phải như Tống Thanh Thư nhé mQuá cụt bị gái chém mất tay ấy à? Chê!
Đàn ông phải như Viên Thừa Chí! Mấy thằng main còn lại tao thấy không hư chỗ này cũng hỏng chỗ kia.
phải như Tống Thanh Thư nhé mQuá cụt bị gái chém mất tay ấy à? Chê!
Đàn ông phải như Viên Thừa Chí! Mấy thằng main còn lại tao thấy không hư chỗ này cũng hỏng chỗ kia.
Cũng chỉ là thân tôi mọi phụng sự cho Lý Tự Thành trong sự nghiệp chơi đĩ, để cuối cùng dẫn đến việc bọn Mãn đô hộ Hán tộc.Quá cụt bị gái chém mất tay ấy à? Chê!
Đàn ông phải như Viên Thừa Chí! Mấy thằng main còn lại tao thấy không hư chỗ này cũng hỏng chỗ kia.
Ý mày đàn ông phải lấy con đần đụt u40 bị mất trinh và qua 1 đời chồng làm vợ à?Đàn ông phải như Quá cụt,
Ngu như Tĩnh đần,
Yếu đuối như Vu Kỵ rất chán
đàn ông cc, đàn ông phải như Kỵ, giàu có, cưới vợ đẹp, con ông cháu cha, võ công cao, gái toàn top theo hầu hạ, chém giết vì mìnhĐàn ông phải như Quá cụt,
Ngu như Tĩnh đần,
Yếu đuối như Vu Kỵ rất chán
Thằng Quá cụt là thằng fail nhất thì cóĐàn ông phải như Quá cụt,
Ngu như Tĩnh đần,
Yếu đuối như Vu Kỵ rất chán

Thằng Kỵ cuối cùng phải theo con Mẫn về mông cổ, cả đời không đặt chân vào Trung Nguyên nửaThằng Quá cụt là thằng fail nhất thì có
Thằng Kỵ có tất cả:
Công danh sự nghiệp: giáo chủ minh giáo, người người kính nể, ngồi không đéo làm việc cũng có giáo đồ mang tiền đến.
Võ công thượng thừa, được tập những thứ tốt nhất, mạnh nhất.
Trải qua nhiều mối tình từ thời trẻ, tìm được ra người con gái ưng ý mình nhất.
tao cũng đang muốn nhất dương chỉ phát chết mẹ mấy con nợ đi đây..
Bảo @Xuân Hạ nó đòi chotao cũng đang muốn nhất dương chỉ phát chết mẹ mấy con nợ đi đây..
mệt mỏi vãilol
Cũng được, không làm giáo chủ nhưng lấy vợ con ông cháu cha, tiền tài cũng đâu thiếu gìThằng Kỵ cuối cùng phải theo con Mẫn về mông cổ, cả đời không đặt chân vào Trung Nguyên nửa
.Con vợ nó từ cha nó rồi.Cũng được, không làm giáo chủ nhưng lấy vợ con ông cháu cha, tiền tài cũng đâu thiếu gì.
Ỷ thiên đồ long ký bản chỉnh sửa mới nhất.Tụi mày đọc ở đâu về kết cục của thằng Kỵ vậy? Tao đọc phiên bản nó mà đoạn cuối, Kỵ đang ngồi chải lông cho Mẫn thì Nhược thù lù xuất hiện làm Kỵ đánh rơi luôn cmn cái lược... FIN
Vậy mà tụi mày phán Kỵ viên mãn?
2 con đàn bà đó, dù Kỵ có chọn 1 trong 2, hay cả 2, tao thấy chẳng có đường nào mà yên ổn, vì đó đều là 2 con cọp cái.
