Chuyện Đời Sinh Viên

euphoria008

Yếu sinh lý
Lâu lắm mới có chuyện hay thì đọc, mấy năm trước cũng có vài chuyện hay
Chuyện của azai chăn lợn trên Tây Bắc
Chuyện của azai nhà nghèo có ông anh làm công an trong miền nam thì phải
Chuyện cưới cô bạn thân của azai nào đấy
Điểm chung là tác giả đều viết chuyện được tới lúc lấy vợ
 

boizz dạo phố

Yếu sinh lý
Lâu lắm mới có chuyện hay thì đọc, mấy năm trước cũng có vài chuyện hay
Chuyện của azai chăn lợn trên Tây Bắc
Chuyện của azai nhà nghèo có ông anh làm công an trong miền nam thì phải
Chuyện cưới cô bạn thân của azai nào đấy
Điểm chung là tác giả đều viết chuyện được tới lúc lấy vợ
Chuyện của azai nhà nghèo có ông anh làm công an trong miền nam thì phải
Chuyện cưới cô bạn thân của azai nào đấy
bác còn link không gửi em đọc với ạ. thanks bác
 

VCNN

Yếu sinh lý
nay em mổ từ sáng đến giờ, còn 1 ca nữa mới xong, tí đi đớp xong em về đăng cho các bác nhé
E theo bác từ VOZ qua đây phải lập cái acc để tương tác đấy. Công nhận truyện bên đây “phóng khoáng” quá, y chang bộ Hoá Đơn 🫣🫣, e đọc mấy bộ của VOZ ít sẻ hơn đọc bên này hơi sốc :)))
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 127: Hết một mùa hè

Sau hôm giao đơn đến Karaoke Làng Việt, hai thằng mình cũng chẳng nhắc lại chuyện đó nhiều.

Cuộc sống chạy ship vẫn tiếp tục như bình thường.

Sáng ngủ dậy, ăn vội cái gì đó rồi ra quán.

Trưa chạy đơn.

Chiều chạy đơn.

Tối hôm nào đông khách thì gần mười một giờ mới được nghỉ.

Thời gian cứ thế trôi nhanh đến mức hai thằng chẳng để ý, chớp mắt đã làm ở ALO Ship được gần hai tháng.

Từ hai thằng ban đầu đến cái ngõ gần chợ Đán còn lạc lên lạc xuống, bây giờ chỉ cần nhìn địa chỉ là gần như biết đường đi.

Khách gọi khu nào.

Ngõ nào.

Tòa nào.

Hai thằng chia nhau luôn.

— Đơn này mày đi.

— Đơn kia tao tiện đường.

Ông chủ quán nhiều hôm còn chẳng cần chỉ.

Chỉ đặt túi đồ lên bàn rồi gọi:

— M, đơn viện Y học cổ truyền.

— Dương, đơn Đồng Quang.

Hai thằng mỗi đứa ôm một túi, mặc áo rồi phóng đi.

Nhanh gọn như thể làm nghề này từ lâu lắm rồi.


Làm lâu mới biết có những khách hàng chỉ cần gặp một lần là nhớ mãi.

Có cô sinh viên đặt đúng một cốc trà sữa với hộp khoai chiên, quãng đường chưa đến hai cây số nhưng lần nào nhận hàng cũng dúi thêm năm nghìn.

Mình bảo:

— Chị không cần boa đâu.

Cô ấy cười:

— Cầm đi uống nước. Trời này chạy ngoài đường khổ lắm.

Chỉ một câu đơn giản mà nghe ấm lòng thật.

Nhưng cũng có những người khó tính đến mức hai thằng chỉ biết nhìn nhau cười trừ.

Một hôm mình giao bốn suất cơm tới một văn phòng.

Đến nơi đúng giờ.

Khách nhận đồ, mở túi kiểm tra xong lại hỏi:

— Sao cơm ít thế?

Mình giải thích:

— Dạ suất bên quán vẫn đóng như vậy chị ạ.

Chị ấy cau mày:

— Lần trước tôi gọi nhiều hơn.

— Chắc chị gọi loại khác ạ.

— Không. Tôi nhớ rõ.

Mình còn chưa biết trả lời thế nào thì chị đã nói tiếp:

— Thôi, lần sau bảo quán cho nhiều cơm vào.

Mình cười:

— Vâng ạ.

Đi xuống dưới, Dương đang đợi giao đơn gần đó.

Thấy mặt mình, nó hỏi:

— Bị chửi à?

— Không.

— Bị hỏi sao cơm ít.

Nó gật gù:

— Thế lần sau mày xúc thêm nửa nồi cơm mang theo.

Mình bật cười.

— Có khi phải mang cả cái bếp đi.

Hai thằng cứ thế cười giữa sân tòa nhà.

Làm dịch vụ nhiều lúc chỉ có thể tự tìm niềm vui như vậy.


Cũng có hôm trời đang nắng chang chang, tự nhiên đổ mưa như trút.

Hai thằng vừa từ quán chạy đi được nửa đường thì mưa ào xuống.

Đường trơn.

Xe cộ chen nhau.

Nước hắt lên tận đầu gối.

Mình với Dương tấp vào mái hiên mặc áo mưa, nhưng túi đồ ăn thì vẫn phải ôm sát vào người.

Dương nhìn túi cơm rồi nhìn mình:

— Người ướt được.

— Cơm không được ướt.

Mình cười:

— Nghề nghiệp cao quý đấy.

