Quen nó ở phòng tập mà, hiệu gì đâu.
Chuyện quen nó cũng lạ với tao.
Tập chung phòng cũng lâu, cũng gọi là biết nhưng t đi tập đéo phải để tán gái, nó thì được các a vây quanh tán tỉnh các kiểu, riêng t thì kệ mọe nó, t cũng k thiếu gái. T lịch sự đủ dùng thôi, kiểu gặp nhau thì gật đầu nhẹ cái rồi đi qua chứ cũng k chào. Nhưng thế đ nào rất nhiều hôm cả phòng tập chỉ có mỗi t với nó vì có ma nào tập lúc 4r-5h sáng đâu. Thế là nó rất hay nhờ kiểu bảo hộ, hỗ trợ khi nó tập nặng.
Như thế cũng gần 2 năm, t với nó vẫn chỉ là người quen cùng tập, k quá thân thiết, nhưng cũng hay nói chuyện hơn, và tao vẫn giữ nguyên phong cách lịch sự, k tán tỉnh, k đong đưa, k gạ gẫm (t nhấn mạnh vì sau này chính e nó nói vì t rất lịch sự, k săn đón nó như những thằng khác nên nó có ấn tượng và để ý t).
Rồi tự dưng nó nghỉ tập mấy tháng, t thấy lạ nhưng cũng k hỏi, có sđt đéo đâu. Đến khi nó tập trở lại thì nó buồn buồn, ít nói hơn trước, thi thoảng đi nhờ xe t đi làm, lúc đó t mới biết nó làm gvmn (nó đi nhờ 1 chiều, còn lúc về nó đi cùng bạn nó).
Đến 1 hôm, trời mưa vl, con zời nt hỏi t chiều có đi cung đường ấy k, cho nó đi ké, gọi taxi mãi k đc, bạn nó nghỉ. Cả đoạn đường k nói gì, đến lúc về gần nhà, chả hiểu sao con zời k xuống mà cứ ngồi đấy, t quay sang hỏi đúng lúc nhìn thấy mắt nó hơi ướt ướt. K biết trời xui đất khiến kiểu j, t đứng hình mất mấy s, rồi t choài người qua ôm nó, hôn nó. Nó tròn mắt nhìn trừng trừng nhưng k đẩy t ra.
Và từ đấy chuyện của t bắt đầu, k phải ngay sau đó êm xuôi ngay mà lằng nhằng 1 thời gian vì lúc đó t đang quen 1 e khác.