Từ tầng 20 nhìn xuống, cảnh tượng dưới kia vừa quen vừa buồn cười: những ngôi nhà chật hẹp, dây điện chằng chịt như mạng nhện, mùi ẩm mốc quẩn quanh từng ngách nhỏ. Tụi mày cứ rên rỉ, kêu than, la hét — mà không hề nhận ra rằng tiếng kêu đó chỉ là âm thanh nền cho nhịp sống tao. Tao ngồi đây, giữa không gian rộng rãi, ánh sáng chan hòa, hít thở tự do — và nhìn tụi mày vật lộn với những giới hạn mà tụi mày tự gán cho mình.
Hằng ngày tao chứng kiến những trò lén lút, những nỗ lực bấu víu vào một chút hy vọng mong manh: muốn moi móc, muốn chứng minh, muốn tìm một điểm yếu để tự an ủi. Nhưng tất cả chỉ tạo thêm tiếng cười cho tao. Hai tháng, ba tháng, thậm chí một năm cũng không thay đổi được gì
@Gialinh100890 cái bọn đáy xã hội thù đời này là phải phê phán văn học chung chúng nó miêu tả chi tiết gia đình cn như này cn đọc xong cn tuyệt vọng gào thét mới vui bạn ơi