn cắp vặt nhan nhản cũng là vì chúng ta thiếu định chế quản lý xã hội. Thời Tây cai trị tôi còn nhỏ nhưng giai đoạn 1945 - 1953 thì tôi đã lớn, đã hiểu chuyện, tôi nghĩ do thời ấy hình luật rất nghiêm, kẻ nào ăn cắp sẽ bị trừng trị thẳng tay, đó cũng là một nguyên nhân khiến người ta không dám ăn cắp".
Nhà nghiên cứu văn hóa Hữu Ngọc
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Xuân giang hoa nguyệt dạ

Xuân giang triều thuỷ liên hải bình,
Hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh.
Diễm diễm tuỳ ba thiên vạn lý,
Hà xứ xuân giang vô nguyệt minh.
Giang lưu uyển chuyển nhiễu phương điện,
Nguyệt chiếu hoa lâm giai tự tiển.
Không lý lưu sương bất giác phi,
Đinh thượng bạch sa khan bất kiến.
Giang thiên nhất sắc vô tiêm trần,
Hạo hạo không trung cô nguyệt luân.
Giang bạn hà nhân sơ kiến nguyệt?
Giang nguyệt hà niên sơ chiếu nhân?
Nhân sinh đại đại vô cùng dĩ,
Giang nguyệt niên niên chỉ tương tự.
Bất tri giang nguyệt đãi hà nhân,
Đãn kiến trường giang tống lưu thuỷ.
Bạch vân nhất phiến khứ du du,
Thanh phong phố thượng bất thăng sầu.
Thuỳ gia kim dạ thiên chu tử,
Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu?
Khả liên lâu thượng nguyệt bồi hồi,
Ưng chiếu ly nhân trang kính đài.
Ngọc hộ liêm trung quyển bất khứ,
Đảo y châm thượng phất hoàn lai.
Thử thời tương vọng bất tương văn,
Nguyện trục nguyệt hoa lưu chiếu quân.
Hồng nhạn trường phi quang bất độ,
Ngư long tiềm dược thuỷ thành văn.
Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa,
Khả liên xuân bán bất hoàn gia.
Giang thuỷ lưu xuân khứ dục tận,
Giang đàm lạc nguyệt phục tây tà.
Tà nguyệt trầm trầm tàng hải vụ,
Kiệt Thạch, Tiêu Tương vô hạn lộ.
Bất tri thừa nguyệt kỷ nhân quy,
Lạc nguyệt dao tình mãn giang thụ.

Dịch nghĩa

Đêm trăng hoa trên sông xuân

Thuỷ triều lên, mặt sông xuân ngang mặt bể,
Trên bể, trăng sáng cùng lên với thuỷ triều.
Lấp loáng theo sóng trôi muôn ngàn dặm,
Có nơi nào trên sông xuân là không sáng trăng?
Dòng sông lượn vòng khu cồn hương thơm,
Trăng chiếu rừng hoa ngời như hạt tuyết.
Trên sông sương trôi tưởng như không bay
Bãi sông cát trắng, nhìn chẳng nhận ra
Sông và trời, một màu không mảy bụi,
Ngời sáng trong không, vầng trăng trơ trọi
Người bên sông, ai kẻ đầu tiên thấy trăng?
Trăng trên sông, năm nào đầu tiên rọi xuống người?
Người sinh đời đời không bao giờ ngừng
Trăng trên sông năm năm ngắm vẵn y nguyên
Chẳng biết trăng trên sông chiếu sáng những ai
Chỉ thấy sông dài đưa dòng nước chảy
Mây trắng một dải, vẩn vơ bay
Cây phong biếc xanh trên bờ buồn khôn xiết
Người nhà ai đêm nay dong con thuyền nhỏ
Người nơi nao trên lầu trăng sáng đương tương tư?
Đáng thương cho trên lầu vầng trăng bồi hồi
Phải chiếu sáng đài gương người biệt ly
Rèm nhà ngọc cuốn lên rồi, trăng vẫn không đi
Phiến đá đập áo lau đi rồi, trăng vẫn cứ lại
Giờ đây cùng ngắm trăng mà không cùng nghe tiếng nhau
Nguyện theo ánh đẹp vầng trăng trôi tới chiếu sáng bên người
Chim hồng nhạn bay dài không thể mang trăng đi
Cá rồng lặn nhảy, chỉ khiến làn nước gợn sóng
Đêm qua thanh vắng, mơ thấy hoa rơi,
Đáng thương cho người đã nửa mùa xuân chưa về nhà
Nước sông trôi xuôi, xuân đi sắp hết
Trăng lặn trên bãi sông, trăng xế về tây
Trăng xế chìm dần lẩn trong sương mù mặt bể
Núi Kiệt Thạch, sông Tiêu Tương đường thẳm không cùng
Chẳng biết nhân ánh trăng đã mấy người về
Trăng lặn, rung rinh mối tình, những cây đầy sông.
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Xuân giang hoa nguyệt dạ

Xuân giang triều thuỷ liên hải bình,
Hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh.
Diễm diễm tuỳ ba thiên vạn lý,
Hà xứ xuân giang vô nguyệt minh.
Giang lưu uyển chuyển nhiễu phương điện,
Nguyệt chiếu hoa lâm giai tự tiển.
Không lý lưu sương bất giác phi,
Đinh thượng bạch sa khan bất kiến.
Giang thiên nhất sắc vô tiêm trần,
Hạo hạo không trung cô nguyệt luân.
Giang bạn hà nhân sơ kiến nguyệt?
Giang nguyệt hà niên sơ chiếu nhân?
Nhân sinh đại đại vô cùng dĩ,
Giang nguyệt niên niên chỉ tương tự.
Bất tri giang nguyệt đãi hà nhân,
Đãn kiến trường giang tống lưu thuỷ.
Bạch vân nhất phiến khứ du du,
Thanh phong phố thượng bất thăng sầu.
Thuỳ gia kim dạ thiên chu tử,
Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu?
Khả liên lâu thượng nguyệt bồi hồi,
Ưng chiếu ly nhân trang kính đài.
Ngọc hộ liêm trung quyển bất khứ,
Đảo y châm thượng phất hoàn lai.
Thử thời tương vọng bất tương văn,
Nguyện trục nguyệt hoa lưu chiếu quân.
Hồng nhạn trường phi quang bất độ,
Ngư long tiềm dược thuỷ thành văn.
Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa,
Khả liên xuân bán bất hoàn gia.
Giang thuỷ lưu xuân khứ dục tận,
Giang đàm lạc nguyệt phục tây tà.
Tà nguyệt trầm trầm tàng hải vụ,
Kiệt Thạch, Tiêu Tương vô hạn lộ.
Bất tri thừa nguyệt kỷ nhân quy,
Lạc nguyệt dao tình mãn giang thụ.