Nó gật đầu rất nghiêm túc:

— Người giao cơm luôn đặt bữa ăn của khách lên trên bản thân.

Mình vừa nghe xong đã bật cười.

— Mày bớt diễn đi.

Hai thằng lại lao ra mưa.

Đến nơi, người ướt như chuột lột nhưng đồ ăn vẫn còn nguyên.

Khách nhìn thấy cũng ái ngại:

— Trời mưa thế này các em vẫn giao à?

Dương cười:

— Anh chị đặt thì bọn em giao thôi ạ.

Hôm ấy khách đưa thêm hai mươi nghìn.

Hai thằng cầm tiền về quán, mua luôn hai cốc nước mía rồi cụng nhau như uống rượu mừng chiến thắng.



Có một lần khác, mình nhận đơn giao tới một khu trọ sinh viên.

Đến nơi gọi điện mãi không nghe.

Gọi lần một.

Không bắt máy.

Lần hai.

Không bắt máy.

Lần thứ sáu mới thấy đầu dây bên kia có người nhấc lên, giọng ngái ngủ:

— Alo...

— Chị đặt đồ ăn phải không ạ?

— Ừ...

— Em đứng dưới cổng rồi.

— Chờ chị một tí nhé.

Mình đợi.

Năm phút.

Mười phút.

Mười lăm phút.

Vẫn không thấy ai.

Gọi lại, cô nàng lại nói:

— Chị xuống ngay đây.

Đúng thêm mười phút nữa mới thấy một cô gái tóc tai rối bù, dép đi ngược hai chiếc chạy xuống.

Vừa nhìn thấy mình đã cười ngượng:

— Xin lỗi em, chị ngủ quên.

Mình đưa đồ ăn.

— Không sao chị.

Cô ấy mở ví, lục mãi rồi nói:

— Chị thiếu ba nghìn.

Mình đứng nhìn.

Không biết nên cười hay nên khóc.

Cuối cùng chỉ nói:

— Thôi, em bớt cho chị.

Cô nàng vui vẻ:

— Cảm ơn em nhé.

Lúc về quán, mình kể lại cho Dương nghe.

Nó vỗ vai:

— Mày vừa mất ba nghìn, vừa mất nửa tiếng, lại còn được cảm ơn.

— Nghề này đúng là nhiều trải nghiệm.

Mình bật cười.

— Cảm ơn bố cháu đã tổng kết.



Chạy được khoảng hơn một tháng, hai thằng gần như thuộc mặt khách quen.

Có người vừa thấy đã hỏi:

— Hôm nay hai bác sĩ tương lai lại đi giao cơm à?

Dương đáp tỉnh bơ:

— Bọn em khám bệnh ngoài giờ, còn ban ngày giao cơm chị ạ.

Người ta cười.

Hai thằng cũng cười.

Có những hôm đơn ít, mấy anh em trong quán ngồi nói chuyện với nhau đến buồn ngủ.

Có hôm đơn dồn một lúc, chạy từ sáng đến tối không kịp ngồi ăn.

Mỗi ngày kiếm được không nhiều.

Nhưng đủ tiền xăng.

Đủ tiền cơm.

Đủ để hai thằng thấy mình vẫn đang sống bằng công sức của chính mình.

Và quan trọng nhất là...

Không ngồi không.



Thời gian ấy, Dương vẫn tranh thủ gặp Hương đều.

Hôm nào được nghỉ sớm là bố cháu thay áo, vuốt tóc rồi biến mất.

Mình hỏi:

— Đi đâu?

Nó đáp:

— Việc.

— Việc gì?

— Việc tình cảm.

Rồi cười hề hề chạy đi.

Còn mình thì thi thoảng tối về lại thấy căn phòng hơi trống.

Phòng bên cạnh vẫn đóng cửa.

Không còn tiếng Trinh gõ cửa.

Không còn túi xoài.

Không còn ai tự nhiên bước sang rồi ngồi cả tiếng chẳng nói gì.

Có lúc nhìn sang căn phòng ấy, mình vẫn nhớ đến câu nói cuối cùng của con bé.

“Anh chưa bao giờ hứa điều gì với em.”

Câu ấy không trách mình.

Nhưng càng không trách, mình lại càng day dứt.

Chỉ là cuộc sống lúc nào cũng thế.

Người đã đi thì vẫn phải đi.

Người ở lại vẫn phải sống tiếp.



Cuối tháng Tám, trời bắt đầu dịu hơn.

Buổi tối đã có gió.

Sinh viên trong xóm lần lượt quay lại.

Những căn phòng khóa kín suốt hè bắt đầu sáng đèn.

Tiếng người nói chuyện ngoài hành lang lại rộn ràng.

Nhìn cảnh ấy, hai thằng cũng hiểu mùa hè sắp hết.

Một tối, vừa giao xong đơn cuối, ông chủ gọi hai thằng ngồi lại.

Anh rót ba cốc trà đá rồi hỏi:

— Sắp vào năm học mới rồi phải không?

Mình gật đầu.

— Vâng anh.

— Bọn em chắc làm hết tuần này rồi nghỉ.

Dương nói thêm:

— Sang năm ba chắc học nhiều hơn, bọn em không chạy đều được nữa.

Ông chủ gật gù.

— Anh cũng đoán vậy.

— Hai đứa làm được việc.

— Chịu khó.

— Không ngại nắng mưa.

— Bao giờ rảnh muốn quay lại thì cứ sang.

Mình cười:

— Vâng.

— Bọn em cảm ơn anh thời gian vừa rồi.

