Giác ngộ do tu tập là sự tỉnh thức suốt không gian và thời gian tức là mọi lúc mọi nơi. Một người bình thường cũng có thể đạt tỉnh thức nhưng thường là tỉnh thức ở một vấn đề hoặc một khoảng thời gian nhất định, như mày đang mắc kẹt vào một vấn đề nào đó chợt mày bừng tỉnh và thoát khỏi sư vướng mắc đó trong một thời gian cảm thấy tinh thần phấn chấn tươi mát, nhưng rồi được vài ngày vài tháng vài năm thì mày trở lại như cũ do thiếu đi yếu tố tinh tấn chánh niệm mà người tu hành phải trải qua quá trình tu tập mới đạt được.thớt nghiên cứu sâu về phật học có thể cho mình biết sự khác nhau giữa người tu hành giác ngộ nhận được đạo quả với 1 người bình thường không tu hành nhưng đã tỉnh thức được không , xin chân thành cảm ơn