Bỗng từ ngoài cửa sổ có tiếng ai đó cười khúc khích, nói:- Vô Kỵ ca ca, chàng cũng đã bằng lòng làm cho muội một chuyện nữa đó.Chính là tiếng của Chu Chỉ Nhược. Cánh cửa từ từ mở ra, khuôn mặt xinh tươi cười nửa miệng của Chu Chỉ Nhược thấp thoáng dưới ánh đèn, Trương Vô Kỵ giật mình:- Muội… muội… cũng lại đòi ta cái gì nữa đây?Chu Chỉ Nhược mỉm cười:- Chàng phải đi ra đây muội mới nói.Trương Vô Kỵ quay đầu lại nhìn Triệu Mẫn, lại quay sang nhìn Chu Chỉ Nhược, trong đầu ngổn ngang trăm mối chẳng biết nên mừng hay lo, buông cây bút rơi cạch xuống bàn.Triệu Mẫn đẩy nhẹ Trương Vô Kỵ, nói:- Chàng tạm đi ra ngoài, nghe nàng nói muốn chàng làm cái gì?Trương Vô Kỵ nhảy ra cửa sổ, thấy Chu Chỉ Nhược chậm rãi đi xa, liền bước vội vài bước, cùng nàng sóng vai mà đi. Chu Chỉ Nhược hỏi:- Ngày mai chàng đưa Triệu cô nương đi Mông Cổ, nàng ta từ nay về sau không đến trung thổ nữa, còn chàng thì sao?Trương Vô Kỵ nói:- Ta quá nửa cũng từ nay về sau không trở lại. Muội muốn ta làm một chuyện, là cái gì?Chu Chỉ Nhược chậm rãi nói:- Nhất báo hoàn nhất báo! Ngày ấy ở Hào Châu, Triệu Mẫn không cho chàng thành thân với muội. Từ nay về sau chàng đến Mông Cổ, chàng cứ việc cả ngày lẫn đêm ở bên cạnh Triệu Mẫn, nhưng không được bái đường thành thân.Trương Vô Kỵ cả kinh, hỏi:- Tại sao vậy?Chu Chỉ Nhược nói:- Điều đó không vi phạm đạo hiệp nghĩa chứ?Trương Vô Kỵ nói:- Không bái đường thành thân, tự nhiên không vi phạm đạo hiệp nghĩa. Ta với muội vốn có ước hẹn hôn nhân, sau lại cũng không bái đường thành thân. Được! Ta đồng ý với muội. Sau khi tới Mông Cổ, ta không cùng Triệu Mẫn bái đường thành thân, nhưng chúng ta phải làm vợ chồng, cùng nhau sinh con!Chu Chỉ Nhược mỉm cười nói:- Vậy là tốt rồi!Trương Vô Kỵ ngạc nhiên nói:- Muội muốn kiếm chuyện với chúng ta như vậy, có ích lợi gì?Chu Chỉ Nhược thản nhiên cười, nói:- Các người cứ việc làm vợ chồng, sinh con, qua tám năm mười năm, chàng trong lòng chỉ nhớ đến muội, không quên được muội, thế là đủ rồi.Nói xong thân hình chớp lên, nhẹ nhàng lướt đi, biến mất vào trong bóng tối.Trương Vô Kỵ trong lòng ngơ ngẩn một hồi, nghĩ rằng sau này chỉ cần mỗi ngày cùng Triệu Mẫn như hình với bóng, làm vợ chồng, sinh con, không bái đường thành thân thì cũng chẳng sao. "Vì sao qua tám năm mười năm, trong lòng ta cũng chỉ nghĩ đến Chỉ Nhược, cũng không quên được Chỉ Nhược?". Lại nghĩ: "Nàng kỳ thật không cùng Tống Thanh Thư thành thân, lại từng có ước hẹn hôn nhân với ta. Nàng làm không ít chuyện có lỗi với ta, lúc này nghĩ lại, cũng không quá xấu xa với ta. Có một số việc nàng làm là do sư phụ bức bách, không làm không được. Nàng mặc dù trộm Đồ Long đao cùng Ỷ Thiên kiếm, nhưng bây giờ Đồ Long đao đã trở về tay ta, biểu muội Ân Ly cũng không chết… Yêu ta sâu đậm, rất muốn lấy ta, ngoài Chỉ Nhược, còn có Mẫn muội, còn có Thù Nhi, còn có Tiểu Chiêu…".Thiên tính Trương Vô Kỵ chỉ nhớ những chỗ tốt người khác đối xử với mình, hơn nữa càng nghĩ càng thấy tốt, tự nhiên mà tha thứ khuyết điểm của người khác, người khác sở dĩ đối tốt với chàng cũng là vì yêu chàng, nghĩ muốn sau này, lấy khuyết điểm của người khác biến thành ưu điểm, cho dù trong lòng còn lưu lại một một ít cặn, cũng sẽ nghĩ: "Người đó không sai lầm đâu? Chính mình không phải đã từng có lỗi với người ta? Tiểu Chiêu đối ta thật tốt, nàng đã lấy được Càn Khôn Đại Na Di tâm pháp về, thánh xử nữ giáo chủ không làm cũng không sao. Thù Nhi không luyện Thiên Thù Vạn Độc Thủ, nói không chừng có một ngày lại tìm đến Trương Vô Kỵ ta đây, ta đồng ý lấy nàng làm vợ…".Bốn cô nương này, mỗi người đều yêu chàng khắc cốt minh tâm, chàng chỉ nhớ chỗ tốt của người ta, còn toàn bộ khuyết điểm của người ta chàng đều quên hết, vì thế, mỗi người cũng đều rất tốt, rất tốt…Tụi mày đọc ở đâu về kết cục của thằng Kỵ vậy? Tao đọc phiên bản mà ở đoạn cuối, Kỵ đang ngồi chải lông cho Mẫn thì Nhược thù lù xuất hiện làm Kỵ đánh rơi luôn cmn cái lược... FIN
Vậy mà tụi mày phán Kỵ viên mãn?
2 con đàn bà đó, dù Kỵ có chọn 1 trong 2, hay cả 2, tao thấy chẳng có đường nào mà yên ổn, vì đó đều là 2 con cọp cái.
Ầy, vẫn chỉ là cái kết mở mà, chung quy lòng Kỵ vẫn rối bời y như trong phiên bản cũ.Bỗng từ ngoài cửa sổ có tiếng ai đó cười khúc khích, nói:- Vô Kỵ ca ca, chàng cũng đã bằng lòng làm cho muội một chuyện nữa đó.Chính là tiếng của Chu Chỉ Nhược. Cánh cửa từ từ mở ra, khuôn mặt xinh tươi cười nửa miệng của Chu Chỉ Nhược thấp thoáng dưới ánh đèn, Trương Vô Kỵ giật mình:- Muội… muội… cũng lại đòi ta cái gì nữa đây?Chu Chỉ Nhược mỉm cười:- Chàng phải đi ra đây muội mới nói.Trương Vô Kỵ quay đầu lại nhìn Triệu Mẫn, lại quay sang nhìn Chu Chỉ Nhược, trong đầu ngổn ngang trăm mối chẳng biết nên mừng hay lo, buông cây bút rơi cạch xuống bàn.Triệu Mẫn đẩy nhẹ Trương Vô Kỵ, nói:- Chàng tạm đi ra ngoài, nghe nàng nói muốn chàng làm cái gì?Trương Vô Kỵ nhảy ra cửa sổ, thấy Chu Chỉ Nhược chậm rãi đi xa, liền bước vội vài bước, cùng nàng sóng vai mà đi. Chu Chỉ Nhược hỏi:- Ngày mai chàng đưa Triệu cô nương đi Mông Cổ, nàng ta từ nay về sau không đến trung thổ nữa, còn chàng thì sao?Trương Vô Kỵ nói:- Ta quá nửa cũng từ nay về sau không trở lại. Muội muốn ta làm một chuyện, là cái gì?Chu Chỉ Nhược chậm rãi nói:- Nhất báo hoàn nhất báo! Ngày ấy ở Hào Châu, Triệu Mẫn không cho chàng thành thân với muội. Từ nay về sau chàng đến Mông Cổ, chàng cứ việc cả ngày lẫn đêm ở bên cạnh Triệu Mẫn, nhưng không được bái đường thành thân.Trương Vô Kỵ cả kinh, hỏi:- Tại sao vậy?Chu Chỉ Nhược nói:- Điều đó không vi phạm đạo hiệp nghĩa chứ?Trương Vô Kỵ nói:- Không bái đường thành thân, tự nhiên không vi phạm đạo hiệp nghĩa. Ta với muội vốn có ước hẹn hôn nhân, sau lại cũng không bái đường thành thân. Được! Ta đồng ý với muội. Sau khi tới Mông Cổ, ta không cùng Triệu Mẫn bái đường thành thân, nhưng chúng ta phải làm vợ chồng, cùng nhau sinh con!Chu Chỉ Nhược mỉm cười nói:- Vậy là tốt rồi!Trương Vô Kỵ ngạc nhiên nói:- Muội muốn kiếm chuyện với chúng ta như vậy, có ích lợi gì?Chu Chỉ Nhược thản nhiên cười, nói:- Các người cứ việc làm vợ chồng, sinh con, qua tám năm mười năm, chàng trong lòng chỉ nhớ đến muội, không quên được muội, thế là đủ rồi.Nói xong thân hình chớp lên, nhẹ nhàng lướt đi, biến mất vào trong bóng tối.Trương Vô Kỵ trong lòng ngơ ngẩn một hồi, nghĩ rằng sau này chỉ cần mỗi ngày cùng Triệu Mẫn như hình với bóng, làm vợ chồng, sinh con, không bái đường thành thân thì cũng chẳng sao. "Vì sao qua tám năm mười năm, trong lòng ta cũng chỉ nghĩ đến Chỉ Nhược, cũng không quên được Chỉ Nhược?". Lại nghĩ: "Nàng kỳ thật không cùng Tống Thanh Thư thành thân, lại từng có ước hẹn hôn nhân với ta. Nàng làm không ít chuyện có lỗi với ta, lúc này nghĩ lại, cũng không quá xấu xa với ta. Có một số việc nàng làm là do sư phụ bức bách, không làm không được. Nàng mặc dù trộm Đồ Long đao cùng Ỷ Thiên kiếm, nhưng bây giờ Đồ Long đao đã trở về tay ta, biểu muội Ân Ly cũng không chết… Yêu ta sâu đậm, rất muốn lấy ta, ngoài Chỉ Nhược, còn có Mẫn muội, còn có Thù Nhi, còn có Tiểu Chiêu…".Thiên tính Trương Vô Kỵ chỉ nhớ những chỗ tốt người khác đối xử với mình, hơn nữa càng nghĩ càng thấy tốt, tự nhiên mà tha thứ khuyết điểm của người khác, người khác sở dĩ đối tốt với chàng cũng là vì yêu chàng, nghĩ muốn sau này, lấy khuyết điểm của người khác biến thành ưu điểm, cho dù trong lòng còn lưu lại một một ít cặn, cũng sẽ nghĩ: "Người đó không sai lầm đâu? Chính mình không phải đã từng có lỗi với người ta? Tiểu Chiêu đối ta thật tốt, nàng đã lấy được Càn Khôn Đại Na Di tâm pháp về, thánh xử nữ giáo chủ không làm cũng không sao. Thù Nhi không luyện Thiên Thù Vạn Độc Thủ, nói không chừng có một ngày lại tìm đến Trương Vô Kỵ ta đây, ta đồng ý lấy nàng làm vợ…".Bốn cô nương này, mỗi người đều yêu chàng khắc cốt minh tâm, chàng chỉ nhớ chỗ tốt của người ta, còn toàn bộ khuyết điểm của người ta chàng đều quên hết, vì thế, mỗi người cũng đều rất tốt, rất tốt…
Thằng Chí con nhà mặt phố, bố làm to. Gia đình có xảy ra biến cố thì nó vẫn ăn may được võ công với cái kiếm của ông già vợ xấu số. Làm đệ tử phái hoa sơn rồi minh chủ võ lâm, lại hốt được múi mít con nhà trâm anh thế phiệt. Kết cuộc thấy đất nước loạn lạc nên dẫn múi mít ra nước ngoài định cư. Thế mà mày còn chê?Cũng chỉ là thân tôi mọi phụng sự cho Lý Tự Thành trong sự nghiệp chơi đĩ, để cuối cùng dẫn đến việc bọn Mãn đô hộ Hán tộc.