Ông chủ xua tay:

— Cảm ơn gì.

— Đi làm thì có lương.

— Sau này làm bác sĩ, anh vào viện nhớ ưu tiên nhé.

Dương cười ngay:

— Anh cứ ăn uống điều độ, đừng để phải gặp bọn em trong viện là tốt nhất.

Ông chủ nghe xong cười lớn.

— Thằng này nói chí phải.



Ngày làm cuối cùng cũng chẳng có gì đặc biệt.

Vẫn những đơn cơm quen thuộc.

Vẫn nắng.

Vẫn mồ hôi.

Vẫn những con đường đã thuộc đến từng ổ gà.

Đến gần mười giờ tối, hai thằng giao xong đơn cuối rồi quay về quán.

Mình tháo chiếc áo có chữ ALO Ship, gấp lại đặt lên bàn.

Dương cũng làm theo.

Ông chủ thanh toán nốt tiền công.

Hai thằng cầm xấp tiền, tự nhiên thấy buồn cười.

Ngày trước ngồi phòng trọ kiếm vài trăm nghìn một ngày còn thấy bình thường.

Bây giờ chạy ngoài đường mười mấy tiếng, cầm từng này tiền lại thấy quý hơn hẳn.

Dương đếm xong, nhét vào túi.

— Hết hè rồi nhỉ.

Mình gật đầu.

— Ừ.

— Nhanh thật.

Nó nhìn ra đường.

— Tao tưởng đi làm vài hôm lại chán.

— Ai ngờ cũng được gần hai tháng.

Mình cười:

— Được cái biết hết đường.

— Sau này không sợ lạc nữa.

Dương gật gù:

— Với biết cả nhà nào có chó dữ.

Hai thằng lại cười.


Rời quán, hai chiếc xe chạy chậm qua những con đường đã gắn với mình suốt mùa hè.

Chợ Đán đã thưa người.

Mấy quán ăn ven đường bắt đầu dọn hàng.

Ánh đèn vàng trải dài trên mặt đường.

Gió cuối hè thổi mát lạnh.

Dương chạy song song rồi hỏi:

— Có tiếc không?

Mình suy nghĩ một lúc.

— Không.

— Mỗi việc mình làm đều đến lúc phải dừng.

— Quan trọng là mình học được gì.

Nó im lặng vài giây rồi gật đầu.

— Ừ.

— Tao học được là khách bảo “xuống ngay” thì phải xác định chờ thêm mười lăm phút.

Mình cười lớn.

— Với gặp chó thì bỏ dép chạy nhanh hơn.

— Cút.

Hai thằng vừa đi vừa chửi nhau, rồi phóng xe về phía xóm trọ.

Phía trước là một năm học mới.

Một quãng đời mới.

Và những câu chuyện mà khi ấy, cả hai thằng vẫn chưa thể tưởng tượng nổi.

Mùa hè năm hai khép lại bằng những con đường, những hộp cơm và những tờ tiền thấm mồ hôi.

Còn năm ba...

Đang đợi bọn mình ở phía trước.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 128: Chiếc áo blouse của năm ba

Mùa hè khép lại cũng là lúc Thái Nguyên bắt đầu dịu nắng.

Những cơn mưa cuối tháng Tám kéo đến nhiều hơn, xua đi cái oi ả của gần hai tháng chạy khắp thành phố giao từng hộp cơm.

Chớp mắt.

Mình đã bước sang năm ba.

Thời gian trôi nhanh đến mức nhiều lúc chính mình cũng không nhận ra.

Mới ngày nào còn là cậu sinh viên năm nhất ngồi xe buýt lên trường với chiếc điện thoại quê một cục trong túi quần.

Vậy mà giờ đây...

Mình đã là sinh viên năm ba của Đại học Y.

...

Sau kỳ nghỉ hè, xóm trọ lại nhộn nhịp hẳn.

Những căn phòng khóa cửa suốt hai tháng bắt đầu sáng đèn.

Tiếng xe máy.

Tiếng cười.

Tiếng gọi nhau í ới dưới sân.

Tất cả khiến con ngõ nhỏ ở tổ 19 như sống lại.

Buổi sáng đầu tiên trở lại trường, mình dậy sớm hơn mọi ngày.

Dương vẫn nằm ngủ ngon lành.

Mình kéo chăn.

  • Dậy.
Nó kéo lại.

  • Năm phút.
  • Hôm nay khai giảng.
  • Thì sao?
  • Muộn.
Nó mở hé một mắt.

  • Muộn buổi đầu để thầy nhớ mặt.
Mình lắc đầu.

  • Đúng là tư duy của mày.
...

Đến trường.

Sân trường đông nghịt.

Bạn bè sau gần hai tháng không gặp, ai cũng ríu rít hỏi han.

Tuấn từ xa chạy lại.

  • Ê!
  • Hai thằng shipper!
Mình bật cười.

  • Sao biết?
Nó cười hề hề.

  • Cả lớp biết hết rồi.
  • Hè tao còn đặt đúng quán mày chạy.
Dương tròn mắt.

  • Sao không gọi bọn tao?
  • Gọi làm gì.
  • Tao thấy mày chạy như chó ngoài đường rồi.
Cả bọn phá lên cười.

...

Tùng cũng vừa tới.

Vẫn cái dáng người gầy gầy.

Đeo chiếc balo cũ.

Vừa gặp đã hỏi ngay.

  • Hè kiếm được khá không?
Dương cười.

  • Đủ ăn.
  • Đủ đổ xăng.
  • Với đủ biết Thái Nguyên có bao nhiêu con chó.
Mọi người lại cười ầm.

...

Buổi học đầu tiên không có nhiều kiến thức.

Chủ yếu là phổ biến lịch học.

Lịch thực hành.

Lịch đi viện.

Lịch trực.

Ngồi dưới, cả lớp bắt đầu xì xào.

Ai cũng háo hức.

Đến cuối buổi.

Thầy chủ nhiệm khép quyển sổ lại.

Nhìn cả lớp.

Rồi chậm rãi nói.

  • Từ năm ba.
  • Các em sẽ bắt đầu tiếp xúc với bệnh nhân nhiều hơn.
  • Đừng nghĩ mình chỉ đi học nữa.
  • Hãy bắt đầu tập suy nghĩ như một nhân viên y tế.
Cả giảng đường bỗng im phăng phắc.

Không còn ai đùa nữa.

Ngay cả Dương cũng ngồi thẳng lưng.

...

Ra khỏi lớp.

Mình với Dương đi bộ ra bãi xe.

Nó chống tay lên yên xe.

  • Nghe ghê phết.
Mình gật đầu.

  • Ừ.
  • Nhanh thật.
  • Mới hôm nào còn học giải phẫu.
  • Giờ đã đi bệnh viện rồi.
Nó đội mũ bảo hiểm.

  • Không biết bệnh nhân đầu tiên sẽ thế nào nhỉ.
Mình cười.

  • Tao còn chưa biết mặc áo blouse cho đẹp.
  • Mày thì biết cái gì.
...

Những tuần đầu năm ba trôi qua khá nhanh.

Lượng kiến thức tăng lên rõ rệt.

Thời gian ngồi ở thư viện cũng nhiều hơn.

Buổi tối, phòng mình lại sáng đèn đến tận khuya.

Dương ngồi học được khoảng nửa tiếng là ngáp.

  • Mày pha cà phê đi.
Mình không ngẩng đầu.

  • Hôm qua ai bảo uống nhiều mất ngủ?
  • Hôm nay cần.
Mình đứng dậy.

Vừa pha cà phê vừa cười.

  • Địt mẹ đúng là thằng tiêu chuẩn kép.
...

Hương cũng thường xuyên sang hơn.

Có hôm mang theo cả nồi chè đỗ đen.

Có hôm chỉ ngồi một lúc rồi về.

Ba đứa vẫn giữ thói quen ăn cơm cùng nhau mỗi khi rảnh.

Cuộc sống bình yên đến mức nhiều khi mình nghĩ...

Nếu cứ mãi như thế này thì cũng tốt.

...

Một buổi chiều.

Đang ngồi học.

Điện thoại lớp reo liên tục.

Lớp trưởng nhắn vào nhóm.

"Thông báo."

"Thứ Hai tuần sau, toàn bộ lớp tập trung tại Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên."

"Mặc áo blouse đầy đủ."

"Bắt đầu học lâm sàng."


Tin nhắn vừa hiện lên.

Cả nhóm chat im lặng vài giây.

Rồi bỗng nổ tung.

Đứa thì háo hức.

Đứa thì lo.

Đứa hỏi mặc blouse nào.

Đứa hỏi có phải mang ống nghe không.

Dương quay sang nhìn mình.

Cười.

  • Thế là...
  • Bắt đầu thật rồi.
Mình nhìn dòng thông báo trên màn hình điện thoại.

Khẽ hít một hơi.

Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ.

Háo hức.

Nhưng cũng hồi hộp.

Mình không biết phía sau cánh cổng bệnh viện ấy sẽ có điều gì đang chờ mình.

Chỉ biết rằng...

Từ tuần sau.

Cuộc sống của hai thằng sẽ bước sang một chương hoàn toàn mới.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 129: Mùi thuốc sát trùng

Thứ Hai đầu tuần.

Đồng hồ mới chỉ hơn sáu giờ sáng.

Cả xóm trọ vẫn còn khá yên tĩnh.

Mình đã mặc xong chiếc áo blouse trắng, đứng trước chiếc gương nhỏ treo sau cánh cửa phòng, chỉnh lại cổ áo thêm lần nữa.

Dương thì vẫn đang loay hoay với hàng cúc.

Mình quay sang nhìn.

Không nhịn được cười.

  • Mày cài lệch rồi.
Nó cúi xuống nhìn.

  • Đâu?
  • Từ cúc thứ hai.
  • Địt...
Nó cởi ra cài lại từ đầu.

Vừa làm vừa lẩm bẩm:

  • Mặc cái này còn khó hơn mặc comple.
Mình cười.

  • Chưa vào viện đã luống cuống thế.
  • Lát bác sĩ hỏi chắc đứng cười trừ.
Nó chỉnh xong áo, đứng cạnh mình trước gương.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng bật cười.

Ngày nào còn là hai thằng chạy ship mặc áo khoác ALO Ship chạy khắp thành phố.

Chớp mắt...

Đã lại khoác lên mình chiếc áo blouse trắng.



Con đường từ tổ 19 xuống bệnh viện buổi sáng đông hơn thường lệ.

Sinh viên các trường.

Người nhà bệnh nhân.

Những chiếc xe cứu thương.

Xe bán hàng rong.

Mọi thứ đan xen tạo nên một khung cảnh rất đặc trưng.

Đứng trước cổng Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên, mình bất giác dừng xe vài giây.

Dương nhìn sang.

  • Sao thế?
Mình khẽ cười.

  • Không biết.
  • Tự nhiên thấy hồi hộp.
Nó vỗ vai mình.

  • Tao cũng thế.
Hai thằng gửi xe rồi bước vào sảnh bệnh viện

Lần đầu tiên...

Với tư cách là sinh viên thực tập.



Điều đầu tiên mình nhớ về bệnh viện...

Không phải là tòa nhà.

Cũng không phải những dãy hành lang dài.

Mà là...

Mùi thuốc sát trùng.

Một mùi rất đặc biệt.

Thoang thoảng mùi cồn.

Mùi thuốc.

Mùi của những căn phòng điều trị.

Lúc ấy mình còn thấy hơi khó chịu.

Không ngờ vài năm sau...

Đó lại trở thành mùi hương quen thuộc nhất.



Tiếng xe đẩy bệnh nhân.

Tiếng dép của điều dưỡng.

Tiếng máy monitor phát ra từng nhịp đều đều.

Tiếng người nhà nhỏ giọng hỏi bác sĩ.

Tất cả hòa vào nhau.

Không hề hỗn loạn.

Mà lại tạo nên một nhịp sống rất riêng.

Một nhịp sống mà chỉ bệnh viện mới có.



Cả lớp tập trung trước khoa theo sự hướng dẫn của giảng viên.

Ai cũng mặc blouse trắng tinh.

Ống nghe còn mới cứng.

Mặt đứa nào cũng lộ rõ vẻ háo hức.

Lẫn hồi hộp.

Một bác sĩ của khoa bước ra.

Nhìn cả đám sinh viên.

Rồi cười.

  • Các em năm ba à?
Cả lớp đồng thanh.

  • Dạ vâng ạ.
Ông gật đầu.

  • Từ hôm nay...
  • Đừng coi mình là khách nữa.
  • Bệnh viện không phải nơi để tham quan.
  • Muốn học thì phải chịu khó quan sát.
  • Chịu khó hỏi.
  • Và quan trọng nhất...
Ông dừng lại vài giây.

  • Phải biết tôn trọng người bệnh.
Cả hành lang im lặng.

Không ai nói câu nào.



Buổi sáng hôm ấy.

Bọn mình chỉ đi theo các bác sĩ.

Người trước.

Người sau.

Lúc nào cũng cố đứng sát để nghe.

Có đoạn bác sĩ hỏi.

  • Bệnh nhân này nhập viện vì lý do gì?
Mấy đứa nhìn bệnh án.

Đứa nào cũng cúi xuống đọc.

Không ai dám trả lời.

Bác sĩ cười.

  • Không biết cũng được.
  • Nhưng phải đọc.
  • Không đọc thì chẳng bao giờ biết.
Mình thấy câu ấy đúng thật.

Lần đầu tiếp xúc bệnh án.

Chỉ nhìn thôi đã thấy hoa cả mắt.

Chữ viết của bác sĩ...

Đúng là một loại ngôn ngữ riêng.



Đến gần trưa.

Cả nhóm đang đứng ngoài hành lang thì một cụ ông chống gậy từ từ bước lại.

Cụ nhìn quanh.

Rồi bất ngờ gọi:

  • Bác sĩ ơi...
Mình theo phản xạ quay đầu.

Thấy cụ đang nhìn mình.

Mình vội bước đến.

  • Dạ, cháu...
  • Cháu chưa phải bác sĩ đâu ạ.
Cụ cười hiền.

  • Áo trắng là bác sĩ rồi.
  • Bác muốn hỏi phòng siêu âm ở đâu.
Mình lễ phép chỉ đường cho cụ.

Cụ cảm ơn rồi chậm rãi bước đi.

Mình đứng nhìn theo.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất khó tả.

Lần đầu tiên...

Có người gọi mình là bác sĩ.

Dù mình biết.

Mình vẫn còn cách danh xưng ấy rất xa.



Buổi trưa.

Hai thằng kéo nhau xuống căng tin.

Dương vừa ăn vừa thở dài.

  • Tao tưởng đi viện oai lắm.
  • Ai ngờ đứng từ sáng đến giờ đau hết cả chân.
Mình cười.

  • Mày đứng có nửa buổi đã kêu.
  • Sau này trực đêm chắc khóc.
Nó nhún vai.

  • Đến đâu hay đến đó.


Chiều hôm ấy.

Bọn mình tiếp tục theo các bác sĩ đi buồng.

Lần đầu tiên được tận mắt nhìn những bệnh nhân sau mổ.

Có người còn chưa tỉnh hẳn.

Có người đã ngồi dậy ăn cháo.

Có người vừa thấy bác sĩ đã cười.

Lúc ấy mình mới hiểu.

Đằng sau mỗi ca bệnh...

Là một con người.

Một gia đình.

Một hy vọng.

Không còn là những dòng chữ trong sách nữa.



Khoảng gần cuối giờ.

Vị bác sĩ hướng dẫn nhìn cả nhóm rồi hỏi.

  • Chiều mai khoa có một ca mổ.
  • Em nào muốn vào xem?
Cả lớp nhìn nhau.

Có đứa ngập ngừng.

Có đứa cúi xuống.

Mình quay sang.

Đúng lúc Dương cũng đang nhìn mình.

Hai thằng chẳng cần bàn.

Đồng thanh đáp:

  • Dạ, bọn em ạ!
Bác sĩ mỉm cười.

  • Được.
  • Mai có mặt sớm.
Ra về.

Hai thằng dắt xe ra cổng bệnh viện.

Dương vừa đội mũ vừa cười.

  • Mai...
  • Lần đầu vào phòng mổ.
Mình nhìn lại tòa nhà phía sau.

Khẽ gật đầu.

  • Ừ.
  • Không biết đêm nay có ngủ được không nữa.
Gió chiều đầu thu khẽ lướt qua hàng cây trong sân bệnh viện.

Mình nổ máy.

Trong lòng vừa háo hức...

Lại vừa thấp thỏm.

Bởi mình biết.

Cánh cửa phòng mổ ngày mai...

Sẽ mở ra một thế giới hoàn toàn khác.
 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 130: Những ngày đứng cuối giường bệnh

Sau buổi đầu tiên bước chân vào bệnh viện, mọi thứ diễn ra nhanh hơn mình tưởng.

Ban đầu, cả lớp ai cũng háo hức.

Đến tuần thứ hai...

Sự háo hức dần nhường chỗ cho những đôi chân mỏi nhừ.

Sáu giờ sáng có mặt ở khoa.

Đi buồng.

Nghe giao ban.

Theo bác sĩ.

Gần trưa mới được nghỉ.

Chiều lại lên trường học lý thuyết.

Tối về phòng.

Ăn cơm.

Rồi cắm đầu vào sách.

Những ngày ấy, gần như chẳng còn khái niệm cuối tuần.



Mình với Dương vẫn giữ thói quen đi đâu cũng có nhau.

Hai thằng đứng cuối đoàn sinh viên.

Không phải vì lười.

Mà vì muốn quan sát.

Muốn nghe.

Muốn nhìn thật kỹ từng thao tác của các bác sĩ.

Có lần, bác sĩ đang thay băng cho bệnh nhân.

Cả nhóm đứng vòng ngoài.

Mấy đứa bạn chỉ nhìn một lúc rồi quay sang nói chuyện.

Riêng mình với Dương vẫn đứng yên.

Đến lúc thay băng xong.

Bác sĩ quay lại nhìn.

Ông cười.

  • Hai đứa nhìn thấy gì?
Mình hơi ngập ngừng.

  • Dạ... em thấy vết mổ khô hơn hôm qua.
Dương nói tiếp.

  • Mép vết thương cũng đẹp hơn.
Ông bác sĩ gật đầu.

  • Không tệ.
  • Đi học thì phải biết quan sát như thế.
Chỉ một câu khen ngắn ngủi thôi.

Mà hai thằng vui cả buổi.



Những ngày sau đó.

Hễ khoa có ca thay băng.

Có ca cắt chỉ.

Có ca làm thủ thuật.

Hai thằng lại lẽo đẽo chạy theo.

Có hôm đang ăn cơm trưa.

Nghe điều dưỡng nói phòng bên có bệnh nhân vừa chuyển lên.

Hai thằng đặt luôn bát cơm xuống.

Chạy sang xem.

Đến nơi thì bác sĩ xử trí xong mất rồi.

Dương đứng thở hồng hộc.

  • Đen.
Mình cười.

  • Mai còn ca khác.


Dần dần.

Các anh chị điều dưỡng trong khoa cũng bắt đầu nhớ mặt.

Có chị đi ngang còn trêu.

  • Hai cậu sinh viên này chăm xuống khoa hơn cả điều dưỡng.
Mình chỉ cười.

Dương thì nhanh miệng.

  • Bọn em xuống học nghề chị ạ.
Chị điều dưỡng bật cười.

  • Thế thì chịu khó học.
  • Sau này đỡ mắng bệnh nhân.


Có hôm, cả lớp đang đứng nghe bác sĩ giảng bệnh án.

Một bệnh nhân lớn tuổi bỗng quay sang hỏi mình.

  • Bác sĩ ơi...
  • Cho bác hỏi tí.
Theo phản xạ, mình bước lại gần.

Lần này không còn lúng túng như hôm đầu.

Mình mỉm cười.

  • Dạ bác đợi cháu gọi bác sĩ điều trị sang nhé.
Ông cụ gật đầu.

  • Ừ.
  • Bác cứ tưởng cháu là bác sĩ rồi.
Mình nhìn chiếc áo blouse trên người.

Khẽ cười.

Có lẽ...

Trong mắt người bệnh.

Chiếc áo trắng luôn mang đến cảm giác yên tâm.

Chính điều đó khiến mình càng thấy trách nhiệm của nghề này lớn hơn rất nhiều.



Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi.

Chớp mắt đã gần hết tháng đầu tiên của học kỳ.

Buổi tối ở phòng trọ.

Hai thằng không còn chơi game nhiều như trước.

Laptop mở ra.

Phần lớn là để đọc tài liệu.

Có hôm, Dương cầm quyển giải phẫu ngồi than.

  • Tao đọc mãi vẫn không nhớ.
Mình vừa ghi chép vừa đáp.

  • Mai xuống viện nhìn bệnh nhân.
  • Tự nhiên sẽ nhớ.
Nó nhún vai.

  • Hy vọng thế.


Cuộc sống ở xóm trọ vẫn bình yên như cũ.

Hương gần như tối nào cũng sang.

Có hôm mang theo ít hoa quả.

Có hôm chỉ ngồi xem hai thằng học.

Thấy Dương cứ ngáp ngắn ngáp dài, Hương cười.

  • Anh buồn ngủ thì ngủ đi.
Dương lắc đầu.

  • Không.
  • Mai xuống viện.
  • Không đọc trước lại bị hỏi.
Mình ngẩng lên nhìn.

Bật cười.

Ngày trước, cứ đến tối là thằng này rủ mình ra quán nét.

Bây giờ lại tự giác ngồi học đến gần mười hai giờ.

Có lẽ...

Không chỉ mình.

Mà cả Dương cũng đang thay đổi từng ngày.



Một buổi sáng.

Khoa tiếp nhận một bệnh nhân sau tai nạn giao thông.

Lần đầu tiên.

Mình được đứng gần đến vậy.

Máu.

Tiếng người nhà.

Tiếng bác sĩ gọi dụng cụ.

Tiếng điều dưỡng báo dấu hiệu sinh tồn.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Nhanh đến mức mình chỉ kịp đứng nép vào một góc.

Quan sát.

Không ai quát.

Không ai bảo tránh ra.

Nhưng mình biết.

Đó chưa phải lúc để mình tham gia.

Bởi...

Mình vẫn còn là một sinh viên.

Đứng gần chỉ tổ vướng chân

Cần học nhiều hơn nữa.



Đến cuối buổi.

Bác sĩ hướng dẫn đi ngang qua.

Khẽ vỗ vai hai thằng.

  • Hai em.
  • Mai đến sớm hơn một chút.
  • Có ca thủ thuật.
  • Nếu thích thì vào xem.
Mình với Dương nhìn nhau.

Chưa kịp trả lời.

Ông đã cười.

  • Anh thấy hai đứa ham học.
  • Cứ theo được thì theo.
Nói rồi, ông bước đi.

Hai thằng đứng nhìn theo.

Dương huých nhẹ vai mình.

  • Ê.
  • Được nhớ mặt rồi.
Mình cười.

  • Mới chỉ là bắt đầu thôi.

Chiều hôm ấy.

Hai thằng dắt xe ra khỏi bệnh viện.

Nắng cuối thu trải dài trên con đường trước cổng.

Mình ngoái đầu nhìn lại tòa nhà phía sau.

Một tháng trước.

Mình bước vào đây với cảm giác bỡ ngỡ.

Còn bây giờ...

Ít nhất.

Mình đã biết mình phải đứng ở đâu.

Phải nhìn vào đâu.

Và phải học điều gì.

Con đường trở thành một bác sĩ vẫn còn rất dài.

Nhưng...

Ít nhất.

Hai thằng đã bắt đầu đi đúng hướng.

 

Badboy9xtq

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Chương 131: Những người ở lại sau ca mổ

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi.

Chớp mắt đã gần một tháng kể từ ngày cả lớp bắt đầu xuống bệnh viện học lâm sàng.

Nhịp sống của mình và Dương cũng thay đổi hoàn toàn.

Sáu giờ sáng có mặt ở khoa.

Mười một giờ trưa mới ra khỏi bệnh viện.

Chiều lên trường học lý thuyết.

Tối về phòng lại cắm đầu vào sách.

Có những hôm hai thằng còn chẳng biết hôm ấy là thứ mấy.

...

Ban đầu xuống khoa, bọn mình chỉ biết đứng cuối hàng.

Các bác sĩ đi đâu.

Cả đám sinh viên đi theo đó.

Có lúc đứng cả buổi sáng chỉ để nghe.

Nghe cách hỏi bệnh.

Nghe cách giải thích với người nhà.

Nghe cách bác sĩ trao đổi với điều dưỡng.

Mọi thứ đều mới mẻ.

Nhưng càng nghe.

Lại càng thấy mình biết quá ít.


Qua vài tuần.

Mình với Dương dần hình thành một thói quen.

Thói quen mà sau này nghĩ lại, có lẽ là điều làm thay đổi cả quãng đời sinh viên của hai thằng.

Đó là...

Sau mỗi buổi đi buồng.

Khi các bạn đã xuống căng tin hoặc chuẩn bị về trường.

Hai đứa lại lặng lẽ quay ngược trở lại khoa.

Không ai bắt.

Không ai chấm điểm.

Chỉ đơn giản là...

Muốn biết bệnh nhân hôm qua hôm nay thế nào.

Có cụ ông hôm qua còn sốt.

Hôm nay đã ngồi dậy ăn được bát cháo.

Có cô sau mổ bụng vẫn còn đau.

Nhưng đã cười khi thấy con gái vào thăm.

Có anh thanh niên tai nạn giao thông.

Hôm trước còn nằm bất động.

Mấy hôm sau đã tập chống nạng.

Mỗi lần nhìn thấy bệnh nhân khá hơn.

Hai thằng lại vui như chính người nhà mình khỏi bệnh vậy.



Một buổi trưa.

Mình với Dương đang ngồi đọc bệnh án ngoài hành lang thì một chị điều dưỡng đi ngang.

Chị dừng lại.

Nhìn hai thằng rồi cười.

  • Hai em chưa về à?
Dương ngẩng lên.

  • Bọn em đọc thêm chút chị ạ.
Chị nhìn đồng hồ.

  • Gần mười hai giờ rồi đấy.
  • Không đói à?
Dương cười.

  • Đói.
  • Nhưng đọc nốt bệnh án này đã.
Chị điều dưỡng chỉ lắc đầu.

  • Hai cậu đúng là...
  • Ham thật.
Nói rồi chị bước đi.

Mình nhìn theo.

Khẽ cười.

Có lẽ...

Đó là lần đầu tiên có người trong khoa nhớ mặt hai thằng.



Những ngày sau đó.

Mỗi khi khoa có ca thay băng hay cắt chỉ.

Hai thằng đều đứng gần nhất có thể.

Không chen lấn.

Không nói chuyện.

Chỉ chăm chú nhìn từng động tác.

Có hôm bác sĩ vừa khâu xong.

Mình đánh bạo hỏi.

  • Anh ơi...
  • Sao đoạn này mình lại khâu kiểu này ạ?
Ông bác sĩ nhìn mình vài giây.

Rồi cười.

  • Muốn biết à?
  • Dạ.
Ông cầm luôn kẹp phẫu tích đưa cho mình.

  • Lại đây.
  • Cầm thử xem.
Mình giật mình.

Lóng ngóng nhận lấy.

Bàn tay run đến mức suýt đánh rơi dụng cụ.

Ông chỉ cười.

  • Bình tĩnh.
  • Dụng cụ không biết mình là sinh viên đâu mà run.
Cả phòng bật cười.

Mình cũng cười theo.

Nhưng từ hôm đó.

Mỗi lần đứng cạnh bàn thủ thuật.

Tay mình đã đỡ run hơn trước rất nhiều.



Buổi tối.

Về đến phòng.

Hai thằng vẫn giữ thói quen tự nấu cơm.

Mình xào đĩa thịt bò.

Dương ngồi nhặt rau.

Hương xách theo túi dưa chuột sang.

Ba đứa vừa ăn vừa kể chuyện trong ngày.

Dương đang ăn bỗng buông bát.

  • Nay tao bị quê.
Mình ngẩng lên.

  • Sao?
  • Bác sĩ bảo cầm kéo.
  • Tao cầm ngược.
Mình chưa kịp cười thì Hương đã ôm bụng.

  • Thế bác sĩ nói gì?
Dương gãi đầu.

  • Ổng bảo...
"Em định mổ anh à?"

Cả phòng cười nghiêng ngả.

Đến mình cũng phải đặt bát xuống.

Đúng là...

Ai cũng có một thời vụng về.



Đêm xuống.

Hai thằng lại mở sách.

Không ai bảo ai.

Mỗi đứa đọc một quyển bệnh án.

Đọc xong lại hỏi nhau.

  • Mày hiểu đoạn này không?
  • Không.
  • Mai xuống hỏi bác sĩ.
Mình nhận ra.

Kiến thức trong sách.

Chỉ là một nửa.

Nửa còn lại.

Đang nằm ngoài bệnh viện.

Trong từng bệnh nhân.

Trong từng ca bệnh.

Trong từng lời chỉ bảo rất ngắn của các bác sĩ.



Thời gian cứ thế trôi.

Một tháng.

Rồi gần hai tháng.

Các anh chị điều dưỡng bắt đầu gọi tên.

Các bác sĩ đi ngang cũng gật đầu chào.

Có hôm mình với Dương vừa bước vào khoa.

Một bác sĩ đang chuẩn bị làm thủ thuật nhìn thấy hai đứa liền gọi.

  • Hai em.
  • Lại đây phụ anh một chút.
Mình hơi bất ngờ.

Chỉ vào mình.

  • Bọn em ạ?
Ông cười.

  • Ừ.
  • Chứ ở đây còn hai đứa nào nữa?
Hai thằng nhìn nhau.

Rồi chạy lại ngay.

Đó chỉ là một ca thủ thuật rất nhỏ.

Việc của hai đứa cũng chỉ là giữ bệnh nhân đúng tư thế và đưa dụng cụ khi được yêu cầu.

Nhưng...

Lần đầu tiên.

Mình có cảm giác.

Mình không còn chỉ là một người đứng nhìn nữa.



Chiều hôm ấy.

Hai thằng dắt xe ra khỏi bệnh viện.

Đi ngang qua khu Hồi sức cấp cứu.

Một chiếc xe cứu thương vừa hú còi lao vào sân.

Bác sĩ.

Điều dưỡng.

Xe đẩy.

Tất cả chạy rất nhanh.

Mình đứng nhìn theo.

Đến khi chiếc xe khuất hẳn sau cánh cửa khoa.

Dương mới khẽ nói.

  • Khoa đó lúc nào cũng đông thật.
Mình gật đầu.

Không biết vì sao...

Ánh mắt mình vẫn dõi theo cánh cửa ấy thêm một lúc.

Lúc đó mình chưa hề biết.

Vài tháng sau...

Chính nơi ấy.

Sẽ trở thành nơi thay đổi hoàn toàn quãng đời sinh viên của hai thằng.

 

masterling

Yếu sinh lý
Sau khi lớn lên hiểu chuyện lại muốn trở thành bác sĩ, để có thể giúp đỡ đc nhiều ng. Đen cái là ngày xưa học dốt, phải học trường tàng tàng. Nếu có ng định hướng và hiểu chuyện chắc sẽ chăm chỉ học hành hơn
Nhưng thôi, cứ ra ngoài đường làm ng tốt, thì cũng là 1 dạng "bác sĩ" rồi
 

euphoria008

Yếu sinh lý
Chuyện của azai nhà nghèo có ông anh làm công an trong miền nam thì phải
Chuyện cưới cô bạn thân của azai nào đấy
bác còn link không gửi em đọc với ạ. thanks bác

 

Gt2019

Tao là gay
Chính ra e Dương mới là người tình trăm năm mọi giây phút của tml thớt. Có lẽ nó đã hiểu ra điều đó (quyết ko lấy vợ) còn mày thì chưa {big_smile}
 
Bên trên
X
viber-icon
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo