Tao tin mày, vì tao cũng có câu chuyện gần tương tự:
Con em họ tao (bà nội nó và bà ngoại tao là 2 chị em), thua tao 2 tuổi, hồi lớp 4 lớp 5 về quê chơi mỗi dịp Tết có gặp nhau, nhưng hồi đó còn nhỏ quá, mà gia đình tao lại rất ít chơi bên nhà ngoại, mà có sang chơi nhà ngoại thì mấy thằng con trai tụ tập 1 góc, nó với 2 3 đứa con gái thì ăn uống nhanh nhanh xong biến sang nhà hàng xóm đâu mất chứ không ngồi lại nhà. Vậy là thành ra cả một đoạn hồi nhỏ tao chỉ biết tên nó và nó là con của ai, chứ mặt nó thì còn méo nhớ rõ.
Bẵng đi đến đợt tao lên năm nhất, hôm ấy nhà nó lên thăm người quen trên thành phố chỗ tao, tiện thể tạt qua nhà tao, rồi quyết định ra nhà hàng ăn tối. Bây giờ tao mới có dịp ngồi chung mâm ăn với nó là lần đầu, ngồi cùng mâm có thằng em trai tao và 1 bà chị họ nữa. Tao thì không phải dạng đẹp trai xuất sắc gì, chỉ thuộc dạng không xấu không đẹp, nhưng tao tự công nhận mình nói chuyện khá cuốn hút, nhất là với những người mà tao cảm thấy họ thích nghe những điều tao chia sẻ.
Con bé năm ấy là lớp 11, nó cũng đang chuẩn bị định hướng nghề nghiệp, nên hỏi tao nhiều chuyện trên trời dưới biển, mà nó lại ngây thơ, xàm xàm kiểu gái quê mới lớn, nên tao chọc nó cười suốt, rồi cũng lấy Facebook để kết bạn với nhau, bảo nó cần gì thì cứ hỏi. Thực ra lúc ấy tao trong sáng vcl, kiểu nghĩ anh em họ nô đùa cũng vui phết, tính nó cũng thoải mái như mấy thằng anh em họ của tao chứ không đỏng đảnh như tao vẫn nghĩ ngày xưa, ngày mà nó và 2 3 đứa con gái hay ăn nhanh nhanh rồi trốn biệt sang nhà hàng xóm chứ không nô đùa với đám con trai.
Thế méo nào buổi sáng hôm sau trên xe khách quay lại Hà Nội đi học, tao lướt Facebook thì thấy nó đăng: "Tôi thích anh ấy nhưng tôi không thể nói tôi thích anh ấy." Kiểm tra giờ đăng thì là tầm 10 giờ đêm hôm trước, tính thời gian ra thì chắc là lúc nó vừa mới từ thành phố về nhà nó vậy, nên khó có chuyện nó đã gặp hay tiếp xúc với một dạng "đực" nào khác. Mà thằng em tao trên bàn ăn hồi ấy thì còn bé quá, nên tao nghĩ cái post ấy là nói về tao. Làm tao ngẩn ngơ hết nửa ngày. Cảm giác lạ lẩm thật đó, kiểu như mình có sức hút, và cảm thấy ngọt ngào, lúc ấy tao nghĩ rằng nếu như người nó nói là tao thật, thì tao chấp nhận, không màng thế tục gì cả luôn, con bé không phải quá xinh đẹp, nhưng khá duyên, và cái tính hào sảng khá hợp tính tao.
Nhưng rồi thì sau đó chẳng có gì xảy ra nữa. Tao không chủ động liên lạc lại, mà nó thì từ đó cũng chỉ gửi đúng 1 tin nhắn hỏi tao về việc chọn trường, tao trả lời, troll nhau vài câu ngắn ngủi, và chẳng còn gì hết. Vậy mà đã 5 năm rồi, mấy năm nay tao ở nước ngoài, Tết cũng ít ghé nhà ngoại, có 2 lần ghé qua chúc Tết nhà ấy tao cứ mong nó mãi, mà toàn vào lúc nó đi chơi với đám bạn cũ cấp 3, hay đi thăm thầy cô giáo. 5 năm vậy là cũng nguội lạnh rồi, nó lên học ở Thủ Đô thì thiếu gì bạn trai để nó chọn, mà tính nó thì sôi nổi như thế. Có lẽ không có duyên phận với nhau rồi chúng mày ạ.