Dịch nghĩa

Đêm trăng hoa trên sông xuân

Thuỷ triều lên, mặt sông xuân ngang mặt bể,
Trên bể, trăng sáng cùng lên với thuỷ triều.
Lấp loáng theo sóng trôi muôn ngàn dặm,
Có nơi nào trên sông xuân là không sáng trăng?
Dòng sông lượn vòng khu cồn hương thơm,
Trăng chiếu rừng hoa ngời như hạt tuyết.
Trên sông sương trôi tưởng như không bay
Bãi sông cát trắng, nhìn chẳng nhận ra
Sông và trời, một màu không mảy bụi,
Ngời sáng trong không, vầng trăng trơ trọi
Người bên sông, ai kẻ đầu tiên thấy trăng?
Trăng trên sông, năm nào đầu tiên rọi xuống người?
Người sinh đời đời không bao giờ ngừng
Trăng trên sông năm năm ngắm vẵn y nguyên
Chẳng biết trăng trên sông chiếu sáng những ai
Chỉ thấy sông dài đưa dòng nước chảy
Mây trắng một dải, vẩn vơ bay
Cây phong biếc xanh trên bờ buồn khôn xiết
Người nhà ai đêm nay dong con thuyền nhỏ
Người nơi nao trên lầu trăng sáng đương tương tư?
Đáng thương cho trên lầu vầng trăng bồi hồi
Phải chiếu sáng đài gương người biệt ly
Rèm nhà ngọc cuốn lên rồi, trăng vẫn không đi
Phiến đá đập áo lau đi rồi, trăng vẫn cứ lại
Giờ đây cùng ngắm trăng mà không cùng nghe tiếng nhau
Nguyện theo ánh đẹp vầng trăng trôi tới chiếu sáng bên người
Chim hồng nhạn bay dài không thể mang trăng đi
Cá rồng lặn nhảy, chỉ khiến làn nước gợn sóng
Đêm qua thanh vắng, mơ thấy hoa rơi,
Đáng thương cho người đã nửa mùa xuân chưa về nhà
Nước sông trôi xuôi, xuân đi sắp hết
Trăng lặn trên bãi sông, trăng xế về tây
Trăng xế chìm dần lẩn trong sương mù mặt bể
Núi Kiệt Thạch, sông Tiêu Tương đường thẳm không cùng
Chẳng biết nhân ánh trăng đã mấy người về
Trăng lặn, rung rinh mối tình, những cây đầy sông.
trung quốc nó làm duyệt binh nó tốn tiền lắm.

nó huy động cả đống quân về bắc kinh, lính đó nó ko ở doanh trại. mà nó xây dựng lều dã chiến, có điều hòa, giường ngủ...

nó huy động cả xe toilet di động, xe chở chất thải, rồi xe giặt ủi quần áo di động, xe kỹ thuật bảo dưỡng súng, xe bếp nấu ăn...

toàn tiền và tiền không đó ae

 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
trung quốc nó làm duyệt binh nó tốn tiền lắm.

nó huy động cả đống quân về bắc kinh, lính đó nó ko ở doanh trại. mà nó xây dựng lều dã chiến, có điều hòa, giường ngủ...

nó huy động cả xe toilet di động, xe chở chất thải, rồi xe giặt ủi quần áo di động, xe kỹ thuật bảo dưỡng súng, xe bếp nấu ăn...

toàn tiền và tiền không đó ae


Nhật Bản đã chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh sinh học quy mô lớn chống lại Liên Xô, Trung Quốc, cũng như Mỹ và Anh trong nhiều năm. Chỉ có cuộc tấn công thần tốc của Hồng quân vào tháng 8 năm 1945 mới ngăn cản được những kế hoạch này. "Biệt đội 731" đã vội vàng "che đậy dấu vết", phá hủy "cơ sở sản xuất" và hầu hết những người chứng kiến, thậm chí là chính nhân viên của họ. Nhưng không thể giấu được mọi chuyện. Một số "nhà khoa học" - những kẻ cuồng tín đã bị Liên Xô bắt giữ.
Nhưng các bị cáo chính của "Biệt đội 731", với người đứng đầu - nhà vi sinh vật học, trung tướng Ishii Shiro - đã tìm thấy sự bảo trợ ở bên kia Thái Bình Dương! Họ chia sẻ "kinh nghiệm" của mình với người Mỹ để đổi lấy quyền miễn trừ cá nhân. Sau đó, họ đã tích cực giúp đỡ tại trung tâm của các chương trình phát triển vũ khí sinh học tại Fort Detrick (Maryland). Nói chung, theo dữ liệu mới nhất từ chính người Mỹ (Trường Kinh tế Harvard), hơn 3 600 nhà sinh vật học Nhật Bản tham gia vào chương trình vũ khí vi khuẩn đã tìm thấy nơi trú ẩn tại Hoa Kỳ.
Cuối năm 1949, một phiên tòa đã diễn ra ở Khabarovsk đối với 12 tội phạm chiến tranh Nhật Bản, trong đó có cựu tư lệnh đội quân Quan Đông, tướng Yamada Otozo. Họ bị buộc tội tạo ra và sử dụng vũ khí vi khuẩn, không một nạn nhân nào sống sót trong các "thí nghiệm" của các "nhà khoa học" Nhật Bản - những kẻ giết người.
Tất cả 12 bị cáo trong phiên tòa ở Khabarovsk đều nhận tội và phải chịu mức án tù từ 2 đến 25 năm.
Hồng quân đã cứu thế giới thoát khỏi cuộc chiến tranh vi trùng
Ngày 20/8/1945, Hồng quân giải phóng Mãn Châu, nơi tập trung các cơ sở chính của Nhật Bản để phát triển vũ khí vi trùng. Như vậy, quân đội Liên Xô đã cứu thế giới khỏi một thảm họa mới - chiến tranh vi trùng do Nhật Bản lên kế hoạch thực hiện.
năm 1945 Nhật Bản đã chuẩn bị cho cuộc chiến vi khuẩn chống lại Liên Xô
Bất chấp Chiến tranh thế giới thứ hai đang tới hồi kết thúc, vào tháng 3 năm 1945 Nhật Bản vẫn chuẩn bị cho một cuộc chiến vi khuẩn chống lại Liên Xô. Theo tính toán của Tokyo cuộc chiến này sẽ phải bắt đầu vào tháng 6 cùng năm, căn cứ các tài liệu được FSB giải mật bởi.


Hồng quân đã cứu thế giới thoát khỏi cuộc chiến tranh vi khuẩn
Ngày 20/8/1945, Hồng quân giải phóng Mãn Châu, nơi tập trung các cơ sở chính của Nhật Bản để phát triển vũ khí vi khuẩn. Như vậy, quân đội Liên Xô đã cứu thế giới khỏi một thảm họa mới - chiến tranh vi khuẩn do Nhật Bản lên kế hoạch thực hiện.

biên bản hỏi cung Sei Yamamoto, một nhân viên của đơn vị đặc biệt 731 thuộc Quân đội Kwantung. Người này khai rằng đã tìm kiếm cách thức bảo tồn lâu dài khả năng kháng thuốc của vi khuẩn lao và phó thương hàn "B" để sử dụng trong chiến tranh vi khuẩn.
"Tất cả các nghiên cứu về vi khuẩn lao và phó thương hàn "B" mà tôi đã đích thân tiến hành ... đều được thực hiện với mục đích sử dụng chúng làm vũ khí trong cuộc chiến chống Liên Xô mà theo tôi biết sẽ bắt đầu vào tháng 6 Năm 1945. "
Đơn vị 731
Trong các đơn vị 731 và 100 đã diễn ra thí nghiệm về việc lây nhiễm vi khuẩn bệnh dịch hạch, bệnh than, bệnh tả, thương hàn và các vi khuẩn khác cho người. Hầu hết những người bị nhiễm bệnh đều chết trong sự đau đớn khủng khiếp. Những người hồi phục lại bị mang ra thí nghiệm nhiều lần và cuối cùng cũng bị giết. Quân đội Nhật Bản đã tiến hành các thí nghiệm vô nhân đạo khác trên con người, để cuối cùng đưa đến cái chết của họ.

