Chuẩn rồi mày.
Tao hồi vỡ, hỏi vay người quen 70tr, ông anh họ thì bảo ra nhà, khi ra thì bà chị ( vk ông anh họ) viện lý do, tao cũng ngại ko hỏi hay nài vay câu nào nữa, định bụng uống hết chén trà thì cáo về, xong lại đc ông cu cháu (24tuổi), ít hơn tao gần chục tuổi ở trên nhà đi xuống chêm vào " chú vay ntn biết đến bao giờ mà trả đc". Ôi trời, đcm, tao xấu hổ muốn độn thổ cmnl.
Sau 3 năm tao làm ăn cũng ổn, trả đc hết nợ, sắm đc cái xe... Đcm, giờ bà đó và củ cháu nói chuyện với tao lại ngại, giỗ tết còn hiếm khi vào nhà tao nữa, hài vl. Mà tao cũng ko nhắc hay kể với ai cả. Giờ bọn mày tâm sự tao cũng mới nói trên này cho nó nhẹ lòng đi.
Nhìn lại những gì tao đã trải qua thì thấy rõ ràng 1 điều, để xảy ra cơ sự cố vỡ nợ nó kéo theo rất nhiều hệ lụy. Nếu ko phải vì số phận mình phải gánh vác 1 trọng trách lớn lao hay đủ chí lớn thì cứ sống bthường là lựa chọn tốt nhất. Kể cả khi bọn mày vươn lên và thoát đc kiếp nạn đó và mạnh mẽ hơn xưa thì cũng có quá nhiều vết sẹo xấu xí ko dễ mất đi cho cả mình và người thân, quen.