Đáng chú ý là, 14 nước châu Phi này không có quyền tiếp cận số tiền dự trữ đó của họ và chỉ được Pháp cho phép sử dụng 15% số tiền này. Nếu các nước châu Phi cần số tiền nhiều hơn 15% thì họ sẽ phải vay thêm từ chính tiền của mình trong Kho bạc Pháp với lãi suất thương mại. Ngoài ra, Pháp áp đặt giới hạn số tiền mà các nước có thể vay thêm từ chính tài sản dự trữ của chính họ gửi ở Ngân hàng trung ương Pháp. Pháp có quyền phủ quyết yêu cầu của các nước Châu Phi vay hơn 20% tiền của chính họ.
Theo Điều 3, Pháp có quyền phủ quyết các nước châu Phi được Paris trao “quyền độc lập” khai thác hay sử dụng bất kỳ nguồn tài nguyên nào mới được phát hiện trên lãnh thổ của họ. Ngoài ra, Paris có quyền là người đầu tiên được mua bất kỳ tài nguyên thiên nhiên nào được tìm thấy trong vùng đất thuộc địa cũ của Pháp.
Theo Điều 4, các nước châu Phi được Paris trao “quyền độc lập” phải dành ưu tiên cho các lợi ích của các công ty Pháp trong việc mua sắm và đấu thầu công khai. Nghĩa là, trong các hợp đồng chính phủ của các nước châu Phi, các công ty Pháp phải được ưu tiên đầu tiên. Sau đó, các nước châu Phi mới được phép tìm kiếm các đối tác khác dù đó là các đối tác có năng lực tốt hơn và đem lại hiệu quả hơn. Vì thế, tài sản quốc gia lớn của các thuộc địa cũ của Pháp ở châu Phi đều nằm trong tầm kiểm soát của Paris.