Câu chuyện kinh hoàng về Đơn vị 731 của Nhật chuyên tiến hành những thí nghiệm khủng khiếp trên người dưới vỏ bọc "nghiên cứu chiến tranh" trước và trong Thế chiến II lại một lần nữa được phơi bày trong cuốn sách có nhan đề “Đơn vị 731: Phòng thí nghiệm của ác quỷ, Auschwitz của phương Đông” được xuất bản gần đây.
Hơn 3.000 người, chủ yếu là người Trung Quốc và cả tù binh chiến tranh Nga, Anh, Mỹ đã bị các nhà nghiên cứu của Đơn vị 731 coi như chuột bạch để trị bệnh hoại tử vì tê cóng.
Đơn vị 731 được thành lập năm 1936 ở Cáp Nhĩ Tân, đông bắc Trung Quốc để quân đội Nhật hoàng tiến hành nghiên cứu về các mầm bệnh thời chiến, khả năng của vũ khí và những giới hạn của con người. Đơn vị được công bố rộng rãi là Cục Phòng chống dịch bệnh và xử lý nước Đạo quân Quan Đông. Được thành lập bởi Hiến binh của Đế quốc Nhật Bản, Đơn vị 731 được điều hành bởi Tư lệnh Ishii Shiro đến tận khi kết thúc chiến tranh.

Đơn vị 731 được đặt tại quận Bình Phòng thuộc thành phố Cáp Nhĩ Tân, thành phố lớn nhất trong chính quyền bù nhìn Mãn Châu Quốc (giờ là đông bắc Trung Hoa). Hơn 10.000 người - tức khoảng 600 người mỗi năm bị Hiến binh Nhật bắt giữ để làm vật thí nghiệm cho dự án 731.

Hơn 95% tổng số nạn nhân chết trong trại tập trung ở Bình Phòng là người Trung Quốc và Hàn Quốc, bao gồm cả binh lính và dân thường. 5% còn lại là người Đông Nam Á, người ở Thái Bình Dương, người dân thuộc địa của Đế quốc Nhật Bản, và một số nhỏ tù binh chiến tranh trong Thế chiến II...
Hình ảnh về những nghiên cứu và thử nghiệm ghê rợn của đơn vị trên mới đây đã xuất hiện trong cuốn sách có nhan đề “Đơn vị 731: Phòng thí nghiệm của ác quỷ, Auschwitz của phương Đông”. Các bức ảnh cho thấy binh sĩ Nhật tham gia giải phẫu sống - tiến hành những cuộc phẫu thuật trên người sống để nghiên cứu các bộ phận và mô sống.

Các thí nghiệm và giải phẫu trên nam, nữ và trẻ em đều được tiến hành trong tình trạng không tiêm thuốc tê để kết quả không bị thuốc tác động. Các tù nhân sẽ bị cho nhiễm bệnh, rồi sau đó, nội tạng của họ được lấy để các nhà khoa học nghiên cứu tác động của bệnh trước khi nó phân hủy.

Ngoài ra, tù nhân còn bị chặt tay chân để các nhà khoa học thuộc Đơn vị 731 nghiên cứu tình trạng mất máu. Tiếp đó, các bộ phận sẽ được gắn lại ở phía bên kia của cơ thể, các tài liệu ghi chép cho thấy.Các nhà khoa học Nhật còn dùng tù nhân để nghiên cứu các bệnh lây truyền qua đường tình dục.

Theo đó, các tù nhân nhiễm bệnh giang mai bị ép quan hệ tình dục với tù nhân khỏe mạnh để nghiên cứu virus lây lan như thế nào. Cũng theo các nhà sử học, các bác sĩ Nhật thời Thế chiến II đã tiêm máu động vật vào người sống hoặc buộc người nhiễm bệnh ở chung xà lim với người khỏe để tìm hiểu cách thức lây nhiễm bệnh.

Một số nạn nhân của Đơn vị 731 đã chết, một số khác được cho là bị chôn sống hoặc chết chìm. Ngoài việc tiến hành các thí nghiệm ghê rợn, Đơn vị 731 còn thả vi khuẩn gây bệnh thương hàn, tả và nhiều bệnh khác xuống hệ thống nước ở các làng của Trung Quốc.

Theo Hội thảo quốc tế về tội ác của chiến tranh vi khuẩn năm 2002, số người bị giết bởi Quân đội Đế quốc Nhật qua thử nghiệm vi khuẩn trên người là khoảng 580.000 người. Theo một số nguồn khác, việc sử dụng vũ khí sinh hóa nghiên cứu bởi Đơn vị 731 đã dẫn tới hơn 200.000 cái chết của cả binh lính và dân thường Trung Quốc.

Ban đầu, Chính phủ Nhật phủ nhận sự tồn tại của Đơn vị 731. Tuy nhiên, năm 1998, Tòa án tối cao Nhật đã thừa nhận gián tiếp về lực lượng này qua một phán quyết. Người chịu trách nhiệm chính về Đơn vị 731 là Trung tướng Shiro Ishii cũng như nhiều nhân vật khác đã được Tòa án quân sự quốc tế khu vực Cận Đông miễn trừ xét xử sau khi họ giao cho Mỹ các dữ liệu thí nghiệm về mầm bệnh thời chiến.

Gần đây, Cơ quan lưu trữ quốc gia Nhật đã công bố tên của 3.607 thành viên của Đơn vị 731 khét tiếng, trong đó có 52 bác sĩ phẫu thuật, 49 kỹ sư, 38 y tá và 1.117 bác sĩ dã chiến. Đây là lần đầu tiên, hầu hết tên thật và địa chỉ của các thành viên Đơn vị 731 được tiết lộ trong các tài liệu chính thức. Những người có trong danh sách này có thể sẽ phải ra hầu tòa vì những tội lỗi man rợ họ gây ra năm xưa.
Thành lập vào năm 1935, Đơn vị 731 ban đầu được biết đến rộng rãi với tên gọi 'Cục phòng chống dịch bệnh và xử lý nước Đạo quân Quan Đông' do Tướng Shiro Ishii quản lý.

Tuy nhiên, trên thực tế, 731 lại 'nổi danh' với những cuộc thử nghiệm vũ khí nguy hiểm trên cơ thể trên cơ thể người trong Thế chiến 2.

Trụ sở chính của 731 được đặt tại quận Bình Phòng của thành phố Cáp Nhĩ Tân, Đông Bắc Trung Quốc ngày nay với diện tích lên tới 6km2 và hơn 150 tòa nhà.

Suốt 10 năm tồn tại, Đơn vị 731 được cho là đã gây nên cái chết của gần 200.000 người, phần lớn trong số đó là từ Trung Quốc và Hàn Quốc. Ngoài ra, còn có các tù binh chiến tranh tại phương Tây và Đông Nam Á..
Không giống như các nhà tù Do thái của Đức quốc xã, mục đích chính của Đơn vị 731 là nghiên cứu các chương trình vũ khí hóa - sinh.

Tù nhân tại Đơn vị 731 được sử dụng như những đối tượng thí nghiệm và phải trải qua những màn tra tấn kinh hoàng như cắt tứ chi, giải phẫu hay bị nổ tung cả cơ thể...

Một cựu thành viên của Đơn vị 731 đã miêu tả về quá trình giải phẫu trên cơ thể các đối tượng thí nghiệm như sau:

'Nạn nhân sẽ được tắm rửa sạch sẽ trước khi đưa lên bàn mổ. Một người sẽ dùng ống nghe để kiểm tra nhịp tim. Sau đó, người còn lại sẽ phẫu thuật trên cơ thể nạn nhân mà không sử dụng thuốc gây tê'.


Để tìm ra phương thức chữa trị cho các binh sĩ bị thương bởi mảnh bom đạn, Đơn vị 731 từng trói các tù nhân và để họ đứng tại nhiều khoảng cách nhau rồi kích hoạt khối thuốc nổ. Những người còn sống sót sẽ được phẫu thuật và nghiên cứu.

Bên cạnh bom, các tù nhân cũng được sử dụng như bia đỡ trong các cuộc thử nghiệm súng phun lửa hoặc vũ khí hóa học.

Một số tù binh bị tháo rời tay để nghiên cứu ảnh hưởng của việc mất máu. Đôi khi, những cánh tay cũng được gắn lại hoặc bị nhúng vào bể đá để quan sát quá trình hoại tử.

Các nạn nhân khác thì bị nhốt trong phòng ngạt khí ga với những loại vũ khí hóa học độc hại.

'Luôn có từ 2.000 - 3.000 người được chuẩn bị sẵn sàng để thí nghiệm. Có 2 lò hỏa thiêu hoạt động cả ngày lẫn đêm,' Shoichi Matsumoto, một phi công ném bom của Đơn vị 731, nhớ lại.

Khi Thế chiến 2 bước vào giai đoạn cuối cùng, các nhà khoa học thuộc Đơn vị 731 đã phá hủy hầu hết bằng chứng của chương trình. Tuy nhiên, một số động vật thử nghiệm bị nhiễm bệnh đã được thả ra gây bệnh dịch hạch cho khoảng 30.000 người tại Bình Phòng.
Sau đó, các nhà khoa học của Đơn vị 731 đã được miễn truy tố tội ác chiến tranh, đổi lại họ phải cung cấp cho chính phủ những thông tin tuyệt mật đã nghiên cứu.
Nhận xét: "Chính phủ" ở đây là chính phủ Mỹ.

Nhận xét: Cuốn sách "Đội vi trùng 731" do Nhà xuất bản Đà Nẵng xuất bản năm 1987 là một hồi ký của một ngườiNhật vớinhữngmô tả rất chi tiết về chốn địa ngục này.
Link: https://archive.org/details/doi-vi-trung-731.-1987/page/5/mode/2up
Link: https://ia800505.us.archive.org/29/items/doi-vi-trung-731.-1987/Đội vi trùng 731. 1987.pdf
 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Nhật Bản đã chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh sinh học quy mô lớn chống lại Liên Xô, Trung Quốc, cũng như Mỹ và Anh trong nhiều năm. Chỉ có cuộc tấn công thần tốc của Hồng quân vào tháng 8 năm 1945 mới ngăn cản được những kế hoạch này. "Biệt đội 731" đã vội vàng "che đậy dấu vết", phá hủy "cơ sở sản xuất" và hầu hết những người chứng kiến, thậm chí là chính nhân viên của họ. Nhưng không thể giấu được mọi chuyện. Một số "nhà khoa học" - những kẻ cuồng tín đã bị Liên Xô bắt giữ.
Nhưng các bị cáo chính của "Biệt đội 731", với người đứng đầu - nhà vi sinh vật học, trung tướng Ishii Shiro - đã tìm thấy sự bảo trợ ở bên kia Thái Bình Dương! Họ chia sẻ "kinh nghiệm" của mình với người Mỹ để đổi lấy quyền miễn trừ cá nhân. Sau đó, họ đã tích cực giúp đỡ tại trung tâm của các chương trình phát triển vũ khí sinh học tại Fort Detrick (Maryland). Nói chung, theo dữ liệu mới nhất từ chính người Mỹ (Trường Kinh tế Harvard), hơn 3 600 nhà sinh vật học Nhật Bản tham gia vào chương trình vũ khí vi khuẩn đã tìm thấy nơi trú ẩn tại Hoa Kỳ.
Cuối năm 1949, một phiên tòa đã diễn ra ở Khabarovsk đối với 12 tội phạm chiến tranh Nhật Bản, trong đó có cựu tư lệnh đội quân Quan Đông, tướng Yamada Otozo. Họ bị buộc tội tạo ra và sử dụng vũ khí vi khuẩn, không một nạn nhân nào sống sót trong các "thí nghiệm" của các "nhà khoa học" Nhật Bản - những kẻ giết người.
Tất cả 12 bị cáo trong phiên tòa ở Khabarovsk đều nhận tội và phải chịu mức án tù từ 2 đến 25 năm.
Hồng quân đã cứu thế giới thoát khỏi cuộc chiến tranh vi trùng
Ngày 20/8/1945, Hồng quân giải phóng Mãn Châu, nơi tập trung các cơ sở chính của Nhật Bản để phát triển vũ khí vi trùng. Như vậy, quân đội Liên Xô đã cứu thế giới khỏi một thảm họa mới - chiến tranh vi trùng do Nhật Bản lên kế hoạch thực hiện.
năm 1945 Nhật Bản đã chuẩn bị cho cuộc chiến vi khuẩn chống lại Liên Xô
Bất chấp Chiến tranh thế giới thứ hai đang tới hồi kết thúc, vào tháng 3 năm 1945 Nhật Bản vẫn chuẩn bị cho một cuộc chiến vi khuẩn chống lại Liên Xô. Theo tính toán của Tokyo cuộc chiến này sẽ phải bắt đầu vào tháng 6 cùng năm, căn cứ các tài liệu được FSB giải mật bởi.


Hồng quân đã cứu thế giới thoát khỏi cuộc chiến tranh vi khuẩn
Ngày 20/8/1945, Hồng quân giải phóng Mãn Châu, nơi tập trung các cơ sở chính của Nhật Bản để phát triển vũ khí vi khuẩn. Như vậy, quân đội Liên Xô đã cứu thế giới khỏi một thảm họa mới - chiến tranh vi khuẩn do Nhật Bản lên kế hoạch thực hiện.

biên bản hỏi cung Sei Yamamoto, một nhân viên của đơn vị đặc biệt 731 thuộc Quân đội Kwantung. Người này khai rằng đã tìm kiếm cách thức bảo tồn lâu dài khả năng kháng thuốc của vi khuẩn lao và phó thương hàn "B" để sử dụng trong chiến tranh vi khuẩn.
"Tất cả các nghiên cứu về vi khuẩn lao và phó thương hàn "B" mà tôi đã đích thân tiến hành ... đều được thực hiện với mục đích sử dụng chúng làm vũ khí trong cuộc chiến chống Liên Xô mà theo tôi biết sẽ bắt đầu vào tháng 6 Năm 1945. "
Đơn vị 731
Trong các đơn vị 731 và 100 đã diễn ra thí nghiệm về việc lây nhiễm vi khuẩn bệnh dịch hạch, bệnh than, bệnh tả, thương hàn và các vi khuẩn khác cho người. Hầu hết những người bị nhiễm bệnh đều chết trong sự đau đớn khủng khiếp. Những người hồi phục lại bị mang ra thí nghiệm nhiều lần và cuối cùng cũng bị giết. Quân đội Nhật Bản đã tiến hành các thí nghiệm vô nhân đạo khác trên con người, để cuối cùng đưa đến cái chết của họ.

Câu chuyện kinh hoàng về Đơn vị 731 của Nhật chuyên tiến hành những thí nghiệm khủng khiếp trên người dưới vỏ bọc "nghiên cứu chiến tranh" trước và trong Thế chiến II lại một lần nữa được phơi bày trong cuốn sách có nhan đề “Đơn vị 731: Phòng thí nghiệm của ác quỷ, Auschwitz của phương Đông” được xuất bản gần đây.
Hơn 3.000 người, chủ yếu là người Trung Quốc và cả tù binh chiến tranh Nga, Anh, Mỹ đã bị các nhà nghiên cứu của Đơn vị 731 coi như chuột bạch để trị bệnh hoại tử vì tê cóng.
Đơn vị 731 được thành lập năm 1936 ở Cáp Nhĩ Tân, đông bắc Trung Quốc để quân đội Nhật hoàng tiến hành nghiên cứu về các mầm bệnh thời chiến, khả năng của vũ khí và những giới hạn của con người. Đơn vị được công bố rộng rãi là Cục Phòng chống dịch bệnh và xử lý nước Đạo quân Quan Đông. Được thành lập bởi Hiến binh của Đế quốc Nhật Bản, Đơn vị 731 được điều hành bởi Tư lệnh Ishii Shiro đến tận khi kết thúc chiến tranh.

Đơn vị 731 được đặt tại quận Bình Phòng thuộc thành phố Cáp Nhĩ Tân, thành phố lớn nhất trong chính quyền bù nhìn Mãn Châu Quốc (giờ là đông bắc Trung Hoa). Hơn 10.000 người - tức khoảng 600 người mỗi năm bị Hiến binh Nhật bắt giữ để làm vật thí nghiệm cho dự án 731.

Hơn 95% tổng số nạn nhân chết trong trại tập trung ở Bình Phòng là người Trung Quốc và Hàn Quốc, bao gồm cả binh lính và dân thường. 5% còn lại là người Đông Nam Á, người ở Thái Bình Dương, người dân thuộc địa của Đế quốc Nhật Bản, và một số nhỏ tù binh chiến tranh trong Thế chiến II...
Hình ảnh về những nghiên cứu và thử nghiệm ghê rợn của đơn vị trên mới đây đã xuất hiện trong cuốn sách có nhan đề “Đơn vị 731: Phòng thí nghiệm của ác quỷ, Auschwitz của phương Đông”. Các bức ảnh cho thấy binh sĩ Nhật tham gia giải phẫu sống - tiến hành những cuộc phẫu thuật trên người sống để nghiên cứu các bộ phận và mô sống.

Các thí nghiệm và giải phẫu trên nam, nữ và trẻ em đều được tiến hành trong tình trạng không tiêm thuốc tê để kết quả không bị thuốc tác động. Các tù nhân sẽ bị cho nhiễm bệnh, rồi sau đó, nội tạng của họ được lấy để các nhà khoa học nghiên cứu tác động của bệnh trước khi nó phân hủy.

Ngoài ra, tù nhân còn bị chặt tay chân để các nhà khoa học thuộc Đơn vị 731 nghiên cứu tình trạng mất máu. Tiếp đó, các bộ phận sẽ được gắn lại ở phía bên kia của cơ thể, các tài liệu ghi chép cho thấy.Các nhà khoa học Nhật còn dùng tù nhân để nghiên cứu các bệnh lây truyền qua đường tình dục.

Theo đó, các tù nhân nhiễm bệnh giang mai bị ép quan hệ tình dục với tù nhân khỏe mạnh để nghiên cứu virus lây lan như thế nào. Cũng theo các nhà sử học, các bác sĩ Nhật thời Thế chiến II đã tiêm máu động vật vào người sống hoặc buộc người nhiễm bệnh ở chung xà lim với người khỏe để tìm hiểu cách thức lây nhiễm bệnh.

Một số nạn nhân của Đơn vị 731 đã chết, một số khác được cho là bị chôn sống hoặc chết chìm. Ngoài việc tiến hành các thí nghiệm ghê rợn, Đơn vị 731 còn thả vi khuẩn gây bệnh thương hàn, tả và nhiều bệnh khác xuống hệ thống nước ở các làng của Trung Quốc.

Theo Hội thảo quốc tế về tội ác của chiến tranh vi khuẩn năm 2002, số người bị giết bởi Quân đội Đế quốc Nhật qua thử nghiệm vi khuẩn trên người là khoảng 580.000 người. Theo một số nguồn khác, việc sử dụng vũ khí sinh hóa nghiên cứu bởi Đơn vị 731 đã dẫn tới hơn 200.000 cái chết của cả binh lính và dân thường Trung Quốc.

Ban đầu, Chính phủ Nhật phủ nhận sự tồn tại của Đơn vị 731. Tuy nhiên, năm 1998, Tòa án tối cao Nhật đã thừa nhận gián tiếp về lực lượng này qua một phán quyết. Người chịu trách nhiệm chính về Đơn vị 731 là Trung tướng Shiro Ishii cũng như nhiều nhân vật khác đã được Tòa án quân sự quốc tế khu vực Cận Đông miễn trừ xét xử sau khi họ giao cho Mỹ các dữ liệu thí nghiệm về mầm bệnh thời chiến.

Gần đây, Cơ quan lưu trữ quốc gia Nhật đã công bố tên của 3.607 thành viên của Đơn vị 731 khét tiếng, trong đó có 52 bác sĩ phẫu thuật, 49 kỹ sư, 38 y tá và 1.117 bác sĩ dã chiến. Đây là lần đầu tiên, hầu hết tên thật và địa chỉ của các thành viên Đơn vị 731 được tiết lộ trong các tài liệu chính thức. Những người có trong danh sách này có thể sẽ phải ra hầu tòa vì những tội lỗi man rợ họ gây ra năm xưa.
Thành lập vào năm 1935, Đơn vị 731 ban đầu được biết đến rộng rãi với tên gọi 'Cục phòng chống dịch bệnh và xử lý nước Đạo quân Quan Đông' do Tướng Shiro Ishii quản lý.

Tuy nhiên, trên thực tế, 731 lại 'nổi danh' với những cuộc thử nghiệm vũ khí nguy hiểm trên cơ thể trên cơ thể người trong Thế chiến 2.

Trụ sở chính của 731 được đặt tại quận Bình Phòng của thành phố Cáp Nhĩ Tân, Đông Bắc Trung Quốc ngày nay với diện tích lên tới 6km2 và hơn 150 tòa nhà.

Suốt 10 năm tồn tại, Đơn vị 731 được cho là đã gây nên cái chết của gần 200.000 người, phần lớn trong số đó là từ Trung Quốc và Hàn Quốc. Ngoài ra, còn có các tù binh chiến tranh tại phương Tây và Đông Nam Á..
Không giống như các nhà tù Do thái của Đức quốc xã, mục đích chính của Đơn vị 731 là nghiên cứu các chương trình vũ khí hóa - sinh.

Tù nhân tại Đơn vị 731 được sử dụng như những đối tượng thí nghiệm và phải trải qua những màn tra tấn kinh hoàng như cắt tứ chi, giải phẫu hay bị nổ tung cả cơ thể...

Một cựu thành viên của Đơn vị 731 đã miêu tả về quá trình giải phẫu trên cơ thể các đối tượng thí nghiệm như sau:

'Nạn nhân sẽ được tắm rửa sạch sẽ trước khi đưa lên bàn mổ. Một người sẽ dùng ống nghe để kiểm tra nhịp tim. Sau đó, người còn lại sẽ phẫu thuật trên cơ thể nạn nhân mà không sử dụng thuốc gây tê'.


Để tìm ra phương thức chữa trị cho các binh sĩ bị thương bởi mảnh bom đạn, Đơn vị 731 từng trói các tù nhân và để họ đứng tại nhiều khoảng cách nhau rồi kích hoạt khối thuốc nổ. Những người còn sống sót sẽ được phẫu thuật và nghiên cứu.

Bên cạnh bom, các tù nhân cũng được sử dụng như bia đỡ trong các cuộc thử nghiệm súng phun lửa hoặc vũ khí hóa học.

Một số tù binh bị tháo rời tay để nghiên cứu ảnh hưởng của việc mất máu. Đôi khi, những cánh tay cũng được gắn lại hoặc bị nhúng vào bể đá để quan sát quá trình hoại tử.

Các nạn nhân khác thì bị nhốt trong phòng ngạt khí ga với những loại vũ khí hóa học độc hại.

'Luôn có từ 2.000 - 3.000 người được chuẩn bị sẵn sàng để thí nghiệm. Có 2 lò hỏa thiêu hoạt động cả ngày lẫn đêm,' Shoichi Matsumoto, một phi công ném bom của Đơn vị 731, nhớ lại.

Khi Thế chiến 2 bước vào giai đoạn cuối cùng, các nhà khoa học thuộc Đơn vị 731 đã phá hủy hầu hết bằng chứng của chương trình. Tuy nhiên, một số động vật thử nghiệm bị nhiễm bệnh đã được thả ra gây bệnh dịch hạch cho khoảng 30.000 người tại Bình Phòng.
Sau đó, các nhà khoa học của Đơn vị 731 đã được miễn truy tố tội ác chiến tranh, đổi lại họ phải cung cấp cho chính phủ những thông tin tuyệt mật đã nghiên cứu.
Nhận xét: "Chính phủ" ở đây là chính phủ Mỹ.

Nhận xét: Cuốn sách "Đội vi trùng 731" do Nhà xuất bản Đà Nẵng xuất bản năm 1987 là một hồi ký của một ngườiNhật vớinhữngmô tả rất chi tiết về chốn địa ngục này.
Link: https://archive.org/details/doi-vi-trung-731.-1987/page/5/mode/2up
Link: https://ia800505.us.archive.org/29/items/doi-vi-trung-731.-1987/Đội vi trùng 731. 1987.pdf

 

daodiemq

Tiến sĩ
Chủ thớt
Nhật Bản đã chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh sinh học quy mô lớn chống lại Liên Xô, Trung Quốc, cũng như Mỹ và Anh trong nhiều năm. Chỉ có cuộc tấn công thần tốc của Hồng quân vào tháng 8 năm 1945 mới ngăn cản được những kế hoạch này. "Biệt đội 731" đã vội vàng "che đậy dấu vết", phá hủy "cơ sở sản xuất" và hầu hết những người chứng kiến, thậm chí là chính nhân viên của họ. Nhưng không thể giấu được mọi chuyện. Một số "nhà khoa học" - những kẻ cuồng tín đã bị Liên Xô bắt giữ.
Nhưng các bị cáo chính của "Biệt đội 731", với người đứng đầu - nhà vi sinh vật học, trung tướng Ishii Shiro - đã tìm thấy sự bảo trợ ở bên kia Thái Bình Dương! Họ chia sẻ "kinh nghiệm" của mình với người Mỹ để đổi lấy quyền miễn trừ cá nhân. Sau đó, họ đã tích cực giúp đỡ tại trung tâm của các chương trình phát triển vũ khí sinh học tại Fort Detrick (Maryland). Nói chung, theo dữ liệu mới nhất từ chính người Mỹ (Trường Kinh tế Harvard), hơn 3 600 nhà sinh vật học Nhật Bản tham gia vào chương trình vũ khí vi khuẩn đã tìm thấy nơi trú ẩn tại Hoa Kỳ.
Cuối năm 1949, một phiên tòa đã diễn ra ở Khabarovsk đối với 12 tội phạm chiến tranh Nhật Bản, trong đó có cựu tư lệnh đội quân Quan Đông, tướng Yamada Otozo. Họ bị buộc tội tạo ra và sử dụng vũ khí vi khuẩn, không một nạn nhân nào sống sót trong các "thí nghiệm" của các "nhà khoa học" Nhật Bản - những kẻ giết người.
Tất cả 12 bị cáo trong phiên tòa ở Khabarovsk đều nhận tội và phải chịu mức án tù từ 2 đến 25 năm.
Hồng quân đã cứu thế giới thoát khỏi cuộc chiến tranh vi trùng
Ngày 20/8/1945, Hồng quân giải phóng Mãn Châu, nơi tập trung các cơ sở chính của Nhật Bản để phát triển vũ khí vi trùng. Như vậy, quân đội Liên Xô đã cứu thế giới khỏi một thảm họa mới - chiến tranh vi trùng do Nhật Bản lên kế hoạch thực hiện.
năm 1945 Nhật Bản đã chuẩn bị cho cuộc chiến vi khuẩn chống lại Liên Xô
Bất chấp Chiến tranh thế giới thứ hai đang tới hồi kết thúc, vào tháng 3 năm 1945 Nhật Bản vẫn chuẩn bị cho một cuộc chiến vi khuẩn chống lại Liên Xô. Theo tính toán của Tokyo cuộc chiến này sẽ phải bắt đầu vào tháng 6 cùng năm, căn cứ các tài liệu được FSB giải mật bởi.


Hồng quân đã cứu thế giới thoát khỏi cuộc chiến tranh vi khuẩn
Ngày 20/8/1945, Hồng quân giải phóng Mãn Châu, nơi tập trung các cơ sở chính của Nhật Bản để phát triển vũ khí vi khuẩn. Như vậy, quân đội Liên Xô đã cứu thế giới khỏi một thảm họa mới - chiến tranh vi khuẩn do Nhật Bản lên kế hoạch thực hiện.

biên bản hỏi cung Sei Yamamoto, một nhân viên của đơn vị đặc biệt 731 thuộc Quân đội Kwantung. Người này khai rằng đã tìm kiếm cách thức bảo tồn lâu dài khả năng kháng thuốc của vi khuẩn lao và phó thương hàn "B" để sử dụng trong chiến tranh vi khuẩn.
"Tất cả các nghiên cứu về vi khuẩn lao và phó thương hàn "B" mà tôi đã đích thân tiến hành ... đều được thực hiện với mục đích sử dụng chúng làm vũ khí trong cuộc chiến chống Liên Xô mà theo tôi biết sẽ bắt đầu vào tháng 6 Năm 1945. "
Đơn vị 731
Trong các đơn vị 731 và 100 đã diễn ra thí nghiệm về việc lây nhiễm vi khuẩn bệnh dịch hạch, bệnh than, bệnh tả, thương hàn và các vi khuẩn khác cho người. Hầu hết những người bị nhiễm bệnh đều chết trong sự đau đớn khủng khiếp. Những người hồi phục lại bị mang ra thí nghiệm nhiều lần và cuối cùng cũng bị giết. Quân đội Nhật Bản đã tiến hành các thí nghiệm vô nhân đạo khác trên con người, để cuối cùng đưa đến cái chết của họ.

Câu chuyện kinh hoàng về Đơn vị 731 của Nhật chuyên tiến hành những thí nghiệm khủng khiếp trên người dưới vỏ bọc "nghiên cứu chiến tranh" trước và trong Thế chiến II lại một lần nữa được phơi bày trong cuốn sách có nhan đề “Đơn vị 731: Phòng thí nghiệm của ác quỷ, Auschwitz của phương Đông” được xuất bản gần đây.
Hơn 3.000 người, chủ yếu là người Trung Quốc và cả tù binh chiến tranh Nga, Anh, Mỹ đã bị các nhà nghiên cứu của Đơn vị 731 coi như chuột bạch để trị bệnh hoại tử vì tê cóng.
Đơn vị 731 được thành lập năm 1936 ở Cáp Nhĩ Tân, đông bắc Trung Quốc để quân đội Nhật hoàng tiến hành nghiên cứu về các mầm bệnh thời chiến, khả năng của vũ khí và những giới hạn của con người. Đơn vị được công bố rộng rãi là Cục Phòng chống dịch bệnh và xử lý nước Đạo quân Quan Đông. Được thành lập bởi Hiến binh của Đế quốc Nhật Bản, Đơn vị 731 được điều hành bởi Tư lệnh Ishii Shiro đến tận khi kết thúc chiến tranh.

Đơn vị 731 được đặt tại quận Bình Phòng thuộc thành phố Cáp Nhĩ Tân, thành phố lớn nhất trong chính quyền bù nhìn Mãn Châu Quốc (giờ là đông bắc Trung Hoa). Hơn 10.000 người - tức khoảng 600 người mỗi năm bị Hiến binh Nhật bắt giữ để làm vật thí nghiệm cho dự án 731.

Hơn 95% tổng số nạn nhân chết trong trại tập trung ở Bình Phòng là người Trung Quốc và Hàn Quốc, bao gồm cả binh lính và dân thường. 5% còn lại là người Đông Nam Á, người ở Thái Bình Dương, người dân thuộc địa của Đế quốc Nhật Bản, và một số nhỏ tù binh chiến tranh trong Thế chiến II...
Hình ảnh về những nghiên cứu và thử nghiệm ghê rợn của đơn vị trên mới đây đã xuất hiện trong cuốn sách có nhan đề “Đơn vị 731: Phòng thí nghiệm của ác quỷ, Auschwitz của phương Đông”. Các bức ảnh cho thấy binh sĩ Nhật tham gia giải phẫu sống - tiến hành những cuộc phẫu thuật trên người sống để nghiên cứu các bộ phận và mô sống.

Các thí nghiệm và giải phẫu trên nam, nữ và trẻ em đều được tiến hành trong tình trạng không tiêm thuốc tê để kết quả không bị thuốc tác động. Các tù nhân sẽ bị cho nhiễm bệnh, rồi sau đó, nội tạng của họ được lấy để các nhà khoa học nghiên cứu tác động của bệnh trước khi nó phân hủy.

Ngoài ra, tù nhân còn bị chặt tay chân để các nhà khoa học thuộc Đơn vị 731 nghiên cứu tình trạng mất máu. Tiếp đó, các bộ phận sẽ được gắn lại ở phía bên kia của cơ thể, các tài liệu ghi chép cho thấy.Các nhà khoa học Nhật còn dùng tù nhân để nghiên cứu các bệnh lây truyền qua đường tình dục.

Theo đó, các tù nhân nhiễm bệnh giang mai bị ép quan hệ tình dục với tù nhân khỏe mạnh để nghiên cứu virus lây lan như thế nào. Cũng theo các nhà sử học, các bác sĩ Nhật thời Thế chiến II đã tiêm máu động vật vào người sống hoặc buộc người nhiễm bệnh ở chung xà lim với người khỏe để tìm hiểu cách thức lây nhiễm bệnh.

Một số nạn nhân của Đơn vị 731 đã chết, một số khác được cho là bị chôn sống hoặc chết chìm. Ngoài việc tiến hành các thí nghiệm ghê rợn, Đơn vị 731 còn thả vi khuẩn gây bệnh thương hàn, tả và nhiều bệnh khác xuống hệ thống nước ở các làng của Trung Quốc.

Theo Hội thảo quốc tế về tội ác của chiến tranh vi khuẩn năm 2002, số người bị giết bởi Quân đội Đế quốc Nhật qua thử nghiệm vi khuẩn trên người là khoảng 580.000 người. Theo một số nguồn khác, việc sử dụng vũ khí sinh hóa nghiên cứu bởi Đơn vị 731 đã dẫn tới hơn 200.000 cái chết của cả binh lính và dân thường Trung Quốc.

Ban đầu, Chính phủ Nhật phủ nhận sự tồn tại của Đơn vị 731. Tuy nhiên, năm 1998, Tòa án tối cao Nhật đã thừa nhận gián tiếp về lực lượng này qua một phán quyết. Người chịu trách nhiệm chính về Đơn vị 731 là Trung tướng Shiro Ishii cũng như nhiều nhân vật khác đã được Tòa án quân sự quốc tế khu vực Cận Đông miễn trừ xét xử sau khi họ giao cho Mỹ các dữ liệu thí nghiệm về mầm bệnh thời chiến.

Gần đây, Cơ quan lưu trữ quốc gia Nhật đã công bố tên của 3.607 thành viên của Đơn vị 731 khét tiếng, trong đó có 52 bác sĩ phẫu thuật, 49 kỹ sư, 38 y tá và 1.117 bác sĩ dã chiến. Đây là lần đầu tiên, hầu hết tên thật và địa chỉ của các thành viên Đơn vị 731 được tiết lộ trong các tài liệu chính thức. Những người có trong danh sách này có thể sẽ phải ra hầu tòa vì những tội lỗi man rợ họ gây ra năm xưa.
Thành lập vào năm 1935, Đơn vị 731 ban đầu được biết đến rộng rãi với tên gọi 'Cục phòng chống dịch bệnh và xử lý nước Đạo quân Quan Đông' do Tướng Shiro Ishii quản lý.

Tuy nhiên, trên thực tế, 731 lại 'nổi danh' với những cuộc thử nghiệm vũ khí nguy hiểm trên cơ thể trên cơ thể người trong Thế chiến 2.

Trụ sở chính của 731 được đặt tại quận Bình Phòng của thành phố Cáp Nhĩ Tân, Đông Bắc Trung Quốc ngày nay với diện tích lên tới 6km2 và hơn 150 tòa nhà.

Suốt 10 năm tồn tại, Đơn vị 731 được cho là đã gây nên cái chết của gần 200.000 người, phần lớn trong số đó là từ Trung Quốc và Hàn Quốc. Ngoài ra, còn có các tù binh chiến tranh tại phương Tây và Đông Nam Á..
Không giống như các nhà tù Do thái của Đức quốc xã, mục đích chính của Đơn vị 731 là nghiên cứu các chương trình vũ khí hóa - sinh.

Tù nhân tại Đơn vị 731 được sử dụng như những đối tượng thí nghiệm và phải trải qua những màn tra tấn kinh hoàng như cắt tứ chi, giải phẫu hay bị nổ tung cả cơ thể...

Một cựu thành viên của Đơn vị 731 đã miêu tả về quá trình giải phẫu trên cơ thể các đối tượng thí nghiệm như sau:

'Nạn nhân sẽ được tắm rửa sạch sẽ trước khi đưa lên bàn mổ. Một người sẽ dùng ống nghe để kiểm tra nhịp tim. Sau đó, người còn lại sẽ phẫu thuật trên cơ thể nạn nhân mà không sử dụng thuốc gây tê'.


Để tìm ra phương thức chữa trị cho các binh sĩ bị thương bởi mảnh bom đạn, Đơn vị 731 từng trói các tù nhân và để họ đứng tại nhiều khoảng cách nhau rồi kích hoạt khối thuốc nổ. Những người còn sống sót sẽ được phẫu thuật và nghiên cứu.

Bên cạnh bom, các tù nhân cũng được sử dụng như bia đỡ trong các cuộc thử nghiệm súng phun lửa hoặc vũ khí hóa học.

Một số tù binh bị tháo rời tay để nghiên cứu ảnh hưởng của việc mất máu. Đôi khi, những cánh tay cũng được gắn lại hoặc bị nhúng vào bể đá để quan sát quá trình hoại tử.

Các nạn nhân khác thì bị nhốt trong phòng ngạt khí ga với những loại vũ khí hóa học độc hại.

'Luôn có từ 2.000 - 3.000 người được chuẩn bị sẵn sàng để thí nghiệm. Có 2 lò hỏa thiêu hoạt động cả ngày lẫn đêm,' Shoichi Matsumoto, một phi công ném bom của Đơn vị 731, nhớ lại.

Khi Thế chiến 2 bước vào giai đoạn cuối cùng, các nhà khoa học thuộc Đơn vị 731 đã phá hủy hầu hết bằng chứng của chương trình. Tuy nhiên, một số động vật thử nghiệm bị nhiễm bệnh đã được thả ra gây bệnh dịch hạch cho khoảng 30.000 người tại Bình Phòng.
Sau đó, các nhà khoa học của Đơn vị 731 đã được miễn truy tố tội ác chiến tranh, đổi lại họ phải cung cấp cho chính phủ những thông tin tuyệt mật đã nghiên cứu.
Nhận xét: "Chính phủ" ở đây là chính phủ Mỹ.

Nhận xét: Cuốn sách "Đội vi trùng 731" do Nhà xuất bản Đà Nẵng xuất bản năm 1987 là một hồi ký của một ngườiNhật vớinhữngmô tả rất chi tiết về chốn địa ngục này.
Link: https://archive.org/details/doi-vi-trung-731.-1987/page/5/mode/2up
Link: https://ia800505.us.archive.org/29/items/doi-vi-trung-731.-1987/Đội vi trùng 731. 1987.pdf
Các nạn nhân của thí nghiệm bị nhiễm vi-rút của các bệnh nguy hiểm như dịch hạch hoặc các bệnh lây qua đường tình dục như lậu hay giang mai để nghiên cứu tác động chính xác của bệnh lên cơ thể người mắc. Vì sợ cơ thể nạn nhân sẽ phân hủy sau khi chết và thuốc sẽ làm giảm tác động của vi-rút, các bác sĩ tại đây không cho bệnh nhân dùng kháng sinh và mổ sống cơ thể bệnh nhân.

Một trong những nhà nghiên cứu liên quan đến Đơn vị 731 đã giải thích cách sinh thiết được thực hiện trên người: "Tôi được lệnh rửa cơ thể của người đó bằng bàn chải trước khi người đó được đưa vào phòng mổ thường bởi một thành viên của nhóm đặc biệt" ông nhớ lại.

"Lần đầu tiên, tôi run lên. Một thành viên trong nhóm nghe nhịp tim bằng ống nghe. Một người khác đang đứng cầm một con dao. Thời điểm gỡ bỏ ống nghe ra khỏi nạn nhân, người bác sĩ kia lập tức dùng dao lấy tim. Tôi không biết, nhưng theo các bác sĩ, thời điểm lấy tim rất quan trọng vì nếu không cẩn thận máu sẽ trào ra và chúng tôi cũng nhiễm bệnh”.
trai-tu-than.jpg


trai-tu-than5.jpg


"Lần đầu tiên, tôi run lên. Một thành viên trong nhóm nghe nhịp tim bằng ống nghe. Một người khác đang đứng cầm một con dao. Thời điểm gỡ bỏ ống nghe ra khỏi nạn nhân, người bác sĩ kia lập tức dùng dao lấy tim. Tôi không biết, nhưng theo các bác sĩ, thời điểm lấy tim rất quan trọng vì nếu không cẩn thận máu sẽ trào ra và chúng tôi cũng nhiễm bệnh”.
Thí nghiệm cắt chi
Các nhà khoa học muốn tìm hiểu giới hạn của cơ thể con người, do đó họ đã tiến hành các thí nghiệm trên tay và chân nạn nhân. Đôi khi, các chi đã được làm đông lạnh và rã đông để nghiên cứu cách tê cóng và hoại tử phát triển. Cũng có khi chân tay bị cắt và khâu lại vào phía sau của cơ thể. Trong một vài thí nghiệm, khi chân tay đã được loại bỏ, các nhà nghiên cứu chỉ đơn thuần quan sát sự mất máu của nạn nhân
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo