full truyện siêu phẩm của tml Fafamimi

nqnqnqnqnq

Yếu sinh lý
Thằng tác đăng chắc luôn. Toàn mấy chap dẫn truyện chứ mấy chap cao trào thì ko có. Đăng như này vừa câu thêm khách lại có có lý do ra chap muôn. Cứ nói do có đứa leak nên giữ chap mà tiền vẫn thu
 

conheodat2222

Tao là gay
Thằng tác đăng chắc luôn. Toàn mấy chap dẫn truyện chứ mấy chap cao trào thì ko có. Đăng như này vừa câu thêm khách lại có có lý do ra chap muôn. Cứ nói do có đứa leak nên giữ chap mà tiền vẫn thu
Đéo phải tác thì thằng ku kia chỉ là công cụ tác nó lợi dụng thôi, chốt lại mấy thằng ở đây vân ngu lắm :)) trứng đòi khôn hơn vịt =))
 

Hai con cu

Yếu sinh lý
Sau 20 phút… Uyên đưa Như đến cơ sở massage. Lúc đó đã có sẵn một xe khách ghế ngồi hạng vip chờ sẵn ở ngoài cửa. Tập chung bên ngoài là rất nhiều ông bà già trong đoàn từ thiện. Phần lớn là người mù.

Uyên và Như bước xuống xe, bà chủ như thường lệ chạy ra hồ hởi đón tiếp.

-Cháu Như! Cháu Như!!! Thật là tuyệt vời! Thật là tuyệt vời! Cô cứ tưởng cháu không đến! Cô mong mỗi cháu thôi! –Bà chủ ra nắm tay Như vui mừng khôn siết, vì Như là khách vip của vip ở đây rồi, vợ chồng Ninh Như là hai người từ thiện nhiều nhất từ trước đến nay, vì thế bà luôn dành mọi tình cảm cho Như.

-Này Như! –Uyên đẩy cái vali ra cho Như.

-Ui dời ơi!!! Ai thế này? Sao mà xinh đẹp cao ráo thế? Cháu có đi cùng bọn cô không? –Bà cô nhanh mồm nhanh miệng nhìn Uyên và choáng ngợp vì vẻ xinh đẹp của Uyên, chẳng khác gì lần đầu khi nhìn thấy Như.

-Đây là chị Uyên, chị gái ruột của cháu cô ạ! Hì… -Như giới thiệu Uyên với bà cô.

-Ui dời ơi!! Hai cái chị em nhà này! Lấy hết nét đẹp của phụ nữ Việt nam rồi! Sao mà xinh, sao mà trắng thế cơ chứ! Tạo hóa này đã thiên vị hai chị em quá nhiều rồi đấy! –Bà cô đon đả cười nói với hai chị em.

-Cô ơi! Đoàn nhà mình đây ạ? –Uyên nhìn một vòng chẳng có lấy một người đàn ông nào, chỉ toàn ông bà già.

-Ừ! Đúng rồi cháu! Xin giới thiệu với cháu đây là đoàn từ thiện của cơ sở bọn cô! Cô tên là Mai. Cô là người chịu trách nhiệm cho chuyến đi lần này. Tuy bọn cô toàn những người lớn tuổi nhưng đã có rất nhiều kinh nghiệm trong chuyến từ thiện xa Hà Nội… -Bà mai chép miệng để lấy hơi nói tiếp.

-Và đây là chuyến từ thiện thứ 42 lên tây bắc nên cháu yên tâm nhé! Lần này bọn cô quay lại điểm Bản làng cổ. Cô muốn Như đi cùng để làm gương mặt đại diện cho cơ sở bọn cô, sau đó bọn cô sẽ cấp chứng chỉ cho Như theo mong muốn của cháu Như đây! Cháu yên tâm nhé! Cứ gửi em cho cô, cô đảm bảo đưa em về đến nơi đến chốn! –Bà Mai nói một thôi một hồi với chất giọng nhẹ nhàng vì bà biết Uyên là chị nên lo lắng là chuyện đương nhiên.

-Chị! Em đã bảo chị rồi mà, chị yên tâm nha! Hi hi… -Như lay tay chị, nàng biết chị chỉ lo cho nàng nên mới hỏi như vậy.

-Đi cẩn thận đấy! Lên đó rừng thiêng nước độc mang theo thuốc uống đầy đủ chưa? –Uyên lo lắng, vì em gái nàng là lá ngọc cành vàng, xinh như nó hiền như nó dễ bị bắt cóc mất.

-Ui dào! Cháu cứ yên tâm ở bọn cô! Đây cháu xem, cô đưa cả đống người toàn mấy ông bà già còn đi được nữa là cháu Như tuổi còn trẻ khỏe thế này! Ha ha cứ yên tâm nhé! Đi ăn đi uống toàn ăn đặc sản chứ không ăn đồ linh tinh đâu cháu à! –Bà Mai cười và vỗ vào tay Uyên.

-Hmm… Vì đây là chuyến đi đầu tiên của em cháu lên Tây bắc nên cô chú ý em giúp cháu nha, cháu hơi lo lắng một chút vì nó tồ lắm… -Uyên tạm thời tin tưởng vì nghe bà Mai nói đây cũng là lần thứ 42 họ từ thiện lên Tây bắc rồi, chắc chắn họ cũng rất nhiều kinh nghiệm và quen được nhiều người dân bản địa ở đó, nên tạm thời yên tâm.

-Cháu yên tâm! Cô sẽ đem mạng sống của mình ra để đảm bảo cho cháu Như đây! –Bà Mai vỗ ngực cười. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Vâng ạ… Cháu có chút quà gửi đoàn mình, vì vội quá cháu không chuẩn bị được gì nên cháu ủng hộ một ít cho các em có hoàn cảnh khó khăn… -Uyên vừa nói vừa đưa một cục tiền cho bà Mai cỡ 100 triệu.

-Ui dời ơi!! Cháu… Làm cô bất ngờ quá… Sao cháu từ thiện nhiều thế? Cháu Như với cháu Ninh cũng từ thiện cho các em vùng cao nhiều lắm rồi cháu à… –Bà Mai trợn mắt khi thấy số tiền lớn được đưa ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này. Tuy hơi ngại nhưng đó cũng là khoản mà bà đang cần.

-Đây là tấm lòng của riêng cháu, mong cô nhận cho ạ… -Uyên vẫn cố đưa cho bà Mai, Đây một phần là khoản từ thiện tự tâm của Uyên và cũng là khoản tiền để bà ấy chú ý đến em gái nàng. Đây là một việc làm hết sức ý nghĩa nên Uyên cũng muốn góp chút sức mình cho các em nhỏ. Vì Uyên là một người rất thương yêu trẻ con, bởi vì đã từ lâu nàng có nghĩ tới tương lai khi mình mang thai và có em bé với Phi. Một tương lai đầy ắp tiếng cười trẻ thơ trong nhà.

-Uyên à… Cô không biết phải nói gì… Cháu yên tâm… Số tiền này cô sẽ minh bạch rõ ràng từng khoản chi rồi cô sẽ báo cáo cho cháu nhé! Cô sẽ sử dụng nó đúng với yêu cầu của cháu! –Bà Mai rưng rưng nhận số tiền cho vào túi của mình.

-Cô Như… Cô Như đấy à… -Bỗng từ xa có một ông cụ chống gậy đi tới, đó là ông Mừng.

-Cháu chào ông ạ… -Như vẫy tay vui vẻ chào ông Mừng, mặc dù đã làm tình với ông ấy nhưng nàng vẫn phải coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

-Khà! Khà! Nghe giọng cô tôi nhận ra ngay! –Ông Mừng đập gậy đi tới gần Như và Uyên. Là một kẻ giả mù nên ông đang liếc nhìn Uyên trong chiếc kính đen của mình, ông nhìn từ chân lên mông rồi nhìn lên ngực, cuối cùng ông dừng lại ở ánh mắt sắc lạnh của Uyên, sợ quá ông đành cúi đầu xuống.

-Ông Tâm đâu ạ? Cháu không thấy ông ấy đi cùng ông… -Như nhìn trái phải không thấy ông Tâm đâu vì bình thường cả hai ông hay đi cùng nhau.

-Ông Tâm cáo ốm rồi, lần này may quá có cô đi cùng… Còn có người nói chuyện Khà! Khà! –Ông Mừng cười sướng, trong lòng nổi sóng nổi gió vì không có con kỳ đà Tâm đi cùng cản mũi. Không biết có sơ múi được gì không nhưng chỉ cần đi với Như là ông Mừng thấy sướng rồi.

-Người quen của mày hả? –Uyên ghé vào tai Như nói. Như không biết bắt đầu từ đâu nên nàng chỉ “vâng” nhẹ một cái vì nàng không muốn nói thầm chỗ đông người.

-Mấy chị em nói chuyện nhé! Cô đi ra đây hoàn tất nốt thủ tục rồi ta lên đường! À hôm nào Uyên rảnh qua đây massage cho thư thái nhé! Riêng cháu cô sẽ miễn phí hết! –Bà Mai cười rất tươi rồi vẫy tay để đi chuẩn bị nốt thủ tục.

-Vâng ạ! Cháu chúc cô và mọi người lên đường thượng lộ bình an ạ! –Uyên mỉm cười.

-Hì hì… Chị! Đây là ông Mừng người hay massage cho em với anh Ninh… -Như đưa tay giới thiệu. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Cháu chào ông! –Uyên chỉ biết chào chứ không biết nói gì cả, gương mặt nàng vẫn lạnh lùng như thế khi tiếp xúc với người lạ.

-Chào cô! Tôi có nghe cô Như đây kể về cô… Hôm nào rảnh cô qua đây massage ủng hộ bọn tôi nhé! –Lão Mừng cười nói và nhìn vào cơ thể Uyên qua lớp kính đen, ông Mừng thấy rạo rực khi con bé Như lại có người chị vú to cỡ này, mặc dù đã nghe Như kể chị con bé rất xinh nhưng không ngờ lại đẹp đến mức này… Nhưng mà trông khó gần quá.

-Vâng! Thôi mọi người lên xe rồi đấy! Chị cũng sang nhà bố Lý đây! Cháu chào ông, ông để ý em gái giúp cháu nha! –Uyên mỉm cười rồi liếc nhìn Như.

-Ừ!! Cô cứ yên tâm! Khà! Khà! Chào cô! Tôi đi đây! –Ông Mừng đập gậy đi về phía chiếc xe.

-Sao chị lại nhìn em? –Như bặm môi.

-Mày với Ninh massage ở đây á? –Uyên cười hỏi lại Như vì nàng thấy cơ sở này không sang trọng lắm.

-Vâng ạ, ở đây người ta massage tốt lắm, với cả ở đây massage là gây quỹ mà chị, anh Ninh thích ở đây lắm… Hôm nào chị cũng qua đây thử đi! -Như bặm môi nói vì cảm thấy chị Uyên đang cười mình.

-Rồi! Để xem đã… -Uyên khoanh tay đứng nhìn cơ sở này một lượt.

-Ở đây toàn người mù massage thôi chị ạ, mà yên tâm lắm, ở đây không ai biết mình là ai đâu, kín lắm… hì hì… -Như khoác tay chị nói nhỏ.

-Hmm… Kín thì sao chứ? Sợ người ta biết mình vào đây à? –Uyên lườm em gái mình. Như chỉ cười, nàng không dám nói với chị chuyện ở đây… Nhưng mà có lẽ một lúc nào đó nàng sẽ rủ chị đến đây thử xem vì dù gì các anh đi công tác còn lâu mới về.

-Hmm… Thôi đi đi, nhớ cẩn thận đấy, có gì thì gọi cho chị, lớn rồi đừng làm mấy trò dại dột nghe chưa? –Uyên dí ngón tay vào trán Như.

-Vâng ạ, em biết rồi mà… Chị đi đi nha, em lên xe đây! –Như vẫy tay và tung tăng chạy lên xe ô tô ngồi cùng với bà Mai. Vì là khách Vip nên Như được ngồi phía trên cạnh bà Mai.

Uyên lên xe ngồi, nàng chờ chiếc xe của Như đi hẳn rồi mới nổ máy. Lo thì cũng lo nhưng đây là việc con bé cần phải làm nên nàng cũng kệ, vì lớn rồi phải tự biết chăm sóc cho bản thân, với lại nhìn qua cơ sở này Uyên thấy yên tâm vì mọi người trông rất lành, còn bà Mai trông khá chuyện nghiệp. Thôi đành kệ nó không cần phải lo quá, cứ đại đại đi… Lớn rồi.

Uyên thở dài và phóng xe về nhà bố Lý.

... Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Uyên xách chiếc vali của mình xuống xe và để ở sân. Nàng bước vào trong nhà thì thấy bố Lý đang đứng nói chuyện với lão ăn mày, trông hai ông khá vui vẻ.

-Ông xem! Cái áo đi biển này của tôi đẹp chứ? –Ông Lý đứng khoe chiếc áo mới mua.

-Đẹp quá! Hợp với ông lắm… -Lão ăn mày vẫn khúm núm trước mặt ông Lý.

-Con chào bố! –Uyên chào bố và nhìn lão ăn mày, lão ăn mày rướn đôi lông mày ra nhìn Uyên rồi cúi mặt xuống không dám nhìn thêm. Trái tim lão đập loạn nhịp, không hiểu sao mỗi lần gặp Uyên lão lại bị như vậy.

-Con à! Con đến sớm thế? Tối chúng ta mới đi! –Ông Lý chạy ra kéo vali Uyên vào nhà.

-Con đưa cái Như đi từ thiện, tiện đường con qua đây luôn… -Uyên vừa nói vừa ngồi xuống ghế sofa. Nhưng thực chất nàng không muốn ở một mình với ông Lưu.

-Vậy càng tốt Khà! Khà! Con bé này! Vào nhà mà không có mồm miệng chào hỏi ai hả con? –Ông Lý chống nạnh nhìn Uyên rồi nhìn qua lão ăn mày.

-Cháu chào ông! –Uyên chào mà không thèm nhìn lão ăn mày.

-Cháu nó chào tôi rồi… Tại ông không nghe thấy đấy! Khà! Khà! –Lão ăn mày cười ngại và khúm núm đi vào trong bếp.

-Con này! Người ta mới đến ở nhà mình, con hành xử như vậy người ta ngại chứ! –Ông Lý ngồi xuống ghế nói nhỏ với Uyên.

-Con cũng biết ông ấy mà… Trước ở nhà bố Lưu có bao giờ con chào đâu… -Uyên nói rất lạnh lùng và nhìn lên tivi.

-Con à… Mình là nhà có giáo dục đàng hoàng, người ta dù gì cũng là người lớn tuổi, con học lại cách lịch sự đi con à… -Ông Lý biết tính Uyên nhưng ông vẫn phải khuyên bảo nếu con bé sai.

-Vâng! Vâng! Con biết rồi… -Uyên khoanh tay lại cau mày.

-Haizz… -Ông Lý lắc đầu rồi đứng dậy đi lên tầng, ông phải xem kỹ lại cái “vườn thượng uyển” của mình mới yên tâm đi du lịch được.

Thấy bố mình vừa đi lên tầng, Uyên liền đứng dậy đi vào trong bếp, thấy lão ăn mày đang dọn dẹp nàng liền ngồi xuống ghế bàn ăn.

-Này ông… -Uyên chống tay vào cằm nhìn lão.

-Cô… Cô Uyên… -Lão ăn mày bẽn lẽn quay sang nhìn Uyên, ông cũng đoán Uyên sẽ nói gì, vì từ lúc lão sang đây, tới giờ lão mới được gặp Uyên.

-Bố cháu đang ở trên tầng, nên cháu nói nhanh không bố cháu xuống… Ông ngồi đi… -Uyên nói và liếc lên phòng khách. Lúc này nàng đang mặc một chiếc váy dài đến đầu gối khá kín đáo, nhưng nó vẫn hở ra cánh tay và cẳng chân trắng mịn của nàng.

-Ừ ừ… -Lão ăn mày vội vàng ngồi xuống ghế bàn ăn và liếc nhìn Uyên, lồng ngực của lão đập như trống trận khi ngửi thấy mùi thơm của con bé, cái mùi thơm quyến rũ thoang thoảng dễ chịu, dễ nghiện... Nhất là khi nó làm ông nhớ đến cái đêm ân ái với Uyên ở khách sạn.

-Ông sang đây ở rồi… Ông sẽ tiếp xúc với bố cháu nhiều, mong ông chăm sóc bố cháu… -Uyên đan hai bàn tay lại với nhau vì nàng thấy hơi ngại khi ngồi đối diện với ông ta thế này. Nhìn lão ta nàng lại nhớ đến tối hôm đó, cái hôm lão khiến nàng lên đỉnh không biết bao nhiêu lần, nói sướng chết mê chết mệt cũng không sai. Người thì gầy bé mà chim to khiếp lên được... Chính ngày hôm đó lão như thể đã bù đắp lại quãng thời gian thiếu thốn của nàng vậy.

-Cô yên tâm… Tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho ông nhà cả đời… Và làm trâu làm ngựa cho các cô cả đời… Tôi… Tôi biết lỗi của mình, lần này tôi sẽ sống thật tốt… -Lão ăn mày run rẩy nói thầm sợ ông Lý nghe thấy.

-Hmm… Không nhất thiết phải như vậy, ông ở bên này thì yên tâm vì bố cháu khác với bố chồng cháu… Ông ấy là một người tốt và đáng kính… Ông ấy sẽ coi ông như người nhà… Vì thế… -Uyên đang nói thì lão ăn mày ngắt lời.

-Tôi… Tôi đội ơn cô, đội ơn ông nhà, đội ơn các cô! Tôi hạnh phúc lắm… Mọi người là ân nhân của tôi… -Lão ăn mày chắp tay vái vái.

-Này! Ông già! Đừng làm thế! Cháu sẽ tổn thọ mất… Với lại cháu muốn nói, ông tuyệt đối không được tiết lộ hay lỡ mồm nói chuyện của… cháu và ông ra với bố cháu đấy… Bất kể ai, ông cũng không được nói… Đây là chuyện hệ trọng… –Uyên nhíu lông mày lại lo lắng và dặn dò. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Tôi hiểu… Tôi hiểu mà… Nhưng cô à… Liệu tôi có thể được làm với cô nữa không? –Lão ăn mày rướn lông mày lên hỏi Uyên một câu thẳng như ruột ngựa khiến nàng mở to mắt mất vài giây.

-Ông già này… -Uyên cười và ôm mặt lắc đầu vì không thể hiểu sao ông ta lại dám nói thẳng như thế.

-Cô… Tôi hỏi thật cô mà… Vì tôi không thể quên ngày hôm đó… Nếu cô muốn sướng…

-Im ngay! –Uyên mở to mắt cau mày quát nhỏ khiến lão ăn mày cúi mặt xuống.

-Tôi tôi xin lỗi… -Lão ăn mày cúi gằm mặt sợ hãi.

-Thật là… Ăn với chả nói… -Uyên thở dài vì thấy mình cũng hơi quá khi quát ông ta như vậy.

-Ông thôi ngay cái tư tưởng đó đi nghe chưa… Ông cứ coi như đó là một giấc mơ đi, và tuyệt đối không được nhắc lại nữa… Nếu ông nghe lời… Cháu sẽ xem xét… -Uyên nói đến đây thì lão ăn mày ngẩng mặt lên trợn to mắt vì sướng.

-Ừ! ừ! Đương nhiên!!! Đương nhiên cô à… Tôi xin thề! Tôi xin thề! Có đánh tôi chết cũng không bao giờ nói ra! –Lão ăn mày vội vàng dơ tay lên thề.

-Ý cháu không phải chuyện đó… Cháu sẽ xem xét chuyện khác… Ông chỉ cần giữ bí mật cấm được nói ra với ai là được, kể cả cái Như! Ông nhớ chưa? –Uyên lo lắng, nàng rất sợ lộ chuyện đó ra nên phải lấy gì đó ra trao đổi với lão để lão có tinh thần nếu không ai mà biết được tương lai thế nào.

-Chuyện gì vậy cô… Tôi…

-Chuyện gì cháu sẽ nói sau, bây giờ ông chỉ cần biết vậy là được! –Uyên nhìn lão ăn mày, đúng là cái lão trời đánh này, luôn làm nàng lo lắng, lão chỉ cần lỡ lời một cái có mà xong chuyện. Ai đời một cành vàng lá ngọc, thiên kim đại tiểu thư mà lại đi làm tình với một lão ăn mày, đã vậy còn thoải mái như thế… Nghĩ đi nghĩ lại nàng cần phải nghiêm túc trong vấn đề này.

Chắc chắn phải gieo cho lão một hy vọng gì đó để lão còn nhớ tới lời thề này của lão, khổ thật đến lúc này Uyên mới thấy hậu quả, đầu tiên cứ phải lo lắng nơm nớp, rồi còn phải trao đổi gì đó với lão nữa… Uyên đã suy nghĩ kỹ và nàng tự nguyện. Bởi vì vì nàng thích giải quyết nó một cách êm đẹp nhất, chứ nàng không muốn đe dọa lão, trong khi nàng có thể làm thế… Vớ vẩn ép lão quá lão nói ra thì chết dở, vì lão đâu có gì để mất chứ… Với lại lúc này lão tới đây ở rồi, nên nàng phải thực sự cẩn thận hơn nhiều.

-Ừ ừ! Tôi xin thề! Tôi xin thề! Nếu tôi nói ra tôi sẽ chết không toàn thây! –Lão ăn mày lại dơ tay lên thề. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

-Khiếp! Thôi được… Cháu tạm tin ông… Với lại còn một chuyện nữa… Sắp tới cháu đi du lịch với bố cháu, ông ở nhà có thể để ý cái Thư giúp cháu được không?

-Được chứ cô! Bây giờ tôi là trâu ngựa của gia đình rồi, tôi sẽ chú ý! Cô cứ yên tâm mà đi du lịch với ông nhà! –Lão ăn mày nói trông rất quả quyết. Lão sướng rơn khi nghe Uyên nói vậy, lúc này sự trong lão đang hừng hực khí thế để làm trâu làm ngựa cho gia đình này.

-Hmm… Với lại… -Uyên ấp úng, nàng không biết phải bắt đầu từ đâu.

-Với lại… Bây giờ ông ở bên này rồi… Nên giữ khoảng cách với cái Thư… Ông hiếu ý cháu chứ? –Uyên cau mày lại nhìn lão ăn mày bằng ánh mắt sắc lạnh.

-Tôi… Tôi hiểu… Tôi hiểu… Cô yên tâm… Tôi biết phận mình… -Lão ăn mày không dám nhìn Uyên mà chỉ dám liếc lên. Hóa ra là chuyện đó, lão hiểu vì con bé là chị lo lắng là đúng, lão có cây hàng khủng khiếp như vậy mà.

-Hmm… -Uyên thở dài, nàng tạm yên tâm, cuối cùng cũng nói được hết những gì cần nói với lão.

-Bịch! Bịch! Bịch! –Bỗng tiếng bước chân của ông Lý khiến Uyên vội đứng dậy đi ra phòng khách.

-Ông à! Ở nhà ông xem cho tôi cái vườn trên sân thượng nhé, mỗi ngày lên tưới cây là được rồi, tôi để cái doa nước ngay cạnh cửa! –Ông Lý vui vẻ đi xuống bếp nói.

-Vâng! Ông cứ yên tâm! –Lão ăn mày nói rồi tiếp tục đứng dậy dọn dẹp.

-Bố ơi tối mấy giờ xe đón đó ạ? Con cứ tưởng được đi máy bay chứ… -Uyên nhíu lông mày lại, đi ô tô từ đây vào Nha Trang có mà chết mệt.

-Tối tầm 21h30 xe đón con à… Lịch trình của bọn bố còn phải dừng vài điểm để thắp hương cho các liệt sĩ nên lúc đầu ta phải đi ô tô. Con gái bố cứ yên tâm, mỗi ngày đi có 200km thôi nên không mệt đâu… Khà! Khà! Vừa đi vừa chơi ấy mà! Sau khi vào Nha Trang bố con ta chơi ở đó vài ngày rồi bay máy bay về! –Ông Lý đứng lau cái vali, vừa nói vừa nhìn cô con gái cả của mình.

-Vâng ạ… Cũng may con xin nghỉ một tuần đó! –Uyên cau mày lại xem tivi.

Ông Lý mỉm cười nhìn Uyên, tuy con bé hay cáu gắt nhưng ông biết nó là đứa thương ông nhất. Như hay thể hiện bằng hành động, nhưng Uyên hay lo lắng từ trong tâm, và nó là đưa lo cho sức khỏe của ông nhất, sự quan tâm của nó theo một kiểu riêng biệt, khó tính nhưng rất ấm áp. Nhiều lúc ông thấy nó giống với tính cách người vợ quá cố của mình.

Ông Lý cần mẫn lau cái vali, sau đó lại liếc nhìn Uyên và để ý thấy vú con bé to không kém gì cái Như… Không biết phải do áo lót không mà to gớm. Ông Lý nuốt nước bọt và liên tục lén nhìn vào vú của Uyên và bắp chân của con bé. Bỗng Uyên liếc mắt xuống nhìn làm ông Lý giật mình quay mặt đi chỗ khác.

Uyên cau mày lại, nàng có thấy ánh mắt của bố nhưng nàng mặc kệ, sau đó nàng lại nghĩ đến căn bệnh của bố mà cảm thấy lo, đang đi chơi ông mà lớn tướng lên thì có mà chết dở… Không biết bệnh ông dạo này thế nào, không thấy í ới gì chắc không sao đâu… Nàng muốn hỏi mà lại ngại quá nên thôi…

…. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

21h00 tối…

Hôm nay biết bố và chị đi du lịch, Thư đã về sớm để tiễn hai người. Nàng mặc một chiếc quần đùi ngắn, một chiếc áo phông rộng cổ và khoác bên ngoài một chiếc áo cadigan. Thư khoanh tay đứng nhìn ra đường trông chẳng khác gì dáng dấp chị Uyên.

Với mái tóc dài xõa sang hai bên, ánh mắt to tròn nhưng mang một chút trầm tư đượm buồn, đôi môi đỏ cảm giác có cậy ra cũng chẳng nói, đôi lông mày lá liễu nhíu nhẹ lại. Đứng cạnh đó là lão ăn mày. Thư vốn dĩ cũng chẳng để ý lão là mấy nên nàng cũng chẳng đề phòng gì.

-Này Thư… Ở nhà ăn uống cho đầy đủ với lại… Ăn mặc kín đáo vào, sao mày với cái Như giống nhau thế, lúc nào cũng quần đùi, rồi không mặc áo lót… -Uyên kéo Thư ra một chỗ và nói nhỏ.

-Ở nhà mà chị, có phải ra đường đâu? –Thư mím môi lại cau mày.

-Ở nhà thì ở nhà, cứ mặc vào cho chị… Vú to rồi chứ còn bé bỏng gì? –Uyên cau mày rồi liếc sang lão ăn mày.

-Vâng em biết rồi… Là ông lão kia chứ gì… Chị không phải lo đâu, nhìn đi già thế rồi sợ gì chứ… -Thư bĩu môi có vẻ khinh thường ông lão.

-Không phải sợ… Mà người ta lớn tuổi rồi thì ăn mặc cũng nên lịch sự một chút, lên phòng rồi cởi ra cũng đâu có sao? –Uyên hết sức khuyên bảo em mình, nàng hơi giận, có lẽ con bé mà cãi thêm một câu chắc nàng sẽ mắng nó mất.

-Vâng ạ… Em đứng đây lát nữa sẽ lên phòng thôi mà… -Thư thở dài và không dám cãi chị nữa, cũng may dừng kịp.

-Rồi, bố cho tiền chưa? –Uyên định rút ví ra cho em tiền thì Thư đẩy lại.

-Thôi bố cho em rồi… Nhiều lắm, tiêu chẳng hết…

-Cái gì tiêu chẳng hết? –Uyên cau mày vì Thư nói trống không.

-Em tiêu chẳng hết ạ! BLè!! –Thư bĩu môi lè lưỡi, trông hơi bướng, nhưng Uyên chỉ thở dài vì nó là em út nên nàng ít nghiêm khắc hơn Như.

-Uyên ơi! Con ơi! Xe đến rồi ta đi thôi! –Ông Lý kéo cái vali của cả hai bố con đi ra cổng.

-Thôi ở nhà ngoan về chị mua quà cho! Đi lên phòng đi! –Uyên nói rồi đi ra chỗ ông Lý.

-Thư ở nhà ngoan nhé! Bố đi mấy ngày bố về! Nhớ lời bố dặn nhé! –Ông Lý cười và tạm biệt Thư. Thư không nói gì chỉ vẫy tay. Nàng thấy hơi mệt mỏi vì khoản lo lắng thái quá của bố Lý. Trước lúc ấy ông ấy đã đưa cho nàng một list danh sách số điện thoại của công an phường, rồi mấy người bạn bố quen. Telegram tác giả: tieuthuyetfafamimi

Và ông ấy còn cẩn thận thuê hẳn một đội bảo an túc trực ngoài cổng và đưa đón Thư đi học. Thư thở dài, nàng thấy hơi phiền nhưng thôi cứ kệ đi cho bố yên tâm, thấy bố và chị Uyên đi ra cổng nàng cũng quay người đi thẳng lên tầng chẳng thèm nói với lão ăn mày một câu, chắc trong mắt Thư ông lão chỉ như người ở mà thôi.

Đúng lúc đó… Chiếc xe giường nằm 20 cabin hạng sang đỗ trước cửa nhà ông Lý. Lão ăn mày vẫn đang khúm núm đứng ở cổng chờ ông Lý đi khỏi để khóa cổng, đúng lúc đó ông nhìn thấy mấy người bảo an đã đứng sẵn ngoài cổng… Đúng là người nhà giàu, họ thuê cả đội bảo vệ trong thời gian đi vắng, thế này thì ông cần gì phải trông nhà nữa… Kể cũng yên tâm phần nào.

Năm sáu ông bảo an, có cả phụ nữ, họ đứng ngoài cổng trông như đặc vụ, vì ai nấy cũng mặc vest rồi đeo thẻ đầy đủ, có một ông đang phân chia công việc vì nhà ông Lý quá rộng, có lẽ đó là viên đội trưởng. Tuy nhiên họ chỉ đảm bảo vòng ngoài, còn người phụ nữ kia có lẽ sẽ đảm nhiệm công việc đưa đón Thư đi học. Ông Lý gật gù nhìn sự chuyên nghiệp của họ cũng phần nào thấy an tâm hơn.

-Anh Lý! Anh Lý! Lâu lắm không gặp rồi! –Bỗng một vài ông già, bà cô nhảy xuống xe đến chào ông Lý tay bắt mặt mừng.

-Cháu chào cô ạ! –Uyên lễ phép chào bạn của bố mình.

-Cô chú lên xe đi ạ! Để cháu cất vali cho! –Ông Phụ xe nhảy xuống phía sau kéo vali của Uyên và ông Lý để cất vào cốp trông rất nhanh nhẹn. Ông phụ xe ngẩng lên thì giật mình vì thấy Uyên trông rất cao, mỗi tội trời tối và Uyên đang đeo khẩu trang nên hắn chưa thấy vẻ xinh đẹp của nàng, tuy nhiên với dáng người và cơ thể cực phẩm này hắn chắc chắn đây là một cực phẩm nhan sắc…
Cám ơn mày nhiều nhé.
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo