chào các bác, con e nó ngủ rồi giờ em mới có thời gian đăng thêm chap cho các bác đây
Chương 21: Một lần lạc lối
Sau hôm ấy, dù chưa một lần chính thức nói câu "Anh yêu em", cũng chẳng ai ngỏ lời tỏ tình, nhưng mình và Linh đều ngầm hiểu rằng, từ nay hai đứa đã thuộc về nhau.
Cách xưng hô cũng đổi từ lúc nào chẳng hay.
Mình gọi nàng là em.
Linh gọi mình là anh.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở.
...
Linh quan tâm mình nhiều hơn trước.
Sáng nào cũng chạy sang gọi hai thằng dậy đi học.
Có hôm còn mua xôi, mua bánh bao đặt sẵn lên bàn rồi mới về phòng thay quần áo.
Mình cũng chẳng còn ngại ngần như trước.
Học xong là sang phòng Linh.
Có hôm ngồi nói chuyện đến gần nửa đêm mới chịu về.
Cu Dương từ quê lên, thấy hai đứa đổi cách xưng hô thì chỉ cười khẩy.
— Khiếp...
— Có người yêu rồi cơ đấy.
Mình chỉ cười.
Linh thì đỏ mặt.
...
Khoảng thời gian ấy bình yên lắm.
Có tuần mình với Linh quần nhau gần như ngày nào cũng như ngày nào
Là những bữa cơm sinh viên.
Những buổi đi chợ.
Những lần cùng nhau nằm xem phim.
Và cũng có những đêm chỉ muốn ôm nhau thật chặt.
Mình từng lo.
Sinh viên năm nhất.
Tiền chưa có.
Sự nghiệp chưa có.
Nếu lỡ có con thì cả hai biết xoay xở thế nào.
Linh chỉ ôm mình cười.
— Anh yên tâm.
— Em uống thuốc tránh thai hằng ngày.
— Cứ để mọi thứ tự nhiên thôi.
Nghe vậy mình cũng bớt lo.
Đơn giản vì lúc ấy, mình tin Linh.
...
Một buổi chiều.
Đang ngồi học thì cửa phòng bật mở.
Cu Dương đi vào.
Mặt hằm hằm.
Vừa bước vào nó đã đá tung cái thùng carton ở góc phòng.
Rầm!
Mình giật mình.
— Điên à?
— Ngứa chân thì ra đá bóng.
Nó chẳng đáp.
Chỉ ngồi phịch xuống giường.
Mãi một lúc sau mới thở dài.
— Tao với Chuppy cãi nhau.
Mình bật cười.
— Có gì lạ.
— Tuần nào chẳng cãi năm bữa.
Nó lắc đầu.
— Lần này khác.
...
Chiều ấy hai thằng kéo nhau ra quán bia.
Lúc đầu chẳng ai nói câu nào.
Mỗi đứa cầm một cốc bia.
Uống.
Rồi lại uống.
Đến khi men bắt đầu ngấm.
Dương mới chậm rãi lên tiếng.
— Chắc tao với nó hết thật rồi.
— Nó trẻ con quá.
— Hay ghen.
— Hay giận.
— Tao mệt.
Mình cũng ngồi khuyên.
Khuyên mãi.
Nó chỉ cười.
— Thôi.
— Chia tay trong vui vẻ.
— Đỡ làm khổ nhau.
Hai thằng cụng cốc.
Không ai nói thêm.
Nhưng mình biết.
Nó buồn.
Chỉ là con trai ít khi khóc trước mặt nhau thôi.
...
Thời gian vẫn trôi.
Mình và Linh vẫn hạnh phúc.
Cuối tuần ấy.
Linh về quê.
Cu Dương sang nhà anh họ chơi.
Cả dãy trọ bỗng yên ắng hẳn.
Lần đầu tiên sau rất lâu, mình ở phòng một mình.
Định bụng ngủ nướng.
Nhưng lăn qua lăn lại mãi chẳng ngủ được.
Thế là lại xách bao thuốc ra cửa.
Ngồi hút.
Nhìn khoảng sân vắng.
...
Đúng lúc ấy.
Cánh cửa phòng cách mình một phòng mở ra.
Là chị Samsung
Chị hơn mình 1 tuổi.
Người dáng đồng hồ cát
Da trắng.
Lúc nào cũng cười rất tươi.
Nay chị mặc cái váy hai dây, váy ngắn ngang đùi, lấp ló bộ ngực căng tròn, chị nay mặc bộ này
thì đúng là khoe ra hết những thứ đẹp nhất của chị rồi, bộ ngực căng tròn, vòng theo nhỏ, mông
cong, chân thẳng
Thấy mình ngồi một mình.
Chị hỏi.
— Sao nay buồn thế?
— Người yêu về quê rồi à?
Mình cười.
— Vâng.
— Cả lũ đi hết.
— Có mỗi em ở nhà.
Chị cũng cười.
...
Một lúc sau.
Chị chạy sang gõ cửa.
— M ơi.
— Cho chị mượn cái laptop với.
— Máy chị tự nhiên sập nguồn.
Mình đưa luôn.
— Chị cứ dùng tự nhiên.
Chị nhảy tót lên giường mình
Ôm laptop xem tiếp bộ phim đang dang dở.
Còn mình thì ngồi bàn học.
Cắm cúi với đống giáo trình giải phẫu. nhưng khổ nỗi có học được chữ nào vào đầu, nhìn chị
nằm trên giường xem phim mà mình chỉ muốn phụt máu mũi, chị quá gợi cảm
...
Gần trưa.
Chị ngẩng lên.
— Thôi.
— Chị đi chợ.
— Trưa hai chị em nấu cơm nhé.
Mình cũng chẳng nghĩ ngợi.
— Vâng.
...
Ăn cơm xong.
Chị lại ôm laptop lên giường.
Mình hỏi.
— Nay chị nghỉ à?
Chị gật đầu.
— Đổi ca.
— Tối mới làm.
— Giờ ngủ nhiều lại béo.
Mình cười.
— Chị thế này còn sợ béo.
— Khối người mơ.
Chị lườm yêu.
— Dẻo miệng.
...
Mình cũng leo lên giường.
Nằm sát mép trong.
Định chợp mắt.
Được một lúc.
Tự nhiên thấy nhột nhột ở mũi.
Mở mắt.
Thì ra chị đang cầm mấy sợi tóc chọc mình.
Hai chị em cùng cười.
Trong khoảnh khắc ấy...
Có lẽ vì còn ngái ngủ.
Có lẽ vì nhớ Linh.
Cũng có lẽ vì mình quá chủ quan.
Mình đưa tay kéo chị vào lòng theo phản xạ.
Chị khẽ giật mình.
Nhưng không đẩy mình ra.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Một nụ hôn.
Một cái ôm.
Rồi cả hai đều để cảm xúc nhất thời. nhẹ nhàng kéo dây áo chị xuống, điện vẫn sáng, bầu vú
căng mọng, đầu ti nhô cao, để nguyên váy chị như thế, tôi chỉ kéo tụt quần lót chị ra, 1 loạt khoái
cảm dâng trào luôn, rồi sau đó lại là những tiếng ỉ ôi não ruột..
...
Đến khi căn phòng trở lại yên tĩnh.
Điện thoại mình bỗng rung lên.
Màn hình sáng.
Linh đang gọi.
Mình nhìn rất rõ.
Nhưng...
Không bắt máy.
Không phải vì không thấy.
Mà vì lúc ấy...
Mình không đủ can đảm.
Tiếng chuông tắt.
Rồi im bặt.
...
Một lúc sau.
Chị mặc lại áo váy
Đưa tay véo nhẹ má mình.
Cười.
— Nhìn hiền thế...
— Ai ngờ ghê gớm thật, đầy người ta luôn rồi này.
Nói xong chị bước ra cửa. Nháy mắt với mình
Căn phòng chỉ còn lại mình.
Và sự im lặng.
Mình ngồi rất lâu.
Không còn cái cảm giác hưng phấn như vài phút trước.
Thay vào đó...
Là một khoảng trống rất lạ.
Mắt mình chợt nhìn sang chiếc điện thoại.
Một cuộc gọi nhỡ.
Từ Linh.
Bất giác.
Tim mình trùng xuống.
Mình vừa trách P phản bội.
Mình vừa đau đến mức tưởng không thể tha thứ.
Thế mà...
Chính mình lại vừa làm điều có lỗi với người con gái đang hết lòng yêu mình.
Mình ngồi tựa vào tường.
Châm một điếu thuốc.
Rít thật sâu.
Khói thuốc cay xè nơi sống mũi.
Lần đầu tiên sau rất lâu...
Mình không dám gọi lại cho Linh ngay.
Và cũng là lần đầu tiên...
Mình thấy bản thân mình chẳng khá hơn mình từng nghĩ là bao.